Full HD | Phim Ngiệt Huyết Siêu Hay | Trường Quân Đội Liệt Hoả Tập 03 | iQiyi Vietnam
Học Viện Quân Sự Liệt Hỏa Tập 3 Đây không phải phòng của tôi. Mấy người thật xấu xa. Sao giờ cậu mới về? Mát không? Mát chết đi được. Thoải mái hơn vác gỗ. Ngày mai tôi phải đánh gục toàn bộ bọn họ. Ngày mai
Tôi không muốn là người về cuối cùng nữa. Cậu xem bộ dạng của cậu kìa. Cậu xem bộ dạng của cậu kìa. Tôi không muốn ngâm nước nữa. Dậy. Tôi kéo cậu. Nào. Dì Ngọc. Ai vậy? Là tôi. Là cô à? Trở về lúc nào thế? Tôi mới trở về mấy ngày nay.
Tiểu Quân đâu? Tôi tìm cô ấy có chút chuyện. Bên kia. Vậy tôi qua đó trước. Lát nữa tìm dì nói chuyện. Tiểu Quân. Tiểu Trương, cầm lấy này. Ai vậy? Sao, sao cậu lại mặc thành như vậy? Tối muộn rồi còn đeo kính râm làm gì?
Tôi sợ người khác nhận ra tôi. Mấy ngày nay chẳng bình yên chút nào. Mấy hôm trước tôi còn bị một tên lưu manh theo dõi,. suýt nữa thì bị người ta bắt cóc tống tiền. Lại nữa rồi. Là tự cậu thần hồn nát thần tính thì có.
Cái gì mà tôi thần hồn… Ở đây làm gì có lưu manh, cũng không ai biết cậu đâu. Tháo xuống đi. Cậu đùa tôi đấy à? Tôi nổi tiếng như thế, không ai biết tôi sao? Không tin à? Nhanh tới xem. Khúc Mạn Đình ở đây, Khúc Mạn Đình ở đây.
Khúc Mạn Đình á? Không ai biết cậu đúng chứ? Thật buồn cười. Người chỗ này của các cậu đều không xem báo sao? Làm ơn đi. Thời buổi này, người tới đây uống rượu còn có mấy người biết chữ chứ? Dù có biết chữ, cũng là đọc báo thời sự chính trị.
Thời buổi này còn có mấy người chú ý tin tức bên lề nữa chứ? Rót cho tôi cốc nước. Cậu nói xem ngôi sao lớn như cậu, tình hình phía Bắc không ổn định như vậy, cậu không ở Thượng Hải hưởng phúc, chạy tới Thuận Viễn làm cái gì?
Tôi nhận một bộ phim. Qua hai ngày nữa quay ở đây. Còn có phim không quay ở Thượng Hải, đặc biệt chạy tới Thuận Viễn quay sao? Phim do Thẩm đại thiếu gia đầu tư đúng không? Sao có thể chứ? Sao không thể chứ? Anh ấy là ân nhân của cậu đó.
Cậu đừng có đắc tội người ta. Anh ta là ân nhân của ai chứ? Tôi là minh tinh, chứ không phải gái tiếp khách. Có gì khác nhau? Theo tôi thấy, cậu gả cho anh ấy là được rồi. Cậu xem anh ấy có tiền có thế,
Nuôi một người cậu tuyệt đối không thành vấn đề. Hiện giờ chiến tranh loạn lạc… Cậu nghe tôi nói. Hiện giờ chiến tranh loạn lạc, Thân con gái như cậu một mình lang bạt bên ngoài cũng không dễ dàng. Được rồi, được rồi, cậu đừng nói nữa.
Ở nhà tôi nghe bố mẹ tôi càm ràm, tới đây tôi còn phải nghe cậu càm ràm. Cậu có phiền không hả? Vậy cậu yên phận gả đi. Cậu xem. Cơ hội không đến lần thứ hai đâu. Tôi nói cho cậu biết. Thẩm Thính Bạch hiện tại là tên đầu óc ngốc nghếch
Thế nên anh ấy mới thích cậu. Đợi tới một ngày anh ấy khôn ra rồi, anh ấy sẽ thích người phụ nữ khác mất. Vậy tôi thật sự phải cảm ơn người phụ nữ đó rồi. Trời ạ. Anh ta thích tôi thì tôi phải cưới anh ta à?
Đàn ông trên đời thích tôi nhiều vô kể. Hơn nữa, Tôi tự mình kiếm tiền sạch sẽ. Tôi tiêu tiền tâm lý thấy thoải mái. Sao tôi phải dựa dẫm vào anh ta? Cậu không dựa vào anh ấy?
Cậu không dựa vào anh ấy thì hiện tại cậu có thể ngồi ở đây à? Cậu sớm đã bị bắt cóc tống tiền ở Parimo rồi. Sao cậu biết chuyện này? Tôi… Tôi, hôm đó tôi… Muốn… Muốn giới thiệu người bạn cho cậu làm quen thì gặp phải.
Thế mà cậu không cứu tôi? Cậu còn nói nữa. Tôi sợ chết khiếp. Tôi cứu cậu thế nào được? Tôi đánh không lại hắn. Hơn nữa, tôi cứu cậu rồi, -Xùy, xùy, xùy. -Thẩm đại thiếu gia sao có thể anh hùng cứu mỹ nhân được? Hôm nay cậu tới đây làm gì?
Cậu làm thêm ở đây, quen biết rất nhiều người của Học viện quân sự Liệt Hỏa phải không? Sao thế? Tôi nói cho cậu biết. Sau đó tôi điều tra tên khốn đó, buổi tối hắn đã tới Học viện quân sự Liệt Hỏa.
Cậu biết ngày hôm đó hắn khiến tôi khó xử chừng nào không? Hắn vỗ mông tôi. Cười cái gì vậy chị hai? Bối rối lắm đấy biết không? Đừng để tôi bắt được hắn. Xem tôi có hành chết hắn không. Dựa vào khả năng của cậu á?
Cũng đâu phải tôi tự mình ra tay. Cậu nói cho tôi biết, tên khốn này khi nào nghỉ lễ, khi nào về nhà là được. Nếu cậu nói Học viện quân sự Liệt Hỏa, tôi quả thực có quen một người. Cậu quen à? Thật không? Ai thế? Tôi có quen không?
Giáo viên hay học sinh? Đừng, đừng hỏi nhiều thế. Tôi hỏi giúp cậu là được chứ gì? Tên là gì? Cố Yến Tranh. Ngâm nước cả một ngày, khéo bị cảm rồi. Chỗ tôi có thuốc này. Cho cậu. Đừng nói chuyện với tôi. Để tôi bình tĩnh một chút.
Uống hay không tùy cậu. Ngày mai cậu sẽ đến đúng giờ chứ? Tôi đang nói chuyện với cậu đấy. Ngày mai nếu cậu lại tới muộn, tôi cũng phải tắm bồn cùng cậu. Xem tâm trạng đi. Hiện giờ tôi rất rối. Đồ thần kinh. Tôi chẳng thèm để ý đến cậu.
Chào buổi sáng. Chào, chào buổi sáng. Lát nữa gặp. Cố Yến Tranh. Dậy đi. Dậy đi. Dậy đi. Tôi muốn tốt cho cậu thôi. Cậu bị điên à? Tránh ra. Cậu buông ra. Cậu buông ra. Phục hay không? Phục hay không? Tránh đường. Thế nào? Thế nào? Buông ra. Không lên nổi.
Không lên nổi, không lên nổi. Nhìn tôi này. Đứng lại. Cậu rảnh lắm à? Thầy tha cho em đi. Câm miệng lại. Không phải cậu rất rảnh sao? Thầy Tống, bên ngoài có người tìm thầy. Biết rồi. Hai người thành thật chút cho tôi. Nghe rõ chưa? Nghe rõ rồi. Nghe rõ rồi.
Làm gì đấy? Cố Yến Tranh. Cố Yến Tranh, tôi phải giết cậu. Hôm nay tập luyện đủ mệt rồi, trở về nghỉ ngơi chút đi. Phải đó. Hai người này lại cãi nhau rồi. Xảy ra chuyện gì thế? Không cần khách khí. Mặc kệ bọn họ đi. Cả ngày ồn ào.
Đánh chết cậu, tên khốn này. Sao lại đánh nhau nữa rồi? Phải đó. Buông tay. Lại đánh nhau rồi. Lương Thần. Sau này cậu có thể đừng đánh nhau với Cố Yến Tranh không? Cậu đánh không lại cậu ấy, cuối cùng người bị thương vẫn là cậu. Cậu cho rằng tôi muốn à?
Là cậu ta bắt nạt người quá đáng. Thực ra, tôi cảm thấy con người cậu ấy cũng không xấu tới mức đó. Con mắt nào của cậu nhìn ra cậu ta không xấu tới mức đó? Cậu ta là một tên khốn. Được rồi. Đừng nói cậu ấy nữa. Ngày kia được nghỉ rồi,
Cậu đi đâu? Tôi, tôi tới chỗ bạn tôi. Còn cậu? Tôi đến nhà chị tôi. Đúng rồi. Lần trước nghe cậu nói chị cậu gả cho người ở đây rồi. Tôi và chị tôi còn có em trai tôi chúng tôi cùng chạy nạn tới đây. Tôi làm lính.
Chị tôi gả cho người ta. Em trai tôi đi học trong thành, đã học tới trung học rồi. Vậy sao? Vậy khá có triển vọng đó. Nhà chúng tôi có em trai tôi là thông minh nhất. Từ nhỏ, bố tôi nói, nhà tôi có đập nồi bán sắt
Cũng phải có một người đi học. Đợi sau này thi đỗ tú tài cũng coi như là làm rạng rỡ tổ tông. Đáng tiếc. Hiện giờ không còn tú tài nữa rồi. Có điều em trai cậu giờ học trường trung học cũng coi như là thi đỗ tú tài rồi
Hai người làm gì thế? Không có gì. Không ngờ môn đó lại rất thú vị. Tôi cũng không ngờ đến. Tiểu Quân. Bạn tôi tới rồi. Tôi đi trước. Bye bye. Bye bye. Ai thế? Tương Tương. Không quen. Mình nhớ cậu chết đi được. Chúng ta mau đi thôi. Đi thôi, đi thôi.
Cậu có nhớ mình không? Mình nhớ cậu chết đi được. Người này là ai thế? Đi. Thế nào? Cậu huấn luyện ở Học viện quân sự Liệt Hỏa có khổ không? Cậu vẫn chịu được chứ? Người ở cùng cậu là ai thế? Cậu ấy có phát hiện cậu là nữ không?
Đừng nhắc đến cậu ta với mình nữa. Nhắc tới cậu ta là mình thấy phiền. Sao thế? Cậu ấy bắt nạt cậu à? Tạm thời không nói chuyện này nữa. Mình nói cho cậu một chuyện. Mấy ngày này mình ở tạm nhà cậu nhé. Trường học cho nghỉ,
Các bạn học đều về nhà, mình không muốn ở ký túc xá một mình. Mình cảm thấy chuyện cậu nữ giả nam càng ít người biết càng tốt, cho nên mình không nói cho bố mẹ mình biết. Cậu xem cậu mặc như vậy không thích hợp … để đến nhà mình lắm.
Vậy phải làm sao? Mình có cách. Theo mình. Mẹ. Mẹ con về rồi. Mẹ. Tạ Tương tới rồi à? Nhanh lại đây. Cô nhìn con một chút. Con chào cô. Trường cho nghỉ rồi à? Con gầy đi rồi, còn đen đi nữa. Dạo này bài tập ở trường hơi nhiều
Cho nên con gầy đi một chút. Con gái con đứa ở trong trường phải chú ý chăm sóc bản thân. Tối nay đừng về nữa. Cô nấu vài món ngon cho con bồi bổ. Đúng rồi Bố mẹ con gần đây thế nào? Thoáng một cái đã rất lâu rồi không gặp.
-Nhớ năm đó chúng ta ở cùng nhau… -Mẹ. Mẹ đừng dài dòng nữa. Sắp tới Tương Tương sẽ ở nhà chúng ta. Buổi tối chúng con muốn ra ngoài ăn. Ra ngoài ăn làm gì? Vừa đắt vừa không sạch sẽ. Mẹ chuẩn bị xong cả rồi. Có bạn mời. Bạn nào mời?
Trai hay gái? Con gái. Chúng con đi trước đây mẹ. Đi, đi, đi. Cô ơi, chúng con đi đây. Con đi đây. Về sớm chút nhé. Mẹ mình thật là dài dòng chết đi được. Các bà mẹ đều như vậy. Cũng đâu phải cậu chưa từng gặp mẹ mình.
Cậu muốn đưa mình đi đâu? Phía trước có một nhà hàng tây cao cấp. Nhà hàng tây cao cấp? Bạn nào mà xa xỉ thế? Cậu không cần quan tâm. Đi theo mình là được. Tiểu thư, xin chào. Cô đi mấy người? Xin chào. Khúc tiểu thư đặt chỗ. Bên này.
Cảm ơn anh. Tiểu Quân, ở đây. Bên này. Cậu đi đâu thế? Cậu tới muộn nửa tiếng đồng hồ đấy. Đạo diễn tên tuổi cũng không dám để tôi đợi lâu vậy. Vâng, vâng. Cậu quý nhân bận việc. Giới thiệu một chút đi. Đây là bạn tôi, Tạ Tương. Tạ Tương,
Đây là Khúc Mạn Đình, đại minh tinh nổi tiếng khắp bến Thượng Hải, bạn cùng lớn lên từ nhỏ của mình. Cái gì mà nổi tiếng khắp bến Thượng Hải? Tôi nổi tiếng khắp cả nước được không? Tạ Tương đúng không? Tôi là Khúc Mạn Đình. Con người tôi rất hiền lành
Đừng gò bó quá. Người bạn này của cậu căng thẳng chưa kìa. Ngồi xuống, ngồi xuống đi. Ngồi đi. Sao thế? Nhìn cô ấy đắc ý kìa. Bạn học này, trước đây có phải chúng ta từng gặp nhau rồi không? Sao tôi cảm thấy cậu nhìn quen thế? Chắc không đâu.
Chúng ta chưa từng gặp nhau. Vậy sao? Nhà cậu ở đâu? Cũng ở Thuận Viễn à? Không phải. Nhà chúng tôi ở Bắc Kinh. Trước kia tôi chưa từng tới Thuận Viễn, cũng chưa từng tới Thượng Hải. Tôi thấy cậu thật sự có chút quen.
Nhưng không nhớ ra được đã gặp ở đâu. Không nhớ ra thì đừng nghĩ nữa. Nhanh gọi món đi. Đói sắp chết rồi. Đợi chút. Người chưa tới đủ. Còn có ai nữa? Còn có ai nữa? Thẩm đại thiếu gia. Không cho anh ta tới, anh ta cứ tới.
Anh Thẩm, mời đi bên này. Cậu lại làm sao thế? Đấy là bạn học của mình. Xin chào. Mạn Đình, Đây là em trai của anh, Thẩm Quân Sơn, vừa đi du học về. Ngày trước, hồi nhỏ, hai người từng chơi với nhau, còn nhớ không? Thẩm Quân Sơn à? Em nhớ.
Ngày trước hồi nhỏ cậu ấy luôn theo đuôi anh, chảy nước mũi thật ngốc. Nhưng cậu, giờ cậu thay đổi nhiều quá. Thật sự thay đổi rất nhiều. Khúc tiểu thư cũng thay đổi rất nhiều. Tối hôm đó ở Parimo, tôi không nhận ra luôn. Buông ra. Đại ca, đại ca.
Đại ca, cứu em. Đại ca, đại ca. Tôi nhớ ra rồi. Sao hôm đó cậu không cứu tôi? Vị này còn chưa giới thiệu. Mạn Đình, còn không giới thiệu một chút? Bạn của Tiểu Quân. Tên là… Tên là… Thật ngại quá bụng tôi đau. Tôi đi vệ sinh chút.
Tôi đi cùng cậu ấy. Chúng ta gọi món trước. Nào. Tiêu rồi, tiêu rồi, tiêu rồi. Thẩm Quân Sơn kia là bạn học của mình. Ban nãy mình làm vậy có phải rất mất tự nhiên không? Chắc chắn cậu ấy nhận ra mình rồi.
Cậu ấy có lẽ không chú ý tới cậu đâu. Hơn nữa, cậu mặc đồ nữ lại còn đội tóc giả, có lẽ không dễ nhận ra vậy đâu. Còn nữa, cậu đi gặp người bạn minh tinh kia của cậu, sao không nói với mình một tiếng?
Lần trước mình từng gặp cô ấy ở Parimo. Mình nghĩ lần trước chưa giới thiệu cậu quen cô ấy, mình liền đồng ý lời mời của cô ấy. Hơn nữa lần trước loạn như thế, sao cô ấy nhớ nổi cậu? Không phải. Là trước khi biểu diễn, tại nhà vệ sinh nữ,
Mình bị cô ấy coi thành lưu manh đánh một trận. Vậy cậu, cậu cũng không nói cho mình, làm sao mình biết được chứ? Tiêu rồi, tiêu rồi Cậu ấy chắc chắn nhận ra mình rồi. Làm sao đây? Cậu bình tĩnh trước đã. Đừng tự mình dọa mình, làm rối tình hình.
Hay, hay là như vậy đi. Cậu về trước. Sau đó, mình đi nói chuyện với họ một lúc. Như vậy được không? Có lẽ không vấn đề gì. Mình sẽ nói cậu có việc về trước rồi. Mình đi thăm dò xem thế nào. Vậy mình đi trước đây.
Cậu đi trên đường một lúc rồi cậu về nhà mình. Mình thăm dò xong lập tức trở về. Cậu về sớm chút. Không sao, không sao. Cẩn thận chút. Dừng xe. Thiếu gia, sao thế? Không có gì. Đi thôi. Mì tới rồi. Tranh thủ còn nóng ăn đi.
Mau, tranh thủ còn nóng ăn đi. Thơm quá. Hôm nay vị Thẩm nhị thiếu gia đó thật sự là bạn học của cậu à? Đúng vậy. Cậu thật hạnh phúc. Vị Thẩm nhị thiếu gia đó vừa anh tuấn vừa tri thức, nghe đâu còn đi du học về.
Nếu mỗi ngày mình cũng có thể nhìn thấy cậu ấy, đừng nói đóng giả nam, đóng giả xác chết mình cũng bằng lòng. Còn nói nữa. Hôm nay suýt chút nữa dọa chết mình rồi. May mà họ không nhận ra. Cậu yên tâm đi. Mình đã thay cậu quan sát rồi.
Họ không nhận ra cậu đâu. Cậu chưa nhìn qua dáng vẻ nghiêm túc của cậu ấy. Dáng vẻ gì? Có phải vô cùng anh tuấn, vô cùng đẹp trai, vô cùng có phong độ không? Mê trai. Cậu nói cho mình nghe chút đi mà. Cậu đừng ăn nữa. Là rất đẹp trai.
Có điều nhà họ rốt cuộc có gia cảnh thế nào? Hình như khá lợi hại. Khá lợi hại? Người ta là rất lợi hại đấy. Thẩm đại thiếu gia là hội trưởng thương hội Thuận Viễn. Anh ấy là nhân vật có nhiều tai mắt, quan hệ sâu rộng khắp thành Thuận Viễn.
Nhà họ với nhà họ Khúc là quan hệ thân thiết nhiều đời. Thẩm đại thiếu gia từ nhỏ đã thích Khúc Mạn Đình. Có điều mình và anh ấy cũng không có tiếp xúc nhiều. Tương Tương à, gần đây mình nghe bố mình nói, gần đây mỗi ngày báo chí đều đăng
Đâu đâu cũng đánh trận, chết rất nhiều người, nghe thôi đã sợ chết đi được. Cậu nói giờ cậu vào Học viện quân sự Liệt Hỏa, tương lai có phải ra chiến trường không? Một cô gái như cậu không sợ sao? Nếu anh cậu còn sống,
Chắc chắn sẽ không muốn nhìn thấy cậu như vậy. Các anh muốn làm gì? Chịu ủy thác của người khác, tới thăm hỏi ngài. Chịu ủy thác của người khác? Họ cho các anh bao nhiêu tiền? Tôi có rất nhiều tiền. Tôi cũng có thể cho các anh. Quý ngài này,
Thật ngại quá. Làm nghề nào có quy tắc nghề đó. Hôm nay chúng tôi không thể nhận kèo này của ngài. Ra tay. Các, các vị đại ca, các anh muốn đánh tôi cũng, cũng phải nói cho tôi biết tôi đã đắc tội người nào chứ.
Để tôi chết rõ ràng chút được không? Nói tới người mà ngài đắc tội, cô ấy thật sự là thần tiên. Câm miệng. Các anh rốt cuộc làm sao thế hả? Tôi nói bao nhiêu lần rồi. Đừng có tiết lộ thân phận của tôi. Có hiểu quy tắc không vậy?
Không cần hỏi bọn họ nữa. Là tôi kêu họ tới. Lúc đầu khi anh hạ nhục tôi, sớm nên biết có ngày này Nếu sớm biết là cô, tôi đã không cần phải phí sức thế. Anh có ý gì? Ra tay đi. Chạy mau. Người đẹp, cô có biết không,
Giữa đêm, một cô gái đi trên đường cùng ba tên lưu manh rất không an toàn. Anh gần tôi thế làm gì? Anh tránh xa tôi ra. Không phải cô muốn xử tôi sao? Hiện giờ tôi đứng đây, cô cứ tự nhiên đi. Chuyện hôm nay coi như xong đi.
Hôm khác chúng ta hẹn lại. -Được thôi. -Nói sau đi. Cô nói hôm khác thì là hôm khác à? Để cô đi như vậy chẳng phải tôi rất mất mặt sao? Vậy anh muốn thế nào? Hay thế này đi. Những hiềm khích trước kia chúng ta cứ thế bỏ qua đi. Hiện tại,
Cô tự lấy thân mình tặng tôi. Anh làm gì thế? Đừng làm bậy. Như này có tính không? Anh đứng yên, đứng yên đó cho tôi. Tên họ Cố kia. Tôi, tôi sớm muộn cũng sẽ tìm người đánh chết anh. Cố Yến Tranh, cậu vừa đi đâu thế? Ai ở ký túc xá?
Chu Ngạn Lâm. Gọi tới đây. Được thôi. Yến Tranh. Anh em nghe nói có rượu uống. Cậu bỏ xuống. Thiếu bát. Nhanh đi lấy. Chỗ tôi có, tôi đi lấy. Chỗ tôi cũng có. Nhanh chút. Đói chết rồi. Thầy Quách. Làm gì đó? Đói rồi. Nên ăn chút đồ. Tôi
Vừa hay đi qua đây. Xin chút nước. Rót ít thôi. Nước này nguội rồi. Tôi thích uống nước lạnh đấy. Rót đi. Sao thế? Cậu không biết trong trường không cho phép uống rượu à? Em không biết. Lần sau không uống nữa. Lần sau à? Còn có lần sau à?
Phạt cậu dọn dẹp nhà vệ sinh một tháng. Chuyện này… Thầy Quách… Bình này… Xin chào thầy Quách. Nào. Cậu và Cố Yến Tranh giống nhau, cùng chịu phạt. Thầy! Tại sao ạ? Đám nhãi con này. Thật là xui xẻo quá mà. Lương Thần. Lương Thần. Thật không muốn sống nữa.
Cậu ấy sao thế? Lương Thần. Cậu sao thế? Các cậu xong việc chưa? Xong việc rồi thì nhanh ra đi. Tôi phải chùi nhà vệ sinh. Cậu chùi nhà vệ sinh của cậu đi. Tôi tôi đâu ảnh hưởng tới cậu. Đúng vậy. Kỳ quái. Cậu ấy sao vậy? Cố Yến Tranh.
Tại sao cậu không chùi nhà vệ sinh? Tại sao tôi phải đi chùi nhà vệ sinh? Tại sao cậu phải đi? Người thầy phạt là cậu chứ không phải tôi. Tôi là bị cậu liên lụy. Tôi cũng bị liên lụy. Được thôi. Vậy tôi cũng không làm nữa. Ngày mai cùng tắm bồn.
Tôi có cách, đi theo tôi. Đây. Đây, đây, đây. Đây. Đều tại cậu. Nghĩ ra cái ý tưởng chết dẫm gì vậy chứ. Cậu không tự đi kiểm tra, cậu còn trách tôi. Tôi kiểm tra thế nào? Yên lặng. Nhanh khiêng đi. Anh đầu bếp, còn đồ ăn không?
Chỉ còn mỗi canh thôi. Hết rồi sao? Hết rồi. No quá. Còn thừa cái to thế này. Lại không có cơm ăn. Cậu sao thế? Cậu chưa ăn cơm à? Đợi tôi chút. Không cần đâu. Thực ra tôi không đói lắm. Không có gì. Sắp hết hạn rồi. Uống kèm cả thuốc nhé.
Tránh đau bụng. Cảm ơn cậu. Đi trước đây. Lương Thần. Tôi biết tiểu tử cậu trốn ở đây mà. Có phải còn chưa ăn cơm không? Ký túc của tôi có chút đồ ăn. Cậu cùng tôi trở về ăn đi. Không cần nữa. Tôi vừa ăn xong. Cậu ăn, đây là cái gì?
Bánh quy. Cho tôi một cái Không được. Bánh này hết hạn rồi. Tôi sợ cậu ăn vào đau bụng. Nhìn có vẻ vẫn ngon. Ngồi đi. Được, được, được. Lợi hại. Đánh rất lợi hại. Có bản lĩnh. Cậu làm gì thế? Cậu làm gì thế hả? Lương Thần. Lương Thần.
Các cậu đang làm gì vậy? Tạ Lương Thần. Cậu không sao chứ? Cố Yến Tranh, đưa cậu ấy tới phòng y tế. Em sao? Tại sao lại bắt em đi? Có ý kiến à? Đi thôi. Tôi có thể tự đi. Đi thôi, đi thôi. Đi. Sao lại bị thương?
Lúc luyện tập bị đao gỗ của bạn học chém trúng. Đau không? Đau ạ. Cởi áo ra. Tôi xem cho cậu. Bác sĩ, có thể không cởi áo không? Tại sao? Em không quen cởi áo trước mặt người khác. Tuổi còn trẻ, tư tưởng lại rất cổ hủ. Cậu không cởi áo,
Tôi làm sao xem cho cậu được? Lỡ như bị thương tới xương thì phải làm sao? Sẽ không đâu. Chỉ là vết thương nhỏ. Bác sĩ cho em ít gạc và cồn, rồi kê cho em ít thuốc, em tự mình bôi là được. Vậy cũng phải xử lý miệng vết thương, khử trùng.
Nhanh lên. Cậu đi đâu thế? Cậu bị điên à? Như vậy đi. Thuốc này cậu cầm về, giúp cậu ấy xử lý miệng vết thương, băng bó lại chút. Nếu thấy đau ở đâu hoặc còn có triệu chứng gì khác, lại đưa cậu ấy tới gặp tôi. Cậu không biết gõ cửa à?
Cậu bị điên à? Cậu chạy về đây làm gì? Không cần cậu quan tâm. Ai rảnh quan tâm cậu? Cần tôi bôi thuốc giúp cậu không? Không cần. Không cần thì thôi. Tạ Lương Thần, không phải cậu là con gái đấy chứ?