[Member Premiere] Chuyện Tốt Thành Đôi – Tập 22 | Trương Tiểu Phỉ & Huỳnh Hiểu Minh | WeTV
=Tập 22= Mọi người, (Môi giới phòng cho thuê Ốc Sên) kể từ đầu quý này đến giờ, hoạt động kinh doanh của công ty chúng ta lớn mạnh vượt bậc, con số ký kết tăng 30% so với quý trước. Mọi người yên tâm, đảm bảo tiền thưởng tháng này
Sẽ khiến mọi người hài lòng. – Được. – Hay lắm. Giang Hải, cậu lại đây một lát. À, đây… Ở đây luôn ạ. Giang Hải thì tuy chỉ mới đi làm ba tháng, là một nhân viên mới nhưng tháng nào cũng hoàn thành vượt mức doanh số, đóng một vai trò quan trọng
Trong sự tăng trưởng doanh số của công ty chúng ta. – Được. – Tốt lắm. Sau khi bàn bạc, lãnh đạo của tổng công ty quyết định bổ nhiệm Giang Hải làm đại diện bán hàng khu vực của Phòng cho thuê Ốc Sên. Thật không vậy? Giang Hải,
Đây là hoa hồng của cậu tháng này. 100 nghìn? Giám đốc, liệu có hơi nhiều quá không ạ? Đây đều là thứ cậu xứng đáng có được mà. Cầm lấy đi. Tôi đã nói từ lâu rồi, chỉ cần mọi người làm việc chăm chỉ
Thì công ty sẽ không đối xử tệ với mọi người đâu. Phải. – Được, được. – Vâng. Cố gắng làm việc nhé. Vâng. Cố gắng làm việc nhé. Vâng, cảm ơn giám đốc. Giang Hải, cậu nhận được hoa hồng thì phải mời mọi người đi ăn chứ nhỉ! Tôi muốn ăn tiệc.
Tôi muốn ăn tiệc. À, thế thì tối nay mọi người muốn ăn gì, muốn uống gì, muốn chơi gì cứ để tôi thu xếp, tôi mời, được chứ? Em làm gì thế này hả! Sao lại uống nhiều rượu thế? Em uống với ai đấy? Em uống với mấy người đồng nghiệp. Họ uống chán lắm, không uống đỉnh bằng em, gục hết rồi, bị em chuốc cho gục hết rồi. Chút xíu tửu lượng này của em
Mà còn đòi thi uống rượu với người ta à! Tửu lượng của em tốt lắm. Này, cầm lấy uống chút nước đi. Tự dưng rèn tửu lượng làm cái gì không biết! Chị nói cho em biết, sau này không được uống rượu như vậy nữa, nghe thấy chưa? Nhìn chị kìa.
Chị và chị Lâm Song đều coi em là trẻ con chứ gì? Năm nay em cũng đã 23 rồi, em không phải trẻ con nữa rồi. Cho chị xem cái này hay lắm. Nhìn cho rõ này. Đây là gì? Là 100 nghìn tệ đấy. Cầm lấy. Cho chị đấy. Cầm lấy tiêu đi.
Từ nay về sau, chỉ cần đó là tiền trước đây em nợ chị, em sẽ trả cho chị hết từng đồng một. Tóm lại là em chỉ muốn nói cho mọi người biết, tất cả mọi người đều phải biết là từ nay về sau, so với bất cứ người đàn ông nào khác
Em đều… Chị… Sao lại uống say thế này cơ chứ! Uống nước đi. Mùi ghê quá. Chị hỏi em nhé, 100 nghìn tệ này của em ở đâu ra thế? Công ty gì vậy? Giang Hải, chị hỏi em đấy. Chắc chắn là rượu giả rồi. Em dậy đi. Dậy đi, dậy đi.
Em dậy đi. Em nói xem số tiền này ở đâu ra vậy? Giang Hải! Thật là! Tôi đã tạo ra nghiệp chướng gì thế này! Anh biết Môi giới nhà ở Ốc Sên không? Em bảo Phòng cho thuê Ốc Sên ấy hả? Anh biết. Đúng, đúng, đúng. Công ty này
Thành lập chưa lâu nhưng mở rộng khá nhanh. Bây giờ chắc đã là chuỗi trên toàn quốc rồi đấy. Sao tự nhiên em lại hỏi chuyện này? Muốn đổi nghề à? Đổi nghề gì đâu. Tại Giang Hải nó toàn nói cái gì mà tiền vay mua nhà tăng,
Khoản vay này kia các thứ. Em nghe mà em thấy không thực tế. Khoản vay à? Ý em là khoản vay cho thuê ấy hả? Đúng, đúng, đúng. Anh nói em nghe này, các công ty cho thuê dài hạn như Phòng cho thuê Ốc Sên này ấy mà, bề ngoài thì họ
Làm môi giới cho thuê, nhưng thật ra vẫn đang dựa vào sản phẩm tài chính để kiếm lãi, vốn thấp lại nhanh có tiền mà. Em chỉ sợ đó là công ty lừa đảo, về sau lại lừa người khác. Chuyện này khá sáng suốt đấy. Anh nói em nghe.
Em như thế này được gọi là gì? Em như thế này chính là bảo vệ quá mức đấy. Giang Hải đã bao nhiêu tuổi rồi, có rất nhiều con đường cậu ấy phải tự mình bước đi. Em là chị gái thì nên thả lỏng tâm trạng đi.
Em chỉ có một đứa em trai, em không lo mà được à? Anh nói cho em biết, nhiệm vụ của em bây giờ chính là thoải mái tận hưởng sự yêu chiều của bạn trai, biết chưa? Anh ăn cơm đi. Gần giống những gì chúng ta dự đoán, khối lượng lớn tài sản
Được chuyển giao sạch sẽ. Đây không phải việc có thể làm được trong một sớm một chiều. Xem ra tên Vệ Minh này chắc là đã bắt đầu để đường lui cho mình ngay từ khi hai người kết hôn rồi. Sau trận náo loạn ngày hôm qua,
Tôi đã trở mặt hoàn toàn với anh ta rồi. Tên Vệ Minh này không đạt được mục đích thì sẽ không bỏ cuộc. Tôi thật sự rất sợ anh ta sẽ dùng những chiêu trò khuất tất. Tôi khuyên cô từ giờ cho đến khi chúng ta tìm được bằng chứng quan trọng,
Dù Vệ Minh có làm những chuyện quá đáng đến mức nào thì cô cũng phải bình tĩnh, tuyệt đối không được để anh ta cảnh giác. Cô nhớ chưa? Đừng động tay chứ. Rốt cuộc thế này là thế nào? Cậu mau đi đi, đây là nhà của chúng tôi.
Ơ kìa, tôi giải thích, tôi giải thích. Mấy người còn không đi là tôi gọi bảo vệ đấy. Chú ơi, cô ơi, chúng ta nói chuyện rõ ràng, nói lý được không ạ? Sao chúng tôi lại không nói lý nhỉ? Đúng đó. Tôi nói cho cậu biết này,
Các cậu như thế này là xâm phạm nhà dân đấy, cậu có biết không? Tôi có thể báo cảnh sát bắt các cậu đấy. Hai người bắt ai cơ? Nếu hai người như thế này… Có chuyện gì thế? Con gái tôi về rồi, cậu hỏi nó đi.
Bố mẹ vừa đưa Táo Nhỏ về thì nhìn thấy cửa mở toang, mấy người này lén la lén lút. Mấy người làm gì vậy? Cho tôi hỏi đây có phải phòng 501 tòa 2 không? Phải. Thế thì đúng rồi. Chú nhìn này, chủ sở hữu Vệ Quốc Cường, Trương Kim Phượng
Ủy thác cho chúng cháu bán căn nhà này. Đây là giấy chứng nhận quyền sở hữu bất động sản và chứng minh thư, cô đối chiếu đi. Không sai chứ? Không sai đúng không? Tôi biết rồi. Mấy người về trước đi. Đi, đi thôi. Đi, đi thôi. Chúng tôi không bán nữa.
Công ty gì vậy trời! Đi mau. Đám môi giới này làm gì vậy! Loại người gì đâu. Tên Vệ Minh này thật là! Nó không nể mặt con thì cũng phải nể tình con cái chứ. Sao mà nhẫn tâm thế! Vợ sếp Vệ, chị… Tôi tìm Vệ Minh. Mau gọi điện đi.
Lâm Song. Sao chị ấy lại đến đây? Em ra ngoài trước đi. Xem ra anh làm phó tổng mà người ta cũng không nể mặt lắm nhỉ? Gia Nghi, cảm phiền em ra ngoài trước đi. Mới… mới đó mà đã ra ngoài rồi á? Đi luôn à?
Sức chiến đấu của Gia Nghi cũng không ổn nhỉ! Hôm nay, bên môi giới dẫn người tới xem nhà rồi đấy. Đúng thế. Bố mẹ đang thích một căn nhà ở Tân Khu, muốn bán căn nhà trước đó để làm tiền cọc. Bố mẹ bảo tôi báo với cô
Nhưng dạo này công việc của tôi khá bận nên quên. Bán nhà đi thì tôi và Táo Nhỏ ở đâu? Chuyện này thì tôi nghĩ xong rồi. Táo Nhỏ có thể đi theo ông bà nội. Còn cô thì ký đơn ly hôn, số tiền cô được chia cũng đủ để trả tiền cọc
Cho một căn nhà nhỏ rồi. Như vậy thì mọi người đều không khó xử. Vệ Minh, anh thật sự quá trơ tráo. Để đạt được mục đích của mình, anh không tiếc đuổi vợ con ra khỏi nhà. Phải cho mọi người ở Phương Châu nhìn thấy bộ mặt thật của anh mới đúng.
Cô bình tĩnh đi. Tôi làm vậy đều là vì con thôi. Tương lai của tôi có liên quan đến chất lượng cuộc sống trong tương lai của Táo Nhỏ. Nếu cô không nghĩ cho Táo Nhỏ thì cô có thể ra ngoài gào lên với cả thế giới ngay bây giờ.
Tưởng tôi không dám thật à? Lâm Song, hai chúng ta đều là người ưa sĩ diện. Với sự giáo dục và trình độ của chúng ta, làm việc gì cũng phải đàng hoàng, không đến mức khiến cho người người nhà nhà đều biết chút chuyện xấu đó của nhà chúng ta đâu nhỉ?
Vệ Minh, anh có lương tâm không hả? Trước kia tôi nhìn nhầm người, để lỡ bao nhiêu năm trời, mọi thứ từ đầu đến cuối tôi đều thừa nhận. Nhưng sớm muộn gì cũng có một ngày anh sẽ phải trả giá cho những gì mình đã làm. Còn nữa,
Con người sẽ thay đổi. Chỉ với chút thủ đoạn thấp kém này của anh mà anh đã muốn tôi kí tên vào giấy ly hôn, giao quyền nuôi Táo Nhỏ á? Anh nằm mơ đi! Tên Vệ Minh này đúng là cái thứ không ra gì. Xảy ra chuyện lớn như vậy
Mà chị cũng không nói với tôi. Chị chẳng coi tôi là bạn. Khó khăn lắm cô mới bắt đầu một cuộc tình mới. Tôi không muốn làm cô mất hứng. Bây giờ không có chuyện gì quan trọng hơn chị. Tôi và anh ta làm vợ chồng suốt bao nhiêu năm trời,
Anh ta thực sự quá hiểu tôi. Anh ta lợi dụng Táo Nhỏ, lợi dụng lòng tự trọng của tôi để gây khó dễ cho tôi, muốn tôi nhanh chóng chấp nhận. Theo tôi thấy, chị thiệt là thiệt ở chỗ chị quá thanh cao, chị nói lý lẽ với mọi người, làm việc gì
Cũng để ý không thẹn với lòng. Theo tôi, đối phó với loại tiểu nhân này thì chúng ta phải có cách của tiểu nhân. Mặc xác anh ta có đẹp mặt hay không, chúng ta cứ trút giận đã rồi nói sau. Không được à? Cười gì thế? Nhiều lúc
Tôi thật sự rất ngưỡng mộ cô, dám yêu dám hận, sống thẳng thắn. Không giống tôi, vác gánh nặng thần tượng suốt bao nhiêu năm trời, bây giờ muốn buông bỏ thì lại không biết bắt đầu từ đâu. Tôi có gì mà ngưỡng mộ chứ? Đây là chút ít kinh nghiệm chiến đấu
Tôi đúc kết được sau bao nhiêu năm lăn lộn, chịu thiệt và bị lừa. Theo tôi thấy có thể thanh cao như vậy cả đời mới khiến người ta ngưỡng mộ. Được rồi, được rồi, đừng nói về tôi nữa. Việc quan trọng nhất của tôi bây giờ
Chính là phải giúp chị và Táo Nhỏ tìm được chỗ ở. À này, bây giờ Giang Hải đang làm môi giới nhà ở mà. Đừng lo, kiểu gì cũng có cách thôi. Giang Hải, sao mãi mới nghe máy thế? Tìm em có việc, tất nhiên là có việc rồi. Chị, chị xem đi,
Tuy căn nhà này của chúng ta không nằm trong trung tâm thành phố nhưng ưu điểm là giao thông thuận tiện. Chị nhìn đằng kia kìa. Chỗ đó chính là ga tàu điện ngầm. Chỗ cái biển kia kìa. Kia à? Đúng. Thế thì cũng khá gần, mấy bước là tới nơi rồi.
Chị nhìn mấy khu bên cạnh này xem, đều thuộc khu dân cư. Nhưng căn nhà này của chúng ta là nhà tái định cư mà, thế nên giá thuê rẻ hơn họ rất nhiều, rất có lợi về chi phí. Chị, sau này chị muốn sửa chữa cái gì trong nhà
Thì chị cứ gọi cho em, em sẽ giải quyết cho chị hết. Được. Bởi vì công ty chúng em miễn phí hết mấy thứ sau bán hàng này mà. Chị, xem cái này đi. Đây là mấy gói chính của công ty chúng em. Bây giờ đều đang có ưu đãi đấy. Đây này.
Thuê nhà ở công ty các cậu mà còn phải vay à? Cái này chỉ là nói theo hình thức khác thôi. Vì mỗi tháng chị trả tiền vay mua nhà cũng như trả tiền thuê nhà vậy. Trước đây, tôi… tôi từng tìm hiểu nhà ở khu này của các cậu.
Hình như giá của công ty các cậu rẻ hơn giá thị trường kha khá nhỉ? Vâng. Vì chúng em luôn dựa theo giá thị trường, nhận nhà từ chủ nhà, sau khi nhận xong thì cho khách thuê của chúng em thuê với giá cực kỳ ưu đãi. Giá chênh lệch trung gian
Đều do công ty chúng em bù vào. Tốt lắm chị. Thế tại sao công ty các cậu lại làm thế? Đây chẳng phải là có tiếng mà không có miếng đấy à? Đây… không phải vấn đề em lo nghĩ. Tóm lại là em chỉ muốn có thể cho khách của em thuê được
Nhà chất lượng cao, giá cả phải chăng mà bản thân em cũng có thể nhận được khoản hoa hồng hậu hĩnh. Em chỉ thấy là cũng khá ổn. Chị, thấy sao? Có hài lòng với căn nhà này không? Nếu hài lòng thì hay là chúng ta mau chóng ký hợp đồng nhé?
Nói thật thì tại nguồn nhà của công ty chúng em cung không đủ cầu mà. Tôi sẽ suy nghĩ thêm. Sao muộn thế? Đã ăn cơm chưa? Song Song về rồi à? Bố ạ. Con ăn trên đường về rồi. Cả ngày hôm nay con đi xem nhà.
– Quả Quả đâu ạ? – Ngủ rồi. Vừa nãy khóc quấy đòi về nhà, dỗ cỡ nào cũng không được, chắc khóc mệt quá nên bây giờ ngủ rồi. Bố, mẹ. Chắc là con vẫn phải làm phiền bố mẹ chăm sóc Táo Nhỏ hộ con mấy ngày nữa. Được thôi. Song này,
Bố và mẹ con bàn nhau rồi, con vẫn nên dẫn Quả Quả chuyển về đây đi. Con và con bé ở phòng ngủ. Bố mẹ thì tuy nhà cửa hơi chật chội nhưng bố và mẹ con ở cũng không sao. Ít nhất là con có thể giao
Quả Quả và mấy chuyện lặt vặt cho bố mẹ, còn con thì cứ bình thản yên tâm đi làm, được không nào? Bố nói xem, bố mẹ vất vả cả đời, khó khăn lắm mới được hưởng phúc, con không muốn liên lụy đến bố mẹ. Xem con nói kìa.
Con là con gái của bố mẹ, là người một nhà, liên lụy với không liên lụy cái gì chứ! Đúng đó. Bố mẹ chỉ có một người con gái là con, không vì con thì còn vì ai? Bố mẹ hiểu lầm ý của con rồi. Con tìm được nhà rồi, thu xếp
Khoảng một vài ngày nữa là được ạ. Thật á? Thế căn nhà đó ở đâu? Có đắt không? Đợi con chút nhé. Mẹ ơi! Quả Quả, sao thế? Sao đã dậy rồi? Về nhà thôi. Quả Quả. Con muốn về nhà. Sao thế, Quả Quả? Đừng khóc nữa, Quả Quả. Mẹ ơi, về nhà đi. Quả Quả ngoan nhé. Hôm nay chúng ta ở nhà ông bà ngoại, được không nào? Đúng đó, Quả Quả.
Hôm nay mẹ mệt rồi, để mẹ nghỉ đi. Lát nữa bà sẽ kể chuyện cho cháu. Cháu không cần, truyện bà kể không hay. Cháu muốn mẹ kể cho cháu cơ. Con bé này chưa tỉnh ngủ nữa. Gắt ngủ đấy. Ngoan nhé. Đây cũng là nhà của Quả Quả mà, đúng không nào?
Đợi mấy hôm nữa mẹ xong việc sẽ đón Quả Quả về nhà, được không nào? Đây không phải nhà của con. Con muốn về nhà mình ở cơ. Quả Quả, con nghe lời nào. Quả Quả, con nghe lời nào. Được không hả, Quả Quả? Mẹ thật sự mệt lắm rồi.
Đừng khóc nữa được không? Đừng khóc nữa được không? Con muốn về nhà. Mẹ bảo con đừng khóc nữa! Mẹ ơi! Lâm Song, sao con lại quát trẻ con thế? Sao con lại quát con bé? Con bé vẫn là trẻ con mà. Đi, đi nào. Bà kể chuyện cho cháu nghe nhé. Mau,
Đưa Quả Quả đi nằm trước đi. Sao mà nóng nảy thế? Công ty tìm kiếm nhân lực nói là cậu mới làm ở công ty Ốc Sên mấy tháng ngắn ngủi mà đã trở thành đại diện bán hàng khu vực. Sao đột nhiên cậu lại nghĩ đến chuyện nghỉ việc? Giám đốc Ngô này, con người phải không ngừng tiến bước.
Thị trường cho thuê nhà nóng cỡ nào thì cũng chỉ phục vụ tầng lớp làm công ăn lương. Đâu giống chỗ ông, toàn phục vụ tầng lớp cao cấp. Lấy đại một hợp đồng ở chỗ ông là đã bằng mười ngày, nửa tháng tôi làm ở bên kia rồi. Ông quá đỉnh luôn.
Nhóc con khá lắm. Được, cố gắng làm việc nhé. Chắc chắn công ty sẽ không bạc đãi cậu đâu. Chào cô. Chào cô, tôi tìm sếp của các cô. Sếp của chúng tôi không có ở đây. Cô bảo không có ở đây là không có ở đây à? Cô đừng cản tôi.
Cô ơi, cô không được vào đâu. Tại sao tôi không được vào? Tôi tìm sếp của các cô có việc. Cô bảo không có ở đây là không có ở đây à? Giám đốc Ngô, tìm ông đấy. Cô ơi, cô không được vào thật mà. Tôi tìm ông ta có việc.
Tại sao tôi không được vào? Cô ơi, tôi đã nói với cô rồi, sếp của chúng tôi thật sự không có ở đây. Cô bảo ông ta ra đây gặp tôi, bảo ông ta trả tiền cho tôi. Cô không được vào đâu. Mau lên.
Sếp của chúng tôi thật sự không có ở đây mà. Sao thế? Thưa sếp, chuyện này… Ông là sếp hả? Đúng rồi. Chính ông vào hùa với chồng tôi mua nhà cho ả tình nhân kia ở nước ngoài đúng không? Tôi nói cho ông biết nhé, trả lại căn nhà,
Hoàn tiền cho tôi. Khách hàng còn chưa đến, hoàn tiền cái gì chứ? Không hoàn tiền đúng không? Vậy tôi sẽ gọi điện báo cảnh sát ngay bây giờ. Cô nói lý lẽ chút đi được không? Đừng động vào tôi! Nói lý lẽ? Tôi cứ không nói lý lẽ đấy. Ơ này.
Hôm nay tôi cứ ngồi ở đây đấy. Tôi nói cho ông biết, tôi sẽ gào ầm lên, tôi cho tất cả mọi người đều biết các ông chính là lũ tham lam lừa tiền. Sếp ơi. Cô ơi, cô có gì thì từ từ nói. Sếp Vệ,
Báo cáo quý mới, anh ký tên với ạ. Đợi chút. Alo. Chắc các cậu tìm nhầm người rồi. Nhà của tôi ở New Zealand cơ, hơn nữa đã sang tên từ lâu rồi. Được, được. Vậy xin lỗi anh nhé. Chắc là do chúng tôi nhầm lẫn rồi. Xin lỗi anh nhé. Chúng tôi chỉ là một công ty môi giới nhà ở.
Chúng tôi chỉ kiếm phí môi giới. Chúng tôi không có mấy vụ lộn xộn đó. Giám đốc Ngô. Giám đốc Ngô, tôi thấy hôm nay ông cũng khá bận, hay là hôm khác chúng ta nói chuyện nhé? Được, ngày mai đi làm đúng giờ nhé. Được. Ông là giám đốc Ngô á?
Đúng rồi. Ngô Kiến Sâm? Đúng rồi. Tôi tìm Lý Kiến Sâm cơ mà. Đúng, Lý Kiến Sâm cơ mà. Không đúng, ngành này làm gì có Lý Kiến Sâm. Chuyện vớ vẩn gì đây! Alo, Bất động sản Nhuận Đạt đúng không? Sếp Vệ, tôi là Ngô Kiến Sâm, Jason. Thế thì không có gì đâu. Cạn ly! – Cạn ly. – Cạn ly. Ngon ghê. Tư Ý bảo thông tin bất động sản ở New Zealand được công khai nhưng quá trình thu thập bằng chứng và chứng thực cũng cần một khoảng thời gian. Đừng vội, cứ từ từ thôi. Này. Không ngờ
Chị em mình cũng khá ăn ý đấy. Cuối cùng thì người nào đó cũng nhận ra điểm đáng tin ở em trai mình rồi. Nhìn em bằng con mắt khác luôn nhỉ? Cũng tạm thôi. Nhưng lần này thật sự rất cảm ơn hai người. Sau này có chuyện gì cần đến tôi
Thì cứ việc mở lời nhé. Chị Lâm Song, chị đừng nói vậy. Em giúp chị là vì em thật lòng muốn giúp chị, không vì thứ khác. Cứ giúp chị là em rất vui, càng vui em lại càng muốn giúp chị. Ăn đi, ăn đi.
Không biết ăn nói thì em nói ít thôi. Ăn cơm cũng không chặn được miệng của em. Lâm Song, chuyện là chị đã quyết định ngày chuyển nhà chưa? Đến lúc đó, tôi sang giúp chị. Chủ nhật tuần này. Nào, nào, chúng ta uống nữa đi. Cạn ly. Cô xinh gái ơi,
Cái này dùng để làm gì vậy ạ? Cái nào cơ? Cái này nè. Túi bóng khí này dùng để gói những thứ như chai lọ này kia đấy. Vẫn là cô suy nghĩ chu đáo. Lúc nào mời tôi một bữa đi. Cô không cần nữa thật hả? Hôn nhân còn chẳng cần nữa,
Tôi còn giữ ảnh để làm gì? Được. Tôi thích cá tính dứt khoát, hăng hái này của chị đấy. Táo Nhỏ, con đừng chạy ở đây nữa, cẩn thận lát lại bị vấp đấy. Nếu chạy quanh đây, cô sẽ gói cháu bỏ vào thùng. Cô xinh gái ơi,
Tại sao chúng ta phải chuyển nhà ạ? Bởi vì mỗi lần chúng ta chuyển nhà là một lần chúng ta trưởng thành. Cô xinh gái ơi, cô lớn thế này đã chuyển nhà mấy lần rồi? Cô đã chuyển nhà rất nhiều lần. Vậy sau này cô có phải chuyển nhà nữa không?
Có chứ. Cho đến khi chuyển đến căn nhà thuộc về mình. Vậy bao giờ cô mới có thể tìm được nhà của mình ạ? Quả Quả, đi gói đồ chơi của con vào đi. Vâng. Cô và Minh Bác sao rồi? Cũng được. Cứ thế thôi. À này,
Cô đã ký hợp đồng kia chưa? Đã lấy được chìa khóa chưa? Giang Hải đi nhận nhà cho tôi rồi. Lát nữa tôi đi thẳng đến đó ký hợp đồng là được. Ơ này, chú là ai đấy? Thế còn cậu là ai đấy? Cháu ở bên Phòng cho thuê Ốc Sên.
Căn nhà này là nhà của công ty chúng cháu mà, sao chú lại ở bên trong? Sao tôi lại ở bên trong? Tôi là chủ của căn nhà này. Cậu đến đúng lúc lắm, tôi đang định tìm công ty các cậu để tính sổ đây.
Tiền thuê nhà công ty các cậu nợ tôi ấy, định bao giờ trả cho tôi đây? Tiền thuê nhà gì cơ? Cháu không biết. Cậu trai trẻ, cậu giả ngu đấy hả? Lần nào giục cũng mấy ngày nữa, mấy ngày nữa. Hôm nay, nếu cậu không giải quyết chuyện này cho tôi
Thì cậu đừng hòng ra về. Cháu không biết thật mà. Căn… căn nhà này cháu… Giang Hải. Alo, chị Lâm Song. Là sao? Không thuê được nữa là sao? Chú ơi, chú đừng vội. Cháu gọi cho giám đốc của chúng cháu rồi, anh ấy sẽ cử người tới xử lý. Thật lòng xin lỗi. Cậu đợi đấy. Đợi họ đến rồi cậu hẵng đi. Vâng. Giang Hải à? Nó bảo không thuê được nữa á? Tôi cũng không biết có chuyện gì.
Tôi ra đây. Đúng lúc quan trọng này lại không thuê được nữa. Ai thế? Chào cô. Vẫn là tôi đây. Chào anh. Chủ sở hữu mới tới xem nhà. Thế này là thế nào? Đã nói với các người trước bao nhiêu ngày, đến giờ vẫn lộn xộn thế này.
Là sao đây? Là sao đây? Cô ơi, đột xuất xảy ra chút vấn đề. Cô xem cô có thể thư thư cho cháu thêm mấy ngày nữa được không? Tôi báo trước cho các người rồi nhỉ? Đúng chưa? Cô không thuê được nhà
Là vấn đề của cô, là trách nhiệm của cô chứ. Chẳng lẽ cả đời này cô không thuê được nhà thì suốt đời này tôi không được nhận nhà à? Không phải đâu, cô ơi. Cô xem thế này có được không nhé. Một tuần. Sau một tuần, chắc chắn cháu sẽ chuyển đi.
Không được, không được. Chắc chắn không được. Căn nhà này dùng cho con trai tôi kết hôn mà. Hôm nay tôi đã dẫn cả thợ sửa nhà đến rồi. Nào, nào, nào. Các anh mau vào đây, mau vào đây, dọn đồ đạc của họ ra ngoài. Cô ơi, cô ơi,
Như thế này có được không? Ba ngày, sau ba ngày chắc chắn cháu sẽ chuyển đi. Cô ơi, cô xem ở đây có trẻ con mà. Chắc chắn không được, chắc chắn không được. Với lại cháu đột ngột ra ngoài, cháu… cháu không có chỗ ở, cô ơi.
Không được, không được, không được. Cô ơi, cô xem đồ đạc của cháu, cháu tạm thời thật sự không tìm được chỗ ở. Coi chừng, coi chừng. Coi chừng đồ bên trong đấy. Đó là đồ chơi của cháu mà! Của cháu mà! Mau, mau, mau, mau dọn đi.
Dọn tiếp đi, dọn tiếp đi. Dọn tiếp đi. Đừng dọn đi mà. Quả Quả đừng khóc, Quả Quả đừng khóc. Đồ chơi của con! Quả Quả đừng khóc. Mẹ ở đây mà. Dọn mau lên, dọn mau lên. Đồ chơi của con! Đồ chơi của con! Đồ chơi của con! Trước mắt, đương sự của tôi tức anh Vệ và cô Lâm, có tài sản chung đứng tên hai người là hai triệu tệ. Căn cứ vào pháp luật và đạo đức, nể tình cô Lâm chăm sóc gia đình nhiều năm, chúng tôi đồng ý chuyển 50% tài sản chung
Tức một triệu tệ để bồi thường cho cô Lâm khi ly hôn. Để cung cấp cho con gái nguồn lực giáo dục tốt hơn, quyền nuôi con cũng nên thuộc về đương sự của tôi. Cô có thể mau chóng kí tên vào giấy ly hôn, cũng có thể mau chóng
Lấy được tiền bồi thường. Không nên chứ nhỉ? Theo như tôi biết, tám năm trước, anh Vệ vào Phương Châu làm, sự nghiệp thuận lợi, ba năm trước được thăng chức giám đốc phòng Sản phẩm, nhận được mức lương dành cho chức vụ cao cấp trong công ty,
Dạo gần đây lại làm phó tổng. Bao nhiêu năm trời như vậy, hai triệu tệ có hơi vô lý nhỉ? Anh Vệ trên có người già, dưới có trẻ nhỏ, còn có một người vợ chuyên nội trợ, anh ấy là lao động duy nhất trong cái nhà này. Một mình anh ấy
Nuôi sống cả đại gia đình. Tuy thu nhập không ít nhưng cũng không gánh nổi những khoản chi tiêu lớn. Nếu các cô nghi ngờ về tiền tiết kiệm của anh Vệ, không ngại phiền thì có thể đích thân đi điều tra tìm bằng chứng. Được. Vậy chúng ta tính nhé.
Ở đây có một vài tài liệu. Tờ này là sao kê ngân hàng về việc anh Vệ thường xuyên rút số lượng lớn tiền mặt trong một năm qua. Tờ này là sao kê chuyển khoản anh chuyển cho mẹ anh, Trương Kim Phượng dưới danh nghĩa mua nhà cho người già.
Tờ này là sao kê tiêu dùng tại cửa hàng 4S đứng tên bố anh, Vệ Quốc Cường cùng với biên bản vi phạm giao thông và ghi chép tại bãi đỗ xe ngầm ở tòa nhà quốc tế Phương Châu. Những bằng chứng này đều có thể chứng minh
Người sử dụng chiếc xe này thực tế chính là anh. Ở đây còn có một tờ sao kê chuyển khoản anh mua bất động sản ở nước ngoài và tình hình chi tiết của căn nhà. Rất rõ ràng, anh Vệ đã có hành vi chuyển tài sản chung trong hôn nhân
Và tổng tài sản này cộng lại không dưới 15 triệu tệ. Theo quy định của Bộ luật Dân sự nước Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa, một bên vợ hoặc chồng giấu giếm, chuyển nhượng, bán, tiêu hủy, phung phí tài sản chung của vợ chồng
Hoặc làm giả khoản nợ chung của vợ chồng nhằm chiếm đoạt tài sản của bên kia thì khi chia tài sản chung của vợ chồng khi ly hôn, người này có thể được chia ít hơn hoặc không được chia gì cả. Lâm Song, cô trở nên mưu mô như vậy
Từ khi nào thế? Anh không thấy câu này rất nực cười à? Anh gài bẫy tôi thì được, tôi bảo vệ lợi ích của mình thì lại thành mưu mô à? Phần lớn số tiền mà cô gọi là chuyển nhượng tài sản trong hôn nhân nằm ở nước ngoài. Chắc cô cũng biết
Không thể trực tiếp sử dụng những bằng chứng này tại tòa án Trung Quốc. Chúng tôi đã công chứng chứng thực bằng chứng ở nước ngoài tại đại sứ quán. Những tài liệu này đã được soạn thành tệp. Nếu có yêu cầu thì chúng tôi có thể nộp lên bất cứ lúc nào.
Cô Lâm, cô Tư Ý, tài sản có được chuyển nhượng trong hôn nhân hay không còn phải xem quyết định của tòa án. Một khi ra tòa, tố tụng ly hôn mất nhiều thời gian, đối với đương sự của hai bên chúng ta thì đây đều không phải chuyện hay. Không sao hết,
Chúng tôi có đầy thời gian, sẵn sàng thực hiện. Hơn nữa, theo tôi được biết, anh Vệ còn vẫn luôn ở trong tình trạng ngoại tình thời gian dài trong hôn nhân. Đây hẳn là bên có lỗi làm cho hôn nhân tan vỡ nhỉ? Chỗ tôi có một bức ảnh. Anh Vệ,
Đây là anh nhỉ? Chúng tôi có sự nghi ngờ về tính thật giả của bức ảnh này. Rõ ràng bức ảnh này là bịa đặt. Hai người làm thế này là đang vu khống đấy. Mang bức ảnh này ra tòa không thể trở thành bằng chứng đâu.
Có thể trở thành bằng chứng hay không, ra tòa là biết ngay. Nếu trong lòng anh không có gì khuất tất thì có thể thử xem. Yêu cầu của đương sự bên tôi rất đơn giản. Được chia 60% toàn bộ tài sản, tức 9 triệu tệ và quyền nuôi dưỡng Táo Nhỏ
Thuộc về cô Lâm. Giải quyết nhanh đi. Vâng. Tư Ý, hôm nay may nhờ có cô. Cảm ơn cô nhé. Tôi là luật sư của cô. Đây là việc tôi nên làm. Tuy bây giờ có vẻ như chúng ta đã nắm quyền chủ động, nhưng cô cũng đừng lạc quan quá.
Với kinh nghiệm của tôi, càng là lúc này thì càng phải cẩn thận họ sẽ chó cùng rứt giậu, đừng bao giờ đánh giá thấp đối thủ. Tôi hiểu. Cứ để ở đây đi. Mẹ ơi. Em về rồi à? Cố Hứa? Cô xinh gái ơi,
Cô đưa cháu đến khu vui chơi chơi đi. Cô đưa cháu đi nhé. Tôi đưa con bé qua đó chơi một lát, hai người nói chuyện nhé. – Đi thôi. – Đi thôi. Đi thôi. Ơ này, các anh thế này là thế nào? Chẳng phải em chuyển nhà,
Không tìm được nhà đó sao? Anh tìm cho em rồi. Đi thôi, lên xe đi. Anh… Vất vả rồi. Khênh lên xe là được rồi. Vâng. Anh mua căn nhà tây cũ này để đầu tư sau khi anh về nước nên vẫn luôn để trống. Bên này có một
Khu vườn rộng hơn 200 mét vuông. Trong vườn có một chiếc xích đu, trẻ con có thể chơi. Bên kia là gara. Đồ đạc và thiết bị điện trong nhà đều đã có sẵn. Em xem em còn thiếu cái gì thì nói với anh, anh mua thêm cho em.
Vị trí của căn nhà này thực sự rất đẹp, sau này rất tiện để cô đi làm và Táo Nhỏ đi học. Tốt hơn căn nhà Giang Hải tìm cho cô gấp vạn lần. Cháu lên tầng xem thử. Cẩn thận chút nhé. Trong cái rủi có cái may nhỉ? Đây là phòng bếp.
Tôi đi xem thử nhé. Cố Hứa, căn nhà này thực sự quá tốt, chắc chắn giá thuê không rẻ nhỉ? Ừ. Thì không có phí môi giới mà, cộng thêm em là người quen, hiểu tận gốc rễ nên anh sẽ cho em thuê với giá thấp hơn 50% so với giá thị trường.
Nếu em thấy được thì anh sẽ bảo bên pháp lý soạn hợp đồng. Cảm ơn anh nhé. Được, chuyện lớn đã xong. Chúng ta tìm một nhà hàng, mọi người đi ăn mừng đi. Sao hả? Hai người đi ăn mừng đi, công ty tôi còn chút việc, tôi phải đi trước đây.
Anh đi nhé. Vậy giám đốc Cố đi thong thả nhé. Mẹ ơi, trên tầng có tận hai phòng ngủ. Mau lên xem đi ạ. Đẹp lắm đó. Mẹ lên đây. Giám đốc Ngô đâu? Chắc trong văn phòng đấy. Giám đốc Ngô đâu? Vừa nãy vẫn thấy ở kia mà. Được.
Vậy tôi đi làm việc trước đây. Được, được, đi đi. Giám đốc, có một chuyện thế này. Có một chủ nhà nói ba tháng nay chú ấy không nhận được tiền thuê nhà rồi, sau đó, chú ấy… Giang Hải, tôi tìm hiểu chuyện này rồi. Là thế này.
Tài vụ của tổng công ty có sai sót trong lúc chuyển tiền, chuyển số tiền đưa cho chủ nhà này vào tài khoản của người khác nên mới gây ra hiểu lầm. Thế giám đốc, chú ấy… Yên tâm. Chuyện này sẽ được xử lý nhanh thôi. Thế phải đợi đến bao giờ?
Tôi đang cần gấp căn nhà này. Sắp rồi, sắp rồi. Giám đốc, giám đốc, Tiểu Vương tìm anh. Được, tôi biết rồi. Cô đi trước đi. Vâng. Hoa hồng tháng này còn nhiều hơn cả tháng trước. Chuyển vào tài khoản của cậu rồi đấy, nhớ kiểm tra nhé. Vâng.
Cảm ơn giám đốc ạ. Giang Hải, Giang Hải, giám đốc bảo tôi đi nhận nhà cùng cậu. Đi. Được, được. Đi thôi. Quả Quả, lát nữa uống nước thì không được uống nước ép gì đâu nhé. Nào, uống một chút đi. Giang Hỉ. Đây là bạn trai tôi, Minh Bác. Đây là bạn thân của em, Lâm Song.
Chào chị, chào chị, chào chị. Chào cậu, chào cậu. Chị là vợ của sếp Vệ đúng không? Lúc trước, tôi từng nhìn thấy chị trên trang cá nhân của sếp Vệ. Đúng, cậu cứ gọi tôi là Lâm Song là được. Tôi cũng rất hay nghe Giang Hỉ nhắc đến cậu. Ngồi đi.
Ngồi đi, ngồi đi. Đây là Quả Quả đúng không? Quả Quả, chào cháu. Xin chào. Chào cháu, chào cháu, chào cháu. Chào chú đi con. Chào chú ạ. Ngoan quá. Bữa ăn ngày hôm nay vừa là để chính thức chúc mừng thắng lợi mang tính giai đoạn của Lâm Song,
Vừa là để chính thức giới thiệu hai người làm quen với nhau. Thế nên bữa ăn hôm nay nhất định phải là tôi mời. Muốn ăn gì thì cứ gọi nhé. Cô Giang Hỉ mời! Em nói xem, em cũng thật là. Mời Lâm Song ăn cơm
Mà cũng không tìm một nhà hàng yên tĩnh một chút, không gian tốt một chút. sang trọng một chút. Chỗ này cũng tốt mà. Chúng ta đều là người nhà, đừng khách sáo như vậy. Nghe thấy chưa? Đều là người nhà đấy. Đừng có sĩ diện hão. Táo Nhỏ, cháu muốn ăn gì?
Chúng ta ăn pizza. Chúng ta ăn pizza trái cây nhé? Mau đi gọi phục vụ đi. Phục vụ, gọi món. Sao hả? Sao hả cái gì cơ? Minh Bác sao hả? Bạn trai cô tuấn tú lịch sự, cũng khá giỏi đối nhân xử thế,
Có thể nhìn ra cậu ấy rất quan tâm cô. Nhưng quan trọng là cô có thích người ta không? Thích cũng không có nghĩa là có thể đi đến cuối cùng. Tôi cũng chỉ nghĩ là hai người ở bên nhau thì phải cọ xát nhiều hơn, trải nghiệm nhiều
Thì tự nhiên tình cảm sẽ sâu đậm hơn. Minh Bác rất thực tế và cũng rất cố gắng, là một người biết sống. Quan trọng là hai chúng tôi có chung một mục đích. Tôi tin hai chúng tôi có thể đi tiếp. Về tình cảm thì
Tôi cũng không có kinh nghiệm thành công gì, nhưng nếu cô đã quyết định thì tôi ủng hộ cô. Chị Giang Hỉ, em cũng ủng hộ chị. Quả Quả cũng ủng hộ. Giỏi quá. Vậy cháu ra ngoài với mẹ trước đi. Đi nào. Lát tôi ra nhé. Ừ. Đây là quần áo
Mai tôi phải mặc đi làm. Tôi lau cho cậu. Tôi thật sự không cố ý. Tôi thật sự không… Thế này đi, thế này đi. Cô đưa cho tôi 100 tệ tiền giặt khô, chuyện này coi như xong nhé? 100 tệ? Nhiều quá, tôi… Nhiều thế thì tôi… Được rồi, được rồi.
Đều là người làm công không dễ dàng gì. Thế này đi, cô lấy một tờ khăn giấy ướt để tôi tự lau, chuyện này coi như xong. Đây… tôi đưa hết khăn giấy cho cậu. Cô đi làm việc đi, đi làm việc đi. Thật lòng xin lỗi nhé. Tôi xin lỗi.
Không sao chứ? Không sao. Ngồi đi. Chỉ là làm bẩn áo một chút thôi. Giang Hỉ đâu? Ra ngay đây.