[VIETSUB] Liệp Băng – Tập 05 | Trương Tụng Văn & Diêu An Na | WeTV
Có thuốc lá không? Đưa em đi anh. Kéo khung gầm rồi, hai chúng ta xuống. Thế hệ chúng ta chỉ còn mình tôi là con trai thôi. Tôi nhớ lời ông nói. Bố à, bố ở trên trời linh thiêng, anh hãy phù hộ cho em.
Bước từng bước lớn thoát khỏi kiếp nạn này. Ta nhất định sẽ quang tông diễu tổ, nhất tướng công thành vạn xương khô. Mau đi theo. để con không giảm cân. Bố phù hộ con, anh. Ca ca. Vị tướng đó có công thành vạn xương khô. Là ý gì? Cậu không hiểu sao?
Không hiểu. Tôi có đọc sách mấy ngày đâu. Anh theo em kiếm tiền là được. Không cần biết cái này. Đi. Bây giờ chúng ta đang là thời đại hòa bình, nhưng vẫn có những cuộc chiến cần người đi đánh. Cậu biết hóa học là gì không?
Hóa học có thể thay đổi thế giới. Mỗi lần chúng ta đều sẽ chậm anh ta một bước. Điều này chứng tỏ cái gì? Điều này chứng tỏ Hoàng Tông Vĩ đã dự đoán. Dự đoán của chúng ta hắn là một con thiêu thân, định sẵn sẽ lao vào lửa.
Đi theo tà đạo. Kết cục là cùng đường, cho dù hắn có giấu tinh vi đến đâu, từ tính của chúng ta cũng sẽ hút hắn ra. Đảm bảo sẽ hoàn thành nhiệm vụ Tiểu Ninh. Có ai không? Cảnh sát sẽ lập tức đuổi theo. Không đến mấy phút là đến đây.
Chúng ta xong đời rồi. Số hàng này tôi tham rồi. Sao thế? Anh xem tôi là công cụ kiếm tiền à? Anh tưởng anh là ai chứ? Cùng xông ra ngoài, liều một phen sống chết với họ. Làm phiền sư phụ rồi. A di đà phật. Xin hỏi một chút,
Gần đây có từng gặp người này không? Không có. Hai vị sư đệ, hai vị xem thử có từng gặp người này không? Không. Xem đi. Từng thấy. Tôi vừa đưa họ đến tháp tâm linh. Giờ họ đang ở tầng trên cùng mau lên. Tiểu Đoạn, Tiểu Triệu.
Hai người lên tầng cao nhất phát hiện kẻ tình nghi lập tức báo cho tôi. Tiểu Vương, cậu và lão Chu Đại Phi ở tầng một. Vâng. – Vâng. – Đi. Ngươi và ta ở lại. Đi. Không có ai. Không có ai. Tìm hết rồi. Vốn không giấu được người.
Không có khả năng. Tôi vừa đưa lên cho họ 20 phút. Qua xem đi. Thí chủ, thí chủ. A di đà phật. Nơi để xác sống. Không va chạm với vong linh. Không tốt cho nữ chủ. A di đà phật. Tiểu Triệu. Bỏ đi. Đội trưởng Lưu, có tình hình. Đi.
Đội trưởng Lưu. Phát hiện một túi xách màu đen. Và một số tiền mặt, hoàng Tông Vĩ chắc là xuống núi ở đây. Thông báo cho đội trưởng Lục, tăng thêm nhân lực lục soát núi. Tăng thêm nhân lực lục soát núi. Đừng trách, đừng trách. đắc tội lắm. A Long. Anh, anh.
Anh ra đây. Không sao đâu, A Long. Chúng ta đã từng tiếp xúc với quỷ. Sau này sẽ không đến quỷ môn quan. Biết không? Nào. Nào, đậy lại. Đợi đã. Tôi sợ ma thật đấy. Ma là người đã chết người là ma còn sống. – Không sao. – Đi.
Buổi sáng họp ở tỉnh viện, cục trưởng Cao của chúng ta nhìn vào mắt tôi, nói cho ta nghe từng chữ một. Theo báo cáo về loại ma túy chúng tôi mới nắm được. Loại đá này có độ tinh khiết cả thế giới chưa từng xuất hiện. Em không biết
Nên kiêu ngạo hay buồn phiền. Trước mắt tỉnh viện đang tổ chức các chuyên gia tiến hành khôi phục cách sản xuất loại methamphetamine mới này. Các đồng chí. Công việc trước mắt của chúng ta e là sẽ đi vào lịch sử. Lục Hạo, nói về tình hình truy bắt đi.
Cảnh sát vũ trang vẫn đang lục soát núi. Chúng tôi đã bố trí kiểm soát tất cả các điểm ra vào các điểm ra vào trong thành phố, nếu không bỏ trốn, hoàng Tông Vĩ đưa vợ con là không thoát được. Theo hàng xóm nói, lúc trưa,
Ông ấy đưa vợ con lái xe đi rồi. Liệu có đưa vợ con đi trước không? Hoàng Tông Vĩ cũng đâu phải tội phạm xấu. Sao có thể cảnh giác và và năng lực phản gián? Vậy nếu hắn muốn trốn thì có thể trốn đi đâu? Đoàn công tử.
Có phát hiện gì không? Đội trưởng Lưu, tôi xin đi Quảng Ninh một chuyến. Tại sao? Theo Hạ Hồng Chương khai, mấy hôm nay anh ta ở Quảng Ninh ở Quảng Ninh, cục trưởng. Tôi xin cảnh sát Quảng Ninh giúp đỡ. Đội trưởng Lưu, tôi với Tiểu Triệu đi một chuyến. Đừng mà.
Tại sao? Thông báo cho tỉnh viện và cảnh sát Quảng Ninh, cảnh sát ở nơi nhỏ của chúng ta không quản được lớn như vậy, trong phòng chắc chắn sẽ có sắp xếp. Căn cứ theo các dấu hiệu, trước mắt Hoàng Tông Vĩ vẫn đang ở trong huyện ta. Trước đây các người
Đã mấy lần đi qua vai huynh ấy rồi. Ta tin rằng chỉ cần lau một lần nữa, là có thể bắt được hắn. Bắt đầu từ bây giờ, ngoài tiếp tục lục soát núi, thì tất cả cảnh sát khác, bao gồm cảnh sát giao thông,
Các tổ chức trật tự trị an quần chúng vào các điểm ra vào giao thông trong thành phố. Trong thành phố này. Tìm Hoàng Tông Vĩ và vợ con. Tan họp? Anh từng gặp người này chưa? Chưa từng gặp. Ông nhớ lại xem. Đúng là chưa từng gặp. Chưa từng gặp.
Không thấy, vậy cảm ơn anh. Tiểu Cường, bức ảnh này anh giữ đi. Xong rồi, sau khi bắt nó còn có giải thưởng. Được, được. Chúng ta đi, tôi dẫn cô đến tiệm tiếp theo. Cô nói xem cô gái này, không tự mua vé đi Quảng Ninh chứ? Đội trưởng Lưu.
Hay là cô cứ yên tâm trực tiếp phê chuẩn đi. Cô từ cảnh sát bao nhiêu năm rồi, chuyện này do tôi quyết định sao? Chúng ta là người có kỷ luật, không phải giải phóng quân. Cô có thể đi làm công việc của Trương cục. Chuyện gì thế?
Lúc đầu bảo cô ta đi theo anh, là muốn cậu điều chỉnh cô ta, bảo cô ấy nghe theo sắp xếp của tổ chức. Thật ra tôi rất tán thành suy nghĩ của cô ấy. Vậy tôi càng phải nói cô. Nghi phạm nói đi Quảng Ninh là đi Quảng Ninh.
Vậy nói muốn đi Mỹ thì sao? Mọi người cũng đi sao? Phá án phải có nhịp điệu riêng, Đừng để tội phạm phải dắt mũi. Vân Tuân của anh. Cảm ơn. Tìm anh trả tiền lần trước. Ammy à? Văn phòng vận chuyển hàng hóa. Qua đó đi. Cho bắt mắt vào.
Vào cửa đừng cãi nhau với bảo vệ Anh ta không có chân sao? Không tự đến phòng trực ban lấy. Cứ bắt tôi phải đưa. Cậu ngứa đòn à? Chào cô. Có từng thấy người trong ảnh không? Chưa từng thấy. Được, cảm ơn. Xin chào, tôi là cảnh sát hình sự Chào anh.
Đã từng gặp người này chưa? Chưa từng gặp. Gần đây cậu có thấy có người mang thai ba đến đây không? Có. Lúc nào? Ở đâu? Người thuê nhà trưa nay người đã đi chưa? Vẫn chưa. Cậu xem giúp tôi xem ở phòng nào. 308. Xin chào, quét dọn vệ sinh.
Làm gì thế? Anh ở đây à? Chỉ có mình cô? Các người là ai mà hỏi nhiều vậy? Công an huyện. Anh dọn vào lúc nào? Buổi trưa hôm nay lễ tân nói có cặp vợ chồng dẫn theo đứa con thứ 3 sống ở đây. Cô ta nói bậy.
Họ hoàn toàn không đăng ký chứng minh thư. Bọn họ làm sao biết ai ở phòng nào. Chứng minh thư của cô cho tôi xem. Xin lỗi nhé. Xin lỗi đã làm phiền. Ngoài 308 ra, khách còn đặt phòng khác không? Để tôi xem. 203. 203 đúng không? Tính tiền. Hai đồng năm.
Cảm ơn. Rốt cuộc cô làm gì? Bên ngoài có cảnh sát đang tìm cô. Bọn người Am à. Tôi sang nhà bên lấy ít hàng. Con đem bột mì xuống bếp đi. Được. Kẹt đường. Còn thế này, tôi sẽ chặt tay cô xuống. Người đó là ông chủ của cô à?
Không nhìn ra sao? Không cần như vậy. Có lúc là như vậy. Vậy thì đừng làm nữa. Không làm thì làm gì có tiền. Chi bằng tôi giúp cô đóng cửa tiệm. Được. Tắt thì không có việc để làm. Anh giới thiệu công việc cho em. Hôm nào không muốn làm nữa,
Thì gọi điện thoại cho em. Đưa tay cho anh. Không được rửa tay. 6365551. Gọi cho tôi sớm nhé. Được. Hôm nay không làm nữa. Nhanh thế. Anh đi đâu vậy? Về nhà đợi điện thoại của anh. Anh sẽ không lừa em chứ? Anh thấy sao? Tôi chắc chắn sẽ gọi cho cậu.
Chờ điện thoại của anh. Đợi anh đấy. Được. Dập lửa! Mau dập lửa! Làm gì vậy? Giao hàng? Hóa đơn mua hàng đâu? Được. Cảm ơn, cảm ơn. Cảm ơn. Nghiên cứu hóa học chỉ là thay đổi. Vậy tại sao kết quả của em lại không đúng? Phải rồi.
Cậu sẽ giành giải Nobel Hóa học đó. Giáo sư, bên ngoài có người tìm. Trên thế giới, có hơn 80 cách sản xuất methamphetamine, hay dùng nhất, chính là phản ứng bằng cách dùng thuốc tê và acid maleic. Các cậu có thể ngửi thấy mùi axit có thể ngửi thấy mùi axit.
Chính là nguyên nhân này giờ thuốc tê đã được kiểm soát rồi mẫu phẩm mà các cậu cung cấp được điều chế bằng một cách khác. Cũng chính là phương pháp khử amoniac lúc nãy tôi dùng. Giáo sư Lý, vậy anh xem anh có quen người này không? Là anh ta làm.
10 đồng, 10 đồng. Cảm ơn. Nào, ô không? Cầm không? Đứng ở đây cùng mẹ. Ngồi xuống, ngồi xuống. A Long, bỏ đứa bé xuống. A Long à. Nào, ngồi bên này. Cậu đi gọi ba chiếc taxi. Gọi cho chị dâu cậu một chiếc chính quy đi.
Hai chiếc còn lại không quan trọng. Ô bao nhiêu tiền một cái? Mười tệ. Đưa tôi. Đi gọi xe đi. Có áo mưa cho trẻ con không? Có. Lên chiếc taxi kia. Lát nữa sau khi tôi đi với A Long, 10 phút sau anh hẵng đi. Được. Bác tài.
Công viên Kim Sơn có biết không? Biết chứ. Được, được, nhờ huynh đó. Được. Tôi nhớ biển số xe của cậu ấy rồi. Cô không cần lo lắng. Được. Mọi người đợi tôi ở đây nhé. Tôi qua mở cửa. Trông chừng đứa bé. Được. Được rồi, được. Nào, nào. Bố ôm nào.
Về nhà thôi. Anh. Gian phòng đó là của anh. Con tôi ngủ rồi. Đây là nhà của ai? Anh mua đó. Anh mua lúc nào vậy? Anh luôn muốn cho em bất ngờ, nhưng không tìm được cơ hội. Cho nên tôi mới viết tên của cô.
Anh đã giấu em làm bao nhiêu chuyện. Chỉ hai chuyện thôi. Vậy bộ còn lại là gì? Tôi đã học một kỹ thuật, kỹ thuật gì? Kỹ thuật nghiêm chỉnh. đợi thời cơ chín muồi tôi sẽ nói hết cho cậu. Cô biết tại sao tôi, không để em từ biệt chú Trung sao?
Tại sao? Tôi sợ cô nói với ông ấy bố cậu cương quyết không cho cậu đi. Lần này chúng ta đi chính là lãng tử chân trời. Sau này phải quên hẳn Tam Bình, đừng liên lạc với bất kỳ người nào trong thôn. Có biết không?
Tương lai chúng ta phải đi mở ra thế giới rộng lớn hơn. Tôi còn phải đưa cậu ra nước ngoài nữa. Vậy bố tôi ai lo? Con còn tưởng bố con trông chờ con quản à? Em gái cháu là cô Thanh không phải ở nhà sao?
Sau này mỗi tháng cô sẽ gửi tiền cho bố cháu. Cháu yên tâm. Đi. A Long, anh biết không? Kiểu này gọi là một đường chỉ. Nhất phu nhất quan, vạn phu bất mở. Cô… cô tự chắn là được rồi. Không cần lo cho em. Anh.
Hoàng Tông Vĩ, người thôn Hàn Lâm, Đông Hán. Bỏ học cấp ba, sau đó đi làm mấy năm, năm 83 học một lớp bổ túc sau khi làm việc thì vẫn luôn làm việc ở cục Viễn thông, cũng chính là công ty viễn thông bây giờ. Hệ thống hợp đồng,
Năm 1993 làm ba ca, gọi là phó chủ nhiệm. Bên ngoài nghe rất hay, thật ra chỉ là một bộ phận, năm ngoái đã bị đình chỉ công tác, không được trả lương, trong thời gian đương chức không bị kỉ luật gì. Thông qua tìm hiểu, chúng tôi được biết
Phương pháp tổng hợp Hành tinh của ông ấy đến từ giáo sư Hải Đại Lý Học Phong. Hai năm trước, anh ta lấy danh nghĩa chế thuốc giảm cân lừa được cách chế thuốc, điều chế ra loại thuốc mới có độ tinh khiết cực cao. Mà giáo sư cũng không làm ra được.
Một học sinh cấp ba như em ấy có thể làm được. Không phải Giáo Sư không làm ra được. Giáo sư không làm được. Giáo sư Lý Học Phong nói, hoàng Tông Vĩ này có thiên phú cực kỳ cao hóa hữu cơ rất cao. Nếu đi con đường đúng đắn,
Thì chắc là một nhân tài. Mặc kệ hắn có thiên phú hay không, đi đến tà đạo, kết cục sẽ là đường cùng. Số điện thoại công việc, tình tiết vụ án. Này. Có chắc không? Được. Cục Trương, cục Mã. Cảnh sát đường sắt có được manh mối, có tiếp viên hàng không.
Trên chuyến tàu chạy đến Hải Ninh đã nhìn thấy cả nhà Hoàng Tông Vĩ. Có chắc không? Chắc chắn. Ông bà Hoàng Tông Vĩ dẫn theo đứa con thứ 3, tiếp viên hàng không ấn tượng sâu sắc. Xác nhận qua ảnh chúng ta gửi qua trước, chính xác không sai sót.
Lưu Nguyên, anh mau chóng cử người đến Hải Ninh, Được. Tôi đi một chuyến với Tiểu Triệu, Tiểu Đoàn. Được. Lần này tuyệt đối không thể để hắn chạy. Nếu để hắn chạy, thì ta cách chức vì dân. Ta xin đi Quảng Ninh. Cái gì? Trương cục, ngài xem.
Chúng ta vừa sờ thấy Bạch Quả Phụ và Đạo Thần, là Bạch Khiết và Ôn Đại Đồng. Thì họ bị Hạ Hồng Chương giết. Chúng tôi tìm đến nhà máy Hoàng Tông Vĩ nhưng chỉ đào ra được một thi thể cháy rụi. Chúng tôi đuổi đến Kim Sơn Tự,
Nhà sư nói từng gặp Hoàng Tông Vĩ, nhưng chúng ta lại tìm chỗ trống, quán mì trước trạm tàu lửa bốc cháy căn cứ theo điều tra tiếp theo của chúng ta về ông chủ, cũng đã xác nhận Hoàng Tông Vĩ quả thật đã xuất hiện ở quán mì.
Còn nữa, hôm xảy ra cháy người bên đội trưởng Lục cũng phát hiện ra nhà nghỉ từng ở. Mỗi lần chúng ta đều sẽ chậm anh ta một bước. Thế có nghĩa là gì? Chuyện này chứng tỏ Hoàng Tông Vĩ đoán trước phán đoán của chúng ta.
Đội trưởng Lưu, tôi nhớ anh từng nói phá án phải có nhịp điệu của riêng chúng ta. Không thể để tội phạm dắt mũi. Lúc tôi phê bình dạy dỗ cô ta, đã trích dẫn lời của cậu. Đừng nói thừa, nói trọng điểm. Nói trọng điểm. Tôi cho rằng đi Hải Ninh
Cũng là cách che mắt của Hoàng Tông Vĩ. Nếu bây giờ chúng ta đánh Hải Ninh, chắc chắn sẽ lại chậm một bước. Cho nên tôi xin đi thẳng đến Quảng Ninh. Thứ nhất, Hoàng Tông Vĩ phải tiếp tục kiếm tiền. Hai là, với năng lực phản gián của hắn,
Chắc chắn biết tính nguy hiểm trong tỉnh, ra khỏi tỉnh sớm muộn gì anh ta cũng làm thôi. Tiểu Triệu, nghe đội trưởng Lưu đi. Tôi chỉ nghe sự thật thôi. Gì mà nghe theo tôi? Nghe lãnh đạo? Có lý. Nhưng Hải Ninh cũng không thể từ bỏ con đường này.
Bây giờ nhiệm vụ được giao lục Hạo, anh đưa người đến Hải Ninh xin chi viện của tỉnh viện và thành phố Hải Ninh. Vâng. Đoàn Minh Hồng, Triệu Hữu Nam. Ngày mai hai người khởi hành đi Quảng Ninh, đi thăm dò trước. Chú ý, là phối hợp với cảnh sát địa phương,
Không phải phá án độc lập. Phải giữ liên lạc thường xuyên với Lưu Nguyên. đưa ra bất cứ quyết định nào đều phải hỏi ý kiến Lưu Nguyên trước. Không được tự ý hành động. Vâng. Vâng. Ta nói ngươi nghe, nơi này của Đông Quảng cô biết hai câu tiếng Quảng Đông,
Mọi người đều sẽ nhìn bạn một cái. Em xem lúc đón Tết gặp ai cậu cũng phải nói mấy câu tiếng Quảng Đông. Việc làm ăn phát đạt. Kinh doanh phát đạt. Được đó. Ra vào bình an. Ra vào bình an. Chúc mừng phát tài. Chúc mừng phát tài, từng bước thăng tiến,
Từng bước từng bước thăng tiến. Từng bước thăng tiến. Từng bước thăng tiến. Từng bước thăng tiến. A Long. Chúc mừng năm mới. Chúc cô làm ăn phát đạt, tiến bước thăng tiến, thuận buồm xuôi gió. Đông Thành Tây liền như ý cát tường. Cát Tinh phát đạt, làm ăn phát đạt.
Cái này em không học được đâu anh. Cái này đúng là không học được rồi. Thêm tấm nữa. Ba, hai, một. Quân nhà hiểu chuyện nhất. Nó biết bố phải ra ngoài, thế này đi. Bố đi ra ngoài thì con gọi bố đi. Có thể học được không? Gọi ba đi. Bố.
Gọi bố đi được không? Anh Quân, gọi bố đi. Sao cậu cũng khóc thế? Không khóc à? Bố. Quê tôi có một bài giảng đàn ông phải ra ngoài, phụ nữ không được khóc. Còn có đàn ông khi đi ra ngoài, đừng có gọi tên sau lưng. Không được quay đầu lại.
Đi chăm sóc đệ. Nào, A Quân, cạn ly. Cạn ly. A Vĩ. Lá bùa hộ mệnh này là lúc ở Tam Bình mẹ đã xin cho con. Mẹ bỏ ít tiền vào tủ quần áo đủ để mọi người tiêu một thời gian. Nhiệm vụ hàng đầu của cậu
Là giúp tôi chăm sóc ba người họ. Còn nữa, đừng liên lạc với bất cứ ai ở Tam Bình. Biết chưa? Được rồi, ta đi đây. Quân nhà gọi bố. Quân nhà gọi bố được không? Gọi bố. Không có gì thì dạy bé gọi bố nhiều vào. Gọi bố đi.
Có khăn giấy không? Gia quân, chăm sóc đệ thật tốt. Đệ phải chăm sóc tốt cho đệ nhất đấy. Bố. Bố. Anh, rửa ảnh xong rồi. A Long. Chúng ta sắp bắt đầu sự nghiệp mới rồi. Nam nhân mà, làm chuyện lớn chuyện tình cảm nam nữ không đáng nhắc đến.
Sao thế đại tỷ? Nổ lốp rồi. Không sao chứ? Không sao, thay lốp xong là tôi đi luôn. Sắp được rồi. Anh ơi, vất vả cho anh rồi. Không sao. Trước đây tôi làm nghề sửa xe. Cảm ơn, cảm ơn. Người dự bị của cô đâu? Bánh sau đâu? Anh. Anh
Đánh bao nhiêu lần? 26.800 lần đánh. Xuống bùn rồi. Anh, thịt bò xong rồi. Đóng cửa. Ai cho cô vào? Có phải có người đến không? Không phải, tôi đã nói là thịt bò xong rồi. Sau này tôi không gọi cô thì không được vào. Thứ… thứ này có nghiện thật không?
Trừ khi hắn không phải người. Vậy thì cảm giác thế nào? Anh nếm thử đi. Anh thử đi, A Long. Tôi… tôi chỉ muốn hỏi con phải nhớ, muội ở bên ta, không được đụng vào nó. Ta từng gặp những người dính cái này, sẽ sống không bằng chết.
Nếu sau này ngươi dám động vào nó tôi sẽ đâm anh một nhát chết luôn. Nghe thấy chưa? Biết vì sao không? Mà chạm vào nó, thì ngươi chẳng khác gì người chết cả. Cái gì cũng mất rồi. Biết không? Cô vừa nói vào đây làm gì?
Tôi… tôi nói thịt bò đã nấu xong rồi. Tôm đâu? Bóc chưa? Chưa. Con bóc tôm tách tôm, sau đó lấy kéo cắt đầu tôm. Vậy thịt tôm trộn với thịt bò cho thêm 26800 tiếp theo, Đánh tan bùn được không? Được. Anh vất vả rồi, A Long.
Không, không vất vả đâu anh.