Full HD | Phim Ngiệt Huyết Siêu Hay | Trường Quân Đội Liệt Hoả Tập 02 | iQiyi Vietnam
Học Viện Quân Sự Liệt Hỏa Tập 2 Người đâu? Treo cậu ta ở sân huấn luyện cho tôi. Tôi không quan tâm các cậu có gia thế gì. Ở đây, các cậu chỉ có một thân phận, đó chính là quân nhân dự bị. Bắt đầu từ bây giờ, nếu ai lại dám
Ra vẻ ông nọ bà kia với tôi, đừng trách tôi không nể mặt. Còn ngây ra đó làm gì? Đều không muốn ăn cơm tối à? Cầm lấy hành lý. Chạy. Chạy. Lương Thần, tôi cầm không nổi. Cậu nghĩ gì vậy? Tôi… Tôi kiện các người ngược đãi học viên.
Tôi bực rồi đấy. Em xin lỗi, thả em xuống đi. Em sai rồi. Em biết sai rồi. Em biết sai rồi. Thầy làm gì thế? Thầy đừng động vào rượu của em. Không phải em bảo thầy thả em sao? Hay em cho thầy rượu. Thầy thả em xuống.
Trong xe em còn nhiều lắm. Em cho thầy hết. Rượu ngon. Rượu ngon. Cho cậu hai đồng đại dương. Nào, cầm lấy. Coi như là tiền rượu. Cầm lấy. Thầy đùa em sao? Hai đồng đại dương dưới đất của ai đây? Đồng đại dương này của ai đây?
Không ai cần thì tôi lấy nhé. Chạy đi. Chạy nhanh lên. Ngày mai nhập học rồi, hồi hộp không? Cậu yên tâm, mình có chừng mực mà. Từ nhỏ thể lực cậu đã tốt, còn theo sư phụ luyện võ. Giờ cậu giả nam vào Học viện quân sự Liệt Hỏa.
Tuyệt đối đừng hiếu thắng. Nhất định phải kiềm chế bản thân. Để người ta phát hiện là không ổn đâu. Cậu yên tâm đi. Mình sẽ giữ chừng mực mà. Giữ thứ hạng trung bình không cao không thấp là được rồi. Tuyệt đối sẽ không đứng đầu. Chạy nhanh lên. Nhanh, nhanh, nhanh.
Chưa ăn cơm hết lượt à? Họ vừa mới tới luyện tập như vậy có phải hơi nặng không? Này còn nhẹ đấy. Đám lính thiếu gia này, nếu không nặng tay chút, chắc chắn sẽ làm loạn. Vậy anh định huấn luyện họ như tân binh bình thường thật hả?
Phải vất vả hơn lính bình thường gấp 10 lần. Lần này chúng ta chiêu sinh chỉ để làm màu thôi. Bây giờ, mọi con mắt đều đang nhìn chằm chằm chúng ta, chỉ chờ chúng ta mắc lỗi. Chúng ta càng phải xốc lại tinh thần.
Vậy công việc bên chủ nhiệm Quách sắp xếp thế nào rồi? Không cần để ý. Đừng trông chờ cậu ta. Cứ coi cậu ta không tồn tại là được. Vâng. Chết người rồi, chết người rồi. Đám người này ngược đãi tôi. Đám người biến thái này. Cậu chạy xong rồi. Nghỉ đi.
Cậu làm gì thế? Còn thiếu hai vòng. Không phải em chạy xong rồi sao? Chạy xong cái gì? Nhanh lên. Thầy ơi, Hay thầy châm chước chút đi. Còn thiếu năm vòng. 10 vòng. Đừng, đừng. Em chạy là được chứ gì? Nhanh lên. Tất cả chạy đi. Lương Thần. Cố lên.
Cố trụ nào. Còn hai vòng. Tôi chạy không nổi nữa. Phổi của tôi như bốc cháy vậy. Cậu dùng lưỡi đặt ở nướu răng trên, ngậm miệng, thở bằng mũi. Làm thử xem. Không được. Tôi thật sự không làm được. Sắp tới rồi. Tôi không làm được.
Tôi thật sự chạy không nổi nữa. Cậu chạy đi. Cậu không chạy à? Tôi chạy không nổi nữa. Vậy tôi cũng không chạy nữa. Cậu không chạy vậy tôi ở đây với cậu. Cùng cậu không ăn cơm tối. Cùng cậu ngủ ở sân huấn luyện. Ai nói cậu là người thật thà chứ?
Tôi… vốn là người thật thà mà. Cậu không muốn ăn, nhưng tôi muốn ăn. Chạy thôi. Phòng đơn. Cậu làm gì vậy? Sao cậu lại ở đây? Cậu bị sao thế? Sao tôi lại ở đây á? Đây là phòng của tôi. Chẳng lẽ cậu tưởng chỉ có mình cậu ở?
Cậu là hiệu trưởng à? Đàn ông đàn ang lại đi giấu thứ này. Cậu biến thái à? Vậy tại sao là cậu chứ? Tôi không muốn ở với cậu. Cậu tưởng tôi muốn ở với cậu à? Giờ tôi đi tìm thầy đổi phòng. Cần tôi mở cửa giúp cậu không?
Tất cả mọi người lập tức tập trung. Sáng nay đều gặp rồi, tôi không giới thiệu lại nữa. Bắt đầu từ hôm nay, chỉ cần ở trong trường này, việc học tập, huấn luyện và kiểm tra đánh giá của các cậu đều do tôi phụ trách. Tôi là người rất hiền lành.
Nhưng chỉ có duy nhất một tật xấu, chính là sợ phiền phức. Chỉ cần các cậu không gây phiền phức cho tôi, mọi người đều sẽ vui vẻ, bình an vô sự. Nhưng nếu có người khiến tôi không vui, vậy thì thật xin lỗi
Có thể tôi không còn là người hiền lành nữa. Tôi đi thẳng vào vấn đề, nói vài yêu cầu của tôi. Nếu các cậu làm được, tôi tin, các cậu sẽ trải qua hai năm vô cùng vui vẻ ở đây. Thứ nhất, tuân thủ nghiêm ngặt quy định của ký túc xá.
Mỗi ngày thức dậy lúc 6 giờ sáng, 6 giờ 10 phút thu dọn xong phòng ốc, 6 giờ 20 phút quần áo chỉnh tề, đúng 6 giờ 30 phút ăn cơm ở nhà ăn. Tới muộn 5 phút cắt bữa sáng. Tới muộn 10 phút vác nặng chạy 20 vòng. Tới muộn 15 phút
Tắm bồn một ngày. Báo cáo. Nói. Tắm bồn là gì ạ? Mai cậu ngủ nhiều thêm chút, muộn 15 phút là cậu sẽ biết. Thứ hai, Đúng 9 giờ tối đóng cửa tắt đèn. Về muộn phạt 30 gậy. Cả đêm không về, đuổi thẳng khỏi trường. Bình thường cấm hút thuốc, uống rượu
Tụ tập đánh bạc trong ký túc xá. Nếu để tôi bắt được có người hút thuốc phiện, trực tiếp bắn chết. Bố các cậu tới cũng không cứu nổi các cậu. Tuyệt đối đừng tưởng tôi đang dọa các cậu. Ngoài ra, tôi không cấm đánh nhau.
Nhưng nếu có người đánh nhau làm hỏng đồ ký túc xá, coi chừng cái mông của các cậu. Còn nữa, ngoài ngày nghỉ lễ, trường nghiêm cấm ra ngoài. Có chuyện gì thì báo cáo trước với tôi. Nhưng không có nghĩa tôi sẽ duyệt. Các chuyện khác giờ tôi quên rồi.
Về sau có người phạm phải, tôi lại nhắc nhở các cậu. Có điều, có một việc tôi phải cảnh cáo các cậu. Tuyệt đối phải coi lời tôi nói là thật. Đừng tưởng tôi đang đùa. Chỗ này là Học viện quân sự Liệt Hỏa không phải chỗ các cậu làm loạn. Bây giờ,
Tôi muốn kiểm tra đồ dùng cá nhân của các cậu. Hy vọng các cậu đừng mang đồ cấm gì tới. Ngày đầu làm quen tôi còn muốn để lại ấn tượng tốt với mọi người. Kiểm tra. Cái này cũng tính là đồ cấm biết không? Loại cũ như vậy,
Giờ vẫn còn người dùng. Có bắn chết được người không? Giết gà còn tốn sức. Cất cho gọn gàng vào. Đừng lấy ra mất mặt. Đầu bếp của trường chúng ta bây giờ toàn dùng súng Mauser. Cầm cái tất này lên. Cầm lên. Mở nó ra. Đổ ra. Kẹo ngon như vậy,
Lại nhét trong tất không sợ thối à? Đây, đây là tất mới thầy ạ. Cái này của cậu à? Tôi hỏi cậu, cái này của cậu phải không? Thứ gì đây? Em… Em… Báo cáo thầy. Để nhầm hòm rồi ạ. Là của em. Nhìn cái gì mà nhìn?
Không cho người khác có sở thích cá nhân à? Sở thích của cậu đặc biệt nhỉ. Bạn gái em tặng cho em ạ. Cô ấy nói em sắp vào Học viện quân sự, phải sống những ngày tháng hòa thượng nên tặng em làm kỷ niệm. Thưa thầy,
Nhà trường không quy định không được có bạn gái, đúng không ạ? Những người vừa rồi không đạt yêu cầu đứng hết ra. Đánh mỗi người năm gậy, chạy 20 vòng. Dựa vào gì chỉ phạt bọn em? 10 gậy. Thầy, không liên quan tới em đúng không? Em không nói câu nào cả.
20 gậy Vậy Cố Yên Tranh thì sao? Đưa đi. Thầy lợi hại thật đấy. Vừa nãy cảm ơn cậu nhé. Cậu nói gì cơ? Tôi không nghe thấy. Tôi nói cảm ơn cậu. Không cần cảm ơn. Mọi người ở cùng một phòng giúp đỡ nhau là chuyện nên làm.
Giúp tôi giặt quần áo đi. rồi rót cho tôi cốc trà. Lau cả giày cho tôi nữa. Đúng rồi. Cậu nói lại xem nào. Mọi người đều ở cùng một phòng giúp đỡ nhau là chuyện nên làm. Cậu yên tâm. Tôi sẽ không kỳ thị sở thích biến thái của cậu đâu.
Thoải mái quá. Hoàng Tùng, Hoàng Tùng. Quân Sơn, Quân Sơn. Quân Sơn. Mở cửa hộ cái. Quân Sơn. Vậy là không được đâu nhé, Quân Sơn. Thẩm Quân Sơn, cậu có ý gì vậy? Quân Sơn. Cảm ơn. Mời dùng tự nhiên. Cho ly rượu nào. Tới đây. Rượu của ngài.
Vậy hôm nay chúng ta uống tới đây thôi. Hôm khác lại tụ tập tiếp. Mời dùng tự nhiên. Được, hôm nay uống tới đây đã. Lần sau chúng ta lại tụ tập. Được. Của chủ nhiệm Quách phải không? Phải. Cảm ơn. Không có gì. Chủ nhiệm Quách, rượu của ngài.
Bà chủ quán các cậu đâu? Bà chủ của chúng tôi đi bàn chuyện làm ăn rồi. Tối muộn thế này, bàn chuyện làm ăn gì chứ? Làm ăn không tốt, sao trả tiền thuê phòng cho ngài được? Ngài cứ tự nhiên. Ai bảo cậu trả tiền phòng? Chị Ngọc về rồi ạ.
Chị Ngọc, có rảnh uống ly rượu không? Chị Ngọc, chào buổi tối. Chị Ngọc. Chị Ngọc, nay chị đẹp thật. Chị Ngọc. Chủ nhiệm Quách. Vẫn chỗ cũ. Anh ta tới từ khi nào vậy? Mới tới được một lúc. Mới tới được một lúc mà đã uống thành như vậy. Tiểu Lục.
Thêm ly rượu nữa. Tiểu Lục. Uống nước đi. Về rồi à? Sao tôi cứ có cảm giác trên người cô có mùi máu tanh nhỉ? Ai anh chả ngửi thấy có mùi máu tanh. Về được vài ngày, chuyện trong nhà thế nào rồi?
Bây giờ người Đức và người Nhật Bản đang đánh nhau. Cô nói xem, có thể thế nào được chứ? Cô về đúng lúc lắm, nào. Cô rót rượu cho tôi đi. Tôi không bán rượu cho anh nữa. Cô kinh doanh quán bar, không bán rượu thì bán gì? Bán thân. Anh muốn không?
Tôi mua không nổi. Tôi nghe nói Học viện quân sự Liệt Hỏa của các anh lại khai giảng rồi. Nó khai giảng là việc của nó liên quan quái gì tới tôi? Anh vừa là phó chủ nhiệm vừa là thầy chiến thuật. Sao lại không liên quan tới anh? Chị Ngọc.
Để anh ấy chợp mắt ở đây một lúc. Đợi anh ấy tỉnh rượu rồi dìu lên lầu. Bảo nhà bếp chuẩn bị chút đồ ăn với cháo trắng. Anh ấy tỉnh lại, cần đồ ăn. Vâng ạ. Lương Thần, cậu dậy chưa? Đến đây, đến đây. Lương Thần. Đến đây, đừng giục nữa.
Lương Thần. Chỗ này khí thế thật đấy. Đây là hoàng cung sao? Đồ nhà quê. – Cậu, cậu mắng ai đấy? – Cậu làm gì vậy? Sao cậu lại chen hàng? Bỏ đi. Bỏ đi, bỏ đi, Lương Thần. Bỏ đi. Chen hàng thì sao? Lương Thần, ăn trứng gà đi. Cảm ơn.
Chào buổi sáng. Chào buổi sáng. Chào buổi sáng. Chào cậu. Tôi tên Hoàng Tùng. Tôi biết. Đại lực sĩ hả? Tôi tên Kỷ Cẩn. Cậu ta là Thẩm Quân Sơn. Chào cậu. Tôi tên… Hoàng Tùng. Cậu đừng để ý cậu ta. Cậu ta là vậy đó. Cò hương, cậu tên gì?
Cậu gọi ai cò hương đấy? Nóng tính vậy. Tôi chỉ tùy tiện hỏi một câu thôi mà. Tên gì thế? Tôi tên Tạ Lương Thần. Tạ Lương Thần? Tên cũng hay đấy chứ. Vậy quê các cậu ở đâu? Quê tôi ở Sơn Đông. Quê tôi ở Bắc Kinh. Bắc Kinh?
Bắc Kinh sao lại chạy tới đây? Tôi là người ở đây. Sau này chúng ta đều là bạn học rồi. Có chuyện gì cứ nói. Tất cả đọc báo hôm nay chưa? Đức và Nhật Bản khai chiến chính là ở Sơn Đông chính là lúc này. Trên báo đang chửi. Chửi rất đúng.
Nhưng họ đang chửi ai? Chửi người Đức? Hay chửi người Nhật Bản? Sai. Họ đang chửi quân đội nước mình Đang chửi quân nhân chúng ta. Đang chửi tôi. Cũng là đang chửi các cậu. Hôm nay là Sơn Đông. Ngày mai chính là Phụng An. Khi vùng trời Thuận Viễn
Dày đặc máy bay ném bom của địch, khi trên đường đầy đại bác và xe tăng của địch, các cậu muốn trông chờ vào ai? Chính phủ Bắc Kinh hay quân cách mạng miền Nam? Khi bố mẹ, người thân của các cậu bị cuốn vào khói lửa chiến tranh,
Khi vợ con, chị em của các cậu bị quân địch làm nhục, các cậu còn muốn trông chờ vào ai? Các cậu chẳng trông chờ được vào ai cả. Các cậu chỉ có thể dựa vào chính mình. Mọi sự lên án, kháng nghị đều vô ích. Cuối cùng
Các cậu chỉ có thể dựa vào khẩu súng trong chính tay các cậu. Các cậu là học viên khoá thứ bảy của Học viện quân sự Liệt Hỏa. Tôi dám bảo đảm các cậu là nhóm binh sĩ có tố chất kém nhất tôi từng gặp. Nhưng cũng gan dạ nhất.
Đa số các cậu đều xuất thân không tồi. Từng đọc sách, cũng từng đi học còn có người đi du học phương Tây về. Bây giờ người có chút sản nghiệp đều sẽ chạy về phía Nam. Thậm chí có người còn trực tiếp ra nước ngoài tránh nạn.
Còn các cậu lại chọn đầu quân vào lúc này là đã đủ để chứng minh sự dũng cảm của các cậu. Cho nên để báo đáp lòng dũng cảm của các cậu. Tôi bảo đảm sẽ khiến các cậu trải qua cuộc huấn luyện gian khổ nhất.
Huấn luyện các cậu trở thành đội quân tiên phong tinh nhuệ nhất. Trên chiến trường tương lai bảo vệ quốc gia của chúng ta bảo vệ nhân dân chúng ta. Các cậu có lòng tin không? Có. Nói to lên. Có. Cậu làm sao vậy? Báo cáo thầy.
Sáng nay ăn nhiều trứng gà quá nên bị chướng bụng. Không được cười. Đừng nhiều lời, nhanh lên. Chủ nhiệm Lã. Đừng đẩy tôi. Bạn học này ngủ mãi trong ký túc xá. Tối qua cậu không nghe rõ quy định à? Thưa thầy, tối qua thầy nói nhiều như thế,
Sao em nhớ được chứ? Xem ra trí nhớ của cậu không tốt lắm. Thưa thầy, thực ra không phải em cố ý không dậy. Em, em thực sự không nghe thấy tiếng chuông báo thức đó. Còn…Ừm… Ừm… Đúng vậy. Còn cậu ta, chính là cậu ta. Hôm qua…
Hôm qua em bảo cậu ấy gọi em dậy nhưng cậu ta không gọi hại em tới muộn. Thầy nói xem, có phải cậu ta cũng phải có trách nhiệm? Hay thầy bỏ qua lần này đi. Lần sau em không tái phạm nữa. Cậu. Nếu mai cậu ta vẫn không dậy được,
Thì cậu và cậu ta cùng chịu phạt. Có ý kiến gì không? Không có. Nói to lên. Không có. Ở Liệt Hỏa không được nói điều kiện, không có nể tình. Tôi hy vọng các cậu đều nhớ kỹ cho tôi. Chỉ duy nhất một điều các cậu có thể làm
Chính là phục tùng mệnh lệnh. Nghe rõ chưa? Rõ. Rõ. Đứng lại. Tắm bồn. Bên đó. Thầy… Đưa xuống. Đi. Thầy, vậy cậu ta, cậu ta thì sao? Tắm bồn là cái gì? Thoải mái không? Nghiêm. Thoải mái. Bên phải quay. Các cậu, các cậu cũng tắm rồi à? Ừ, ừ, ừ.
Giậm chân tại chỗ. Đều tắm rồi. Hay vậy à. Tất nhiên. Lương Thần. Lương Thần. Cậu không sao chứ? Không sao, đi thôi Đi. Bước lên. Nhanh, nhanh lên. Bước lên. Nhanh lên. Nhanh, nhanh lên. Các cậu là lính không phải đàn bà. Tên còi kia nhanh lên. Lương Thần, cố gắng lên.
Lương Thần, cố gắng lên. Nhanh lên, im miệng. Cố gắng lên, Lương Thần. Thằng nhóc này sắp không chịu được rồi. Cậu ấm nhà giàu có bao nhiêu bản lĩnh chứ? Chắc ngày mai sẽ phải nghỉ học thôi. Nhổ vào! Đồ vô dụng. Lương Thần, cậu có vác được không?
Hay để mình tôi vác. Không sao. Tôi vác được. Vậy cậu cố lên. Cố gắng lên. Đích ở ngay phía trước kia rồi. Cố gắng lên. Đồ ăn hại. Đồ vô dụng. Nếu chuyện gì cậu cũng dựa vào người khác vậy giờ cậu đi dọn đồ rồi cuốn xéo về nhà.
Kẻo sau này trên chiến trường liên lụy tới các anh em khác. Thầy Tống, cậu ấy… Câm miệng. Tôi cho cậu nói chưa? Ai cho cậu nói? Giờ cậu giúp cậu ta chẳng qua là muốn cậu ta chết sớm khi ra chiến trường. Các cậu là lính,
Không có gì là không làm được. Tiếp tục tiến về phía trước. Nhanh. Lương Thần, cố lên. Lương Thần, cố gắng lên. Cố gắng lên. Chạy đi Em chạy đi xem nào. Người đẹp, em còn muốn chạy đi đâu? Anh. Đánh nó, đánh nó. Bỏ ra. Tránh ra. Anh bỏ ra.
Tương Tương, chạy mau. Đừng đánh anh tôi. Anh. Tương Tương, anh. Chạy mau. Đuổi theo. Tương Tương, chạy mau. Không được dừng. Nhanh lên. Hôm nay anh nói hay thật đấy. Làm tôi nghe mà nhiệt huyết sục sôi luôn. Vậy sao? Thật đáng tiếc. Xem ra tôi già rồi
Nên không còn cảm thấy nhiệt huyết sục sôi nữa. Anh chỉ đường cho họ đến cuối cùng bản thân anh lại chẳng cảm nhận được gì à? Thanh niên luôn nhiệt huyết, nhiệt huyết thì càng dễ tin tưởng hy vọng. Tôi đoán chắc, thằng nhóc đó sắp không chịu được nữa rồi.
Cậu ấm nhà giàu thì có thể kiên trì được bao lâu chứ? Lần này quả thật cậu ta lãnh đủ rồi. Lại chả vậy. Đứng lại. Đến đây. Đến đây, nào. Nào. Tôi đánh chết các người. Đừng để cậu ta chạy. Mấy người các cậu nhanh lên. Bắt lấy cậu ta. Đứng lại.
Đừng chạy. Đứng lại, đứng lại. Không đánh nữa. Đừng chạy. Đã bảo là không đánh nữa rồi. Tôi quay về thủy lao ngay đây. Đánh cậu ta. Thằng nhãi này, nhớ mặt tao ấy. Đã nói là không đánh nữa rồi. Các người có nói lý lẽ giang hồ không hả?
Sao cậu lại về một mình? Lương Thần đâu? Lương Thần và tôi bị rớt lại phía sau. Cậu ấy sợ liên lụy tôi về muộn phải chịu phạt nên bảo tôi về một mình trước. Cậu ấy cứ bắt tôi về. Cậu ấy cứng đầu lắm. Cũng đúng. Cậu nói đàn ông con trai
Mà không cứng đầu, có thể làm lính sao? Tập hợp. Buổi huấn luyện hôm nay kết thúc tại đây. Bây giờ đến nhà ăn ăn cơm. Giải tán. Báo cáo. Thầy Tống. Phục tùng mệnh lệnh. Giải tán.