Hổ Hạc Yêu Sư Lục Tập 01 | Phim Cổ Trang Huyền Huyễn Nhan Sắc Cao | iQIYI Vietnam
[Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] [Hổ Hạc Yêu Sư Lục] [Tập 1: Biến cố thôn Nhập Vân] Ngày xửa ngày xưa, có bầy yêu hoành hành ở đại lục phương Đông. Trong nháy mắt muôn dân rơi vào cảnh lầm than, cuộc sống bấp bênh. Để bảo vệ bốn phương yên bình,
Năm vị thiếu niên trừ yêu dẫn đầu một nhóm yêu sư đi đến Điên Phong Cốc, vùng đất sinh ra yêu tà chém giết Yêu đế, xả thân cứu chúng sinh. Máu của Yêu đế hóa thành Minh Hải hủy diệt trời đất, chia đại lục thống nhất ban đầu
Thành Phục Long, Thiên Vũ và Cự Luân. Để chống lại Minh Hải, yêu sư của ba nước lớn ký kết thỏa thuận liên minh, dùng Xích Châu tạo thành trận pháp dài vạn dặm ngăn cản Minh Hải xâm chiếm, bảo vệ vạn dân đại lục. Từ đó, non sông yên ổn,
Nhân gian yên bình. Vậy còn những con yêu quái trốn thoát khỏi Điên Phong Cốc 500 năm trước thì sao? Những con yêu quái đó trong 500 năm qua đã bị yêu sư các nước tiêu diệt hoàn toàn rồi. Vậy còn Cửu Vĩ hổ yêu yêu lực vô song thì sao?
Khi xưa đã bị tiên tổ trừ yêu Kỳ Vô Cực đẩy vào Minh Hải. Đẩy vào Minh Hải? Vậy còn sống được nữa không? Lửa Minh Hải thiêu đốt trời đất, phàm phu tục tử không thể lại gần. Ngay cả yêu ma quỷ quái gặp phải nó cũng sẽ tan thành mây khói
Chứ đừng nói đến là rơi vào Minh Hải, thể xác nguyên thần đều sẽ bị tiêu diệt hoàn toàn. Sau đó thì sao, sau đó thì sao? Muốn biết câu chuyện ra sao, đón xem hồi sau sẽ rõ. [Đô thành Phục Long] Đứng lại! Đứng lại! Tránh đường! Đừng chạy! Mau! Tránh đường!
Đứng lại, đứng lại! Đứng lại, đừng chạy! Đứng lại! Tránh ra! Đứng lại! Đứng lại, đứng lại. Đứng lại. Lui ra, dẹp đường. Đứng lại. Đứng lại. Bên này. Rõ. Mau, mau. Tránh ra. Tránh ra. Có yêu. Yêu quái. Đó là yêu quái. Tránh xa nó ra. Mau, mau.
[Kỳ Hiểu Hiên Quốc ngự yêu sư – Doanh soái Bạch doanh] Bắt lại. Rõ, rõ. Thả ta ra. Doanh soái, con yêu này rất xảo quyệt. Chúng ta đã đuổi ba con phố liền. Vẫn là ngài tiên đoán như thần, đoán được kiểu gì hắn cũng phải đi qua đây. Về phủ! Dạ.
Phu nhân, phu nhân. Phu… phu nhân. Cầu xin ngươi, tha cho họ đi. – Thả ta đi. – Cầu xin ngươi. Ta giết cô ta. Hôm nay cho dù ngươi có giết 100 người ngươi cũng không chạy thoát được đâu. Cầu xin ngài, hãy cứu mẹ con họ.
Cầu xin ngươi, tha cho họ đi. Ta cầu xin ngươi, đừng giết mẹ con họ. – Ngươi im đi! – Tha cho họ đi mà. Ta cầu xin ngươi. Im đi! Tha cho họ đi. Cầu xin ngươi. Ngươi làm gì vậy? – Ngươi định làm gì? – Đứng lại. Đừng có bước lên.
Ngươi làm gì? Ta sẽ giết cô ta đó. Ta sẽ giết cô ta thật đó. Hướng Nam là điện Thiên Cương của Quốc ngự yêu sư, hướng Bắc là điện Diêm La, nhà giam của yêu tà. Phía trước lại càng có trọng binh canh giữ. Ngươi trốn đi đằng nào? Con ơi!
Con ơi! Phu nhân! Con ơi, làm thế nào đây? [Tử Kim Lang Hào đại lão gia] Con ơi! Đứa bé sao rồi? Con ơi. Tránh đường. Tránh đường. Này… này… Doanh soái, vịnh Phục Long có bất thường. Về điện Thiên Cương. [Tam đại điện đô thành Phục Long] Tham kiến đại sư soái!
[Kỳ Tử Lộ – Đại sư soái điện Thiên Cương] Vịnh Phục Long có gì bất thường? Khởi bẩm đại sư soái. [Tưởng Tích Từ – Đại chưởng quầy điện Địa Sát] Xích Châu trên tháp vịnh Phục Long xuất hiện vết nứt, trận pháp lúc ẩn lúc hiện.
[Kỳ Yên Nhiên Quốc ngự yêu sư – Doanh soái Hắc doanh] Minh Hải ở đây có nguy cơ vỡ đê bất cứ lúc nào. Nói láo! Xích Châu là thánh vật do đất trời luyện hóa mà thành. [Chu Vưu Cửu – Trưởng lão Hội nguyên lão]
[Thành Thuật – Trưởng lão Hội nguyên lão] Không ngoại lực nào có thể phá vỡ được nó. [Bạch Tu – Trưởng lão Hội nguyên lão] [Lưu Tông – Trưởng lão Hội nguyên lão] Trận pháp Xích Châu lại càng không thể bị phá. Bảo vệ đại lục những 500 năm nay,
Sao có thể dễ dàng nứt ra như vậy? [Thiên Cương] Thuộc hạ không hề nói dối. Thuộc hạ tận mắt chứng kiến vết nứt trên đó dài hơn một ngón tay. Nếu không kịp thời xử lý, sợ là trận pháp không trụ được bao lâu nữa.
Năm trăm năm qua chưa từng nghe nói có chuyện Xích Châu bị nứt. Trận pháp Xích Châu liên quan đến an nguy của dân chúng, chuyện này rất hệ trọng. Nếu tin tức này mà lộ ra ngoài ắt sẽ khiến dân chúng hoang mang. Có phải ngươi hoa mắt nhìn nhầm không?
Thuộc hạ xin lấy tính mạng ra đảm bảo, tuyệt đối không phải nhìn nhầm. Nếu Xích Châu bị nứt thật chậm trễ một khắc là sẽ thêm phần nguy hiểm. Tin tức là thật hay giả, xác thực là biết ngay. Hiểu Hiên nói đúng đó.
Cứ ở đây tranh cãi thì có ý nghĩa gì? Trước khi điều tra rõ chuyện này, không được rêu rao ra bên ngoài. Cùng bổn soái đến vịnh Phục Long. Dạ! Chuyện này thực sự rất nghiêm trọng. Sao Xích Châu lại vô cớ bị nứt? Đúng như lời Hội nguyên lão nói,
Xích Châu là thánh vật của đất trời, ngoại lực không thể tác động đến dù chỉ một chút. Vết nứt này rốt cuộc là đến từ đâu? Viên Xích Châu này chắc chắn không trụ được đến mười ngày. Một khi Xích Châu vỡ, toàn bộ trận pháp sẽ mất đi hiệu lực,
Liên quan đến an nguy của các nước. Việc cấp bách lúc này là phải tìm được Xích Châu mới để thay thế nó. Xích Châu khó kiếm. Trăm năm mới thai nghén được một viên. Có nên nhờ sự giúp đỡ từ hai nước khác không? Hai nước Thiên Vũ và Cự Luân
Cả đi cả về cũng phải mất nửa tháng, không cầm cự được lâu đến vậy. Lúc trước con đã cho thuộc hạ tìm kiếm Xích Châu mới ở nhân gian phòng lúc cần dùng tới. Gần đây theo như tin báo nói là ở gần núi Cửu Khúc có Xích Châu mới xuất hiện.
Phải cho người đến đó lấy châu. Phụ thân, con tình nguyện đến đó lấy châu. Không đến năm ngày là sẽ về tới đây. Lấy châu không phải là chuyện khó. Chuyện này để Hiểu Hiên đi sẽ hợp lý hơn. Tính tình nó trầm ổn, thêm nữa là vừa lên làm doanh soái
Cũng xem như là trải nghiệm đầu tiên sau khi nhậm chức. Đại chưởng quầy, Xích Châu có liên quan đến an nguy thiên hạ, sao có thể để đệ đệ chưa có đủ kinh nghiệm đảm đương trọng trách này? Xảy ra chuyện đệ ấy có gánh nổi không? Tổ mẫu,
Hiểu Hiên nhất định sẽ lấy Xích Châu về trong vòng năm ngày. Cũng được. Chuyện này để cho Hiểu Hiên đi vậy. Hiên Nhi, núi Cửu Khúc địa thế hiểm trở lại thường xuyên có yêu tà lui tới, con phải hết sức cẩn thận. Xích Châu đó nhiều khả năng
Là được giấu trong viên đá, tấm bùa Khiên Dẫn này có thể tạo ra cộng hưởng với Xích Châu, giúp con tìm được Xích Châu. Cảm ơn tổ mẫu. Xích Châu này vừa mới luyện xong ắt sẽ thu hút yêu ma quỷ quái. Mau chóng quay lại thành
Để tránh phát sinh biến cố. Rõ! Cứu ta với! Cứu ta với! Đề phòng có bẫy, các ngươi đợi ở đây. Dạ. Cứu ta với! Cứu ta với! Sao ngươi lại bị treo trên đó? Ta cũng không biết. Bị người ta gài bẫy. Ta sắp chết rồi. Thằng nhãi,
Ông đây còn chưa ra tay ngươi đã trúng kế rồi. Ngươi là kẻ nào? Hổ gia ngươi, núi Cửu Khúc hung hãn tàn bạo, mặt người dạ thú. [Hổ Tử – Thiếu niên thôn Nhập Vân] Cả ngọn núi này là của ông đây hết. Vì các huynh đệ
Trải dài muôn nơi của ta, muốn đi qua chỗ này thì ngươi phải để lại cái gì đó. Đừng vùng vẫy nữa. Ta phải bỏ rất nhiều tiền mới mua được sợi dây thừng này. Nếu ngươi mà làm đứt nó ta lại phải đi tính sổ với kẻ đó.
Nếu ngươi không muốn chết thì mau thả ta ra đi. Dọa ta ư? Trông ngươi còn trẻ tuổi lần đầu vào giang hồ chứ gì? Tiếc là gặp phải ngay Hổ gia bản tính khát máu, giết người như ngóe này. Hôm nay đẹp trời ông đây ăn chay, chỉ cướp của.
Xem như tặng ngươi bài học nhập môn lần đầu bước vào giang hồ. Học phí thì ta xem có cái gì lấy được. Viên ngọc này được đó. Đại ca, tha mạng. Đưa đây! Bọn họ sao rồi? Bọn họ không sao. Chỉ là bọn họ hít phải ít hương mê,
Không gây hại cho cơ thể. Hơn nữa cũng không phải hương mê loại thượng hạng, chắc một lát nữa sẽ tỉnh lại thôi. Tuổi còn nhỏ mà bất tài vô học lại còn đi làm phường trộm cướp, theo ta về xử lý theo pháp luật. Đừng mà đại hiệp.
Ta không phải phường trộm cướp. Ở đây chỉ có mình ta không còn ai khác, chỉ có mình ta thôi. Ta chỉ là một thằng nhóc miền núi, không có nơi ở cố định, đi lang thang khắp nơi. Nếu không phải vì nhịn đói ba ngày rồi
Ta đã không phải ra hạ sách này. Ta không bao giờ dám nữa. Đây là lần đầu ta chặn đường cướp của cũng sẽ là lần cuối. Ta xin hứa. Cầu xin huynh tha cho ta đi. Ta sai rồi. Nếu huynh tha cho ta, huynh chính là cha mẹ tái thế của ta.
Ta cầu xin huynh tha cho ta đi. Cầu xin huynh. Được rồi, mau cút đi. Cảm ơn đại hiệp. Doanh soái, vừa nãy chúng ta bị sao vậy? Không sao, chỉ là trúng phải hương mê, lát nữa sẽ hết ngay thôi. Nơi này không thể ở lại lâu, mau lên đường thôi. Dạ.
Cất cái này đi. Các ngươi tìm nơi nào đó nghỉ ngơi, đợi ta lấy Xích Châu về gặp nhau ở đô thành. – Dạ. – Dạ. – Sử đại nương. – Hổ Tử, về rồi à? Về rồi, về rồi. Vương đại ca. Hổ Tử. Phấn chấn thế Hổ Tử.
Tiểu Lý, ra ngoài à? Ừ! Thằng nhóc này chạy đi đâu vậy? Đã nói sẽ sửa mái nhà giúp ta rồi mà. Đừng có làm biếng đấy. Được rồi, Tưởng đại ca. Yên tâm đi. Hổ Tử. Còn việc cày cấy cho ruộng nhà ta nữa đang đợi ngươi tới phụ đó.
Xong ngay Thạch đại gia. Tranh thủ đi nhé. Hổ Tử về rồi à? Về rồi, từ từ thôi. Hổ Tử. Hổ Tử về rồi hả? Hổ Tử. Bà ơi. Con về rồi. Hổ Tử về rồi hả? Bà ơi. Con mua hết thuốc chữa đau đầu về cho bà rồi. Bà sờ thử xem
Đây là gì? Con chọn cho bà cây gậy mới đó. Sau này bà đừng nhặt cây gậy cũ về dùng nữa, dùng cái này đi. Cái này tốt. Cái này tốt. Quần áo của con khâu xong rồi. Sau này đừng mặc đồ rách nữa. Cảm ơn bà. Bà già rồi,
Sắp xuống mồ rồi, chẳng vá cho con được mấy năm nữa đâu. Sờ vào gỗ đi. Con nói bà nghe một bí mật. Bây giờ trông bà chỉ như 18 tuổi thôi, không thể trẻ hơn được nữa. Bà mà trẻ nữa thì chúng con lại thành già. Bà ơi, bà sờ xem
Có phải dạo này con lại đẹp trai hơn không? Hổ Tử của bà lúc nào cũng đẹp trai nhất. Giống bà đó. Hổ Tử ca, Hổ Tử ca. Bọn nhóc gọi con rồi. – Ừ, ừ. – Con đi lấy đồ ăn cho chúng. Ừ, ừ. Hôm nay mấy đứa có ngoan không?
Ngoan ạ. Xem ta có cái gì này? Ở đây, ở đây, ở đây. Ta muốn, ta muốn. Được được, đây đây. Cảm ơn Hổ Tử ca. Cảm ơn Hổ Tử ca. Cảm ơn Hổ Tử ca. Chơi vui nhé! Cảm ơn Hổ Tử ca. Cảm ơn Hổ Tử ca. Cảm ơn Hổ Tử ca.
Rồi, đi chơi đi. Bé Cẩu Tử. Hổ Tử ca. Sao vậy? Có uống thuốc ngoan không đấy? Uống rồi. Tốt! Uống thuốc ngoan thì sẽ có thưởng. Viên ngọc nhỏ này là phần thưởng cho Cẩu Tử vì đã uống thuốc ngoan. Sau này uống thuốc ngoan thì ngày nào cũng có quà,
Được không nào? Được ạ. Uống thuốc ngoan không? Ngoan không? – Ngoan không? – Ngoan. Uống thuốc ngoan. Uống thuốc ngoan, uống thuốc ngoan. Uống thuốc ngoan, uống thuốc ngoan. Cảm ơn, cảm ơn. Hai vị đi thong thả. Lại nào! Đi thôi, ăn xong rồi lên lầu. Mau, ra chào đi.
Quan khách, cô gọi món gì? Đem hết đồ ăn và rượu ngon nhất quán các ngươi ra đây cho ta. Dạ, cô đợi chút. Quan khách, mời dùng. Ngươi đợi đã. Còn có gì cần dặn dò? Đồ ăn quán các ngươi đúng là dở tệ, thịt nhai mãi không được
Thì ăn kiểu gì? Còn rượu này nữa như nước đái ngựa vậy, phải đồ cho người uống không? Con nhãi côn đồ này ở đâu ra vậy? Dám giở trò lưu manh ở đây hả? Ta bỏ chút tiền mua ít thú vui thì liên quan gì đến ngươi? Muốn chết hả?
[Triệu Hinh Đồng – Thợ săn tiền thưởng] Còn kẻ nào không sợ chết thì lên hết đi. Đi, đi, đi. Được rồi, người đi hết rồi, đến lúc chúng ta tính toán nợ nần rồi. Có phải cô không định để ta yên ổn làm ăn không? Làm ăn?
Việc làm ăn kiểu hút mất hồn người ta hôm nay kết thúc tại đây. Ai? Cô là ai? Đừng đi. Rốt cuộc cô là ai? Mười năm rồi, ta vẫn luôn mơ thấy cô. Cô là ai? Đừng đi. Đừng đi, cô là ai? Cháy rồi. Mau dập lửa. Mang nước tới. Cháy rồi.
Mau, mau. Nước, nước. Bà, đứng dậy, đi mau. Bà. Chăm sóc cho bà, ta đi cứu những người khác. Mau đi. Cẩn thận chút. Không sao chứ? Nào, nào. Đi mau. Đi, đi. Muốn chết à? Mạng của ta là họ cho. Trưởng thôn. Hổ Tử. Chuyện này là sao? Cả thôn cháy rồi.
Không biết nữa. Lửa cháy mạnh quá, không giống như chuyện ngoài ý muốn. Hổ Tử, ngươi nói xem có phải có người cố ý phóng hỏa không? Không phải do người làm. Cuối cùng cũng tìm được con rồi. Con chạy đi đâu vậy? Làm mẹ sốt ruột chết mất.
Sao ngươi tìm được tới tận đây vậy? Không phải do người làm là ý gì? Tất cả những ngôi nhà bị cháy đều cách xa nhau. Hơn nữa, xét theo cường độ của ngọn lửa thì tất cả các ngôi nhà đều bốc cháy cùng một lúc. Người bình thường
Cho dù võ công cao cường thế nào cũng không thể nào làm được như vậy. Vả lại hiện giờ không có thương vong, cũng không nghe ai báo bị mất tiền của, cho thấy mục đích của kẻ phóng hỏa không phải tiền bạc hay mạng người. Không phải do người,
Chẳng lẽ do trời? Trong lửa này có yêu khí, là do yêu pháp gây nên. Yêu? Yêu? Do ngươi đánh cắp hạt châu của ta nên mới thu hút tà yêu. Không… Ta? Hổ Tử, lời cậu ta nói có phải thật không? Trưởng thôn, đừng nghe hắn nói linh tinh.
Hắn từ bên ngoài tới, cũng chẳng biết là kẻ nào. Sao có thể tùy tiện tin vài lời nói của hắn chứ? Vả lại dù có trộm cái hạt châu nát đó… Cái gì mà hạt châu nát? Đó là Xích Châu canh giữ Minh Hải. Nếu tà yêu cướp được
Có thể tăng trăm năm công lực. Con yêu quái này chắc hẳn đã cảm nhận được khí tức của Xích Châu nên mới cố ý phóng hỏa gây hỗn loạn để âm thầm tìm kiếm. Hổ Tử, không cần biết là hạt châu gì, ngươi mau trả lại cho cậu ta đi,
Tránh lại dẫn dụ yêu quái tới rồi chúng lại làm ra chuyện ác gì nữa thì làm thế nào? Trưởng thôn, bây giờ nó không ở chỗ ta. Đi tìm đi. Mau đưa vị thiếu hiệp này đi tìm. Còn nữa, chuyện trong thôn ta sẽ tính sổ với ngươi sau.
Hạt châu đó thật sự tà ác vậy sao? Sao ngươi không nói sớm? Nếu sớm biết nó có thể dẫn dụ yêu tà, ngươi có cầu xin ta, ta cũng sẽ không lấy. Ngươi cũng thật là. Thứ quan trọng như vậy mà không giữ cho kĩ, lại để ta trộm mất,
Khiến biết bao ngôi nhà bị thiêu rụi. Bản thân mình sai mà còn trách người khác. Có phải vì ngươi muốn đòi lại hạt châu nên mới ra vẻ huyền bí để lừa người ta không? Sao ngươi vẫn chưa rõ tình hình vậy? Ta nói với ngươi thêm lần nữa,
Xích Châu là thánh vật bảo vệ lục địa, ngăn cản Minh Hải, trăm năm mới luyện được một viên. Hiện giờ Viên Xích Châu đó là viên cuối cùng ở thành Phục Long. Nếu nó vì ngươi mà mất, ngươi sẽ là tội đồ của cả đại lục. Không nghiêm trọng vậy đâu. Đi.
Ngươi đừng chụp mũ ta như vậy. Ta không gánh nổi tội danh này đâu. Có trách thì ngươi trách cái đám yêu sư kia ấy. Minh Hải đã ra đời 500 năm rồi, bọn họ không đi tìm cách phá giải Minh Hải mà lại dùng cái hạt châu nát này
Giam mọi người lại, còn cần đám yêu sư này làm gì chứ? Ngươi… Cuối cùng cũng dập được lửa rồi. Cẩu Tử, mau vào nhà ăn cơm, đừng nghịch nữa. Nào, nào. Ngươi tên là gì? Ta đang nói chuyện với ngươi đấy. Con người ngươi đúng là lạnh lùng. Cẩu Tử,
Làm sao thế? Làm sao thế? Có… có… Có yêu quái, có yêu quái. Cẩu Tử, ban ngày ban mặt không có yêu quái đâu. Có Hổ Tử ca ca ở đây. Hạt châu màu đỏ ta đưa đệ hôm qua đệ để đâu rồi? Chúng ta trả nó lại cho
Vị thúc thúc mặt lạnh kia. Ngày mai Hổ Tử ca ca lại cho đệ đồ chơi khác vui hơn. Không tìm được nữa. Ở đây không có khí tức của Xích Châu. Không có ở đây. Cẩu Tử, chúng ta nghĩ kĩ lại xem để ở đâu rồi? Được rồi, được rồi,
Không nghĩ nữa, không nghĩ nữa. Có Hổ Tử ca ca ở đây. Trưởng thôn. Hổ Tử, cái… Đã tìm được cái hạt châu gì đó chưa? Chưa ạ. Vậy phải làm sao? Vậy yêu quái gì đó còn ở trong thôn chúng ta không? Yêu tà xảo quyệt, không lấy được Xích Châu
Thì sẽ không rời đi. Mọi người về nhà khóa chặt cửa. Chắc chắn tối nay yêu quái này sẽ lại có hành động. Ta sẽ canh giữ ở đây. Rốt cuộc cậu là ai? Cậu tuổi còn trẻ như vậy liệu có hàng phục được yêu quái không? Đúng đó.
Tại hạ là Quốc ngự yêu sư của điện Thiên Cương, Kỳ Hiểu Hiên. Hắn là yêu sư? Hóa ra là hậu duệ của tổ tiên trừ yêu Kỳ Vô Cực. Thất kính, thất kính. Vậy thì chúng ta yên tâm rồi. Mong Kỳ công tử chịu khó nhọc lòng
Giúp chúng ta bắt yêu quái. Vậy chúng ta đi thôi. Đi, yên tâm rồi. Yên tâm rồi, yên tâm rồi. Làm gì thế? Huynh là Quốc ngự yêu sư thật đấy à? Còn là con cháu của Kỳ Vô Cực. Thật không nhìn ra chút nào. Đừng nói vớ vẩn nữa.
Mau đi tìm Xích Châu. Huynh lợi hại như vậy, đến yêu khí cũng ngửi được, huynh ngửi thử xem Xích Châu kia ở đâu. Ta có thể cảm nhận được Xích Châu vẫn còn ở trong thôn nhưng khí tức yếu ớt, không cách nào tìm ra phương hướng của nó.
Hay là tới nhà ta xem xem? Hôm qua Cẩu Tử chơi ở nhà ta một lúc, có khi rơi ở đó. Đi thôi. Mời vào, mời vào. Mau tìm đi. Thối tới vậy sao? Quên không giặt giày rồi. Đúng là có hơi mùi. Dạo này bận quá nên quên mất. Tìm được rồi,
Ở đây. Đến mức đấy không? Huynh còn phải cảm ơn ta đấy. Nếu không nhờ mùi hương nam tính của ta che đi mùi của Xích Châu thì không chừng yêu quái sớm đã tìm tới đây rồi. Đứng lại. Huynh muốn đi sao? Lấy được đồ rồi huynh liền đi sao? Ý gì?
Cầm số tiền này giúp dân làng sửa chữa nhà cửa. Ta thay họ… Ta không có ý này. Huynh đi rồi thì yêu quái phải làm thế nào? Yêu quái này nhắm vào Xích Châu mà đến, ta mang Xích Châu đi thì nó cũng đi thôi. Vậy lỡ như
Nó lại tới phá hoại thôn làng thì sao? Huynh là Quốc ngự yêu sư, trừ yêu vốn là chức trách của huynh. Ta có chuyện quan trọng hơn phải làm. Huynh vô trách nhiệm. Uổng công trưởng thôn xem trọng huynh như vậy. Quốc ngự yêu sư,
Huynh sợ đánh không lại con yêu quái đó chứ gì? Ngu dốt. Ta nói đúng rồi chứ gì? Đồ hèn, có giỏi thì quay lại đây. Đồ hèn. Kỳ Hiểu Hiên. Trưởng thôn bảo ta đưa huynh chút đồ ăn. Đồ ăn? Không cần đâu, về đi. Ta còn có chuyện muốn nói.
Lúc trước là ta không đúng, không nên trộm đồ của huynh, làm chậm trễ hành trình của huynh, xin lỗi huynh nhé. Không sao, lần sau đừng làm mấy chuyện trộm cắp như vậy. Vậy là huynh tha thứ cho ta rồi à? Tại sao trên người ngươi không còn mùi lúc trước nữa.
Không phải huynh nói ta hôi sao? Ta vừa tắm. Mùi hương của con người không thể rửa sạch được. Quốc ngự yêu sư quả nhiên danh bất hư truyền. Xích Châu. Diệp đại ca, cầm lấy để sửa nhà. Hổ Tử. Là yêu sư mặt lạnh kia cho đấy. Sửa nhà trước đã,
Cũng phải có chỗ để ở. Đúng. Lương tâm trỗi dậy rồi? Biết đường quay về rồi sao? Làm gì thế? Hắn là do yêu quái hóa thành. Hắn không phải yêu quái. Yêu quái này giỏi ngụy trang, nhưng mùi của hắn vẫn rất dễ phân biệt. Huynh mới là yêu quái ấy.
Dọa ta sợ chết mất. Không phải ta chỉ nói xấu huynh vài câu thôi sao? Muốn đâm chết ta à? Lúc nãy yêu quái đó biến thành hình dạng của ngươi đánh úp ta, còn trộm đi Xích Châu. Đáng đời. Không phải huynh lợi hại lắm sao?
Bị yêu quái lừa rồi chứ gì? Quốc ngự yêu sư, sao huynh không ngửi ấy? Không phải huynh rất giỏi ngửi yêu khí sao? Đừng cãi nhau nữa. Bây giờ yêu quái ở đâu? Sao ta biết được? Ta mà biết hắn ở đâu ta sẽ giết hắn ngay tại chỗ.
Thiêu rụi nhiều nhà cửa của chúng ta như vậy, còn mạo danh ta, hại ta suýt thì bị đâm chết, quá… Cô là ai? Ta là thợ săn tiền thưởng của trấn Bát Bảo, Triệu Hinh Đồng. Gần đây con yêu quái này gây vô số tội ác ở khu vực núi Cửu Khúc.
Ta tới để truy bắt hắn. Hắn đã trộm mất Xích Châu, phải mau chóng tìm ra hắn. Đại lão gia, ông không sao chứ? Cái thứ đáng chết. Vừa rồi eo ta suýt thì bị hắn bẻ gãy. Yêu quái gì đây? Ta bắt yêu quái. Đại lão gia,
Rốt cuộc đây là yêu quái gì? Giỏi mô phỏng hình dáng người khác, còn không để lộ chút sơ hở nào. Còn có đặc điểm gì nữa không? Hai mắt đỏ thẫm, giỏi hỏa thuật, biết phân thân. Vậy chắc chắn là Huyết Tứ Yêu. Dựa theo số năm tu luyện
Thì hẳn là đã ở cấp bậc yêu ma rồi. Yêu quái cũng phân cấp bậc sao? Đương nhiên rồi. Dưới một trăm năm là cấp bậc yêu ma. Một trăm năm đến ba trăm năm là cấp bậc yêu tôn, yêu lực mạnh hơn. Đến Quốc ngự yêu sư gặp hắn
Cũng phải lùi bước. Cấp bậc yêu ma cũng không dễ đối phó, vô cùng xảo quyệt, không thể xem thường. Nhất định phải đâm một nhát trúng tim mới có thể tiêu diệt hoàn toàn. Đại lão gia, Xích Châu bị cướp đi rồi. Xích Châu chí dương chí thuần.
Yêu quái bình thường ăn nó cần tốn thời gian để hấp thụ. Trong thời gian đó, hắn còn phải hấp thụ tinh hoa của con người để bổ sung thể lực. E là bây giờ hắn vẫn ẩn nấp trong thôn này. Chúng ta phải nắm bắt thời gian.
Nếu Xích Châu bị hắn hấp thụ hoàn toàn thì chúng ta đều không phải đối thủ của hắn. Hóa ra Xích Châu lợi hại vậy sao? Vậy nếu người ăn thì sao? Sẽ chết. Người đâu? Thạch đại thẩm. Vương đại bá. Người đi đâu hết rồi?
Chúng ta đi về phía trước tìm xem. Trưởng thôn, họ làm sao vậy? Trưởng thôn, trưởng thôn. Bà. Bà. Con là Hổ Tử. Bà, bà nghe thấy không? Rốt cuộc chuyện này là thế nào? Bọn họ đều bị Huyết Tứ Yêu khống chế rồi, đang bị hút hết tinh nguyên.
Họ đều là người già cả ốm yếu, không có tinh nguyên gì hết. Ta khỏe mạnh cường tráng, ngươi hút của ta đi. Giỏi thì ngươi ra đây hút của ta đi. Chỉ dựa vào các ngươi mà cũng dám quay lại nộp mạng? Giờ ta đã lấy được Xích Châu,
Đợi ta hấp thụ hoàn toàn rồi sẽ phá hủy tam đại điện của thành Phục Long, để lục địa này từ nay không còn yêu sư nữa. Ăn nói ngông cuồng. Ngươi trốn đi thì còn ra cái gì? Không đúng, ngươi còn không phải cái gì, ngươi là yêu quái.
Yêu quái các ngươi không có tôn nghiêm sao? Trốn ở đằng sau thì đến yêu quái cũng thấy mất mặt. Ngươi đến làm cái bô cũng không xứng. Dừng tay. Đừng làm hại họ. Họ đã bị Huyết Tứ Yêu khống chế rồi. Bọn họ vô tội.