Full HD | Phim Cổ Trang Viễn Tưởng, Hứa Khải & Ngô Giai Di | Thiên Vũ Kỷ Tập 02 | iQiyi Vietnam

Thiên Vũ Kỷ Tập 2 Ngươi đừng qua đây. Đây là cái gì? Mật ong đấy. Ngươi bôi mật ong lên mặt ta làm gì? Lát nữa cô sẽ biết. Nào, ngoan. Không được né. Bằng không ta sẽ cởi sạch y phục cô ra đấy. Ngoan. Nào. Thêm chút nữa.

Ngươi đang làm gì thế? Đừng, đừng, đừng mà. Ta cho cô biết, người lần trước đắc tội với ta, ta đã dùng chiêu này, hắn cầm cự được một canh giờ. Chỉ đáng tiếc cuối cùng … Cô bảo trọng nhé. Ngươi làm gì đấy, ngươi đừng buông tay đấy. Ta không buông tay.

Ta không buông. Cô từ từ tận hưởng đi nhé. Ngươi làm gì đấy? Ngươi quay lại đây. Ngươi quay lại đây. Ngươi quay lại đây. Bên ngoài có ai không thế? Tiểu Huyền Huyền à, huynh thật không hổ là thiếu gia ác ma bậc nhất thành Kình Thiên đấy.

Cách làm độc địa như thế mà huynh cũng nghĩ ra được. Thiếu gia ta thiếu gì cách hành hạ người khác. Ta đoán chắc chắn cô nương đó sẽ bị đốt thành đầu lợn luôn. Đáng tiếc thật. Gương mặt xinh đẹp như thế mà. Có điều ta còn nghe nói

Có người từng chết vì độc ong đấy. Không biết tiểu cô nương này có thể vượt qua kiếp nạn này không? Sao vậy? Ta còn có việc, ta đi về trước. Này Tiểu Huyền Huyền, chắc, chắc huynh sẽ không mềm lòng đấy chứ?

Chính cô nương đó hại huynh không thể ra khỏi thành đấy. Ta giống người sẽ nhân từ nương tay sao? Vậy huynh về làm gì? Ta muốn xem bộ dạng bị đốt thành đầu lợn của cô ta. Chắc chắn là rất buồn cười. Hai huynh về trước đi. Tiểu … Làm sao đây?

Cứu với. Cứu với. Ta thấy… Cứu ta với. Đó là … Đó là ai thế? Đúng đó. Sao lại rơi xuống đây? Thật là. Làm gì thế? Chuyện gì vậy nhỉ? Lợi hại thật. Đúng đó. Ngã vậy mà vẫn không sao. Cô nương này là ai thế? Chưa gặp bao giờ.

Kia chẳng phải là quốc sư sao? Quốc sư. Cô nhìn mặt ngài ấy kìa. Cô nhìn mặt ngài ấy kìa. Đúng đấy. Mặt Lý công tử sao lại sưng lên thế kia? Chuyện này là sao vậy? Chắc chắn là bị ong đốt rồi. Xấu trai rồi đúng không? Đây là của ta.

Ngươi, qua đây. Cảm ơn. Lúc ta còn trẻ không kịp tham dự phần thi viết ở thư viện. Người trẻ tuổi bây giờ hạnh phúc thật đấy. Thi đỗ chính là hạnh phúc. Có khối người thi bảy tám năm vẫn không đỗ đấy. Giữ cho kĩ đấy. Đây là của ngươi.

Ta đây đã đến từ sớm. Chính là nơi này. Long Hoàng, nhất định ta sẽ cứu ngài ra. Cầm lấy thẻ danh tính của ngươi. Cảm ơn thường phó. Từ đâu đến? Cao danh quý tính? Đồ sứ. Thành Tần Khí, Tô gia, Tô Do Liên. Nơi nào? Thành Tần Khí.

Đây là thẻ danh tính của cô. Cảm ơn thường phó. Nghe nói sắp đến thời hạn mười năm Long Hoàng thức tỉnh. Đám tàn dư của tộc Côn Ngô lại bắt đầu rục rịch hành động. Mấy kẻ tàn dư đó không đáng sợ đâu. Năm đó Long Hoàng lợi hại như thế,

Chẳng phải cũng bị Tử Tôn phong ấn rồi sao? Ta nói này, ta mà gặp mấy kẻ sót lại của tộc Côn Ngô đó mỗi tên một nhát, quyết không nương tay. Đây chẳng phải là bại tướng dưới tay ta sao? Còn dám đến đây tham gia dự thi à?

Không sợ bị bổn công chúa đánh rơi xuống lôi đài sao? Ta … Hôm qua là ta bất cẩn nên mới để cô mới lợi dụng được thời cơ thôi. Cô chờ xem chút nữa ta thu phục cô thế nào đi. Vịt chết còn mạnh miệng.

Chút nữa nhất định sẽ đánh cho cô quỳ xuống xin tha. Cô… Tỷ, tỷ đừng cãi nhau với người ta. Cô ta nói ta là vịt chết kìa. Tỷ. Cô nương, thì ra cô cũng đến tham gia thi đấu sao? Cô … Ta tên … Ta tên Thôi Yên Nhiên. Còn cô?

Tô Do Liên. Chuyện hôm đó cô đừng giận tỷ ta nhé. Tính tỷ ấy vậy đó. Yên Nhiên. Muội đang làm gì đó? Qua đây. Qua đây. Đi nhé. Tỷ tỷ. Ông ta chính là kẻ phong ấn Long Hoàng và hại chết tỷ tỷ. Tử Tôn, Long Vi Nhi cũng đến rồi.

Hắn đến đây làm gì? Có lẽ là thời hạn mười năm đã đến. Hắn cũng muốn góp một phần sức mọn. Công tử này tuấn tú quá. Trông thanh tú quá. Hình như trước giờ chưa từng gặp. Công tử nhà ai thế nhỉ? Lý Huyền đâu? Sao không nhìn thấy Lý Huyền?

Tử Tôn yên tâm, tuy bình thường Lý Huyền ngang bướng bất trị, nhưng chuyện nhập học của thư viện Ma Vân, quan trọng như thế, chắc chắn cậu ấy sẽ đến mà. Được. Bắt đầu đi. Được. Bắt đầu chưa? Bắt đầu rồi kìa. Nào, nào nào nào, nhanh lên, nhanh lên.

Bắt đầu rồi kìa. Đúng, đúng, nhanh lên, nhanh lên. Đừng hồi hộp, nào, sắp bắt đầu rồi. Bắt đầu rồi. Sẽ ra đề gì đây? Đúng đấy. Xin lỗi. Học trò đến thi muộn. Xin các vị tư nghiệp thứ tội. Còn có thể đến muộn ư?

– Sao như thế được. – Đúng đó. Thật chẳng ra sao. – Chẳng ra làm sao cả. – Đúng đó. Mọi người yên lặng. Các vị thí sinh, mọi người đều đã biết năm đó Nhân Tộc ta và tộc Côn Ngô giao chiến. Tộc Côn Ngô thất bại.

Thánh nữ đã có lời nguyền khi Long Hoàng thức tỉnh thì Nhân Tộc sẽ diệt vong. Hiện giờ, đã đến thời hạn mười năm. Thư viện Ma Vân ta là học phủ đầu tiên của Thiên Khải chống lại Côn Ngô quyết không thoái thác. Cuộc thi quy mô lớn lần này,

Mục đích chỉ có một thôi, đó chính là chọn lựa ra tinh anh nhân tài. Phàm là người vào học viện ta thì chính là trụ cột được ủy thác trọng trách của Thiên Khải Quốc ta. Tiếp theo ta sẽ tuyên bố quy tắc tuyển chọn.

Tất cả những thí sinh đến ghi danh, chia đều thành các nhóm, một đấu một. Người chiến thắng có thể bước vào vòng thi thứ hai. Cho đến khi chỉ còn lại 20 thí sinh cuối cùng. Đó sẽ là những đệ tử mới của thư viện Ma Vân lần này. Ngoài ra

Hai mươi thí sinh đứng đầu sẽ có quyền được một lần khiêu chiến với hộ quốc sư, tranh hạng đầu với hộ quốc sư. Người xuất sắc chiến thắng sẽ lấy được lệnh bài hạng nhất, có thể tự do ra vào bất kỳ nơi nào trong thư viện này.

Tư nghiệp, ta có một câu hỏi. Bất kỳ nơi nào trong thư viện có phải cũng bao gồm cả bí cảnh không? Đó là đương nhiên. Ta còn một câu hỏi nữa. Người giành được lệnh bài hạng nhất có phải có thể tu luyện pháp thuật trong bí cảnh không? Đúng vậy.

Tốt quá rồi. Thật sự là tốt quá rồi. – Nhưng có thắng được không? – Cố lên. Khó lắm đấy. Nếu mình có thể lấy được lệnh bài hạng nhất vậy chẳng phải là có thể lập tức vào bí cảnh giải phong ấn cho Long Hoàng sao? Được rồi.

Tiếp theo ta tuyên bố cuộc thi bắt đầu. Được, được, được. Được. Đến đây nào. Ta không có vũ khí đâu đấy nhé. Để ngươi đỡ nói ta ỷ lớn hiếp nhỏ. Ta đập. Hay. Thiếu gia. Thiếu gia. Phải dậy rồi. Thiếu gia. Thiếu gia. Phải đến thư viện thôi. Ta không đi.

Thiếu gia. Thế này… Lão gia sẽ tức giận đấy. Ông ấy giận gì chứ, giận gì chứ. Chuyện gì thế này? Chuyện gì thế này? Cứu ta với. Cứu ta với. Cha có phải cha ruột của con không vậy? Con đi. Giờ con đi còn không được sao? Hay. Đánh rất hay.

Hay lắm. Hay, hay, hay. Hay, lợi hại. Sao hắn không đánh nhỉ? Hắn chỉ mải tránh thôi. Cứ bỏ chạy mãi. Hắn tránh được rồi. Hay, hay, hay. Ta thắng rồi. Hay, hay, hay. Các vị có thể đứng đây chính là 20 người mạnh nhất trên lôi đài lần này.

Ta xin chúc mừng mọi người đã vượt qua phần thi đấu của thư viện. Mọi người có thể vào thư viện tiếp tục học tập rồi. Tốt quá rồi. Tốt quá rồi. Cuối cùng đã thi đỗ rồi. Đúng đó. Vào thư viện

Có nghĩa là mọi thứ đều sẽ bắt đầu từ con số không. Sau này bất kể là ta, hay là các thường phó khác đều sẽ ra những bài luyện tập khắc nghiệt trước giờ chưa từng có đối với mọi người, để chắc chắn các vị

Sẽ trở thành trụ cột thực sự của Thiên Khải Đế Quốc. Các ngươi hiểu chưa? – Dạ hiểu. – Dạ hiểu. Được. Ngày mai, sẽ tổ chức một buổi yến tiệc đón người mới cho các vị. Đến lúc đó Thái tử điện hạ cũng sẽ đến

Quan sát những trụ cột tương lai của Thiên Khải đây. Do Liên, chúng ta đều thi đỗ rồi. Sao trông cô có vẻ không vui lắm vậy? Tư nghiệp, ta muốn thách đấu với hộ quốc sư. Là Lý Huyền. Thiếu gia. Tiểu Huyền Huyền. Cởi ra giúp ta. Huynh đỉnh thật đấy.

Cách xuất hiện của huynh cũng đặc biệt thật. Mau cởi ra giúp ta. Cẩn thận đấy. Không sao chứ, không sao chứ. Ta muốn thách đấu với ngươi. Sao lại là cô nữa thế? Còn muốn thách đấu với ta? Ngươi có lệnh bài hạng nhất. Ta cũng muốn có.

Cô nói cái này à? Cầm lấy đi. Cầm lấy đi, không cần khách sáo với ta. Các học sinh mới. Các học sinh mới, các học sinh mới. Thư viện có việc gấp cần phải xử lý ngay lập tức. Phần thi hôm nay, đến đây kết thúc. Hộ quốc sư Lý Huyền,

Tiếp tục giữ lệnh bài hạng nhất. Sao có thể như thế chứ? Giải tán đi. Vâng. Cái gì? Lại là ta nữa à? Vẫn là của ta. Làm gì có chuyện như thế chứ. Dựa vào cái gì chứ? – Tại sao chứ? – Đúng đó. Đa tạ, vinh hạnh, vinh hạnh.

Đừng ngưỡng mộ ta quá nhé. Hân hạnh, hân hạnh. Lão già chết tiệt. Đi thôi, đi thôi. Sao có thể như thế chứ? Đi, đi, đi. Đi, đi, đi. Tức thật chứ. Chúng ta đi thôi. Thư viện Ma Vân là thư viện đầu tiên của Thiên Khải Quốc.

Mỗi ngày trống chiều chuông sớm, mọi người đều phải đến sân tập luyện để điểm danh. Chuông kêu giờ Thìn, mọi người đến Chính Nghĩa Đường để học môn linh nghiệp. Không được đến trễ. Đã nghe rõ chưa? Nghe rõ rồi ạ. Giờ ta sẽ sắp xếp phòng ở cho mọi người.

Nếu giờ có vấn đề gì mọi người có thể nói ra. Thường phó, ta không quen qua lại thân thiết với người khác. Gian phòng ở góc phía đông, yên tĩnh độc lập, rất tốt. Ta ở đó. Được. Thần kinh. Ta có ý kiến ta cảm thấy rất cần phải

Để ta ở gần các đệ tử nữ một chút. Vì ta lo lắng cho họ, lỡ như họ gặp nguy hiểm ta có thể ra tay giúp đỡ ngay lập tức. Đúng, đúng, đúng. Đồng môn với nhau mà. Nên chăm sóc lẫn nhau chứ.

Trong thư viện thì có thể có nguy hiểm gì chứ? Theo ta thấy, mấy người các ngươi mới là nguy hiểm đấy. Được rồi, được rồi. Đừng luyên thuyên nữa. Giờ ta sẽ sắp xếp. Tiêu Phượng Minh, phòng một phía tây. Vâng. Lý Huyền, phòng hai phía tây.

Phòng một phía nam là phòng lớn, cho hai tỷ muội Thôi gia, và Tô Do Liên ở chung. Tốt quá rồi, Do Liên. Chúng ta có thể ở chung rồi. Tiêu rồi. Ở chung với họ, chẳng phải thân phận mình sẽ dễ bị bại lộ sao? Thường phó. Ta …

Ta không thích ở chung với người khác lắm. Tại sao? Đúng đó, tại sao? Tại sao không muốn ở chung với họ? Ta biết rồi. Cô ngủ hay ngáy to, nghiến răng, nói mơ đúng không? Chắc chắn là cô thối chân nữa. Đúng đó, thường phó. Đây là chỗ ở của cô. Vâng.

Biết rồi, sư tỷ. Nào, sách. Cầm lấy. Túi. Cảm ơn sư tỷ. Cảm ơn sư tỷ. Không có chuyện gì thì ta đi trước. Vâng. Cảm ơn sư tỷ. Tạm biệt sư tỷ. Sư phụ. Sư phụ. Nhân Tộc bọn họ thật sự rất bất công.

Đồ nhi không lấy được lệnh bài hạng nhất. Chuyện đến nước này cũng không gấp được. Đã vào được thư viện thì hãy yên lặng quan sát. Khi cần có thể giết Lý Huyền, để giành lệnh bài hạng nhất cũng chưa chắc không được. Chuyện cấp bách hiện nay là

Phải nhanh chóng tìm được lối vào bí cảnh, xác định vị trí của Long Hoàng. Tối nay con sẽ đi xem thử. Ta nói các huynh biết đối với ba người chúng ta mà nói chuyện thi đấu này hoàn toàn không cần thiết. Các huynh không biết đâu,

Hôm nay ở trên lôi đài ta oai phong biết mấy. Các huynh đều không nhìn thấy. Thật đáng tiếc, thật đáng tiếc. Sau này, ta chính là lão đại của thư viện Ma Vân rồi. Ta bảo vệ cho hai huynh. Vừa rồi huynh nói ai là lão đại của thư viện nhỉ?

Là huynh, là huynh. Là huynh. Thường Thanh, ta cho huynh biết, xém chút tay ta bị huynh bẻ gãy rồi đó. Hôm nay tiệc rượu ở Bách Hoa Lâu, huynh phải mời ta đó. Thường Thanh này, vừa rồi ngươi nói sư phụ ta đã ra khỏi thư viện sao? Đúng.

Tử Tôn nói ông ấy muốn vào cung một chuyến. Cơ hội đến rồi. Huynh lại muốn làm gì đấy? Ta về trước đây. Là kết giới. Chẳng lẽ thật sự chỉ có lệnh bài hạng nhất mới có thể mở kết giới bí cảnh này sao? Lão già chết tiệt.

Ai bảo ông ngăn cản ta ra khỏi thành này. Ta cho ông nếm thử hậu quả của việc ngăn cản ta. Đổ hết vào cho ông này. Lão già về rồi. Cô… Cá vàng bảo bối của ta ơi, sao con lại nhảy ra ngoài thế này? Thật đúng là oan gia ngõ hẹp.

Cho cô được hời mà cô còn ra vẻ chê bai. Trên đất này lạnh lắm sau này đừng nhảy ra ngoài nữa nhé. Tiểu tử thối, đừng có trốn trong đó nữa. Ra ngoài đi. Ta biết ngươi đang trốn ở trong tủ. Cút ra đây cho ta. Sư phụ, người tìm ta à.

Nói. Ngươi trốn trong tủ ta làm gì? Có phải lại muốn giở trò gì trên y phục của ta không? Sao có thể chứ sư phụ? Ta chỉ quan tâm sinh hoạt uống, ngủ nghỉ hàng ngày của người thôi mà. Vừa rồi ta cố ý ở trong tủ để quan sát một lúc.

Rất tốt, ta rất vui. Y phục đều ổn cả. Không bị gián chuột cắn gặm. Ngươi mà quan tâm việc ăn uống sinh hoạt của ta ư? Ngươi dẹp đi. Ta còn không hiểu ngươi sao? Không chừng là lại giở trò gì nữa rồi. Ta xem thử rốt cuộc là chuyện gì.

Ngươi cản ta làm gì? Tránh ra. Tránh ra, tránh ra. Ta không cản người. Ta chỉ muốn nói với người … Đúng rồi. Chính là cái rèm cửa đó. Cái rèm cửa này. Chính là nó. Càng nhìn càng thấy tức mà. Không biết ai đã phối màu này nữa.

Vừa quê mùa, vừa thô tục. Hoàn toàn không xứng với khí chất của người, sư phụ ạ. Ngươi nói cũng khá có lý đấy. Ngày mai ta sẽ bảo người thay nó đi. Tiểu tử thối, đừng có mà đánh lạc hướng ta.

Chắc chắn ngươi đã giở trò gì đó với y phục của ta. Nhất định ta phải xem cho rõ. Ta không có mà sư phụ. Ngươi ôm ta làm gì? Ta thấy người, ở thư viện Ma Vân, ngày đêm chăm lo cho chúng ta, vất vả vô cùng.

Ta thấy người gầy đi, ta đau lòng lắm. Ta gầy ta béo liên quan gì đến ngươi? Buông ta ra. Ta không buông. Ta mới … Tay trái. Tay phải. Sao vậy sư phụ? Ngươi ngoan ngoãn đứng đây cho ta. Ta nhất định phải xem cho rõ. Sư phụ.

Người lại đi nghi ngờ ta. Người làm ta đau lòng quá đấy sư phụ. Sư phụ. Người làm ta tổn thương quá rồi. Đồ nhi quan tâm người mà người còn đối xử với ta như thế. Thật là. Vậy được. Ngươi nói ta nghe

Có phải ngươi đã động tay động chân vào trà của ta không? Không, không phải ta. Không phải ngươi? Vậy còn có thể là ai? Không phải đâu sư phụ, người … Người, người đừng giận mà sư phụ. Người nghe ta giải thích đi. Không, không phải đâu.

Người nghe ta giải thích đi sư phụ. Không, không phải đâu. Trà đó là ta định tự uống thôi. Chỗ ta không có trà. Sư phụ. Dạ dày ta không khỏe. Sư phụ. Sư phụ. Ta sai rồi sư phụ. Sư phụ, sư phụ. Đừng đánh vào mặt mà, đừng đánh vào mặt mà.

Ông là lão già chết tiệt. Ông dám đánh vào mặt ta. Lão già chết tiệt. Lão già chết tiệt. Hình như người này cũng không đáng ghét đến vậy. Thế nào rồi? Có phát hiện được vị trí của Long Hoàng không? Có ạ. Nhưng ở đó có bố trí kết giới.

Đồ nhi đã thử nhiều lần cũng không phá giải được. Xem ra phải dùng lệnh bài hạng nhất mới được. Có bị lão già Tử Cực đó phát hiện không? Xém chút đã bị phát hiện. Nhưng vì … Vì cái gì? Không có gì ạ. Vì con nhanh trí.

Dù sao lão già Tử Cực không phát hiện ra đồ nhi là được. Xem ra chúng ta đành phải ra tay từ chỗ tên tiểu tử Lý Huyền đó thôi. Nó không chịu tỉ thí với con vậy phải nghĩ cách khác rồi. Không ngồi được, không ngồi được. Vậy huynh nằm đi.

Thiếu gia, huynh nói xem huynh chọc vào ai không chọc lại đi chọc vào Tử Tôn. Huynh nói xem có lần nào huynh gây khó dễ được cho ông ấy đâu. Nếu không phải tại nha đầu ngốc đó thì ta đã sớm cho lão già uống thuốc xổ rồi. Nha đầu ngốc?

Bỏ đi, bỏ đi. Có nói ngươi cũng không hiểu. Vậy ta đi đun ấm nước cho huynh nhé. Dù sao đến mai là huynh sẽ tự khỏi thôi. Nha đầu đó mới nhập học ngày đầu tiên mà đã chạy đến chỗ lão già Tử Cực. Rốt cuộc là vì sao?

Huynh nói xem rốt cuộc tại sao nha đầu thối đó ở trong phòng lão già chết tiệt đó? Còn không phải vì huynh sao? Ta sao? Lúc thi đấu, Tử Tôn thiên vị huynh thế nào ai ai cũng thấy cả. Người ta hơi nóng tính muốn trút giận chút cũng bình thường thôi.

Chẳng lẽ cô ấy lại muốn gây phiền phức cho lão già thối đó? Lý Huyền. Cái này cho huynh. Cái gì vậy? Đây là đồ ngon mẹ ta đặc biệt làm cho ta đấy. Dù sao ta cũng ăn không hết nên mang một ít cho huynh nếm thử.

Cái này trông có vẻ ngon đấy. Thôi Phiên Nhiên. Sao thế? Ta đã ăn no rồi. Cô cầm về đi. Huynh có ý gì chứ? Không phải ý gì, ta đã ăn rồi thôi. Huynh cứ … Xin lỗi nhé. Ta không cố ý. Cô không có mắt hả?

Để ta lau cho ngươi ngay đây. Để ta lau cho ngươi. May là mình tránh nhanh, nên không làm bẩn y phục. Sao không có nhỉ? Làm gì đó? Y phục của ngươi bẩn rồi. Ta lau giúp ngươi. Có phải cô thích ta không?