Full HD | Phim Cổ Trang Viễn Tưởng, Hứa Khải & Ngô Giai Di | Thiên Vũ Kỷ Tập 18 | iQiyi Vietnam

[Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] Thiên Vũ Kỷ Tập 18 Mục vương tử. Quan hệ của hai người thân thiết vậy sao? Có phải muội đã quên, muội vẫn là thê tử của ta không? Chuyện thành thân chỉ là diễn kịch.

Huynh hà tất cứ phải dây dưa với ta mãi thế. Thành thân là diễn kịch. Nụ hôn dưới đáy hồ kia, đối với muội mà nói cũng là diễn kịch sao? Trả lời ta đi! Phải. Diễn kịch thôi. Đều là giả hết. Nói dối. Lý Huyền.

Người có hôn ước với huynh là Thôi Phiên Nhiên. Hai người đã làm chuyện phu thê rồi thì đừng tới tìm ta nữa. Gì mà làm chuyện phu thê chứ? Ta và cô ta đến cả danh nghĩa phu thế còn không có Thì lấy đâu ra chuyện vợ chồng đó chứ?

Có hay không huynh tự biết. Muội nói cho rõ đi. Tối đó Thôi Phiên Nhiên ở lại trong phòng huynh cả một đêm. Tất cả mọi người trong học viện đều biết. Muội nói cho ta biết, muội thân thiết với Ngự Phong Mục như vậy

Có phải là vì ghen chuyện của ta và Thôi Phiên Nhiên không? Nói lung tung. Nói lung tung? Thế sao muội lại đỏ mặt? Ta thề với trời ta và cô ta vô cùng trong sạch. Không xảy ra chuyện gì cả. Tiểu Huyền Huyền. Bạn học Biên, huynh nhẹ thôi.

Nhẹ cái đầu huynh ấy. Tự huynh nói với huynh ấy đi. Xin lỗi bạn học Lý. Xin lỗi. Sao nó lại ở chỗ huynh? Ta cũng không biết. Chắc… chắc là tối qua lúc ta mộng du không cẩn thận cầm đi. Huynh…huynh cũng biết lúc ta mộng du

Thường làm những chuyện kỳ lạ mà. Ta không sao kiểm soát được. Ta thấy có mà huynh định ngấp nghé bí kíp pháp thuật trong bí cảnh thì có. Đúng là ta rất muốn xem những bí kíp đó nhưng mà… Thấy chưa? Nhận rồi chứ gì? Mau nói thật đi. Ta…

Nữ nhân tối qua ở cùng huynh là ai? Ta thực sự không biết mà. Ta không biết. Thôi bỏ đi. Ta không so đo chuyện hôm nay. Nhưng nếu có lần sau, huynh dám lấy cớ mộng du lấy trộm đồ của ta ta sẽ cho huynh biết tay, nghe thấy không?

Nghe thấy rồi, nghe thấy rồi mà. Nghe thấy rồi, ta nghe thấy rồi, ta nghe thấy rồi. [Điện Yên Khê] Nhị điện hạ. Để chúc mừng ngài chiến thắng trở về Thái tử điện hạ đã cho bày tiệc rượu mời điện hạ tới Đông Cung.

Lần này điện hạ nhà ta chinh phạt Côn Ngô bị thương vẫn chưa kịp chữa trị. Giờ phải nhanh chóng tới thư viện mời Tử Tôn chữa trị. Chỉ e không thể… Sao? Thái tử điện hạ có lòng tốt muốn khao thưởng nhị điện hạ.

Không phải là nhị điện hạ ỷ mình lập chiến công nên coi thường Thái tử đó chứ? Hỗn xược. Nếu hoàng huynh đã có lòng ta tất nhiên phải nhận rồi. Dẫn đường đi. Mời. Điện hạ, sức khỏe của người… Chỉ là một bữa tiệc thôi, không mất bao nhiêu thời gian đâu.

[Điện Tuyên An] Mời nhị điện hạ. Hoàng huynh mở tiệc đãi ta sao không thấy huynh ấy đâu? Thái tử điện hạ đang thay đồ trong tẩm điện. Mời nhị điện hạ ngồi chờ một lát. Nếu không có chuyện gì tiểu nhân xin phép cáo lui. Theo thuộc hạ thấy

Lần này Thái tử đột nhiên tỏ vẻ ân cần chắc chắn không có ý tốt. Điện hạ, rượu này… Yên tâm đi. Hoàng huynh bù nhìn này của ta, tuy đầu óc không tốt lắm nhưng chuyện hạ độc trong chính cung của mình có cho huynh ấy cũng không dám làm.

Thuộc hạ chỉ lo cho sức khỏe của người. Ngươi đi xem xem bao lâu nữa Thái tử mới tới. Vâng. Thái tử ra lệnh không được sự cho phép của ngài ấy không kẻ nào được phép tự ý rời đi. Mời nhị điện hạ chờ ngài ấy tới. Ý ngươi là sao?

Sao Thái tử lại chần chừ không chịu xuất hiện? Thái tử đang thay đồ. Một lát nữa mới tới. Vậy nếu điện hạ của chúng ta không muốn chờ thì sao? Mong nhị điện hạ đừng làm khó chúng tiểu nhân. Nếu Thái tử điện hạ đã bảo chúng ta chờ

Thì chúng ta cứ yên tâm mà chờ thôi. Thuộc hạ không hiểu. Giờ Hoàng thượng trọng dụng người như vậy sao người phải ở đây chịu ấm ức như thế chứ? Điều Hoàng thượng muốn đó là một đứa con trai có thể san sẻ gánh nặng với mình.

Hôm nay đứa con trai này có thể là ta, ngày mai, cũng có thể là Thái tử. Tài đức của Thái tử sao có thể sánh với người được? Chuyện ta và ngươi đều hiểu lẽ nào phụ hoàng lại không hiểu?

Nhưng vì sao người cứ mãi chần chừ không chịu phế Thái tử? Ý điện hạ là… Chúng ta không cần thiết phải xung đột với huynh ấy. Dù sao… Giờ huynh ấy vẫn là Thái tử trong mắt phụ hoàng. Thuộc hạ hiểu. Thái tử điện hạ.

Chuyện nhị điện hạ đã sắp xếp ổn thỏa rồi. Hôm nay bổn cung cứ muốn bỏ hắn chờ ở đó đấy. Xem hắn còn đắc ý kiểu gì được. Vâng. Nhị điện hạ ỷ mình lập chiến công. Vênh vênh váo váo. Ngài ấy đã quên mất người mới là Thái tử,

Là chủ nhân tương lai của thiên hạ. Không có lệnh của ta không cho hắn rời khỏi đó nửa bước. Tuân mệnh. Tô Do Liên. Tô Do Liên. Do Liên. Tan học rồi. Tan học rồi. Đi thôi. Lý Huyền, huynh tìm ta à? Ai tìm cô chứ? Đi.

Về phủ của chúng ta với ta nào. Ta nói muốn tới phủ cô lúc nào? Huynh không muốn cũng phải đi. Hôm nay mẹ ta tìm thợ may tốt nhất thành Kình Thiên đến may hỉ phục cho chúng ta đấy. Dù sao huynh cũng nhất định phải đi. Huynh làm gì đó?

Lý Huyền. Huynh có nghe thấy ta nói không? Ta sẽ không lấy cô. Đó là thánh chỉ. Lẽ nào huynh muốn kháng chỉ? Lý Huyền. Trái tim của Tiểu Huyền Huyền đâu có ở chỗ cô. Dưa chín ép không ngọt đâu. Thôi bỏ đi.

Nhân lúc còn sớm cô hãy từ bỏ ý định này đi. Ta nói cho huynh biết. Ta ăn chán dưa ngọt rồi ta chính là muốn ăn mướp đắng đó. Điện hạ, chỉ cần một câu nói của người, chúng ta sẽ lập tức xông ra ngoài ngay.

Chỉ dựa vào mấy tên thị vệ đó không thể ngăn cản chúng ta được. Xem ra Thái tử điện hạ cương quyết muốn làm khó ta đây. Đứng lại. Dừng tay. Tránh ra. Làm gì thế? Muốn làm phản à? Có biết đây là đâu không? Thu hết thương lại. Nhị đệ.

Người của đệ đúng là không biết quy củ gì cả. Lại dám đánh thị vệ của bổn cung bị thương. Hoàng huynh, cuối cùng huynh cũng tới. Đệ… Đệ nói vậy là có ý gì? Lẽ nào đệ muốn nói bổn cung tiếp đón đệ không chu đáo? Không dám.

Hoàng huynh bày tiệc thiết đãi đệ nào dám không theo. Nhưng hoàng huynh cứ chần chứ mãi không chịu xuất hiện lại không cho đệ đi là thế nào đây? Sao cơ? Còn có chuyện này nữa à? Các ngươi, là kẻ nào dám cản nhị điện hạ? Bẩm điện hạ.

Chắc chắn là đám người dưới tự làm theo ý mình. Trở về tiểu nhân sẽ dạy dỗ chúng một trận. Nhưng nhị điện hạ ra tay trước… Ngươi nói gì thế? Ngươi muốn chia rẽ tình cảm giữa ta và nhị hoàng tử à? Không phải… Cút. Nhị đệ. Đệ nghe thấy chưa?

Là do kẻ dưới tự ý làm bậy. Không phải ý của hoàng huynh đâu. Nếu đã vậy đệ đã hiểu lầm hoàng huynh rồi. Cáo từ. Đến cũng đã đến rồi sao phải vội về thế? Chuyện của chúng ta vẫn chưa nói xong mà. Lui xuống. Bổn cung bảo ngươi cũng lui xuống.

Ngươi muốn kháng chỉ sao? Bách Niên. Lui xuống. Nhị đệ à, đệ hiểu lầm bổn cung, bổn cung đương nhiên sẽ không tính toán với đệ. Nhưng nói sao thì bổn cung cũng là Thái tử, lại là hoàng huynh của đệ. Sao đệ có thể ra tay trong cung của ta được chứ?

Có còn tôn ti trật tự nữa không? Nếu chuyện này mà truyền ra ngoài thì thể diện của bổn cung để đi đâu được nữa? Vậy Thái tử muốn thế nào? Đệ nói xem? Thần đệ dạy dỗ thuộc hạ kém cỏi mạo phạm đến hoàng huynh. Mong hoàng huynh thứ tội.

Đệ nói gì? Ta không nghe rõ. Huynh đừng quá đáng. Thái độ này của đệ là sao? Người đâu. Bắt hắn lại cho ta. Vâng. Các ngươi làm gì thế? Muốn tạo phản à? Quay lại cho ta. Đứng lên đi. Ta nuôi lũ vô dụng các ngươi làm gì hả?

Có một người mà cũng không đánh lại. Lợi hại như vậy sao? May mà chúng ta liều xông ta. Nếu không bị Thái tử phát hiện ra bí mật người là nữ nhi thì thảm rồi. Người nên mừng là hắn mới phải. Nếu bị hắn phát hiện bao nhiêu năm qua

Ta vẫn luôn đóng giả nam nhi. Ngươi nghĩ ta sẽ để hắn còn sống nhìn thấy mặt trời ngày mai sao? Điện hạ nói phải. Đỡ ta. Chỉ khổ cho người, sinh thần năm nào cũng phải chịu nỗi đau tận xương khi ngâm nước thuốc này.

So với việc làm một đứa con gái bị phụ hoàng ghét bỏ nỗi khổ ngâm thuốc này có là gì đâu. Nói ra thì chỉ trách Hoàng thượng quá hồ đồ, nghe lời gièm pha của tướng sư, nói cái gì mà công chúa sẽ mang tai họa đến cho đất nước,

Phải đưa tất cả các công chúa đêm đi lưu đày… Được rồi. Chuyện cũ đã lâu, đừng nhắc nữa. Ngươi lui xuống trước đi. Những việc tiếp theo ta tự làm được rồi. Vâng. Thuộc hạ cáo lui. Tiểu Huyền Huyền, ta thấy Long Vi Nhi về thư viện rồi.

Tiểu gia cuối cùng cũng chờ được rồi. Đi. Cái tên Long Vi Nhi này giỏi thật. Thường ngày trông nghiêm túc đứng đắn thế không ngờ lại phóng tứng như thế. Còn dám đưa con gái tới cả thư viện. Có cái thóp này trong tay tiểu gia lát nữa chẳng phải huynh sẽ

Ngoan ngoãn nghe lời ta nói sao? Có điều… giờ xông vào có vẻ không thích hợp lắm. Vi Nhi. Ai cho con cài hoa? Đưa tay ra. Giơ ra. Ta đã nói với con rồi, không được động vào đồ của con gái. Không được động vào đồ của con gái.

Sao con không chịu nghe lời? Sao không nghe lời? Sao con lại không chịu nghe lời hả? Vì sao? Sao con không nghe lời ta? Vì sao? Con nhớ rồi. Vi Nhi. Mẫu phi, con sợ lắm. Con không muốn tắm. Đau lắm. Vi Nhi đáng thương của ta.

Mẫu phi cũng chỉ là bất đắc dĩ thôi. Ai bảo con là thân nữ nhi chứ? Thế gian chỉ có Bách Độc Thang này có thể khiến con tạm thời biến thành nam nhi, che giấu tai mắt người ngoài thôi. Mẫu phi, con đau quá. Con đau quá mẫu phi ơi. Mẫu phi.

Kẻ nào? Ta, Lý Huyền đây. Lý Huyền? Sao hắn lại tới tìm ta? Huynh ở trong đó hả? Ta vào nhé. Đừng, huynh chờ một lát. Ta mở cửa cho huynh. Sao lâu vậy mới mở cửa cho ta? Huynh tới làm gì? Ta vào xem sao. Ai cho huynh vào trong? Ra đây.

Huynh ra ngoài cho ta. Lý Huyền. Không nghe ta nói à? Ta bảo huynh ra ngoài mà. Huynh muốn xem cái gì? Huynh không nghe ta nói sao? Ta bảo huynh ra ngoài. Không thể nào. Rõ ràng ta thấy trong phòng huynh có nữ nhân mà. Ta bảo huynh ra ngoài.

Tên nhóc thối này. Huynh nói thật cho ta biết có phải giấu người đẹp trong này không? Ai cho huynh chạm vào ta? Ta chạm vào huynh thì sao? Đều là đàn ông cả, có gì mà không được? Ta không muốn huynh chạm vào ta. Huynh hưng phấn chứ gì? Đau quá.

Ta không chạm vào huynh nữa được chưa? Ta đếm đến ba, huynh còn không bỏ ra là ta không khách sáo nữa đâu đấy. Một, hai… Kém quá. Tỉnh rồi à? Huynh ngáy to quá làm ta tỉnh giấc. Không thể nào. Trước giờ ta ngủ có ngáy bao giờ đâu.

Huynh thế nào rồi? Đỡ hơn nhiều rồi. Tối nay huynh tới tìm ta có chuyện gì quan trọng à? Nghe huynh nói kìa. Quan hệ của chúng ta là gì chứ? Từng cùng nhau đánh thắng Kỳ Lân, Cùng nhau đánh Côn Ngô. Là huynh đệ tốt vào sinh ra tử.

Không có chuyện gì thì ta không được tới thăm huynh à? Nói vào trọng tâm đi. Xin lỗi, ta có chuyện cần nhờ huynh. Nói đi. Huynh cũng biết sắp tới ngày cử hành hôn lễ của ta và Thôi Phiên Nhiên rồi. Ta muốn huynh thay ta nói với Hoàng thượng mấy câu.

Để ngài ấy hủy bỏ hôn ước này. Huynh chẳng phải cũng có chiến công hay sao? Huynh có thể tự mình đi cầu xin phụ hoàng. Đúng. Nói thì nói như vậy. Giờ còn chưa tới lúc luận công ban thưởng mà. Nhưng hôn lễ của ta thì sắp phải cử hành rồi.

Huynh xem. Quan hệ của chúng ta cộng thêm ban nãy ta chăm sóc cho huynh lâu như vậy, huynh giúp ta việc này đi mà. Cũng không phải là không thể giúp huynh cầu xin phụ hoàng… Nhưng mà huynh phải hứa với ta một chuyện. Nói đi.

Hôm nay là sinh thần của ta. Thật không vậy? Sao huynh không nói sớm? Chúc huynh phúc như Đông Hải thọ tỉ Nam Sơn. Thế thôi à? Huynh thấy đó, trời sắp sáng rồi. Sắp qua sinh thần của huynh rồi. Vậy huynh bù lại cho ta đi

Phải dùng thành ý của huynh đó. Để ta xem xem người bạn này có đáng để ta cầu xin phụ hoàng giúp huynh hay không. Để ông ấy thu hồi thánh lệnh. Không thành vấn đề. Đợi đã. Ta cũng không muốn… Hiểu. Kín tiếng. Kín tiếng. Gì cơ? Mừng sinh thần?

Nói nhỏ thôi. Long Vi Nhi không muốn người khác biết. Tiểu Huyền Huyền, huynh nói xem có phải Long Vi Nhi… Huynh bị điên à? Huynh ấy là đàn ông. Ta cũng thế. Vậy huynh nghĩ sao? Đã nghĩ xong sẽ đón sinh thần với huynh ấy thế nào chưa?

Vậy nên ta mới tới thương lượng với huynh đây. Chuyện này huynh rành nhất mà. Mau nghĩ giúp ta đi. Chuyện này hợp với con gái hơn đấy nhưng với đàn ông thì… Chỉ e không ổn lắm. Ta không lo được nhiều vậy. Thế nào cũng được.

Quan trọng là phải có thành ý. Cứ giao cho ta. Huynh phải giữ bí mật đấy. Cái miệng này của ta huynh còn không biết à? Cứ yên tâm. Ta nghe Biên Lệnh Thành nói hôm nay Lý Huyền bỏ tiền ra mua tất cả hoa đăng và pháo hoa trong thành đấy.

Huynh ấy mua pháo hoa? Chắc là dùng để thành thân với Thôi Phiên Nhiên rồi. Nghĩ tới đêm thành hôn pháo hoa và hoa đăng thắp sáng toàn thành. Tất cả người dân đều nhìn thấy. Đúng là khiến người ta phải ngưỡng mộ.

Lần này chắc chắn Tô Do Liên sẽ hối hận lắm cho mà xem. Mấy người các cô nói gì thế? Chúng ta đâu có nói cô. Do Liên. Cô đừng để bụng mấy lời họ nói. Đúng thế. Dù sao cô cũng không thích Lý Huyền nữa. Huynh ấy làm gì cũng kệ đi.

Cứ thế mà đi à? Sao cô ấy kì lạ vậy? Lý công tử, mời. Mời ngài xem. Pháo hoa không đủ, lấy gấp mười lần số đó nữa đi. Được, được. Cái này còn tạm được. Vâng, vâng. Còn số đèn lồng này cũng lấy thêm nữa đi. Được, được, được.

Đưa bản đồ cho ta. Ở đây. Đây. Và đây nữa. Nối thành một đường. Ta muốn tất cả mọi người trong thành ngẩng đầu lên là có thể nhìn thấy. Hộ quốc sư, ngài cứ yên tâm. Tiểu nhân đảm bảo sẽ sắp xếp ổn thỏa cho ngài. Còn nữa,

Những nơi ta đi qua phải được số hoa đăng này thắp sáng đấy. Được, được. Vâng. Ngài yên tâm, tiểu nhân sẽ làm được. Còn cả cái này nữa. Ai chọn thế? Lát nữa mau chuyển đi chỗ khác nhé. Ta không muốn thấy nó. Mau, mau lên. Tô Do Liên.

Muội tới cũng tới rồi sao không vào trong ngồi một lát? Ta chỉ… Ta chỉ tình cờ đi ngang qua thôi. Đi ngang qua? Lúc này chẳng phải muội nên lên lớp ở Chính Nghĩa Đường sao? Sao lại đi ngang qua đây? Ta… Muội thấy chỗ hoa đăng này đẹp không?

Chắc Long Vi Nhi sẽ thích. Long Vi Nhi? Tên tiểu tử đó chắc sẽ thích thôi. Nhưng ta cứ thấy có hơi nữ tính một chút. Sao huynh lại chuẩn bị cho Long Vi Nhi mấy thứ này? Huynh ấy đón sinh thần. Cứ bắt ta phải chuẩn bị. Kín tiếng nhé.

Tiểu Huyền Huyền. Tiểu Huyền Huyền. Ta đã lên kế hoạch giúp huynh rồi đây. Trong tờ giấy này. Cứ làm theo kế hoạch của ta từng chuyện một là xong. Huynh đúng là danh bất hư truyền. Thế nào? Còn có cả đi ra ngoại thành nữa cơ à?

Vậy chẳng phải ta có thể tìm Bách Hiểu Sinh hỏi chuyện của mẹ ta sao? Bao năm qua mẹ huynh vẫn luôn là tâm bệnh trong lòng huynh. Cha huynh và Tử Tôn cũng không cho huynh ra ngoài tìm Bách Hiểu Sinh. Khó khăn lắm mới có cơ hội

Có Long Vi Nhi làm bùa hộ mạng của huynh. Xem ra… Lần này ra ngoài thành không ai dám cản huynh rồi. Cảm ơn. Đây chẳng phải Tô Do Liên sao? Giờ này cô không đi học chạy tới tìm Tiểu Huyền Huyền nhà chúng ta làm gì? Ta… Được rồi.

Cô đừng nói nữa. Ta thấy… Hai người vẫn nên giữ khoảng cách thì hơn. Đừng có đến lúc quay đầu lại tổn thương trái tim Tiểu Huyền Huyền nhà chúng ta. Huynh nói gì thế? Sao? Lành sẹo rồi thì quên đau hả? Được rồi. Đến lúc đó huynh có khóc

Cũng đừng có tới tìm ta đó. Biên Lệnh Thành. Biên Lệnh Thành. Huynh chờ ta một lát. Sao? Bạn học Tô có gì muốn chỉ giáo hả? Ban nãy huynh nói mẹ Lý Huyền luôn là tâm bệnh trong lòng huynh ấy, là vì sao? Cô hỏi chuyện này làm gì?

Chắc không phải giờ cô lại quan tâm tới huynh ấy chứ? Ta nói cho cô biết. Không cần đâu. Sự quan tâm của cô huynh đệ của ta không nhận nổi. Được rồi, được rồi, được rồi. Cô đừng có như vậy. Làm như ta ức hiếp cô không bằng. Biên Lệnh Thành.

Phiền huynh nói cho ta biết. Rốt cuộc chuyện này là sao? Sao Tử Tôn và Lý tướng quân không cho huynh ấy ra ngoài thành? Chuyện này… nói ra thì dài lắm. Ý huynh là những năm qua Lý Huyền vẫn luôn muốn biết chân tướng việc mẹ huynh ấy qua đời.

Nhưng Lý tướng quân và Tử Tôn vì một vài nguyên nhân nào đó mà không nói cho huynh ấy biết? Thì đúng vậy mà. Suốt ngày cứ tỏ ra vẻ bí mật. Những năm qua vì mẹ mình mà Lý Huyền chịu biết bao khổ sở.

May mà lần này có thể ra thành tìm Bách Hiểu Sinh, có thể hỏi chuyện năm đó. Nhưng ta cảnh cáo cô. Tuy ta đã nói chuyện của Lý Huyền cho cô biết nhưng cô không được chọc vào huynh ấy.

Đừng để tới lúc đó chúng ta không làm nổi bạn bè với nhau. Yên tâm đi. Ta và huynh ấy không thể nào đến với nhau được. Được rồi. Ngon không? Ăn từ từ thôi. Nhìn gì mà ngây người ra thế? Không có gì. Không có gì? Không có gì.

Ta thấy trong mắt huynh chỉ có hai chữ ngưỡng mộ thôi. Huynh cũng không cần ngưỡng mộ. Chẳng phải huynh còn có công chúa Vân Sam sao? Đúng rồi. Huynh nói huynh và công chúa Vân Sam mập mờ lâu như vậy rồi Huynh rốt cuộc đã tỏ tình với cô ấy chưa?

Huynh cũng nói rồi đó. Cô ấy là công chúa Vân Sam. Còn ta thì sao? Chỉ là một tên vô danh tiểu tốt. Tỏ tình thế nào được đây? Không phải chứ, sao huynh phải tự hạ thấp mình như thế? Huynh đã vào thư viện Ma Vân này

Sau này huynh sẽ là rường cột nước nhà, biết chưa? Chưa chắc đã không xứng với cô ấy. Nói như vậy hình như cũng có lý. Hơn nữa, đến tên mù cũng nhận ra hai người tâm đầu ý hợp. Bây giờ ấy à,

Quan hệ của hai người chỉ thiếu bước làm thủng tờ giấy thôi. Chỉ cần huynh mạnh dạn nói ta thích muội vậy thì sau này chỉ có người khác ngưỡng mộ huynh thôi. Tỏ tình? Ta nên tỏ tình thế nào bây giờ? Đúng là đồ ngốc. Ta đang nghĩ công chúa Vân Sam

Sao lại thích tên mọt sách như huynh chứ? Không phải. Trong sách cũng không viết nên tỏ tình thế nào mà. Bạn học Biên à, Huynh…huynh rành như vậy hay là huynh dạy ta đi. Tỏ tình ấy mà.. Chẳng qua chỉ là tìm một dịp lãng mạn thôi. Dịp lãng mạn?

Ví dụ như là… Lúc hai người ăn cơm thắp một ngọn nến. Ánh nến sáng leo lét. Xuyên qua ánh nến đó, muội nhìn ta, ta nhìn muội. Muội tình ta nguyện. Lúc này mà nói ta thích muội đúng là quá thích hợp rồi.

Hóa ra ăn cơm thắp nến là có thể tỏ tình rồi. Còn một tuyệt chiêu nữa. Chiêu gì? Bất kể thế nào con gái cũng thích con trai ra tay hào phóng, tiêu xài xa hoa với mình. Huynh phải nhớ, con gái chỉ muốn nghe ba chữ.

Không phải ta yêu muội, mà là ta bao hết. Ta bao hết? Nhớ kĩ. Lúc này không thể keo kiệt ki bo được. Biết chưa? Mấy ngày này mình nên chăm chỉ dọn dẹp quét tước kiếm thêm chút tiền mới được. Ta đúng là thiên tài. Điện hạ. Người đã nghe nói chưa?

Tên Lý Huyền đó không biết lại muốn giở trò gì tiêu một số tiền lớn mua hết hoa đăng trong thành. Giờ đang treo khắp thành đó. Kì lạ thật. Chẳng phải hắn không muốn thành hôn cùng Thôi Phiên Nhiên sao? Giờ lại giở trò linh tinh gì thế này? Điện hạ.

Người muốn ra ngoài sao? Long Vi Nhi. Chuẩn bị xong chưa? Phải xuất phát rồi. Ta đợi huynh lâu lắm rồi đó. Đi thôi. Lý Huyền. Ngươi muốn đưa điện hạ đi đâu? Chuyện đó, Bách Niên. Ngươi sắp xếp 24 quyển quốc sử ta mới mua đi. Tối về ta xem. Đi thôi.

Long Vi Nhi, ta nói cho huynh biết hôm nay ta dốc hết vốn liếng đảm bảo cả đời huynh cũng không quên được. Thế sao? Vậy ta phải mỏi mắt mong chờ rồi. Đương nhiên rồi. Đi. Thế nào? Ngạc nhiên chưa? Đây ấy à? Ta nói cho huynh biết

Đây là nơi khiến người ta vui vẻ nhất thành Kình Thiên đó. Tất cả những cô nương xinh đẹp ban ngày đều không làm việc. Nhưng vì tiểu gia ta đó. Bên này. Ta nói cho các cô biết. Đây là huynh đệ tốt nhất của ta đó. Các cô…

Lý công tử không cần giới thiệu nữa. Nào, nào tới phòng ta. Ta sẽ đàn một khúc Nghê Thường cho công tử. – Công tử. – Lý Huyền. Sao da công tử mịn màng thế? Lý Huyền. Đúng thế. Lý Huyền. Lý Huyền. Đẹp trai thì giỏi lắm à?

Lẽ nào còn được hoan nghênh hơn ta? Tiểu nhị. Lấy một bình rượu cho ta. Rồi thêm mấy món nhắm lên đây. Vâng thưa Lý công tử. Công tử. Công tử đừng mà. Đừng mà công tử. Công tử chàng làm gì thế? Trông nhỏ con thế mà khỏe ghê nhỉ.

Đây…là cái huynh nói “cả đời ta cũng không quên” hả?