Full HD | Phim Ngiệt Huyết Siêu Hay | Trường Quân Đội Liệt Hoả Tập 27 | iQiyi Vietnam

    Học Viện Quân Sự Liệt Hỏa Tập 27 Thật đáng tiếc. Hy vọng tổn thất của các ông không quá lớn, cũng chúc các ông sớm bắt được mấy tên trộm kia. Mong là thế. Tiểu thư Oda. Tôi còn có việc, tôi đi trước đây. Mời. Tạm biệt. Có hơi quen mắt.

    Hình như đã gặp ở đâu rồi. Quân Sơn. Anh có biết cô ấy không? Không có ấn tượng gì. Cậu tìm gì thế? Xem xem có đồ gì có thể giúp chúng ta ra ngoài được không. Thế liệu có được không? Lát nữa cậu sẽ biết.

    Cậu cũng có trí tưởng tượng quá rồi. Nói đùa. Nào. Cố Yến Tranh, tôi nói cho cậu biết, nếu tôi rơi xuống đó… Tôi biết rồi. Làm quỷ cũng sẽ không tha cho tôi. Yên tâm. Tôi chính là ma quỷ của cậu. Lên đây. Nhanh. Còn phải khích lệ nữa.

    Người của Vinh Vương phủ? Đúng. Lúc trước chúng tôi từng qua lại với họ. Thân thủ rất tốt. Lần này bị rơi vào bẫy của người Nhật Bản. Không thuận lợi à? Toàn quân bị tiêu diệt. Xem phản ứng của người Nhật Bản, không giống như chưa có chuyện gì xảy ra.

    Có một nhóm người khác trong viện bảo tàng. Là ai được nhỉ? Suỵt. Đi đâu thế? Các cậu đi đâu thế? Cậu nói đám sát thủ của Vinh Vương phủ đều bị cậu giết rồi? Vâng. Lúc đó đột nhiên mất điện chúng tôi đã lỡ tay làm thương rất nhiều người của mình.

    Nhưng mà người của Vinh Vương phủ, cũng đều bị giết sạch rồi. Tuyệt đối không còn con cá nào lọt lưới. Vậy những thứ kia tự mọc chân chạy à? Không. Nhất định có người trộm đi. Hôm kia tiểu thư dặn dò tôi

    Đi giết tên học sinh của học viện quân sự Liệt Hỏa, Tạ Lương Thần. Tôi đã nhìn thấy cậu ta ở viện bảo tàng. Trong tay cậu ta cầm kim ấn. Chỉ có một mình cậu ta sao? Không, không phải. Ít nhất cũng có

    Cái tên Thẩm Quân Sơn ở cùng với tiểu thư tối nay là cùng một bọn với cậu ta. Còn những người khác, tôi đang điều tra. Tôi đã cho người theo dõi Thẩm Quân Sơn rồi. Chỉ cần chúng ta bây giờ cho người qua đó,

    Nhất định có thể cướp được món đồ đó về. Còn có thể giết được bọn chúng Cậu bị thương rồi. Chuyện tối nay cậu không cần tham gia nữa. Chỗ này đủ để mua được một cái nhà lớn rồi. Mua nhà? Đủ cho cậu mua cả nửa cái thành này chứ.

    Thật sự đáng tiền vậy sao? Sao Thẩm Quân Sơn vẫn chưa về nhỉ? Cậu ấy ở cùng với tiểu thư Hiển Vinh. Chắc sẽ về muộn. Thẩm Quân Sơn có về không liên quan gì đến cậu? Kim Hiển Vinh có vấn đề, tôi lo cậu ấy sẽ xảy ra chuyện. Đúng vậy.

    Kim Hiển Vinh có vấn đề, cậu có chứng cứ không? Sao lại không có chứng cứ. Cô ấy chính là chứng cứ. Tôi là chứng cứ. Kim Hiển Vinh đúng thật có vấn đề. Nhưng mà cậu xem ánh mắt cô ta nhìn Thẩm Quân Sơn.

    Cho dù cô ta có là bạch cốt tinh thì cũng không nỡ ăn thịt Thẩm Quân Sơn đâu. Cậu yên tâm đi. Nói Tào Tháo, Tào Tháo đến liền. Đại tình thánh về rồi. Có người theo dõi tôi. Tuy tôi đã cắt đuôi rồi,

    Nhưng mà khách sạn này, là do tôi dùng tên thật đăng ký. Bọn chúng sẽ điều tra ra nhanh thôi. Chúng ta bắt buộc phải đi ngay. Cậu để lộ à? Không phải. Tôi đã nói mà, là Kim Hiển Vinh có vấn đề. Đừng nói nữa. Mau đi thôi. Cẩn thận.

    Thẩm Quân Sơn. Tôi yểm hộ. Cậu dẫn họ đi trước đi. Nhanh. Đi. Cậu đi trước. Tôi đánh lạc hướng bọn chúng, gặp nhau ở học viện quân sự Liệt Hỏa nhé. Vậy cậu cẩn thận. Quân Sơn, lên xe. Quân Sơn. Nhanh lên. Lên xe. Đi . Cố Yến Tranh vẫn chưa ra.

    Không cần đợi cậu ấy, chúng ta gặp nhau ở học viện quân sự. Sao em lại đến đây? Em đến tìm anh. Những người đó là ai? Em không quen sao? Không quen. Xem ra tiểu thư Hiển Vinh là người tốt. Là cô ấy đã cứu chúng ta. Cậu có ngốc không vậy?

    Thì là vậy mà. Đầu óc gì thế không biết. Bây giờ mọi người định thế nào? Đi đâu? Thế này đi. Tìm một nhà trọ an toàn, mọi người ở tạm một đêm. Hôm nay cảm ơn em. Anh khách sáo với em làm gì. Quân Sơn.

    Rốt cuộc các anh gặp phải chuyện gì thế? Có tiện nói cho em biết không? Hôm khác đi. Anh đưa em về trước. Sau đó em có tìm thấy người nhà của em chưa? Tìm thấy rồi. Bọn họ đi trước rồi. Bọn họ ở cùng với em à? Nếu tiện,

    Anh muốn gặp mặt một lần. Gặp mặt? Giờ muộn rồi. Thế nào? Không tiện sao? Không phải. Hôm nay muộn quá rồi, bọn họ đều ngủ rồi. Để lần sau đi. Hiển Vinh. Em đang làm việc cho người Nhật Bản đúng không? Tại sao anh lại hỏi vậy?

    Em thật sự đến tìm anh sao? Chúng ta mới vừa gặp nhau mà. Em… Hiển Vinh. Em đừng lừa anh. Em không lừa anh. Em chỉ là nhận được tin tức, có người muốn gây bất lợi cho anh. Dừng xe. Quân Sơn. Dừng xe. Quân Sơn. Quân Sơn. Quân Sơn.

    Xin hỏi một chút. hai nam một nữ vừa vào đây ở phòng nào? Hai nam một nữ? Hai nam một nữ, hình như là phòng 206. Cầu thang ở bên này. Cảm ơn. Tạ Lương Thần. Tạ Lương Thần. Hoàng Tùng. Quân Sơn. Sao cậu lại ở đây? Mấy người bọn họ đâu?

    Yên tâm đi, bọn họ đều không sao. Chị Ngọc tới đây, nói nơi này không an toàn. Chị ấy đưa chúng tôi đi. Mạn Đình. Chị Ngọc. Xuỵt. Tôi sợ cậu quay lại sẽ gặp nguy hiểm nên tới tìm cậu. Không sao thì tốt. Cậu tưởng chúng tôi đều xảy ra chuyện à?

    Cậu biết hết rồi, đúng không? Ý tôi là, Kim Hiển Vinh người này… Trước mắt đừng nói chuyện này. Mau đi thôi. Ban nãy cậu định đi đâu? Đi tìm trung tướng Fukushima sao? Tiểu thư. Cô đã quên cô quay về Trung Quốc là vì cái gì rồi.

    Cô quên mối thù của cô rồi, phụ lòng tin của chủ nhân. Càng quên tín ngưỡng của cô. Tín ngưỡng? Xuống địa ngục mà tìm tín ngưỡng của cậu đi. Bao năm không luyện thuật bắn cung cũng kém đi rồi. Bội Văn ở đâu? Bội Văn? Bội Văn là ai?

    Đại Phúc tấn sao? Hai chúng ta đã bao nhiêu năm chưa nói chuyện với nhau như thế này rồi. Vừa mới nói được vài câu, ông lại nhắc đến cái người gây mất hứng đó. Chuyện quá khứ, là bà ấy có lỗi với con. Nhưng mà

    Bà ấy cũng là bị người khác mê hoặc. Ngàn sai vạn sai cũng đều là lỗi của ta. Bây giờ tuổi cao rồi, cũng đã hối hận. Nếu con có oán hận gì, con cứ tính hết lên đầu ta. Đừng làm tổn thương bà ấy. Nếu như không phải chính tai nghe thấy,

    Sao tôi có thể tin nổi những lời này được nói ra từ chính miệng của ông chứ? Do ông lớn tuổi rồi nên tính tình thay đổi. Hay là tạo nghiệp nhiều quá. Bây giờ hoàng đế cũng đã thoái vị rồi, không còn ai làm chỗ dựa cho các người nữa,

    Gan của ông trở nên bé đi. Vinh Vinh. Không được gọi tôi như vậy. Ông muốn cứu bà ấy phải không? Tôi cho ông một cơ hội. Tôi còn nhớ năm đó thuật bắn cung của Vương gia cực chuẩn. Thế này đi. Nếu ông có thể bắn thủng hồng tâm kia

    Tôi sẽ để ông đưa người đi. Ông không tin tôi? Có thể thả người chưa? Vương gia à. Thời thế đã thay đổi lâu rồi. Đã không còn là những ngày tháng để cho ông hô mưa gọi gió như ngày xưa nữa. Rốt cuộc cô đã làm gì bà ấy rồi?

    Tôi chẳng làm gì. Tất cả nghiệp chướng này đều do tự ông gây ra. Bội Văn. Bội Văn. Bội Văn à. Bội Văn. Bội Văn. Bội Văn. Lần này mấy người các em làm việc vô cùng tốt. Tôi cũng nói rõ tình hình với cấp trên rồi,

    Để đòi khen thưởng cho các em. Thầy. Món đồ đáng giá như vậy sẽ không mang đi đổi lấy rượu uống chứ? Cái đồ ranh con này. Cút ra. Được rồi, không sao, đi đi. Cậu nhìn gì thế? Cái này. Cái nào? Cái này. Chính là cái này. Thích à? Cầm đi đi.

    Được không ạ, thầy Quách. Cầm lấy làm kỷ niệm. Cảm ơn thầy. Thẩm Quân Sơn. Cậu đứng đó cứ như tượng Phật vậy. Làm sao thế? Thầy. Những món đồ này, đa số đều rất quý giá. Có một vài thứ còn đáng giá ngang với bảo vật quốc gia. Lúc này

    Bất kể là rơi vào tay thế lực nào, đều không tránh được việc bị đem bán rồi thất lạc mất. Kể cả đó là Tư lệnh Trương hay Thị trưởng Bạch. Em muốn nói gì? Bọn em tin tưởng nhân cách của thầy, mới giao hết chỗ đồ này cho thầy. Em mong thầy

    Đừng phụ lại sự tin tưởng của bọn em. Thời thế rối ren chỉ là tạm thời, rồi cũng sẽ có ngày hòa bình. Để cho những người có thể thời gian, có sức lực ngồi xuống chiêm ngưỡng vẻ đẹp của chúng. Em chỉ mong khi ngày đó tới

    Những món đồ này, vẫn thuộc về quốc gia chúng ta. Được. Tôi hứa với cậu. Để thầy nhọc lòng rồi. Em đi trước đây. Cậu lấy cái này làm gì? Trong cái túi đó có nhiều đồ như thế, chỉ có cái này là không đáng tiền nhất. Tôi có bán đâu.

    Cậu không bán? Cậu không bán, cậu là đàn ông thì cần món đồ này làm gì? Cậu có bạn gái phải không? Kệ cậu ấy. Tiểu Tùng. Cầm về tặng chị cậu đi. Nhưng chị tôi không đeo cái này. Vậy thì giữ lại

    Sau này cậu có người để thích rồi thì tặng cô ấy. Lương Thần. Có phải con gái đều thích cái này không? Đương nhiên rồi, đẹp thế cơ mà. Cậu thích à? Cậu thích thì tôi mua cho cậu một cái. Quân Sơn. Cậu nói gì với thầy vậy? Không có gì. Lương Thần.

    Tôi có chút việc, tôi đi trước đây. Cậu đi đâu? Làm chút việc. Lương Thần. Tôi cũng có chút việc, tôi đi trước đây. Hỏi tôi. Nhanh. Cậu đi đâu thế? Mệt cả ngày rồi, muốn về ngủ một giấc thật ngon. Hay là cậu ngủ cùng tôi? Sao cậu lại đến nữa rồi?

    Tôi tìm Tạ Hương. Tạ Hương không có đây. Cô ấy đi đâu rồi? Không biết nữa. Thế này đi. Có chuyện gì cậu nói với tôi cũng được. Vậy thì mai tôi lại tới. Tạm biệt. Không phải. Có chuyện gì cậu nói với tôi cũng được mà. Đứng đó làm gì? Kỷ Cẩn.

    Hai chúng ta quen biết bao lâu rồi? Hơn mười năm rồi. Sao đột nhiên lại hỏi chuyện này? Hơn mười năm rồi. Cậu cảm thấy tôi liệu có khả năng bị bệnh không? Bị bệnh? Không có bệnh gì cả. Không phải đang rất bình thường mà. Kiểu như là… Cậu có ý gì?

    Bỏ đi, bỏ đi. Coi như tôi chưa nói. Cố Yến Tranh. Thẩm Quân Sơn. Tạ Lương Thần. Hoàng Tùng. Xuống đây, tôi đến rồi. Thẩm Quân Sơn. Hoàng, Hoàng Tùng. Đại minh tinh. Chuyện gì thế? Tôi thấy lạ thật. Sao lại là anh nữa?

    Cả cái ký túc xá này chỉ có tai anh là thính thôi hả? Duyên phận. Chẳng muốn có duyên phận với anh chút nào. Gọi bọn họ ra ngoài đi. Tối nay tôi mời, đưa bọn họ đi ăn cơm. Đi ăn à? Được đấy. Đưa mình tôi đi thôi. Xin lỗi.

    Bữa tiệc nội bộ, không hoan nghênh người ngoài. Có phải tôi ngốc không? Cố Yến Tranh. Tạ Lương Thần. Nâng cốc. Cạn ly. Anh uống gì thế? Rượu trắng, hay là nước? Nước. Sao lại uống nước? Uống chút rượu đi. Tôi không uống rượu. Tại sao lại không uống rượu?

    Uống rượu lỡ việc. Tối nay anh còn có việc à? Thói quen cá nhân thôi. Thật đúng không làm người ta thích nổi. Thần thần bí bí. Chị Ngọc. Cho mọi người một chút hoa quả. Ăn no uống say nhé. Được. Cảm ơn dì Ngọc. Bà chủ Hoắc.

    Đêm hôm đó, làm sao chị tìm được họ vậy? Tôi làm kinh doanh mà. Đương nhiên có nguồn tin riêng. Sao nào? Thăm dò tôi sao? Không có. Chỉ là tò mò thôi. Cảm ơn rượu của chị. Tò mò sẽ mất mạng đó. Được rồi. Các cậu chơi đi. Tôi đi đây.

    Ăn từ từ nhé. Tạm biệt. Cậu ngồi xuống, ngồi đi. Chơi một lúc, uống chút rượu. Không đâu, tôi còn một đống việc phải làm. Các cậu chơi đi. Không sao. Dì Ngọc. Cho Tiểu Quân ngồi một chút nhé. Được. Cô chơi cùng các cậu ấy một lúc đi. Nào, ngồi đi.

    Dù thế nào năm người chúng ta cũng coi như làm được chuyện tốt. Chúc mừng một chút. Nhanh lên. Chúc mừng một chút. Chúc mừng một chút. Tôi nói các cậu biết, sau này các cậu đi đâu cũng phải cẩn thận một chút. Bọn họ đã biết là do ai làm rồi.

    Chịu tổn thất lớn như vậy, nhất định sẽ nghĩ cách tìm lại. Vậy thì chúng ta ở trường, bọn họ cũng không dám đến làm loạn. Cậu có thể cứ ở trường mãi sao? Vậy thế nào là chúng tôi phải cẩn thận chút. Anh mà không sao à? Tôi là ai?

    Tôi có bối cảnh gia thế như nào hả? Động vào tôi, chán sống rồi à? Anh có bối cảnh gia thế gì nào? Sắp bị cha anh đuổi ra khỏi nhà rồi, còn xuất thân gia thế gì nữa. Đúng vậy. Tháng này cậu còn vay tiền tôi nữa. Vay tiền của Hoàng Tùng?

    Anh có phải là người không vậy? Cậu ta nói cô cũng tin à? Tôi tin, lần sau hỏi tôi vay nhé. Bảo Bảo, tôi có tiền. Tôi rót thêm cho cậu ly nữa nhé. Không cần. Nào, nào, nào, chơi xúc xắc. Không chơi nữa. Chẳng có gì thú vị cả.

    Anh làm gì thế? Lần nào cũng như vậy. Khó khăn lắm tôi mới lắc được “đại” anh để lại chỗ cũ đi. Chơi lại lần nữa, nhanh lên. Hôm nay chúng ta uống đến sục sôi ngất trời, người ta thì cứ ngồi như thế. Sao? Cứ như là nhà thơ vậy.

    Chẳng thú vị gì. Quân Sơn. Uống chút rượu đi. Đừng không hòa nhập như thế. Nếu như các cậu không thích, tôi đi trước vậy. Dù sao tôi cũng không có hứng thú. Được rồi, được rồi. Chúng ta tự chơi vậy. Đừng làm khó người khác.

    Uống chút rượu là làm khó người khác à? Đến nơi này không uống rượu thì làm gì? Nghe nhạc à? Nếu như cậu muốn nghe nhạc tôi đi mời cho cậu một ca sĩ đến đây mặt đối mặt hát cho cậu nghe. Cậu chắc chắn muốn uống rượu với tôi? Đàn ông quá.

    Tôi lớn từng này rồi chưa từng sợ ai. Tiểu Quân. Mang hết rượu ra đây. Loại mạnh nhất. Đi. Thi uống rượu à? Không phải. Hay là chúng ra chơi xúc xắc đi. Đừng uống rượu nữa. Đàn ông nói chuyện, cậu đừng xen vào. Ăn hoa quả của cậu đi. Lương Thần.

    Cậu ta nói cậu không phải đàn ông, uống với cậu ta đi. Sao không uống với cậu chứ? Tôi không uống được. Cô cứ để tôi ăn thì hơn. Rượu đến đây, rượu đến đây. Nào, nào, nào. Chúng ta chơi máu lửa lên nào. Nào. Cậu uống cái này.

    Hai cậu đọ rượu đi. Lịch sử gia đình họ Thẩm rất thâm sâu, một mình cậu ấy có thể uống với một bàn bảy, tám người mà mặt không đổi sắc chút nào. Có ghê gớm đến vậy không? Thật đấy. Lão thái thái nhà họ còn ghê gớm hơn.

    Ngàn chén không say chỉ là khiêm tốn thôi. Người ta là uống rượu thay nước đó. Chó nhà họ mỗi sáng thức dậy là phải uống hai lạng rượu. Mèo nhà chúng tôi uống được mười lạng cơ. Từ trước đến giờ chưa say bao giờ.

    Vậy lần đầu tiên tôi gặp anh là chó say à. Không phải cậu nói Thẩm nhị thiếu gia không thể uống sao? Mình đã từng thấy cậu ấy uống say. Cậu ấy uống bao nhiêu thì say? Mình cũng không biết. Quân Sơn. Nếu như cậu không uống được thì đừng uống.

    Cũng không còn sớm nữa, chúng ta nên về thôi. Đi thôi. Để tôi hạ gục cậu ta rồi nói sau. Muốn hạ gục tôi? Cậu hãy hạ gục tôi đi. Bắt đầu đi. Quân Sơn, cậu không sao chứ? Cậu không uống được rượu à? Chuyện gì thế này?

    Mới một cốc đã thế này rồi. Có phải cậu giả vờ không? Không phải cô nói nhà cậu ta người nào cũng ngàn chén không say sao? Những người khác trong nhà họ đều thế. Tôi đâu biết cậu ấy một chén đã gục. Được rồi. Hai người đừng nói nữa. Làm sao?

    Cũng đâu phải tôi chuốc cho anh ta say. Tôi buồn ngủ rồi, tôi muốn về. Đưa tôi về. Không đưa. Nhanh lên. Không đưa. Nhanh lên. Cố Yến Tranh, đưa tôi về. Tự cô về đi. Mạn Đình. Tôi ngã rồi. Có hơi đau. Hay là cậu đưa cô ấy về đi.

    Trời cũng muộn rồi. Một cô gái nhỡ xảy ra chuyện gì thì làm sao? Đại ca à. Tôi không nhìn cũng biết là cô ấy giả vờ. Tôi cũng nhìn ra là giả vờ. Cậu hãy đưa cô ấy về đi. Tôi ngất rồi. Tôi cho cậu biết, tránh xa cậu ấy một chút.

    Có đi không? Đi. Cậu kéo tôi đi. Tiểu Tùng. Tôi tiễn cô ấy. Vậy cậu chăm sóc cô ấy giúp tôi. Được. Vậy, mình đi đây. Cậu cẩn thận nhé. Chú ý an toàn. Chăm sóc Quân Sơn tốt nhé. Quân Sơn. Cậu thế nào rồi? Quân Sơn. Có phải tôi điên rồi không?

    Đến đây. Đến đây, đến đây. Đỡ một chút, đỡ một chút. Xảy ra chuyện gì thế? Cậu ấy uống nhiều rồi. Cậu ấy uống rượu? Ai để cậu ấy uống rượu thế? Nói cứ như mình là thần rượu không bằng. Chẳng phải một chén đã say rồi.

    Cậu ấy bị dị ứng với cồn. Đừng nói uống một chén, một ngụm cũng không uống được. Vậy có cần phải đi bệnh viện không? Chắc cũng không nghiêm trọng lắm. Nghỉ ngơi một chút rồi tính sau. Vậy cậu chăm sóc cậu ấy, tôi về trước nhé. Lương Thần, đợi một chút.

    Nhà tôi có việc gấp, đang định ra ngoài một chuyến. Cậu có thể chăm sóc Quân Sơn giúp tôi không? Được. Vậy cậu đi đi. Tôi đợi cậu trở về. Phiền cậu rồi. Không sao.