Full HD | Phim Ngiệt Huyết Siêu Hay | Trường Quân Đội Liệt Hoả Tập 26 | iQiyi Vietnam

Học Viện Quân Sự Liệt Hỏa Tập 26 Cậu còn xứng đáng để tôi cho cậu cơ hội sao? Nếu tôi còn để xảy ra sơ suất tôi nguyện lấy cái chết đền tội. Tiểu thư. Thừa Thụy Bối lặc đến nói muốn gặp tiểu thư. Một cơ hội cuối cùng.

Kim ấn trong tay em phải không? Anh biết giờ em đang làm việc cho người Nhật Bản. Những chuyện khác anh có thể không quan tâm. Nhưng kim ấn là do tổ tông để lại. Đặc biệt là trong giờ phút sống còn hiện nay nó càng quan trọng hơn.

Em không thể giao nó cho người Nhật Bản được. Tổ tông? Tổ tông của các anh thì có liên quan gì đến em? Anh trai. Không phải anh đã quên rồi chứ? Anh cũng là người thông minh. Cho nên đừng nhắc tổ tông, thân phận gì đó với em.

Những cái này có liên quan gì đến em chứ? Bây giờ em là hội trưởng của thương hội Nhật Bản. Đương nhiên sẽ đặt lợi ích của thương hội lên hàng đầu. Hiển Vinh, sao em lại trở thành như vậy ? Đừng nói nữa.

Không phải các người muốn lấy lại kim ấn sao? Cũng không khó. Mang tiền đến mua. Nhưng nhớ kỹ cả nhà cùng đến đấy nhé. Hai cậu đều tự nguyện đi làm vệ sĩ cho Khúc Mạn Đình? Vâng, vâng. Sao tự nhiên hai cậu lại chăm chỉ vậy? Cố Yến Tranh.

Cậu nói suy nghĩ của cậu xem. Báo cáo thầy. Tiểu thư Khúc Mạn Đình tuy là một cô gái yếu đuối, nhưng cô ấy rất nhiều lần ở nơi công cộng đã phát biểu ngôn luận yêu nước kháng Nhật và lên án người Nhật Bản

Đã có những hành vi hung hăng càn quấy ở Phụng An. Dũng khí lớn, giới hạn cao. Khiến người ta ngưỡng mộ. Cô ấy nhiều lần bị đuổi giết, theo dõi, nhưng vẫn không thay đổi ý định ban đầu. Nữ nhân khí phách không thua đấng mày râu.

Cô ấy nhân cách cao quý là tấm gương để em, quốc gia và nhân dân học tập, càng là tấm gương để quân nhân chúng ta học tập. Giờ cô ấy gặp khó khăn thân là một quân nhân yêu nước, em xin việc nhân đức không nhường ai,

Nhất định phải gánh vác trọng trách bảo vệ cô ấy. Xin thầy hiểu cho tấm lòng thành của em và ủng hộ hành động yêu nước của em ạ. Hoàng Tùng. Cậu thì sao? Thật tình em cũng có quen biết đại minh tinh. Hơn nữa Lương Thần giờ không ở trường.

Một mình em cũng thấy buồn chán. Cho hai cậu đi, một người quá ngốc một người không đủ tin cậy. Vệ binh. Có. Đi. Đi gọi Thẩm Quân Sơn đến đây cho tôi. Vâng. Thầy. Thầy gọi người ta làm gì? Hai đứa em đi là được rồi. Hai cậu đi

Tôi không yên tâm. Các cậu muốn đi thì đi không đi thì thôi. Khinh người. Yến Tranh. Đừng nói nữa. Thầy Quách. Hai chúng em đi ạ. Càng nhiều càng tốt. Càng đông càng vui ạ. Làm gì vậy? Đến đây để đòi lại công bằng cho cậu à?

Đều là vệ sĩ của cô. Nhiều vậy. Tiểu thư. Có người gửi cho cô cái này. Cái gì thế? Lại là kiểu phiên đấu giá này. Mỗi tháng đều được mời mười mấy lần. Bỏ đi. Chẳng có gì thú vị. Cứ ngồi tự nhiên. Tôi lên trên thay đồ. Kim ấn?

Chuyện là như vậy đó. Cho nên cậu cũng không biết kim ấn là do ai lấy đi? Tôi không chắc chắn là ai. Nhưng tôi cảm thấy chắc chắn có liên quan đến người Nhật Bản. Đúng, đúng, đúng. Lần trước ở trên tàu chính là người Nhật Bản.

Có liên quan đến người Nhật Bản chắc chắn không phải chuyện tốt đẹp gì. Tuyệt đối không phải là một buổi đấu giá đơn giản. Nếu đã như vậy, vậy chúng ta đi xem thử rốt cuộc người Nhật Bản có âm mưu gì. Nhưng mà chúng ta không có thiệp mời. Cậu…

Các người nhìn tôi làm gì? Tôi chỉ có một tấm thiệp mời thôi. Đại minh tinh như Khúc tiểu thư bên cạnh có thêm vài vệ sĩ chắc không vấn đề gì. Vậy thì không vấn đề gì. Nhưng đây là có âm mưu có âm mưu nhất định sẽ nguy hiểm.

Có nguy hiểm thì việc gì tôi phải đi? Cô sợ gì chứ? Chúng tôi bảo vệ cô. Khí thế thật đấy. Hội trường to ghê. Này mà bảo hội trường to. Tôi tổ chức tiệc sinh nhật cho tài xế nhà tôi còn to hơn thế này. Nguyên tiểu thư, nhìn đây ạ.

Nguyên tiểu thư. Nguyên tiểu thư. Nhìn bên này đi ạ. Nguyên tiểu thư. Xin hỏi giữa cô và tiểu thư Khúc Mạn Đình cô thấy ai nổi tiếng hơn? Cô có thể trả lời câu hỏi này không? Đó không phải là con trai của thứ trưởng Cố, Cố Yến Tranh sao?

Còn có người kia em trai của Thẩm Thính Bạch, nhị công tử của nhà họ Thẩm. Hai bọn họ sao lại cùng đến đây? Nhanh qua đó xem xem. Có tin tức. Đi. Khúc tiểu thư. Nhìn bên này đi. Khúc tiểu thư. Khúc tiểu thư. Cố thiếu gia, Cố thiếu gia.

Xin hỏi lần này anh và Khúc tiểu thư cùng đến tham gia buổi đấu giá anh có cảm tưởng như thế nào ạ? Anh có thể nói một chút không? Cố thiếu gia. Khúc tiểu thư. Không phải đã nói là phải khiêm tốn chút sao? Đúng vậy.

Nói rõ là phải khiêm tốn chút rồi. Quân Sơn. Xin tránh đường. Nào. Thụy, xem ra hôm nay quả nhiên là Hồng Môn Yến rồi. Con để tâm một chút. Bảo vệ ngạch nương con thật tốt. Vâng, a mã. Con đã sắp xếp ổn cả rồi. Được. Vậy ta yên tâm rồi.

Vương gia đến rồi. Được. Vương gia. Được, được, được. Vương gia. Đi thôi. Vương gia. Cứ làm theo kế hoạch. Vâng. Đều nhớ kỹ rồi chứ? Chị Ngọc.. Đều nhớ kỹ rồi Cái khác thì thôi đi, có thể lấy được bao nhiêu thì cứ lấy.

Nhưng kim ấn bắt buộc phải lấy được về. Em biết rồi, yên tâm. Em biết rồi. Yên tâm đi, chị Ngọc. Đi thôi. Tôi nói các người nhé. Hai vị bên trái đang nói chuyện là Vu Huệ Dân của Sở tài chính Bắc Kinh và Cung Tự Trăn của Sở giáo dục

Bên phải kia là Phương Đại Hữu của thương hội Vạn Long. Còn một nhóm đang tập trung ở kia đều là công thần quý tộc của tiền triều. Những người này đều là người có mặt mũi lớn. Đó chẳng phải là thị trưởng Bạch sao? Tối nay vàng thau lẫn lộn. Tình hình

Có lẽ phức tạp hơn chúng ta nghĩ. Mọi người cẩn thận chút. Đúng rồi. Các anh là người tôi đưa đến. Nhất định đừng làm gì quá lộ liễu. Tôi nói các anh biết. Đưa tôi… Đám các cậu là cái đồ qua cầu… Qua cầu rút ván. Thiệp mời. Mời vào trong.

Xin chào. Mời cho xem thiệp mời. Mời cô. Mấy vị đây là…? Tùy tùng của tôi. Lát nữa mua đồ chẳng lẽ lại để một mình tôi mang về nhà? Buổi đấu giá sắp bắt đầu rồi. Cô đến rất đúng lúc. Mời vào trong. Mời vào trong. Mời. Xin chào.

Cô là tiểu thư Khúc Mạn Đình đúng không? Là tôi. Phòng VIP ở đâu thế? Tìm mãi mà chẳng thấy. Tiểu Tuyết. Cô chuẩn bị đến phòng VIP đúng không? Đúng vậy. Tôi đang định dẫn Nguyên tiểu thư qua đó. Cô cũng đưa Khúc tiểu thư qua đó luôn nhé. Được.

Khúc tiểu thư. Xin mời cùng đi với tôi. Lát nữa trèo từ phía sau qua. Hiểu chưa? Vâng. Được, đi đi. Hôm nay phải nhờ hết vào các vị rồi. Lát nữa sau khi buổi đấu giá bắt đầu, xin mời các vị tiểu thư mang những món đồ đấu giá

Theo mã số của đóa hoa đeo trên tay. Đến lúc rao bán đưa cho người điều khiển đấu giá của chúng tôi. Có phải rất đơn giản không? Đương nhiên rồi. Những chuyện đơn giản như vậy không phải ai cũng làm được. Nhất định phải xinh đẹp, thanh lịch, có khí chất

Giống các vị tiểu thư đang ngồi đây thì mới được. Vâng. Bây giờ phiền các vị tiểu thư lên phía trước nhận bảng số hiệu của mình. Đi thôi. Buổi đấu giá hôm nay phải nhờ ngài James rồi. Tôi ở đây thì cô không cần phải lo lắng.

Tôi vừa ở ngoài nhìn thấy rất nhiều công thần quý tộc của tiền Thanh. Tôi sợ lát nữa khi mang các đồ đấu giá ra bọn họ sẽ làm loạn. Ngài James cứ yên tâm. Chúng tôi đã sắp xếp những người này. Bọn họ không thể làm loạn được đâu.

Hơn nữa chúng tôi ở khắp nơi đều sắp xếp lượng lớn bảo vệ. Chỉ cần có người gây sự. Lập tức sẽ bị khống chế. Tuyệt đối sẽ không làm loạn trật tự của buổi đấu giá. Vậy thì tốt, vậy thì tốt. Cô có món đồ đấu giá yêu thích không?

Đương nhiên rồi. Nghe nói món đồ được đấu giá đó cực kỳ tốt. Vậy sao? Đúng vậy. Hiện giờ xem ra nơi này không chỉ có thế lực người Nhật Bản. Trong số những món đấu giá có kim ấn. Vậy đám công thần quý tộc của tiền Thanh

Chắc chắn cũng muốn mang kim ấn về. Vậy phải làm sao? Người bên trong có vẻ khá phức tạp. Vậy chúng ta cứ nắm tình hình trước rồi mới tính bước hành động tiếp theo. Chia nhau đi điều tra. Mười phút nữa tập hợp lại. Đi. Đi. Lát nữa tìm cơ hội

Thủ tiêu cô ta. Vâng. Nếu cô ta ở đây Tạ Lương Thần có lẽ cũng ở đây. Phái người tìm. Nếu phát hiện ra cũng thủ tiêu luôn. Vâng. Đồ đấu giá chuẩn bị đến đâu rồi? Hôm nay các bên đều đến. Nhất định không được để xảy ra sai sót gì.

Đều đã sắp xếp theo ý của tiểu thư rồi. Bọn họ tốt nhất đừng xuất hiện. Một khi xuất hiện đừng mong sống sót rời khỏi đây. Lần này tuyệt đối không được để xảy ra sai sót. Tiểu thư yên tâm. Ngoài hành lang có rất nhiều người Nhật Bản canh gác.

Mỗi lối ra đều có người canh giữ. Súng đã lên nòng. Phòng vệ không đơn giản. Mỗi lối ra đều bị chặn. Còn không cho khách mời ra. Buổi bán đấu giá hôm nay cũng thật sự không đơn giản. Hồng Môn Yến mà. Lần này có rất nhiều đồ bán đấu giá,

Hơn nữa còn có đồ nhạy cảm. Chắc chắn họ sẽ cử lực lượng hùng hậu canh giữ mọi ngóc ngách. Thế này đi. Chúng ta chia 2 nhóm. Một nhóm lên tầng trên. Một nhóm xuống tầng dưới. Đầu tiên phải giải quyết mấy tên bảo vệ ở lối ra vào. Còn nữa

Chúng ta không rõ kết cấu kiến trúc nơi này. Cho nên việc gấp trước mắt là phải tìm được bản đồ. Hiểu chưa? Hành động. Ai đó? Ai ở trong đó? Sao anh lại chạy đến đây? Tôi đây là… Đây là… Không phải, anh… Lát nữa gặp. Rốt cuộc có người không?

Ra đây cho tôi xử nào. Nắm đấm của tôi ngứa lắm rồi. Yến Tranh, nói bé thôi. Đừng để bị phát hiện. Đồ ngốc của tôi ơi. Hoàng Tùng. Mau qua đây. Đỡ chút nào, đỡ chút nào, đỡ chút nào. Được rồi, được rồi. Người anh em, anh là bảo vệ sao?

Tôi là bảo vệ. Mau cởi trói cho tôi. Cởi trói trước đã. – Cởi trói trước đã. – Được rồi, được rồi, được rồi. Giúp tôi với, giúp tôi với. Anh làm sao vậy? Tôi vừa bị người ta đánh ngất, tôi vừa mới… Ai đánh ngất anh vậy? Thật là.

Tôi cũng không nhìn rõ. Mau cởi trói cho tôi, mau cởi trói cho tôi. Sao tôi lại nhớ có người nói phải xử lý hết bảo vệ nhỉ? Hình như là… Nói đùa thôi. Lừa anh đó, lừa anh đó. Sao lại ngất vậy? Thật là. Tôi đi vệ sinh một chút.

Cậu cẩn thận đấy. Được. Tôi lên tầng hai. Biết rồi. Người anh em. Anh ngoan ngoãn nằm đây nhé. Thật sự xin lỗi. Chỉ huy. Đều xử lý hết rồi chứ? Tất cả đều xử lý hết rồi. Cố Yến Tranh. Cô ở đây làm gì?

Buổi đấu giá chẳng phải sắp bắt đầu rồi sao? Tôi không đi nữa. Làm sao thế? Tôi không vui. Nguyên Sính Đình cũng ở đây. Tôi sớm biết cô ta cũng ở đây tôi chẳng thèm đến luôn. Cho tôi bao nhiêu tiền tôi cũng không đến.

Không phải cô nhận tiền của người ta rồi sao? Thì tôi trả lại họ. Tôi cũng đâu thiếu tiền. Cô chẳng yêu công việc gì cả. Anh ở đây làm gì? Buồn đi vệ sinh. Nhà vệ sinh bên kia. Đi, đi, đi. Tôi đi với anh. Cô làm gì vậy?

Tôi đi với anh. Ai đi với cô chứ? Cô là đồ biến thái. Ai biến thái? – Cô bỏ tôi ra. – Tôi không nhìn anh đi vệ sinh đâu. Bỏ tôi ra. Quân Sơn. Tìm thấy bản đồ chưa? Thưa các vị khách quý,

Buổi đấu giá sẽ bắt đầu sau 10 phút nữa. Buổi đấu giá sắp bắt đầu rồi. Làm sao đây? Nếu không trộm được, thì hãy khiến buổi đấu giá không thể bắt đầu. Rẽ qua đó là tới. Có người. Không được, bên này quá ồn. Không tiện ra tay. Vòng qua đi.

Sau đây tôi xin tuyên bố. Buổi đấu giá tối nay chính thức bắt đầu. Bây giờ mời các tiểu thư khách mời mang lên món đồ đấu giá thứ nhất cho chúng ta. Sao thế? Có người khác. Là sao? Trời ơi. Nhiều thế. Không có động tĩnh gì. Tôi…

Cậu lần nào cũng thế. Cậu vào kiểu gì vậy? Tôi… Cửa mở nên tôi vào thôi. Cửa mở? Cửa mở nên tôi vào thôi. Cái này đẹp thật đấy. Đẹp sao? Cậu bỏ nó xuống. Đi theo tôi. Sao tôi phải đi theo anh? Tại sao? Không biết tại sao à? Không biết.

Cậu mà không đi cùng tôi, tôi nổ súng bắn cậu. Anh bỏ súng xuống. Tôi bỏ súng xuống? Cậu bỏ đồ xuống cho tôi. Anh bỏ súng xuống trước đã. Tôi không bỏ. Anh không bỏ phải không? Anh không bỏ? Anh có bỏ không? Cậu bỏ đồ xuống cho tôi.

Còn không bỏ, tôi nổ súng đấy. Anh bỏ súng xuống trước đi. Không bỏ. Bỏ, bỏ, bỏ. Bỏ, bỏ, bỏ. Quân Sơn. Cậu xem. Sao thế? Sao lại mất điện rồi? Có chuyện gì vậy? Xin mọi người yên lặng. Xin đừng tự tiện di chuyển. Chắc là do vấn đề đường điện.

Chúng tôi sẽ nhanh chóng xử lý. Được, được, được. Không phải chỉ tắt đèn thôi sao? Cô bỏ ra. Không muốn. A mã, ngạch nương. Hai người ở yên đây nhé. Con ra ngoài xem thử. Con cẩn thận đấy. Đừng vội. Chút nữa chúng ta vào kiếm chác. Tình hình sao thế?

Vẫn chưa rõ. Kế hoạch không đổi. Vâng. Quân Sơn. Lương Thần. Tiểu Tùng. Bội thu rồi. Đây là gì vậy? Cậu xem. Lấy đồ của bọn họ làm gì vậy? Cái gì mà của bọn họ? Đây đều là đồ liên quân 8 nước cướp của chúng ta. Còn cái này nữa. Kim ấn?

Sao cậu tìm được vậy? Tôi tự có cách hay. Chúng ta cứ rời khỏi đây đã. Tôi cầm trước nhé. Quân Sơn. Hiển Vinh. Sao em lại ở đây? Em cùng với người nhà tham gia buổi đấu giá. Anh thì sao? Trường cử anh đến làm vệ sĩ của Khúc Mạn Đình.

Cô ấy tham gia anh cũng đi theo. Vậy à. Em định đi đâu vậy? Bên phòng đấu giá vừa mất điện. Bên trong rất hỗn loạn nên em liền ra ngoài. Hiện giờ ở đây không an toàn. Đừng chạy lung tung thì tốt hơn. Thấy anh là tốt rồi.

Vừa nãy em thật sự hơi sợ. Vậy người nhà em đâu? Không biết nữa. Em vừa bị lạc. Hay là cứ quay lại phòng đấu giá đi. Có lẽ bọn họ đang ở đó đợi em. Không. Giờ trong đó loạn lắm luôn. Hay chúng ta qua bên đó xem thử đi.

Anh vừa nghe thấy bên đó có tiếng súng. Tiếng súng? Vậy chúng ta đợi ở đây đi. Được. Lương Thần, đi thôi. Tôi vẫn không yên tâm lắm. Hay là cậu đi trước đi. Tôi quay lại xem xem. Đồ bị mất, bọn họ nhất định sẽ lục soát.

Chúng ta ở cùng nhau rất dễ phát hiện. Cậu mang mấy món đồ này rời khỏi đây trước. Tôi đi xem Thẩm Quân Sơn và những người khác. Được. Vậy cậu cẩn thận nhé. Tôi đi đây. Cậu cũng cẩn thận nhé. Này chị gái, cô có thể tem tém lại chút không?

Tôi sắp không thở nổi nữa rồi. Không được. Tôi sợ. Cô cũng không thể mượn cớ sợ mà lợi dụng tôi suốt như vậy. Hai người tạo hình gì thế? Cậu làm gì vậy? Bội thu rồi. Bội thu cái gì cơ? Cậu xem này. Nói bé thôi, nói bé thôi.

Thẩm Quân Sơn và Tạ Lương Thần đâu? Tiểu thư Hiển Vinh đến rồi. Thẩm Quân Sơn đi cùng tiểu thư Hiển Vinh rồi. Lương Thần không yên tâm cậu ấy nên cũng đi theo rồi. Hiển Vinh ở đây là thật. Tôi cũng nhìn thấy cô ấy.

Không phải cô ta đi cùng với James sao? James là ai? Là người tổ chức buổi đấu giá này. Mau trốn đi. Cậu đi trước đi, cậu đi trước đi. Tập hợp ở địa điểm đã hẹn. Nhanh lên. Được. Nhanh lên. Cô đến phòng đấu giá trước . Ở đó khá an toàn.

Lát nữa tôi tới tìm cô. Cô ngoan ngoãn nhé. Nghe lời. Vậy anh phải cẩn thận nhé. Phu nhân. Phu nhân. Đừng sốt ruột, vương gia, vương gia. Tìm thấy không? Không thấy. A mã, sao thế? Không thấy ngạch nương con đâu. Hiển Vinh. Nhất định là Hiển Vinh làm.

Lập tức phong tỏa chỗ này. Canh giữ tất cả các lối ra. Tất cả những người tham gia buổi đấu giá đều phải lục soát thật kỹ mới có thể rời đi. Vâng. Xem ra đồ không ở đây. Đây là một cái bẫy. Bây giờ phải làm sao?

Ban nãy mất điện không phải là trùng hợp. Nhất định là có người khác. Chúng ta rút thôi. Mời đi bên này. Các người làm ăn kiểu gì vậy? Hôm nay thật sự xin lỗi. Sao lại xảy ra chuyện này? Mời đi bên này. Là sơ suất của chúng tôi.

Thật sự xin lỗi. Các người làm ăn kiểu gì thế? Mời đi bên này, chúng ta đi. Cậu tránh tôi xa một chút. Chưa đi mà. Đi rồi. Tôi nghe thấy rồi. Cố Yến Tranh, cậu đừng quậy nữa. Được thôi. Đi chưa? Đi rồi. Đó là ai vậy?

Thuộc hạ của Kim Hiển Vinh bên thương hội Nhật Bản. Hai lần suýt giết tôi. Bây giờ là lần thứ ba. Cậu nhìn thấy Tiểu Tùng không? Tôi bảo cậu ấy đi trước rồi. Bên ngoài canh phòng rất chặt. Chúng ta phải nghĩ cách ra ngoài. Đây là gì vậy? Kim ấn.

Tiểu Tùng ăn trộm đấy. Bây giờ chúng ta phải làm sao? Tìm thấy người nhà em chưa? Chắc là đi trước rồi. Xin đợi một chút. Vậy chúng ta cũng đi thôi. Anh không cần đợi Khúc Mạn Đình sao? Có lẽ bọn họ cũng đi trước rồi. Được thôi. Tiểu thư Hiển Vinh.

Quân Sơn. Em giới thiệu một chút. Đây là ngài James. Bạn thân của cha em. Cũng là người tổ chức buổi bán đấu giá hôm nay. Ngài James. Vị này là Thẩm Quân Sơn. Bạn tốt của tôi. Xin chào. Ngài James. Buổi đấu giá lần này

Sao chưa kịp bắt đầu đã kết thúc rồi? Chẳng phải đường điện đã sửa xong rồi sao? Có mấy tên trộm trà trộn vào. Vì nghĩ tới sự an toàn của khách mời nên tôi quyết định kết thúc buổi đấu giá hôm nay. Thật đáng tiếc.

Hy vọng tổn thất của các vị không quá lớn. Cũng chúc các vị sớm bắt được mấy tên trộm đó. Mong là thế. Tiểu thư Hiển Vinh. Tôi còn có việc. Tôi đi trước đây. Mời. Tạm biệt. Người đó nhìn quen quen. Hình như gặp ở đâu rồi.