Full HD | Phim Cổ Trang Viễn Tưởng, Hứa Khải & Ngô Giai Di | Thiên Vũ Kỷ Tập 19 | iQiyi Vietnam

    [Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] Thiên Vũ Kỷ. Tập 19 Huynh đệ Long Vi Nhi. Đại ca. Đừng tức giận nữa được không? Huynh không thích thì ta còn có kế hoạch khác mà. Huynh là nói muốn ra khỏi thành? Đúng vậy. Huynh cho rằng tất cả mọi thứ tốt đẹp

    Đều ở trong thành sao? Vậy thì ra thôi. Ta là muốn ra ngoài đó. Vậy huynh ra đi. Bái kiến nhị điện hạ. Bái kiến hộ quốc sư. Điện hạ. Người muốn ra khỏi thành sao? Hộ quốc sư xin dừng bước. Có chuyện gì vậy? Không phải ta.

    Bọn… bọn họ dán lung tung đó. Bẩm điện hạ. Trước đây Lý tướng quân và Tử Tôn đã hạ lệnh, tiểu nhân cũng không dám làm trái lệnh. Hộ quốc sư chẳng qua chỉ là cùng ta ra ngoài ngao du một lát, vài canh giờ sau sẽ quay lại. Cho qua đi.

    Bây giờ ngay cả lời nói của nhị điện hạ cũng không nghe theo đúng không? Được. Hết cách rồi. Cùng lắm ở Bách Hoa Lâu tổ chức sinh thần bù đắp cho huynh. Đi thôi. Nhị điện hạ thọ tỷ Nam Sơn. Phúc như Đông Hải. Nhị điện hạ thọ tỷ Nam Sơn.

    Phúc như Đông Hải. Ngươi muốn đứng trước mặt ta đây chúc mừng sao? Nhị điện hạ thọ tỷ Nam Sơn. Phúc như Đông Hải. Tiếp tục đọc để bổn hoàng tử ra khỏi thành 10 dặm cũng phải nghe thấy. Nhị điện hạ thọ tỷ Nam Sơn. Phúc như Đông Hải.

    Nhị điện hạ thọ tỷ Nam Sơn. Phúc như Đông Hải. Nhị điện hạ thọ tỷ Nam Sơn. Phúc như Đông Hải. Nhị điện hạ thọ tỷ Nam Sơn. Phúc như Đông Hải. Nhị điện hạ thọ tỷ Nam Sơn. Phúc như Đông Hải. Cuối cùng cũng được ra ngoài rồi.

    Nhị điện hạ thọ tỷ Nam Sơn. Phúc như Đông Hải. Nhị điện hạ thọ tỷ Nam Sơn. Huynh làm gì đấy? Không có gì. Đi thôi. Tận Hoan Cư? Kế hoạch thứ hai của huynh, không phải là đưa ta đến đây uống rượu chứ?

    Ta nói huynh biết, đừng xem thường cái chỗ nhỏ bé này. Trong này có rất nhiều đạo lý huyền diệu đó. Mời xuất trình danh thiếp của ngài. Hoá ra là bằng hữu của Biên công tử. Mời vào, mời vào. Mời vào. Nào, mời vào trong. 500 lượng. Đây, bên này.

    Cuộc bán đấu giá đã bắt đầu. Vị trí tốt nhất đã giữ lại cho ngài rồi. 600 lượng. Ý gì đây? Còn nữa không? Ông chủ của Tận Hoan Cư này, nghe nói ông ta là một nhân vật vô cùng lợi hại.

    Có thể thu thập được mọi thứ quý báu trên đời này, sau đó dùng cách thức đấu giá, bán những bảo vật đó đi. Thường những người ra giá cao sẽ mua được. Vì vậy huynh đưa ta tới đây là vì muốn mua bảo vật sao. Đương nhiên.

    Hôm nay là sinh thần của huynh, cũng phải chuẩn bị cho huynh một vài món đồ quý báu đặc biệt thể hiện thành ý của ta chứ. Hai vị, mời đi bên này. Chúng ta ngồi xuống đây, từ từ xem. Được. Chốt bán. Tiểu nhị. Đến đây. Qua đây rót trà. Vâng ạ.

    Tiểu nhân xin phép cáo từ. Các vị, thanh kiếm này do Triệu Nhất Lang đại sư rèn kiếm chế tạo. Nguyên liệu làm nên thanh kiếm là huyền thiết được lấy từ nơi vô cùng xa xôi. Chém sắt như chém bùn. Trên chuôi kiếm được khảm năm viên đá quý.

    Quả thực là một vật sưu tập hiếm có mà. Giá khởi điểm 1000 lượng. Bắt đầu đấu giá. 1500 lượng. 1800 lượng. Thế nào? Thích cái này không? Hợp với huynh đó. Tốt thì tốt thật, nhưng… 2500 lượng. Chốt bán. Tầm thường. Trong cung có đầy mà. Không thèm. Món tiếp theo.

    Vật sưu tầm tiếp theo. Lại có cái mới rồi kìa. Bức tranh này, là bảo vật được lấy ra từ lăng mộ quý tộc triều đại trước. Bên trên còn có dấu ấn của Chân Đại Tiên Nhân, hoạ sĩ triều đại trước. Cái này được, cái này được.

    Vừa nhìn đã biết là hàng cực phẩm. Sao thế? Không phải chứ… Cái này cũng không lọt mắt huynh sao. Cái… cái đó là bút tích của Chân Đại Tiên Nhân đó. Huynh xem chân dung đó giống y như thật thế nào. Huynh mang về học hỏi một chút không được sao?

    Huynh câm mồm. Có phải huynh xấu hổ không? Không sao. 4… 4000 lượng. Nếu huynh không thích thì… 5000 lượng lần một. 5000 lượng lần hai. Chốt 5000 lượng. Vậy thì không thèm nữa. Chúng ta xem cái tiếp theo nữa đi. Huynh không biết thưởng thức. Ông chủ.

    Còn cái nào hiếm hơn không? Đương nhiên là có rồi. Nào, xin mời món đồ tiếp theo. Sở thích của Long Vi Nhi này thật kỳ quái. Thật không biết thưởng thức. Các vị, chiếc thắt lưng mà các vị nhìn thấy đây được gọi là thắt lưng Ngân Nguyệt.

    Tương truyền, chủ nhân trước của chiếc thắt lưng này, là công chúa Thanh Sênh của tộc Côn Ngô đã qua đời nhiều năm nay. Cái này thế nào? Trong trận chiến giữa Nhân Tộc và tộc Côn Ngô năm đó, công chúa Thanh Sênh chết dưới tay Tử Tôn.

    Lúc đó đang thắt trên lưng chiếc thắt lưng Ngân Nguyệt này. Giá khởi điểm 5000 lượng. Bắt đầu đấu giá. 5100 lượng. 5200 lượng. 5300 lượng. Món đồ này cũng không tồi. Nhưng là đồ cho phụ nữ dùng, không phù hợp. Có gì mà không hợp chứ.

    Huynh thích chiếc thắt lưng này sao? Đừng đùa nữa đi. Đây là đồ cho các chị em dùng mà, cái đó… Sao ta lại không thể dùng chứ? 5400 lượng. 5500 lượng. Các vị, các vị đừng tranh nữa. Chiếc thắt lưng này hãy nhường lại cho ta. Gần đây,

    Ta vừa lấy về một cô vợ vô cùng xinh đẹp. Đang lo lắng không có quà để tặng nàng ấy. Cái này quá phù hợp rồi. 5500 lượng. 5500 lượng. Vợ ta đẹp đến mức chim sa cá lặn. Chiếc thắt lưng này là phù hợp nhất. 5600 lượng.

    Không chỉ mình ngươi mới có vợ. Ta cũng có. Vợ của ta không những xinh đẹp, chim sa cá lặn mà còn là hoa nhường nguyệt thẹn. Sao lại không nhường cho ta chứ? 5700 lượng. 6000 lượng. 6200 lượng. 6500 lượng. Ta. 10.000 lượng. 10.000 lượng? Hà lão gia ra giá 10.000 lượng.

    Còn có ai ra giá cao hơn nữa không? 20.000 lượng. 20.000 lượng? Đây… Vị công tử này lại ra giá 20.000 lượng. Không biết vị công tử này có phải cũng là để tặng phu nhân của mình đúng không? Phu nhân thật đúng là có phúc mà. Đương nhiên.

    Phu nhân nhà ta cái gì cũng tốt. Chỉ có duy nhất một nhược điểm, đó là trông hơi giống đàn ông. Mọi người đừng để ý nhé. Người đẹp như vậy, chẳng trách công tử lại muốn vì nàng ấy bỏ ra 20.000 lượng vàng. Vàng sao? 20.000 lượng vàng lần thứ nhất.

    Không đúng. Ta đây chỉ có bạc trắng thôi. Nhà ta không có vàng. Chốt bán. 20.000 lượng vàng. Đó là gia tài của cả nhà ta đó. Chúc mừng công tử. Chiếc thắt lưng Ngân Nguyệt này là của ngài rồi. Huynh xem món đồ này, đáng giá 20.000 lượng sao?

    Cảm ơn huynh nhé, ta rất thích. Không phải chứ. Chiếc thắt lưng này đáng sao? Không đáng đâu, chỉ là món món đồ cũ mà thôi. Mẫu thân huynh cũng sẽ không dùng đâu. Không nỡ ư? Không phải chứ. Vậy huynh quay về cưới Thôi Phiên Nhiên đi. Mua.

    Công tử, đây là ngân phiếu mà. Ta là bạn của Biên Lệnh Thành. Đây là tiền cọc. Cảm ơn huynh nhé. Sinh thần này ta rất hài lòng. Huynh nghĩ như vậy là xong rồi sao? Sau đây vẫn còn kế hoạch nữa sao? Đương nhiên.

    Đợi chút nữa ta sẽ cho huynh mở mang tầm mắt. Cái gì gọi là đẹp nhất thế gian. Nhưng trước đó, ta phải đi gặp một người trước. Vậy ta đi cùng huynh. Không cần đâu. Ta đi gặp một người bạn thôi, rất nhanh sẽ quay về.

    Vậy huynh bỏ mặc ta ở đây sao? Đi thôi. Chắc là chỗ này rồi. Huynh đợi ta một chút, ta sẽ ra ngay. Ngài là Bách Hiểu Sinh? Ngươi tới là để hỏi về chuyện của mẫu thân ngươi sao? Ngồi đi. Ngài biết chuyện về mẫu thân ta sao? Bà ấy là ai?

    Rốt cuộc bà ấy làm sao mà chết? Vì sao từ trước đến giờ cha ta đều không nói cho ta. Không thể nói. Không thể nói. Mặc dù ta biết mọi chuyện trên đời này, nhưng chuyện của mẫu thân ngươi tuyệt đối không thể nói. Không được.

    Hôm nay ngài nhất định phải nói cho ta tất cả mọi chuyện về mẫu thân ta. Hoặc là ngài nhận tiền rồi nói cho ta biết tin tức, hoặc là… Xem ra hôm nay ta không nói với ngươi cái gì là không thể được rồi. Nhưng thiên cơ bất khả lộ,

    Mặc dù ta không thể nói cho ngươi biết cụ thể chuyện đó, nhưng ta có thể giúp ngươi đến nơi có thể tìm được câu trả lời. Ở đâu? Bàn Long bí cảnh. Bàn Long bí cảnh? Đúng. Ở đó có một thanh kiếm quý.

    Nếu ngươi có thể rút được thanh kiếm đó ra, mọi chuyện trong lòng, sẽ đều có câu trả lời. Mọi chuyện đã làm xong rồi sao? Xong… xong rồi. Không phải huynh nói muốn dẫn ta đi xem thứ đẹp nhất thế gian sao. Đi thôi. Đi. Công tử.

    Chuyện ngài giao cho ta đã hoàn thành rồi. Tên nhóc đó rõ ràng là đã tin rồi. Làm tốt lắm. Khu Hoàng Tán này chỉ có hoàng thất Sa Quốc ta mới có, có thể trị khỏi bệnh lao của ông. Cảm ơn công tử đã cứu mạng.

    Cô không cần phải tự trách mình. Nếu không làm như vậy. cô vĩnh viễn sẽ không cứu được người mà cô muốn cứu. Ta biết. Chỉ là… Đến bước này là vĩnh viễn không thể quay lại được nữa. Thực ra, ngay từ đầu cô đã không còn đường lui nữa rồi. Lý Huyền.

    Xin lỗi. Tiêu Phượng Minh, hôm nay huynh hẹn ta ra đây không phải là có chuyện muốn nói với ta sao? Đã đi lâu như vậy rồi, chân ta đau lắm rồi. Rốt cuộc huynh muốn nói gì với ta vậy? Bán rẻ đây. Xem đi, xem đi, túi thơm đây. Chuyện nhỏ.

    Công chúa Vân Sam, ta muốn nói với cô… Chúng ta cứ đi dạo trước đã. Sao vẫn đi vậy? Cảm ơn. Mời hai vị dùng. Đợi chút. Tiêu Phượng Minh. Huynh không nhìn rõ sao? Sáng thế này sao còn phải thắp nến. Ta nghe nói khi ăn cơm thắp chút nến sẽ

    Ngon hơn. Không tin cô nếm thử đi. Thế nào? Tiêu Phượng Minh, rốt cuộc hôm nay huynh muốn nói gì với ta? Ta…ta đói rồi. Ta ăn mỳ trước rồi nói tiếp. Huynh ăn xong rồi? Ta ăn xong rồi. Vậy… Ta… ta vẫn đói. Ta vẫn muốn ăn thêm một bát nữa.

    Ăn no rồi nói tiếp. Ông chủ, cho tôi thêm một bát nữa. Được. Giờ chắc là huynh sẽ không đói nữa đâu nhỉ? Ta ăn no rồi. Không đói nữa. Ta… Ta… Ta… Công chúa Vân Sam. Khi ở Sa Quốc cô rất thích đốt pháo hoa đúng không? Thích chứ.

    Ngày trước anh trai ta luôn đưa ta đi đốt pháo hoa. Sau từ sau khi đến đây, vẫn chưa được đốt pháo hoa lần nào. Vậy thì tốt. Lấy hết cho tôi. Được. Tiêu Phượng Minh. Huynh điên rồi sao. Đây bằng tiền ăn một năm của huynh đó. Đây có là gì chứ.

    Không phải cô nói cô thích sao. Đừng nói là một năm, mười năm, ta cũng mua hết cho cô. Tiêu Phượng Minh này điên thật rồi. Nhưng huynh ấy lúc này, thật là bá đạo. Của ngài đây. Lúc nãy ta nói ta muốn cái này, với cái này, ta đều lấy tất.

    Chút tiền ngài đưa chỉ đủ mua từng này thôi. Nhiều tiền như vậy, chỉ mua được chút này thôi sao. Hôm nay có người mua gần hết pháo hoa ở trong thành này rồi. Chỗ của ta đây cũng gọi là hàng hiếm đó. Ngài có lấy hay không? Ta lấy.

    Nhìn bộ dạng đầy tâm sự của huynh đi. Thế nào? Huynh đã có được câu trả lời mà huynh muốn từ chỗ Bách Hiểu Sinh chưa? Không có câu trả lời trực tiếp, nhưng cũng coi như là có manh mối. Nếu không phiền, huynh có thể tâm sự với ta. Bỏ đi.

    Nói với huynh, huynh cũng không hiểu. Đừng trách ta không nhắc nhở huynh. Những danh xưng có kèm theo tên Bách Hiểu Sinh, đa phần đều là lừa gạt giang hồ. Tốt nhất huynh nửa chữ cũng đừng tin. Những hoàng tử sống trong thâm cung như huynh sống thật mệt mỏi,

    Trong đầu toàn là lừa gạt, lừa dối. Sao không đi nữa? Đến rồi. Ở đâu? Chính là ở phía trên đó. Lý Huyền. Cũng được đó. Nhưng mà, những thứ này ở trong cung đều có. Tuy nhiên vẫn cảm ơn huynh nhé. Gì vậy. Ta không phải bảo huynh nhìn cái đó.

    Ta bảo huynh nhìn cái này này. Vân Sam. Đẹp không? Đẹp lắm. Rốt cuộc huynh muốn nói gì? Vân Sam. Ta muốn nói. Ta thích muội. Ta thích muội. Ta thích muội. Huynh vừa nói gì vậy? Ta không nghe thấy. Ta… Long Vi Nhi sao lại giống con gái như vậy chứ?

    Thế nào? Những thứ này trong cung không có đúng không? Do Liên. Ta kính cô một chén. Chúc cô thuận lợi cứu được Long Hoàng, cứu được Côn Ngô. Ông chủ, Hộ quốc sư đại nhân đến rồi. Kính chào nhị hoàng tử điện hạ. Phòng riêng ta đã đặt đâu? Ngài yên tâm.

    Phòng riêng đó, sớm đã chuẩn bị cho hai vị rồi. Mời vào bên trong. Đến đây. Hai vị khách quý. Hầu hạ phòng riêng hạng nhất. Việc ngài đã giao, tôi nhất định phải tận tâm tận lực. Ở bên này, mời. Trùng hợp vậy. Hai người cũng ở đây sao. Ta…

    Bọn ta nghe nói rượu ở đây rất ngon, đặc biệt đến nếm thử. Vậy sao? Ngươi xem, hai người sao có thể như vậy được chứ, uống rượu cũng không gọi ta một tiếng. Rượu Hoa Điêu đúng không? Quả thật rất ngon. Ngây ra đó làm gì? Lại đây cùng uống đi.

    Như vậy có làm phiền hai vị không vậy? Làm phiền cái gì chứ? Huynh không thấy hai người bọn họ nhàm chán đến thế nào sao. Mau qua đây. Nhiều người mới náo nhiệt chứ. Đúng không? Lý công tử, còn có nhị điện hạ,

    Chúng ta có thể cùng nhau uống rượu, đương nhiên là rất tốt rồi, Ông chủ. Đến đây. Cho ta thêm mười vò Hoa Điêu. Sau đó mang hết những món ngon nhất của tiệm lên đây. Được. Mang lên ngay đây. Mười vò Hoa Điêu thượng hạng. Ngây ra đó làm gì?

    Qua đây đi. Đến đây. Chúng ta cùng nhau uống một chén. Nào. Vừa nãy muội nhìn thấy chưa? Cái gì? Pháo hoa đó. Ta đốt nhiều pháo hoa như vậy, đừng nói với ta là muội không nhìn thấy chứ. Nhìn thấy rồi. Thế nào? Đẹp không? Thích không? Nếu muội thích,

    Ngày mai ta cho người đốt thêm một lần nữa. Đẹp. Nhưng cũng quá ngắn ngủi. Quá ngắn ngủi? Vậy thì đơn giản. Vậy ta đốt nhiều một chút, để bọn họ đốt ba ngày ba đêm. Không đủ. Vậy đốt một năm luôn đi. Đồ ngốc. Huynh nói ai ngốc vậy?

    Ai ngốc trong lòng người đó tự biết. Không phải chứ, Long Vi Nhi. Huynh, ta… Lý Huyền. Ta về thư viện trước đây. Mọi người cứ từ từ uống nhé. Ta tiễn cô về nhé. Được rồi, người đã đi hết rồi. Đừng giả vờ nữa. Huynh còn ở đây làm gì?

    Huynh quên rồi sao, hôm nay đến đây là để tổ chức sinh thần cho ta. Đúng vậy. Xin lỗi. Ta quên mất. Nào. Ta uống với huynh. Ta tự phạt mình ba chén trước. Uống như vậy này. Ta thấy Lý Huyền và nhị hoàng tử, uống không được sảng khoái.

    Xem ra tối nay sẽ không đến bí cảnh đâu. Nếu cô không yên tâm, thì quay lại xem xem. Không cần đâu. Có Long Vi Nhi ở bên cạnh huynh ấy, có thể xảy ra chuyện gì được chứ. Long Vi Nhi, huynh giúp ta phân xử. Tô Do Liên,

    Dựa vào đâu mà đối xử với ta như vậy. Ta yêu cô ấy như vậy, thích cô ấy như vậy, đối xử với cô ấy tốt như vậy. Sao cô ấy lại như vậy? Huynh nói xem. Huynh đối xử với cô ấy tốt ở chỗ nào? Sao ta không nhìn thấy.

    Huynh biết không, huynh có biết ta và Thái tử đấu đá nhiều năm như vậy, tại sao ta vẫn còn sống không? Tại sao? Vì năng lực tự chữa lành của ta đó. Không biết là gì đúng không? Ta nói huynh biết. Dù cho ta vì cô ấy bị thương nặng đến đâu,

    Cơ thể ta đều có thể từ từ chữa khỏi hết. Chẳng trách Tử Tôn chọn huynh làm hộ quốc sư. Không ngờ huynh lại đặc biệt như vậy. Bây giờ không còn nữa rồi. Cái gì? Khi đó ở huyết sắc băng phong, vì để cứu cô ấy,

    Ta lấy năng lực tự chữa lành của ta làm một cuộc giao dịch với Thiên Thư lão nhân. Huynh không phát hiện ra sao? Lần trước khi thoát ra từ đáy hồ, ta phải dưỡng thương rất lâu đó. Nhưng cái đó không quan trọng. Vậy Tô Do Liên có biết không?

    Huynh đừng nói cho cô ấy biết. Tuyệt đối không được nói cho cô ấy biết. Ta không muốn để cô ấy biết. Tránh cho cô ấy lại thấy như đang nợ ta. Có lẽ cô ấy biết chuyện này, sẽ lại tiếp nhận huynh thì sao? Ta là ai?

    Ta là hộ quốc sư, Lý Huyền. Ta cần phải dùng đến thủ đoạn đó sao? Ta muốn theo đuổi một người, ta muốn cô ấy phải cam tâm tình nguyện một lòng yêu thương ta. Ta không thèm dùng thủ đoạn đó. Huynh thật là ngốc. Đây gọi là tự tin.

    Huynh có hiểu không? Ta cược với huynh. Ta nhất định sẽ theo đuổi lại được Tô Do Liên. Huynh tin không? Đừng uống nữa. Đừng uống nữa. – Ta đang uống rất thoải mái đó. – Đừng uống nữa. Long Vi Nhi. Sao ta lại cảm thấy huynh rất giống con gái nhỉ.

    Ta phải quay về thư viện rồi. Huynh về hay không? Huynh tự về đi. Ta phải uống rượu. Đi đi. Nhưng ta phải nói với huynh, ta nhất định sẽ theo đuổi lại được Tô Do Liên. Tô Do Liên. Ta cạn chén với muội. Nhị hoàng tử điện hạ, người đây là…

    Chuẩn bị một phòng khách hạng nhất, chút nữa cho người dìu cái tên say rượu kia vào trong phòng nghỉ ngơi. Cung tiễn nhị hoàng tử điện hạ. Người yên tâm. Nhất định sẽ hầu hạ người thật tốt. Hoá ra chàng trai đó, là huynh. Tổ tông sống của ta ơi…

    Đã muộn như vậy rồi. Người mau về phòng nghỉ ngơi đi. Đừng để ngã xuống đó. Đừng, đừng, đừng. Nguy hiểm lắm. Từ từ, từ từ thôi. Dìu về phòng đi. Mau lên, mau lên. Từ từ thôi. Hộ quốc sư đại nhân. Người đi vững một chút. Từ từ, từ từ thôi.

    Từ từ, từ từ thôi. Tổ tông sống của tôi ơi. Được rồi, phải từ từ thôi đó. Tuyệt đối không được để ngã đâu đó. Vâng, vâng. Cô nương. Vừa nãy không phải cô… sao lại quay về rồi? Đây… Vậy tiểu nhân không làm phiền hai vị nữa. Đừng đi. Đừng đi.

    Lý Huyền. Xin lỗi. Mọi lỗi lầm đều là lỗi của ta, là ta đã làm hại huynh. Muội có còn nhớ không? Chúng ta đã cùng nhau bái đường. Chúng ta cùng nhau chung gối chung giường. Tình cảm của hai chúng ta dành cho nhau đều là thật. Nhưng tại sao?

    Tại sao trong chân ngôn trận muội lại nói, muội không thích ta. Tại sao chứ? Muội nói ta biết đi, ta không hiểu gì cả. Trả lời ta, trả lời ta. Lý Huyền. Huynh đừng như vậy. Mọi lỗi lầm đều là lỗi của ta. Huynh muốn hận hãy hận ta đi.

    Ta không hận muội. Sao ta có thể hận muội chứ. Ta yêu muội còn không kịp. Muội nói ta biết đi, muội nói những lời đó đều không phải là thật lòng, đúng không? Muội nói những lời đó đều là để lừa ta, đều không phải là thật lòng, đúng không? Ta…