Full HD | Phim Ngiệt Huyết Siêu Hay | Trường Quân Đội Liệt Hoả Tập 34 | iQiyi Vietnam
Học Viện Quân Sự Liệt Hỏa Tập 34 Lương Thần. Cô ấy có bạn trai chưa? Chắc là chưa có. Vậy thì tốt. Tôi định theo đuổi cô ấy. Cậu nói… cậu nói cái gì? Tôi nói tôi định theo đuổi cô ấy. Cậu mới gặp cô ấy một lần
Sao lại có suy nghĩ này? Một lần sao? Hình như là vậy. Nhưng, không biết tại sao luôn có một cảm giác rất quen thuộc. Hình như đã quen rất lâu rồi. Chắc là duyên phận đó. Lương Thần. Cậu nói nếu như tôi theo đuổi cô ấy,
Liệu cô ấy có đồng ý không? Chuyện này làm sao tôi biết được. Lương Thần. Tiếp tục đi. Cậu ấy đã có mục tiêu rồi, sẽ không thể nào nhằm vào cậu được. Kỷ Cẩn. Làm gì vậy? Yến Tranh. Để cậu phải chịu ấm ức rồi. Nhưng
Chân trời góc bể nơi nào chả có cỏ thơm. Cho dù sở thích của cậu có đặc biệt một chút, nhưng sẽ có ngày cậu sẽ gặp được người có duyên. Đừng để tâm quá. Đừng buồn quá. Đi bên này. Cái quỷ gì vậy? Tiểu Tùng đến đây làm gì vậy?
Đi vào thì biết. Khách quan, có cược không? Trận này sắp kết thúc rồi, chẳng thú vị gì. Tối nay còn không? Còn. Hoàng Dế Mèn với Tháp Sắt. Hoàng Dế Mèn? Khách quan chắc chắn đã rất lâu rồi không đến sới của chúng tôi rồi. Cậu ấy mới đến.
Mới được 1 tháng. Thắng 7 thua 3. Xác suất thắng rất cao. Mọi người cũng đều hy vọng vào anh ta. Hay, đánh hắn, đánh hắn. Đúng, đúng, đúng, đánh hắn. Đúng rồi. Vậy cược cậu ta thắng. Đây. Hay. Hoàng Dế Mèn có phải là Tiểu Tùng không? Xem đi rồi biết.
Đánh hắn. 1, 2, 3, 4, 5, 6, 7, 8, 9, 10. Trâu Sắt thắng. Các bạn. Trận đấu kịch tính của tối nay sắp bắt đầu rồi. Người thách đấu tiếp theo là Hoàng Dế Mèn với Tháp Sắt. Mọi người có mong đợi không? Có. Mong đợi không, mong đợi không?
Bây giờ xin mời Hoàng Dế Mèn và Tháp Sắt. Hoàng Dế Mèn, Hoàng Dế Mèn, Hoàng Dế Mèn. Tiểu Tùng. Đợi cậu ấy đánh xong rồi nói. Hoàng Dế Mèn, Hoàng Dế Mèn, Hoàng Dế Mèn. Tháp Sắt, Tháp Sắt, Tháp Sắt. Hoàng Dế Mèn, Hoàng Dế Mèn, Hoàng Dế Mèn. Trận thứ nhất,
Bắt đầu. Đánh hắn, đánh hắn đi. Đánh hắn, đánh. Đánh hắn, đánh, đánh. Chúng ta nên đi rồi. Đánh hắn, đánh hắn, đánh hắn. Trận này Hoàng Dế Mèn thắng. Hoàng Dế Mèn, Hoàng Dế Mèn, Hoàng Dế Mèn. Chúng ta cần nói chuyện. Xin mời dùng. Cảm ơn.
Xảy ra chuyện lớn như vậy sao lại không nói với chúng tôi? Bây giờ trách cậu ấy thì có ích gì. Em trai cậu không sao chứ? Tiểu Hạc đã ra rồi. Chỉ là sức khỏe hơi yếu. Tôi đã thuê phòng rồi tìm người chăm sóc em ấy rồi.
Phạm tội lớn như vậy chắc cũng phải tĩnh dưỡng một thời gian. Tĩnh dưỡng cái gì? Tôi… Em gái tôi nói với tôi, hai hôm trước còn nhìn thấy nó với bạn học của nó dán truyền đơn trên đường. Chỉ có cậu là ngốc. Liều mạng cứu cậu ấy.
Sao đến bây giờ cậu vẫn quan tâm người khác thế? Sao cậu không nghĩ cho bản thân mình đi. Học viện quân sự Liệt Hỏa bây giờ nghiêm cấm cờ bạc, cậu lại chạy đến chợ đen đến để đánh cược đấu võ. Rầm rộ sôi nổi như vậy,
Nếu bị phát hiện, cậu có biết hậu quả thế nào không? Cậu sẽ bị đuổi học ngay đó. Tôi cũng không còn cách nào khác. Ban đầu vì muốn cứu Tiểu Hạc ra là ông chủ Mục của võ đài cho tôi vay tiền. Sau đó Tiểu Hạc bị bệnh
Tôi lại tìm ông ấy vay không ít tiền. Tiền, tiền, tiền. Cậu cần tiền không biết nói với bọn tôi sao? Mà phải dùng cách này để kiếm tiền. Cậu như vậy là chôn vùi tiền đồ của bản thân đó. Hơn nữa cậu có biết mỗi năm có
Bao nhiêu người chết vì đánh cược đấu võ không? Cậu đang đùa với tính mạng à? Tôi không nghĩ được nhiều như vậy. Cậu nợ ông chủ cậu bao nhiêu tiền? Tôi đã trả được một phần rồi. Còn hơn 100 tệ nữa Cũng sắp trả hết rồi. 100 tệ?
100 tệ cậu không hỏi tôi, mà đi tìm người khác để mượn à? Tôi đưa tiền cho cậu, cậu mau đi trả người ta đi. Rời khỏi chỗ đó. Không được. Tôi đã kí giấy tờ rồi. Bắt buộc phải đánh đủ 2 năm. Bọn họ đã điều tra tôi rồi.
Nếu như tôi rời đi sớm hơn, bọn họ nhất định sẽ đến trường tìm tôi. Hai năm? Hai năm thì cậu đã bị đánh chết rồi. Mọi cách do con người nghĩ ra. Ông ta nói hai năm thì hai năm sao? Chuyện này giao cho tôi. Cậu có cách gì không?
Tất nhiên có rồi. Tôi là Cố Yến Tranh của cậu mà. Vậy, nếu không còn chuyện gì nữa, thì chúng ta về trường thôi. Nếu như ngày mai bị lão Lã biết được, chúng ta cũng không cần khổ não thay Tiểu Tùng nữa.
Cứ thế mà dọn dẹp đồ đạc rồi biến đi thôi. Đi thôi. Tôi ăn hết hoành thánh đã. Quản lý đâu? Đội trưởng Hà. Đội trưởng Hà. Sao ngài lại đến đây? Có chuyện gì không? Chúng tôi nhận được tin báo nói võ đài của các cậu làm ăn phi pháp. Chuyện này…
Bây giờ ra lệnh cho các cậu dừng mọi hoạt động kinh doanh, tiếp nhận điều tra. Trước khi nhận được thông báo chính thức, không được mở cửa kinh doanh. Chuyện này… Đội trưởng Hà. Võ đài của chúng tôi đã mở ở con phố này 20 năm rồi. Ngài cũng biết mà.
Đến Vinh Vương gia cũng là khách quý của chúng tôi. Làm sao có thể là làm ăn phi pháp được? Lấy Vinh Vương gia ra để dọa tôi sao? 20 năm trước là thiên hạ của Hoàng đế Đại Thanh, không thuộc quản lý của Sở cảnh sát chúng tôi.
Bây giờ Sở cảnh sát chúng tôi nói cậu làm ăn phi pháp, Hoàng đế Đại Thanh muốn quản cũng không quản nổi. Các anh em. Dán niêm phong. Xong việc chúng ta đi. Đội trưởng Hà. Ngài có thể tiết lộ cho tôi biết
Chúng tôi đã đắc tội với thần tiên nơi nào không? Ngài nói với tôi một câu. Để chúng tôi còn biết nên đi hỏi thăm nơi nào. Nói cho cậu biết. Đây là chuyện của nhân vật lớn. Chúng ta ở đây nói nhiều cũng vô ích thôi.
Mau chóng đi tìm ông chủ Mục của các người. Niêm phong một ngày sẽ thiệt hại biết bao nhiêu tiền đó. Được. Cảm ơn Đội trưởng Hà. Vậy tôi dán nhé. Dán lên. Được rồi. Các anh em, dán đi. Tiếng trống pháp trường vang như sấm
Ánh mặt trời đỏ khuất sau Tây Sơn Hay, hay, hay. Tiếng trống chiến trường vang giục giã Ông chủ Mục. Ông đến rồi. Người tôi hẹn đến chưa? Đến rồi. Ở phòng số 2. Ông chủ Mục. Ngưỡng mộ đã lâu. Mời ngồi. Cố tiên sinh. Xin cho tôi hỏi.
Tôi thực sự không hiểu rốt cuộc tôi đã đắc tội cậu chỗ nào? Ông chủ Mục nặng lời rồi. Tôi không có ý gì khác. Thực ra là có chuyện muốn ông giúp. Cách làm có hơi lỗ mãng, mong ông lượng thứ. Có chuyện cần giúp?
Thế thì tôi lại thấy tò mò quá. Cậu vòng vo như vậy nói là có chuyện muốn cần tôi giúp, không biết là chuyện gì? Ông chủ Mục. Hoàng Tùng. Sao lại là cậu? Hai người các cậu… Hoàng Tùng là bạn của tôi. Đợt vừa rồi nhà cậu ấy xảy ra chút chuyện,
Tìm đến ông chủ Mục. Ông chủ Mục trượng nghĩa đã giúp đỡ cậu ấy. Theo lý tôi nên cảm ơn ông. Nhưng cậu ấy xuất thân từ học viện quân sự Liệt Hỏa mà lại đấu võ ở sới của ông. Chuyện này nếu để trường học biết thì sẽ rất phiền phức.
Cho nên ông chủ Mục tôi mong rằng ông làm người tốt thì làm đến cùng, tha cho cậu ấy. Còn về cậu ấy nợ ông bao nhiêu tiền, tôi sẽ trả lại gấp đôi. Tôi hiểu rồi. Cố công tử. Tôi có thể nói với cậu ấy mấy câu không? Tiểu Hoàng.
Ban đầu cậu tìm đến chỗ tôi nói cần tiền để cứu anh em của cậu. Tôi thấy cậu là một người đàn ông trọng tình trọng nghĩa cho nên thứ nhất không cần thế chấp nhà cửa, thứ hai không cần ai đứng ra bảo lãnh mà đã đưa tiền cho cậu mượn.
Tự cậu cảm thấy nhận được ân huệ của tôi, cho nên mới chủ động yêu cầu tới đấu võ ở sới của tôi để trả nợ. Điều này tôi không nói dối chứ? Đúng vậy. Ông chủ Mục nói đều là sự thật. Đến võ đài thì phải có quy tắc của võ đài,
Quy tắc này trước khi cậu kí tôi đã cho người nói rõ ràng với cậu rồi. Hôm nay cậu nói cho tôi biết có phải cậu tự nguyện kí không? Có ai ép buộc cậu không? Không có. Vậy thì đúng rồi. Ngành nào cũng có quy tắc của ngành đó.
Cậu đã chủ động kí hợp đồng vậy thì là người của sới quyền rồi. Hôm nay cậu muốn hủy hợp đồng. Vậy được. Vậy thì làm theo quy tắc, đấu một trận sinh tử tôi sẽ thả cậu đi. Chuyện này cậu đều biết, nhưng cũng chẳng nói với tôi một tiếng,
Lại tìm ông chủ Cố đến làm khó tôi. Cậu nói xem có được không? Trận đấu sinh tử? Đúng. Trước khi vào trận phải lập giấy sinh tử. Sống chết miễn bàn phải theo số phận. Không được. Tôi không đồng ý. Cố công tử.
Võ đài của chúng tôi đã mở ở Thuận Viễn hơn 20 năm nay rồi. Muốn động vào người của tôi, cậu không phải người đầu tiên. Cũng không phải người cuối cùng. Bây giờ có rất nhiều võ đài đều lần lượt đóng cửa, không thể tiếp tục làm ăn được.
Chỉ có mỗi tôi làm được. Đó là vì tôi giữ quy tắc. Quy tắc chính là mệnh của Mục gia chúng tôi. Nếu như ai cũng không có quy tắc, giống như Tiểu Hoàng, hối hận là muốn rời đi. Vậy, chuyện làm ăn này của tôi cũng thà đừng làm nữa.
Không cần đến Cố thiếu gia cho người tới niêm phong tiệm của tôi. Tôi tự đóng cửa là xong rồi. Cố Yến Tranh. Cố Yến Tranh. Ông chủ Mục. Là tôi không đúng. Tôi đồng ý đánh trận sinh tử này. Là ông đã cứu hai anh em chúng tôi,
Tôi sẽ không gây phiền phức cho ông đâu. Chỉ hy vọng tôi đánh xong trận này, nếu như tôi may mắn sống sót ông có thể thả tôi đi. Tất nhiên rồi. Trận đấu sinh tử? Còn kí giấy sinh tử? Cố Yên Tranh. Điên rồi sao? Kí thật à?
Tôi đâu có đồng ý. Tự cậu ấy đồng ý. Tôi cứ ở đó bi ba bi bô nói một đống, ông ấy thì hay rồi, nói mấy câu là làm cậu không làm gì được. Đánh cái gì mà trận sinh tử. Tiểu Tùng. Có phải cậu ngốc không?
Ông chủ Mục đó có giống người tốt không? Làm cái nghề đó, kẻ ác ắt có kẻ ác trừng trị. Chuyện này cậu nên giao cho Cố Yến Tranh giải quyết. Cậu tham gia vào làm cái gì chứ? Cậu có ý gì vậy? Tôi là kẻ ác à? Đã định ngày chưa?
Ngày mùng 6 tháng sau. Hoàng Tùng. Cậu nghĩ kĩ chưa? Nếu như tôi ra mặt, ông chủ Mục đó không dám không nể mặt Thẩm gia nhà chúng tôi. Ý của cậu là nhà tôi không có thể diện rồi. Nhà cậu còn có thể diện sao? Tiểu Tùng.
Cậu hãy nghe chúng tôi đi. Những kẻ đánh trận sinh tử đó đều là kẻ liều mạng. Cậu còn có bạn bè, còn có người thân còn có tiền đồ xán lạn trước mắt. Tại sao phải mạo hiểm chứ? Đúng vậy. Lương Thần. Tôi biết các cậu đều muốn tốt cho tôi.
Nhưng họa là do tôi gây ra. Khi đó Tiểu Hạc bị giam trong nhà lao là tôi đã đến cầu xin ông chủ Mục. Ông chủ Mục không nói lời nào đã chịu giúp tôi. Cho dù ông ấy có mục đích gì, tôi cũng nợ ông ấy một ân tình. Cho nên
Tôi không thể để các cậu uy hiếp ông ấy. Tôi muốn dùng sức mạnh của mình để kết thúc chuyện này. Cũng coi như là báo đáp ân tình của ông ấy. Thôi được rồi mọi người. Trận đấu sinh tử này, nghe thì có vẻ khiếp sợ.
Thực ra cũng chẳng có gì ghê gớm cả. Các cậu không phải đã nói rồi hay sao? Đánh trận sinh tử đa số đều là kẻ liều mạng. Võ sĩ cao cấp sẽ không bao giờ đánh cả. Tôi ở sới quyền đã lâu như vậy, cũng xem nhiều trận đấu sinh tử.
Trình độ của bọn họ kém lắm. Trong các trận đấu chính quy, tôi luôn thắng nhiều thua ít. Càng đừng nói đánh với mấy tên lơ mơ đó. Các cậu cứ yên tâm đi. Yên tâm 100% đi. Lương Thần, yên tâm. Quyết định rồi à? Nếu đã quyết định
Thì chuẩn bị cho tốt. Còn lại hơn 20 ngày. Tôi sẽ không đi đấu nữa. Nghỉ ngơi thật tốt. Chỉ nghỉ ngơi chưa đủ, mấy hôm nữa tôi sẽ tìm một võ sĩ quyền anh cho cậu luyện tập một chút. Đúng vậy. Chuyện đến nước này,
Còn phải làm cho sức khỏe của cậu phục hồi về trạng thái tốt nhất. Như này đi, tôi phụ trách lên kế hoạch tập luyện cho cậu ấy. Chỉ cần thực hành theo những gì tôi nói. tôi đảm bảo tất cả bọn họ sẽ phải dạt ra một bên hết. Đúng, đúng, đúng.
Chỉ có mỗi sức bền với kĩ thuật thôi chưa đủ còn phải chịu bị đánh tốt. Tôi cũng quen mấy thầy dạy võ tôi mời bọn họ đến luyện cho cậu hàng ngày. Để luyện cho cậu một thân thể mình đồng da sắt. Đợi đến lúc thi đấu ,
Cậu chỉ cần đứng đó cho hắn ta đánh, cũng có thể làm hắn ta chết mệt. Tin không? Đúng vậy. Mấy người chúng tôi sẽ coi mình thành thầy Lã. Tôi không tin năm Lã Trung Hân lại không thể đánh thắng một trận đấu võ. Thế nào? Yến Tranh.
Tôi bây giờ có chút hối hận. Có thể không đánh không? Tất nhiên không được rồi. Cậu không phải Hoàng Dế Mèn sao? Cho tôi xem thực lực của cậu đi, Hoàng Dế Mèn. Qua hai ngày nữa là cậu lên sàn đấu rồi
Thẩm Quân Sơn nói hai hôm nay không luyện tập cho cậu nữa. Để cậu nghỉ ngơi. Vậy, tôi có cần cảm ơn các cậu không? Cho dù cậu nói hay không thì giữa tôi phải nói với cậu “không cần khách sáo”. Không cần khách sáo. Lương Thần. Thẩm Quân Sơn. Cậu tìm tôi?
Tôi có chuyện ra ngoài một chuyến. Cậu giúp tôi xin nghỉ nhé. Được thôi. Cậu muốn đi đâu? Đi tìm Tạ Tương. Tìm ai cơ? Tạ Tương. Hiếm khi hôm nay rảnh rỗi tôi muốn đi thăm cô ấy. Con bé, chắc con bé không rảnh đâu.
Gần đây hai người có gặp nhau sao? Không có, không có, không có. Không gặp. Vậy sao cậu biết cô ấy không rảnh? Nó lúc nào cũng bận. Tôi đoán thôi. Con bé còn bận chuyện này chuyện kia, nhảy múa gì gì đó. Cậu làm gì làm đi. Tôi đi trước đi.
Làm sao đây? Nhanh lên. Nhanh lên. Cảm ơn. Không sao. Tạ Tương. Thẩm nhị thiếu gia. Ở đây làm gì vậy? Tôi ở đây đợi xe. Cô muốn đi đâu? Tiệm sách. Tôi muốn đến tiệm sách một chuyến. Lên xe đi. Tôi đưa cô đi. Không cần đâu. Không sao. Lên đây đi.
Vậy được. Cô muốn đi mua sách sao? Tôi chỉ đi xem xem thôi. Muộn chút rồi hãy đi. Hôm nay nhà hát Thăng Bình có biểu diễn. Vũ đoàn Uất Kim Hương của Nga múa Giselle. Có muốn đi xem không? Thật sao? Biết ngay là cô thích mà.
Sao lại không có khán giả nhỉ? Hay là chúng ta đến sớm? Mời. Thế nào? Có được không? Rất hay. Vậy thì tốt. Nhưng mà tại sao khán giả chỉ có hai chúng ta? Chắc là ở Thuận Viễn ít người thích xem múa ba lê. Có đói bụng không?
Tôi đưa cô đi ăn cơm nhé. Tôi không đói. Lên xe đi. Tạm biệt. Xe kéo. Cô ngồi cẩn thận. Mau đi. Sao giờ mới về vậy? Mau qua đây. Sao vậy? Mau qua đây. Làm gì vậy? Lý Văn Trung ở đằng sau. Xuỵt. Nghe tôi. Có phải cậu ngốc không?
Đồ giấu kĩ vậy mà để người khác phát hiện biết được thân phận của cậu 10 cái mạng cũng không cứu được cậu đâu. Lại còn giấu đồ trong kí túc. Không thể nào. Đã lâu như vậy không phải vẫn luôn an toàn sao?
Bây giờ an toàn không có nghĩa là sau này cũng an toàn. Một khi thân phận bại lộ thì không ai cứu nổi cậu đâu. Biết rồi. Ngày mai tôi sẽ mang đồ đi. Cậu tốt nhất nói được làm được. Đã được chưa? Được rồi, được rồi. Đi thôi. Mau lên.
Đừng đẩy tôi. Cẩn thận một chút. Đã nói với cậu bao nhiêu lần. Còn đẩy nữa thì tôi nổi giận với cậu đấy. Muộn vậy rồi không ai nhìn thấy đâu. Nhanh lên. Các cậu, các cậu, các cậu làm… làm cái gì vậy? Chụp ảnh thôi.
Ghi lại hình ảnh anh dũng của cậu. Chúng tôi còn giúp cậu tìm lại được đồng hồ của cậu nữa. Không chỉ có đồng hồ của cậu, còn cả tiền giấy, tiền xu của mọi người bị mất trong thời gian gần đây. Tất cả đều nhét ở trong chăn của cậu.
Trong chăn nhét nhiều đồ như vậy lúc ngủ có thoải mái không? Hai cậu gài bẫy tôi? Đúng vậy. Sao nào? Lý Văn Trung. Tôi chưa bao giờ muốn chọc đến cậu, là cậu lần nào cũng chọc tôi trước. Bây giờ trong tay chúng ta đều có điểm yếu của đối phương.
Nếu như cậu không để tôi yên ổn, tôi cũng không để cậu được như ý. Đây coi như phí bịt miệng. Cứ vậy mà đi sao? Lý Văn Trung. Cậu làm gì thế? Đạp cửa của tôi làm gì? Làm gì vậy? Làm gì vậy? Nửa đêm nửa hôm, không ngủ sao?
Đúng vậy, Lý Văn Trung. Đêm hôm không ngủ đạp cửa của chúng tôi, cậu có ý gì? Tôi… Lý Văn Trung. Cậu bị bệnh à? Mau quay về ngủ đi. Nhìn cái gì mà nhìn? Sao cậu không ăn? Tôi nghe nói sáng nay tên trộm đó
Đã mang trả lại hết đồ ăn trộm được rồi. Tiền lấy của tôi có phải nên trả lại rồi không? Trả, trả ngay lập tức. Lý Văn Trung đêm qua không ngủ đi đập cửa phòng các cậu, cậu ta điên rồi sao? Chẳng phải cậu ta vẫn luôn thấy tôi chướng mắt sao?
Tôi nghe nói lão Quách đã phạt nhốt giam cậu ta ba ngày. Cũng khá thảm. Tiểu Tùng. Sao cậu nhìn chả có chút tinh thần gì vậy? Không ngủ ngon. Cậu phải nghỉ ngơi cho tốt. Ngày mai là ngày quan trọng của cậu rồi. Tôi nói cho cậu biết, nếu như cậu sợ
Bây giờ hối hận vẫn còn kịp. Không. Tôi muốn đi. Tùy cậu. Yên tâm đi. Tối mai chúng tôi sẽ đi cùng cậu. Tôi cũng đi. Không cần đâu. Chúng ta mà đi hết, bị thầy phát hiện ra thì thảm đó. Vậy cũng không thể để cậu đi một mình được. Nào.
Không sao. Tự tôi có thể giải quyết được. Nào. Tôi đã bỏ lòng đỏ trứng ra cho cậu rồi. Cảm ơn cậu nhé. Đêm qua ngủ ngon không? Rất ngon. Cửa sắp bị đạp hỏng rồi, mà vẫn ngon à? Cậu ấy ngủ ngon hay không cậu quản được sao? Bỏ tay ra.
Tôi không. Ăn cơm đi. Tôi không đó. Được thôi. Vậy cứ như vậy đi. Chị Ngọc. Cũng hòm hòm rồi. Trên đường về đây không bị phát hiện chứ? Không. Chúng tôi đã dùng kế đánh tráo, tên cảnh sát họ Hà kia bây giờ vẫn đang dẫn người
Theo dõi ở kho số 17 kia. Chuẩn bị xong chưa? Ngày mai Chu tiên sinh đến lấy hàng. Yên tâm đi, chị Ngọc. Biết rồi. Chị Ngọc. Loại súng máy hạng nhẹ toàn bộ đều là hàng nước Anh. Chẳng trách đám người bên Sở cảnh sát như điên vậy.
Nếu không phải hàng tốt, thì đáng để chúng ta mạo hiểm vậy không? Đêm nay ở lại đây. Mở mắt to ra một chút, đừng để xảy ra sơ suất gì. Biết rồi, chị Ngọc. Đi đi. Đi. Em đi đây, chị Ngọc. Cậu muốn làm gì? Giả làm anh hùng sao?
Tới cuộc hẹn một mình à? Chuyện náo nhiệt như vậy mà đi chơi một mình. Có còn coi chúng tôi là anh em không? Hoàng Tùng. Tôi cảnh cáo cậu, toàn bộ tiền ăn tháng này của tôi đều đặt vào cậu rồi. Nếu như cậu dám thua,
Phải giặt nội y cho tôi một tháng. Nội y cậu không phải chỉ có một cái sao? Cậu tưởng tôi là cậu sao? Cậu nhìn thấy rồi à? Tiểu Tùng. Chúng tôi đi cùng cậu. Cảm ơn. Cảm ơn các cậu. Đừng lo lắng. Nếu đối thủ mạnh quá, còn có chúng tôi nữa.
Yên tâm đi. Anh Tùng. Anh Tùng. Mục gia nói anh đến thì mau đến phòng nghỉ gặp ông ấy. Ông chủ có nói có chuyện gì không? Không nói. Anh mau đi đi. Vậy tôi ra đằng sau trước. Cùng nhau đi. Ông chủ các cậu đâu? Anh Tùng. Ông chủ đâu?
Vừa còn ở đây mà. Nhưng mà có hai người nước Nga đến gọi ông ấy đi rồi. Người nước Nga? Cậu có biết tôi đánh với ai không? Bành Cửu. Bành Cửu là ai? Rất lợi hại sao? Bành Cửu không phải bị thương ở chân sao? Còn đánh được không?
Cho dù là què chân sàn đấu bình thường không lên được. Cũng đến trận đấu sinh tử quyết đấu một phen. Sao vậy, anh Tùng. Biết là cậu ta, trong lòng anh càng yên tâm rồi chứ? Lát nữa anh cứ nhường cậu ta cả hai tay. Chỉ cần chạy quanh sàn đấu
Cũng có thể làm cậu ấy mệt chết rồi. Thế là thế nào? Để tôi đánh với một tên nghiện thuốc mà lại què chân, tôi không xuống tay được. Anh Tùng. Đây là trận đấu cuối cùng của anh. Ông chủ không muốn phá quy tắc, cũng không muốn làm khó anh.
Nghe nói thiếu gia của Cố công quán cũng ra mặt rồi. Chẳng nhẽ ông chủ lại không nể mặt. Anh Tùng. Anh còn quen cả những nhân vật lớn vậy. Sau này nổi tiếng rồi đừng quên nâng đỡ anh em chúng tôi. Cậu đi đâu vậy?
Tôi muốn dùng toàn bộ tiền tích góp của tôi để cược Tiểu Tùng thắng. Cơ hội phát tài như này, không phải hôm nào cũng có. Kỷ Cẩn. Đúng vậy. Cậu đợi tôi với.