Full HD | Phim Cổ Trang Viễn Tưởng, Hứa Khải & Ngô Giai Di | Thiên Vũ Kỷ Tập 14 | iQiyi Vietnam

[Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] Thiên Vũ Kỷ Tập 14 Tô Do Liên Cô tỉnh lại đi. Lý Huyền đâu rồi? Huynh làm gì thế? Huynh không thấy cô ấy đang yếu lắm à? Yếu sao? Yếu thì ít ra cũng đã quay về rồi.

Tiểu Huyền Huyền nhà chúng ta đến ngay cả cái bóng cũng không thấy đâu. Lý Huyền. Lý Huyền. Do Liên. Cuối cùng cô cũng tỉnh rồi. Bọn ta lo lắng chết đi được. Do Liên. Cô và Lý Huyền mất tích một ngày một đêm rồi, làm bọn ta sợ lắm đấy.

[Một ngày một đêm?] Lý Huyền đâu? Tô Do Liên, không phải hai người cùng nhau đi vào bí cảnh hay sao? Lý Huyền đâu? Cô nói đi. Tô Do Liên. Tô Do Liên, Lý Huyền đâu? Tô Do Liên. Biên Lệnh Thành, không phải hai bọn họ về cùng nhau sao? Lý Huyền đâu?

Cô vẫn còn mặt mũi mà hỏi nữa à? Nếu không phải vì cô, Lý Huyền cũng không mất tích như thế. Ta nói cho cô biết, huynh đệ của ta mà xảy ra chuyện gì, ta tuyệt đối sẽ không tha cho cô đâu. Tránh ra.

Ta cũng đâu có nhắm vào Lý Huyền đâu. Giữ nó cho chắc. Dù thế nào cũng không được thả ra. Do Liên. Do Liên. Muội ở ngoài đó sống cho tốt nhé. Ta không ra được. Nhưng.. Ta ở đây sẽ luôn nhớ đến muội, ta sẽ luôn nhớ đến muội.

Nhanh như vậy sao? Kẻ sĩ có thể bị giết, nhưng không thể chịu nhục. Gân cốt toàn thân đều vỡ vụn hết rồi, vậy mà lại không chết. Ngươi đúng là cao số. Cái tên hòa thượng thối tha đó ra tay mạnh như vậy. Thế nào, cử động được rồi chứ?

Lão già lợi hại đấy. Sao lại không cử động được nữa rồi? Ông đừng có dừng lại. Cứ ngồi như vậy đi. Đáng đời. Lão già thối, ông nói xem, có phải ông biết làm thế nào để đối phó với tiểu hòa thượng đúng không? Làm sao ta biết được.

Ta đã đánh nhau với nó bao giờ đâu. Ông không phải là Thiên Thư lão nhân sao, có chuyện gì mà ông không biết hay sao? Nhưng có một số chuyện không thể nói ra được. Thiên cơ không thể tiết lộ. Được thôi. Vượng Tài. Vượng Tài. Mày cứ chờ đấy,

Lần sau tao xông ra được sẽ đem theo mày. Nếu may mắn hai chúng ta cùng nhau ra ngoài, thì sẽ để ông ta một mình ở lại đây, sống cô độc đến lúc chết. Ngươi đừng có ý định với Vượng Tài của ta nữa. Vượng Tài khác với ngươi,

Nó ở trong bí cảnh này với ta mấy trăm năm rồi, một khi nó thực sự ra được ngoài, thì trong chốc lát, sẽ tan thành sương khói. Vượng Tài của ta vẫn là tốt nhất, đâu có giống một số người, mới đến có mấy ngày

Mà đã bắt đầu nhớ nhung thế giới phồn hoa bên ngoài rồi. Bí cảnh này của chúng ta tốt biết mấy. Vậy mà có người lại mọc ra cặp mắt đỏ vô dụng, chẳng nhìn thấu một cái gì hết. Nói gì cơ? Ta có nói gì đâu.

Có nói gì đâu, có nói gì đâu. Có nói cái gì đâu. Ta biết rồi, lão già thối tha. Ta biết rồi. Ngọc lưu ly chỉ có thể đưa một người ra. Vậy ta cũng không ra nữa. Huynh nắm lấy tay ta. Huynh nắm lấy tay ta. Lão già, ta đi đây.

Đợi ta cảm nhận hết được thế giới bên ngoài, ta sẽ đưa Do Liên quay lại với ông. Thằng nhóc thối, mau cút đi. Đừng tưởng ngươi nói được vài câu khiến ta cảm động, là ta sẽ tha thứ cho ngươi. Tiểu tử thối, chắc là đã hiểu rồi chứ?

Hãy nhìn vị trí mà ngươi đứng với vết sẹo trên đầu của nó. Tiểu tử thối, đánh ta, đánh ta, đánh ta này. Đánh ta nhiều lần như vậy. Đánh ta nhiều lần như vậy. Đánh ta này, ai cho ngươi đánh ta hả.

Ai cho ngươi đánh ta hả, đánh ta, đánh ta này. Đánh ta đi. Đánh ta đi. Đánh ta, đánh ta. Đánh ta bao nhiêu lần như vậy. Nói, cửa ra ở đâu? Nói. Nếu như ngọc lưu ly chỉ có thể đưa một người ra ngoài,

Vậy tại sao lại để cho ta ra ngoài. Chúng ta đã nói sẽ ở bên nhau rồi mà. Lý Huyền, ta đến tìm huynh đây. Tại sao vết thương của thằng nhóc này lại không thể nào lành được. Tử Tôn, huynh ấy thế nào rồi? Thằng nhóc này phúc lớn mệnh lớn,

Cho nó dùng thuốc trị thương tốt nhất rồi nghỉ ngơi vài ngày, chắc là không có vấn đề gì lớn. Bí cảnh này rốt cuộc đã làm gì hai người, sao lại có thể khiến bản thân bị thương đến mức như này. Do Liên, đây là thuốc tốt nhất của Sa Quốc,

Hi vọng có thể giúp được cho huynh ấy. Cảm ơn. Vậy ta cũng về nhà lấy thuốc tốt nhất của nhà ta đến đây. Phiên Nhiên về rồi. Đứa trẻ này. Phu nhân đừng để bụng, là do tâm trạng của đại tiểu thư không tốt.

Chắc là ở thư viện lại có người chọc tức nó rồi. Ngươi lấy một ít đồ điểm tâm mà nó thích, mang đến phòng cho nó đi. Vâng. Mẹ. Yên Nhiên. Sao con cũng về nhà thế? Bạn học của con bị thương, vì thế con quay về lấy một ít thuốc trị thương

Mang tới cho bạn học của con. Đi lấy đi. – Ta không ăn gì hết. – Tiểu thư. Mang hết đi đi, đừng có đến làm phiền ta. Tỷ tỷ của con hôm nay làm sao thế? Sao mà lại nổi giận như vậy?

Có phải ở thư viện có người gây chuyện với nó không? Làm gì có ai dám gây chuyện với tỷ ấy. Là tỷ tỷ gây chuyện với người ta mới đúng. Không có ai gây chuyện với nó, sao nó lại như thế được. Là vì… Nói như vậy,

Nha đầu này đã động lòng với tiểu tử Lý Huyền rồi? Lý Huyền đó tuy có kém cỏi một chút, nhưng dù sao cũng là hộ quốc sư, lại là con trai của Lý tướng quân. Ta thấy, hai đứa nó cũng được. Cô không cần phải quá lo lắng.

Nếu Tử Tôn đã nói là Lý Huyền không có vấn đề gì, vậy thì huynh ấy nhất định sẽ không sao cả. Nghe nói, trong bí cảnh vô cùng nguy hiểm, cô không bị thương ở đâu chứ? Không. Độc tố lúc trước…

Ông Thiên Thư đã giúp ta giải độc ở trong bí cảnh rồi. Ông Thiên Thư? Đó là một ông già rất dễ thương. Còn huynh, tại sao nhìn có vẻ lại yếu như vậy? Ta không sao. Ca. Đáng lẽ huynh phải nằm nghỉ ngơi, sao lại ra ngoài vậy?

Việc đưa thuốc cứ để muội làm là được. Huynh ấy bị làm sao vậy? Ca ca của ta là vì cứu… Vân Sam. Cứu cái gì? Không có gì. Lý Huyền, huynh tỉnh rồi. Lý Huyền tỉnh lại rồi. Sao lại là huynh, Tiêu Phượng Minh. Là ta, là ta. Tiểu Huyền Huyền,

Huynh mà không tỉnh lại nữa, ta và Thường Thanh sẽ đi theo huynh đấy. Tay. Xin lỗi nhé. Vẫn ổn chứ? Kê cho ta cao hơn chút. Được. Nào, chậm thôi. Thiếu gia. Tiểu Huyền Huyền. Vết thương của huynh hình như không khỏi nhanh được. Đúng không?

Có thể là vết thương ở trong bí cảnh khác với vết thương ở bên ngoài. Đúng rồi, chúng ta vẫn còn phải lên lớp nữa. Đi, đi, đi, đi, đi, đi. Đúng, phải lên lớp rồi. Đi thôi. Ta phải bảo vệ thiếu gia. Huynh là đầu gỗ à?

Người ta có Tô cô nương chăm sóc rồi, ai còn cần đến huynh nữa, mau đi thôi. Đi. Đi nào. Ca ca, tại sao vừa nãy huynh không để cho muội nói. Huynh vì cô ấy đến tính mạng cũng không tiếc, nhưng mà trong mắt cô ấy chỉ có mỗi Lý Huyền.

Ta cứu cô ấy là chuyện của ta, không liên quan gì đến cô ấy cả. Nhưng mà… Bỏ đi. Muội mà thích một ai giống như huynh, muội nhất định sẽ tỏ tình với người đó. Nói như vậy, muội đã có người mình thích rồi sao? Cũng không đến mức là thích.

Huynh ấy ngốc nghếch, thấy không xứng với bổn công chúa. Mau mau mau. – Nhanh chân lên. – Đừng kéo ta. Vân Sam cô nương, Mục vương tử. Đợi ta với. Ta phải lên lớp rồi. Đi, đi, đi, lên lớp thôi. Là ngốc nghếch nhưng rất đáng yêu. Ca.

Ca ca à, huynh, huynh không sao chứ? Muội… Không sao. Ta tưởng huynh thực sự không quay về nữa. Ta cũng tưởng ta không quay về được nữa. Nhưng mà chẳng còn cách nào cả, ai bảo ta mệnh lớn chứ. Rốt cuộc huynh đã gặp chuyện gì trong bí cảnh,

Tại sao lại cả người đều bị thương như thế? Có phải huynh lại gây chuyện khiến ông nội Thiên Thư tức giận không? Ông ấy lại đánh huynh sao? Sao có thể chứ. Ông ấy yêu thương ta còn không kịp, sao lại nỡ đánh ta chứ. Huynh đúng là đồ ngốc.

Được rồi, đừng khóc nữa. Không phải ta vẫn yên ổn ra ngoài được hay sao? Vui lên đi. Huynh ngủ một chút đi. Vết thương của ta không sao. Muội quên rồi à, ta có năng lực tự chữa lành mà. Chịu nhiều khổ cực như vậy. Nói mấy lời ngốc nghếch gì thế.

Muội quên rồi à? Hai chúng ta đã bái đường rồi, đã thành thân rồi. Muội là nương tử của ta, phu quân không nên làm chút gì đó cho muội sao? Cha. Lý tướng quân. Cha, sao cha lại đến đây? Sao ta lại đến đây? Nếu mà ta không tới,

E rằng cái mạng nhỏ của con cũng chẳng còn nữa rồi. Thu dọn y phục, theo ta về phủ. Về nhà ư? Lý tướng quân, hiện giờ cơ thể Lý Huyền vẫn chưa khỏe hoàn toàn, có lẽ vẫn không thể di chuyển được. Con trai của ta,

Cơ thể nó thế nào ta rõ hơn ai hết. Cha, thái độ của cha tốt hơn có được không. Do Liên cũng là muốn tốt cho con. Con câm miệng cho ta, vừa nãy không nghe thấy ta nói gì sao? Mặc y phục vào theo ta về phủ. Con không về.

Con ở đây nghỉ ngơi mấy ngày là khỏi. Con nói cái gì, con… Lý tướng quân. Lý Huyền, huynh nghe theo lời cha huynh về nhà nghỉ ngơi vài ngày đi. Nhớ đến nhà ta thăm ta đấy. Lý tướng quân, lần này Lý Huyền bị thương đều là do ta.

Tất cả đều là do ta không tốt, sau khi về nhà xin ngài đừng trách phạt huynh ấy. Muội nói linh tinh cái gì thế? Hại hai chúng ta rơi vào trong bí cảnh cũng đâu phải là muội. Đừng có nhận hết trách nhiệm về mình nữa. Được đấy.

Tô cô nương đúng là cao tay thật đấy. Lại có thể khiến đứa con trai chưa bao giờ chịu để mình thiệt, chỉ biết bắt người khác hi sinh của ta, vì cô mà ngay cả cái mạng nhỏ cũng không cần. Cha, cha nói như vậy là hơi quá đáng đấy.

Con không về nữa, một mình cha về đi. Con… Lý quản gia, đưa vài người đến đây. Hôm nay dù ta phải trói nó lại, cũng phải trói nó đưa về phủ. Vâng. Thật không ngờ rằng, bí cảnh nguy hiểm như vậy, mà Lý Huyền lại có thể xông ra ngoài được.

Có thể thấy năm đó Tử Tôn chọn hắn ta làm hộ quốc sư đúng là có ý nghĩ sâu xa. Thằng nhóc đó đúng là không đơn giản. Bây giờ chỉ có thể trông mong nó không đi vào con đường tà môn mà thôi. Nếu không, Nhân Tộc ắt sẽ gặp tai họa.

Ta thấy không cần phải lo chuyện này. Lý Huyền bình thường hơi tùy tiện một chút, nhưng tâm địa của nó lương thiện, lại vô cùng trọng tình trọng nghĩa, chắc sẽ không làm hại đến Nhân Tộc. Hi vọng là như vậy. Đúng rồi. Lần trước Hoàng thượng bảo ngươi điều tra

Chuyện tàn dư của yêu tộc Côn Ngô đã có tin tức gì chưa? Ta đã phát hiện ra tung tích trợ thủ đắc lực của Long Hoàng là Long An rồi. Theo như tin báo, còn có rất nhiều tàn dư của Côn Ngô đến tập hợp với Long An.

Bây giờ đợi bọn chúng tập trung lại thì chúng ta hẵng ra tay, tóm gọn một mẻ. Tuy là một đám ô hợp, nhưng ở thời kì nhạy cảm này không thể không đề phòng. Một ngày một đêm nay con đã đi đâu? Một ngày một đêm ư? Con ở trong bí cảnh.

Rõ ràng là ở hơn ba tháng, tại sao lại chỉ có một ngày một đêm được cơ chứ? Bí cảnh? Bí cảnh nào? Huyết sắc băng phong. Huyết sắc băng phong? Chuyện này cũng không có gì lạ cả. Một trăm ngày trong đó bằng một ngày ở bên ngoài.

Con đi vào cùng với Lý Huyền? Sư phụ, sao người lại biết. Không có lệnh bài hạng nhất thì con muốn vào cũng không vào được. Con đi vào cùng với hắn ta, vậy lệnh bài đã lấy được chưa? Chưa ạ. Chưa? Con đã quên Long Hoàng rồi sao?

Con quên tộc Côn Ngô của chúng ta rồi sao? Đồ nhi không quên. Chỉ có điều… Chỉ có điều làm sao? Mau nói đi. Chỉ là khi ở trong bí cảnh, Lý Huyền đã nhiều lần xả thân cứu con. Nếu như bây giờ con lấy trộm lệnh bài của huynh ấy,

Chẳng phải là quá bất nhân bất nghĩa hay sao? Nhân nghĩa? Nói nhân nghĩa với Nhân Tộc, rõ ràng là vô cùng ngu muội. Khi Nhân Tộc phong ấn Long Hoàng, họ có nói đến nhân nghĩa không? Khi họ đồ sát, nô dịch người trong tộc chúng ta,

Có từng nói đến nhân nghĩa không? Chúng ta nói nhân nghĩa với bọn chúng, Nhân tộc có nói nhân nghĩa với chúng ta không? Nhưng Lý Huyền khác với bọn họ. Biết người biết mặt nhưng không biết lòng. Nếu như con không ra tay, ta sẽ không khách sáo với con nữa.

Nhẹ thôi, nhẹ thôi. Đau, đau, đau. Tiểu tử đáng chết, mấy hôm này ngoan ngoãn ở nhà cho ta, không được phép đi đâu hết. Các ngươi trông nom thiếu gia cẩn thận cho ta. Vâng. Có gì đâu mà trông nom. Con cũng đâu phải là phạm nhân. Câm miệng cho ta.

Nếu như không trông con cẩn thận, có lẽ cái mạng của con cũng không còn đâu. – Chuyện gì cũng phải … – Lão gia. Chuyện gì vậy? Bẩm lão gia, trong nhà có khách tới. Ai vậy? Là Thôi phu nhân đưa đại tiểu thư cùng tới ạ.

Dẫn họ vào phòng khách chính, ta sẽ ra ngay. Vâng. Lý tướng quân. Thôi phu nhân, để phu nhân đợi lâu rồi. Nào, mời ngồi. Thôi phu nhân, hôm nay ngọn gió nào đưa phu nhân tới đây thế? Nghe nói lệnh lang đã bị thương,

Tiểu nữ nhà chúng tôi ở nhà cứ đứng ngồi không yên, nên đặc biệt bảo ta đích thân đến xem thế nào. Đây là chút lễ mọn của Thôi gia, mong Lý tướng quân không chê. Phu nhân thật khách sáo quá. Không biết vết thương của lệnh lang bây giờ thế nào rồi?

Để phu nhân lo lắng rồi, thằng bé tuy bị thương không nhẹ, nhưng chỉ cần ở nhà nghỉ ngơi vài ngày, thì qua mấy ngày là có thể khỏi. Vậy thì tốt, vậy thì tốt. Lý Huyền. Lý Huyền. Lý Huyền. Lý Huyền, huynh bị thương có nặng không?

Ta mang thuốc tốt nhất của Thôi gia tới. Qua đây, ta bôi cho huynh. Qua đây. Đại tiểu thư, cô không nhầm đấy chứ. Đạo lý nam nữ thụ thụ bất thân cô không hiểu sao? Huynh làm gì thế? Ta cũng đâu có sàm sỡ huynh đâu,

Ta chỉ quan tâm huynh một chút mà thôi. Ai cần cô quan tâm chứ, bây giờ ta có gia thất rồi, ta chẳng cần ai quan tâm hết. Lý Huyền, có phải huynh bị thương vào đầu không, huynh có gia thất từ bao giờ thế? Chẳng lẽ chuyện ta có gia thất,

Cũng phải nói với cô sao? Huynh… Thôi bỏ đi, ta không so đo với huynh. Tên tiểu thử nhà ta rất vô tích sự, cả ngày chỉ biết chơi bời vui đùa, không làm được chuyện gì nghiêm túc cả. Cái gọi là thành gia lập nghiệp, nam nhân

Phải thành gia trước thì mới biết phải lập nghiệp. Hơn nữa, có nương tử rồi, sau này có nương tử quản giáo, đảm bảo sẽ quy củ đâu ra đấy, không thể vô tích sự được nữa. Ta đã nói rồi, ta là người đã có gia thất, ta sẽ không lấy cô đâu,

Cô hãy từ bỏ ý định này đi. Huynh đừng hòng lừa ta, ta không dễ bị lừa như vậy đâu. Hơn nữa, hôn ước vốn là lệnh của cha mẹ, là lời của bà mai. Chuyện này sao có thể do huynh nói được là được chứ. Thứ nhất, ta không có mẹ.

Thứ hai, ngay cả lời của Tử Cực mà ta còn không nghe, huống hồ là cha ta. Thằng nhóc thối. Con đó, con đó dám ăn nói linh tinh trước mặt nương tử tương lai của mình. Cha à, nương tử tương lai gì chứ. Cha đừng đùa nữa được không. Ngày mai,

Ta sẽ cho người đi xem bát tự của hai đứa, rồi qua vài ngày nữa, sẽ bảo bà mai tới Thôi phủ cầu thân. Ta nói vậy rõ ràng dễ hiểu rồi chứ? Rõ ràng. Vô cùng rõ ràng. Chuyện cầu thân, không vấn đề gì cả, con đồng ý.

Cha, con biết cha không dễ dàng gì, luôn muốn tìm một mẹ kế cho con. Hôn sự này con đồng ý. Con nhất định sẽ uống rượu mừng của cha. – Con, con, cái đồ khốn khiếp này. – Thường Thanh. Tướng quân, có gì từ từ nói. Có gì từ từ nói.

Con muốn chọc ta tức chết phải không? Đẹp trai quá. Đẹp trai quá đi mất. Ta thích. Nhìn gì chứ? Sao người này lại hung dữ như vậy. Đi, đi, đi. Ngày mai nhất định không được quên đó. Ca ca cô thật đẹp trai, Vân Sam. Đương nhiên.

Đúng vậy, thật sự ngưỡng mộ cô quá. Thế à? Công chúa Vân Sam. Ngươi tới đây làm gì? Lần trước ta đến vội quá, lần này ta mang ngọc trai từ Nam Dương tới, chỉ là một chút tâm ý, không dám gọi là kính lễ, mong công chúa nhận lấy.

Không cần đâu, bổn công chúa không thiếu gì cả. Công chúa, sao cô cứ từ chối tại hạ. Ta cảnh cáo ngươi, đừng xuất hiện trước mặt ta nữa, cẩn thận ta nói với thường phó. Công chúa Vân Sam và Tiêu Phượng Minh đã sớm tự thề ước trọn đời với nhau rồi.

Vậy mà tiểu hầu gia này vẫn còn ở đây. Càng nhiệt tình với người ta, người ta lại càng phũ phàng. Đúng vậy đó. Lần trước ta nhìn thấy công chúa Vân Sam và Tiêu Phượng Minh ở cùng nhau. Hai người thân mật lắm. Thế à? Ngươi.

Tên họ Tiêu kia, ngươi sống nhàm chán quá rồi phải không? dám cướp nữ nhân của bổn hầu gia. Ngài, ngài đang nói gì vậy? Tiểu sinh nghe chẳng hiểu gì cả. Hơn nữa sao ngài có thể tùy tiện đánh người như thế chứ? Còn giả vờ.

Chuyện xấu xa kia của hai người, ai nấy đều biết cả rồi. Đúng là đôi cẩu nam nữ không biết liêm sỉ. Im miệng. Không cho phép ngài lăng nhục công chúa Vân Sam. Vân Sam. Vừa nãy thái độ của cô với tiểu hầu gia Dục Mẫn kia gay gắt quá.

Kiểu người như hắn nhìn đã thấy đáng ghét rồi. Vừa nãy như vậy còn xem là khách khí với hắn đó. Công chúa Vân Sam. Công chúa Vân Sam. Tiêu Phượng Minh bị tiểu hầu gia Dục Mẫn đánh rồi. Cô mau qua xem đi. Dám làm không dám nhận phải không?

Cái gì mà công chúa Sa Quốc chứ, ta thấy chỉ là một nô tì không biết xấu hổ. Ngài nói lại lần nữa xem. Ngài có thể mắng chửi ta, nhưng ta không cho phép ngài sỉ nhục công chúa Vân Sam. Sao nào, còn muốn đánh trả nữa hả? Ngươi to gan lắm.

Xem ta xử lý ngươi đây. Dừng tay lại. Công chúa Vân Sam. Cái tát này, đánh ngươi vì dám ăn nói không lễ độ với bổn cung. Cái tát này, đánh ngươi là vì hành hung bạn học của ta ở ngay trong thư viện. Cô… Sao hả, còn không mau cút đi.

Đang đợi cái bạt tai thứ ba của ta sao? Được lắm. Cô dùng linh lực, các người ỷ đông ức hiếp người khác. Cô, cô cứ đợi đấy. Huynh không sao chứ? Tiểu sinh không sao, chỉ là vết thương ngoài da. Ta đưa huynh đi bôi thuốc. Ta, ta, ta.

Cái người tên Dục Mẫn đó rõ ràng không phải là đối thủ của huynh, sao huynh cứ chần chừ không chịu đánh trả? Ta là môn sinh của thư viện, nếu sử dụng cả linh lực và pháp thuật với hắn, ra tay với hắn, quả thực là không công bằng cho hắn.

Hơn nữa điều này cũng trái với quy tắc không bắt nạt kẻ yếu của ta. Huynh ngốc nghếch thì có, số mệnh của huynh là bị người khác bắt nạt. Vậy sau đó, sao huynh lại đánh trả? Hắn ta không nên lăng nhục cô, bôi nhọ sự trong sạch của cô.

Nói như vậy, Huynh là vì ta à? Miệng hắn không sạch sẽ, đáng đánh. Lúc này huynh lại quên mất quy tắc không bắt nạt kẻ yếu của huynh rồi à? Trên đời này không chỉ người biết pháp thuật và võ công với biết làm tổn thương người khác.

Đôi lúc miệng lưỡi cũng là vũ khí sắc bén hại người khác. Hắn nói lời ác ý, hùng hổ hăm dọa. Như vậy không xem là yếu… ớt. Ta biết nói đạo lý thì không ai nói lại huynh. Huynh ở đây đợi ta. Ta sẽ quay lại ngay. Không được đi mất đấy.