Full HD | Phim Cổ Trang Viễn Tưởng, Hứa Khải & Ngô Giai Di | Thiên Vũ Kỷ Tập 12 | iQiyi Vietnam

    [Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] Thiên Vũ Kỷ Tập 12 Ngon không? Ngon lắm. Nhưng mà hơi nhạt. Ông có biết mấy món này là ta nấu cho Do Liên không? Ta đã cứu mạng cô bé, ăn chút đồ của ngươi thì làm sao? Thì làm sao chứ?

    Ăn nhiêu đó có đủ không? Ăn cả cái này luôn đi. Không đủ ta lại nấu thêm cho ông. Đủ rồi. Ngon lắm. Ngon thật đấy. Huynh nấu hết đấy à? Không ngờ chứ gì. Thế nào? Có phải rất ngưỡng mộ ta không? Huynh qua đây. Mau ăn cơm thôi.

    Đồ ăn nguội hết cả rồi. Nào. Ăn nhiều vào. Mau nếm thử tay nghề của ta xem có ngon không. Nào. Ăn cái này này. Ông ơi, ông không sao chứ? Cái thằng nhóc thối này. Ông à, ông xem, không phải cái gì ông cũng biết sao? Làm sao?

    Ngươi tưởng cái danh hiệu ông nội Thiên Thư này của ngươi chỉ để làm cảnh thôi hả? Ông à. Chuyện đó… Ta có chuyện muốn hỏi ông. Ông giải đáp giúp ta có được không? Không được. Thiên cơ bất khả lộ, huống chi ta còn là người có nguyên tắc.

    Tuy rằng ta là một người rất tuân thủ nguyên tắc, nhưng có thể phá lệ cho ngươi. Ngươi muốn hỏi gì thì hỏi đi. Hỏi đi, hỏi đi. Ngươi không cần hỏi nữa. Ta biết ngươi muốn nói cái gì rồi. Thơm quá, thơm quá.

    Ngươi muốn hỏi chuyện tiểu cô nương kia chứ gì? Cô ấy cũng hơi có ý với ngươi đấy. Thật… thật sao? Vậy cô ấy với ta… Xới cơm, xới cơm đi. Được. Mời ông. Cơm này nấu cũng ngon đấy. Không nhão, không khô, rất vừa miệng lão phu.

    Lão phu cho phép ngươi hỏi thêm một câu nữa. Cô ấy là người giống như ta đúng không? Lão già, sao lại ngây ra đấy rồi? Các ngươi giống nhau đấy. Thật không vậy? Cô ấy là người cùng tộc với ta sao? Ông không nhìn nhầm đấy chứ? Lão phu…

    Lão phu chưa bao giờ nhìn nhầm đâu nhé. Ta đã bảo mà. Ta biết ngay tên khốn Long Vi Nhi đó đang lừa ta mà. Sao Tô Do Liên lại là người tộc Côn Ngô được cơ chứ. Thằng nhóc xấu xa! Ngươi lại một mình lẩm bẩm cái gì nữa đấy? Thơm.

    No rồi. Đi rót cho ta ly trà. Ông không tự rót được à? Không rót trà cho ta thì đừng có hối hận. Cho Vượng Tài của ta ăn chưa đấy? Con à, con thảm quá. Con à. Ai đấy? Ông đang làm gì vậy? Đứa bé này đáng thương quá.

    Tối qua mẹ nó sinh ra nó, vì là con gái nên cha nó không thích, bỏ rơi nó rồi. Ngươi xem. Mẹ nó tìm người hộ tống nó, trên đường lại bị một băng cướp đuổi giết. Đứa bé này đúng là đáng thương quá đi. Ông xem cái này cả đêm hả?

    Ngươi nói xem. Ngươi nói xem, nó đáng yêu như vậy cơ mà. Có đáng yêu mấy cũng vô dụng. Mệnh không tốt, vừa ra đời đã nhà tan cửa nát. Có thể bình an lớn lên hay không đã là một vấn đề rồi. Ta mà nuôi được đứa bé đó thì tốt rồi.

    Ngươi xem cái tay cái chân be bé kia đi, chỉ muốn nựng một cái thôi. Thế thì quá đơn giản. Ta giúp ông mang nó về đây nhé. Đây là chuyện của 18 năm trước rồi. Người ta giờ chắc đã thành đại cô nương rồi. Có nhầm không vậy?

    Chuyện 18 năm trước mà bây giờ ông còn xem. Hoài niệm chút ấy mà. Ngươi mà là một đứa nhóc, thì tốt biết mấy. Ông có bệnh à? Thích nuôi trẻ con như vậy hả? Thế thì làm sao? Thực ra cũng dễ thương đấy. Ông nói là muốn nuôi trẻ con,

    Cũng đâu thể nào khi không lại có một đứa. Ông thế này cũng không lấy từ trong đó ra được, chẳng lẽ lại tự sinh một đứa? Ai bảo ta muốn nuôi trẻ con thì phải tự sinh một đứa? Không phải vậy thì sao? Thành thân?

    Lão già thối tha, ta có nghe nhầm không vậy? Ông bảo bọn ta thành thân sao? Chính là muốn để hai người thành thân đấy. Còn phải sinh con nữa, quan trọng là sinh con. Ta biết rồi. Thì ra ông đang có âm mưu với bọn ta.

    Cái này sao gọi là có âm mưu với các ngươi được. Đây là bí cảnh của ta, ta nói thế nào thì là như vậy. Nhưng mà… Nhưng mà cái gì? Thằng nhóc thối, ta hỏi ngươi, ngươi có muốn lấy cô nương này không? Ta biết rồi, ngươi muốn, khỏi cần nói nữa.

    Cô nương. Cô bé, ngươi có đồng ý gả cho tên nhóc xấu xa này không? Ta… Ta không thể. Sao cơ? Ngươi nói lại xem nào. Ông nội Thiên Thư, là thế này. Ông xem, chuyện trọng đại như thành thân người ta là con gái

    Phải để người ta suy nghĩ kỹ một chút chứ. Suy nghĩ cái gì? Chuyện đơn giản như vậy mà. Trong bí cảnh này tổng cộng chỉ có ba người chúng ta. Ngươi không gả cho nó, chẳng lẽ lại gả cho ta? Lúc ông nội Thiên Thư này còn trẻ,

    Cũng khôi ngô tuấn tú, phong lưu phóng khoáng lắm đấy nhé. Nếu ngươi thật sự không ưng tên nhóc thối tha này vậy thì ta đành phải chịu thiệt một chút vậy. Cái đó… Cái đó tạm chấp nhận cùng ngươi… Thôi, thôi, thôi. Ta thực sự không nghe nổi nữa rồi.

    Có nhầm không vậy? Ta luôn mồm gọi ông là ông nội mà ông lại tranh vợ với cháu trai. Không phải vì ta sợ cô ấy không ưng ngươi sao, thằng nhóc thối tha. Tỉnh lại đi. Cô ấy không ưng ta thì sẽ ưng ông chắc? Được rồi. Đừng nói nữa. Cô nương,

    Giờ ngươi nghĩ đi. Trong hai người bọn ta ngươi muốn gả cho ai? Ta… Ta… Ta, ta, ta không chọn đâu. Ngươi nói gì? Nếu không thì… Hôm nay ta là người quyết định. Đây là bí cảnh của ta. Ông Thiên Thư, ông làm gì vậy? Ông thả huynh ấy xuống đi.

    Ngươi có tin bây giờ ta sẽ ăn thịt các ngươi không? Lý Huyền! Ta nghe ông. Ta đồng ý còn không được sao? Ngươi đồng ý? Ta đồng ý. Không hối hận? Ta không hối hận. Nói lời giữ lời? Giữ lời. Lý Huyền! Huynh không sao chứ? Lão già chết tiệt!

    Già đến thế rồi mà còn quá khích như vậy. Cô nhóc này không chịu nghe lời, chủ yếu là do bị đánh còn ít. Ngươi xem, đánh ngươi một trận xong cô nhóc này biết ngoan ngoãn hơn rồi. Chúc mừng nhé. Một canh giờ sau sẽ thành hôn. Một canh giờ?

    Lâu quá đấy. Thằng ngốc này, vén lên đi, mau vén lên đi. Người quen với nhau cả, ngại cái gì? Bình thường toàn là hai người ở một mình mới vén khăn. Ông ở đây ta không vén đâu. Được, được. Ta đi, ta đi. Ta đi nhé. Cô có hồi hộp không?

    Còn lâu ta mới hồi hộp nhé. Dù sao thì… Nhóc xấu xa, can đảm lên. Tốt nhất là sinh cho ta nguyên một đàn con. Cũng không uổng phí lão phu ta nhọc lòng như vậy. Dù sao thì cũng chỉ là để lừa ông Thiên Thư. Hai người các ngươi

    Có phải đang muốn lừa lão phu không? Cô làm gì vậy? Không phải huynh nói rồi sao, lừa ông Thiên Thư chứ còn gì. Lão già Thiên Thư vẫn đang nghe lén phu thê chúng ta đấy. Tiểu tử, có bản lĩnh đấy. Này, này… Vượng Tài! Vượng Tài, Vượng Tài, Vượng Tài.

    Qua đây, qua đây. Chỗ đó là giường. Gần quá! Ngươi còn nhỏ, không được qua đó. Lại đây. Lại đây nghe. Vượng Tài, chúng ta đi thôi. Đừng làm phiền bọn họ nữa. Ai là phu thê với huynh chứ? Áo cưới cũng mặc rồi, bái đường cũng bái rồi.

    Không phải phu thê thì là gì? Huynh đáng ghét! Vậy thì để ta làm chuyện đáng ghét hơn nữa nhé. Vương tử, vẫn chưa tìm ra cách cứu Tô cô nương sao? Nếu Tô cô nương thật sự không quay lại, vậy chuyện sau này

    Chúng ta phải lên kế hoạch lại lần nữa sao? Ta tin Do Liên. Ta cũng sẽ không để cô ấy gặp chuyện đâu. Nếu ngày mai cô ấy vẫn chưa trở lại, ta sẽ xông vào bí cảnh đó. Xông vào? Nương tử muốn sờ phu quân,

    Phu quân đương nhiên phải phối hợp rồi. Ai là nương tử của huynh? Chúng ta đã ngủ cùng giường rồi, mới một đêm mà muội đã không chịu trách nhiệm rồi hả? Bây giờ ta đã là người của muội rồi, muội phải chịu trách nhiệm với ta đấy. Các ngươi dậy rồi à?

    Mau qua đây, qua đây, qua đây! Mau đến xem này. Còn nữa. Nhìn cái xích đu kia đi. Nó có thể đu lên thật cao, thật cao đấy. Chơi vui lắm đấy. Thế nào? Thế nào, được đấy chứ? Ông ơi, bọn ta lớn thế này rồi, không chơi cái này nữa đâu.

    Ai bảo cho các ngươi chơi? Mơ cũng đẹp quá đấy. Thằng nhóc thối, đêm qua động phòng, gạo nấu thành cơm rồi chứ hả? Mang thai chưa? Bé trai hay bé gái? Có rồi, có rồi, có rồi. Vậy thì quá tốt rồi. Tranh thủ thời gian, mau chóng sinh ra đi.

    Làm… làm sao mà nhanh được thế? Cái ông này… Mang thai thì cũng phải đợi mười tháng có biết không hả? – Thật là! – Ta mặc kệ. Hôm đó ngươi đã đồng ý với ta, ngươi thành thân xong sẽ sinh em bé ngay, còn phải sinh thật nhiều nữa.

    Bây giờ lại nói phải đợi lâu như thế. Ta không được, ta đợi không nổi. Đúng, đúng, đúng, ông nói thì nói như vậy, nhưng vốn dĩ phải đợi mười tháng, ông có giục ta cũng bó tay. Nếu hai người các ngươi dám hợp tác lừa ta, ta sẽ ăn thịt các ngươi.

    Sinh liền, sinh liền, sinh liền. Mà… Sinh con phải có sức mới sinh được chứ. Sinh thôi, đi, đi, đi. Nói cũng có lý. Ngươi đợi một lát. Thằng nhóc thối, các ngươi thành thân, ông nội Thiên Thư cũng chưa tặng các ngươi quà gì.

    Hôm nay tặng các ngươi viên ngọc lưu ly này. Đây là bảo bối theo ta nhiều năm rồi đấy. Nhìn xem. Coi như là tấm lòng của ông nội rồi nhé. Nhẹ thôi, nhẹ thôi. Ngươi. Công chúa Vân Sam. Công chúa Vân Sam. Người mau ra xem, Mục công tử gặp chuyện rồi.

    Sao thế? Ca ca ta. Đi xem xem. – Đi mau, đi mau. – Nhanh lên, nhanh lên. Đi mau, đi mau. Đi. Đi. Ca. Ca. Ca, huynh đang làm gì thế? Cô hét cái gì mà hét? Không thấy ca ca cô đang mở bí cảnh sao? Bí cảnh?

    Cưỡng chế mở bí cảnh có thể bị phản phệ linh lực, có khi sẽ mất mạng bất cứ lúc nào đấy. Ca, huynh xuống đi. Đừng kích động. Thường Thanh. Huynh điên rồi. Ca. Đang nghĩ gì vậy? Huynh nói xem, chúng ta thực sự sẽ sinh em bé sao?

    Muội muốn sinh hay là không sinh? Ta, ta không nói đâu. Huynh để ta thử cái này đi. Cẩn thận. Không phải thế đâu, ta dạy muội. Nào. Cầm thế này. Thêm chút muối. Nhiều quá. Làm sao đây? Phải nhanh chóng nghĩ cách mới được. Ca! Không được. Đừng kích động.

    Giờ linh lực của chúng ta không đủ, làm bừa chỉ tổ chết vô ích thôi. Chẳng lẽ lại trơ mắt nhìn bọn họ đi vào chỗ chết? Vậy ta phải làm sao? – Mau, mau, mau lên. – Mau lên. Sao rồi? – Thường Thanh. – Ca. Thường Thanh. Ca. Vương tử. Vương tử.

    – Sao rồi? Sao rồi? – Không sao chứ? Người sao rồi? Tử Tôn. – Thường Thanh. – Vương tử. Không sao chứ? Sao rồi vương tử? Vương tử. Vương tử. – Từ từ, từ từ. – Cẩn thận đấy. – Cẩn thận. Cẩn thận. – Cẩn thận. Ca, huynh không sao chứ? Không sao.

    Chúng ta cứ trơ mắt ra nhìn thế này sao? Tử Tôn, chúng ta phải làm sao đây? – Đúng đấy. – Làm thế nào đây? – Tử Tôn. – Phải làm sao đây? – Phải đấy! – Làm thế nào đây? Làm càn.

    Bí cảnh này, mấy trăm năm nay chỉ có vào không có ra, hung hiểm khó sánh. Các ngươi biết rõ còn dám làm như thế. Chẳng lẽ không cần mạng sống luôn à? Các ngươi mau đỡ bọn họ về dưỡng thương đi. – Vâng. – Dạ, dạ. Nào, đứng lên. Cẩn thận đấy.

    Từ từ thôi. Cẩn thận. Từ từ thôi. Cẩn thận. Thằng nhóc thối, nhiều nơi để đi như vậy, ngươi lại cứ khăng khăng đâm đầu vào huyết sắc băng phong. Lần này chỉ có thể dựa vào bản thân ngươi thôi. Vi sư ở ngoài này cũng lực bất tòng tâm rồi.

    Lão già chết tiệt. Không phải ông nói cái này để mấy đứa nhóc chơi sao? Ông ngồi đấy làm gì? Đúng thế. Để mấy đứa nhóc chơi. Ta đang thử xem có an toàn không, không thể để chắt trai của ta té được. Thằng nhóc thối, có muốn lên thử không?

    Thằng nhóc thối, nắm chặt vào. Lão già thối tha! Cứu mạng. Thả ta xuống. Lão già xấu xa. Thả ta xuống. Vẫn chưa an toàn lắm. Phải sửa lại một chút. Vượng Tài. Đi đi. Ca! Ca! Này… Sao huynh ấy ngủ lâu quá vậy? Huynh đừng có gấp. Tử Tôn nói rồi,

    Lần này bọn họ hao tổn quá nhiều linh lực, không tỉnh lại nhanh vậy đâu. Huynh đọc nhiều sách, huynh có thể nghĩ ra cách, nghĩ ra cách, huynh xem có thể tìm thấy cách gì đó để huynh ấy tỉnh lại không? Thường Thanh, huynh nhất định sẽ không sao đâu.

    Huynh nhất định sẽ không sao đâu, huynh đệ. Ông nội Thiên Thư, ăn cơm thôi. Ông nội Thiên Thư. Đừng có lười biếng. Làm cho đàng hoàng vào. Nhanh lên. Nhanh lên. Làm đi. Nhanh lên. Nhanh tay lên. Nhanh lên. Đứng dậy cho ta. Làm đi. Nhanh. Đừng mà.

    Vây lại, đừng để bọn chúng chạy thoát. Mau. Đứng lại. Đứng lại. Đứng lại. Không được chạy, đứng lại. Đuổi theo. Đứng lại. Ngăn bọn chúng lại. Đứng lại. Đứng lại. Không được chạy. Không được chạy.