Hổ Hạc Yêu Sư Lục Tập 05 | Phim Cổ Trang Huyền Huyễn Nhan Sắc Cao | iQIYI Vietnam

    [Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] [Hổ Hạc Yêu Sư Lục] [Tập 5: Kim Cang Quyết xuất hiện tiêu diệt Hắc Phong] Tông chủ. Tông chủ, tông chủ, tông chủ. Tông chủ. Tông chủ, tông chủ, tông chủ. Tiên tử, theo như ta thấy,

    Triệu tông chủ trong trận chiến này lành ít dữ nhiều, Ông ta đốt cháy toàn bộ tinh nguyên trong cơ thể chỉ để tung một chiêu trí mạng đó. Nhưng Hắc Phong không dễ ứng phó như vậy. Đáng tiếc vậy. Nếu Hắc Phong không chết, thu dọn tàn cục sẽ rất nan giải.

    Lòng can đảm dám chết chung của ngươi thật đáng khen ngợi, nhưng vận may lại hơi kém. Yến Linh Thiểm thực sự cần kiểm soát tâm trí, cắt đứt dục vọng mới có thể không để lại hậu lực, tung được chiêu trí mạng sau khi đánh cược mọi thứ.

    Tuy ngươi đã hao tổn toàn bộ tinh nguyên, nhưng trong lòng vẫn còn vấn vương. Đáng tiếc. Chỉ một ý niệm lạc lối thôi cũng khiến nhát đâm trí mạng thiếu đi một phần lực đạo. Yên tâm mà đi gặp Triệu Linh Yến đi. Chạy mau. Không được đâu tông chủ.

    Tông chủ, ta không đi. Tông chủ. Tông chủ. Đi thôi. Ngươi chính là Hổ Tử. Ngươi nhận ra ta? Đến đây, nô gia tiếp ngươi vài chiêu. Không được khinh địch. Tiên tử, mối nguy hiểm này người cảm thấy đáng để mạo hiểm không? Nếu như hắn có thể thắng

    Thì không tính là mạo hiểm. Nếu như thua, thì chẳng qua là thêm một kẻ vô dụng mà thôi, bổn tọa cũng chẳng mất gì. Vậy nần này người nghĩ cơ hội thắng là bao nhiêu? Bổn tọa cược một thỏi bạc với ngươi, hắn nhất định sẽ giải phóng được

    Những bí mật cất giấu bên trong cơ thể. Triệu tông chủ là người tốt, là Triệu Môn Tông cứu tất cả chúng ta. Đúng vậy, ngài ấy là người tốt. Triệu cô nương, cô mau lên núi lánh nạn đi. Đúng vậy, mau lên núi đi Triệu cô nương.

    An toàn là trên hết, mau đi đi. Ta không thể cứ rời đi như vậy được. Triệu cô nương, Hắc Phong lợi hại như vậy, có thể tiêu diệt đất trời, chúng ta vẫn nên lánh đi thì hơn. Đúng vậy, mau đi thôi. Các vị, ở đây tạm thời đã an toàn.

    Ta đã hoàn thành hết nhiệm vụ Triệu tông chủ giao phó. Thứ lỗi cho ta không thể đi cùng mọi người nữa. Triệu tông chủ nói… Năm trăm năm qua, Triệu Môn Tông ta luôn lấy việc trừ ma diệt yêu, bảo vệ an toàn của người dân làm nhiệm vụ.

    Nếu như đến người nhà mà ta cũng không bảo vệ được thì ta uổng là con cháu của Triệu Môn Tông. Cho dù thành công hay thất bại, ta cũng phải thử. Cáo từ. Triệu cô nương, Triệu cô nương, Triệu cô nương. Triệu cô nương, Triệu cô nương.

    Ngươi nói xem cô gái này có đường sống mà không đi, cứ nhất định phải ở đây tìm cái chết. Uổng phí gương mặt xinh đẹp thế này. Ngươi im mồm đi. Người ta là một cô gái mà đối diện với yêu ma còn không tiếc mạng sống,

    Chúng ta thì vẫn ở đây tham sống sợ chết, ngươi không cảm thấy hổ thẹn sao? Ngươi cứ lòng vòng bên hắn, rốt cuộc có âm mưu gì? Ồn ào quá đấy. Là ngươi sao? Mặt lạnh! Mặt lạnh, mặt lạnh, mặt lạnh! Ta thấy tướng mạo của ngươi

    Cũng chỉ bình thường mà thôi. Thật không hiểu nổi cô ta ưng ngươi ở điểm gì. Ngươi… Thêm lần nữa đi, yêu quái già. Chí khí thì cũng có, nhưng không ngờ lại yếu xìu thế này. Mệt rồi. Tiểu nhân to gan kiếm chút hời từ chỗ tiên tử. Ta cũng muốn thấy

    Tại sao cô ta lại tốn nhiều thời gian công sức để thử ngươi? Trên người ngươi rốt cuộc có điểm gì đặc biệt. Đây chính là nội tâm của ngươi. Đã là người thì trong lòng sẽ luôn tồn tại nỗi sợ, tại sao ở đây không có gì hết? Tĩnh lặng như vậy.

    Ta ăn những cơn ác mộng, nỗi sợ hãi trong tâm con người chính là nguồn sức mạnh của ta. Càng sợ hãi thì sức mạnh của ta càng lớn. Bất kỳ ai cũng không thể thoát khỏi nỗi sợ hãi bên trong. Ta phải xem nỗi sợ trong lòng ngươi rốt cuộc là gì?

    Rốt cuộc ngươi là ai? Ta là ông nội ngươi. Thú vị rồi đây. Thắng thua còn chưa quyết. Mặt lạnh. Mặt lạnh. Mặt lạnh. Tỉnh rồi sao. Ngươi không sao chứ? Hổ Tử. Hổ Tử. Hổ Tử. Ngươi vẫn chưa chết. Thân là yêu sư dù có chết cũng sẽ phải tiêu diệt ngươi.

    Chức vụ yêu sư quan trọng đến thế sao? Khiến ngươi không tiếc liều cả tính mạng. Yêu sư không phải một chức danh, mà là một tín ngưỡng. Chỉ cần ta còn một hơi thở thì ta sẽ kiên trì với tín ngưỡng của mình. Vậy bây giờ

    Ta sẽ chấm dứt tín ngưỡng của ngươi. Trên đường xuống suối vàng, ngươi hãy nghĩ lại xem có đáng hay không? Đồng Nhi? Lại thêm một kẻ đến nộp mạng. Đồng Nhi. Nữ hào kiệt không thua kém đấng mày râu. Tiếc là trời đất nhẫn tâm, không chứa chấp được kẻ yếu đuối.

    Triệu Môn Tông các ngươi e là từ nay không còn người nối dõi nữa rồi. Đừng! Yến Linh Thiểm? Yến Linh Thiểm? Yến Linh Thiểm. Thương pháp này của Triệu gia quả nhiên danh bất hư truyền. Hôm nay đúng là được mãn nhãn rồi. Xem ra thế hệ trẻ

    Vẫn cần luyện tập thật tốt mới được. Trăm năm thấm thoắt thoi đưa. Ngẫm lại lúc bổn tọa được chứng kiến thương pháp tuyệt đẹp của Triệu Linh Yến như thể ngày hôm qua vậy. Triệu Linh Yến? Còn mạnh hơn thế này sao? Một trời một vực. Ta còn tưởng

    Đó chỉ là suy diễn thêm mắm dặm muối trong dân gian. Xem ra Triệu Môn Tông đúng là suy yếu thảm hại. Anh hùng trong thiên hạ vốn đã hiếm có. Tiên tử cứ thế mà đi ạ? Tiết mục dọn thi thể có gì đáng xem chứ? Tiếp theo đây

    Đến lượt chúng ta rồi. Tiên tử anh minh. Năm trăm năm rồi, lại là cái chiêu này, lại là chiêu này. Mẹ, cuối cùng Đồng Nhi cũng báo thù được cho người rồi. Mẹ, mẹ đã nhìn thấy chưa? Cha. Cha. [Thanh Long Môn] Tông chủ. Cha. Cha. Đồng Nhi. Đồng Nhi. Cha…

    Cha có lỗi với con. Cha vẫn luôn hổ thẹn về cái chết của mẹ con, lại không chú ý đến cảm nhận của con. Cha đã dần quên vốn dĩ con có năng lực làm rạng danh Triệu Môn Tông. Cha, Đồng Nhi biết cha cũng chỉ muốn tốt cho Đồng Nhi.

    Mặc dù Đồng Nhi luôn buông lời oán hận cha, nhưng trong thâm tâm, con chưa từng trách cha. Thật ra từ lâu cha đã biết con… con đã âm thầm luyện thương từ lâu. Chỉ là cha ích kỉ không muốn chấp nhận thôi. Đồng Nhi, nếu thời gian có quay trở lại

    Thì tốt biết mấy. Cha rất muốn quay về… quay về lúc con còn nhỏ, Cha dẫn con đi luyện thương, sau đó cùng đi ngắm hoàng hôn, sao trời. Đồng Nhi, lúc trước cha đã dạy con thương pháp tấn công và phòng ngự cơ bản của Triệu gia, con còn nhớ không?

    Đồng Nhi nhớ ạ. Công là đâm, điểm, quét, hất. Thủ là đánh, gẩy, chống, cản. Tốt. Nhớ lấy, thương pháp của Triệu gia ta bao gồm chí cương và chí nhu. Phải học cách điều hoà âm dương, kết hợp cương nhu. Cản. Giữ thẳng người, bước đi nhẹ nhàng.

    Mặt trời sắp lặn xuống núi rồi, hai cha con vẫn còn chơi ở đây à? Không phải con đang chơi đâu, con đang luyện tập thương pháp của Triệu gia để hàng yêu trừ ma. Đồng Nhi, ta phải đi cùng mẹ con rồi. Nhớ chăm sóc bản thân cho tốt. Ta và mẹ

    Mãi mãi ở bên con. Tông chủ, tông chủ. Tông chủ. Cha. Cha. Cha. Cha. Cha. Không, cha. ♫Chớp nhẹ đôi mắt♫ ♫Mây mỏng dần tan, sấm chớp rền♫ ♫Ta lại nhớ về♫ ♫Ánh chiều tà người chỉ♫ Cha, chúng ta về nhà thôi. ♫Nếu có thể♫ Quân Triệu gia. Có.

    Đưa tông chủ về nhà. ♫Coi việc ra đi là mọc cánh thành tiên♫ Rõ. ♫Người có thể♫ Triệu tông chủ, Triệu tông chủ. ♫Như ánh trăng mà về không?♫ Triệu tông chủ, Triệu tông chủ, Triệu tông chủ. Triệu tông chủ, là ngài đã cứu lấy trấn Bát Bảo, ♫Nhìn về nơi chân trời♫

    Cứu lấy tất cả chúng ta. ♫Không rời xa được người♫ Triệu tông chủ. ♫Những lời chưa nói hết♫ ♫Còn nhức nhối trong tim♫ ♫Giấc mộng xưa không dứt♫ ♫Giấu không được nước mắt♫ ♫Sao còn vấn vương, chưa chịu hoá bướm♫ Ta vừa mới mơ mơ màng màng, sao đã xảy ra

    Nhiều chuyện thế này? Cái thân già này đúng là già thật rồi. Sớm biết thế này đã không ngủ rồi. [Tư Không Lâu] Làm phiền tiên tử cứu lấy học trò của ta. Gãy hai cái xương sườn, xương bả vai cũng bị xuyên thủng. Bị Hắc Phong đánh cho tơi tả thế này

    Mà vẫn không chết, đúng là gỗ tốt. Trông cậy hết vào bàn tay tiên của tiên tử. Bây giờ thằng nhóc này đang trong thời khắc sinh tử, là cơ hội tốt để dùng pháp bảo áp chế yêu khí trong người, lấy Xích Châu ra. Đây… đây là Kim Cang Quyết. Đây là

    Pháp bảo giết chết Yêu đế 500 năm trước? Pháp bảo lúc trước cô nói định dùng cho đồ đệ ta chính là thứ này sao? Già trẻ hai người bớt nói lại. Chớ quấy rầy bổn tọa làm phép. Thật là hiếm thấy. Trong người thằng nhóc này

    Lại có một kết giới phong ấn bảo vệ. Ngủ nào. [Bạch Hổ] Hổ Tử ngoan, mau ngủ đi. Hổ Tử, mong con quên đi mọi chuyện, quên đi mẹ. Bình an sống hết đời. Mẹ. Mẹ. Mẹ. Mẹ. Mẹ. Phụ thân. Yên Nhiên, tình hình sao rồi? Dân chúng đang sơ tán,

    Nhưng thôn Thanh Tuyền bị phá hủy hoàn toàn rồi. Suối trong biến thành biển lửa. Minh Hải còn lan tràn không? Mẹ ơi. Tạm thời chặn được ở khe núi, nhưng không trụ được lâu. Nếu không kịp thời tu sửa trận pháp, e là mấy ngày sau

    Đô thành Phục Long cũng sẽ gặp kiếp nạn. Hiểu Hiên đâu? Yêu sư đi cùng đệ ấy đã quay về đô thành từ lâu. Nghe nói trên đường đi Hiểu Hiên đã đánh mất Xích Châu nên một mình đi tìm. Cái gì? Đệ đệ này của con đúng là làm việc thận trọng.

    Nhiệm vụ đầu tiên làm sau khi nhậm chức lại coi như trò đùa vậy, khiến bao nhiêu dân chúng lang thang lưu lạc như thế. Lúc đầu nếu không phải tổ mẫu cố chấp để đệ ấy nhận việc này thì Xích Châu đã được con lấy về từ lâu rồi. Yên Nhiên,

    Mau đi tiếp ứng cho Hiểu Hiên lấy Xích Châu về, không được để xảy ra sai sót. Vâng. Doanh soái, có mai phục. Một đám thổ phỉ, không đáng lo ngại. [Triệu] Triệu Hạo Thiên, quay về đi! Triệu Hạo Thiên, quay về đi! Triệu Hạo Thiên, quay về đi! Tiểu thư.

    [Bài vị Triệu Hạo Thiên] Đóng quan tài. – Vâng. – Vâng. [Ô Hắc Đan Quốc ngự yêu sư, doanh soái Hắc doanh] Hỗn xược. Dám sỉ nhục tổ tiên ta. Ngươi là ai? Tiểu thư, hắn là Quốc ngự yêu sư. Bài vị Triệu Linh Yến, tổ tiên Triệu Môn Tông.

    Các ngươi đã hưởng danh hiệu Triệu Môn Tông này cũng 500 năm rồi đấy, đến lúc phải trả nợ rồi. Rốt cuộc ngươi là ai? Năm trăm năm trước, mấy vị thiếu niên trừ yêu chém giết Yêu đế ở Điên Phong Cốc, vang danh thiên hạ,

    Triệu gia ngươi cũng nhờ đó mà nở mày nở mặt, công trạng lừng lẫy xưa nay. Người đời chỉ thấy một mặt mà không nhìn thấy sự nham hiểm xảo trá đằng sau Triệu gia ngươi. Ngươi có ý gì? Năm xưa Ô gia cũng từng tham gia trận chiến ở Điên Phong.

    Tổ tiên Ô Mộ Vũ và Triệu Linh Yến là huynh đệ kết bái. Nhưng vì sai lầm của Triệu Linh Yến mà khiến cho tổ tiên ta phải mất mạng. Đại chiến trở về, Triệu gia các người phong quan tấn tước, nhưng chẳng hề nhắc đến

    Mọi chuyện Ô gia làm một chữ nào. Trong 500 năm, Triệu gia các người thanh thế to lớn, còn Ô gia ta lại mai danh ẩn tích. Dù những gì ngươi nói là sự thật thì cũng là ân oán tổ tiên từ 500 năm trước,

    Tại sao hôm nay ngươi lại đến đây gây hấn? Ta chờ chính ngày hôm nay đấy. Nay Triệu Hạo Thiên đã chết, Triệu Môn Tông các người suy vong triệt để, đây chính là báo ứng! Hôm nay ta tới là để lấy lại toàn bộ những gì Triệu gia các người

    Nợ Ô gia. Ngươi! Tiểu thư. Tiểu thư. Tiểu thư. Ngươi đã làm gì? Tiểu thư. Bảo bối này của ta tên là Cửu Vực Kim Tàm. Để luyện ra nó, ta đã tìm các loại độc lạ khắp thiên hạ, lần lượt tìm độc mạnh nhất từ chín nơi để nuôi nó.

    Hễ chạm vào tơ độc nó phun ra thì không đến nửa canh giờ thất khiếu sẽ chảy máu mà chết. Trần thúc. Tiểu thư đừng tới đây. Đừng dùng sức, nếu không sẽ tăng tốc độ độc trùng lan rộng, bỏ mạng tức thì. Rốt cuộc ngươi muốn làm gì?

    Nếu như ngươi cảm thấy là Triệu gia hủy hoại công danh, tiền đồ của Ô gia ngươi thì ngươi cứ nhắm vào ta là được, muốn chém muốn giết gì tùy ngươi, nhưng chuyện này không liên quan đến họ, ngươi tha cho họ đi. Muốn cứu bọn họ phải không?

    Không thành vấn đề. Chỉ cần ngươi quỳ trước mặt ta, nói lớn rằng Triệu Linh Yến là loại tiểu nhân đê tiện, đời trước đời sau của Triệu Môn Tông toàn là những kẻ nham hiểm xảo trá, uổng công làm người thì ta sẽ đưa thuốc giải cho ngươi.

    Tiểu thư, không được nói. Không được. – Không được. – Tiểu thư. – Không được. – Không được nói. Tiểu thư, đừng nói mà. Tiểu thư. Ta cầu xin ngươi hãy tha cho họ. Tiểu thư. Nói. Tiểu thư, đừng mà. Tiểu thư, không được nói. Ngươi muốn nhìn đám người này

    Chết hết trước mặt ngươi sao? Nói đi. Tiểu thư. Là Triệu gia ta có lỗi với Ô gia của ngươi. Nói Triệu Linh Yến là kẻ tiểu nhân đê tiện. Sao hả? Nói đi. Triệu Linh Yến là kẻ tiểu nhân đê tiện. Đời trước đời sau của Triệu Môn Tông

    Toàn là những kẻ nham hiểm xảo trá, uổng công làm người. Đời trước đời sau của Triệu Môn Tông toàn là những kẻ nham hiểm xảo trá, uổng công làm người. Tiểu thư. Đây là ân oán giữa Ô gia và Triệu gia, ta vốn không muốn tổn hại đến

    Tính mạng của những người này. Đây là thuốc giải, mỗi người một viên, hai canh giờ sau, trùng độc sẽ tiêu tan hết. Tiểu thư. [Bài vị của Triệu Linh Yến] Cho ngươi. Cho ngươi, mau uống thuốc giải đi. Thù này không báo, thề không làm người. Không được.

    Xích Châu đã được lấy ra rồi, sao tên tiểu tử thối này vẫn chưa chịu tỉnh lại vậy? Xích Châu là vật chí dương, khi hắn nuốt nó vào bụng là nó đã bén rễ trong đó rồi, huống hồ gì trong cơ thể hắn còn chứa yêu khí.

    Hai thứ chiến đấu với nhau dẫn đến ngũ tạng suy sụp, kinh mạch đứt gãy. Dù cho Xích Châu đã được lấy ra, nhưng trong thời gian ngắn kinh mạch đã đứt vẫn khó mà phục hồi nguyên vẹn. Vào lúc này, nếu ông vẫn cố chấp truyền nguyên khí cho hắn,

    Chỉ e sẽ khiến âm dương đảo lộn. Vậy phải làm sao mới được đây? Tiểu tử này có sức sống rất mạnh mẽ, nếu đổi lại là người bình thường thì đã về chầu trời từ lâu rồi. Tiểu tử này quả thực không tầm thường,

    Không những chịu đựng nổi năng lượng của Xích Châu, mà trong cơ thể hắn còn chứa tinh nguyên ánh kim hiếm gặp. Xin hỏi tiên tử có cách nào cứu chữa hay không? Cách thì có đấy, chỉ có điều… Tiên tử cứ nói, đừng ngại gì hết.

    Nguyên thần của hắn đang bên bờ vực tiêu tan, chìm đắm trong thế giới ảo, không thể tự mình thoát ra được, trừ phi có người tiến vào thế giới ảo đó đánh thức hắn, kéo hắn trở về thế giới thực. Ý cô là… Thuật phân ly nguyên thần.

    Thuật phân ly nguyên thần? Thuật này cần tách rời nguyên thần của một người khỏi thể xác của họ, khiến họ tiến vào thế giới nơi cận kề cái chết. Đại lão gia, ông và ta cùng là pháp bảo, không thể dung nhập với nguyên thần của con người. Hiện tại,

    Chỉ có hắn là thử được. Thuật này hung hiểm cực kỳ đó. Đại lão gia, hắn vốn là vì con nên mới lâm vào nguy hiểm, con không thể nào thấy chết mà không cứu. Tiên tử, ta bằng lòng thử một phen. Hiểu Hiên. Đại lão gia,

    Nếu như con gặp phải bất trắc gì, xin người hãy nhanh chóng mang Xích Châu về đô thành. Hiểu Hiên, thời gian của ngươi không nhiều, lá bùa trên đỉnh đầu ngươi cho biết thời gian ngươi có thể lưu lại bên trong. Một khi lá bùa cháy hết

    Thì ngươi bắt buộc phải ra ngoài, nếu không sẽ gặp nguy hiểm đến tính mạng. Hiện giờ tinh nguyên của hai người đang kết nối với nhau, ngươi phải thông qua kẽ hở tinh nguyên để tiến vào thế giới ảo của Hổ Tử. Nhớ kỹ, trong thế giới ảo,

    Không được sử dụng sức mạnh tinh nguyên, nếu không sẽ bị phản phệ. Đi thôi. Hổ Tử. Hổ Tử. Ai đó? Hổ Tử. Hổ Tử. Ngươi là Hổ Tử? Ngươi là ai? Ngươi không quen biết ta sao? Không. Không sao, giờ không biết nhưng sau này sẽ biết thôi.

    Nơi này rất nguy hiểm, mau đi theo ta. Đi. Hổ Tử, ngươi nghe ta nói, nơi này là thế giới ảo, nếu ngươi còn không đi thì nguyên thần của ngươi sẽ nhanh chóng bị hủy diệt. Ta không quen biết ngươi, ngươi mau đi đi. Không phải, Hổ Tử. Hổ Tử, Hổ Tử.

    Ngươi thử nhớ kỹ lại xem, tại sao ngươi lại ở đây? Ngươi đã quên chuyện mấy ngày trước, ngươi nuốt nhầm Xích Châu, chúng ta cùng nhau giết Huyết Thư Yêu, và cả Hắc Phong nữa. Những chuyện này ngươi đều quên hết rồi sao? Giờ là thời khắc sinh tử,

    Ngươi không thể tiếp tục chìm đắm ở nơi này. Buồn ngủ quá. Chuyện gì vậy? Hắn đã sử dụng sức mạnh tinh nguyên trong thế giới ảo. Không được đâu. Vào thời khắc sinh tử, tất cả phải xem tạo hoá của hai người họ. Hổ Tử. Hổ Tử, Hổ Tử.

    Hổ Tử, mau tỉnh lại đi. Hổ Tử. Hổ Tử. Đồ mặt lạnh. Đi, ta đưa ngươi đi. Hiểu Hiên, Hổ Tử. Thành công rồi à? Hiểu Hiên, con không sao chứ? Không sao. Sao cậu ấy vẫn chưa tỉnh lại vậy? Không có gì đáng ngại, chỉ là tạm thời chưa tỉnh lại thôi.

    Là ngươi đã cứu hắn trở về từ Quỷ Môn Quan. Thứ này chính là yêu lực trong người hắn sao? Đệ đệ thân mến, đã lâu không gặp nhỉ. Tỷ đến làm gì? Đương nhiên là đến để giúp đệ rồi. Phụ thân sợ đệ thân cô sức yếu

    Nên cố tình phái ta tới hỗ trợ đệ. Ta đã lấy được Xích Châu rồi, tự ta sẽ hộ tống nó đến đô thành. Tỷ còn muốn sao nữa? Dĩ nhiên ta tin là với khả năng phi thường của đệ đệ đây, chắc chắn sẽ không có vấn đề gì. Chỉ có điều,

    Viên Xích Châu ở vịnh Phục Long đã bị hỏng sớm hơn dự tính. Cái gì?