Full HD | Phim Ngiệt Huyết Siêu Hay | Trường Quân Đội Liệt Hoả Tập 32 | iQiyi Vietnam
Học Viện Quân Sự Liệt Hỏa Tập 32 Tạ Lương Thần. Sinh nhật vui vẻ. Mẹ tôi bà ấy chả biết làm gì, nhưng bà ấy thích tổ chức sinh nhật. Cứ đến sinh nhật lại mua nhạc cụ. Ở nhà chúng tôi sinh nhật vui vẻ có nghĩa là tôi yêu em.
Cậu hiểu ý của tôi mà. Lương Thần. Lương Thần. Đùa đó. Lương Thần. Lương Thần, Lương Thần. Cậu không nói gì, tôi cho là cậu đồng ý rồi nhé. Lương Thần. Lương Thần, Lương Thần. Lương Thần, cậu bỏ xuống. Lương Thần, Lương Thần. Tránh ra. Bình tĩnh một chút. Tránh ra.
Đây là nước sôi. Tránh ra, tránh hết ra. Lương Thần, cậu đừng xúc động. Cố Yến Tranh. Lương Thần. Cố Yến Tranh, tôi lột da của cậu. Lương Thần. Cố Yến Tranh. Tôi phải giết cậu. Lương Thần, cậu bỏ xuống. Tôi phải lột da của cậu. Lương Thần. Cậu bình tĩnh một chút.
Cậu chết chắc rồi. Lương Thần, Lương Thần, bình tĩnh. Lương Thần, cậu đừng kích động, Lương Thần. Làm gì vậy? Cái gì thế? Vội đi đầu thai à? Xin hỏi cô là tiểu thư Khúc Mạn Đình đúng không? Tiểu thư. Đúng là cô ấy. Là cô ấy, là cô ấy.
Thật sự là cô ấy. Chụp ảnh đi. Chụp một tấm ảnh đi. Khúc tiểu thư. – Khúc tiểu thư. – Cậu nhận nhầm người rồi. Tôi không phải là Khúc Mạn Đình. Là cô ấy, đúng là cô ấy. Khúc tiểu thư. Chụp một tấm ảnh đi. Khúc tiểu thư, đừng chạy.
Đại thiếu gia. Làm sao đây? Làm em giật cả mình. Tại sao lần nào gặp đen đủi cũng gặp anh? Duyên phận đó. Em không muốn có duyên phận với anh. Em vẫn ổn chứ? Cũng được. Tự em đi được không? Không cần đâu. Em còn tưởng anh biết sửa giày cơ.
Chẳng có gì ghê gớm cả. Giày thì đi được. Ai mà không biết đi giày chứ. Gặp lại sau nhé, Thẩm đại thiếu gia. Anh làm gì vậy? Làm gì đó? Làm gì đó? Thả em xuống. Thẩm Thính Bạch, anh thả.. Em xin anh đó, thả em xuống đi. Nhiều người thế này.
Anh làm gì vậy? Hôm nay lại huấn luyện cả ngày. Mệt chết đi được, đau hết cả cổ. Lưng đau vai nhức, cậu nói xem. Đúng vậy. Đây không phải người sinh nhật hôm qua sao? – Thật là. – Đi, đi, đi. Chính là cậu ấy. Này. Cậu không cần phải thế đâu.
Ai mà chẳng biết Cố Yến Tranh mang cậu ra làm trò tiêu khiển, trêu chọc cậu thôi. Chỉ là tổ chức sinh nhật mà thôi. Ai nói vậy. Tôi vừa xếp hàng ở đó, bọn họ còn nói tôi. Cố Yến Tranh. Đồ khốn khiếp.
Tối qua không về xem như cậu ta biết điều. Nếu để tôi tóm được cậu ta xem tôi có đánh vỡ đầu cậu ấy không. Lương Thần. Con người cậu ta là vậy. Thích nói đùa. Cậu đừng để bụng làm gì. Đúng vậy. Tôi thấy cũng không chắc đâu. Lương Thần.
Tôi khuyên cậu. Hay là đổi phòng sớm đi. Cũng không đến mức đổi phòng. Nói chung tôi chỉ nói đến đây thôi. Nếu sau này xảy ra chuyện gì, đừng trách tôi không nói trước với cậu. Cố đại thiếu đến rồi à? Lương Thần, Lương Thần. Ngồi xuống. Lương Lương. Tạ Lương Thần.
Tạ Lương Thần. Đợi tôi với. Đứng lại. Bỏ tay ra. Vẫn còn giận à? Là do cậu ép tôi làm vậy. Không cần biết tôi đối tốt với cậu thế nào, cậu đều không có phản ứng. Vậy tôi chỉ còn cách như vậy, giữ cậu ở lại trước đã.
Tôi sợ người khác giành với tôi. Sao cậu lại có thể làm chuyện hoang đường như vậy? Hoang đường sao? Tôi bày tỏ tình cảm với cô gái tôi thích mà thôi. Nhưng người khác không biết. Bọn họ sẽ tưởng tôi là kiểu… Tôi không cần biết người khác nghĩ gì.
Chỉ cần tự tôi hiểu là được rồi. Đại thiếu gia. Cậu có thể không để ý, nhưng tôi thì có. Tình hình của tôi thế nào, cậu không hề biết. Tôi không muốn bị mọi người chú ý. Sợ cái gì? Cùng lắm là bị khai trừ thôi.
Trong mắt cậu, lý tưởng của người khác không quan trọng như vậy sao? Tôi đùa đó. Đây chỉ là cái cớ. Rõ ràng cậu thích Thẩm Quân Sơn. Tôi thích ai không liên quan đến cậu. Tiểu thư. Đây là tài liệu của học sinh tên là Tạ Lương Thần
Mà cô cho người đi điều tra. Cậu ta cũng tên là Tạ Lương Thần. Cũng đến từ Bắc Kinh. Vốn dĩ cũng định đến học viện quân sự Liệt Hỏa, chỉ tiếc là, trước khi đến báo danh đột nhiên tử vong. Lại một Tạ Lương Thần nữa. Thú vị đây.
Mấy hôm nay thấy trạng thái cậu cũng khá, lại còn rất vui vẻ. Tiểu Tùng. Hôm nay cậu lại muốn ra ngoài à? Hôm nay tôi nhìn thấy thầy Quách đó. Cậu phải về sớm nhé. Hôm nay sẽ không về quá muộn đâu. Tôi nói này Tùng
Cũng không biết cậu dạo này bận chuyện gì, hỏi cũng không nói thần thần bí bí. Có phải đi hẹn hò không? Nhanh vậy sao? Tôi, tôi còn có việc. Lương Thần. Tôi không đợi cậu nữa. Tôi còn có việc. Được. Cậu đi đâu vậy? Các cậu đừng đợi tôi,
Tôi đi vệ sinh. Lâu lắm không gặp, mời vào bên trong. Cảm ơn! Đạo diễn. Được. Nào, nào. Lý tiên sinh, ngài đến rồi. Vai diễn mà lần trước ngài nói với tôi… Tôi ghi lại rồi. Chị Ngọc. Lâu lắm không gặp, đến rồi à. Có thể sang bên kia. Nào.
Dẫn đường cho họ đi. Sang bên đó. Mời đi bên này. Được. Bên này. Chính xác đó. Không được chứng kiến. Quá kích thích luôn. Bây giờ cả trường đều đã thừa nhận rồi. Cậu còn không tin. Đúng vậy. Đến đây, đến đây, đến đây. Chính là cậu ấy, chính là cậu ấy.
Là cậu ấy. Hôm qua quay về tôi đã nghĩ mãi, hình như hôm đó không phải sinh nhật cậu. Nói nghiêm túc thầy Quách hôm nay đến rồi. Đang ở trong phòng làm việc. Nếu bây giờ cậu muốn xin đổi phòng kí túc vẫn còn kịp đó. Trừ khi…
Cậu đã không muốn đổi phòng nữa rồi. Được, được, được. Cậu nói không phải thì là không phải. Xem ra sau này tôi không thể tắm chung với cậu rồi. Bây giờ bên ngoài nói ra nói vào Lý Văn Trung đi khắp nơi nói xấu cậu.
Hay là, chúng ta dạy cho cậu ta một bài học. Lương Thần. Hình như tôi cũng chưa từng tắm chung với cậu. Tôi nhớ không nhầm chứ? Nhưng nói đi cũng phải nói lại. Lần này là Lý Văn Trung. Cậu ấy cứ nói đồng hồ của mình bị mất
Mới cố ý đưa người qua đó tìm. Cậu nghĩ xem Loại chuyện này còn cần chúng ta ra tay ư. Tạ Lương Thần có thể nhịn, Cố đại thiếu nhịn được sao? Tôi thấy có người không nhịn được rồi. Văn Trung. Cậu bị sao vậy? Tối qua tôi bị ngã. Không sao.
Tiện mà. Cậu xem. Thế này, tạo hình này, có đẹp trai không? Đẹp trai. Anh Trung. Tạo hình này của cậu rất mới mẻ. Lương Lương. Cậu chưa ăn sáng, ăn chút bánh quy lót dạ đi. Sao thế? Làm gì vậy? Nào, bỏ sách xuống đi. Nào. Ăn một chút đi.
Hay là để tôi bón cho cậu ăn. Nào. Ăn đi. Cố thiếu gia. Tôi thực sự khâm phục cậu đó. Không phải. Chuyện này của chúng ta có thể khiêm tốn một chút được không? Tại sao? Phải… Coi như tôi chưa nói. Nào, ăn chút đi. Tôi đặc biệt mua cho cậu đó.
Bánh quy vị sữa mà cậu thích ăn nhất. Nào. Cậu có thể cách xa tôi một chút không? Sao vậy? Cậu không thấy mọi người đang nhìn chúng ta sao? Ai cơ? Ai đang nhìn chúng ta? Không có ai nhìn cả. Không ăn. Tiểu Tùng. Mặt cậu sao vậy? Tôi… Bị ngã.
Bị ngã. Bị ngã. Cậu ăn một chút đi. Kỷ Cẩn. Lát nữa chúng ta thay quần áo đến trường bắn bắn vài phát đi. Không muốn đi. Sao cậu lại không có chút sức sống nào vậy? Tôi đi học cả ngày rồi. Buồn ngủ chết đi được. Cậu đi đâu vậy? Quân Sơn.
Kỷ Cẩn. Sao cậu lại đến đây? Thầy Lã tìm tôi hỏi chút chuyện. Vết thương đỡ chưa? Cũng đỡ rồi. Mấy hôm nữa là có thể về trường rồi. Thế thì tốt rồi. Cậu sao vậy? Chuyện… Bôn Tử. Lên xe trước đi. Nói đi. Là như thế này.
Mấy hôm nay Lương Thần xảy ra chút chuyện. Trước đây không phải cậu nói với tôi cậu có ý với Lương Thần sao? Tôi thấy Cố Yến Tranh cũng có ý đó với cậu ấy. Tuy rằng chuyện này tôi cũng không hiểu lắm.
Nhưng tôi là bạn tốt với cậu mười mấy năm nay tôi nhất định ủng hộ cậu. Nếu để Tạ Lương Thần bị tên Cố Yến Tranh đó hãm hại, thì để cậu làm hại còn hơn. Cậu nói gì vậy? Tôi, tôi… Tôi không có ý đó. Ý của tôi là
Cậu phải nghĩ cho kĩ. Đừng để đến lúc cậu nghĩ xong thì đã quá muộn bị người khác chiếm mất thời cơ rồi. Tôi đi trước đây. Cậu nghĩ kĩ lời tôi nói đó. Tiểu Ngọc. Chuyện người đàn ông đó hay cô nghĩ kĩ lại đi. Tại sao? Hay là thế này,
Tôi ấy mà sẽ giúp cô tìm hiểu lòng dạ của anh ta. Là tôi lo lắng cho cô bị lừa gạt. Nực cười. Tôi là ai chứ? Tôi sẽ bị người khác lừa sao? Anh nghĩ tôi là trẻ con 15, 16 tuổi sao? Anh còn muốn nói gì nữa không? Hết rồi.
Viện của chúng tôi mọi phương diện đều rất tốt. Linh Đương ở đây, cậu cứ yên tâm. Dạo gần đây nhiều việc bận không có thời gian thăm con bé. Hôm nay vừa hay rảnh rỗi nên tôi đến thăm cô bé. Cậu xem, Linh Đương. Linh Đương. Cháu xem xem
Ai đến thăm cháu này. Linh Đương. Chú đến thăm cháu đây. Cháu có nhớ chú không? Gần đây có ngoan ngoãn nghe lời Viện trưởng không? Cậu từ từ thôi. Con bé rất ngoan. Mỗi ngày làm việc gì cũng đều có quy luật. Mấy giờ ăn cơm, mấy giờ lên giường đi ngủ.
Cũng chẳng bao giờ khóc lóc. Y tá chăm sóc trong viện chúng tôi đều rất thích con bé. Qua đây, chạy chậm thôi. Dạo gần đây con bé vẫn không nói chuyện sao? Cậu cầm bên này. Từ lúc con bé đến đây chẳng thấy nó nói câu nào.
Người khác nói chuyện với con bé con bé vẫn bộ dạng như vậy, không phản ứng gì. Chúng tôi cũng từng tìm mấy bác sĩ đến. Họ nói đã từng gặp qua chứng bệnh tương tự. Nhưng, không biết chữa trị thế nào. Viện trưởng vất vả rồi. Đừng vội nói như vậy.
Đây là công việc của tôi mà. Hơn nữa Thẩm nhị thiếu gia quyên góp cho chúng tôi rất nhiều tiền, giúp chúng tôi giải quyết rất nhiều vấn đề. Về tình về lý chúng tôi đều nên chăm sóc thật tốt cho Linh Đương. Thẩm nhị thiếu gia gần đây có đến đây không?
Gần đây không đến. Đợi tớ với. Chậm thôi. Tớ muốn. Linh Đương. Chú đi trước đây. Cháu ngoan ngoãn nghe lời Viện trưởng, mấy hôm nữa anh lại đến thăm em Tạm biệt. Đi thong thả. Linh Đương. Thẩm Quân Sơn. Tạ Lương Thần. Cậu cũng đến thăm Linh Đương à?
Vừa chơi với con bé một lát. Con bé khá ổn. Thiếu gia. Vậy tôi vào trước. Đi đi. Cậu về bây giờ à? Cậu vào trong đi. Tôi đi trước đây. – Thẩm Quân Sơn. – Tạ Lương Thần. Cậu nói trước đi. Cậu nói trước đi. Vết thương của cậu đỡ chưa? Đỡ nhiều rồi.
Tôi muốn nói là hay là cậu đợi tôi một chút, tôi vào thăm một lát rồi tôi đưa cậu về. Không cần đâu, phiền phức lắm. Không sao, có xe mà. Vậy cũng được. Được. Tiểu thư. Cô nghĩ kĩ chưa? Chúng ta có nên nói cho Thẩm nhị thiếu gia biết
Về sự thật mà chúng ta điều tra được không? Chỉ cần cậu ấy biết được sự thật, thì sẽ biết người phụ nữ đó là kẻ lừa đảo. Bây giờ anh ấy chỉ mong người phụ nữ đó là kẻ lừa đảo thôi. Bôn Tử đâu?
Tôi bảo cậu ấy với lái xe về trước rồi. Cậu dạo này khỏe không? Vẫn khỏe. Cậu thì sao? Vẫn khỏe. Tiểu thư Hiển Vinh có còn tìm cậu không? Không. Tuần sau, tôi trở về trường học rồi. Tôi biết. Sao cậu lại biết? Kỷ Cẩn nói với tôi. Đúng rồi.
Bài tập gần đây tôi đều có ghi chép. Đợi cậu về tôi cho cậu xem. Cậu thông minh như vậy, chắc chắn sẽ bắt kịp chương trình học nhanh thôi. Cảm ơn. Không cần cảm ơn. Thầy Lã. Có chuyện gì không? Em có chuyện rất quan trọng muốn nói với thầy.
Đến phòng làm việc của tôi đợi đi. Có chuyện gì đợi tôi họp xong về rồi nói. Vâng. Sao cậu lại ở đây? Tôi tìm thầy Lã có chút chuyện. Thầy ấy đi họp rồi, tôi ở đây đợi thầy ấy. Tìm cách đưa lá thư này đến tay Lã Trung Hân.
Chỉ cần ông ấy nhìn thấy bức thư này Tạ Lương Thần chắc chắn sẽ bị đuổi. Chỉ cần cô ta bị đuổi quay về Bắc Kinh tôi sẽ có nhiều cơ hội xử lý cô ta. Thầy Quách. Cậu ở đây làm gì vậy? Em, em… Em tìm thầy Lã có chút việc.
Sau đó… thầy ấy không ở đây. Vậy em về trước đây. Thầy Lã mà nhìn thấy bức thư này Tạ Lương Thần chắc chắn sẽ bị đuổi. Mình không ở trường, Cố Yến Tranh cũng không trách được mình. Lý Văn Trung. Cậu đi đâu vậy? Thầy. Em em… cái đó em…
Không phải có chuyện muốn nói với tôi sao? Em muốn nói…em muốn xin nghỉ phép vài hôm trở về dưỡng thương ạ. Bị thương? Bị thương ở đâu? Ở đây ạ. Đây, ở đây. Em… hai hôm trước em anh hùng cứu mỹ nhân, sau đó bị người ta đánh. Có tiền đồ.
Vậy… về việc nghỉ phép của em… Được. Cảm ơn thầy. Đi đi. Tôi nói với các cậu thế nào? Chúng tôi sau này lại tổ chức một câu lạc bộ. Mọi người cùng tham gia biểu diễn một số kịch nói gì đó. Hiện tại các bạn học đều rất tích cực.
Nói chung, tôi cũng là một người tổ chức nhỏ bé. Nói thế nào nhỉ? Thẩm công tử. Chỉ là ngài có thể tài trợ cho câu lạc bộ của chúng tôi, tôi rất cảm ơn. Ngày mai mấy người chúng tôi phải về Bắc Kinh rồi.
Ngài có thể bớt chút thời gian quý báu tới đây, đúng là vinh hạnh của chúng tôi. Mọi người khách sáo rồi. Hôm nay chơi cho vui vẻ. Mọi chi phí cứ tính cho tôi. Tôi còn có việc, tôi phải đi trước đây. Tôi mời mọi người một ly.
Mời Thẩm công tử một ly. Cảm ơn Thẩm công tử Cảm ơn Thẩm công tử, cảm ơn Thẩm công tử. Cảm ơn Thẩm công tử. Quân Sơn. Em ở lại ngồi với mọi người thêm một lúc. Vâng. Ngồi đi. Học trưởng Mạnh. Không phải cậu nói, gọi cả Tạ Tương tới đây sao?
Sao cô ấy vẫn chưa tới. Đúng vậy. Tôi nói với cô ấy rồi. Cô ấy nói dạo gần đây trường học có việc không có thời gian. Cũng không biết cả ngày cô ấy bận chuyện gì nữa. Tôi nghe nói, Tạ Tương còn có 1 người anh trai đúng không? Trước đây
Có gặp ở Bắc Kinh một lần. Người cũng cao to. Đúng. Cậu ấy là bạn học của tôi. Cậu ấy tên là gì? Tên Tạ Lương Thần. Sao tôi lại nghe nói Tạ Lương Thần đã tai nạn tử vong rồi? Thật sao? Đúng vậy. Tình cảm của anh em họ rất tốt.
Sau đó Tạ Tương đã thôi học. Cứ gián đoạn vậy cô ấy bị bệnh cũng khoảng 2 năm. Rồi sau đó, cô ấy đi Thuận Viễn học. Chẳng trách… Em không muốn nói gì với tôi sao? Em biết nếu bức thư này để thầy Lã biết được, hậu quả sẽ thế nào không?
Em không muốn nói tôi cũng không miễn cưỡng em. Lần này tôi giúp em. Nhưng lần sau tôi không chắc em có thể may mắn như vậy đâu. Thầy. Thầy sẽ đuổi em sao? Đuổi em là việc của thầy Lã. Không liên quan gì đến tôi. Vậy thầy có giúp em không?
Em hy vọng tôi giúp em thế nào? Giúp em giữ bí mật, để em được ở lại. Như vậy tính là giúp em sao? Bây giờ thân phận của em đã bị bại lộ rồi. Lá thư như vậy, có một bức thì sẽ có bức thứ 2.
Học viện quân sự Liệt Hỏa, không phải là một nơi bình thường. Bây giờ em vẫn có thể rút lui hoàn toàn. Tôi khuyên em nên mau chóng rời đi đi. Em trở về suy nghĩ thật kĩ đi. Thầy Quách. Thật ra thầy đã biết từ lâu rồi có đúng không ạ?
Cho dù có nói thế nào em cũng cảm ơn thầy. Dừng lại. Hôm nay đến đây thôi. Lương Thần, hôm nay cậu sao vậy? Không sao. Có chút chuyện nhỏ thôi. Cậu có chuyện gì thì nói với tôi nhé. Tôi qua đó trước đây. Lương Thần. Cậu sao vậy?
Hôm nay cậu cứ thất thần vậy. Cậu có chuyện gì thế? Sao cậu cứ cách vài hôm lại bị thương vậy? Không sao chứ? Không sao. Có phải Tiểu Hạc lại xảy ra chuyện không? Đều qua cả rồi. Giải quyết hết rồi. Thầy Quách tìm cậu làm gì vậy?
Thầy ấy tìm tôi chuyển đồ giúp thầy ấy. Chuyển đồ? Không còn sớm nữa. Mau thu dọn đi. Được. Lương Thần. Bên ngoài có người tìm cậu. Tìm tôi? Đúng vậy. Ai vậy? Gọi là… gọi là Đàm Đàm gì đó. Tiểu Quân. Đúng rồi. Tôi ra xem xem. Được.
Cậu chuyển vào trong giúp tôi. Được. Tiểu Quân. Có chuyện gì không? Có chuyện, có chuyện. Lần này cậu nhất định phải cứu mình. Sao vậy? Chuyện là cuối tuần mấy người bạn học bọn mình hẹn nhau ra ngoài đi chơi. Sau đó còn hẹn nhau cùng đi cưỡi ngựa.
Nhưng mà mình lại không biết cưỡi ngựa. Hay là cậu làm huấn luyện cho mình nhé. Không. Mình đã lỡ nói khoác rồi, cậu không muốn để mình nuốt lời chứ? – Cậu… – Cứ định như vậy đi Cuối tuần mình đến đón cậu. Cuối tuần mình đến đón cậu. Tạm biệt.
Mình có việc thật mà. Quyết định thế nhé. Không khí thật tốt. Ánh nắng ấm áp. Cảnh sắc rất đẹp. Thật tuyệt. Tôi còn tưởng cậu muốn làm một bài thơ cơ. Tương Tương. Đã ra ngoài chơi rồi thì vui vẻ lên chút nào. Mình làm sao mà vui được.
Dạo này nhiều rắc rối quá. Sao vậy? Vui vẻ lên. Cậu xem. Đúng là… Cảnh sắc đẹp thật. Những học sinh của trường nữ sinh Saint Maria, nói cái gì mà trường học giáo hội, trường học quý tộc. Ai ai cũng lên mặt ra vẻ. Cậu quen bọn họ à?
Hai trường của bọn tôi ở sát nhau. Thôi đi, thôi đi. Chúng ta đừng vì mấy chuyện nhỏ nhặt này mà không vui. Chúng ta đổi chỗ khác chơi đi. Đi thôi. Lãng mạn quá đi mất. Lãng mạn cái gì? Trước đây mình lúc nào cũng đề phòng người khác biết được.
Bây giờ thì hay rồi sẽ không còn ai kéo mình đi đến phòng tắm công cộng nữa. Ngay cả bọn họ vào phòng thay đồ cũng tìm cách tránh tôi. Như vậy chẳng phải tốt hơn sao? Càng đỡ có người nghi ngờ cậu. Mình sợ người khác nghi ngờ,
Nhưng mình càng sợ người khác nhìn mình như người khác loài. Đúng rồi, vừa nãy cậu nói Lý Văn Trung biết chuyện của cậu rồi. Tám chín phần là cậu ta. Cậu ta tính kế tôi rất nhiều lần. Lần này, chắc cũng do cậu ta tố cáo. Vậy phải làm sao?
Cố Yến Tranh chắc đã từng dạy dỗ cậu ta rồi. Hôm đó cậu ta về thì bị người ta đánh, mặt mũi tím bầm. Phải gọi là rất thảm. Thật vậy sao? Cố thiếu gia ngầu quá. Cậu ấy là một tên bị bệnh thần kinh thì có.
Cậu cũng đừng nói người ta như vậy mà. Vậy sau này cậu tính thế nào? Đi một bước tính một bước vậy. Dù sao bây giờ thầy Quách chắc cũng không đi tố cáo mình. Lý Văn Trung lần này bị Cố Yến Tranh đánh thê thảm như vậy,
Chắc cậu ta cũng sẽ ngừng mấy hôm. Mình thực sự ngày càng sùng bái Cố thiếu gia đó. Cậu rốt cuộc có phải bạn của mình không vậy? Phải, phải. Bên đó đang làm gì vậy? Đi, chúng ta đi xem xem. Tôi cũng muốn chơi, tôi cũng muốn chơi.
Lùi về sau một chút. Đây. Đừng chen về phía trước. – Cậu ném cái đó. – Lùi về sau. – Cái đó, cái đó gần. – Lùi về phía sau một chút. Ném cái đó. – Vẫn còn. – Cho tôi thêm cái nữa.
– Đừng chen nhau. – Cậu ném cái gần kia kìa. – Lùi về sau một chút – Gần hơn. Không sao, ném lại cái đó. Ông chủ, tôi cũng muốn chơi. Cho tôi mấy cái. Hôm nay chúng tôi bao hết chỗ này rồi. Bao hết. Đi. Lùi về sau, lùi về sau.
Cái này còn bao hết. Bao cái gì chứ? Vừa rồi ai muốn chơi vậy? Hai người đúng không? Hôm nay tôi bao hết. Tôi mời hai người. Không cần cô mời. Xem cô ném có trúng không? Trình độ cũng không khác là bao nhiêu. Đúng vậy. Để mình. Cậu muốn cái nào?
Mình muốn cái đó. Còn muốn cái nào nữa? Cái đằng sau kia kìa. Cái đó có muốn không? Cái đó, có, có muốn.