Full HD | Phim Ngiệt Huyết Siêu Hay | Trường Quân Đội Liệt Hoả Tập 33 | iQiyi Vietnam
Học Viện Quân Sự Liệt Hỏa Tập 33 Cái màu xanh lam đó. Màu xanh lam. Màu xanh lam. Cái lớn nhất đằng sau. Lợi hại. Có thể không? Không phải chứ, ông chủ. Sạp hàng này của ông có vấn đề. Tiểu thư. Bao nhiêu người nhìn kìa. Cô chơi của cô.
Cô ấy chơi của cô ấy. Sao lại có vấn đề? Chính là… Ông chủ. Lấy quà cho chúng tôi đi. Được. Nhiều gấu bông lắm, ai lấy không? Nào, đây. Tôi muốn, tôi muốn. Đây. – Cho tôi với. – Cho cô. Cho cô. Cảm ơn ông chủ. Đi thôi. Đi, đi thôi.
Ông chủ. Còn lại tôi lấy hết. Tôi mua. Tôi không buôn bán kiểu vậy. Tôi không cần biết, tôi muốn mua. Tại sao không cho chúng tôi vào? Không phải đưa tiền là có thể vào sao? Tránh một chút, tránh một chút. Tránh một chút. Đúng vậy.
Trước đây tôi còn từng đến đây rồi. Đúng, không sai. Chỗ này trước đây quả thực là có kinh doanh ra ngoài. Nhưng công tử nhà chúng tôi hai hôm trước đã mua lại chỗ này. Cho nên, bây giờ là trường đua tư nhân. Các vị. Xin lỗi. Thực sự không thể vào.
Là trường đua tư nhân. Chúng tôi từ rất xa chạy đến đây anh cho chúng tôi vào đi. Xin lỗi. Tôi không thể giúp được. Tiểu Quân. Nếu cậu muốn cưỡi ngựa lần sau mình đưa cậu đi. Đồ nghèo rớt mồng tơi! Đồ nhà quê! Có biết ngựa trông như thế nào không
Còn đòi cưỡi ngựa. Cô nói cái gì? Còn trẻ vậy mà tai đã bị điếc. Tội nghiệp. Cô nói lần nữa xem. Tôi nói lại trăm lần cũng được. Đồ nghèo rớt mồng tơi! Đồ nhà quê! Đồ nhà quê! Còn hơn cái loại gái bán hoa như các người.
Cô nói ai gái bán hoa? Ai tiếp lời, thì là người đó. Cô… Sao lại còn ra tay nữa? Sao lại đánh người vậy? Là cô ta ra tay trước Không sao chứ? Giám đốc Tống. Đám người đứng trước cửa là ai vậy? Một đám thô lỗ. Không biết đường mà quản sao?
Đỗ tiểu thư. Thật sự rất xin lỗi. Vừa rồi Lục phu nhân gọi điện tới nói cô muốn đến trường đua không phải tôi ra đón cô rồi sao? Đúng rồi. Con ngựa Tiểu Hồng đó của cô, dạo này rất khỏe. Tôi đã kêu người tắm sạch sẽ cho nó rồi. Lát nữa
Dắt ra đây, để cô đi dạo. Vậy sao? Vậy vừa hay lát nữa đưa tôi đi xem. Còn nữa, giám đốc Tống. Trường đua này là trường đua tư nhân của anh họ tôi. Người đến đây đều là những người có quyền có uy. Không phải ai cũng vào được.
Anh xem ở ngoài cửa một đám ồn ào đứng đó như một cái chợ vậy. Cái này để ai nhìn thấy sẽ cười nhà chúng tôi không có quy tắc. Đỗ tiểu thư, cô đừng nóng. Tôi lập tức xử lý. Các vị. Thật sự xin lỗi.
Chúng tôi quả thực là trường đua tư nhân. Không tiếp đón bất kì khách ngoài nào cả. Cho nên mời các vị về cho. Tiểu Quân. Đi thôi. Đàm Tiểu Quân. Thẩm nhị thiếu gia. Sao cô lại đến đây? Tôi hẹn bạn học qua đây cưỡi ngựa. Kết quả đến đây
Bọn họ nói là trường đua tư nhân không cho chúng tôi vào. Là vậy sao? Đây là trường đua của nhà chúng tôi. Sao có thể không cho cô vào chứ? Lần sau cô muốn đến nói trước với tôi một tiếng tôi giúp các cô sắp xếp. Thật sao?
Nhưng vị tiểu thư này nói đây là trường đua tư nhân của nhà họ. Người đến đều là người có quyền uy. Người giống như bọn tôi mà vào sẽ làm mất mặt các anh. Anh hai họ. Em là con gái của Đỗ Ngọc Thành.
Hồi nhỏ anh còn đến nhà chúng em chơi nữa. Chúng ta còn có họ hàng nữa, anh có nhớ không? Cục trưởng Đỗ của cục tư pháp sao? Không, không phải. Tiểu Quân. Vị bạn học này… Cô ấy là bạn học của tôi. Thật đáng yêu. Xin chào. Tôi tên Thẩm Quân Sơn.
Bạn của Tiểu Quân. Xin chào. Tôi đã giới thiệu bản thân rồi. Cô còn chưa nói gì. Tôi, tôi, tôi… Tôi là… Cô ấy, cô ấy là Tạ Tương. Cô ấy là em gái của Tạ Lương Thần. Chắc anh có ấn tượng đúng không? Em gái của Lương Thần? Được. Giám đốc Tống.
Thiếu gia. Đưa bọn họ vào trong. Nhất định chú ý an toàn. Ngoài ra, dắt hai con ngựa tốt nhất của tôi cho hai vị Đàm tiểu thư và Tạ tiểu thư. Thiếu gia, cậu yên tâm. Cảm ơn Thẩm nhị thiếu gia. Tạ Chi Bái có tổng cộng hai người con.
Con trai tên Tạ Lương Thần. Con gái tên Tạ Tương. Hai anh em cách nhau 2 tuổi. Hai năm trước, Tạ Lương Thần ghi danh vào Học viện quân sự Liệt Hỏa. Hôm báo danh bắt cướp trên trạm tàu Thuận Viễn. Tên cướp đó bị dồn đến đường cùng
Đã cướp chiếc xe hơi. Tạ Lương Thần bị đâm chết ngay lúc đó. Em gái Tạ Tương, đau thương cực độ. Từ đó cũng bỏ học. Sau đó cũng chẳng có tin tức nữa. Đây chính là Tạ Tương. Cưỡi ngựa thật là vui. Không ngờ cậu cưỡi giỏi như vậy.
Cậu còn nói nữa. Mình sắp bị lộ rồi. Không phải trước đây cũng có người từng nói cậu là em gái của Tạ Lương Thần sao? Cũng không có ai nghi ngờ. Anh ta không nhìn ra đâu. Tiểu Quân. Chúng ta đi thôi. Mình, mình cưỡi thêm vòng nữa được không?
Một vòng thôi đấy. Mình đi đây. Đi đi, đi đi, đi đi. Tương Tương. Chậm thôi. Sao không cưỡi thêm vài vòng nữa? Tôi thấy cô cưỡi cũng khá giỏi. Anh trai cô dạy cô à? Trông tôi rất đáng sợ sao? Tại sao lại không nhìn tôi? Đâu có. Trừ khi
Trong lòng cô có gì đó. Đây không phải lần đầu chúng ta gặp nhau, đúng không? Anh đã biết rồi? Cô tưởng cô lừa được tôi sao? Tôi không cố ý. Tôi cũng có nỗi khổ riêng. Cũng đúng. Hôm nay, coi như lần thứ hai chúng ta gặp mặt.
Nhưng mà, cô cũng không cần giả vờ không quen tôi. Lần trước ở nhà hát Thăng Bình. Lúc cô lên sân khấu biểu diễn tôi ngồi ở hàng đầu. Sau khi biểu diễn kết thúc tôi đến hậu trường tìm cô. Nhưng lại không tìm thấy cô. Có phải cô trốn không?
Tôi cứ luôn cho rằng Tạ Lương Thần là gái giả trai. Đến khi Hoàng Tùng nói với tôi tôi mới biết cậu ta có em gái sinh đôi. Vậy sao? Nhìn kĩ lại thì hai người cũng không giống lắm. Cô đẹp hơn cậu ấy nhiều. Có cơ hội, chúng ta tụ tập nhé.
Được thôi. Mấy hôm nữa Tạ Lương Thần sẽ đến nhà chúng tôi ăn cơm cô cùng đến với cậu ấy đi. Trường của tôi, chắc không dễ xin nghỉ. Học viện nữ sinh Tân Hoa, hiệu trưởng là Lý Nguyên Khuê đúng không? Tôi xin nghỉ giúp cô. Không cần đâu.
Tôi có thể tự xin. Có xin được không? Được. Được. Vậy xin chờ hai anh em cô đại giá quang lâm. Thẩm nhị thiếu gia. Anh tiễn đến đây thôi. Hôm nay cảm ơn anh nhé. Đừng khách sáo. Vậy chúng tôi về trước. Tạm biệt. Tạm biệt. Sao rồi? Bị lộ chưa?
Vậy sao cậu cứ nhăn nhó mặt mày thế? Cậu ấy mời mình đến nhà cậu ấy ăn cơm. Vậy không tốt sao? Cậu ta còn mời cả anh trai mình. Mời Tạ Lương Thần của Học viện quân sự Liệt Hỏa. Vậy, vậy phải làm sao? Làm sao mình biết được Đều tại cậu
Đang yên đang lành kéo mình đến trường đua. Mình đâu có biết. Bây giờ thân phận của em bị bại lộ rồi. Có một bức thư như vậy thì sẽ có bức thứ 2. Bây giờ em vẫn có thể rút lui an toàn. Tôi khuyên em vẫn nên mau đi đi.
Qua mấy hôm nữa Tạ Lương Thần sẽ đến nhà chúng ta ăn cơm cô cùng đến với cậu ta đi. Văn Trung. Về rồi à. Hai hôm nay ở trường không có chuyện gì à? Không có. Tạ, Tạ Lương Thần thì sao? Tạ Lương Thần thì có chuyện gì? Sao vậy? Không sao.
Tạm biệt. Được, hẹn gặp lại. Thầy Lã đọc được bức thư đó mà vẫn không đuổi Tạ Lương Thần. Xem ra thầy ấy biết chuyện của cậu ta. Cũng đúng. Nếu không có chống lưng trong trường, Tạ Lương Thần thân con gái làm sao mà qua được đợt khám sức khỏe nhập học?
Không biết thầy Quách có biết chuyện này không. Chào thầy Quách. Sao cậu lại đứng ở đây? Em muốn báo cáo với thầy một chuyện. Nói đi. Hay là chúng ta vào trong nói đi. Bởi vì chuyện em nói rất nghiêm trọng. Không sao, nói đi.
Em phát hiện ra một bí mật động trời. Thực ra Tạ Lương Thần là con gái. Trước đây ở bệnh viện, em bắt gặp cậu ta đi vào nhà vệ sinh nữ. Hơn nữa cậu ta cứ lâu lâu lại xuất hiện chính là… Kiểu đau bụng mà con trai không nên có.
Cho nên em kết luận, cậu ta là con gái Biết rồi. Còn chuyện gì không? Hết rồi ạ. Hết rồi thì đi làm việc của cậu đi. Xem ra thầy Lã với thầy Quách đều bị Tạ Lương Thần mua chuộc rồi. Mình phải tìm cách khác. Cậu mất tiền sao?
Tiền sinh hoạt người nhà gửi lên, đều mất rồi. Cậu mất tiền á? Tôi nghe nói dạo này nhiều người bị mất đồ. Đúng vậy. Hai hôm trước đồng hồ Lý Văn Trung mới mua cũng bị mất. Đáng đời cậu ta. Ai vậy nhỉ? Ăn cắp trắng trợn vậy. Cho dù là ai
Chỉ cần tôi bắt được tôi nhất định phải đánh cậu ta không đứng dậy nổi. Cậu mất bao nhiêu tiền? Mất hết rồi. Tiểu Tùng. Cậu có bị mất đồ không? Không. Đừng ăn đồ vãi trên bàn nữa. Ở đây còn mà. Sao vậy? Thất thần vậy.
Kì lạ thật, là ai vậy nhỉ? Lương tháng của tôi vừa được phát đã mất rồi. Cậu mất gì vậy? Không biết. Chắc chắn là bị trộm. Tiền ăn tháng này của tôi không đủ rồi. Nhất định phải tìm ra được. Đúng vậy, một tuần tôi mất tiền 3 lần rồi.
Đây tuyệt đối không phải ngẫu nhiên. Tòa ký túc xá này của chúng ta chắc chắn có kẻ trộm. Tối qua tôi cũng mất 20 tệ. Tháng này lại phải ăn không khí rồi. Chắc chắn là tên đó. Tên trộm này cũng quá đáng thật. Năm lần bảy lượt, ngang ngược quá rồi.
Trộm sạch của chúng ta luôn. Thật quá đáng. Nhất định phải tóm được tên trộm này. Đi, đi tìm thầy Lã. Đợi thầy ấy đến tên đó sớm đã chạy rồi, biết không? Vậy cậu có cách gì? Làm sao đây? Thế này đi. Cứ lục soát một lượt trước. Lục soát? Đúng vậy.
Chúng ta mất đồ, tiền, đồng hồ đều rất dễ bị chuyển đi. Đã qua nhiều ngày như vậy. Bây giờ lục soát chắc chắn cũng không tìm được gì. Vậy cậu còn nói làm gì? Cậu nghe tôi nói hết đã. Tối qua hắn ta nhất định đợi đèn tắt
Sau đó đợi chúng ta ngủ mới ra tay. Lúc đó cửa kí túc đã khóa rồi, lại mất đồ. Hắn ta muốn chuyển tang vật, là không thể nào được. Đúng không? Đúng. Hôm nay chúng ta lại phát hiện sớm như vậy.
Hắn ta cũng không thể nào mới sớm ra đã chạy ra ngoài vậy sẽ khiến chúng ta nghi ngờ. Cho nên tôi dám kết luận tang vật chắc chắn vẫn ở trong tòa ký túc của chúng ta. Chỉ cần lục soát, chắc chắn sẽ thấy. Đúng vậy, đúng, có lý. Đúng không?
Mọi người đều mất tiền. Có ai mất đồ không? Nếu đều là mất tiền. Vậy ai mà chẳng có tiền. Cho dù lục soát làm sao biết được tiền đó là ăn trộm? Đúng vậy. Đúng vậy. Ví tiền của tôi cũng mất rồi. Chỉ cần tìm thấy ví tiền ở đâu
Là có thể kết luận ai là kẻ trộm. Đúng, tôi đồng ý lục soát. – Tôi cũng đồng ý. – Đồng ý. Được. Vậy chia nhau ra lục soát. Mỗi phòng đều lục soát một lần. Thế này đi, tôi dẫn đầu. Lục soát phòng tôi trước. Đi. Lục soát kĩ vào. Được.
Ai vào lục soát phòng tôi đi. Vậy hai chúng tôi đi xem xem. Được, được, đi. Đi đâu vậy? Cậu quản được sao? Tôi không quản được. Nhưng tôi góp ý với cậu. Tốt nhất đừng rời khỏi tầm mắt của chúng tôi. Kẻo bị nghi ngờ là đi phi tang bằng chứng.
Cậu có ý gì vậy? Không có ý gì. Tôi qua đó trước. Cậu không trộm đồ thì cậu sợ cái gì? Trừ khi cậu cũng sợ bị người ta lục soát ra thứ gì đó. Cố Yến Tranh đang ngủ trong đó. Cậu có giỏi thì vào lục soát đi Tôi chả sao.
Tìm thấy rồi. Tùng à. Chỗ tiền này là sao vậy? Đúng vậy. Đồng hồ của tôi đâu? 20 tệ của tôi đâu? Vậy tiền của tôi đâu? Tiền của tôi ở đâu? Tiền của tôi đâu? Chỗ này đều là tiền của tôi. Tiền của cậu? Tiền của cậu ở đâu ra vậy?
Lời này của cậu có ý gì? Tôi chính là có ý này đó. Ai chả biết nhà cậu ta nghèo. Chỗ này cũng phải hơn 100 tệ. Cậu ta lấy đâu ra nhiều tiền như vậy? Tiểu Tùng sẽ không trộm tiền đâu. Được. Tôi biết cậu ấy sẽ không trộm tiền.
Vậy chỗ tiền này ở đâu ra? Tạ Lương Thần. Chúng tôi biết cậu thân với Hoàng Tùng. Nhưng nhiều tiền như vậy, cậu ta lấy đâu ra? Cũng phải giải thích với mọi người chứ. Dựa vào gì mà phải giải thích với các cậu? Nhà các cậu có tiền
Cũng phải giải thích với họ hàng hàng xóm là tiền ở đâu ra sao? Đó là hai chuyện khác nhau. Tôi thấy giống nhau đấy. Tạ Lương Thần. Cậu đừng gây rối nữa. Không phải cậu nói ví tiền của cậu mất sao? Ví tiền đâu? Không phải cậu nói tìm được ví tiền
Là có thể xác nhận là ai ăn trộm sao? Có thể bị cậu ta vứt đi rồi. Vứt đi đâu? Cậu ấy mà nghĩ ra được vứt ví tiền đi, cậu ấy còn để tiền ở chỗ dễ nhìn thấy để cho các cậu tìm ra sao? Đó là vì cậu ta ngốc.
Cậu ta ngốc như cậu sao? Cậu… Được rồi. Cãi nhau cái gì? Lương Thần. Tôi cũng tuyệt đối không tin Tiểu Tùng lấy trộm đồ. Nhưng Tiểu Tùng, nếu cậu không giải thích rõ ràng chỗ tiền này rốt cuộc ở đâu ra bọn họ nhất định sẽ nghi ngờ cậu.
Cậu hiểu ý của tôi chứ? Đúng vậy, Hoàng Tùng. Chỗ này đều là tôi kiếm được. Cậu kiếm được? Cậu kiếm thế nào? Dựa vào đâu phải nói với cậu? Theo tôi thấy, chính là cậu ăn trộm. Cậu nói lại lần nữa xem. Sao? Muốn đánh nhau đúng không? Đến đây.
Muốn đánh nhau hả? Đến đây. Có thôi đi không? Mới sáng sớm ồn ào gì vậy? Có cho người khác ngủ không? Cố Yến Tranh. Muốn đánh nhau sao? Tối qua kí túc lại mất tiền kết quả là lục soát được rất nhiều tiền ở chỗ Hoàng Tùng.
Hỏi cậu ấy ở đâu ra cậu ấy lại không chịu nói. Tiền? Đây không phải tiền của tôi sao? Tiền của cậu? Đúng vậy, là tiền tôi cho cậu ấy. Tiền cậu cho cậu ta? Tại sao cậu lại cho cậu ta tiền vậy? Có khi nào cậu giống Tạ Lương Thần
Muốn che giấu cho cậu ta đúng không? Đúng vậy. Cậu không nói với bọn họ sao? Hai ngày trước, tôi với Tạ Lương Thần đánh nhau. Cậu ấy giận tôi muốn tìm người đổi phòng. Hoàng Tùng đồng ý rồi, tôi đương nhiên không đồng ý.
Tôi mới lén đưa cậu ấy một khoản tiền. Bảo cậu ấy đừng đổi với Tạ Lương Thần. Chỉ đơn giản vậy thôi. Lừa người sao? Cái này có gì mà lừa? Vậy lúc nãy chúng tôi hỏi cậu ta, tiền ở đâu ra tại sao cậu ta không nói? Đúng vậy.
Cậu làm gì vậy? Sao cậu không nói? Cậu sợ Tạ Lương Thần biết rồi sẽ không vui sao? Đừng lo. Tôi với cậu ấy làm lành rồi. Cậu ấy sẽ không đổi phòng nữa đâu. Đúng không? Rốt cuộc cậu có chuyện gì giấu tôi? Cố Yến Tranh vừa nói là giả phải không?
Chỗ tiền này của cậu có liên quan tới vết thương gần đây của cậu không? Tôi biết ngay mà. Rốt cuộc cậu có chuyện gì không thể nói? Nếu việc này cậu có nỗi khổ riêng, không nói cũng được. Mấy hôm nay cẩn thận một chút. Chuyện này
Chắc chắn do Lý Văn Trung giở trò phía sau. Hoàng Tùng. Cố Yến Tranh. Qua đây, tôi nói chuyện với cậu. Cửa kí túc đóng rồi. Sao cậu vẫn chưa quay về? Không phải cậu có cách vào sao? Chuyện này cậu cũng biết à? Tôi là ai chứ?
Chút thông minh này của cậu lừa được tôi sao? Cố Yến Tranh. Chuyện hôm nay cảm ơn cậu. Sau này tôi sẽ trả cậu tiền. Trả cái gì? Chuyện không liên quan đến cậu. Dù nói thế nào hôm nay cậu đều là vì giúp tôi.
Nếu cậu đã biết tôi là vì giúp cậu. Tôi sẽ nói thêm mấy câu. Tôi không quan tâm việc lấy tiền để bù đắp mất mát của bọn họ. So với tình bạn tiền căn bản chẳng là cái gì. Cậu gần đây làm cái gì? Tiền của cậu ở đâu ra?
Tôi không có hứng muốn biết. Nhưng tôi biết cậu thà bị người khác vu oan trộm đồ cũng không muốn nói sự thật cho mọi người. Đủ thấy được số tiền này lai lịch bất chính. Một khi bị người khác phát hiện e là hậu quả còn nghiêm trọng hơn trộm đồ.
Tôi nói không sai chứ? Hoàng Tùng. Chuyện gì cũng có mức độ. Bây giờ cậu đã bị người khác chú ý đến thì nên biết điều mà dừng lại. Đừng để đến cuối cùng không thể rút lui được. Cậu cũng biết với tôi mà nói tiền thực sự chẳng là cái gì.
Mượn danh nghĩa của ông già nhà tôi cũng có chút tiếng nói với đám quan chức. Cậu nói với tôi đi có phải cậu đắc tội với ai hoặc gây ra chuyện gì không? Một mình tôi có thể giải quyết. Vậy được thôi. Cậu ấy mà. Tạ Lương Thần vì chuyện của cậu
Mà ngày nào cũng mày chau mặt ủ. Cậu phải biết cậu ấy không vui, tôi cũng sẽ không vui. Cho nên cậu mau giải quyết đi. Cố Yến Tranh. Cậu với Lương Thần, hai người các cậu… Chuyện của người lớn, trẻ con đừng xía vào. Đi thôi. Anh Khúc.
Hai nhà chúng ta, qua lại đã nhiều năm. Hai người chúng ta, cũng là bạn bè nhiều năm. Tôi tôn trọng nhân cách và học thức của anh. Cũng tán đồng cách giáo dục của nhà anh. Mạn Đình, là tôi chứng kiến nó trưởng thành. Tôi và phu nhân của tôi
Cũng đều rất thích con bé. Nhưng giờ không phải ngày xưa nữa. Đi xem bát tự, xem xem dòng dõi che khăn trên đầu là mù quáng gả đi. Vậy thì không được rồi. Nói đúng ra, vẫn cứ phải xem ý của bọn trẻ thế nào. Sở thích, tính tình
Đều phải hợp nhau mới được. Nếu như hai đứa nó không đồng ý thì bốn người già chúng ta có thích đi chăng nữa cũng không thể quyết định được, làm hại hạnh phúc cả đời chúng nó. Anh thấy sao? Bác trai, bác gái. Trăm sai vạn sai, đều là lỗi của cháu.
Lúc trước cháu quá lỗ mãng không suy nghĩ cẩn thận đã tùy tiện đến nhà cầu thân nên mới gây ra cục diện lúng túng như hôm nay làm người lớn khó xử. Để tạ tội trừ hôn lễ ra tất cả mọi chuyện làm ăn chúng ta bàn trước đây
Đều được tính hết. Cháu còn trẻ nên không nghĩ được chu đáo. Sau này chuyện làm ăn còn cần có người lớn như bác trai đây luôn luôn nhắc nhở. Nhà họ Khúc chúng tôi tuy không được như trước đây nhưng cũng không phải ăn mày
Không cần sự bố thí của người khác. Hôm nay đã nói đến mức này rồi vậy thì cứ như vậy đi. Vú Hà. Tiễn khách. Vâng, lão gia. Thưa ngài, mời. Anh Khúc, chị Khúc. Xin cáo từ. Bác trai. Bác gái. Tạm biệt. Để tôi tiễn mọi người. Đứng lại.
Con đúng là không biết xấu hổ. Bác trai. Tất cả đều là lỗi của cháu. Xin bác đừng trách Mạn Đình. Thính Bạch. Cha, mẹ. Con… Hôm nay thể diện nhà họ Khúc chúng ta đều bị con làm mất hết rồi. Người ta đến tận nhà từ hôn.
Con nói xem sau này chúng ta còn dám ra ngoài gặp ai. Từ hôn thôi mà sao lại không dám gặp ai? Có gì to tát đâu? Con còn nói lý sao? Nếu như không phải con bình thường không biết giới hạn, ở ngoài làm loạn
Với tên công tử đào hoa họ Cố kia. Người ta có đến tận nhà từ hôn không? Nhà họ Khúc chúng ta có thân phận gì? Từ thời vua Đồng Trị, Quang Tự. Cụ con, ông con đều làm quan đến nội các học sĩ làm việc trong viện hàn lâm.
Nhà ta dòng dõi thi hương, mấy đời hiển hách. Lại có một đứa không biết liêm sỉ như con. Lão tổ tông trên trời có linh, cũng không nhắm mắt. Con mới bảo người ta từ hôn mà lão tổ tông đã không nhắm được mắt sao? Lão tổ tông trên trời mà biết
Trước đây cha phá sản đến mức bán nhà, bán đất bán con gái thì có phải từ dưới mộ cũng phải nhảy lên không? Mạn Đình. Còn có thể bớt nói vài câu không? Con muốn làm cha con tức chết sao? Tôi không có đứa con gái như nó.
Tôi cũng không phải cha nó. Được rồi. Đều bớt nói vài câu đi. Mạn Đình. Về phòng của con đi. Bắt đầu từ hôm nay. Không có sự cho phép của mẹ, không được ra ngoài. Ngoan ngoãn ở nhà tự kiểm điểm lại cho mẹ. A lô, ai đó? A lô, là anh.
Anh ở đâu vậy? Sao ồn ào vậy? Parimo. Em còn tưởng anh từ hôn với em xong sẽ đau buồn đến mức nào. Hóa ra đã chạy đi ăn chơi rồi. Em thế nào rồi? Có bị mắng không? Đâu chỉ bị mắng thôi đâu. Ông ấy đánh em sao? Có bị thương không?
Yên tâm đi. Da em dày lắm. Cũng đúng. Nếu ông ấy có đánh thật em chắc sẽ đánh trả. Anh trai à. Anh thôi đi được không? Đừng nói em thành thứ chả ra gì như thế. Được không? Anh thế nào? Chú Thẩm nói gì anh không?
Ông ấy nói anh làm rất tốt. Thật sao? Chú ấy ghét em vậy sao? Ông ấy thích người béo, thích người dễ sinh đẻ. Trước đây ông ấy có xem qua bát tự của em. Nói em có tướng sát phu. Cái gì? Ai nói vậy? Tên giang hồ lừa đảo nào vậy?
Em không cần quá vượng phu nhé, được chứ? Mẹ em trước đây có coi cho em nói em có mệnh nương nương. Đúng. Mệnh nương nương. Cho nên hoàng thượng đều thoái vị rồi em vẫn chưa được gả đi. Thẩm Thính Bạch. Anh có thôi đi không?
Anh cố ý làm em tức đúng không? Được rồi. Không nói với em nữa. Ngủ sớm đi. Đi chơi đi. Cúp máy đây. Quân Sơn. Cậu về rồi à. Làm gì vậy? Mau lên. Đi. Đừng đẩy tôi. Cậu thần kinh à? Lần thi này nghe nói là thầy Lã đích thân coi thi.
Không phải chứ? Tin tức rất đáng tin. Lương Thần. Cậu cho tôi mượn vở nhé. Không cho. Tôi cho Thẩm Quân Sơn mượn vở rồi. Tại sao? Người ta là bị bệnh không đi học được. Còn cậu thì sao? Trốn học không rõ nguyên nhân. Tính chất không giống nhau.
Tôi không thể dung túng cậu. Còn về dạo gần đây cậu có nhiều chuyện giấu tôi tôi phải cho cậu một bài học. Vậy cậu cũng đâu cần như vậy. Nếu như cậu muốn dùng, có thể hỏi mượn cậu ấy. Cậu làm gì vậy? Tôi có thể ngồi đây không?
Cậu muốn ngồi thì ngồi đi. Các cậu vừa nói chuyện gì vậy? Tôi hỏi mượn vở Lương Thần. Cậu ấy không cho tôi mượn. Nói để cho cậu. Đúng không? Gần đây không phải cậu không đi học được sao? Tôi cũng không đi học. Có ai không cho cậu đi học sao?
Cậu cũng bị thương à? Vết thương của cậu thế nào rồi? Cơ bản gần khỏi hết rồi. Vậy thì tốt. Tạ Lương Thần, cậu… Chân không sao chứ? Lương Thần. Cậu ngáng chân cậu ta, cậu ta cứ vậy mà đi? Cậu ấy sợ tôi. Sao cậu không ăn đi?
Nhìn cậu ăn, là tôi no rồi. Cố Yến Tranh, cậu làm gì vậy? Có thích không? Đẹp lắm. Đẹp là được rồi. Đẹp thì tôi phi cho cậu nhiều hơn chút. Tôi bắt được rồi. Vở của tôi. Cố Yến Tranh, cậu chết chắc rồi. Được. Đừng để tôi bắt được cậu.
Được rồi, không chơi nữa. Đừng không vui như vậy. Không chơi nữa. Nào, tôi giúp cậu cầm. Tôi giúp cậu cầm. Nào. Tạ Lương Thần. Cậu. Đứng lại. Không đánh được. Tôi hận cậu. Vào đi. Cố Yến Tranh lấy vở của tôi mang gấp máy bay giấy hết rồi. Tôi tìm rất lâu
Mới tìm được bằng này. Còn thiếu rất nhiều. Tôi thực sự tìm rất lâu nhưng chỉ còn bằng này. Cậu nói lời không giữ lời. Vậy mai tôi lại tìm tiếp. Tôi để trên bàn cho cậu. Thế này đi. Chuyện vở thì bỏ đi. Cậu giúp tôi bôi thuốc. Lấy công chuộc tội.
Đóng cửa vào đi. Vết thương của cậu không phải khỏi rồi sao? Thuốc chống sẹo. Cậu còn sợ bị sẹo sao? Tôi không vấn đề gì. Chỉ sợ vợ tôi sau này thấy sẹo xấu quá. Cậu nghĩ xa quá. Bôi thuốc đi. Mấy hôm trước ở trường đua
Tôi có thấy em gái cậu. Cô ấy nhìn rất đáng yêu. Thông minh lại xinh đẹp. Chỉ là hơi xấu hổ. Ít nói. Vậy sao? Đúng vậy. Nhìn bộ dạng đó chắc là ít tiếp xúc với con trai. Lương Thần. Cô ấy có bạn trai chưa? Hình như là chưa có.
Vậy thì tốt. Tôi định theo đuổi cô ấy.