Full HD | Phim Cổ Trang Viễn Tưởng, Hứa Khải & Ngô Giai Di | Thiên Vũ Kỷ Tập 17 | iQiyi Vietnam

    [Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] Thiên Vũ Kỷ Tập 17 Đi thôi, đi thôi. Mau lên. Đây rồi, đây rồi. Tiểu Huyền Huyền này, hay là huynh cứ lấy gà cú làm vợ cho xong. Dù gì hai người tối qua cũng đã cùng nhau trải qua đêm xuân tình rồi.

    Ta đã nói với huynh bao nhiêu lần rồi. Đúng là ta đã uống say nhưng chẳng làm gì cô ta hết. Huynh vẫn còn nhớ Tô cô nương à? Huynh đừng có mà ngu ngốc nữa có được không? Lẽ nào huynh quên hôm qua trước mặt bàn dân thiên hạ

    Cô ta đã làm nhục huynh thế nào sao? Còn nữa, hôm nay ở Chính Nghĩa Đường ta đã cố tình nhắc đến chuyện huynh và gà cú cùng trải qua đêm xuân tình. Huynh đoán xem thế nào? Huynh nói cái gì? Huynh nói lung tung cái gì đấy. Ta…

    Ta tận mắt nhìn thấy đó. Sao huynh lại nóng nảy vậy chứ? Hơn nữa, ta cũng muốn thử xem phản ứng của Tô Do Liên ra sao. Lẽ nào huynh không muốn biết sao? Chắc chắn huynh không thể ngờ được đâu. Người ta chẳng hề có chút phản ứng nào. Không những vậy,

    Còn nhiệt tình với Ngự Phong Mục. Ta nói không ngoa mà trong lòng người ta không hề có huynh. Huynh mau từ bỏ sớm đi thôi. Ta ném trúng rồi, ném trúng rồi. Đừng có ném nữa, đừng ai ném nữa. Dám chơi dám chịu chứ. Sao nào? Tối nay ai chiêu đãi?

    Được rồi. Cứ cho là huynh không muốn từ bỏ, nhưng huynh đừng quên hôn sự của huynh và gà cú là do bệ hạ đích thân hạ lệnh. Huynh không thể kháng chỉ được. Chuyện ban hôn ta tự có cách giải quyết. Thiếu gia, huynh có cách giải quyết ư? Cách gì thế?

    Cách giải quyết gì chứ? Trừ khi Lý đại thiếu gia đây lập được công trạng hiển hách. Huynh có thôi đi không? Thôi đi cái gì chứ? Ta đây nói thật. Các huynh dám chơi phải dám chịu đi chứ. Có phải Long Vi Nhi quay về rồi không? Đúng vậy, sao thế?

    Huynh muốn cùng ta tấn công tộc Côn Ngô? Ta không nghe nhầm đấy chứ? Không sai. Chuyện này thật kì lạ. Chẳng phải trước kia huynh luôn bảo vệ Côn Ngô, không tin vào những câu chuyện về việc tộc Côn Ngô ức hiếp Nhân Tộc chúng ta mà bọn họ kể sao?

    Nói thì như vậy nhưng ta thân là một hộ quốc sư. Đánh bại Côn Ngô, bảo vệ Nhân Tộc, là trách nghiệm của ta. Chuyện này e rằng huynh làm vậy không phải vì bảo vệ Nhân Tộc phải không? Nghe nói trước kia bệ hạ đã hạ thánh chỉ cho huynh.

    Huynh đừng lắm lời nữa. Huynh cứ nói xem có đi hay không? Ta có thể nhận lời huynh, nhưng… Nhưng gì? Trước khi xuất phát, huynh buộc phải giữ bí mật mục đích lần xuất chinh này của chúng ta, không được để cho những học trò khác biết. Tại sao chứ?

    Nghe nói Thôi Phiên Nhiên có tình cảm sâu đậm với huynh. Huynh đoán xem nếu như cô ta biết chuyện, huynh thà đi đánh Côn Ngô còn hơn lấy cô ta, huynh nghĩ cô ta sẽ gây ra chuyện gì chứ? Ta chẳng quan tâm cô ta nghĩ gì,

    Ta cũng đâu có thích cô ta. Nếu ta nhận lời cô ta thì mới là hại cô ta đó. Huynh cũng suy nghĩ khá thấu đáo đó. Được rồi. Trước khi xuất phát báo cho ta nhé. Ta đi đây. Điện hạ,

    Người thực sự định đưa Lý Huyền đi tấn công Côn Ngô sao? Không được sao? Hắn trước nay ngu dốt ngoan cố, ta e hắn không những không giúp được gì, còn làm ảnh hưởng đến chúng ta nữa. Vậy ngươi xem thường hắn quá rồi. Kẻ lọt vào mắt xanh của Tử Tôn,

    Sao có thể là kẻ phàm phu tục tử chứ. Hôm nay hắn có chuyện tới xin ta giúp đỡ, thì chính là nợ ta một món nợ ân tình. Sau này chúng ta có chuyện gì cần đến hắn chắc chắn hắn sẽ khó mà chối từ.

    Vẫn là điện hạ tính toán chu toàn. Phải rồi, nay Lý Huyền đã đứng về phía chúng ta, vậy còn Tô Do Liên… Cứ theo kế hoạch mà hành động. Vâng. Gọi chúng ta dậy sớm vậy làm gì chứ? Có chuyện gì vậy?

    Sáng sớm tinh mơ đã gọi chúng ta dậy tập hợp. Làm gì vậy nhỉ? Không biết nữa. Tối qua Tạ tư nghiệp nói bảo chúng ta tập hợp lúc sáng sớm chứ không nói là để làm gì. Do Liên, cô có biết không? Chắc là mở lớp học mới gì đó chăng.

    Các đệ tử Ma Vân nghe đây, lần ra trận này sẽ do một mình ta chỉ huy. Bách Niên, xuất phát! Báo cáo. Tỷ tỷ ta vẫn chưa đến. Thời gian gấp gáp, không đợi nữa. Tất cả xuất phát. Long Vi Nhi, chẳng phải huynh nói

    Không để ta nói với người khác về lần hành động này sao? Ta không để huynh nói ra vì sợ huynh sẽ tiết lộ trước kế hoạch hành động. Nay thời khắc mười năm đã đến, tai mắt Côn Ngô ở khắp nơi trong thành.

    Nếu tin tình báo bị tiết lộ từ thư viện ra ngoài, nỗ lực của mọi người đều thành công cốc. Còn về chuyện vì sao ta đưa mọi người đi, đương nhiên vì mọi người là bạn học, ta không muốn để họ bỏ lỡ cơ hội lập công lần này mà thôi.

    Huynh có ý tốt như vậy sao. Ta biết huynh đang nghĩ gì. Huynh đang nghi ngờ Tô Do Liên phải không? Lẽ nào huynh không muốn biết sự thật sao? Ta sớm đã biết chân tướng rồi. Ta nói huynh biết, ta mặc kệ huynh đã chuẩn bị những gì,

    Ta sẽ không để huynh làm hại cô ấy đâu. Long Vi Nhi, huynh ấy… đi đâu rồi? Trừ phi huynh ấy bận chuyện gì khác. Nhị điện hạ, Xích Tự quân đã tập kết xong. Xin người hạ lệnh, lập tức xuất phát càn quét Côn Ngô. Càn quét Côn Ngô?

    Càn quét Côn Ngô là ý gì? Xuất phát. Toàn quân nghe lệnh. Quay người! Xuất phát! Bình tĩnh lại đã, đừng để ai phát hiện ra. Bọn họ muốn… Bọn họ muốn… Cô là hi vọng duy nhất của bộ tộc các cô, nhất định không thể manh động. Thật đúng là

    Có mới nới cũ. Một khi nữ nhân thay lòng đổi dạ, thì có trăm ngựa kéo cũng không quay đầu về đâu. Huynh bớt nói vài câu đi được không? Ta cũng đâu có nói sai. Huynh xem cái vẻ thân mật của hai người họ.

    Tiểu Huyền Huyền của chúng ta còn chưa được đối xử như vậy bao giờ. Huynh nói có phải không, Tiểu Huyền Huyền? Thư viện Ma Vân. Xuất phát. Chú ý cảnh giác. Rõ. Tham kiến tướng quân. Tham kiến tướng quân. Thúc thúc, đã khỏe hơn chưa? Cháu đã đỡ nhiều rồi thưa thúc.

    Ngoan lắm. Huynh về rồi à. Cha về rồi đây. Hôm nay vất vả rồi. Nào. Muội cầm lấy. Cha, cha ăn đi. Ngoan lắm. Cha không đói. Cái này để dành riêng con đó. Có ngon không? Mau chạy đi! Chạy. Đuổi theo. Đứng lại. Đứng im. Quỳ xuống. Cấm động đậy.

    Ngoan ngoãn biết điều đi. Cô bình tĩnh lại đi. Huynh buông ta ra. Do Liên, cho dù bây giờ cô bước ra cứu những người này, vậy những người khác trong tộc phải làm sao? Ta biết cô rất buồn. Nhưng cô phải nhớ cô là hi vọng cuối cùng

    Của bộ tộc các cô. Bảo vệ nhị điện hạ. Mau lên, mau lên. Long Vi Nhi sao rồi? Tránh ra, tránh ra. Chảy nhiều máu như vậy. Lần này Long Vi Nhi không chết thì cũng tàn phế nhỉ. Người tộc Côn Ngô cũng chảy không ít máu đâu.

    Vân Sam, cô làm sao vậy? Sao lại bắt đầu đi bênh vực người tộc Côn Ngô thế? Vừa rồi chẳng phải rất nhiều người già, trẻ em và phụ nữ yếu ớt bị giết hại hay sao? Ta thấy tộc Côn Ngô rất đáng thương. Ta thấy cô còn quá trẻ người non dạ.

    Sao lại dễ bị mê hoặc bởi vẻ ngoài như thế chứ. Cô đã quên thường phó Huyền Minh lúc giảng bài đã nói thế nào sao? Nói tộc Côn Ngô bọn họ đã ức hiếp Nhân Tộc chúng ta như thế nào. Chính mắt huynh nhìn thấy sao? Nói sao nghe vậy.

    Đúng là đàn gảy tai trâu. Mọt sách, huynh nói xem. Ta tin những gì sách viết, nhưng ta lại càng tin những gì ta tận mắt nhìn thấy hơn. Ta nghĩ rằng Vân Sam nói đúng. Không phải chứ…huynh… Lý Huyền. Huynh nói xem từng người bọn họ đang nói cái gì vậy chứ?

    Chắc là đầu óc hồ đồ rồi. Do Liên. Mục vương tử. Cô nghĩ kĩ rồi chứ? Vưu An thúc thúc và người tộc trong ta đều ở trong đó. Cho dù thế nào, ta nhất định phải cứu bọn họ. Cô biết vì sao Long Vi Nhi bị thương đúng không?

    Ý huynh là sao? Theo như ta biết, Áo giáp trên người của Long Vi Nhi là dùng hợp kim sắt phốt pho tạo thành. Đâu phải chỉ một cây giáo là có thể xuyên thủng được. Ý của huynh là, chuyện hắn bị thương có vấn đề?

    Ta không thể quan tâm quá nhiều chuyện như vậy, ta nhất định phải đi cứu bọn họ. Cô cầm lấy cái này. Đây là… Mê hồn thảo. Hãy nhớ, quan trọng nhất là bảo toàn tính mạng. Có vấn đề gì thì phải ra ngoài ngay. Ta biết rồi. Cảm ơn huynh. Thánh nữ,

    Vưu An thúc thúc, ông thế nào rồi? Thánh nữ. Ta không sao, cô không phải lo. Cô vào đây bằng cách nào? Ta làm cho bọn họ ngất đi rồi. Yên tâm, ta sẽ cứu ông ra ngoài ngay. Đợi đã. Nguy rồi, có người tới. Thánh nữ, cô mặc kệ ta đi.

    Cô mau đi đi. Mau đi đi. Bây giờ e rằng ta cũng không đi được nữa rồi. Vưu An thúc thúc, thúc đợi đi, ta cứu ông, hai chúng ta cùng xông ra ngoài. Thánh nữ, cô nghe lời ta đi. Quan binh bên ngoài bao vây tầng tầng lớp lớp,

    Chúng ta không ra nổi đâu. Cô mau đi đi. Vưu An thúc thúc, ông mau tránh ra. Cô hãy nghe lời ta, hi vọng của tộc Côn Ngô chúng ta chỉ còn mình cô mà thôi. Cô nhất định phải sống. Mau đi đi. Kiếm nhanh đấy.

    Mối thù mấy mạng người của nhà ngươi, coi như đã được báo rồi. Vu… Tô Do Liên, cô đang làm cái gì thế? Có phải cô nên giải thích một chút không? Tại sao những người canh giữ ở bên ngoài đều bị ngất đi hết, còn cô lại xuất hiện ở đây?

    Chẳng có gì để giải thích. Hay là cô không biết nên giải thích thế nào? Người tộc Côn Ngô này, năm xưa đã giết cha mẹ của ta, ta phải đích thân giết chết hắn, báo thù thay cho cha mẹ của ta. Cô chắc chắn là cô đến giết hắn,

    Chứ không phải là muốn thả hắn ta đi chứ? Bạn học Trịnh, vừa nãy bọn ta đều nhìn thấy Do Liên giết chết người Côn Ngô đó. Giờ huynh lại suy đoán như vậy, có chứng cứ gì không? Trịnh Bách Niên, không có căn cứ thì đừng có mà ăn nói lung tung,

    Nếu không sẽ làm tổn hại đến tình cảm đồng môn. Hộ quốc sư, huynh thấy thế nào? Ở đây cảnh giới nghiêm ngặt, nếu như cô ta thực sự là người của tộc Côn Ngô, sao có thể ngu ngốc đến mức dùng cách này để cứu người.

    Xem ra mọi người đều tin lời của Tô Do Liên. Nhị điện hạ, lẽ nào huynh không tin? Đương nhiên là ta tin. Nếu không kế hoạch tiêu diệt Côn Ngô quan trọng như vậy, sao ta lại đưa cô ta đi theo chứ. Được rồi.

    Hôm nay mọi người đã tiêu diệt Côn Ngô, giành chiến thắng tuyệt đối. Bạn học Tô lại báo được thù lớn, đương nhiên phải ăn mừng một phen. Ta đã ra lệnh cho Vương tướng quân tổ chức yến tiệc trong trại. Các bạn học, xin mời. Nhị điện hạ,

    Vết thương khỏi nhanh đấy. Đi thôi. Mau đi thôi. Rốt cuộc Côn Ngô chúng ta đã làm sai cái gì? Chúng ta chỉ muốn sống yên ổn qua ngày giống như Nhân Tộc, có gì sai đâu chứ? Tại sao Nhân Tộc lại đuổi cùng giết tận như thế? Tại sao? Xếp hàng vào.

    Đi nhanh lên. Theo sát vào. Mau lên. Đi cho ta. Mau. Đi. Mau. Đi sát vào. Mau lên. Lý Huyền, ta nhất định phải lấy bằng được lệnh bài của huynh. Nhi thần bái kiến phụ hoàng. Con trai của ta mau bình thân. Thế nào? Không bị thương ở đâu chứ?

    Bị thương ngoài da một chút thôi. Không đáng để nói đến. Con trai ta quả nhiên oai hùng. Lần này con đã lập được công lớn, trẫm phải thưởng thật lớn cho con mới được. Đa tạ phụ hoàng. Chỉ có điều tuy nhi thần khải hoàn trở về,

    Nhưng lại không dám lĩnh công. Tại sao lại như vậy? Lần này nếu không có sự rộng lượng của hoàng huynh, đem cơ hội tập luyện tốt như thế nhường lại cho nhi thần, nhi thần lấy đâu ra công lao để mà nói. Vì vậy nếu như phụ hoàng muốn ban thưởng,

    Xin hãy ban thưởng cho hoàng huynh. Được. Được. Đều là con ngoan của trẫm. Giữa huynh đệ biết nhường nhịn lẫn nhau, trẫm rất vui lòng. Chúc mừng Hoàng thượng. Chúc mừng Hoàng thượng. Chúc mừng trẫm vì chuyện gì? Hoàng thượng phúc đầy trời cao, Thái tử điện hạ rộng lượng khiêm nhường,

    Nhị hoàng tử oai hùng phi phàm, đều là nhân tài rường cột của quốc gia. Thiên Khải Quốc chúng ta có một minh quân như bệ hạ, có người kế vị bao dung như thái tử điện hạ, lại có thêm nhị điện hạ uy phong,

    Đúng là trời phù hộ Thiên Khải chúng ta. Trời phù hộ Thiên Khải. Trời phù hộ Thiên Khải. Trời phù hộ Thiên Khải. Phụ hoàng, đám tù binh đó nên xử lý thế nào? Truyền Tử Tôn vào cung, hỏi ông ta xong rồi quyết định. Truyền Tử Tôn vào cung. Do Liên,

    Giết hắn đi. Ta bảo con ngay bây giờ hãy giết hắn ta đi. Hắn ta là hộ quốc sư, chính là kẻ địch của chúng ta, sớm muốn cũng phải giải quyết hắn. Hãy nghĩ đến những đồng bào của con đã bị chết đi, tuyệt đối không được mềm lòng nữa. Do Liên,

    Đừng rời bỏ ta. Tô Do Liên, mau đi. Sư phụ, đã lấy được lệnh bài rồi. Vậy vừa nãy tại sao con không trực tiếp giết chết Lý Huyền đi? Rõ ràng con có cơ hội. Thân thủ của Phong Thường Thanh quá tốt, nếu đồ nhi giết Lý Huyền,

    Tối nay nhất định sẽ không thoát thân được. Hơn nữa, Lý Huyền tuy là hộ quốc sư, nhưng là người hữu danh vô thực, không có thực lực gì. Không có gì đáng để sợ. Vậy rốt cuộc con cảm thấy hắn không đáng lo ngại gì hay là không nỡ giết hắn?

    Trước đây, hắn có thể bình yên vô sự ra khỏi bí cảnh huyết sắc băng phong, thì chứng tỏ hắn không phải là kẻ tầm thường. Hôm nay mềm lòng với hắn, chẳng khác nào nuôi cáo trong nhà. Sư phụ, bây giờ nói mấy chuyện này cũng vô dụng thôi.

    Chúng ta nhân lúc Tử Cực vẫn còn đang ở trong cung, nhanh chóng đi cứu Long Hoàng đi. Tộc Côn Ngô chúng ta, cuối cùng có thể quay về nhà của mình rồi. Tạm biệt, Lý Huyền. Tạm biệt thư viện Ma Vân. Không sai. Đây chính là hơi thở của Long Hoàng.

    Nhưng ở đây rộng như vậy, Long Hoàng ở đâu được chứ? Trong này nhất định là nơi nhốt Long Hoàng. Tô cô nương vào trong bí cảnh rồi. Người đang lo lắng cho cô ấy sao? Bắt đầu từ bây giờ, Thiên Khải sẽ đại loạn.

    Sa Quốc chúng ta coi như đã có cơ hội được nghỉ ngơi. Sau này, Sa Quốc chúng ta sẽ không bị Thiên Khải chèn ép nữa. E rằng sự việc không đơn giản như vậy. Lẽ nào vẫn còn có rắc rối nào nữa sao? Có lẽ chính là ở chỗ này.

    Nhưng làm thế nào để leo qua được nó. Tử Tôn. Sao lại như vậy được? [Hộ QuốcSư] Không rút được thanh kiếm này ra, làm sao mình có thể cứu được Long Hoàng. Lẽ nào chỉ có hộ quốc sư mới có thể rút được thanh kiếm này ra sao? [Hộ QuốcSư] Sư phụ,

    Con phải làm thế nào bây giờ? Điện hạ. Tử Tôn về rồi. Cô không sao chứ? Không sao, đa tạ Mục vương tử. May mà có huynh. Không sao. Có điều, chuyện đêm nay không thể để Lý Huyền biết được. Ta đã lấy trộm lệnh bài của huynh ấy.

    Chắc chắn nếu huynh ấy phát hiện ra, thì sẽ càng cảnh giác hơn. Đưa lệnh bài cho ta đi. Chuyện lệnh bài, giao cho ta là được. Phong Thường Thanh. Lệnh bài của ta đâu? Kêu cái gì mà kêu. Đi, đi, đi, đi thôi. Xem ra hai người hôm qua tới,

    Là nhằm vào lệnh bài của thiếu gia. Ai? Người nào? Ngươi nhìn ta làm gì, nói đi. Hôm qua có một nam một nữ, thân thủ của người nam rất tốt. Ta không nhìn ra được lai lịch của hắn. Ngươi không nhìn ra được lai lịch của tên nam nhân đó.

    Vậy nữ nhân kia thì sao? Tô Do Liên. Không thể nào. Ngươi có nhìn rõ không? Không chắc chắn, nhưng rất giống. Tạ quý phi tới. Nhi thần tham kiến mẫu phi. Để mẫu phi xem, trận chiến với Côn Ngô lần trước con có bị thương hay không?

    Để mẫu phi lo lắng rồi. Nhi thần hoàn toàn bình an. Thật là vất vả cho con rồi. Rõ ràng có thể yểu điệu sống trong cung, – Vậy mà… – Mẫu phi, mọi chuyện đã qua cả rồi. Các ngươi lui xuống trước đi. Vâng. Hôm nay là sinh thần của con,

    Mẫu phi khó tránh khỏi việc nhớ lại một số chuyện cũ, vì thế có chút đau lòng. Nhưng hôm nay là ngày đặc biệt, để tránh làm lộ thân phận của con, sau khi dùng bữa sáng xong, con nhanh chóng rời cung, quay về thư viện. Vi Nhi biết rồi.

    Hôm nay lại phải chịu khổ rồi. Mẫu phi không cần phải buồn thay cho con. Những nỗi khổ mà con gặp phải bao năm nay, cuối cùng đã lấy lại từng chút, từng chút một. Chuyện gì? Giao đồ ra đây. Đồ gì? Lệnh bài. Ta chưa từng lấy bao giờ.

    Muội có dám nhìn ta nói lần nữa không? Ta hỏi muội, người tối hôm qua cùng đi lấy trộm lệnh bài với muội, có phải là Ngự Phong Mục không? Ta không biết huynh đang nói cái gì. Nếu như muội muốn lấy lệnh bài, vậy muội có thể nói thẳng với ta,

    Tại sao muội lại liên thủ với người khác, cùng nhau đến lấy trộm? Hay là Ngự Phong Mục bảo muội làm như thế? Huynh đừng nói linh tinh. Mục vương tử không phải là người như vậy. Mục vương tử. Mục vương tử. Quan hệ của hai người thân thiết vậy sao?

    Có phải muội đã quên, muội vẫn là thê tử của ta không? Chuyện thành thân chỉ là diễn kịch. Huynh hà tất cứ phải dây dưa với ta mãi thế. Thành thân là diễn kịch. Nụ hôn dưới đáy hồ kia, đối với muội mà nói cũng là diễn kịch sao?