Full HD | Phim Cổ Trang Viễn Tưởng, Hứa Khải & Ngô Giai Di | Thiên Vũ Kỷ Tập 08 | iQiyi Vietnam
Thiên Vũ Kỷ Tập 8 Tên này đáng ghét thật. Mình tới để làm gì cơ chứ. Mình tới lấy lệnh bài mà. Đúng thật là… Cô đang làm gì thế? Ta chẳng làm gì cả. Chẳng làm gì cả à? Cô đang sờ mó lung tung trên người ta đấy. Ta… ta chỉ là…
Chỉ là gì cơ? ♫Ánh mắt vô tình chạm vào nhau♫ ♫Ta không có nơi nào ẩn náu♫ ♫Mà tim lại loạn nhịp không rõ♫ ♫Từng nhịp tim thình thịch♫ ♫Có lẽ phải may mắn biết mấy♫ ♫Mới được kề sát gần nhau♫ ♫Còn chưa kịp nghĩ suy♫ ♫Khác biệt lạ thường♫
♫Những chú ngựa hoang đứt cương♫ ♫Đánh thức ta từ trong giấc mơ♫ ♫Chạy băng băng không ngăn lại được♫ ♫Như những tia sáng♫ ♫Ánh sáng của tình yêu♫ ♫Bừng lên nơi đáy mắt♫ ♫Hãy để từng chút từng chút♫ ♫Ân cần dịu dàng♫ ♫Khiến nàng không lo sợ những phong ba♫
♫Tình yêu như hoa nở rộ♫ ♫Rễ cắm sâu vào lòng đất♫ ♫Nàng là phương thuốc tốt nhất♫ ♫Chữa lành nỗi băn khoăn của ta♫ Cô thích hắn sao? Vương tử Sa Quốc ấy. Thích chứ. Ta cũng thích Vân Sam, thích Yên Nhiên, thích Tiêu Phượng Minh, thích Biên Lệnh Thành,
Mỗi một người bạn học ở thư viện, ta thích hết. Ta thì sao? Sao lại không có ta? Vậy ta thì sao? Huynh đáng ghét nhất. ♫Như những tia sáng♫ ♫Ánh sáng của tình yêu♫ ♫Bừng lên nơi đáy mắt♫ ♫Hãy để từng chút từng chút♫ ♫Ân cần dịu dàng♫
♫Khiến nàng không lo sợ những phong ba♫ ♫Tình yêu như hoa nở rộ♫ ♫Rễ cắm sâu vào lòng đất♫ ♫Nàng là phương thuốc tốt nhất♫ ♫Chữa lành nỗi băn khoăn của ta♫ Chuyện gì thế này? Sao tim ta lại đập nhanh vậy chứ? Lẽ nào ta đã… Được rồi.
Ta thấy các trò cũng chẳng có tâm trí học hành. Hôm nay chỉ giảng đến đây thôi. Tan học đi. Tan học rồi, tan học rồi. Đợi đã, các môn sinh, ta có chuyện muốn tuyên bố. Các trò đến thư viện Ma Vân cũng đã lâu rồi, vài ngày tới sẽ có
Kì thi quốc sử, những ai thi đỗ sẽ được tiếp tục ở lại học viện. Vì… vì sao chứ? Vì sao ạ? Đúng thế. Vì sao chứ? Quốc sử là gốc rễ của học vấn, trải qua thời gian học tập vừa rồi, nếu như vẫn còn chưa học được điều gì,
Vậy thì không xứng đáng là học sinh của học viện Ma Vân. Càng không xứng trở thành trụ cột của Thiên Khải Quốc trong tương lai. Lần này thì xong đời rồi. Phải làm sao đây? Toi rồi, toi rồi, toi rồi. Bắt chúng ta thi.
Nếu không thi đỗ thì chúng ta phải biến đi thôi. Biến đi thì càng tốt, mong còn không được kìa. Huynh nhìn bảng đen toàn chữ kia đi. Chết rồi, chết rồi. Sư phụ chỉ dạy mình kiếm thuật. Mình không hề biết gì về quốc sử của Thiên Khải Quốc cả.
Nếu như không thể thi qua, mình sẽ phải rời khỏi thư viện. Chuyện giải cứu Long Hoàng sẽ thật sự hết hi vọng rồi. Không sao. Thường phó Huyền Minh không biết pháp thuật. Chỉ cần chúng ta giở chút trò vặt, còn sợ không qua nổi sao? Đúng rồi. Còn nữa,
Các trò đừng nghĩ tới việc dùng bất cứ pháp thuật gì để gian lận. Bởi vì coi thi không chỉ có một mình ta, còn có Tạ tư nghiệp sẽ trông chừng các trò nữa. Ca. Ca. Phải làm sao đây? Thức đêm học thôi. Tiêu Phượng Minh,
Lần này phải dựa vào huynh rồi. Ta…. dựa gì vào ta chứ? Huynh học thức uyên thâm, môn này làm sao làm khó được huynh chứ. Đến lúc đó, huynh chỉ cần cho ta một chút… Huynh hiểu mà. Không, không được, không được.
Chuyện này mà để thường phó biết được thì không xong đâu. Yên tâm đi. Ta có thể để cho bọn họ biết được sao? Huynh muốn ăn gì? Tùy huynh chọn. Đến nhà ăn cho huynh chọn thoải mái, có được không? Còn được chọn thoải mái nữa. Tùy huynh chọn. Do Liên,
Cô chuẩn bị thi cử thế nào rồi? Không ổn, chẳng có chút khái niệm gì. Vậy cô tính làm thế nào? Còn làm thế nào nữa? Chỉ có thể ôn tập thật kỹ thôi. Ta cũng phải ôn tập thật chăm chỉ. Nếu như thi không tốt, nhất định cha ta sẽ rất buồn.
Đi thôi. Đi nào. Buồn ngủ chết mất, buồn ngủ chết mất. Yên Nhiên, chúng ta về đi. Ta buồn ngủ lắm. Do Liên, cùng về đi. Các cô về trước đi. Vậy cô nhanh lên nhé. Thôi, thôi, thôi đi. Mai rồi học tiếp. Trời tối mịt rồi, bổn công chúa sợ lắm.
Ngươi đưa ta về. Do Liên. Cô không về à? Hai người về trước đi, ta đọc thêm một lúc nữa. Bạn học Tô, chúng ta đi nhé. Quốc sử của Thiên Khải Quốc khó quá. Sớm biết thế này, bổn công chúa sẽ không đến Thiên Khải nữa. Đêm tối, rượu ngon.
Sao tối thế rồi mà đèn vẫn sáng? Đi nào. Các trò. Kỳ thi hôm nay các trò chỉ có thời gian một nén nhang. Không được trao đổi thì thầm, không được nhìn trộm bài, càng không được gian lận. Lần này thường phó nhờ ta đến với mục đích giám sát mọi người.
Ta hi vọng trên trường thi không có bất kỳ linh lực nào xuất hiện. Hiểu chưa? Hiểu rồi ạ. Được. Sau đây cuộc thi chính thức bắt đầu. Mọi người bắt đầu làm bài thi. Đừng có nhìn ngang liếc dọc. Lý Huyền. Ngươi đứng lên làm gì thế? Làm xong rồi.
Đưa ta xem nào. Không đưa ông xem. Cái tên nhóc này. Có thể đi rồi. Lý Huyền. Thường phó. Chữ này không giống chữ Sa Quốc chúng ta, không biết nghĩa là gì? Đưa cho ta xem. Đi, đi, đi. Vân Sam. Hình như có vài chữ trò không biết đúng không?
Thường phó, ta biết. Vậy thì tốt. Tiếp tục làm bài. Lần thi sát hạch này, các trò đều đã vượt qua. Các trò có thể ở lại thư viện, tiếp tục học tập. Hay quá. Tối nay ta mời mọi người uống rượu. Được, được. Yên lặng, yên lặng một chút. Các trò,
Thư viện Ma Vân chúng ta bồi dưỡng người tài cho đất nước. Mong các trò siêng năng học hành đừng phụ lòng mong mỏi của mọi người. Vâng. – Đa tạ tư nghiệp. Đa tạ tư nghiệp – Đa tạ tư nghiệp. Được. Vậy thì tan học đi. Tốt quá rồi. Đi thôi.
Đi thôi. Sao thế? Hình như thiếu gia đang thổi huyên. [*một loại sáo đất] Nửa đêm rồi nó còn thổi huyên làm gì thế? Có lẽ không có tiểu nhân, ngài ấy mất ngủ. Vì mỗi lần ngài ấy ngủ đều cần tiểu nhân bên cạnh. Cái gì?
Mỗi lần nó ngủ đều cần ngươi ở bên cạnh à? Không như ngài nghĩ đâu. Vậy ngươi cho rằng ta nghĩ như thế nào? Thiếu gia nói nửa đêm hay mơ ác mộng, sẽ mơ thấy mẹ mình chết thảm. Nên khi tỉnh lại muốn có người trò chuyện. Tử Tôn.
Ngài biết mẹ thiếu gia đã chết như nào không? Thường Thanh. Ta cho ngươi ở bên Lý Huyền để ngươi làm gì? Tử Tôn muốn tiểu nhân bảo vệ thiếu gia. Ngươi biết là tốt. Làm tốt bổn phận của ngươi, những gì không nên hỏi thì đừng hỏi. Được rồi.
Không còn sớm nữa, ngươi đi nghỉ đi. Vâng. Cô thích hắn sao? Vương tử Sa Quốc ấy. Thích chứ. Ta cũng thích Vân Sam, thích Yên Nhiên, thích Tiêu Phượng Minh, thích Biên Lệnh Thành, mỗi một người bạn học ở thư viện, ta thích hết. Ta thì sao?
Sao mình lại luôn nghĩ đến tên Lý Huyền đó nhỉ? Đi ngủ thôi. Mau đi ngủ thôi. Sư…sư phụ. Lấy được lệnh bài rồi chứ? Lệnh bài… Chưa ạ. Ta thấy con gần đây mải mê với cuộc sống của Nhân Tộc mà đã quên hẳn chuyện lệnh bài rồi. Đồ nhi không có.
Chuyện quan trọng như vậy, đồ nhi nào dám quên. Không quên thật chứ? Do Liên. Không phải con đã rung động với tên nhóc kia chứ? Gì ạ? Sao có thể vậy chứ, sư phụ đồ nhi không có. Không có là tốt. Con phải nhớ con và Lý Huyền không đội trời chung.
Nếu con có tình cảm với nó, tất cả mọi người trong tộc Côn Ngô sẽ không tha thứ cho con đâu. Ta mệt chết mất. Tập múa cho triều hội các nước ngày nào cũng luyện tập đến nỗi hông ta nhức mỏi. Các huynh ăn gì thế? Liên quan gì đến cô.
Ta muốn ăn cái đùi gà đó. Do Liên, Yên Nhiên. Đây, đây, đây. Đây, đây, đây. Nào nào nào, ngồi đây. Huynh đi đâu thế? Huynh đang ngồi ăn ở đây yên ổn mà. Chỗ đó hơi lạnh. Nào, nào. Cái này cho cô đấy. Con đừng quên
Con và Lý Huyền không đội trời chung. Nếu con có tình cảm với nó, tất cả mọi người trong tộc Côn Ngô sẽ không tha thứ cho con đâu. Ta, ta không thích ăn, huynh tự ăn đi. Thế sao được. Ta có thể đi lấy thêm. Ăn đi. Không ăn. Canh này. Nào.
Bạn học Thôi. Cô có ngửi thấy mùi gì đó không? Mùi gì? Mùi yêu đương chua loét. Tiểu Huyền Huyền. Huynh sẽ bỏ rơi ta sao? Biến. Ăn canh đi. Ta ăn no rồi, ta đi trước đây. Do Liên. Do Liên. Gì thế? Tại ngươi hết đấy. Yêu với không yêu gì chứ?
Muội đi đâu thế? Muội đi tìm Do Liên. Tìm cô ta làm gì? Ai mới là tỷ tỷ của muội? Chu công công đến. Chu công công đến à? Chu công công. Chuyện gì vậy? Tô cô nương. Ngươi tìm ta à? Vâng. Tham kiến hộ quốc sư. Nô tài phụng mệnh Hoàng thượng
Đến đưa hoa phục cho Thôi Phiên Nhiên, Thôi cô nương để điệu múa của Thôi cô nương trong triều hội các nước thêm phần lộng lẫy. Cảm ơn công công. Bộ y phục này đẹp quá. Thật sự đã phiền Hoàng thượng lo lắng rồi.
Nhờ công công chuyển lời tới Hoàng thượng giúp ta. Nhất định Phiên Nhiên sẽ vì thư viện Ma Vân… À không đúng. Sẽ giành vinh quang cho Thiên Khải Quốc chúng ta. Hay, hay, hay. Ba ngày nữa là triều hội các nước rồi.
Bây giờ bảo ta đổi điệu múa thì sao kịp được? Tô cô nương khiêm tốn quá. Thái tử đã nói, chỉ cần cô luyện tập theo bài múa mẫu này. Với tài năng của cô nhất định sẽ rực rỡ tuyệt trần. Trong cuộc thi múa, nếu Tô cô nương có thể
Cùng lúc thắng được vũ nữ các nước nhỏ vùng biên cương khác, giành được hạng nhất. Cô muốn gì phụ hoàng ta cũng sẽ ban thưởng cho cô. Chỉ cần ta giành được hạng nhất trong triều hội thì có thể lấy được lệnh bài. Vậy thì
Ta không cần làm hại Lý Huyền để lấy lệnh bài nữa. Tô cô nương. Phiền ngài chuyển lời đến Thái tử giúp ta. Nói với ngài ấy, ta sẽ không làm ngài ấy thất vọng đâu. Nhất định ta sẽ chuyển lời. Tiếng huyên từ đâu vọng tới vậy?
Khúc nhạc này nghe rất quen thuộc. Sao lại dừng rồi? Tham kiến Hoàng thượng. Hoàng thượng vạn phúc kim an. Ngồi cả đi. Tạ Hoàng thượng. Ái phi, ngồi đi. Chuyện này… Trẫm bảo nàng ngồi thì nàng cứ ngồi. Tạ Hoàng thượng. Tiểu Huyền Huyền.
Long Vi Nhi là người như nào thế vậy? Sao hắn lại ngồi bên cạnh Thái tử? Quá rõ ràng, hắn là nhị hoàng tử. Gì cơ? Hắn là nhị hoàng tử á? Có thể cùng ngồi ngang hàng với Thái tử điện hạ Hiển nhiên chỉ có nhị hoàng tử thôi nhỉ?
Chuyện này ta cũng không rõ lắm. Cũng may, cũng may. Thường ngày ở thư viện cũng không đắc tội gì với hắn. Nam Quốc dâng tặng Ngũ Vân Tỏa Tiên Giác. Cống phẩm này hội tụ linh khí của mây lành ngũ sắc. Dựa theo phép ngũ hành tương sinh tương khắc
Và thiên dao thịnh cảnh mà luyện thành, bên trên được khảm đá quý Hồng Lục để tiên khí Ngũ Vân tích tụ lại bên trong. Tây Vực Quốc dâng tặng Long Lân Quang Trù. Ni Tư Quốc dâng tặng Chim Ưng Nam Dương Chầu Mẫu Đơn. Cổ Lực Quốc dâng tặng Khô Diễn.
Tương Quốc dâng tặng Ngọc Như Ý Tương Vương. Lương Quốc dâng tặng Huyền Chi Dịch Ngưng Châu. Được rồi, được rồi. Đậy lại, đậy lại. Mọi người có thấy Tô Do Liên không? Cô ấy đi cùng chúng ta vào đây mà? Vừa nãy vẫn thấy cô ấy ở bên ngoài.
Mới chớp mắt sao lại không thấy đâu rồi? Nha đầu này đi đâu nhỉ? Biểu diễn múa bắt đầu. Tiểu Huyền Huyền, không ngờ những nước nhỏ cũng có những vũ nữ tài giỏi như vậy. Nhìn vẻ ngốc nghếch chưa biết sự đời của ngươi kìa. Đúng là cũng chẳng giỏi giang gì.
Dù sao thì Thiên Khải chúng ta có nhiều người giỏi hơn xinh đẹp hơn những người này. Huynh nói xem, Tiểu Huyền Huyền. Ai vậy? Tô Do Liên. Thướt tha uyển chuyển, chính là để ví cô ấy mà. Nếu cô ấy có thể đại diện Thiên Khải chúng ta
Tham gia cuộc tranh tài điệu múa này, thì thắng chắc rồi. Tiếc thật. Huynh im miệng lại đi. Một mình ngươi lảm nhảm nãy giờ đấy. Tỷ. Tỷ. Sắp đến tỷ rồi. Tỷ mau đi chuẩn bị đi. Biện Lệnh Thành. Ngươi nhìn cho kỹ nhé. Hay. Hay, hay.
Điệu múa này bay bướm nhịp nhàng, nhìn thật đẹp mắt. Trước đây Thiên Khải Mười năm liền đều đứng hạng nhất. Lần tranh tài điệu múa này chuẩn bị thế nào rồi? Hoàng thượng yên tâm. Thôi tiểu thư đã chuẩn bị chu đáo,
Nhất định sẽ không phụ lòng mong mỏi của Hoàng thượng. Tài năng vũ đạo của tiểu thư Thôi gia, thần thiếp cũng đã được nghe danh. Muốn thắng cuộc tranh tài này cũng không phải chuyện khó khăn. Thôi tiểu thư quả không hổ là thiên kim của Thôi thượng thư. Hoàng thượng.
Lần này người có thể yên tâm rồi. Hạng nhất chắc chắn sẽ thuộc về Thiên Khải chúng ta. Được. Hay, hay, hay. Thật xuất sắc. Hay. Hay. Được đấy, được đấy. Múa đẹp lắm. Hay. Hay. Hay quá. Mở mang tầm mắt rồi. Đúng thế. Đúng đấy. Hay. Hay, hay.
Chuẩn bị xong xuôi cả rồi chứ? Thái tử yên tâm. Tô cô nương đã chuẩn bị sẵn sàng rồi. Đồ ngốc. Hay, hay, hay. Hay. Ta thấy là núi cao còn có núi cao hơn đấy. Đúng vậy, rất đặc sắc. Mở mang tầm mắt rồi. Mở mang tầm mắt rồi. Hay, hay.
Hay, hay, hay. Giỏi quá, giỏi quá. Chúc mừng Lương vương, chúc mừng Lương vương. Hạng nhất lần này, xem ra chắc chắn thuộc về Lương Quốc các ngài rồi. Đa tạ. Đa tạ. Đây là chuẩn bị chu đáo mà ngươi nói sao? Chuyện này… Bệ hạ,
Mọi người đều nói, vũ nữ của Thiên Khải Quốc tài năng xuất chúng, đứng đầu trong thiên hạ. Hôm nay được tận mắt chứng kiến, quả đúng là danh bất hư truyền. Chỉ có điều nếu so tài với vũ nữ Lương Quốc chúng ta, có lẽ vẫn thua kém một bậc.
Lương vương nói câu này hơi sớm rồi. Thiên Khải Quốc ta, người tài nơi nơi. Khi nãy cũng chỉ là màn dạo đầu thôi. Thái tử nói vậy, chắc là đã chuẩn bị cho chúng ta một bất ngờ gì rồi? Cứ xem là biết thôi. Được. Vậy ta ngồi chờ xem vậy.
Tên Thái tử ăn hại này quả nhiên vẫn giấu tài. Huynh đệ các người, đúng là huynh đệ ruột. Giấu cũng kỹ lắm. Giấu tài đâu chỉ có riêng chúng ta. Ý huynh là gì vậy? Nghe nói Tô Do Liên nhiều lần muốn lấy lệnh bài hạng nhất. Lẽ nào
Huynh chưa từng nghi ngờ thân phận của cô ta sao? Có gì đáng để nghi ngờ chứ? Người muốn lệnh bài nhiều lắm. Đúng thế. Nhưng kiểu người cố chấp như Tô cô nương, huynh đã từng thấy người thứ hai chưa? Rốt cuộc huynh muốn nói gì? Côn Ngô.