Full HD | Phim Cổ Trang Viễn Tưởng, Hứa Khải & Ngô Giai Di | Thiên Vũ Kỷ Tập 16 | iQiyi Vietnam

    [Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] Thiên Vũ Kỷ Tập 16 Đó là gì vậy? Đó là cầu Tình Nhân, thông đến ngọn núi đối diện. Cầu Tình Nhân? Cầu Tình Nhân. Đó là cầu mà tình nhân mới được đi trên đó sao? Là thế này.

    Trước đây, trong truyền thuyết có một đôi nam nữ trẻ tuổi. Chàng trai sống trên ngọn núi này. Cô gái, sống trên ngọn núi đối diện. Bình thường hai người chỉ có thể đứng cách núi để nhìn nhau. Chàng trai, vì muốn giải quyết nỗi khổ tương tư,

    Cũng là để người dân trên núi đi lại thuận tiện, cho nên đã quyết định chặt cây làm cầu, nối liền hai bờ núi. Sau khi chiếc cầu được tạo lên, chẳng phải họ sẽ ngày ngày được gặp nhau sao? Chuyện làm cầu, nói thì dễ dàng,

    Nhưng đâu có đơn giản như vậy? Chàng trai khẩn cầu thôn dân trên núi cùng nhau làm cầu, nhưng người bên trên lại thấy đây là chuyện hoang đường, chẳng ai chịu giúp đỡ. Vậy nên chàng trai đành phải một mình chặt cây làm cầu.

    Nhưng không ngờ trong buổi chiều làm cầu ấy, đột nhiên mưa lớn. Chàng trai không cẩn thận ngã xuống vực, chết không thấy xác. Sau đó để tưởng nhớ chàng trai, cũng là để bù đắp cho sự áy náy đã không cùng làm cầu,

    Cho nên thôn dân quyết định hoàn thành nốt việc mà chàng trai còn dang dở, cùng giúp chàng trai làm nốt chiếc cầu này. Cô gái cũng vì chàng trai mà ở vậy cả đời, thủ tiết đến lúc chết. Ông trời thật là tàn nhẫn.

    Tại sao những người có tình lại cứ không thể ở bên nhau vậy? Việc trên đời đâu thể cứ theo ý của con người? Nhưng chỉ cần những người có tình cùng nhau đi qua cây cầu đó thì có thể tu thành chính quả, mãi mãi đồng lòng. Thật không?

    Tất nhiên là thật rồi. Truyền thuyết nói như vậy mà. Đây chính là cầu Tình Nhân hả? Có muốn lên đó dạo chút không? Thôi, thôi, thôi. Công chúa, cầu này được tạo nên từ dây mây và tấm gỗ. Lâu năm rồi, không hề chắc chắn nữa, e là sẽ nguy hiểm.

    Đồ nhát gan! Công chúa, nguy hiểm lắm, quay lại đi. Cứ không đấy. Nếu huynh đã không chịu lên cầu, thì đi đường vòng xuống núi rồi lên ngọn núi đối diện đợi ta. Chuyện này … Ta … Xem ra nếu ta không cẩn thận mà ngã từ đây xuống

    Chắc chắn huynh sẽ xả thân cứu ta. Công chúa là thân lá ngọc cành vàng, nếu có bất trắc, tiểu sinh … Công chúa Vâm Sam. Công chúa Vân Sam, công chúa Vân Sam. Huynh nói xem, nếu hai chúng ta cùng nhau bước qua cây cầu Tình Nhân này, thì sẽ thế nào?

    Chuyện này, chuyện này, chuyện này … Ta, ta, ta … Công chúa Vân Sam, cô đợi ta với. Đợi ta với. Ta sợ độ cao. Công chúa Vân Sam. Do Liên. Do Liên. Do Liên, đã dậy chưa, Do Liên? Do Liên. Do Liên. Do Liên, cô sao vậy?

    Trông sắc mặt của cô không được tốt lắm. Không sao. Chắc là do tối qua nghỉ ngơi không được tốt. Cũng phải. Cô mới trở về từ bí cảnh, chắc chắn là phải mất mấy hôm để hồi phục. Mau lên, mau lên. – Mau lên, mau lên. – Chuyện gì vậy?

    Bọn họ đi đâu thế? Đúng rồi. Tôi vốn đang định nói chuyện này với cô. Lý Huyền đã quay về thư viện rồi, còn triệu tập mọi người đến thao trường nữa, nói là có tin vui lớn cần tuyên bố với mọi người. Ta không đi, ta còn có …

    Đi đi mà, không đi sao biết là có chuyện gì. – Không phải đâu, Yên Nhiên … – Đi thôi. Ta, ta không muốn. Đi thôi. Rốt cuộc có chuyện gì vậy? Gọi đến là có chuyện gì vậy? Nào, qua bên đó. Cô đoán xem. Đâu biết. Tránh ra một chút cho ta.

    Tránh ra, tránh ra, tránh ra. Tránh ra. Tránh ra. Chuyện gì vậy? Lý Huyền, huynh có dụng ý gì vậy? Chẳng phải bảo là có chuyện quan trọng muốn công bố sao? Bọn ta đợi lâu lắm rồi. Huynh mau nói đi. Đúng vậy. Mau lên. Huynh mau nói đi.

    Nói đi, nói đi, nói đi. Vội gì chứ? Người còn chưa đến đủ mà. Chuyện mà lát nữa ta tuyên bố, mọi người phải nghe cho kĩ đấy. Hóa ra bạn học Thôi mới là nhân vật chính của chuyện này à? Vậy ta biết là chuyện gì rồi. Huynh biết ư?

    Chắc chắn là việc hôn sự giữa hai người rồi. Chúc mừng nhé. Chúc mừng, chúc mừng nhé. Chúc mừng. Đừng, đừng ồn ào nữa. Ta còn chưa nghĩ xong có nên gả cho huynh ấy không nè. Huynh ấy muốn tuyên bố trước mặt mọi người, đó là chuyện của huynh ấy.

    Xấu hổ rồi, xấu hổ rồi kìa. Cuối cùng thì nhân vật chính cũng đã đến rồi. Sao, sao lại là cô ta? Tô Do Liên. Sao lại bảo cô ta là nhân vật chính nhỉ? Chuyện gì vậy? Rốt cuộc là có chuyện gì vậy? Có liên quan gì đến cô ta chứ?

    Đúng vậy. – Đúng vậy. – Sao thế? Lý Huyền. Huynh làm gì vậy? Tuyên bố hôn sự chứ sao. Huynh bỏ tay ra cho ta. Ta cứ không bỏ tay đấy. Lý Huyền. Còn xấu hổ kìa. Giờ xấu hổ cũng muộn rồi. Ta nói cho mọi người biết. Ta và Tô Do Liên,

    Đã thành thân rồi. Hay lắm. Hay lắm. Không phải chứ? Đúng vậy. Lý Huyền. Huynh nói cái gì vậy? Thôi Phiên Nhiên, cô đi xuống cho ta. Không được lên đó. Buông ra. Con gái gì mà lại như thế? Họ là đang nói đùa phải không? Ta biết,

    Ta biết một khi tin này được công bố sẽ làm tổn thương trái tim của rất nhiều cô gái. Nhưng mà không sao. Ta đã có người trong lòng rồi. Hơn nữa, cả đời này cũng chỉ yêu mình cô ấy thôi, vậy nên các cô hãy từ bỏ đi. Do Liên,

    Thật sự cô đã thành thân rồi sao? Đúng vậy, thành thân thật rồi sao? Đúng vậy, đúng vậy. Đúng đấy. Nói gì đi chứ. Đòi lấy lệnh bài, rồi giết hắn. Đòi lấy lệnh bài, rồi giết hắn. Giết hắn. Giết hắn. Không được. Không được. Lý Huyền,

    Huynh chắc là đã thành thân với To Do Liên chứ? Sao ta cảm thấy Tô Do Liên hình như không hề đồng ý. Huynh bốc phét phải không? Tô cô nương xinh đẹp lại phóng khoáng như vậy, vừa không có người mai mối lại không có lệnh của cha mẹ

    Mà cô ấy lại chịu gả cho huynh sao? Đúng vậy. Bốc phét. Các người thì hiểu gì chứ? Ta bốc phét ư? Do Liên, muội nói cho bọn họ biết xem có phải là ta bốc phét hay không. – Xem cô ấy nói thế nào. – Đúng vậy.

    Nhân cơ hội này đòi lấy lệnh bài, rồi giết hắn. Đòi lấy lệnh bài, rồi giết hắn. Lấy được lệnh bài rồi giết hắn. Giết hắn. Không được. Chúng ta chưa có thành thân. Đó đều là giả, là đóng kịch thôi. Lý Huyền đang bốc phét kìa.

    Lý Huyền, huynh là đồ bốc phét. Huynh ấy đâu có bốc phét. Huynh là đồ bốc phét. Do Liên. Muội đang nói gì vậy? Ta đâu có gả cho huynh. Ta cũng sẽ không gả cho huynh đâu. Lý Huyền. Huynh tránh xa ta ra một chút. Không phải. Do Liên. Muội sao vậy?

    Có phải muộn vẫn đang căng thẳng, vẫn đang xấu hổ phải không? Lý Huyền, huynh làm gì vậy? Huynh ở đó thì thầm cái gì thế? Nói thầm thì gọi bọn ta đến làm gì hả? Đúng vậy. Nói gì đi chứ. Rốt cuộc các người có ý gì vậy?

    Có phải vẫn còn bận tâm về chuyện giữa ta và Thôi Phiên Nhiên không? Muội yên tâm. Ta sẽ không cưới cô ta đâu. Ta thề. Nếu muội vẫn không tin, giờ ta sẽ đi … Huynh đừng vậy. Ta cảm thấy hai người rất xứng đôi. Ta chúc phúc cho hai người.

    Không phải. Muội đang nói gì vậy? Đừng đùa nữa được không? Có gì thì chúng ta từ từ nói. Huynh còn muốn ta phải nói gì? Nói là ta rất chán huynh, nói là ta rất ghét huynh, hay là ta chưa bao giờ có tình cảm với huynh?

    Đừng làm khó bạn học Tô nữa, có được không thế? Huynh mau đi xuống đi. Đúng vậy. Huynh bớt nói vài câu đi. Muội … Muội nói lung tung gì thế? Muội không thích ta ư? Hai chữ Lý Huyền hiện lên đầy trong mắt muội kìa,

    Làm gì có chuyện muội lại không thích ta cơ chứ? Là, là kẻ nào khiến muội chịu uất ức gì phải không? Hay, hay là đã có kẻ nào ép muội phải làm vậy? Chẳng ai ép ta làm vậy. Ta cũng chẳng có uất ức gì cả,

    Càng không có nỗi khổ tâm gì cả. Vậy muội hãy nhìn vào mắt ta rồi nói. Thật là! Đến đây cả buổi rồi. Chuyện gì vậy chứ? Đã xảy ra chuyện gì vậy? Huynh đến đúng lúc lắm. Sao vậy? Tô Do Liên.

    Chẳng phải cô nói mình không có nỗi khổ tâm gì sao? Vậy cô có dám đứng trong mê hồn chân ngôn trận nói lại những lời vữa nãy không? Cái gì? Trận pháp mê hồn nói thật. Người vào trận pháp sẽ mất tỉnh táo, hỏi gì sẽ trả lời nấy,

    Tuyệt đối không nói dối. Thế nào? Cô dám không? Đúng vậy. Có dám không? Dám không? Nói đi, nói đi chứ. Muội, muội không cần quan tâm đến họ. Được rồi. Hôm nay chúng ta không nói chuyện này nữa. Muội không khỏe thì ta dẫn muội rời khỏi đây trước. Lý Huyền.

    Làm gì vậy? Chúng ta muốn xem Tô Do Liên vào chân ngôn trận. Đúng vậy, có dám vào chân ngôn trận không? Vào chân ngôn trận. Chân ngôn trận, chân ngôn trận, chân ngôn trận. Chân ngôn trận, chân ngôn trận, chân ngôn trận. Chân ngôn trận, chân ngôn trận, chân ngôn trận.

    Chân ngôn trận, chân ngôn trận, chân ngôn trận. Chân ngôn trận, chân ngôn trận, chân ngôn trận. Chân ngôn trận, chân ngôn trận, chân ngôn trận. Chân ngôn trận, chân ngôn trận, chân ngôn trận. Sao hôm nay thư viện Ma Vân lại náo nhiệt thế? Từ khi Lý Huyền đến đây,

    Dăm ba bữa lại gây ra chuyện gì đó, quen rồi sẽ thấy bình thường. Hôm nay tên nhóc đó lại gây ra chuyện gì vậy? Lúc mới đến ta có liếc qua một chút, hình như là Lý Huyền muốn tuyên bố chuyện quan trọng gì đó với mọi người.

    Còn có chuyện này sao? Có chuyện lớn như vậy còn chơi cờ gì nữa? Không chơi nữa, không chơi nữa. Đi hóng chuyện thôi. Tử Tôn, chúng ta không thể như vậy chứ? Ngài không thắng được thì giở trò đấy hả? Tô Do Liên, vào đi. Đúng vậy, vào đi, vào đi.

    Đúng vậy, vào đi. Lề mề cái gì nữa, mau lên, vào đi chứ. Tô Do Liên. Cô cảm thấy ai là người đẹp trai nhất trong thư viện? Ngự Phong Mục. Ngự Phong Mục à. Ngự Phong Mục. Các ngươi hỏi cái gì thế hả? Để ta cho. Tô Do Liên,

    Cô đã từng hôn nam nhân nào chưa? Câu hỏi này không tính. Đã từng. Ai vậy, ai vậy, ai vậy? Nói đi chứ, ai vậy? Mau nói đi, là ai vậy? Người, người đó là ai thế? Chỉ có một mình Lý Huyền. Chỉ có một mình Lý Huyền à? Cảm giác thế nào?

    Có phải môi của Tiểu Huyền Huyền nhà chúng ta rất ngọt ngào không? Lạnh. Dưới đáy hồ rất lạnh. Biên Lệnh Thành, huynh hỏi gì mà lung ta lung tung thế? Dung tục. Dung tục. Cô nương các cô thì hiểu gì chứ. Hôn ấy à, tình cảm dẫn dắt thôi. Tô Do Liên,

    Cô đã từng hôn Tiểu Huyền Huyền nhà chúng ta rồi. Vậy cô phải chịu trách nhiệm với Tiểu Huyền Huyền nhà chúng ta đấy. Cô có đồng ý gả cho huynh ấy không? Không đồng ý. Không đồng ý. Không đồng ý. Đã nghe thấy chưa? Tại, tại sao chứ?

    Có phải cô có lời gì khó nói không? Không có. Tô Do Liên, muội đã từng rung động với ta bao giờ chưa? Chưa từng. Không thể nào. Không thể nào. Nếu là như thế tại sao lúc đó khi ở ngoài bí cảnh muội lại suy sụp đến thế? Nếu là như thế

    Rõ ràng muội đã an toàn trở về thư viện, tại sao còn liều mạng quay lại cứu ta? Muội dám nói muội làm những chuyện này không phải vì rung động với ta sao? Cảm động có tính là rung động không? Chỉ có cảm động thôi sao? Tại sao lại là cảm động?

    Không phải là cảm động mà. Đủ rồi. Tử Tôn đến rồi. Tử Tôn. Tiểu tử thối, người ta đã nói rõ ràng như thế rồi, ngươi còn mặt dày mà hỏi sao? Ngươi làm vậy là muốn ta cũng mất hết mặt mũi đúng không? Thánh chỉ đến! Mau quỳ xuống, mau quỳ xuống.

    Quỳ. Con gái của Thôi thượng thư là Thôi Phiên Nhiên, dung mạo vô song, trí tuệ phi thường. Hộ quốc sư Lý Huyền, dáng vẻ đường đường, là trụ cột quốc gia. Trẫm cảm thấy hai người vô cùng xứng đôi vừa lứa, cho nên lệnh cho hai người chọn ngày thành hôn.

    Hộ quốc sư. Xin chúc mừng. Tiếp chỉ đi. Tạ Hoàng thượng ban ân. Thần nữ tiếp chỉ. Lão nô xin chúc mừng Tử Tôn. Công công, cực khổ cho ngài phải đến đây rồi. Mời, chúng ta đi uống trà. Mời. Tiêu rồi, tiêu rồi. Mấy chuyện này bản thân đã rối,

    Giờ hoàng thượng còn nhúng tay vào. Lần này lớn chuyện thật rồi. Lý Huyền, huynh xem, cả Hoàng thượng cũng cảm thấy chúng ta rất xứng đôi. Giờ huynh không muốn lấy cũng phải lấy. Không thể nào. Huynh … Chẳng lẽ huynh muốn kháng chỉ sao? Lý Huyền. Chúng ta cũng đi thôi.

    Đi thôi, đi thôi. Đi thôi, đi thôi. Chúng ta đi thôi, tỷ. Tử Tôn. Rượu ngon của ta. Tiểu tử thối, rượu ngon của ta bị ngươi uống trộm hết cả rồi. Ngươi … Cách uống này của ngươi… Cách uống này của ngươi không đúng.

    Ngươi uống như vậy đúng thật là phí của trời đấy, ngươi biết không? Còn ngươi nữa, tên tiểu tử thối nhà ngươi, tại sao không trông chừng nó đàng hoàng. Sao có thể để nó làm ra loại chuyện, loại chuyện mất hết tính người thế này?

    Tử Tôn chỉ bảo ta bảo vệ thiếu gia, không bảo ta khuyên huynh ấy đừng uống rượu. Ngươi còn nói lý hả? Tiểu tử thối, đừng uống nữa. Ngươi xem ngươi đi. Một nam tử hán cao lớn thế này, ngươi chả có tiền đồ gì cả.

    Chẳng phải ngươi chỉ bị cô gái đó từ chối thôi sao? Có cần phải uống đến mức này không? Thật không có tiền đồ. Chỉ biết làm mất hết mặt mũi của sư phụ. Lão già ế vạn năm như ông, sao hiểu được cảm giác của ta chứ? Cái gì?

    Ta là lão già ế vạn năm á? Này nhé … Lúc ta còn trẻ, ta cho ngươi biết … Thôi bỏ đi, bỏ đi, bỏ đi. Không, không có tâm trạng kể chuyện ta hồi trẻ với ngươi. Hai ngươi đấy, lập tức biến mất khỏi mắt ta. Tiểu tử thối,

    Ngươi để rượu lại cho ta. Tử Tôn, để huynh ấy uống đi. Tô Do Liên, muội là đồ lừa đảo. Ta hận muội. Tô Do Liên, Muội là đồ lừa đảo. Tô Do Liên, Muội là đồ đại lừa đảo. Tại sao? Muội nói muội chưa từng rung động với ta.

    Muội là đồ lừa đảo. Đồ lừa đảo. Tại sao muội luôn lừa ta? Không ngờ muội lại nói không thích ta còn nói chưa từng rung động với ta. Không thể nào. Chắc chắn là muội đang lừa ta. Được. Bắt đầu từ nay, muội đi đường muội, ta đi đường ta.

    Ta sẽ không thích muội nữa. Nếu ta còn tìm muội lần nữa, nếu ta còn thích muội, thì ta chính là chó Vượng Tài. Thiếu gia, đây không phải Tô Do Liên. Ta mặc kệ. Lý Huyền. Thường Thanh, sao huynh ấy uống say thế? Lý Huyền, huynh không sao chứ?

    Sao huynh lại uống nhiều như thế? Huynh vẫn ổn chứ? Muội đến rồi. Ta đến rồi. Lý Huyền, huynh uống nhiều như thế chắc chắn sẽ không thoải mái. Ta dìu huynh về nghỉ ngơi nhé. Nào. Đó không phải là Tô cô nương sao?

    Muộn thế này sao cô ấy vẫn còn ở đây? Ba Đầu. Ta hiểu rồi. Mục vương tử, y phục này … Khoác vào đi. Đêm khuya gió lạnh. Đa tạ. Xem ra mê hồn chân ngôn trận hôm nay, cũng không làm cô nói ra lời thật lòng.

    Những lời hôm nay ta nói đều là lời thật lòng. Vậy tại sao cô lại âm thầm đau lòng ở đây? Mê hồn chân ngôn trận, đối với người Côn Ngô mà nói, là không hề có tác dụng. Điểm này, khi vào trận chắc cô đã biết. Thích một người,

    Vốn dĩ không sai. Chỉ là đối với Lý Huyền và cả cô, nó giống như trăng trong nước, nhìn có vẻ rất gần, nhưng lại không thể chạm tới. Huynh từng có người mình yêu thương không? Có. Nhưng, giữa chúng ta cũng như trăng trong nước. Nào.

    Tại sao hôm nay không nghe theo sự sắp xếp của ta? Sư phụ muốn đánh muốn phạt thế nào, Do Liên đều chấp nhận. Muốn đánh muốn phạt thì có ích gì? Thứ ta cần là lệnh bài. Thứ ta cần là cứu Long Hoàng. Đồ nhi nhất định sẽ lấy được lệnh bài.

    Nhưng muốn con giết Lý Huyền, con không làm được. Con làm vi sư quá thất vọng. Sư phụ. Đừng gọi ta là sư phụ. Trước khi con lấy được lệnh bài thì đừng gọi ta là sư phụ. Con gà cú này được đấy.

    Đã cưa đổ Tiểu Huyền Huyền nhà mình thật rồi sao? Do Liên, cô khỏe hơn chưa? Chào buổi sáng. Ta không sao. Người có chuyện là Lý Huyền mới phải chứ. Huynh ấy mới bị người ta từ chối trước mặt mọi người. Do Liên,

    Nhưng cô từ chối huynh ấy cũng hay lắm đấy. Dù sao thánh chỉ cũng đã đến rồi. Người huynh ấy phải lấy là Thôi Phiên Nhiên gì gì đó. Cô cảm thấy ca ca ta thế nào? Hình như huynh ấy rất thích cô đấy. Mau lên lớp học thôi. Trễ rồi. Đi thôi.

    Cô đừng có nói mấy chuyện không nên nói. Sao các cô đều lạ lạ thế nào ấy? Cô mới kỳ lạ thì có. Cầm sách ngược rồi kìa. Lần này mới ngược thật này. Thường Thanh, huynh đến thu dọn sách vở giúp Tiểu Huyền Huyền đấy à?

    Có phải mấy hôm nay huynh ấy không đi học không? Ốm rồi. Không khỏe sao? Là do tối qua mệt mỏi quá hả? Khó trách sáng nay ta nhìn thấy Thôi Phiên Nhiên, bước ra từ phòng ngủ của huynh ấy. Cô nam quả nữ ở chung một phòng à nha. Thường Thanh này,

    Vẫn là huynh hiểu chuyện. Biết tối qua Tiểu Huyền Huyền ra ngoài làm việc, nên lúc quan trọng liền biết tránh đi, không trông chừng huynh ấy nữa. Tránh ra. Này Thường Thanh. Đi đâu đấy? Không ở chơi với ta thêm chút. Lý Huyền,

    Nghe Thường Thanh nói huynh có chuyện muốn nói với ta. Đây là bát tự sinh thần của cô, trả cho cô. Là ý gì vậy? Thôi Phiên Nhiên, đừng lãng phí thời gian với ta nữa. Tại sao chứ? Chẳng lẽ là vì Tô Do Liên đó sao?

    Huynh quên lời hôm qua cô ta đã nói trong mê hồn chân ngôn trận sao? Cô ta không hề yêu huynh. Huynh hà tất vì cô ta mà từ chối ta? Không liên quan đến cô ấy. Ta không lấy cô là vì trong lòng ta không có cô.

    Không sao, ta có thể chờ huynh. Chờ sau này … Chờ sau này chúng ta thành thân rồi, từ từ ở chung, chắc chắc lòng huynh sẽ có ta thôi. Huống chi bây giờ Hoàng thượng đã hạ chỉ ban hôn rồi, huynh không muốn lấy cũng phải lấy ta.

    Huynh dám kháng chỉ à? Cho dù huynh dám, nhưng ta không dám đâu. Ta sẽ giải quyết phía Hoàng thượng. Yên tâm đi. Sẽ không liên lụy đến người thân của cô đâu. Cô chỉ cần ghi nhớ ta thật sự sẽ không lấy cô đâu. Lý Huyền, huynh là đồ khốn.

    Rốt cuộc ta có gì không bằng Tô Do Liên chứ? Chuyện tàn dư Côn Ngô đã có tin tức chưa? Bẩm bệ hạ, thần đã điều tra được, có một nhóm tàn dư Côn Ngô, đang tụ tập ở nơi nào đó ngoài thành.

    Mấy hôm trước, tàn dư Côn Ngô trốn ra ngoài thành, đã hội họp cùng bọn chúng. Thần khẩn xin bệ hạ cho phép thần dẫn người, một lưới tóm gọn tàn dư Côn Ngô. Thái tử. Con ngồi trên vị trí Đông Cung này cũng đã rất lâu rồi,

    Đã đến lúc nên rèn luyện thực tiễn rồi đấy. Hành động tiêu diệt tàn dư Côn Ngô lần này con đích thân đi đi. Ai cũng biết tộc Côn Ngô này xưa nay dũng mãnh hung ác. Đến lão già Tử Cực còn khó lòng chống chọi lại chúng, bổn cung đi,

    Há chẳng phải sẽ lành ít dữ nhiều sao? Con còn ngơ ra đó làm gì thế? Không muốn đi sao? Bẩm phụ hoàng, lần này tiêu diệt tàn dư Côn Ngô, chắc chắn nhi thần chết cũng không chối từ. Nhưng nhi thần cảm thấy,

    Lần này để cho nhị đệ đi sẽ thích hợp hơn. Tại sao? Lần trước nhị đệ dẫn người tiêu diệt Kỳ Lân lập công, uy danh vang dội. Lần này nếu để đệ ấy dẫn người lùng bắt tàn dư Côn Ngô,

    Chắc chắn sẽ khiến tàn dư Côn Ngô mới nghe đã sợ vỡ mật, không chiến mà bại. Nhưng con là thái tử, tương lai trẫm sẽ truyền hoàng vị này cho con. Nếu chuyện quan trọng thế này con lại giao cho lão nhị làm,

    Vậy công lao cũng sẽ đều thuộc về lão nhị. Sau này con làm sao khiến mọi người phục cơ chứ? Phụ hoàng, con và nhị đệ là huynh đệ ruột thịt, nhi thần không sợ công lao của đệ ấy lấn át nhi thần. Sau này nhi thần lên ngôi

    Nếu có đệ ấy phò trợ, huynh đệ chúng con bắt tay nhau, chắc chắn sẽ là thiên hạ vô địch. Được đấy. Có tấm lòng này của con, trẫm thật sự thấy rất vui mừng. Vân Thạch, ngươi cảm thấy thế nào? Với thực lực của nhị hoàng tử, dẹp tàn dư Côn Ngôn,

    Chắc chắn không thành vấn đề. Vậy chuyện này cứ quyết định như vậy đi. Tiến hành đi. Thái tử trông có vẻ khí phách phi phàm, nhưng thật ra là nhát gan sợ sệt. Lần này là cơ hội tốt để ngài lập công. Ngài có nắm chắc không? Chuyện đến nước này,

    Chỉ có thể thắng, không thể bại. Ta luôn có lòng tin với ngài. Chuyện ngài muốn làm, đều chắc chắn có thể làm tốt. Nói ra thì cũng đã ở trong hoàng cung đủ lâu rồi. Đã đến lúc, nên trở về thư viện một chuyến rồi.