Nhân Viên Tài Năng Đổng Đổng Ân Tập 17 | Phim Ngôn Tình Cổ Trang Ngọt Ngào | iQIYI Vietnam

    [Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] ♫Muốn chào mời anh nói xem♫ [Nhân Viên Tài Năng Đổng Đổng Ân] ♫Anh có dám đến không♫ [Tập 17] Là Tiểu Lưu nhỉ? Lâu ạ. Tiểu Lâu? Cậu… cậu ngồi đi, ngồi đi. Dạ thôi cô chú, cháu không ngồi đâu ạ.

    Lúc nãy đã để cô chú hiểu nhầm. Cháu xin tự giới thiệu, cháu là bạn trai của Ân Ân. Cháu họ Lâu, tên là Lâu Uyên, năm nay 30 tuổi. Cậu biết mình sai ở đâu chưa? Trước bàn dân thiên hạ, ngay chỗ công cộng,

    Mà anh anh em em, ôm ôm ấp ấp, còn ra thể thống gì nữa? Cậu nghĩ mình đang làm gì? Đóng phim chắc? Cậu để người ta nhìn thấy lại tưởng nhà chúng tôi không biết dạy con cậu biết không? Ông nhỏ tiếng thôi, dọa thằng bé rồi kìa. Không đâu cô chú,

    Cô chú đừng trách Ân Ân, là lỗi của cháu. Trách cháu thôi ạ. Không sao. Cậu làm nghề gì? Cháu là Tổng giám đốc công ty Mẫu Đơn. Tài xế cho Tổng giám đốc ạ. Rảnh… rảnh rỗi còn chạy xe công nghệ nữa.

    Còn chạy xe công nghệ kiếm thêm thu nhập nữa à? Con trai cô Vương hàng xóm nhà mình cũng chạy xe công nghệ đấy, một tháng kiếm được những mấy chục ngàn tệ. Kiếm tiền bằng sức lao động mà, nhỉ? Hợp lý hợp pháp, kiếm nhiều kiếm ít gì mà chẳng được.

    Phải đấy, nhất là bọn con trai sớm tự lập, biết gánh vác, có tinh thần trách nhiệm. Biết nấu cơm không? Biết ạ. Ơ kìa, bố hỏi mấy chuyện đấy làm gì? Không sao. Thưa cô chú, cháu biết nấu ạ, bình thường rảnh rỗi cháu toàn tự nấu. Biết nấu cơm hả?

    Con trai bây giờ ít đứa biết nấu cơm lắm. Ông xem thằng bé Tiểu Lâu cũng biết ở nhà tận hưởng cuộc sống phết. Sao… sao ông cứ nhìn tôi chằm chằm thế? Tôi sai… tôi nói sai chỗ nào hả? Dạ thưa cô chú, là thế này ạ. Từ nhỏ

    Cháu đã xuống bếp phụ giúp mẹ nên cũng biết nấu mấy món. Cô chú yên tâm, sau này cháu sẽ thường xuyên nấu cho Ân Ân ăn. Người nhà cậu đã gặp Ân Ân hết chưa? Bố! Bố bố bố, bố cái gì mà bố? Bố chẳng ngồi đây còn gì?

    Ơ hay, bà xem, tự nhiên chui đâu ra một thằng ất ơ cứ đòi dắt con gái tôi đi mất. Tôi hỏi tí không được hả? Không được hả? Được ạ. Tạm thời vẫn chưa gặp. Nhưng cô chú cứ yên tâm, mình hẹn gặp nhau lúc nào cũng được hết. Không, không, không.

    Chưa gặp chứ gì? Chưa gặp càng tốt. Tốt lắm, tốt lắm. Tiểu Lưu à. Tiểu Lâu ạ. Tiểu Lâu. Tiểu Lâu à, không còn sớm sủa gì nữa, nhỉ? Cậu về đi. Vậy con ra tiễn anh ấy. Tiễn gì mà tiễn? Thanh niên trai tráng không có chân,

    Không biết tự đi hay sao hả? Ân Ân à. Ân Ân à, ừ thì tủ lạnh ở đâu ấy nhỉ? Bố con mang nhiều đồ ngon cho con lắm. Để bố mẹ… bố mẹ cất vào tủ lạnh. À mà Tiểu Lâu này, xin… xin lỗi cậu nhé. Dạ không sao đâu cô.

    Dạ thưa cô chú, lần sau cháu lại đến nhà thăm cô chú ạ. Cháu về đây ạ. Ông làm gì vậy hả? Vâng vâng, cảm ơn chị. Cảm ơn chị nhiều lắm. Đạo diễn nói rồi, cô hợp với khí chất của vai diễn này hơn.

    Mấy hôm nữa sẽ có quyết định chính thức. Từ giờ – cô cứ chuẩn bị luôn đi nhé. – Vâng vâng. Cảm ơn. Cảm ơn chị, cảm ơn chị. Nhất định em sẽ chuẩn bị kĩ càng. Em chào chị, chào chị ạ. Sao sao sao sao thế, sao thế, sao thế này?

    Anh yêu ơi, anh đoán xem em vừa nghe điện thoại của ai nào. Ân Ân hả? Nhà sản xuất, là nhà sản xuất. Chị ấy bảo em vượt qua vòng thử vai thứ hai rồi. Bây giờ sẽ chọn giữa em và một chị gái nữa,

    Nhưng đạo diễn đang thiên về phương án chọn em. Thật không? Trời đất ơi! Anh xem, anh xem, xem tim em đập này, kích động quá kích động quá. – Mà chị ấy cũng nói… – Bình tĩnh. đến Bắc Thanh sẽ giới thiệu thêm tài nguyên cho em.

    Trời ơi, em may mắn quá đi mất. Toàn được giới thiệu với quý nhân không thôi. Em vui quá đi. Kích động quá, kích động quá, kích động quá. Con… con tính ra ngoài hả? Đâu có, đâu có. Con lại đây. Sao thế mẹ? Con ngồi xuống đó đi. Bé Hai đâu?

    Bé Hai… bạn trai nó bị ốm phải nằm viện. Nó… nó đi chăm người ta rồi. Con có chắc là hai đứa con sống chung với nhau không? Chắc mà, ở đây nè mẹ. Đây… đây là đồ của bé Hai hết hả? Đây… đây có phải cỡ đồ nó mặc đâu.

    Đây là của… của sếp Lâu nhỏ ạ. Dạ là… Tiểu Lâu… để ở đây dự phòng. Nhà vệ sinh cũng có bàn chải đánh răng của cậu ta luôn nhỉ? Tại anh ấy thích sạch sẽ, ăn xong là phải đánh răng luôn. Bịa, bịa, bịa tiếp đi. Quay qua đây. Nhìn mẹ đi.

    Nói thật với mẹ đi, hai đứa sống chung với nhau đúng không? Sống… sống chung gì mẹ? Làm… làm gì có. Mẹ nói chuyện nghiêm túc với con đấy. Làm gì thì làm, nhất định phải dùng biện pháp an toàn cẩn thận. Vâng vâng vâng. Mẹ, mẹ đừng nói cho bố biết.

    Nói ra thể nào bố cũng tăng xông cho xem. Chuyện to đùng như vậy, mẹ lại đi… Mẹ lại đi nói với bố con được à? Nhưng mà mấy bộ âu phục này mẹ thấy chất vải cũng đắt phết đấy. Làm tài xế kiếm được bao nhiêu tiền

    Mà mua nổi mấy bộ này hả? Mẹ, nếu như con nói với mẹ anh ấy là sếp lớn, mẹ có tin không? Sếp lớn? Sếp lớn đến cái khu tồi tàn này yêu đương với con hả? Ai tin? Ân Ân à. Con phải cẩn thận, đừng để bị lừa. Con đừng quên

    Năm ngoái chị họ con lấy chồng còn tưởng mình lấy được sếp lớn kia kìa. Giờ mất cả tình lẫn tiền đấy. Chú con tức đến nỗi phải đưa luôn vào bệnh viện. Bố con cũng tức điên lên. Bố con còn bảo, bố mà gặp thằng lừa đảo như vậy

    Thể nào cũng đánh cho nó không kịp cúi xuống nhặt răng. Con phải cẩn thận đấy, cảnh giác vào. Mẹ yên tâm. Có lạnh không? Không lạnh. Cô chú ngủ hết rồi à? Xin lỗi đã để anh đợi lâu. Tay anh lạnh cóng rồi này. Có gì đâu mà xin lỗi. À này,

    Sao lại phải nói với cô chú anh là tài xế? Em… Bố mẹ em không thích mấy người làm sếp lớn. Nhắc đến sếp một cái là không cho anh vào nhà luôn ấy chứ. Anh không đùa đâu. Anh không muốn cô chú nghĩ anh là người không thành thật. Em xin lỗi,

    Là lỗi ở em. Chắc… chắc chắn sau này em sẽ giải thích với bố mẹ. Vậy mình hứa với nhau thế nhé, không được bắt nạt anh đâu đấy. Thôi, em mau vào nhà đi. Kẻo lát nữa cô chú thấy lại tưởng anh là thằng con trai không đáng tin thật ấy chứ.

    Thế thì anh có nhảy xuống sông Hoàng Hà cũng không rửa sạch nỗi oan mất. Anh cũng mau về nhà nghỉ ngơi đi, cứ cầm đống đồ này về đi đã. Ừ. Ngủ ngon. ♫Chờ chút, trái tim đừng đập nhanh vậy♫ Ngủ ngon. ♫Chờ chút, em sợ rằng mình đã đắm chìm♫

    ♫Bước chậm lại chút để em cảm nhận♫ Em xin lỗi. ♫Ánh mắt anh, tầm mắt anh♫ ♫Anh ngay cạnh bên, ở bên em, đầy nhớ mong♫ Được rồi. Mau về chăm sóc bố mẹ tử tế đi kìa. ♫Chờ chút, càng lúc càng hiểu nhau hơn♫ Bye bye. Bye bye.

    ♫Chờ chút, hồi ức sẽ chồng chất lên nhau♫ ♫Vẫn bước lên cho đến khi nhìn thấy♫ ♫Anh và em dần gắn bó hơn♫ ♫Năm tháng trôi qua lời thề không thay đổi♫ ♫Nỗi nhớ dần ấm lên♫ ♫Từng chút, từng chút một♫ Ông xem gì mà tập trung tư tưởng thế?

    Tài xế giám đốc kiếm được bao nhiêu tiền? Ông điên hả? Trên mạng toàn nói linh ta linh tinh ông cũng tin à? Con gái yêu đương với người ta mà ông còn lo hơn cả nó nữa. Lo thì không lo. Ít ra tôi cũng đâu thể

    Để con gái mình bị lừa được. Con gái đã lớn bằng chừng ấy rồi, lúc nên buông tay thì cũng phải học cách buông tay. Chứ ai cũng giống ông, tra hỏi con rể tương lai như tra hỏi tội phạm thì còn gả con gái cho ai được nữa?

    Nhìn tôi, nhìn tôi đi. Quay qua đây, quay… quay qua đây. Quay qua, mau nhìn tôi đi. Nhìn gì nữa, ngày nào chả nhìn. Nhìn kĩ một chút. Trông tôi đáng sợ thật à? Đáng sợ không? Đáng sợ. Tôi thấy bình thường tôi nói chuyện cũng khách sáo, cũng thân thiện mà.

    Khách sáo lắm luôn. Giống vậy này. Làm gì đấy? Ông biết quỷ Bạch Vô Thường không? Cho ông cái áo bào màu trắng là diễn ra y chang luôn. Con gái mình mà không có ai lấy là tại ông hết, làm con trai người ta sợ quá mà.

    Không ai lấy thì không lấy nữa, sao lại tại tôi? Tôi nuôi nó. Có gì ghê gớm đâu. Ông làm tôi hết hồn. Vậy tôi cũng đâu thể, nhỉ, đâu thể để con gái mình lấy bừa một thằng nào đó được. Tôi phải biết rõ gốc gác nhà nó chứ.

    Bà thì biết cái gì. Tôi phải tra cho ra ngô ra khoai. Ông dọa tôi suýt chết, làm cái gì thế hả? Tôi nói ông nghe, ngày mai con gái mình xin nghỉ, tính dẫn mình ra ngoài thăm thú. Ông phải cư xử đàng hoàng chút, đừng có nhiều chuyện. Thôi.

    Cụng đầu tôi rồi. Tại ông hết đấy. Gì đấy? Dậy đi. Không muốn. Xấu hổ cái gì? Có phải chưa thấy bao giờ đâu. Không muốn. Em nói này, trải qua thời gian vừa rồi em đã hiểu ra được một chuyện. Anh ngồi dậy đi. Anh xem, thế giới này

    Có biết bao nhiêu là phiền phức, sống mệt chết đi được. Nhưng chỉ khi ở bên cạnh anh, em mới thực sự được thư giãn. Ban đầu em cũng không nhận ra hóa ra đây chính là thích. Có những lúc em còn mông lung cơ. Nhưng giờ em đã nghĩ kĩ rồi,

    Giậm chân tại chỗ không phải phong cách làm việc của em. Em muốn cố gắng thử sống cùng anh. Thử á? Em nói thế giống “trap”… Em nói thế giống “trap girl” lắm nhé. Anh để em dễ dàng đạt được quá đúng không? Anh phải cẩn thận hơn mới được.

    Dỗi vừa vừa còn thấy lãng mạn, dỗi lố quá là em bực đấy. Lại đây. Tiếng gì vậy? Tim anh đập nhanh quá vậy. Anh… Anh… bình thường anh toàn thế. Em thích anh, Uông Tử Kiếm. Anh… Em cực kỳ, cực kỳ, cực kỳ thích anh. Tào Nhã. Anh cũng thích em.

    Bây giờ ai cũng biết hai người đó đang yêu nhau, thế mà họ còn giả vờ. Cả công ty Mẫu Đơn bây giờ đều vờ như không biết. Cơ mà thực ra ai cũng biết họ yêu nhau rồi. Chỉ có mỗi họ là không biết

    Mọi người đã biết họ đang yêu nhau thôi. Ơ hay, dạo này em đang tập nói vè đọc nhịu hả? Em chỉ thấy hai người này siêu hài, siêu xứng đôi thôi, trời sinh một đôi đó. Với cả em thấy sau khi sư công của em gặp được sư phụ

    Thì làm gì cũng thuận lợi hơn hẳn. Chắc chắn là sư phụ em vượng sư công lắm. Cơ mà không thể không nhắc đến những cố gắng của sư phụ được. Có lần sư công em nói bâng quơ là muốn mở nhà hàng. Sau đó mấy lần em nhìn thấy

    Sư phụ đang nghiên cứu tài liệu về nhà hàng buffet luôn đó. Nhà hàng? Em nói Lâu Uyên muốn mở nhà hàng ấy hả? Em… em không nên nói ra hả? Em là em gái cậu ta chắc? Em là em gái anh, có chuyện gì mà không thể nói với anh?

    Anh, sắp hết giờ nghỉ trưa của em rồi. Em đi trước đây, lần sau lại nói tiếp. Bye bye. Nhà hàng, công ty Mẫu Đơn muốn mở nhà hàng. Mời vào. Cái gì đây? [Xác nhận thực tập] Xác nhận thực tập? Cậu sắp kết thúc kỳ thực tập rồi hả?

    Sếp Uông quăng tôi vào bộ phận Tiếp thị xong là điều tôi đến Thượng Hải công tác luôn. [Xác nhận thực tập] Chị nhìn tôi đi, gầy sọp đi rồi. Về trường cố gắng ăn uống tẩm bổ. Tốt nghiệp xong, hoan nghênh cậu đến công ty bọn tôi ứng tuyển.

    Chị, tôi còn cơ hội không? Công ty bọn tôi lúc nào cũng mở rộng cánh cửa chào đón những nhân tài sáng giá. Ý tôi là chị cơ. Cửa nhà tôi có khóa rồi. Tuy điều kiện của tôi không bằng sếp Uông, nhưng mà tôi vẫn có thể tốt với chị.

    Tôi lại còn trẻ nữa. Tôi thấy anh ấy tốt hơn. Cậu chậm chân mất rồi. Thôi được. Thế tôi chúc chị hạnh phúc vậy. Cảm ơn cậu. Tôi đi đây. Cố lên nhé. Tôi đi thật đấy. Không cần nhớ tôi đâu. Chào sếp Tô. Bên Tám Hai sao rồi? Anh nói không sai.

    Bên Tám Hai chủ động đến gặp tôi. Tôi cũng đã trao đổi xong xuôi với họ, hợp đồng gửi qua đó luôn rồi, chắc sẽ ký kết nhanh thôi. Được, tốt lắm. Tiếp theo nên làm thế nào ạ? Để tôi tự sắp xếp. Tiểu Lâu nhắn tin hả? Thằng bé Tiểu Lâu này

    Trông cũng ổn phết, nhỉ? Bố với mẹ khá là thích thằng bé. Nhưng con xem, cậu ta là tài xế. Tuy là tài xế cho sếp lớn, nhưng thế cũng đâu có tương lai gì được. Bố mẹ, con muốn nói với bố mẹ một chuyện. Thực ra Lâu Uyên không phải tài xế.

    Anh ấy là… Sếp Lâu, mời đi bên này. Mời. Tiểu Lâu? Không phải Tiểu Lâu kia sao? Vậy nhé sếp Lý, anh lên trên đợi tôi trước đi. Tôi qua kia chào hỏi đã. Vậy tôi với sếp Lý sẽ lên trên đợi anh. Ừ. Tài xế đó hả?

    Anh… anh ấy không phải tài xế. Xin lỗi bố mẹ. Chào cô chú. Sao em lại ăn cơm ở đây? Em đang nói với bố mẹ về chuyện của anh thì anh xuất hiện. Anh ấy là khách hàng của con, là sếp lớn hàng thật giá thật. Cô chú đừng giận.

    Lần trước vội quá, không kịp giải thích với cô chú. Vậy đi, vừa hay ngài mai cháu rảnh, để cháu đưa cô chú đi thăm thú xung quanh, chơi cho thoải mái. Được. Cậu đi làm việc đi. Dạ. Thế em cứ ngồi với bố mẹ nhé. Anh đi trước đây.

    Cháu đi nhé cô chú. Ừ, ừ, ừ. Sếp lớn hả? Con yêu cậu ta, con… con yên tâm được à? Ông bị sao vậy hả? Tài xế cho sếp ông không chịu, giờ là sếp luôn ông cũng không chịu. Sao ông lắm chuyện quá vậy? Tôi… tôi thấy ổn đấy chứ.

    Ông không… không nghĩ lạc quan tích cực lên được à? Bà… bà thì biết cái gì? Đúng là đàn bà. Cậu ta là sếp, vậy gia đình cậu ta phải giàu có cỡ nào chứ. Thế thì làm sao? Lỡ gặp phải sóng to gió lớn gì,

    Cậu ta đổ bể cũng chẳng cần lo. Nhưng con gái tôi phải làm sao? Con gái tôi lấy cậu ta rồi phải chịu khổ với cậu ta cả đời chắc? Bố, bố nói chuyện may mắn tí được không? Phải đấy, ông không trông mong cái gì tốt cho con gái được à?

    Sướng quá hóa lo. – Sống trong âu lo, chết trong yên ấm. – Ông, ông… Bi quan chán đời, kệ bố con đi, lúc nào cũng thế. [Quán trà Xuân Đến] Đây thưa cô chú. Lần đầu cô chú đến chơi, để cháu giới thiệu thêm ạ. Nơi mà chúng ta đang đứng

    Tên là thị trấn cổ Lạc Đới. Nó xuất hiện sớm nhất vào thời Tam Quốc, có thể nói là có lịch sử lâu đời. Thực ra thị trấn cổ này nằm trên núi Long Tuyền ở Thành Đô. Con phố mà chúng ta đang đi cũng là phố cổ với hàng nghìn năm tuổi,

    Được bảo tồn vô cùng tốt. Con phố này có kết cấu một con phố, bảy ngõ nhỏ vô cùng rõ ràng, hơn nữa cũng mang đậm phong cách kiến trúc thời Minh – Thanh. Vậy tại sao lại có tên là thị trấn cổ Lạc Đới? Nghe nói năm xưa Lưu Thiện

    Đã đánh rơi đai lưng của mình ở đây. Thế là người ta đọc trại đi, đặt tên cho nơi này là thị trấn cổ Lạc Đới. Thế hả? Ra là vậy. Bố xem sếp Lâu nhỏ giỏi chưa kìa. Cô chú, nếu đi thẳng về phía trước

    Thì chúng ta sẽ đến hội quán Lạc Đới, có rất nhiều những hội quán như là hội quán Quảng Đông, hội quán Giang Tây, đều ở đây cả. Hay là thế này, cô chú à, chúng ta đứng đây, cháu chụp hình cho cô chú.

    – Được đó, được đó. – Chúng ta chụp làm kỷ niệm. Được được được. Ông xem khăn choàng của tôi có bị lệch không? Hay quá, chụp hình ở đây. Gì thế? Làm gì thế? Bà cứ đi thẳng đi. Nếu không thì phải đi xem đến khi nào mới xong?

    Sếp Lâu nhỏ, không phải chiều anh có cuộc họp à? Anh có kịp về dự không? Hay là anh đi, đi về đi. Liệu có bị muộn không? À, đúng rồi, đúng là chiều cháu còn cuộc họp. Thế này đi, cô chú, hai người cứ đi thăm quan.

    Chờ cô chú thăm quan xong thì cháu đến đón cô chú. Không cần, không cần, không cần. Làm gì mà phải phiền phức vậy. Chúng tôi tự đi xem là được rồi. Vậy được. Công việc quan trọng. – Ơ kìa. – Cháu không cần để ý cô chú đâu. Được ạ.

    Em vừa định nói… Vừa rồi anh giải thích rất hay. Vô cùng nghiêm túc. Em còn muốn nghe thêm đây. Anh đừng để bụng. Tính của bố em là vậy đó. Qua đây, qua đây, qua đây. Qua đây. Ông đang làm cái gì vậy?

    [Bệnh viện Nhân dân Số 2 Khu cư dân Hoa Trạch thành phố Nam Đô] Ông cũng không nể mặt người ta chút nào. Tôi thấy thằng bé Tiểu Lâu này tính rất tốt. Sao lại không hợp nhãn ông vậy? Bắp cải trắng tôi nuôi trồng hơn hai mươi mấy năm,

    Đem cho thằng ranh đó sao? Mới gặp chưa bao lâu, hót vài câu đã dâng cho nó rồi à? Mắc gì phải thế? Vậy đi, em đưa cô chú đi thăm quan. Anh về trước vậy. Được. – Em đi đi. – Bắn tim. Bye bye. Con gái, vừa nãy

    Tiểu Lâu không có nói gì với con à? Ân Ân à, mẹ đi xung quanh chỗ kia nhé. Bà đi đi, đi đi. Đi đi. Đi thoải mái. Có nói gì không? Có thể nói gì được? Bố đã như thế với người ta. Thái độ của bố rõ ràng như vậy,

    Nó không than vãn gì với con à? Không gây khó xử à? Sếp Lâu không phải người như vậy. Người ta rộng lượng lắm. Chắc chắn anh ấy cũng sẽ nghĩ cho bố rồi hiểu cho bố thôi. Con nói thật với bố đi, con thích nó đến mức nào? Là kiểu thật lòng,

    Muốn gả cho nó thật, muốn sống nửa đời sau với nó. Kiểu đó sao? Thì con thật lòng thích anh ấy, nhưng con cũng không có nghĩ xa đến vậy. Đừng, đừng nhé. Nên nghĩ xa, nghĩ theo hướng xa vào, cần nghĩ thì con phải nghĩ.

    Hai đứa cũng không còn nhỏ nhắn gì nữa. Con… Thì con đang muốn làm sao kiếm tiền phụng dưỡng bố mẹ mà. Hơn nữa con cũng ngần này tuổi rồi, bố đừng lo cho con nữa. Phải, thực ra thì bố, quả thực bố cũng không có ý ép con.

    Nhưng mà thực lòng là bố thấy lo. – Hai đứa con… – Bố. Con hiểu hết điều bố muốn nói. Phải, chênh lệch giữa bọn con rất lớn. – Phải. – Đây là một sự thật khách quan. Nhưng mà con vẫn thích anh ấy.

    Hơn nữa, còn thích nhiều hơn những gì con tưởng. Bố thấy đấy, anh ấy là một Tổng giám đốc. Đi thôi cũng có khí thế. Nhưng mà anh ấy lại bằng lòng ở bên một nhân viên chăm sóc khách hàng bình thường như con. Anh ấy sẽ đưa con đi ăn

    Cua lông mà con thích ăn nhất, cũng sẽ dỗ dành và làm con vui khi con buồn, lại còn làm nũng với con, bảo con đừng bắt nạt anh ấy nữa. Tóm lại, bố phải tin con. Con gái bố mà bố cũng không tin sao? Nhà hàng Mẫu Đơn của chúng ta

    Là một cửa hàng trải nghiệm toàn diện cho người sành ăn, kết hợp khả năng truy xuất nguồn gốc sản phẩm và chế biến trực tiếp. Kế hoạch hiện tại là là bắt đầu đặt nền móng tại các đô thị loại một, như Bắc Kinh, Thượng Hải, Quảng Châu và Thâm Quyến.

    Sau đó điều chỉnh theo khẩu vị ăn uống của từng nơi. – Chỉ mở ở đô thị loại 1 thôi thì không đủ. – Vậy thì các nơi… [Đô thị loại I – Thực hiện bố trí Đặc trưng địa phương] Các thành phố vừa và nhỏ cũng nên quan tâm.

    Chúng ta đang theo đuổi khái niệm gì? Hương vị gia đình. Cho nên chúng ta nhất định phải mở rộng kênh bán lẻ này. Chúng ta phải để nhiều người ăn được nước xốt của chúng ta hơn. Nếu như thế thì quy mô sẽ lớn hơn rất nhiều.

    [Đô thị loại I – Thực hiện bố trí Đặc trưng địa phương] Lớn thì sao? Lớn là đúng rồi. Phải mạnh tay thì mới làm được. Tục ngữ có câu, thả con săn sắt bắt con cá rô. Vụ này cô chốt chắc rồi. Những gì cần chi thì chúng ta phải chi.

    [Đô thị loại I – Thực hiện bố trí Đặc trưng địa phương] Vâng, vâng. – Chủ tịch khí thế! – Hay hay hay. [Đô thị loại I – Thực hiện bố trí Đặc trưng địa phương] Hai đứa nhìn gì đó? Cháu…

    [Đô thị loại I – Thực hiện bố trí Đặc trưng địa phương] Cháu… mắt cháu khó chịu. Được rồi. Cháu muốn biết tại sao cô lại đổi ý chứ gì? Hôm qua cô đi siêu thị với thím Vương nhà hàng xóm.

    [Đô thị loại I – Thực hiện bố trí Đặc trưng địa phương] Chị ta mua túi quà tặng nước xốt của Tam Giác ở ngay trước mặt cô. Đã thế còn bảo, “Thằng cháu nhà tôi đòi phải ăn loại này”. Chạy đến tận nhà vả vào mặt mình luôn rồi.

    [Đô thị loại I – Thực hiện bố trí Đặc trưng địa phương] Cô nghĩ bụng, cứ thế này thì không được. Cô phải cho Tam Giác họ biết thái độ. Họ thậm chí còn không biết ai là bà tổ ngành nước xốt kìa.

    – Đương nhiên là cô rồi! – Đương nhiên là mẹ rồi! Cái này còn phải nói sao? Tức quá đi mà. Tập đoàn Tam Giác gì chứ. Cô quyết rồi. [Đô thị loại I – Thực hiện bố trí Đặc trưng địa phương] Lần này, chúng ta hãy lập ngân sách. Làm mạnh tay.

    Con trai, con làm đi. Con muốn làm thế nào mẹ cũng ủng hộ con. Vâng. Chủ tịch đã nói như vậy rồi thì mức tối thiểu cho dự án lần này là năm triệu. Năm trăm triệu? – Năm trăm triệu? – Được được được. Khoan đã. Mức này được. Khoan đã.

    Tiền đâu phải lá mít. Nhất định phải tiêu tiền một cách khôn ngoan. [Đô thị loại I – Thực hiện bố trí Đặc trưng địa phương] Chúng ta cũng không phải kẻ phá của, đúng không? Vậy nên, cô cũng nghĩ rồi. Chúng ta phải tìm Tám Hai.

    Bởi vì công ty họ rất hiểu công ty mình. Đúng chứ? Họ sẽ giúp chúng ta tiêu từng đồng tiền vào đúng chỗ. Cho nên con mau gọi cho Ân Ân đi. Bảo con bé đến đây. Mẹ bàn kĩ với con bé. Vâng, việc này giao cho con. Được được được.

    Quyết định thế đi. [Đô thị loại I – Thực hiện bố trí Đặc trưng địa phương] Vâng ạ, Chủ tịch. Không thành vấn đề. Được. [Văn phòng Tổng Giám đốc] A lô, Ân Ân. Sao thế? Cô chú đi chơi có vui không? Họ vui lắm. Họ đi chơi mệt cả rồi,

    Đang nghỉ ngơi ở trong phòng. Vậy thì tốt. Đúng rồi, cô chú có nói gì về anh với em không? Có phải họ rất không hài lòng về anh không? Sao lại vậy, anh hoàn hảo như vậy mà. Họ chỉ không ngờ là

    Em có thể quen được người bạn trai xuất sắc như anh thôi. À phải, có việc quan trọng này. Là một tin tốt. Mẹ anh muốn làm quảng bá nhà hàng và muốn hợp tác với Tám Hai các em. Thật không? Nếu mai em có thời gian thì đến công ty đi.

    Được, không thành vấn đề. Vậy tối nay, hay là anh đến nhà gặp cô chú, đưa mọi người đi ăn bữa cơm nhé. Em hiểu ý của anh, nhưng em cảm thấy nên cho họ chút thời gian để họ chấp nhận vẫn hơn. Chúng ta đừng vội, có được không? Được.

    Nghe em cả. Yêu anh lắm. Ừ, bye nhé. Làm gì vậy? Xin lỗi, xin lỗi. – Uống không được thì đừng uống. – Không sao, không sao. Thứ gì đâu không biết. Mà sao em lại đến đây uống rượu vậy? Tại sao? Cho anh biết tại sao đi. Gì mà căng thế?

    Em có chạy được đâu. Ai căng chứ. Anh… Thì anh cũng chỉ sợ em bị… thằng ranh không có mắt nào đấy bắt cóc đi thôi. Em chỉ muốn đến uống một ly thôi. Mà anh bị làm sao thế? Anh không có lòng tin với bản thân đến vậy sao?

    Ai không có lòng tin? Anh… người khác không đáng để anh để ý đến. Nhưng với em thì… Với em thì sao? Nói rõ đi. Với em thì… bị nghiện. Đi thôi, ở nhà vẫn vui hơn. Đi đi đi. ♫Anh như một tia sáng♫ ♫Là ánh sáng ấm áp♫

    Em hiểu ý của anh, nhưng em cảm thấy ♫Đã ghi khắc từ rất lâu♫ nên cho họ chút thời gian để họ đón nhận vẫn hơn. ♫Em nhìn về phương xa♫ Chúng ta đừng vội, có được không? ♫Nếu như có nhắn nhủ điều gì♫ ♫Thì cũng có thể khắc ghi vào thời gian♫

    ♫Xin người đừng quên♫ ♫Em vẫn đang đứng ở nơi này♫ ♫Em chỉ muốn làm mặt trời của anh♫ ♫Lưu lại một tia sáng trong lòng anh♫ ♫Đợi đến một ngày nào đó♫ ♫Chắc chắn là anh sẽ theo ánh sáng đến tìm em♫ ♫Dù em không ở bên cạnh anh♫

    ♫Em cũng muốn cố gắng hết mình♫ [Mẫu Đơn] Mời cô vào. Ân Ân à. Tuổi của cháu bây giờ là thời điểm tốt nhất đấy. Cháu xem, chưa kết hôn, chưa có con cái, không có vướng bận thì có thể an tâm mà tạo dựng sự nghiệp. Đúng không? Con gái ấy à,

    Nhất định phải có sự nghiệp vững vàng trước. Như thế, dựa trời dựa đất chẳng bằng dựa vào chính mình. Đúng không? Đúng vậy ạ. Cô à, cô nói rất đúng. Nhưng mà… Nhưng cô à, dự án này lớn như vậy, cô không đấu thầu cũng không so bản thảo. Tất nhiên,

    Cháu vô cùng cảm ơn cô đã tin tưởng Tám Hai bọn cháu. Nhưng mà hay là cô suy nghĩ thêm đi. Đúng là cô không hề nhìn lầm người. Cô đã suy nghĩ kĩ rồi. Tám Hai các cháu giá cả hợp lý, hơn nữa lại có thực lực. Chủ yếu là lần này

    Bọn cô có rất nhiều ý tưởng cho nhà hàng. Chắc là cũng chỉ có các cháu có thể đáp ứng được yêu cầu của bọn cô thôi. Vậy nên, cô suy đi tính lại, các cháu là sự lựa chọn tốt nhất. Cảm ơn cô Lâu. Về ngân sách lần này,

    Hai trăm triệu, cháu nhận không? Hai trăm triệu? Nhận, nhất định phải nhận. Ân Ân, tôi nói cô nghe. Cô chính là ánh sáng của Tám Hai chúng ta đấy. [Sản xuất Quảng cáo Tám Hai] Lại nữa. Bên A trực tiếp của chúng ta lần này chính là cô Lâu.

    Cho nên chúng ta phải làm cho thật tốt. Không thể phụ sự kỳ vọng cô Lâu dành cho chúng ta được. [Sản xuất Quảng cáo Tám Hai] Chắc chắn rồi. Vận tài lộc của Tám Hai chúng ta tới rồi. Hễ nhận là nhận hai đơn luôn.

    Mà hợp đồng với Đông Sư thế nào rồi? [Sản xuất Quảng cáo Tám Hai] Chân Chân đang làm, để tôi đi hỏi. [Cấm – Cấm] Chân Chân à, hợp đồng với Đông Sư đâu? Ở đây ạ. Đây. Anh xem cho kĩ nhé. [Sản xuất Quảng cáo Tám Hai] Thế nào?

    Điều kiện được chứ? [Sản xuất Quảng cáo Tám Hai] Được. Giá tiền cũng hợp lý chứ? Vô cùng hợp lý. Mở cùng lúc à? Thì làm chung thôi. Béo, làm không? Làm cả hai vụ à? Chỉ làm việc mà không nghỉ ngơi sao? Lao động là vinh quang,

    Cậu phải đương đầu với khó khăn. Nhưng tại sao lại phải đưa ra điều khoản bổ sung dựa theo trách nhiệm pháp lý khi vi phạm hợp đồng? Công ty Đông Sự này tương đối lớn [Sản xuất Quảng cáo Tám Hai] và quy trình khá phức tạp.

    Dạo trước tôi cũng đã hỏi anh Đồng. Anh ấy nói nếu như phải kiểm tra lại [Sản xuất Quảng cáo Tám Hai] thì thà làm một hợp đồng mới còn hơn. Vậy nên thỏa thuận bổ sung này người ta cũng đóng dấu rồi. Tiền vi phạm hợp đồng ít hơn nhiều.

    Đúng là ít hơn thật, nhưng quy trình này hơi bị lạ. Hợp đồng có vấn đề gì không? Không có vấn đề. Không có vấn đề là được rồi. Tiết kiệm thời gian, làm việc thôi Béo. Tôi xin cảm ơn. Cậu chớ khách sáo. Vậy tôi đóng dấu đây. Đóng dấu đi.

    [Công Ty TNHH Sản xuất Quảng cáo Tám Hai] Hai vụ. [Thỏa thuận bổ sung] Được rồi, Chân Chân. Hai bản này cô giữ một bản để lưu trữ, bản còn lại gửi cho Đông Sư. Vâng. Anh mình cần cái này để làm gì?

    Lần này có thể anh có việc cần nhờ đến em. Cũng không phải việc gì lớn cả. Anh chỉ muốn em giúp anh gửi hai thỏa thuận bổ sung giữa Tám Hai và Đông Sư cho anh thôi. Nếu họ hỏi em thì em cứ photo bản scan là được. Hay là thôi nhỉ?

    Nhưng mà mình đã hứa với anh ấy rồi. Chắc chắn anh ấy sẽ giận mất. Nhưng mà các sư phụ của mình cũng rất tốt. Mình không thể làm anh ấy giận được. Không được, không được. [Không gian diệu kỳ] [ Kiến trúc song sinh] Hay là cứ gửi?

    Xin hỏi, cô muốn gửi chuyển phát nhanh phải không? Hay là cứ thôi đi vậy. Nhưng mình đã hứa với anh ấy là mình sẽ về đứng về phía anh ấy rồi. Cô có chắc là muốn gửi chuyển phát nhanh không? Phải, anh mình mới là quan trọng nhất. Gửi. Được. Cảm ơn.

    [Không gian diệu kỳ] [ Kiến trúc song sinh] Không nghĩ nữa, không nghĩ nữa. Anh Tô, chỉ vừa ký hợp đồng với Tám Hai mà đã hỏi họ về tiến độ của bản thảo thiết kế, liệu có gấp quá không? Anh là bên B. Hỏi chút, giục chút đâu có phạm pháp.

    Vâng vâng, tôi hiểu rồi. Anh Tô, tôi xin mạn phép hỏi, anh và quảng cáo Tám Hai rốt cuộc là… Sao tôi thấy có mấy chỗ không hiểu trong sổ sách tháng trước của Đông Sư ấy nhỉ. Có vài khoản tiền

    Có phải là anh nên giải thích với hội đồng quản trị không? Tôi hiểu rồi, hiểu rồi. Có tin gì thì tôi sẽ liên lạc với anh. [Cấm – Cấm] A lô, sếp Đồng ạ. Bản thảo thiết kế đang làm đến đâu rồi? Hiện chúng tôi đang trong giai đoạn hoàn thiện.

    Nếu mọi việc suôn sẻ, chúng tôi có thể nộp bản thảo trong tuần này. Không được, chậm quá. Hôm nay mới thứ Ba, tuần này còn năm ngày nữa. Vấn đề là nằm ở đâu? Chúng ta vừa mới ký hợp đồng mà.

    Hơn nữa chúng ta đã giao hẹn là trong bảy ngày làm việc sao ạ? Tôi chọn hợp tác với Tám Hai các cô là vì các cô làm việc rất hiệu quả và nhanh chóng. Nếu các cô cứ cứng nhắc về hợp đồng với chúng tôi

    Vậy thì chúng ta còn hợp tác kiểu gì được nữa? Ơ không, tôi không có ý đó. Anh đừng giận. Ý của tôi là… Đúng là không nên hợp tác với công ty nhỏ. Các cô mau chóng gửi đi. Không nói nữa. Béo. Béo. Cấm – Cấm] Cậu mau đến xem trang này.

    – Chỗ này được chưa? – Chỗ này à? Màu. Để tôi chỉnh lại. Chỉnh lại đi. [Sếp Lâu nhỏ] [Trung thực có được thế giới] Nào. Việc giao hàng sẽ diễn ra vào khoảng thời gian này. [Chi tiết tạo nên sự khác biệt] Vâng. Chân Chân.

    – Tôi kiểm tra lại với cô – Anh Quách. kích thước bảng này. 2200mm x 1200mm. [Công ty TNHH Sản xuất Quảng cáo Quán Khải Nam Đô] [Bảng quy trình sản xuất] Không vấn đề gì chứ? Không vấn đề gì, gửi đến nhà máy được rồi.

    Bảng của các cô lần này khá đặc biệt. Chúng tôi phải mua hàng trước. Chúng tôi đã nhận được tiền rồi, về nhớ cảm ơn Lão Kha hộ tôi nhé. Lão Kha ứng trước tiền rồi à? Chứ gì nữa. Lão Kha là người thực tế.

    Anh ấy biết xưởng nhỏ của tôi cũng khó khăn. Lần nào cũng trả tiền công cho chúng tôi trước. Để bày tỏ lòng biết ơn, chúng tôi cũng toàn cho anh ấy giá vốn. Mọi người kiếm tiền đều vất vả mà. Hiểu cho nhau thôi. Vất vả rồi. Được, cô làm việc đi.

    – Tôi qua kia. – Vâng. Cũng tại suốt ngày làm thế mới hay rơi vào thế khó đấy. Người tốt thì làm ăn kiểu gì được. Không nhảy nữa. Được rồi, không cãi nữa, không cãi nữa. Anh đi dạo với em. Đi một lát, nhé.

    [Tin vào sức mạnh của tập thể Chúng ta luôn tiến về phía trước] Sếp Kha. Những dự án mà anh đang nhận càng ngày càng lớn đấy. Tôi luôn đánh giá cao về anh đấy. Ông chủ Quách quá khen rồi. May mà có Ân Ân nhà tôi. Vâng. Anh xem,

    Tôi đã dùng một vài vật liệu mới [Kem vỏ giòn] cho quảng cáo lần này đấy. Anh thấy không, mặc dù độ sáng cao hơn trước nhưng đảm bảo không bị chói mắt đâu. Hơn nữa tôi đều sử dụng những vật liệu mới nhất,

    Đáp ứng được hết các tiêu chuẩn về môi trường. Điểm này thì các anh yên tâm. Ông chủ Quách, cái này làm theo kích thước đã chừa mép à? Đúng thế. Tôi lấy kích thước mọi người đưa cho, đối chiếu với nhân viên thi công ba lần mới làm đấy. Ông chủ Quách,

    Khoan hãy lắp đặt nhé. Chúng tôi đưa sai kích thước mất rồi. ♫Chờ chút, trái tim đừng đập nhanh vậy♫