Full HD | Phim Cổ Trang Viễn Tưởng, Hứa Khải & Ngô Giai Di | Thiên Vũ Kỷ Tập 24 | iQiyi Vietnam

    [Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] Thiên Vũ Kỷ Tập 24 Hoàng thượng cẩn trọng như vậy, làm sao cô có thể quay về được? Cữu cữu ta trải qua trăm cay nghìn đắng thu thập hàng trăm loại độc dược luyện thành canh thuốc có thể biến ta trở thành nam nhân.

    Chỉ là Mỗi lần ngâm mình trong Bách Độc Thang, giống như bị hàng vạn con kiến giằng xé, đau đến chết đi sống lại. Hơn nữa, sinh thần mỗi năm ta đều phải trải qua cảm giác đau đớn như vậy một lần. Con không muốn tắm, chắc chắn sẽ rất đau.

    Trên đời này chỉ có Bách Độc Thang mới có thể giúp con tạm thời biến thành nam nhi, che mắt kẻ khác. Mẫu phi, con đau quá. Thế nên lần trước vào sinh thần cô, Là lúc cô đang phải chịu đau đớn như vậy à? Ngài ấy có tin cô không?

    Ông ấy vốn đa nghi, sao có thể dễ dàng tin tưởng ta chứ. Khi cho gọi ta hồi cung trước mặt văn võ bá quan ông ấy đích thân kiểm tra huyết thống mới cho phép ta hồi cung. Ta tưởng rằng việc ta từ nhò không có mẹ

    Đã đủ thảm thương lắm rồi. Không ngờ… Huynh không cần thương xót ta. Chuyện đã qua rồi. Sẽ có một ngày ta sẽ bắt ông ấy chịu đựng tất cả những giày vò thống khổ ta phải chịu. Hơn nữa, còn gấp ngàn, gấp vạn lần như thế. Thế này cũng tốt.

    Sau này khi ở trước mặt huynh ta không cần phải ngụy trang chính mình nữa. Làm chính mình cũng tốt. Huynh trốn tránh gì thế? Huynh làm thế này định sau này không coi ta là huynh đệ nữa sao? Ta đường đường là một nam nhân. Cô không sợ thiệt thòi,

    Ta sợ gì chứ. Bẩm phụ hoàng. Lần này Côn Ngô trở lại xâm lược chắc chắn do Lý Huyền và yêu nữ Côn Ngô, còn cả Long Vi Nhi cấu kết gây ra. Hiện giờ hai bọn chúng trốn chạy chắc chắn có liên quan đến tộc Côn Ngô. Theo nhi thần thấy,

    Chi bằng bây giờ xử lí tất cả những người có liên quan đến Long Vi Nhi và Lý Huyền. Tránh việc trong thành vẫn còn nội ứng của bọn chúng, phong tỏa thư viện Ma Vân để diệt trừ bỏ hậu họa. Phong tỏa thư viện Ma Vân?

    Con có biết Tử Tôn còn ở đó không? Hiện giờ trên đời này chỉ có mình ông ta có thể phong ấn được Long Hoàng. Phong tỏa thư viện Ma Vân, con để Tử Tôn ở đâu? Nhưng chuyện này… Chuyện này hoàn toàn là do Tô Do Liên

    Trà trộn vào thư viện Ma Vân mới gây ra đại họa này. Nếu nói như vậy, Tử Tôn cũng có liên quan. Con càng nói càng sai. Con đẩy hết tội lên người Tử Tôn. Ban đầu nếu không phải nhờ Tử Tôn

    Nhân Tộc chúng ta sao có thể đánh bại Côn Ngô chứ. Phụ hoàng… Câm miệng. Thành Phòng Ti nghe lệnh. Thần xin nghe. Truyền ý chỉ của trẫm kiểm soát chặt khắp thành, vây quét và giết sạch Côn Ngô Nếu phát hiện tên nào, giết ngay tại chỗ.

    Ta phải khiến đám tàn dư Côn Ngô ẩn nấp này có đi không có về. Ngươi nói xem, bổn cung có lòng tốt lo lắng thay cho phụ hoàng. Vậy mà ông ấy trước mặt bao nhiêu đại thần như thế lại thẳng thừng bác bỏ lời bổn cung.

    Có suy nghĩ đến thể diện của bổn cung không chứ? Có suy nghĩ đến không? Hoàng thượng chỉ là kiêng dè Tử Tôn mà thôi. Tử Cực là ai chứ? Bổn cung là ai chứ? Bổn cung là người sau này sẽ thừa kế ngôi vua.

    Ông ấy đối xử với bổn cung như vậy, vậy tương lai bổn cung trị nước thế nào được? Uy tín ở đâu ra nữa? Điện hạ có từng nghĩ vì sao Hoàng thượng lại đối xử như vậy với ngài không? Sao bổn cung biết được chứ. Vậy điện hạ có từng nghĩ,

    Nếu điện hạ lên làm Hoàng thượng… Hỗn xược. Chẳng phải bổn cung đã từng nói với ngươi rồi sao. Không được nói như vậy. Hơn nữa, Hoàng thượng bây giờ còn khỏe mạnh. Chuyện bổn cung kế vị vẫn còn sớm lắm. Thực ra không còn sớm nữa.

    Tất cả những điều này đều dựa vào suy nghĩ trong lòng điện hạ. Nếu điện hạ muốn sớm được kế vị, vi thần có một cách. Cách gì? Không… Không được. Ngươi, ngươi làm vậy chẳng phải là ép vua thoái vị sao? Sao lại là ép vua thoái vị.

    Điện hạ là Thái tử. Thái tử kế vị là chuyện danh chính ngôn thuận. Chúng ta chỉ âm thầm hành động. Chỉ cần Hoàng thượng ngoan ngoãn hạ chiếu thư, ta xem kẻ nào dám gièm pha nửa lời. Bổn cung nói rồi, không được là không được.

    Ngươi làm vậy sẽ làm hại phụ hoàng đó. Bức cung chỉ là mánh khóe. Chỉ cần đến lúc đó chúng ta khống chế được hoàng cung, Hoàng thượng ngoan ngoãn hạ chiếu thư. Ta chắc chắn sẽ không làm hại ông ta. Nhi thần tham kiến phụ hoàng Con trai miễn lễ.

    Mau đứng dậy. Con đi đường vất vả rồi. Con nhóc Vân Sam đó sao không về cùng con chứ? Vân Sam lần này không về cùng con. Muội ấy vẫn còn ở Thiên Khải. Làm càn. Lập tức phái người đến Thiên Khải đón nó về đây cho ta. Vị cô nương này là…

    Đây là thánh nữ Côn Ngô, Tô Do Liên. Do Liên tham kiến bệ hạ. Thánh nữ tộc Côn Ngô? Phụ hoàng, mẫu hậu có khỏe không? Vẫn bình an. Bà ấy đang đợi con trong cung. Mau đi theo ta. Lần đầu tiên xa nhà lâu như vậy,

    Mẫu hậu con nhớ con lắm đấy. Không biết Mục ca ca có còn nhớ con không? Quốc vương giá đáo. Tham kiến điện hạ. Ta đón Mục Nhi về rồi đây. – Tham kiến Mục vương tử điện hạ. – Mẫu hậu. Mục Nhi, con quay về rồi. Nhi thần tham kiến mẫu hậu.

    Con ngoan. Mau đứng dậy. Để mẫu hậu nhìn xem. Con gầy đi rồi. Dục Tú tham kiến Vương thượng, Mục vương tử điện hạ. Dục Tú cũng ở đây à. Vừa khéo. Mục Nhi. Con nhìn xem. Con còn nhớ Dục Tú muội muội của con không?

    Là trưởng nữ nhà Đường đại nhân à? Lúc nhỏ từng gặp một lần. Đến tận bây giờ nó vẫn nhớ. Nghe nói điện hạ từ nhỏ tài trí hơn người, lại có khả năng xem qua là nhớ. Hôm nay Dục Tú đã được mở mang hiểu biết rồi.

    Mục Nhi, con về đúng lúc lắm. Mẫu hậu vừa hay có chuyện quan trọng muốn nói với con. Mẫu hậu đợi đã. Để con giới thiệu với người, Đây là thánh nữ Côn Ngô, Tô Do Liên. Tộc Côn Ngô? Bọn họ chẳng phải… Do Liên tham kiến Vương hậu nương nương.

    Phải rồi, mẫu hậu. Vừa rồi chẳng phải người nói có chuyện quan trọng cần nói với con sao? Đó là chuyện gì vậy? Ta và phụ hoàng con đã bàn bạc. Con cũng đã đến tuổi kết hôn. Con còn là người kế vị tương lai của Sa Quốc.

    Thế nên chuyện hôn nhân đại sự của con rất quan trọng. Chúng ta đã chọn Dục Tú làm vương phi của con. Đợi hai con sinh được tiểu vương tử, sẽ để con thừa kế vương vị. E là nhi thần không thể tuân mệnh. Vì sao?

    Vì nhi thần đã có người trong lòng rồi. Ý con là… Con muốn cưới thánh nữ tộc Côn Ngô này? Vâng. Mục vương tử vừa rồi sao huynh lại nói như vậy với Vương thượng và Vương hậu chứ? Muội còn nhớ không, ta từng nói với muội về Sa Quốc với ta

    Là có thể đánh thức Long Hoàng. Hai chuyện này có liên quan gì đến nhau chứ? Đi theo ta. Chẳng phải huynh nói không thể phục hồi nó sao? Đúng là ta từng nói không thể phục hồi nó. Nhưng trên đời này có hai viên đá thánh nữ. Một viên ở Côn Ngô.

    Viên còn lại vào thời thượng cổ đã lưu lạc đến Sa Quốc, giúp bọn ta trấn giữ lãnh thổ. Có hai viên đá thánh nữ? Chuyện này… Hiện giờ nó là thánh vật của Sa Quốc, chỉ có người trong hoàng tộc Sa Quốc mới có thể điều khiển nó. Người ngoài cầm nó

    Chẳng qua chỉ là viên đá thông thường. Nghĩa là cho dù ta có được đá thánh nữ, cũng không thể đánh thức Long Hoàng. Không. Ta có cách để nó nghe lệnh muội. Gả cho ta, làm thê tử của ta. Gả cho huynh? Không những vậy. Chúng ta còn phải

    Thực sự trở thành phu thê. Ta biết trong lòng muội chỉ có một mình Lý Huyền. Ta sẽ không ép buộc muội. Muội cứ suy nghĩ kĩ rồi đưa ra quyết định. Đừng. Ta có cách để nó nghe lệnh muội. Gả cho ta, làm thê tử của ta. Mục vương phi…

    Đây là y phục là Mục vương tử sai nô tì mang đến cho người. Sau này người cần gì cứ nói với nô tì. Ta tên Tô Do Liên sau này cứ gọi ta như vậy là được. Mục vương phi, nô tì không dám. Ta biết rồi. Cô đi làm việc đi. Vâng.

    Cô có hồi hộp không? Còn… Còn… lâu ta mới hồi hộp nhé. Dù sao thì… Dù gì cũng là lừa ông Thiên Thư Lão già đó vẫn đang nghe lén phu thê chúng ta đấy. Con vừa khóc sao? Không có. Vi sư biết rõ con đang nghĩ gì.

    Nhưng chuyện đã đến nước này con chỉ còn cách nhận lời thành thân với Mục vương tử. Thời hạn mười năm sắp qua. Nếu còn kéo dài thêm nữa. Long Hoàng sẽ mãi mãi chìm trong giấc ngủ. Con thành thân với Mục vương tử,

    Là hi vọng duy nhất để cứu Côn Ngô chúng ta. Thực sự không có lựa chọn nào khác sao? Chuyện đã đến nước này không còn đường lùi nữa. Đây chính là kinh đô Sa Quốc sao? Nghĩ gì đó? Điện hạ nhà ta tới đây lần này

    Là để ngăn cản yêu nữ Côn Ngô giải cứu Long Hoàng. Ngươi đừng vì Tô Do Liên làm hỏng đại sự của điện hạ nhà ta. Tham kiến Mục vương tử. Chẳng phải ngươi ở trong cung của Do Liên sao? Đến đây làm gì?

    Mục vương phi đặc biệt dặn dò nô tì đến. Bẩm vương tử điện hạ. Mục vương phi nói, vương phi đồng ý rồi. Ngươi… Ngươi chắc chắn không nghe lầm chứ. Mục vương phi nói vương phi đồng ý thành thân với vương tử. Điện hạ. Cái chén đó trống không.

    Tách trà này cũng trống không. Ba Đầu đang định pha trà cho người đó. À này… Ba Đầu, tới nhà bếp xem xem có đồ gì thì đưa tới cho Do Liên. Vâng. Điện hạ, vậy phải là Ba Đầu có nên chuyển cách gọi Tô cô nương thành Mục vương phi không.

    Ba Đầu, ngươi giỏi lắm. Còn không mau đi đi. Vâng. Mục vương phi. Ta phải giúp huynh thế nào đây? Ngươi có nghe nói gì chưa? Trong cung đột nhiên bắt đầu điều binh khiển tướng. Ngươi vẫn chưa biết chuyện này à? Trong cung e là có biến rồi. Có biến?

    Sợ là do tâm ma gây ra. Rốt cuộc hắn ta muốn làm gì? Tiêu đại nhân có lệnh không cho phép cô rời khỏi đây. Trông chừng cẩn thận chỗ này cho ta. Không có sự cho phép của ta không ai được phép vào. Nếu kẻ nào vi phạm giết chết không tha.

    Rõ. Điện hạ, vào đi. Bảo vệ Hoàng thượng. Ngươi là đồ nghịch tử. Ngươi muốn tạo phản đúng không? Phụ hoàng, người đã làm Hoàng thượng bao năm như thế, nhi thần muốn chia sẻ nỗi lo với người. Ngươi thế này là muốn ép vua soán vị.

    Ngươi thế này là đại nghịch bất đạo. Lẽ nào ngươi không sợ người trong thiên hạ thảo phạt ngươi sao? Bởi thế nhi thần mới nhờ phụ hoàng hạ chiếu thư nhường ngôi. Như vậy, nhi thần có thể danh chính ngôn thuận lên kế vị. Muốn trẫm hạ chiếu thư?

    Ngươi đừng nằm mơ. Phụ hoàng, nhi thần là Thái tử do đích thân người lập nên. Sớm muộn gì người cũng sẽ truyền lại ngai vàng cho nhi thần. Lẽ nào người còn muốn để lại cho tên phản đồ của Nhân Tộc Long Vi Nhi kia ư? Điện hạ,

    Nếu giờ Hoàng thượng không hợp tác, vậy thì không cần nhiều lời. Bây giờ chỉ cần hoàng đế băng hà, ngai vàng đó đương nhiên sẽ là của người. Tiêu Phượng Minh, ngươi làm gì thế? Ngươi đã làm phụ hoàng sợ rồi. Việc đã tới nước này cũng không có cách nào khác.

    Người muốn Hoàng thượng lập Thái tử mới hay sao? Ngươi có viết hay không? Viết? Ta được làm Hoàng thượng rồi. Ngai vàng này đã là của ta. Tiêu Phượng Minh, ngươi làm gì thế? Nếu chiếu thư đã về tay giữ ông ta lại cũng không có tác dụng gì.

    Chi bằng sớm kết liễu ông ta đi. Tiêu Phượng Minh, ngươi đã đồng ý với ta. Ngươi không được phép làm tổn thương phụ hoàng của ta. Người có thể làm nên đại sự không được mang lòng dạ yếu đuối của nữ nhân. Hãy nhớ. Ta làm như thế là giúp người.

    Ngươi dừng tay. Tiêu Phượng Minh. Đồ ngốc. Tiêu… Tiêu Phượng Minh. Huynh tỉnh lại đi. Tiêu Phượng Minh, Tiêu Phượng Minh, Huynh tỉnh lại đi. Huynh mau tỉnh lại đi. Huynh mau tỉnh lại đi. Ta là Vân Sam. Ta là Vân Sam, Vân Sam. Mau tỉnh lại đi, tỉnh lại đi.

    Huynh mau tỉnh lại đi. Vân Sam. Vân Sam. Vân Sam. Vân Sam. Vân Sam. Vân Sam. Vân Sam, muội tỉnh lại đi, Vân Sam. Cuối cùng huynh đã trở lại. Xin lỗi. Xin lỗi Vân Sam. Không phải lỗi của huynh. Là tâm ma. Không sao đâu. Ta đưa muội đi tìm đại phu.

    Ta đưa muội đi tìm đại phu ngay. Huynh không nỡ rời xa ta phải không? Đương nhiên là ta không nỡ rời xa muội. Ta còn muốn cùng muội đi học, muốn ăn món canh muội tự tay nấu cho ta. Ta còn muốn nghe muội mắng ta thêm một tiếng nữa. Đồ ngốc

    Vẫn đúng là đồ ngốc. Tiêu Phượng Minh. Ta… Ta vẫn chưa được tận tai nghe huynh nói huynh thích ta. Ta thích muội. Vân Sam, ta thích muội. Ta thích muội. Vân Sam. Vân Sam. Vân Sam. Vương tử điện hạ sắp thành thân rồi. Thật sao? Đúng thế. Qua bên kia xem đi.

    Được, được. Xem đi. Nhưng phải từ từ thôi. Đừng để bị ngã. Ta biết rồi. Ông chủ, trong thành có việc hỷ gì sao? Sao khắp nơi đều thấy giăng đèn kết hoa? Đương nhiên có việc đại hỷ rồi. Mục vương tử của chúng ta sắp lấy vương phi rồi. Ngự Phong Mục?

    Tên húy của Mục vương tử chúng ta mà ngươi dám gọi ra sao? Mục vương tử của chúng ta dẫn một cô gái xinh như tiên nữ từ Thiên Khải Quốc về. Tình cảm của hai người rất mặn nồng. Việc đầu tiên khi vương tử trở về là vào triều đình

    Tuyên bố thành hôn với cô ấy. Ban đầu Vương thượng và Vương hậu cũng không ưng thuận. Nhưng tiếc rằng không thể làm gì được. Vương tử rất mực si tình. Vậy thì ông có biết cô gái xinh đẹp như tiên nữ mà Mục vương tử đưa về tên là gì không?

    Hình như là thánh nữ gì đó. Lý Huyền. Sao lại đánh người? Đúng đấy. Gọi ngươi mà ngươi không nghe thấy à? Nô tì tham kiến Hoàng thượng. Tiêu đại nhân thế nào rồi? Vẫn chưa tỉnh lại. Các ngươi lui ra cả đi. Vâng. Vâng. Bệ hạ. Tiêu đại nhân, Tiêu đại nhân.

    Vẫn còn đang hôn mê. Hãy căn dặn kẻ dưới chăm sóc cẩn thận. Vâng, thưa bệ hạ. Sao thế? Tiêu đại nhân này võ công cao cường, lòng dạ lại nham hiểm. Nay đại thần trong triều vừa kính nể vừa sợ hắn.

    Thị vệ trong cung đều nằm trong tầm kiểm soát của hắn. Nếu hắn một lòng phò tá bệ hạ, giúp đỡ xã tắc vậy thì cũng tốt. Nhưng nếu hắn có lòng dạ khác, thần… sợ rằng Sợ điều gì? Hắn dám? Bệ hạ,

    Lẽ nào người đã quên việc hôm qua hắn không thuận theo ý chỉ của người, khăng khăng muốn giết phụ hoàng của người sao? Bệ hạ, Tiêu Phượng Minh này tâm tư vô cùng độc ác. Nếu người muốn xử lý hắn, thì bây giờ là thời cơ tốt nhất.

    Nếu chờ hắn tỉnh lại. sợ rằng không ai trong chúng ta là đối thủ của hắn. Lúc đó người muốn xử lý hắn thì rất khó. Vậy… Vậy thì ái khanh có cao kiến gì? Bệ hạ. Việc này Tiêu ái khanh, ngươi, ngươi tỉnh rồi sao? Nếu vi thần không tỉnh lại

    Thì dao găm này của Hoàng thượng đã cắm vào trái tim của vi thần rồi. Chỉ là trẫm thấy nó… con dao găm này rất tính xảo, vô cùng sắc bén. Bởi thế đưa tới để ái khanh chơi một chút, chơi một chút. Dao găm này đúng là dao găm tốt.

    Chỉ có điều không biết có đủ sắc hay không? Ngươi, Thế nào? Trẫm không lừa ngươi đúng không? Có phải là rất sắc bén không? Lúc vi thần vừa ngủ loáng thoáng nghe thấy có người nói vi thần lòng dạ nham hiểm. Vi thần lại nghĩ rằng lời đánh giá đó rất đúng.

    Bệ hạ thấy thế nào? Tự đào hố chôn mình. Tỉnh rồi à? Tỉnh rồi thì qua đây ăn cơm đi. Huynh ăn từ từ thôi. Có ai ăn tranh với huynh đâu. Ta đã cử người tới hoàng cung Sa Quốc nghe ngóng. Ta không quan tâm tới việc của bọn họ.

    Thực sự không quan tâm sao? Tô Do Liên và Ngự Phong Mục quả thật sắp thành thân rồi. Ta đã tìm hiểu rồi. Trong hôn lễ lần này viên đá thánh nữ đó sẽ được đem làm sính lễ tặng cho Tô Do Liên. Bởi thế tới lúc đó chúng ta chỉ cần…