Hổ Hạc Yêu Sư Lục Tập 03 | Phim Cổ Trang Huyền Huyễn Nhan Sắc Cao | iQIYI Vietnam

    [Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] [Hổ Hạc Yêu Sư Lục] [Tập 3: Sàn đấu pháp ác chiến, phần hai] Nếu muốn luyện pháp thuật, phải luyện ngự khí trước. Khí này chính là tinh nguyên mà chúng ta đã nói. Nhưng thuộc tính của tinh nguyên lại phân thành bốn loại,

    Gọi là Cảm, Dẫn, Tan, Phóng. Mỗi yêu sư dựa vào thiên tính, căn cốt khác nhau của mình, phương thức và phương pháp ngự khí cũng có đủ kiểu. Lúc nãy Hiểu Hiên dạy con tâm pháp lấy Phóng làm chủ. Nhưng sư phụ thấy con khó chế ngự những vật như

    Pháp bảo binh khí, phù hợp với tâm pháp Dẫn Tự hơn. Nếu chăm chỉ khổ luyện, sau này sẽ thành công lớn. Con đã nói mà, người nói đúng lắm, do huynh ấy dạy sai. Vậy tâm pháp ấy luyện thế nào? Tâm pháp Dẫn Tự này, nói khó thì không khó,

    Nhưng cũng không hề đơn giản. Con ngồi lên tảng đá to kia cho ta. Vâng ạ. Nghĩa lý sâu xa của tâm pháp Dẫn Tự nằm ở người tu hành phải mở rộng thất khiếu toàn thân, dẫn linh khí trời đất vào người, chuyển động cùng tinh nguyên, kinh mạch.

    Con nhắm mắt suy tưởng, loại bỏ tạp niệm, tập trung sự chú ý vào hơi thở, vạn vật như đá chìm xuống biển rộng, tâm tĩnh lặng không gợn sóng. Dần dần, con sẽ tiến vào một không gian đen tối. Tập trung cảm nhận vài tia sáng le lói

    Giữa không gian đen kịt, và thử dần dần tập hợp những tia sáng này lại với nhau. Đại lão gia, đây là… Thằng nhóc này quả nhiên không tầm thường. Tinh nguyên của người thường là màu trắng, Hiểu Hiên, con đã là người có tư chất lắm rồi,

    Tinh nguyên cũng chỉ có màu xanh lam. Không ngờ thằng nhóc này lại là màu vàng. Trăm năm nay, sư phụ đã không còn được thấy tinh nguyên mạnh thế này rồi. Có lẽ nào là yêu lực và Xích Châu trong người hắn kết hợp lại mà thành không? Có khả năng này.

    Nếu thằng nhóc này có thể kích phát tinh nguyên trong người ra, cho dù chỉ một tí, cũng không thể coi thường. Đừng đi. Con thử lại lần nữa. Đại lão gia, người nghĩ hắn có thể không? Ta thấy cũng tạm được. Đại lão gia ta mệt rồi,

    Phải nghỉ ngơi một lát thôi. Còn bảo dạy ta, đã đi nghỉ ngơi rồi. Luyện chân khí cái gì chứ? Luyện đến mức ta sắp không xì hơi nổi luôn rồi. Đi đâu? Huynh xuất hiện kiểu gì thế? Tu luyện tâm pháp cần tĩnh tâm

    Mới có thể tích lũy sâu dày, từ từ thả ra. Với cái tính cách của ngươi thì luyện kiểu gì? Đừng ở đó châm chọc nữa, nói thì dễ làm thì khó. Ta ở đây luyện, hai người ngồi đó nghỉ ngơi, lại chỉ có một ngày, luyện kiểu gì?

    Tu luyện tâm pháp không liên quan gì đến thời gian cả. Ta thấy đại lão gia nhìn nhầm ngươi rồi. Nhìn lầm huynh ấy. Ta có luyện thành hay không, liên quan gì đến huynh? Chỉ cần Xích Châu còn trong người ngươi một ngày, thì ắt liên quan đến ta.

    Nếu mai ngươi thắng, Nhất Mi sẽ lấy Xích Châu giúp ngươi. Còn nếu ngươi thua thì dù ta phải dùng cách gì, cũng phải lấy được Xích Châu. Ông đây nhất định thắng, ngày mai huynh cứ nhìn đi. Khi nào ta thắng, lấy được Xích Châu ra thì cách xa ta chút.

    Bí quyết của tâm pháp Dẫn Tự nằm ở thần chuyển động theo khí, tâm niệm hợp nhất. Tâm niệm hợp nhất? Phụ thân. Phía Hiểu Hiên có tin tức chưa? Vẫn chưa. Vết nứt ngày càng lớn, e là trận pháp Xích Châu không chống đỡ được bao lâu nữa. Trong vòng năm ngày,

    Chắc là vẫn được. Chỉ cần kịp thời đổi Xích Châu, trận pháp sẽ không có vấn đề. Đi rồi về từ núi Cửu Khúc đến đô thành chỉ tầm hai ngày, nếu ra roi thúc ngựa thì bây giờ Xích Châu đã được đổi rồi. Đệ đệ làm việc

    Cũng không biết phân biệt nặng nhẹ. Đây là lần đầu tiên Hiểu Hiên ra ngoài làm việc, ta tin nó sẽ chú trọng. Phụ thân, con biết đây là ý của tổ mẫu, đệ ấy vừa nhậm chức doanh soái, cần một cơ hội lập công để thể hiện năng lực,

    Nhưng chuyện trận pháp không phải trò chơi. Nhiệm vụ quan trọng thế này lại giao cho đệ ấy, nếu đệ ấy không về kịp khiến trận pháp mất linh, Minh Hải vỡ đê, đệ ấy gánh được hậu quả này sao? Những lúc thế này thì đừng hành động theo cảm tính.

    Con chỉ thấy không phục, tổ mẫu quá thiên vị đệ ấy. Một tháng sau, kiểm tra Quốc ngự yêu sư để chọn ra thống soái, con nên đặt ý chí chiến đấu này lên trên trường đấu võ. Đến lúc đó hai tỷ đệ con hãy tranh cao thấp. Yên Nhiên,

    Phụ thân coi trọng con. Phụ thân yên tâm, con quyết tâm chiến thắng. [Đàn Đấu Pháp] Sao, sợ hả? Ông đây từng sợ ai chứ? Trời không sợ, đất không sợ. Nhưng tại sao đàn Đấu Pháp lại dựng dưới lòng đất vậy? Làm vẻ bí ẩn lắm vậy.

    Chưa được điện Thiên Cương cho phép mà tự lập trường đấu, theo luật Phục Long sẽ bị phạt trượng, đày vào ngục, sao có thể tổ chức giữa ban ngày ban mặt được. Nhưng Quốc ngự yêu sư cũng không phải không biết, lão tiền bối Nhất Mi không sợ bị bắt à?

    Lão tiền bối của trận Điên Phong Cốc là tông sư được kính trọng của giới yêu sư, ngay cả thánh thượng đương triều cũng không dám tùy tiện bắt. Nhiều người thế cơ à? Những người này đều đến tìm Nhất Mi tiền bối xin pháp bảo sao? Đại ca,

    Nếu lần này chúng ta thắng được pháp bảo trong tay Nhất Mi thì tóm vài con đại yêu giết chết, kiếm một vố lớn. Tất nhiên. Kiếm một khoản vàng bạc châu báu, ca dẫn đệ đến đô thành Phục Long uống rượu hoa, quẩy ba ngày ba đêm.

    Đến lúc đó người đẹp trong lòng, chẳng tuyệt vời sao. Lũ yêu sư săn thưởng này đến tìm pháp bảo cũng chỉ vì chút tiền tài danh lợi thôi. Sao hả? Sao hả? Người ta kiếm tí tiền để sống dễ dàng sao? Giết yêu không phải để trừ hại,

    Làm việc tốt cho nhân gian sao? Huynh tưởng ai cũng như huynh à? Sinh ra đã là công tử chưa từng nếm trải khói lửa nhân gian. Các vị, chào mừng đến với đàn Đấu Pháp trấn Bát Bảo. Ta là giám khảo của cuộc thi lần này, Hành Chi.

    Quy tắc đấu pháp rất đơn giản. Một, cho dù ngươi sử dụng pháp thuật hay pháp bảo gì trên lôi đài, hay là tay không tấc sắt, đều tùy ngươi. Ở đây không kiêng kị gì. Hai, chỉ cần đánh được đối thủ văng ra ngoài trường đấu,

    Hoặc đánh đến mức quỳ xuống xin tha, đều coi như thắng. Ở đây tự cầu phúc, nghe theo số trời. Được rồi. Sau đây mời các vị tự do lên trường đấu. Bần đạo, Ngọc Cơ Tử, [Ngọc Cơ Tử, yêu sư nước Thiên Vũ] xin các vị dạy bảo. Hay, hay, hay.

    [Chúc Ông, yêu sư nước Phục Long] Mũi trâu, so vài chiêu với ta. Ta tên Chúc Ông. [Thông Thiên Đạt Địa] Đao Hỏa Diệm. Đây chính là tác dụng kỳ diệu của tinh nguyên. Nếu ta không đoán nhầm thì vị đạo sĩ bên cạnh hẳn là yêu sư của nước Thiên Vũ.

    Nước Thiên Vũ ư? Người nước Thiên Vũ biết sử dụng pháp thuật điều khiển tinh xảo. Xem ra lần này Chúc Ông lành ít dữ nhiều rồi. Bắt đầu đấu pháp. Mau nhìn kìa. Lửa của Chúc Ông tắt rồi. Hay, hay. Hay, hay. Cảm ơn nhé mũi trâu. Đa tạ ngươi nương tay.

    Đắc tội rồi. Trận này Ngọc Cơ Tử thắng. Hay, hay, hay. Nhận thua luôn à? Thế này chẳng đàn ông gì cả. Ít nhất cũng phải đánh mấy trăm hiệp nữa chứ. Pháp bảo đã vỡ, chắc chắn thua cuộc. Đừng thấy Chúc Ông đao pháp tinh tế, nhưng hắn chỉ dựa vào

    Pháp bảo trên đỉnh đầu kia. Bây giờ pháp bảo đã bị hủy, chỉ dựa vào chém thì không thắng nổi đối thủ đâu. Trận tiếp theo ai đánh lôi đài đây? Thực lực của người này không thể xem thường. Ta không xem thường, hoàn toàn không đánh lại được. Nếu là cận chiến,

    Khiến đối phương không có kẽ hở để điều khiển tên bay thì cũng không phải không có khả năng. Kiếm bay của hắn lên trời xuống đất, ta có thể tới gần hắn chắc? Sợ rồi à? Con người huynh tuy không nói nhiều nhưng câu nào cũng đáng ghét.

    Lát nữa cứ xem Hổ gia đây biểu diễn đi. Nhát gan còn mạnh miệng. Hay, hay, hay. [Trường Thát Khương, yêu sư nước Cự Luân] Ta đến gặp ngươi đây. Không biết các hạ tên gì? Trường Thát Khương, đến từ nước Cự Luân. Trường Thát Khương. Lần này ta đến

    Là để lấy pháp bảo tốt đi thi Quốc ngự yêu sư. Trùng hợp quá, tại hạ cũng đến vì cuộc thi Quốc ngự yêu sư. Xin Nhất Mi tiên tử rèn cho pháp khí uy lực mạnh hơn. Mong tráng sĩ chỉ bảo. Ơ, ơ… Vẫn còn chiêu sau à? Hổ Tử.

    Hổ Tử lên lúc nào vậy? Khoe mẽ. Người ta đã thế này rồi, ngươi còn đánh đến chết, ngươi không có võ đức à? Xin hỏi tôn tính đại danh của thiếu hiệp. Không họ không tên, là Hổ Tử của núi Cửu Khúc. Gặp chuyện bất bình rút gậy tương trợ,

    Đúng là có dũng khí. Vậy bần đạo sẽ tỉ thí với cậu. Tỉ thí thì tỉ thí, ai sợ ai chứ. Mập huynh này, huynh nghỉ ngơi đi, để ta dạy dỗ hắn. Ta tên là Trường Thát Khương. Cảm ơn thiếu hiệp. Mau, mau đi đi. Đến đây, tên ria mép.

    Đó là đá nam châm đồ chơi của sạp nhỏ ở cổng trấn mà. Cũng coi như nhanh trí. Xem đây. Nam châm? Tên tiểu bối ngươi sao có thể dùng kế gian xảo như thế? Thắng là được rồi mà, không kiêng kị gì hết. Nói đúng lắm, không kiêng kị gì hết.

    Hổ Tử. Ngươi đã mất hết tinh nguyên rồi. Ta chỉ đợi thời khắc này thôi. Tâm pháp Dẫn Tự… Thằng nhãi này nó… nó ngộ ra rồi. Ta tuyên bố người chiến thắng trong trận đấu này là Hổ Tử. Dưới sàn đấu còn ai muốn lên thử sức nữa không?

    Nếu không còn ai lên sàn thách đấu, vậy thì ta tuyên bố người chiến thắng trong trận đấu này là… Khoan đã! Lại một người nữa lên. Sao lại là ngươi? Đồ ẻo lả, ngươi làm gì vậy? Thách đấu. Đừng đấu nữa, ta mệt rồi. Ôi ôi… Khó khăn lắm ta mới…

    Ngươi đừng làm loạn nữa, ta cũng không đánh lại được ngươi đâu. Triệu công tử. Kỳ công tử. Sao các huynh lại ở đây? Sao bảo phải đi tìm Nhất Mi tiên tử để lấy châu? Phải, nhưng tình hình có sự thay đổi. Không biết tại sao trong cơ thể hắn

    Lại có yêu khí, phải dùng pháp bảo mới có thể áp chế được yêu khí. Hơn nữa tiên tử đã ra quy định bất cứ ai xin pháp bảo đều phải thắng trong cuộc thi đấu võ. Thằng nhãi, ngươi đã ngộ ra được tâm pháp Dẫn Tự.

    Sư phụ quả là không nhìn lầm ngươi. Triệu công tử, tình hình Xích Châu khẩn cấp huynh có thể rút lui khỏi trận đấu trước được không? Thực sự không được. Ô hay! Tại… tại sao? Chúng ta gặp được nhau là cái duyên, chúng ta là huynh đệ còn gì.

    Sao ngươi có thể vô lương tâm như vậy? Ta đang đợi… Ngươi đang đợi xem ta bị nổ vỡ bụng sao? Hôm đó khi chúng ta giết chết Huyết Tứ Yêu, cây thương bạc của ta bị gãy mất rồi. Ta phải xin Nhất Mi tiên tử sửa lại cho ta.

    Cây thương đó cũng rất quan trọng với ta. Ta sắp mất mạng đến nơi rồi mà ngươi còn ở đó lo sửa cây thương gãy của ngươi. Quả nhiên giang hồ hiểm ác, lòng người khó đoán. Ta coi ngươi như huynh đệ vậy mà… Lát nữa ngươi đừng có khóc đấy.

    Vậy đành phải đắc tội. Gay rồi! Gay rồi! Hổ Tử, ngươi mau nhận thua đi. Ngươi thực sự đánh không lại ta đâu. Có nhất thiết phải mạnh tay thế không? Không sao. Hổ Tử. Ngươi không sao chứ? Thằng nhãi này biết trong cận chiến thương dài không có đất dụng võ.

    Đầu cơ trục lợi. Đánh nhau không ngại lừa dối. Ngươi bỏ ta ra! Nhận thua á, nhận cái đầu ngươi ý. Có phục không? Không phục, ngươi bỏ ta ra. Ta đánh chết ngươi. Vẫn chưa phục hả? Có phục không? Không phục. Vóc dáng nhỏ con thế này,

    Múi luyện cũng không săn chắc tí nào. Khốn kiếp! Hóa ra là con gái à? Ta đã bảo mà thịt mềm da mỏng thế kia. Chưa kể khuôn mặt cũng rất xinh xắn nữa. Ô, đây chẳng phải là thiên kim của Triệu phủ sao? Đúng rồi. Thiên kim Triệu phủ.

    Thiên kim Triệu phủ. Đại tiểu thư đến tận đây cơ à? Đánh tiếp đi. Đúng đó. Đây không phải người thường. Sắp thắng đến nơi rồi. Ta tuyên bố người chiến thắng trong trận đấu này là Hổ Tử. Hay, hay, hay! Hổ thiếu hiệp, đúng giờ Tỵ ngày mai

    Mời đến Tư Không Lâu để nhận pháp bảo. Thằng khờ, ngươi còn ngẩn ra đó làm gì? Ngươi thắng rồi đó. Con gái? Sao cô ấy lại là con gái được? Sao mình lại không nhận ra nhỉ? Huynh có nhận ra cô ấy là con gái không?

    Làm gì có ai nhận ra được. Ai có thể… Tiêu rồi, tiêu rồi! Vừa nãy trước mặt bao người ta còn… Lần này phải làm sao đây? Chắc cô ấy sẽ khó chịu lắm. Nghe nói cô ấy là thiên kim của Triệu phủ. Huynh có từng nghe về Triệu Môn Tông chưa?

    Mười năm trước Triệu Môn Tông cũng nổi danh như Kỳ Môn Tông vậy, là danh môn vọng tộc huy hoàng một thời. Tông chủ Triệu Hạo Thiên từng là thành viên chủ chốt của điện Thiên Cương. Danh môn vọng tộc? Ghê vậy sao? Sau đó thì sao?

    Sau đó Triệu tông chủ rút khỏi điện Thiên Cương, Triệu Môn Tông cũng sa sút từ đó. Tại sao? Không được, ta phải đi tìm cô ấy. Đứng lại! Nay đã lấy được tư cách, việc quan trọng nhất là lấy Xích Châu ra. Đừng gây thêm chuyện nữa. Ta có bị điên đâu

    Mà còn gây thêm chuyện. Ta đến tận nơi xin lỗi đấy chứ. Triệu phủ gia phong nề nếp, xưa nay coi trọng lễ nghĩa. Nếu Triệu tông chủ biết con gái ông ta bị ngươi làm nhục như vậy chắc chắn sẽ không tha cho ngươi. Vậy phải… phải làm sao? Sư huynh,

    Nhà họ Kỳ huynh và nhà họ Triệu là chỗ quen biết, huynh lại nổi tiếng như vậy, huynh đi cùng ta nhé? Ta không rảnh. Sư huynh, sư huynh. Ta không rảnh. Xin lỗi. Vô tình vô nghĩa. Triệu cô nương từng cùng chúng ta kề vai tác chiến,

    Sao huynh không có chút tình người… Ta tự đi vậy. Với cái võ mèo ba chân của ngươi, coi chừng bị đánh văng ra ngoài đấy. Im mồm đi, đồ mặt lạnh. Dây đeo nhỏ đây! Rượu lâu năm nhà tự ủ, lại đây xem đi! Rượu lâu năm nhà tự ủ.

    – Ta không rảnh. – Sư huynh tốt. Có thứ này rồi, vào Triệu phủ chắc chắn sẽ tiện hơn. Ô hoa, ô hoa chắc chắn dùng bền đây. Nhìn khuôn mặt khôi ngô lại còn nam tính này của mình chắc sẽ tha thứ cho mình thôi.

    Thằng ăn mày ở đâu ra thế này? Soi cái gì mà soi? Nói ai là ăn mày đấy? Ta giống thằng ăn mày lắm à? Đại gia, xin thương tình. Cho một ít đi. Này, cho ngươi đấy. Cảm ơn, cảm ơn. Thôi, đi nhanh lên, nhanh lên.

    Đừng làm ảnh hưởng việc buôn bán của ta. Cái này… Được đó, được đó. Đừng có sờ mó linh tinh. Đây là gấm Vân Nam đấy, làm bẩn rồi ngươi có đền nổi không? Sao ta phải đền? Ta mua là được chứ gì? Ở đây không có trang phục hợp với ngươi đâu.

    Sang hàng bên mà xem. Ta cứ xem ở đây đấy. Ta thấy rất hợp. Đừng động vào, lui ra. Ông động vào ta xem. Lui ra. Ông động vào ta lần nữa thử coi. Hoan nghênh quý khách. Xin hỏi công tử muốn chọn gì? Đưa đây! Cái gì? Đưa lệnh bài đây.

    Ta định đến Triệu phủ mà, có cái này sẽ tiện hơn. Sư huynh tốt sẽ không giận đâu. Tiểu nhân có mắt mà không thấy Thái Sơn, không nhận ra hai vị là Quốc ngự yêu sư đến từ đô thành. Vừa nãy trót mạo phạm, mong thiếu hiệp thứ lỗi.

    Không coi ai ra gì. Sư huynh, sư huynh. Đừng đi, đừng đi. Huynh chọn giúp ta đi. Ta không rành lắm khoản này. Huynh giúp ta đi mà. Ngày mai ta mà lấy được Xích Châu là chúng ta đường ai nấy đi rồi, có khi cả đời cũng chẳng gặp lại nữa.

    Nhưng thời gian qua chúng ta cũng xem là có duyên, hơn nữa còn gần như là đồng môn. Về tình về lý, về nhân về nghĩa, huynh đều nên giúp ta. Lời thiếu hiệp nói chí phải. Vị công tử này vừa nhìn là biết không phải người tầm thường, cậu tư vấn

    Cho tiểu sư đệ này chút đi. Ngươi mua quần áo làm gì? Thì đến gặp Triệu cô nương mà, muốn để lại ấn tượng tốt cho cô ấy. Đi mau. Được rồi, lấy cái này đi. Cái này á? Cái này quá bình thường, có bằng mấy cái vừa nãy không?

    Công tử quả là tinh mắt. Vừa khoác chiếc áo này lên người, phút chốc thiếu hiệp đã trở nên hào hoa phong nhã, khí phách hiên ngang. Chủ yếu là trông nam tính. Đương nhiên, đương nhiên. Được! Mỗi tội là cái dây lưng này hơi chặt một tí.

    Cái này buộc chặt chút cũng không sao. Đừng cử động quá mạnh là được. Không có cái nào hợp với thiếu hiệp hơn cái này nữa đâu. Mau xem, mau xem. Công tử này khôi ngô quá. Đẹp trai quá. Công tử nhà nào vậy nhỉ? Xin hai vị đợi chút.

    Lát nữa ta gặp tên ẻo lả… Triệu cô nương, ta nên nói như nào? Không phải ngươi muốn đến tận nơi xin lỗi sao? Ta hồi hộp mà. Không biết là cô ấy đã nguôi giận chưa. Dù sao ta… – Được rồi. – Huynh nói… Bớt nói thì sẽ bớt chuyện thị phi.

    [Triệu] Hai vị đợi lâu rồi. Mời vào. Hồi hộp quá. Bình thường Triệu cô nương vẫn luyện công ở đây à? Mời hai vị đi vào trong. Hóa ra là hậu duệ của Kỳ Môn Tông ghé thăm. Thứ lỗi vì đã không nghênh đón từ xa.

    [Triệu Hạo Thiên, tông chủ Triệu Môn Tông] Triệu tông chủ. Mười năm trước, khi ta còn giữ chức ở điện Thiên Cương, cậu vẫn là một cậu bé. Không ngờ chỉ trong chớp mắt đã lớn từng này rồi. Vị thiếu hiệp này, cậu cũng là yêu sư của điện Thiên Cương à?

    Không phải, không phải. Cậu ta không phải là Quốc ngự yêu sư song là đồng môn với ta. Hiểu Hiên, lần này đến có việc gì quan trọng à? Chúng ta đến để tìm Triệu cô nương. Hai người quen tiểu nữ à? Mới quen nhau cách đây vài hôm ở thôn Nhập Vân.

    Thôn Nhập Vân? Dạo này tiểu nữ ở nhà suốt, không hề ra ngoài. Có phải hai cậu nhận nhầm người rồi không? Không thể nhầm được. Đúng là mấy hôm trước ở thôn Nhập Vân mà. Thôi được! Vậy ta gọi tiểu nữ ra cho các cậu gặp. Người đâu!

    Mời tiểu thư ra đây. Dạ. Hiểu Hiên, nhớ năm xưa ta và cha cậu kề vai chiến đấu ở điện Thiên Cương, xem như là huynh đệ sinh tử. Nhưng mới đó mà mười năm đã trôi qua. Không biết cha cậu dạo này thế nào? Cha ta vẫn khỏe,

    Đa tạ tông chủ vẫn nhớ đến. Đúng rồi, vừa nãy hai cậu nói đã đến thôn Nhập Vân, xảy ra chuyện gì à? Xích Châu ở vịnh Phục Long bị nứt, lần này ta phụng lệnh đến núi Cửu Khúc lấy Xích Châu mới luyện thành để tiến hành thay thế.

    Xích Châu bị nứt? Liệu có ảnh hưởng đến trận pháp không? Tham kiến phụ thân. Đồng Nhi, vị này là Kỳ Hiểu Hiên, công tử Kỳ Môn Tông. Còn đây là đồng môn của cậu ấy. Hai cậu ấy nói các con từng gặp nhau ở thôn Nhập Vân mấy hôm trước. Thưa cha,

    Mấy hôm nay con vẫn luôn ở trong phủ, chưa từng ra ngoài, càng chưa nghe nói về thôn Nhập Vân gì đó. Thiết nghĩ là hai vị công tử nhận nhầm người rồi. Không thể thế… Thưa cha, mấy hôm nay con ở trong phòng vẽ tranh vừa mới hoàn thành một bức tranh.

    Mời cha xem qua. Tốt, rất tốt. Lão gia, mấy hôm nay tiểu thư ở trong phủ suốt, chưa từng ra ngoài. Vẽ ngày vẽ đêm mới hoàn thành xong bức tranh này. Ơ… Là chúng ta nhận nhầm rồi. Có chỗ nào mạo muội, xin Triệu tông chủ và Triệu tiểu thư thứ lỗi.

    Có gì đâu. Hiểu lầm nhỏ thôi mà. Đồng Nhi, rót trà cho hai vị công tử đi. Dạ. Sao lại bảo là chưa từng gặp? Hai chúng ta còn từng đánh nhau… thân mật trên đàn Đấu Pháp mà. Công tử. Mời công tử dùng trà. Công tử, trà không ngon à? Ngon.

    Phiền Triệu cô nương rót thêm chén nữa. Tiểu thư, vừa nãy không bị lộ tẩy chứ? Lão gia sẽ không nghi ngờ chứ? Cũng may mà ta đã đoán trước được là hai người bọn họ. Chỉ cần tên ngu dốt kia đừng có gây thêm rắc rối, đảm bảo sẽ không sao.

    Sao bọn họ lại tới tận đây nhỉ? Nếu lão gia biết người đã đến đấu pháp… Hiểu Hiên, thay thế Xích Châu là việc quan trọng, phải tranh thủ làm ngay. Để tông chủ lo lắng rồi. Chỉ cần thay thế Xích Châu kịp thời thì sẽ không có gì đáng ngại.

    Nếu vậy thì tốt. Đã làm phiền nhiều rồi, chúng ta xin phép cáo lui. Được. Đồ mặt lạnh, huynh… huynh làm gì thế? Về ngay! Về là về thế nào? Người cũng gặp được rồi, sao còn chưa về? Ta còn chưa xin lỗi mà. Với lại,

    Sao vừa nãy cô… cô ấy lại không nhận ta? Chứng tỏ là cô ấy có điều khó nói. Lúc nãy xém chút nữa ngươi đã vạch trần cô ấy đấy, có biết không? Thế á? Thế thì ta càng phải gặp cô ấy. Không đến lượt ngươi quyết định. Hai vị công tử,

    Tiểu thư nhà ta có lời mời, mời đi theo ta. Ta biết ngay mà, kiểu gì cô ấy chẳng phải gặp ta. Tiểu thư. Ngươi có biết là hôm nay xém chút nữa thì ngươi hại chết ta không? Ta… ta không cố tình mà. Ngươi còn đến đây làm gì?

    Lúc trước ngươi sỉ nhục ta còn chưa đủ sao? Ta đến để xin lỗi. Không cần. Ta không cố tình thật mà. Nếu biết cô là con gái – có đánh chết ta cũng không… – Con gái thì làm sao? Ngươi cũng có đánh lại được con gái đâu.

    Không đánh lại được, không đánh lại được. Lỗi là do ta hết. Làm cô bẽ mặt trước mặt bao người, ta sẽ chịu trách nhiệm với cô. Ngươi chịu trách nhiệm cái gì? Ta… Ngươi chỉ cần không làm loạn thêm là được. – Ta đã… – Đúng rồi, Kỳ công tử.

    Trận đấu trên đàn Đấu Pháp hôm nay thế nào? Là hắn thắng à? Phải. Ta đã từng bảo các người rồi – ai có thể đánh lại được… – Triệu cô nương, lúc trước cô nói muốn sửa lại thương bạc nhưng hôm nay ở trong sảnh ta thấy có một cây thương bạc,

    Không phải vẫn nguyên vẹn như hồi đầu sao? Đó là cây thương của cha ta, cây bị hỏng là của mẹ ta. Không lẽ là song thương Thư Hùng lừng danh một thời? Đúng vậy. Hai cây thương tuy nhìn bề ngoài giống nhau nhưng uy lực của nó thì khác nhau.

    Thương Hùng vững chắc mạnh mẽ, thương Thư mềm mại uyển chuyển. Thanh thương Thư đó là di vật của mẹ ta, nhưng bây giờ bị ta làm hỏng rồi, nên ta phải nghĩ cách sửa nó trước khi họ phát hiện ra. Cô giấu cha cô – ra ngoài làm… – Tóm lại

    Không được để cha ta biết chuyện này. Nhất là chuyện ở đàn Đấu Pháp. Nhưng có người nhận ra cô rồi. Chỉ cần ngươi đừng lắm mồm là được. Quyết không hé nửa lời. Để bày tỏ lời xin lỗi của ta, ta đã quyết định rồi,

    Nhường cơ hội đoạt pháp bảo lần này cho cô đấy. Không được. Sao lại không được? Cơ hội của ta, ta nói được là được. Xích Châu là chuyện lớn, ta nói rồi nếu đến thời hạn mà ta vẫn chưa lấy được Xích Châu… Thì sẽ bị mổ bụng chứ gì.

    Ta biết rồi. Mặt lạnh, đừng có cứng nhắc như vậy. Từ trấn Bát Bảo đến đô thành chỉ mất có hai ngày đi đường. Thành Phục Long có nhiều dị nhân tài năng như vậy kiểu gì chẳng có cách. Việc này không đơn giản chỉ là lấy Xích Châu.

    Trong cơ thể ngươi còn có yêu khí, đến Nhất Mi tiên tử còn không ngăn chặn được. Cho dù có đến thành Phục Long cũng chưa chắc đã có cách áp chế. Có huynh và đại lão gia rồi mà, sợ gì nữa? Vả lại không phải huynh đang vội à? Lấy Xích Châu

    Còn làm lỡ một ngày của huynh nữa. Khoan đã! Đây là quy định do Nhất Mi tiên tử đặt ra. Nếu chúng ta làm vậy, e là… Cô yên tâm. Giờ Tỵ ngày mai chúng ta cùng đến Tư Không Lâu nói rõ tình hình với bà ấy. Mọi chuyện cứ…

    Cứ để ta lo. Cô mặc trang phục nữ xinh thật đấy. Được rồi, quyết định thế nhé, tạm biệt.