Full HD | Phim Cổ Trang Viễn Tưởng, Hứa Khải & Ngô Giai Di | Thiên Vũ Kỷ Tập 21 | iQiyi Vietnam

    [Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] Thiên Vũ Kỷ Tập 21 Dừng xe. Điện hạ, cổng thành đang bị quân đội hùng hậu canh gác, nếu muốn ra ngoài chỉ còn cách xông ra. Giờ Do Liên đang bị thương không thể xông ra được. Mục vương tử,

    Huynh giúp ta quá nhiều lần rồi. Lần này ta thực sự không thể làm liên lụy đến huynh nữa. Do Liên, hiện giờ cô đang bị thương cô chỉ cần chăm sóc cho mình thật tốt, những chuyện còn lại để ta lo là được rồi. Quay đầu lại. Vâng. Quay đầu lại đi.

    Lý Huyền thế nào rồi? Vẫn chưa chết được đâu. Nhưng mà, huynh ấy bị đả kích lớn như vậy, ta e là… Tô Do Liên được lắm, không ngờ lại tàn nhẫn đến mức xuống tay với huynh ấy. Đừng để ta tóm được cô ta, nếu như ta tóm được cô ta,

    Xem ta xử lí cô ta thế nào. Mọi người đã điều tra kĩ càng chưa? Ta nghĩ Do Liên không phải người như vậy. Muội còn nói đỡ cho cô ta nữa. Cô ta không phải là ai khác, mà là yêu nữ tộc Côn Ngô. Lý Huyền vì tin tưởng cô ta,

    Mới rơi vào bước đường như vậy. Đã đỡ hơn chưa? Đỡ hơn rồi. Đa tạ Mục vương tử. Giữa hai chúng ta không cần khách sáo. Mục vương tử, cô đang làm gì vậy? Mục vương tử, Khi ta gặp huynh lần đầu tiên

    Huynh giúp ta khôi phục lại xe ngựa đã bị ta phá hỏng. Thế nên lần này, ta muốn xin huynh giúp ta một lần nữa. Đây là đá thánh nữ đã bị vỡ vụn, là hi vọng của cả tộc Côn Ngô bọn ta. Đứng dậy đã rồi nói.

    Mục vương tử không đồng ý giúp ta sao? Đương nhiên không phải. Chỉ là, đá thánh nữ này có thể thức tỉnh Long Hoàng, là vì bên trong nó có chứa linh lực cực lớn. Nhưng nay đá thánh nữ đã bị vỡ vụn, linh lực đã mất.

    Cho dù ta có hồi phục nó chẳng qua cũng chỉ là một hòn đá bình thường mà thôi. Niềm hi vọng của tộc Côn Ngô bọn ta đã bị hủy trong tay ta mất rồi. Ta có lỗi với bọn họ. Thực ra, nếu cô thực sự muốn thức tỉnh Long Hoàng,

    Cũng không phải hết cách. Huynh có cách sao? Điện hạ. Người định… Mục vương tử, huynh có cách gì? Cùng ta về Sa Quốc. Về Sa Quốc… Về Sa Quốc có có thể thức tỉnh Long Hoàng sao? Hãy tin ta. Điện hạ, cái đai lưng này có chỗ nào kì lạ sao?

    Mười năm trước, chuyện công chúa Thanh Sênh của Côn Ngô lén lút kết hôn với người của Nhân Tộc và sinh ra một đứa con trai, ngươi đã từng nghe qua chưa? Có nghe qua đôi chút. Nghe đồn đứa con lai yêu nghiệt đó có sức mạnh hủy diệt thiên địa.

    Sau đó nghe nói hắn đã bị Tử Tôn giết chết rồi. Mang trong mình dòng máu Côn Ngô có thể trấn áp Long Hoàng. Giết hắn rồi, cũng thật đáng tiếc. Vậy ý của điện hạ là… Không có gì. Cất cái đai lưng này đi cẩn thận. Biết đâu

    Sau này có thể dùng được. Đừng. Năng lực tự chữa lành của huynh đâu? Sở dĩ lúc đó cô có thể ra khỏi huyết sắc băng phong là nhờ Lý Huyền đánh đổi năng lực tự chữa lành với Thiên Thư lão nhân đấy. Sao huynh lại ngốc như vậy chứ? Điện hạ,

    Vẫn chưa có tin tức của công chúa. Tiếp tục phái người đi tìm. Vâng. Điện hạ. Chuyện của Tô cô nương, người thực sự đã quyết định rồi sao? Nhưng nếu người giúp cô ấy, thì bắt buộc phải lấy cô ấy. Nếu như Tô cô nương không bằng lòng lấy người thì sao?

    Cho dù cô ấy không bằng lòng, ta cũng sẽ giúp cô ấy. Nếu đã nhận lời với cô ấy, Thì ta sẽ không hối hận. Nhưng nếu người giúp cô ấy rồi, người cũng không sống được bao lâu nữa. Mấy năm qua Sa Quốc vẫn luôn phải sống lệ thuộc vào Thiên Khải,

    Dân chúng cũng phải sống trong cảnh lầm than. Chỉ cần Do Liên thức tỉnh được Long Hoàng, Thiên Khải cũng sẽ chấm hết. Sa Quốc chúng ta sẽ là một Sa Quốc hoàn toàn mới. Điện hạ, người không cần phải từ bỏ tính mạng mình như vậy. Lòng ta đã quyết,

    Không cần nói nhiều lời nữa. Nhưng trong lòng Tô cô nương chỉ có Lý Huyền, chưa từng có điện hạ. Ta cảm thấy không đáng thay cho điện hạ. Đại cục trước mắt sao màng đến tình cảm nam nữ được. Không hay rồi. Không hay rồi. Không hay rồi.

    Bên trong thư viện đột nhiên có rất nhiều binh sĩ. Có chuyện gì vậy? Hồi bẩm điện hạ, thần phụng lệnh Hoàng thượng bắt phạm nhân Lý Huyền về quy án. Cái gì? Hỗn xược. Ngươi định bắt người trước mặt điện hạ sao? Lệnh vua khó từ. Ngươi… Dẫn Lý Huyền ra đây.

    Tử Tôn. Dẫn Lý Huyền ra đây. Tử Tôn, Lý Huyền hiện giờ đang bị trọng thương nếu Hoàng thượng triệu kiến, chỉ e là… Hắn thân là hộ quốc sư không những không đảm đương được trọng trách bảo vệ Nhân Tộc, còn đưa yêu nữ vào bí cảnh,

    Khiến đệ tử của thư viện chết thảm. Thế nên bất luận kết cục thế nào hắn vẫn phải chịu tội. Tử Tôn. Xin người nghĩ lại Huynh ấy là đồ đệ của người. Tử Tôn. Ta đi. Áp giải tội thần Lý Huyền. Huyền Nhi, ngươi thân là hộ quốc sư của Thiên Khải,

    Vậy mà lại phản bội Nhân Tộc ta. Chỉ vì một yêu nữ tộc Côn Ngô mà hủy hoại thư viện Ma Vân đã hàng trăm năm tuổi chỉ trong phút chốc. Vô số đệ tử Ma Vân còn cả dân chúng vô tội trong thành chết thảm. Lý Huyền,

    Ngươi nên nhận tội gì đây? Phụ hoàng bớt giận. Yêu nữ Côn Ngô đó xảo quyệt gian trá. Cô ta giả làm Nhân Tộc trà trộn vào thư viện. Chúng con thực sự đã bị cô ta lừa. Nhưng Lý Huyền huynh ấy tuyệt đối không phản bội Nhân Tộc. Nhị đệ à,

    Chuyện đã đến nước này rồi, sao đệ còn nói đỡ cho Lý Huyền chứ? Chẳng lẽ hai người là đồng bọn? Đệ cũng phản bội Nhân Tộc chúng ta. Huynh… Hoàng thượng, đều tại lão thần thường ngày dạy bảo Lý Huyền không đến nơi đến chốn

    Nên mới sinh ra tính kiêu ngạo ngông cuồng. Nhưng thưa Hoàng thượng, tuy rằng ngày thường tính cách nó ương ngạnh cứng đầu nhưng lại là đứa trẻ trọng tình trọng nghĩa. Nó tuyệt đối sẽ không phải vì một nữ tử mà phản bội Nhân Tộc,

    Hại chết huynh đệ đồng môn của mình. Xin Hoàng thượng minh xét. Đủ rồi. Hoàng thượng. Lý Huyền, tội không thể tha. Nếu còn ai cầu xin cho hắn sẽ bị xử tội chung. Phụ hoàng. Phụ hoàng. Theo nhi thần thấy

    Lý Huyền cấu kết với yêu nữ Côn Ngô đã có chứng cứ rõ ràng. Không cần phải bàn thêm nữa. Chi bằng người cứ thẳng tay hạ lệnh giết hắn để an ủi linh hồn những người đã khuất. Xin bệ hạ nghiêm trị Lý Huyền để an ủi linh hồn người đã khuất.

    An ủi linh hồn người đã khuất. Người đâu. Có. Phụ hoàng Vi Nhi, con đã quên lời trẫm vừa nói rồi sao? Nhi thần không quên. Ai còn cầu xin sẽ xử tội chung. Vậy con còn nói. Phụ hoàng. Từ khi nhi thần vào thư viện đến nay,

    Ngày nào cũng tiếp xúc với Lý Huyền. Con rất hiểu con người huynh ấy, huynh ấy tuyệt đối sẽ không cấu kết với Côn Ngô phản bội Nhân Tộc, vẫn mong phụ hoàng minh xét. Thật là khiến người ta cảm động. Nhị đệ, đáng tiếc đệ không phải con gái.

    Nếu như đệ là con gái có khi bổn cung lại nghi ngờ đệ có phải đã yêu Lý Huyền rồi không? Chuyện đã đến nước này rồi, sao đệ còn biện minh cho Lý Huyền chứ. Người sáng suốt đều nhìn ra được Lý Huyền chỉ đơn giản là

    Bị yêu nữ tộc Côn Ngô kia lợi dụng. Thái tử lại vội vội vàng vàng chỉ hận không thể giết huynh ấy ngay lập tức. Ngược lại ta muốn hỏi huynh, huynh đang có ý đồ gì vậy? Đệ nói linh tinh gì vậy? Ta có thể có ý đồ gì chứ?

    Ai chẳng biết huynh và Lý Huyền trước nay có thù oán. Huynh nhiều lần bại dưới tay huynh ấy. E là huynh sớm đã oán hận trong lòng rồi. Đệ ăn nói xằng bậy gì thế? Phụ hoàng, người đừng nghe lời phiến diện của Long Vi Nhi.

    Đệ…đệ ấy nhất định cùng phe với Lý Huyền, có dụng ý xấu từ lâu. Huynh mới là người có dụng ý xấu mới phải chứ. Câm miệng. Người đâu, đưa Lý Huyền ra ngoài, chờ ngày xử trảm. Khoan đã. Lý Thúc Đức, khanh thế này muốn làm gì? Hoàng thượng,

    Người xưa có câu sinh con ra chỉ nuôi dưỡng mà không dạy bảo là lỗi của cha mẹ. Giờ Lý Huyền phạm tội tày trời liên lụy tới tính mạng của bách tính vô tội. Lão thần thân là phụ thân của Lý Huyền, gánh trên vai trách nhiệm không thể chối từ.

    Nhưng bẩm Hoàng thượng, xin hãy niệm tình lão thần đời này vì Thiên Khải chinh chiến nơi sa trường, một lòng trung thành với Hoàng thượng. Cầu xin Hoàng thượng hãy tha mạng cho Lý Huyền. Xin hãy giữ lại giọt máu cuối cùng cho Lý gia nhà thần. Hoàng thượng,

    Thần nguyện lấy cái chết để tạ ân. Lý Thúc Đức, khanh. Lý đại nhân, Lý đại nhân, Lý đại nhân. Không được. Chuyện này, chuyện này… Chuyện này… Lý đại nhân, đúng là… Cha. Cha. Cha. Huyền Nhi, thực ra mẫu thân của con, mẫu thân của con là nữ nhân tốt nhất.

    Là cha đã có lỗi với bà ấy. Là cha… Cha… Con không hận cha chứ? Việc này… Vì sao… Vì sao lại như thế? Làm phản rồi, làm phản rồi, hộ giá, người đâu. Bắt hắn lại cho ta. Hắn muốn tạo phản. Bệ hạ, lão hủ tới chậm. Xin bệ hạ tha tội.

    Tử Tôn, ngươi đã tới rồi. Ngươi xem hộ quốc sư mà ngươi tìm cho trẫm. Ta tới đây chính là vì việc này. Bệ hạ, hộ quốc sư này không thể giết được. Vì sao không thể giết được? Nếu không phải vì hắn

    Trong thành sao có thể hỗn loại tới mức này được? Yêu nữ Côn Ngô lẻn vào thư viện Ma Vân. Lão hủ có trách nhiệm vì đã giám sát sơ suất. Nếu bệ hạ muốn trách tội lão hủ nguyện cùng gánh tội với Lý Huyền. Nhưng nay trong thành đại loạn

    Nếu lại bị đồn ra ngoài rằng Lý Huyền phản bội Nhân Tộc sẽ khiến lòng người bất an. Vậy sẽ dẫn tới thiên hạ thực sự đại loạn. Vậy… Vậy thì theo lời của Tử Tôn cứ thả hắn đi như thế sao? Theo như ta thấy,

    Đúng là Lý Huyền đã phạm tội nghiêm trọng nhưng Lý tướng quân đã dùng sinh mệnh của ông ta để chuộc tội cho hắn. Nay yêu tộc Côn Ngô khí thế mạnh mẽ, đang là lúc triều đình cần dùng người. Chi bằng hãy áp giải Lý Huyền này vào đại lao trước,

    Để hắn tự kiểm điểm lại mấy ngày. Sau này để tiện bề cho hắn lập công chuộc tội, tận sức vì đất nước. Chỉ…chỉ thế sao? Vậy, vậy chẳng phải quá lợi cho hắn sao? Hay chi bằng Thái tử cùng ta xuất chinh đi chinh phạt yêu tộc Côn Ngô? Ta…

    Thôi được rồi. Nếu Tử Tôn đã nói như thế, người đâu. Có. Áp giải Lý Huyền vào đại lao. Rõ. Lý Huyền, Lý đại công tử. Hộ quốc sư. Ngươi sao thế? Ngươi bị điếc hay bị đần độn thế? Thôi, thôi, thôi. Chúng ta không chọc vào hắn được đâu.

    Đừng chọc giận hắn nữa. Ngươi sợ gì chứ? Hắn có gì ghê gớm đâu? Trước đây hắn dựa vào vị trí hộ quốc sư bắt nạt không ít người. Nhưng nay chẳng qua hắn chỉ là phạm nhân. Hắn có làm gì được chúng ta đâu. Ta không tin. Ta. Ngươi là ai?

    Tham kiến điện hạ. Tham kiến điện hạ. Mở cửa. Vâng. Lý Huyền, Ta sẽ khuyên phụ hoàng mấy hôm nữa thả huynh ra. Mấy ngày này huynh hãy yên tâm ở đây. Ngoài ra, việc hậu sự của Lý tướng quân ta sẽ đích thân lo liệu giúp huynh. Huynh không cần lo lắng.

    Nghe kỹ đây. Hãy chăm sóc hắn thật tốt. Nếu để ta phát hiện ra các ngươi ức hiếp hắn cẩn thận đầu của các ngươi. Vâng, vâng, vâng. Tiểu nhân nhất định sẽ chăm sóc hắn chu đáo. Nhị hoàng tử, người về đi.

    Hoàng thượng đã nói rồi, Hoàng thượng không muốn gặp người. Nhị hoàng tử, người thế này là? Công công, nay quân địch hung hãn đang ở trước mặt. Ta có việc quan trọng phải bẩm báo với phụ hoàng. Phiền ông lại giúp ta thông báo một tiếng. Việc này… Thôi được rồi.

    Nô tài sẽ vào trong nói giúp người một lần nữa. Nếu Hoàng thượng không đồng ý nữa thì xin người đừng làm khó nô tài. Làm phiền công công rồi. Nó vẫn chưa đi sao? Đúng, đúng, đúng. Bệ hạ, nhị hoàng tử nói có việc quan trọng muốn bẩm báo với người.

    Nô tài thấy dáng vẻ của điện hạ hình như rất lo lắng. Ngươi nói giúp cho nó như thế có phải là nó đã cho ngươi thứ gì tốt không? Hoàng thượng anh minh. Đúng là nhị điện hạ đã cho nô tài một món đồ tốt. Bệ hạ, người xem.

    Một chút ân huệ nhỏ thế này mà đã mua chuộc được ngươi rồi. Vậy thì bệ hạ, người có gặp nhị hoàng tử không? Bảo nó vào đây đi. Tạ ơn bệ hạ. Nhị hoàng tử, người mau vào đi. Hoàng thượng đang đợi người ở bên trong. Đa tạ công công.

    Lần này vẫn chưa giết chết được Lý Huyền. Đều là do lão già Tử Cực đó, cứ nhất định phải xen vào. Giờ Lý Huyền đã gây đại họa như thế, không chết nhưng cũng đã bị phế rồi, không đáng để sợ hãi nữa. Tiếp theo,

    Chỉ cần người nghĩ cách áp chế nhị hoàng tử, đừng để điện hạ giành được sự tín nhiệm của Hoàng thượng nữa là được. Khó khăn lắm mới có thể quật ngã được hắn, sao có thể để hắn dễ dàng đứng dậy được, đúng không? Cấp báo. Có chuyện gì?

    Khởi bẩm Thái tử, lúc nãy Hoàng thượng đã triệu kiến nhị hoàng tử. Cái gì? Ngươi chắc chứ? Chắc chắn. Thuộc hạ tận mắt nhìn thấy nhị hoàng tử vào ngự thư phòng. Có phải là phụ hoàng hồ đồ rồi không? Sao phụ hoàng lại có thể gặp Long Vi Nhi chứ?

    Xin điện hạ nói năng thận trọng. Cẩn thận tai vách mạch rừng. Có tai gì chứ? Thận trọng gì chứ? Các ngươi mau suy nghĩa thay cho bổn cung xem làm thế nào để đối phó với Long Vi Nhi đi. Ngày nào cũng cẩn thận, cẩn thận, cẩn thận. Lũ vô dụng.

    Chẳng qua là hắn có nhiều thuộc hạ tài giỏi mà thôi. Ta đã nói rồi mà. Sao hắn ta cứ nhất định tới thư viện. Thì ra là muốn lôi kéo nhân tài. Nếu đã như thế, điện hạ sao người không phát tờ rơi chiêu mộ anh hùng khắp nơi,

    Chiêu mộ kỳ nhân dị sĩ trong thiên hạ đến để dốc sức cho người? Việc này giao cho ngươi. Bất kể phải bỏ ra bao nhiêu tiền, ngươi cũng phải chiêu mộ được cho bổn cung nhân tài giỏi nhất về đây. Rõ. Mau đi đi. Thần đi làm ngay. Nhanh lên.

    Nhi thần tham kiến phụ hoàng. Nhi thần tới là có việc quan trọng cần bẩm báo. Lần này yêu nữ Côn Ngô trà trộn vào thư viện. Nhi thần không phát hiện ra, đúng là không sáng suốt. Nhưng nay đã gây ra đại họa như thế,

    Tộc Côn Ngô lại khí thế hừng hực. Nếu chúng ta vẫn cứ không hành động sợ sau này khó nắm bắt cục diện. Con tới là vì muốn nói những điều này sao? Điều mà nhi thần muốn nói là nhi thần nguyện đưa người đi bắt Tô Do Liên, lập công chuộc tội.

    Chỉ dựa vào con sao? Nhi thần tự biết pháp lực của Tô Do Liên cao cường. Nếu đánh đơn lẻ sợ rằng nhi thần không phải là đối thủ của cô ta. Nhưng nếu phụ hoàng đồng ý để thần đưa một người đi,

    Nhi thần đảm bảo có thể bắt được Tô Do Liên đưa về. Con muốn đưa ai đi? Lý Huyền. Hoàng thượng thực sự đồng ý thả Lý Huyền ra sao? Việc hậu sự của Lý tướng quân lo liệu thế nào rồi? Điện hạ yên tâm. Hôm qua đã nhập liệm xong rồi.

    Linh đường đã dựng xong ngay trong đêm. Chỉ chờ Lý Huyền sau khi ra khỏi ngục tế bái sẽ chôn cất để ngài ấy an nghỉ. Làm tốt lắm. Đúng rồi, gần đây có tin tức gì của Tô Do Liên không? Sáng sớm nay thuộc hạ đã tới các cổng thành

    Tuần tra một lượt. Không có tin tức Tô Do Liên ra khỏi thành. Chắc chắn là cô ta vẫn còn trốn trong thành. Chỉ cần người còn trong thành thì sẽ dễ bề xử trí. Giờ thuộc hạ chỉ lo Lý Huyền không muốn giúp người bắt Tô Do Liên thì phải thế nào?

    Ngươi sẽ dễ dàng bỏ qua kẻ thù hại chết phụ thân của ngươi sao? Nhưng kẻ thù đó lại là người mà Lý Huyền yêu thương. Ngộ nhỡ hắn mềm lòng không lỡ ra tay thì sao? Vậy thì kế hoạch của ta sẽ thành công một nửa. Điện hạ. Mở cửa. Vâng.

    Các ngươi lui ra đi. Rõ. Phụ hoàng đã đồng ý thả huynh ra rồi, hãy theo ta ra ngoài. Lý Huyền. Điện hạ đang nói với ngươi đấy. Bách Niên, ngươi cũng lui ra trước đi. Lý Huyền, đi cùng ta. Ta biết trong lòng huynh không dễ chịu gì.

    Nhưng giờ huynh trốn ở đây cũng vô ích. Điều này không thể thay đổi được sự thật Tô Do Liên lợi dụng huynh, cũng không thể thay đổi được việc Lý tướng quân vì việc này mà bỏ mạng. Lý Huyền, giờ chúng ta không còn nhiều thời gian nữa.

    Giờ Tô Do Liên đại khai sát giới trong thành. Vô vàn bách tính vô tội chết thảm trong tay cô ta. Lẽ nào huynh muốn giống kẻ bỏ đi sống trong lao tù này cả đời sao? Lẽ nào huynh không nên cho những bách tính chết oan kia

    Và cả cha huynh một lời giải thích rõ ràng sao? Đây là bức tranh chữ mà lão gia yêu thích nhất khi còn sống. Thiếu gia, người hãy đích thân đốt cho lão gia đi. Để ta. Nữ tử này thật đẹp. Là ai vậy? Bức tranh này

    Hình như không phải bức tranh mà thường ngày lão gia hay thưởng thức. Có lẽ là người hầu lúc cầm đã kẹp vào trong đó. Thuận Tử, bức tranh này từ đâu mà có? Bẩm Lý quản gia bức tranh này được lấy ra từ thư phòng của lão gia.

    Tiểu nhân không chú ý nên đã cầm tới đây. Lý quản gia có ở đây không? Ta là quản gia của Thôi gia. Phiền ông ra đây một lát. Lý quản gia, đây là những thứ mà phu nhân nhà ta sai đưa tới đây. Ông hãy kiểm lại

    Xem có thiếu thứ gì không. Việc này, thế này là có ý gì? Đây đều là sính lễ mà lão gia nhà chúng ta đích thân đưa qua. Phu nhân nhà chúng ta nói việc hôn sự với Lý công tử coi như chưa từng xảy ra.

    Từ nay hai nhà Thôi, Lý chúng ta cũng không có liên quan gì tới nhau nữa. Bởi thế những thứ này. Ông… Được. Không ngờ Thôi gia các ngươi lại là người như thế. Ban đầu chính là các ngươi đã cầu xin muốn đính ước với công tử nhà chúng ta.

    Nay hài cốt của lão gia chúng ta còn chưa lạnh mà các ngươi đã… Cút, cút, cút. Cáo từ. Lý Huyền, giờ huynh hãy ở nhà chịu tang, hôm khác ta sẽ tới tìm huynh. Hôm nay không làm phiền huynh nữa. Cáo từ. Khi nào bắt đầu hành động? Cái gì?

    Bắt tộc Côn Ngô. Đã bố trí rồi. Tỉnh rồi à? Thế nào, đã thấy khá hơn chưa? Vậy thì tốt. Thứ trong tay cô là? Ta thấy mấy ngày hôm nay cô không buông nó rồi. Điện hạ. Có chuyện gì? Không sao, nói đi. Giờ trong thành đại loạn.

    Khắp nơi đang lùng bắt Tô cô nương. Thuộc hạ nghe nói tối hôm đó đệ tử của thư viện Ma Vân đều bị người Côn Ngô giết chết. Không chỉ có thế người Côn Ngô còn tàn sát trắng trợn trong thành. Không thể nào.

    Sau khi Long Hoàng bị Tử Cực phong ấn trong đại trận Trầm Nguyệt, ta là Thánh nữ nên bọn họ không phong ấn được, nhưng toàn bộ linh lực của người tộc Côn Ngô đều đã bị phong ấn lại rồi. Bởi thế bọn họ mới bị Nhân Tộc ức hiếp khắp nơi.

    Giờ người trong tộc Côn Ngô hoàn toàn không có ai có linh lực lớn như thế để gây tội ác ở thư viện Ma Vân. Lẽ nào có người muốn vu oan giá họa cho Côn Ngô?