Full HD | Phim Cổ Trang Viễn Tưởng, Hứa Khải & Ngô Giai Di | Thiên Vũ Kỷ Tập 13 | iQiyi Vietnam

[Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] Thiên Vũ Kỷ Tập 13 Do Liên. Ông Thiên Thư. Do Liên. Ăn cơm thôi. Hai người ở đâu vậy? Do Liên. Ông Thiên Thư. Ăn cơm thôi. Do Liên. Ông Thiên Thư. Do Liên. Muội đi đâu vậy, ta tìm muội lâu lắm rồi. Do Liên.

Sao vậy nhỉ? Do Liên, muội sao thế? Sao lại vào phòng của lão già Thiên Thư làm gì? Lý Huyền, hay là chúng ta mau chóng rời khỏi đây đi? Sao tự dưng lại nói chuyện này? Muội không thích chỗ này à? Không phải không thích, mà là…

Mà là ta muốn về rồi. Ở…ở đây chẳng phải cũng rất tốt sao? Ta… ta còn muốn ở thêm chút nữa. Với cả ở đây sống những ngày như vợ chồng không phải tốt lắm sao? Muội… muội nhìn đi, chỗ này không tốt hơn cái thư viện rách nát kia nhiều sao?

Không cần phải lên lớp học mấy môn học chán muốn chết mỗi ngày. Với cả muội nhìn lão già Thiên Thư đi, thui thủi một mình, đáng thương biết mấy. Khó lắm mới có chúng ta vào đây sống với ông ấy mấy ngày. Chưa gì chúng ta đã đi rồi

Vậy chẳng phải ông ấy càng đáng thương hơn sao? Đúng thế. Nhưng huynh nghĩ đi, ngoài kia cũng có rất nhiều người lo lắng cho chúng ta mà. Cha huynh này, còn cả các bạn học của chúng ta nữa. Mọi người chắc chắn là lo lắng cho chúng ta muốn chết. Đúng, đúng.

Ta biết chúng ta không thể không trở về. Nhưng ta muốn ở đây thêm chút nữa. Sống ở đây rất tốt mà? Lý Huyền. Nhưng ta bắt buộc phải trở về. Ngay bây giờ. Được. Chúng ta quay về. Lòng vòng lâu như vậy rồi sao vẫn chưa tìm thấy lối ra nhỉ?

Không đúng. Ta nhớ hôm đó chúng ta rơi xuống ngay chính chỗ này mà. Chuyện gì thế này? Không được à? Muội sao rồi? Không sao. Ta nhất định phải ra ngoài. Ta nhất định phải phá được kết giới này. Ta giúp muội. Không biết lượng sức mình. Hai đứa nhóc các ngươi

Coi huyết sắc băng phong này là chỗ chơi trò gia đình à? Tự mình phá kết giới khác nào tự đâm đầu vào chỗ chết. Dù có chết ta cũng phải đi ra ngoài. Ngây thơ quá! Dù ngươi có chết cả trăm lần, cả ngàn lần

Cũng không thể ra khỏi kết giới này, dù chỉ một bước. Ý ông là sao? Lão già, ông nói rõ ra xem nào. Bí cảnh này trước giờ chỉ có thể vào, chẳng thể ra. Nếu hai người các ngươi còn tiếp tục làm loạn thì chỉ có đường chết,

Đừng trách lão phu không cứu các ngươi. Lão già thối, ông là Thiên Thư lão nhân cơ mà, ông chắc chắn phải biết cách ra khỏi đây chứ. Nói thật nhé. Hàng trăm nghìn năm nay không một ai có thể ra khỏi bí cảnh này một cách bình an vô sự.

Có thể ra khỏi bí cảnh này một cách bình an vô sự. Hai người các ngươi ngoan ngoãn theo ta về đi. Sao rồi? Lý Huyền. Ta phải tiếp tục thử. Không thể cứ đâm đầu bừa như thế đâu. Muội đợi ta, ta đi tìm lão già chết tiệt kia hỏi thử.

Lão già, ta biết ông chưa ngủ. Ngươi đến đấy rồi à? Nói đi, rốt cuộc phải làm sao ông mới thả bọn ta ra khỏi đây? Ra khỏi đây? Làm gì có chuyện dễ như vậy. Ngươi nghĩ đây là đâu mà muốn đến thì đến muốn đi thì đi?

Cùng lắm thì trước khi đi, ông muốn ăn gì ta cũng sẽ nấu cho ông ăn, được không? Thịt kho trứng. Sườn heo sốt tiêu xanh. Gà hầm nấm. Ta thấy, không có bọn ta là ông không sống được đúng không? Đúng là tự mình đa tình.

Gì mà không có các ngươi ta sống không được? Không sao, ông cứ thừa nhận đi. Ông xem, một mình ông sống lẻ loi, hiu quạnh ở một nơi thế này phải hơn nghìn năm rồi, buồn chán biết bao, chắc chắn là muốn có người sống cùng. Thế trước khi các ngươi đến

Ông… ông già này chẳng phải cũng sống một mình ở đây hơn nghìn năm, ta không phải vẫn sống tốt đấy sao? Sống tốt thì giữ bọn ta ở đây làm gì? Nếu ngươi thực sự muốn đi cũng không phải hoàn toàn không có cách. Thật không lão già? Lão già,

Ông đúng là quá tuyệt vời. Quá tuyệt vời! Quá tuyệt vời! Mạnh hơn, mạnh hơn, mạnh hơn. Mạnh hơn. Mạnh hơn. Thoải mái quá. Đừng có nịnh hót nữa, mặc dù đúng là ta thích nghe thật. Các ngươi muốn đi cũng không phải không được. Nhưng mà ta có một điều kiện.

Ngươi phải để lại cho ta thứ quý giá nhất của ngươi rồi mới được đi. Thứ quý giá nhất… Chẳng lẽ là… Không được, không được. Tuyệt đối không thể để lại Tô Do Liên. Gì mà Tô Do Liên? Bộ ta nông cạn thế sao? Thế ông muốn gì? Nghe nói…

Ngươi có năng lực tự chữa lành. Ông đừng đùa nữa, ông già. Ta phải dựa vào cái đó để sống đấy. Không, không được. Thế thì thôi vậy. Ta đồng ý. Đây không phải là ta ép ngươi đâu đấy. Ông không ép ta. Đúng là một bảo bối tốt.

Lão phu rất vui lòng tiếp nhận. Ông đã có cái ông muốn rồi, bọn ta ra ngoài được chưa? Được rồi. Ngọc lưu ly lão phu tặng ngươi hôm thành thân có còn không? Còn đây. Ta vẫn luôn mang theo mà. Có nó thì các ngươi có thể ra khỏi bí cảnh rồi.

[Lão già chết tiệt, ông được lắm.] [Sớm biết viên ngọc này có thể giúp bọn ta ra ngoài] [thì ta đã không phải dùng năng lực tự chữa lành] [để đổi với ông rồi.] Ông nói gì cơ? Ngươi có oán trách ta cũng vô dụng. Nếu không làm viên ngọc đó thức tỉnh,

Thì có để nó ở đó cũng chẳng khác gì thứ bỏ đi. Vậy phải làm sao mới thức tỉnh được nó? Sư phụ, con nhất định sẽ mau chóng thoát ra, cũng sẽ mau chóng lấy được lệnh bài để cứu Long Hoàng. Thì ra là vậy.

Thảo nào ông lại ép ta thành thân với Do Liên, lão già thối. Ngươi đúng là nhóc thối. Đợi đến lúc các ngươi rời khỏi bí cảnh… Ta… Ta quên mất… Ta quên mất một chuyện rất quan trọng. Chính là… Viên ngọc này dù có thể dễ dàng đưa người ra khỏi đây,

Nhưng… nhưng chỉ có thể mang theo một người thôi. Ông nói cái gì? Nếu ngươi để cô bé ấy đi ra thì suốt đời suốt kiếp ngươi phải ở lại bí cảnh này với lão phu. Nếu ngươi muốn đi ra, thì cả đời cô bé ấy phải sống mãi trong bí cảnh này.

Lão già… Lão già thối, ông đang đùa ta đấy à, đúng không? – Ta không có. – Ông đang đùa ta đúng không? Không có. Sao ông không nói sớm? Sao ta lại quên mất chuyện quan trọng thế này chứ? Ta… Ta… Ta thật sự không đùa ngươi đâu. Muốn làm thế nào,

Ai đi ai ở, ngươi phải tự mình cân nhắc cho kỹ. Ông còn cách khác mà đúng không? Ông chắc chắc có cách khác, đúng không? Nếu có cách khác thì hàng trăm nghìn năm nay đã có người thoát ra được từ lâu rồi. Chứ không sao đến giờ, tất cả mọi người

Đều bị chôn thây trong bí cảnh này? Ta cứ quên mất… Ta… Ta lúc nào cũng quên mất chuyện quan trọng nhất mà. Chẳng lẽ… Số phận đã an bài bọn ta không thể ở bên nhau sao? Lý Huyền, chúng ta phải cùng nhau thoát ra. Chúng ta phải cùng nhau thoát ra.

Được. Chúng ta cùng nhau thoát ra. Thật không? Chúng ta có thể đi được rồi hả? Tại sao? Không phải là ông nội Thiên Thư không đồng ý sao? Đương nhiên là phải dựa vào trí tuệ hơn người của ta rồi. Nhìn huynh đắc ý chưa kìa. Chúng ta mau đi thôi. Nào.

Ông nội Thiên Thư, bọn ta đi đây. Cảm ơn ông. Ta sẽ nhớ ông lắm. Đi đi. Đi đi. Dù sao thì… Dù sao thì… bọn ta cũng sẽ nhớ ông lắm. Đi thôi. Đi đây. Thằng nhóc thối. Cũng có tình có nghĩa đấy. Lý Huyền,

Cuối cùng chúng ta cũng thoát ra được. Vậy sao nhìn huynh chả vui gì hết vậy? Có sao? Chắc là vì ta hơi tiếc con chó Vượng Tài đó. Vốn muốn nướng nó lên để đánh chén mà giờ hết cơ hội rồi. Nếu huynh nhớ ông nội Thiên Thư,

Lần sau ta sẽ đến đây với huynh. Không có lần sau đâu. Nào, nhỏ máu của muội lên đây. Đây là gì vậy? Viên ngọc lưu ly này có thể đưa chúng ta ra khỏi đây. Nào. Chỉ cần các ngươi yêu thương nhau thật lòng thì máu của các ngươi

Có thể đánh thức được viên ngọc này. Nó phát sáng rồi. Chúng ta đánh thức nó rồi. Tiếp… Tiếp theo thì sao? Giữ nó cho chắc. Dù thế nào cũng không được thả ra. Ta nhất định sẽ giữ chặt nó. Đi thôi. Huynh sao vậy Lý Huyền? Lý Huyền? Lý Huyền?

Nhân lúc bây giờ muội vẫn còn là nương tử của ta, ta phải tranh thủ ôm muội thật chặt mới được. Lỡ như lúc ra ngoài muội không chịu trách nhiệm nữa thì sao? Đáng ghét, huynh lại sàm sỡ ta. Lý Huyền, sao ta không qua đó được? Huynh đi ra đi.

Huynh đứng ngây ra đó làm gì? Đừng cười nữa, mau ra đi! Do Liên. Do Liên. Muội ở ngoài đó sống cho tốt nhé. Cái gì mà ở ngoài này sống cho tốt chứ? Huynh mau ra đây đi. Mau lên, Lý Huyền. Ra đây. Huynh làm gì vậy? Huynh nhìn ta đi…

Huynh nhìn ta đi… Ta không ra được. Nhưng ta ở đây sẽ luôn nhớ đến muội, ta sẽ luôn nhớ đến muội. Không được. Huynh ra đây đi. Huynh nói gì đi, huynh ra đây đi. Không phải chúng ta đã hứa sẽ đi cùng nhau sao?

Lúc nãy huynh còn nói sẽ đi với ta mà? Lý Huyền, huynh đừng để ta đi một mình. Lý Huyền, ra đây đi. Lý Huyền, huynh là đồ dối trá. Lý Huyền, huynh lừa ta. Ngọc lưu ly chỉ có thể đưa một người ra. Vậy ta cũng không ra nữa.

Huynh nắm lấy tay ta. Huynh nắm lấy tay ta. Nắm lấy tay ta đi. Lý Huyền! Lý Huyền! Ca, cuối cùng huynh cũng tỉnh rồi. Có thấy đỡ hơn không? Do Liên thoát ra chưa? Ca, từ nhỏ huynh vốn đã yếu ớt.

Khó khăn lắm mới nhờ vào đá thánh nữ kéo dài được mạng sống. Huynh không được như thế nữa đâu. Vương tử. Công chúa Vân Sam. Tô cô nương đã quay lại rồi. Lý Huyền. Đây chính là Thiên Thư, có thể cho người ta thấy hết những thứ người ta muốn thấy.

Do Liên. Lý Huyền. Thiên Thư ghi lại vạn vật trên thế gian, có khi nào cũng ghi lại cách để thoát khỏi bí cảnh không? Đây là… Giải được trận này là có thể ra ngoài sao? Sao cửa phòng này lại mở ra? Là tên nhóc thối nào ở đây thế hả?

Lão già, lúc nãy ta mới phát hiện ra một bí mật trong Thiên Thư. Thiên Thư ghi lại rằng có một bí cảnh chỉ cần qua cửa ải là có thể ra ngoài. Ngươi đang nói đến trận Thiên Tú sao? Người xông vào trận Thiên Tú chết là cái chắc!

Nói với ngươi cũng như không. Chết là cái chắc. Ta mặc kệ. Ta mặc kệ, đây chính là hy vọng duy nhất của ta. Dù có chết ta cũng phải thoát ra ngoài. Nếu ngươi không muốn chết thì cứ ngoan ngoãn chờ ở nhà cho ta, không được đi đâu hết. Không thì

Đừng trách ta. Người vào trận Thiên Tú tất sẽ bị phân thành vạn mảnh. Nếu như ngươi thật sự không muốn sống nữa, chi bằng cứ để ta ăn thịt ngươi. Vậy ông ra tay đi. Nếu phải ở đây, chi bằng chết quách cho xong. Nếu ngươi sống ở đây với ta

Thì sẽ được bất tử. Ngươi ra ngoài rồi sẽ phải trải qua sinh, lão, bệnh, tử của thế gian. Nếu không thể ở bên người mình yêu thì dù có để ta sống đến trăm tuổi, nghìn tuổi, vạn tuổi ta cũng không thèm. Được.

Dù gì ta cũng sẽ không để ngươi xông vào trận Thiên Tú. Chắc chắn là không. Do Liên, đợi ta. Ta nhất định sẽ nghĩ cách ra khỏi đây. Ngươi đi xông bừa vào kết giới đấy à? Bị thương rồi? Nếu ông không nói cho ta biết trận pháp ở đâu,

Ta sẽ từ từ tìm trong kết giới này. Dù phải lật tung lên cũng phải tìm cho ra. Lật tung lên thì cũng có làm sao. Bây giờ ngươi đã mất đi năng lực tự chữa lành rồi,

Cơ thể đã thành ra thế này rồi mà vẫn muốn tự làm khổ mình mấy lần nữa? Thằng nhóc thối. Thằng nhóc thối. Này… Thằng nhóc thối. Không phải lão phu không nói cho ngươi biết, mà là vì trận Thiên Tú thực sự vô cùng nguy hiểm, ngươi không xông vào được đâu.

Ta không sợ nguy hiểm. Chỉ cần thoát ra được thì ta chẳng sợ gì cả. Được rồi. Nếu ngươi đã không muốn sống, vậy lão phu sẽ đồng ý với ngươi. Mấy trăm năm nay, trận Thiên Tú không biết đã làm chết bao nhiêu người rồi, thêm ngươi cũng chả nhiều nhặn gì.

Ông nói rồi đấy. Không được nuốt lời. Không phải ông dẫn ta đến trận Thiên Tú sao? Đưa ta đến nhà bếp làm gì? Thì chính là ở đây. Nhà bếp sao? Đúng thế. Nếu không thì ngươi nghĩ vì sao ở đây lại có đồ ăn lấy mãi không hết,

Ăn mãi không vơi? Ta biết rồi. Hóa ra đây chính là nơi liên kết với nhân gian. Thảo nào mấy thứ ở đây lại lấy mãi không hết, ăn mãi không vơi. Thì ra là có người ở dưới đưa đồ ăn lên. Không, không, không. Nhưng mà… Cái rổ này nhỏ như này.

Đồ ngốc, không phải cái đó, không phải. Ở đây này. Thì ra là ở chỗ này. Thế nào? Có dám vào không? Dám chứ. Vào đi. Đợi đã. Ngươi đã nghĩ kĩ chưa? Một khi đã vào trong thì cửu tử nhất sinh đấy. Cơ hội thoát được ra ngoài vô cùng nhỏ bé.

Ông nói xong chưa? Nói xong rồi. Này nhóc con. Tiểu hòa thượng. Sao mắt to thế? Con ai không biết. Gì đấy? Muốn đánh nhau hả? Ta không đánh trẻ con, đi gọi người nhà ngươi đến đây. Ta phải đánh bọn họ. Thằng nhóc thối, đánh không lại thì đừng cố,

Bảo vệ tính mạng quan trọng hơn. Phía bắc là cửa sống, chỉ cần nhảy vào là có thể quay về. Phía bắc, phía bắc. Ngươi, người đừng sốt ruột. Ta thay ngươi thử xem miếng dưa hấu này ngọt hay không nhé? Ngọt. Nhanh thế à.

Bọn ta còn chưa ăn hết miếng dưa hấu này mà. Lão già thối. Cậu ta sẽ ngất ngay thôi. Thấy ta nói đúng không? Thấy chưa? Tìm đường chết đều thế này, ngươi đừng có mà học hắn nhé. Chúng ta cũng đừng ăn vội, giúp ta đưa hắn về đi,

Đưa hắn về phòng. Nào, nào, đến đây, Vượng Tài. Đến đây. Ngươi nói xem, rốt cuộc thì tên hòa thượng thối này từ đâu đến nhỉ? Sao lại giỏi võ như vậy được? Nếu không có lão già chết tiệt ấy cứu ta, ta đã chết từ lâu rồi.

Ta đang nói chuyện với ngươi đấy, nói vài câu đi có được không hả? Ăn, ăn, ăn. Đừng ăn nữa. Ta nói rồi đừng ăn nữa, không được ăn. Đừng ăn nữa. Chỉ biết mỗi ăn. Sao ta lại không nghĩ đến nhỉ? Lão già nham hiểm này. Có lộn không vậy?

Này, lão già. Làm sao tháo được cái này đây? Do Liên. Do Liên, cô mau tỉnh lại đi. Lý Huyền. Do Liên. Tô Do Liên. Cô tỉnh lại đi. Lý Huyền đâu rồi? Huynh làm gì thế? Huynh không thấy cô ấy đang yếu lắm à? Yếu sao?

Yếu thì ít ra cũng đã quay về rồi. Tiểu Huyền Huyền nhà chúng ta đến ngay cả cái bóng cũng không thấy đâu. Lý Huyền. Lý Huyền. Do Liên. Cuối cùng cô cũng tỉnh rồi. Bọn ta lo lắng chết đi được. Do Liên.

Cô và Lý Huyền mất tích một ngày một đêm rồi, làm bọn ta sợ lắm đấy. [Một ngày một đêm?] [Rõ ràng là chúng ta đã ở trong bí cảnh những ba tháng cơ mà?]