[VIETSUB] Hàng Xóm Của Tôi Không Chịu Lớn | Tập 04 | Phim Tình Cảm | Lý Khê Nhuế/Hà Dữ | YOUKU
Hàng Xóm Của Tôi Không Chịu Lớn Tập 4 Uống đi. Em uống đi. Em uống đi. Em uống nhanh đi. Lâm Tiểu Dạng. Không ngày nào con để mẹ yên ổn được sao? Tránh ra. Tiểu An An của cô, sao con không uống vậy? Không ngoan ngoãn uống sữa thì sẽ không lớn được đâu. Đưa đây. Để làm gì?
Cho thằng bé uống. Thôi ạ, để con đút em ấy uống. Con đút nó không uống. Đưa đây, nhanh lên. Em ấy không uống, con uống. An An, bây giờ con có đói không? Lâm Tiểu Dạng, con làm gì vậy? Con giận rồi, em ấy không ăn cơm,
Không ăn cơm thì không lớn được, làm sao mà lớn được? Nghe mẹ tôi nói, kể từ đó về sau mỗi bữa cơm tôi đều ăn rất ngoan. Lát nữa cô sẽ đi hâm sữa cho con nhé. Cũng không biết vì sao, có thể là cảm động trước tình yêu của chị ấy.
Cảm ơn chị, đã giúp em lớn khôn. Việc đầu tiên phải giải quyết là tiếp cận cô ấy. Khiến đối phương lơ là cảnh giác bằng thân phận thân thiết nhất. Nhân lúc không đề phòng một đòn đánh hạ. Là ngày tháng còn dài. Vậy tại sao cậu lại làm trông tội nghiệp thế?
Vì bẩm sinh nữ giới đã có thiên tính làm mẹ. Cho nên thứ dễ bị đánh tan nhất không phải là sự cảm động mà là tình thương. Hoàn toàn không cần phải để ý đến. Cô ta dám chạy đến bênh viện nói mấy lời đó với cậu
Chứng tỏ con người này hoàn toàn không có đầu óc. Không phải đối thủ của cậu. Còn trở thành trợ lý của cậu. Kịch tính quá đi. Nếu mà phim truyền hình quay như thế, chắc là không có người xem. Nếu cậu dám có mối tình chị em với Lục Chính An,
Lại thêm tình tiết xé xác tình địch ở nơi công sở chắc là có thể nổi như cồn. Cậu chỉ tính tốt cho cậu, còn tôi thì sao? Cậu là nhân vật then chốt của Vân Lãng tôi. Chuyện này mà truyền ra ngoài chẳng phải sẽ nói tôi là gian thương
Máu lạnh vô tình, keo kiệt bủn xỉn, ăn thịt người không nhả xương hay sao? Lẽ nào mình phải giả vờ như không có gì xảy ra, rõ ràng biết cô ta xem mình là tình địch, mình còn phải xem cô ta là trợ lý
Mà chỉ dạy, giao việc cho cô ta sao? Cuối cùng còn chính tay đưa cô ta đến bên cạnh Lục Chính An? Mã Lạc tôi… Lâm Dạng mình… Lăn lộn trên thương trường nửa đời người, Phấn đấu suốt năm năm ở Duệ Nghiệp
– không thể bị hủy hoại – không thể bị hủy hoại – trong tay của một nghệ sĩ – trong tay của một con oắt con – chưa ký hợp đồng được. – hoàn toàn không quen biết được. Cho nên, bảo tôi phối hợp với cậu ra vẻ đáng thương
Tôi làm không được. Làm không được cô cũng phải bất chấp mà làm. Nếu không thì chỉ có một con đường. tìm sếp Hoa mà trình bày. Lý do là gì? Còn chưa làm việc chung, lấy đâu ra lý do. Trừ phi cô ta mở lời
Nếu không sẽ cho thấy cậu bụng dạ hẹp hòi, nhỏ mọn, ích kỷ. Thực sự không có sức thuyết phục lại còn mất mặt. Được. Chủ đề này kết thúc tại đây. Cho nên, tôi quyết định ký hợp đồng ngay lập tức. Đồng thời,
Tôi sẽ ra mắt một bài hát mới vào buổi lễ ký hợp đồng. Đảm bảo âm nhạc Vân Lãng sẽ được mọi người chú ý, để báo đáp ơn hợp tác của anh. Được. Hợp tác vui vẻ. Anh Mã, từ nay về sau
Hai chúng ta là người trên cùng một chiếc thuyền rồi. Cho nên anh hãy yên tâm. Nếu tôi đã hứa với anh thì tuyệt đối sẽ làm ra trò. Tôi sẽ chứng minh với tất cả mọi người mắt nhìn người của Mã Lạc anh là đúng. Được. Này. Hai người nhìn mình,
Có giống con cá khô không? Còn là loại không trở mình lại được nữa. Thật ra, trong lòng cậu biết Lục Chính An nói đúng. Chỉ là cứng mồm, không chịu thừa nhận. Người hơn ba mươi tuổi đầu bị đứa nhóc mới hơn hai mươi tuổi đầu vạch trần.
Đúng là mình không thích cuộc sống bây giờ. Sống mà không có đam mê, không có kỳ vọng cũng không có niềm vui. Giống như người máy vậy. Hằng ngày chỉ có mấy động tác như đánh răng, rửa mặt, ăn cơm đi ngủ. Giống như là bị đưa vào một lập trình.
Gắm điện vào là như vòng tuần hoàn vô hạn, hoàn thành từng bước một. Không thích cũng hết cách. Vì sao chứ? Là cảm giác lực bất tòng tâm. Giống như là bị thứ gì túm lấy chân. Hoàn toàn không bước ra được. Đúng không? Đúng. Là do cậu lười. Và nghèo nữa.
Thật ra, những người trên 30 tuổi đều như thế, đã trải qua những việc cần trải qua. Bình thường thì chả thấy gì lạ. Không bình thường thì không thấy đâu cả. Cho nên, không phải cuộc sống của chúng ta đã chết mà là cõi lòng chúng ta.
Đã lâu lắm rồi mình không còn có hứng thú với một bộ đồ, một cái túi hay là bất cứ thứ gì nữa, càng không có sự kích động phải mua cho bằng được, cho dù có phải cà nát thẻ tín dụng cũng nhất định phải mua nó về nhà.
Cả những nhà hàng siêu nổi tiếng ở trên mạng cũng thế thôi. Có ngon hay không cũng được. Ăn no mới quan trọng. Tâm trạng cũng trở nên kỳ lạ, lúc nên khóc thì không khóc được. lúc không nên khóc thì không nhịn được. Làm gì cũng không có hứng thú.
Còn ôm một đống bệnh vào người. Cậu cũng bị bệnh hả? Vậy hai chúng ta giống nhau rồi. Hai người không giống nhau. Cậu ấy còn có chồng. Chúng ta không giống nhau. Còn cậu? Cậu không bị cái gì cả sao? Có chứ. Nhưng mình thấy chẳng sao cả. Rất bình thường.
Ai mà chẳng phải tới cái tuổi này, tới giai đoạn này. Nếu cậu không để tâm đến nó thì nó sẽ trôi qua nhưng nếu như cậu cứ sống chết không buông còn không ngừng thổi phồng, khuếch đại nó lên thì đến cuối cùng người mệt nhất, khổ nhất vẫn là chính mình.
Cần gì phải vậy chứ. Đúng là nói người khác thì nói cả tràng. Rõ ràng biết vấn đề ở đâu mà không thay đổi nó, đáng đời tự chịu thôi. Có phải hồi xưa lúc ở trường cậu ấy có ít bạn lắm không? Ừ, được xưng là chủ nhiệm Tào.
Hai người bây giờ giống như là hai cọng rau muống. Nhìn bề ngoài thì có vẻ xanh mươn mướt, cực kỳ tươi tốt nhưng thực ra bên trong trống rỗng. Chỉ có vẻ ngoài của 30 tuổi mà không có tâm hồn của tuổi 30. Ôi trời ơi.
Từ đó đến giờ không thay đổi là vấn đề về quán tính. Vậy nên khi thích hợp cần có sự kích thích từ bên ngoài. Cậu tìm một người bạn trai. Cậu sinh một đứa con. Hoàn hảo. Tuổi nào thì nên làm việc ấy. Hai người thì hay rồi,
Nhất quyết làm ngược lại. Một người thì DINK* [*Hai vợ chồng đều làm việc nhưng không muốn sinh con] Còn người kia thì điên cuồng cày phim ngôn tình, một mình sống độc thân ở nhà suốt mấy năm. Không có vấn đề mới lạ đấy. Vậy xin hỏi chủ nhiệm Tào,
Cậu thì có cái gì? Cậu có chồng hay là có con? Ây da. Ây. Đừng làm ngơ nhân vật chính hôm nay. Hai người đừng có giọng khách mà át giọng chủ. Cậu muốn làm gì? Hầu tới cùng. Mình đã như thế này rồi còn có thể làm gì chứ.
Vậy thì nằm xuống đi. Nằm qua hết hôm nay. Ngày mai nằm tiếp. Nằm cái gì mà nằm. Ngồi dậy. Đi thôi. Làm gì vậy? Đừng hỏi. Cậu chậm thôi, cậu ấy đang bị đau. Lưng, lưng. Nói thay đổi thì chúng ta phải thay đổi chứ. Diêu Đan.
Hôm nay làm chút gì đó khác biệt cho cậu ấy đi. Tút cậu ấy lại. Cái gì? Nhanh lên. Đứng dậy. Sao cậu nặng thế? Cậu nặng trịch luôn. Cậu béo lên rồi phải không? – Người già đó. – Cứu với. Không biết vì sao,
Chủ nhiệm Tào luôn có một sức mạnh thần kỳ, khiến người ta vừa tỉnh táo lại ấm áp. Canh gà của cậu ấy không ngon gì cho lắm nhưng buộc phải thừa nhận là nó rất bổ dưỡng. Mà đối với những cô nàng 30 tuổi như chúng tôi mà nói, sự bổ dưỡng
Luôn luôn quan trọng hơn so với sự ngon miệng. ♪Cuộc đơi tôi dài đến thế, tốt đẹp đến thế♪ ♪Một lần thất bại sao có thể đại diện cả cuộc đời♪ ♪Mỉm cười với cuộc sống này♪ ♪Không tính toán rồi cũng sẽ qua♪
♪Lùi một bước nào, tâm trạng không tốt sẽ tan biến♪ ♪Màu sắc của tương lai, những nét vẽ rực rỡ sắc màu♪ ♪Tôi lại được cuộc đời nhìn thấy♪ ♪Hãy cùng xem nào, có được không♪ ♪Tôi hỏi bạn, bạn có nghe thấy không♪
♪Cho phép bạn bị tình yêu vây khốn mà khở sở♪ ♪Không cho phép bạn bị tình vây khốn đến già♪ ♪Dù không thắng chúng ta vẫn nở nụ cười♪ Có phải xảy ra chuyện gì rồi không? Cậu ấy hơi “high” đó. Trước khi ra khỏi nhà mới cãi nhau với chồng xong.
♪Giây phút chân thật đó♪ ♪Dù như thế nào♪ ♪Em tin rằng trái tim em đã đi theo♪ Lâm Dạng. Mặc như thế này mà anh cũng nhận ra được. Em đến dự buổi tiệc theo chủ đề gì à? Ừ, còn anh? Không phải luật sư thì rất bận à?
Sao lại rảnh rỗi đến nơi thế này? Đi với khách. Vậy anh vào trong đi. Em cũng phải vào lại rồi. Lâm Dạng. Em sao rồi? Sức khỏe có sao không? Em không sao. Vốn dĩ cũng không phải chuyện to tát gì. Vậy thì tốt, vậy thì tốt.
Sau này có chuyện gì thì cứ gọi cho anh. Giống như hai ta trước đây. – À phải rồi. – Em… An An đâu? Cậu ấy dọn ra ngoài rồi à? Cậu ấy sợ làm phiền anh. Cậu ấy dọn đi đâu vậy? Ở Thanh Ninh cậu ấy chỉ quen biết hai chúng ta.
Ở khách sạn sao? Trong người cậu ấy làm gì có nhiều tiền như vậy? Không biết. Cậu ấy chẳng nói gì cả. Anh không biết. Anh không biết thì cũng không biết hỏi một câu sao? Xin lỗi. Cũng do em. Không liên quan đến anh. Em vẫn rất quan tâm tới cậu ấy.
Đương nhiên rồi. Bởi vì cậu ấy cũng quan tâm em. Em vào lại đây. Anh đi đi. Mẹ ơi. Nghe nói cậu dọn ra khỏi nhà của Tạ Nam Khắc rồi. Cái tên nhóc này. Không nhìn thấy, không nhìn thấy. Không lo nổi. A lô. Cậu làm cái quái gì vậy? Có thời gian đăng trang cá nhân mà không rảnh trả lời tin nhắn của tôi sao? Chị nhắn tin cho em à? Em không để ý. Cậu chuyển nhà rồi à? Nghe ai nói thế? Tạ Nam Khắc? Cậu mặc kệ tôi nghe ai nói đi,
Cậu hãy nói bây giờ cậu đang ở đâu. Bây giờ chị đang ở đâu? Cậu mặc kệ tôi đang ở đâu. Tôi đang hỏi cậu đó. Chị bệnh thành như thế mà còn chạy đi uống rượu. Muốn chết hả? Cậu đừng có suốt ngày quản lý tôi có được không?
Tôi là chị của cậu chứ đâu phải là… Được, chị cứ lo uống đi. Em không thèm nói đến chị. Cái bà này sao chẳng ở yên thế. Thằng nhóc ranh. Dám cúp điện thoại của mình. Vô lễ! Sao thế? Xảy ra chuyện gì? Chồng mình nói,
Chồng mình nói anh ấy không muốn làm DINK nữa. Vì sao chứ? Bởi vì anh ấy quá yêu mình. Muốn có một kết tinh tình yêu với mình. Xin hỏi, lúc yêu đương không yêu mình sao? Lúc cầu hôn không yêu mình sao? Đã kết hôn sáu năm trời rồi,
Đột nhiên yêu mình. Đồ lừa gạt. Thật ra, mình thấy có đứa con cũng rất tốt. Bây giờ vấn đề không phải là có con. Là anh ấy. Dựa vào đâu mà anh ấy muốn thay đổi là thay đổi chứ. Là anh ấy thấy chán rồi, không yêu mình nữa.
Nhưng sinh con thì sẽ hết chán sao? Anh ấy còn bắt tay với mẹ mình để ép mình. Coi mình là cái gì chứ? Đồ khốn. Đừng đáp lời cậu ấy. Các cậu, hai cậu, hai cậu nghe cho rõ đây. Lời của đàn ông nghe thôi là được tuyệt đối đừng tin.
Càng đừng nên vướng vào đó. Nhìn mình xem. Mình đã ngần tuổi này rồi, không muốn sinh con, càng không dám ly hôn. Tiến thoái lưỡng nan. Khổ quá đi mà. Cậu ấy thế này không về nhà được rồi. Hay là tối nay ngủ ở nhà mình đi.
Không về còn mệt hơn đấy. Mẹ chồng cậu ấy ở nhà mà. Cậu thì sao? Mình cũng không được. Đồng Đồng bị sốt nhẹ. Mình sợ một mình mẹ mình không lo nổi. Vậy sao cậu không nói sớm? Mau mau, đi thôi, đi thôi. Không sao. Nó đã ngủ rồi.
Thành ra bộ dạng nào rồi kia, ở với cậu ấy thêm chút nữa. Mình tiến thoái lưỡng nan. Sao mình thảm thế này. Mình khổ quá mà. Tào Linh là bạn đại học của tôi. Hiền thục, dịu dàng. Luôn là người vợ lý tưởng trong mắt đàn ông.
Vào năm thứ ba sau khi cậu ấy tốt nghiệp, cậu ấy gặp Tiêu Triết nhỏ hơn mình ba tuổi. Hai người vừa gặp đã yêu. Bất kể người xung quanh phản đối ra sao, cậu ấy vẫn không chùn bước mà chọn lấy tình yêu. ♪Em luôn chờ một người đến bên cạnh em♪
♪Khi trái tim em chỉ ngừng đập vì anh♪ Hai người yêu nhau chưa đến một năm, cậu ấy mang thai Đồng Đồng khi hai người đang yêu nhau nhất. ♪Không biết từ khi nào em đã yêu anh rồi♪ Nhưng hôn nhân không phải là chuyện lãng mạn ngọt ngào,
Mà là cơm áo gạo tiền. Khi cảm xúc mãnh liệt nhạt đi, cuộc sống thường nhật vừa khô khan vừa nhàm chán cộng thêm sự xuất hiện của Đồng Đồng vấn đề giữa hai người bắt đầu hiện lên. Bắt đầu những cuộc cãi vã từ sáng đến tối.
♪Khi thế giới này xoay em chỉ nhìn thấy anh♪ ♪Anh sẽ làm áo giáp và lá chắn cho em♪ ♪Chỉ cần có anh ở đây, mọi thứ đều không quan trọng♪ ♪Ở bên cạnh anh♪ Xin lỗi. Anh cảm thấy có thể anh không thích hợp với cuộc sống gia đình. Vậy tại sao lúc đầu lại kết hôn? Lúc đó anh còn trẻ con, không hiểu chuyện. Bây giờ khôn lớn rồi cũng đã hiểu ra… Để lại nhà, xe và con.
Cút ngay lập tức. Tiêu Triết chọn tự do. Tào Linh trở thành bà mẹ đơn thân. ♪Khi trái tim em chỉ ngừng đập vì anh♪ ♪Giây phút đó em liền biết♪ Nhưng cậu ấy không nói với ai cả. Sợ bị chê cười. Càng sợ mất đi mỗi sự tôn nghiêm còn lại.
Một mình cậu ấy cắn răng đi về phía trước. Đi đến khi không còn bản thân nữa, đi đến khi cùng đường. ♪Em đã từng thử che giấu tâm trạng của mình♪ ♪Nhưng không thể che đậy nổi sự thật♪ ♪Tình yêu của em đều là dành cho anh♪
♪Khi thế giới này xoay em chỉ nhìn thấy anh♪ ♪Anh sẽ làm áo giáp và lá chắn cho em♪ Mẹ. ♪Chỉ cần có anh ở bên, mọi thứ đều không quan trọng♪ Mẹ. Mẹ có thể đến giúp con không? ♪Ở bên cạnh em♪ Con sắp không chịu nổi nữa rồi.
♪Khi thế giới này xoay em chỉ nhìn thấy anh♪ Cuộc sống đôi khi là thế đấy. Một mực chống lại, chỉ có thể vỡ đầu chảy máu. Yếu mềm khi cần thiết không chừng sẽ mang đến bước ngoặc mới. ♪Ở bên cạnh em♪
(Sơ yếu lý lịch) Vị trí này cần phải tăng ca thường xuyên. Chúng tôi muốn tìm người có kinh nghiệm hơn. Xin lỗi. Hy vọng lần sau sẽ có cơ hội. Tháng này cô đã xin nghỉ phép năm lần rồi. Xin lỗi. Con tôi bị bệnh. Tôi… Cuối tuần tôi tăng ca.
Nhất định sẽ theo kịp tiến độ. Đi làm không chỉ phải hoàn thành công việc trong tay mà còn phải xây dựng đội nhóm. Cô đi đi. Không cần quay lại nữa đâu. ♪Ở bên cạnh em♪ ♪Tình yêu của em đều là dành cho anh♪ Năm thứ bảy sau khi tốt nghiệp,
Tôi và Tào Linh vô tình gặp nhau trên phố. Từ đó liên lạc với nhau. ♪Anh sẽ làm áo giáp và lá chắn cho em♪ Tôi giới thiệu cậu ấy vào Duệ Nghiệp. Còn giúp cậu ấy che giấu quá khứ. Tiêu Triết và Đồng Đồng, ngoài tôi ra không có ai biết cả.
♪Ở bên cạnh em♪ ♪Nhìn tôi bay♪ ♪Hát trên bầu trời♪ ♪Tôi…♪ Sau đó là gì ấy nhỉ? Có số của chồng cậu ấy không? Gọi đi. Không được gọi. Chiến tranh lạnh. Chiến tranh lạnh có biết không? Ai nói trước thì người đó thua. Vậy thì dứt khoát chiến cho tới cùng.
Tối nay đừng về nhà nữa. Đến nhà mình ngủ đi! Vậy càng không được. Uống rượu là một sự kháng nghị thể hiện thái độ của mình. Nhưng đi suốt đêm không về thì là vấn đề nguyên tắc. Không được. Cậu biết không, vào lúc này
Không thể để bị bắt được bất cứ sơ hở nào. Cậu biết hôn nhân không? Nó là một cuộc chiến không có khói lửa. Chỉ cần cậu bất cẩn một chút thì sẽ kết thúc tất cả. Bắt buộc cậu phải chú ý đến mọi mặt thì mới đi bước nào thắng bước đó.
Chờ sau này hai người kết hôn rồi mình sẽ từ từ chỉ dạy cho. Xác định là cậu ấy say rồi. Sao mình hơi choáng thế này? Mình thực sự thấy đồng cảm với chồng cậu ấy rồi đấy. Gọi lái xe thuê đi. Dạng à! Lưng mình, lưng mình.
Nhẹ thôi, nhẹ thôi, cậu ấy đang bị thương. Bị thương thì làm sao? Ở tuổi này ai mà chẳng bị thương chứ. Nhưng bị thương rồi thì chắc chắn sẽ có thuốc. Cậu yên tâm đi. Có mình đây, sẽ đi tìm thuốc cùng cậu. Mau tìm lái xe thuê đi. Thuốc này ấy,
– Sao không ai nhận thế này? – mình nói cậu nghe, có lúc, mình nói mấy cậu nghe có lúc là một chiếc váy số lượng có hạn, có lúc là một chiếc túi nhỏ, rồi còn có lúc… là một chàng trai trẻ từ trên trời rơi xuống. Sao đến chậm thế này?
Mấy người lái xe thuê các cậu bây giờ có yêu cầu tuyển dụng cao vậy sao? Cô ấy uống say rồi. – Không say. – Sao cậu đến vậy? Cậu về nhà với chúng tôi đi. Bây giờ chị vẫn uống rượu được sao? Được. Tôi không uống nhiều lắm. Cô ấy say rồi.
Tôi chưa có say. Chị không giữ được chị ấy đâu, để em. – Để cậu ấy… – Hai người đâu có thân. Chị ấy là bạn của chị mà. Linh. Đi theo mình. Cậu làm gì vậy? Chưa nhìn thấy thiếu nữ 30 tuổi sao? Chị ra đường mà không soi gương hả?
Ý cậu là gì hả? Làm gì có thiếu nữ nào 30 tuổi? Đây là Lolita mười mấy, hai mươi tuổi mà. Học đâu ra kiểu nói đó thế? Nói lời thật lòng không cần học. Cậu vẫn chưa trả lời tôi đó. – Cậu dọn đi đâu? – Em ở công ty.
Điều kiện ở đó thì không ra sao nhưng làm việc thuận lợi hơn. Em phải hỏi anh họ mới biết là chị ở đây. Vội đến đây cũng là vì không yên tâm. Em còn mang cả bằng lái xe nữa. Đề phòng bất trắc. Hai người họ làm gì vậy?
Cậu không sao chứ? Mình tỉnh táo lắm. Bây giờ cậu ấy đang dụ dỗ anh trai nhỏ lái xe thuê đấy à? Tỉnh cái con khỉ. Cậu ấy không phải lái xe thuê. Anh trai nhỏ ơi! Làm gì vậy? Có gì lên xe nói. Lên xe nói. Anh trai nhỏ.
Cậu hát cho bọn tôi nghe đi. Lên xe rồi hát nhé. Bây giờ cậu hát không được sao? Bây giờ hát ở ngoài này ngượng lắm. Cậu không biết hát sao? Tôi biết chứ. Anh trai nhỏ không biết hát. Đã nói là tôi biết mà.
Một tháng các cậu kiếm được bao nhiêu tiền thế? Cậu độc thân phải không? Nào, nào, nào, uống nước đi. Chị đây đã kết hôn rồi. Cậu cứ… Nhưng hai cô bạn này của chị đều còn độc thân. Cậu ấy không phải lái xe thuê. Ban đêm làm lái xe thuê.
Ban ngày làm việc khác. Con nít bây giờ cố gắng đến vậy cơ. Nghề nghiệp chính của cậu ấy là diễn viên phải không? Hay là người mẫu vậy? Sao trông cậu quen thế? Hình như từng thấy trên mạng rồi. Đúng, đúng, đúng. Chính cậu đã tự tìm ở trên mạng đó.
Còn điều tra em nữa sao? Không có, không phải điều tra cậu. Không phải điều tra cậu. Mà là cậu em trai thanh mai trúc mã của cô ấy. Tên là Lục… Lục Chính An. Lục Chính An. Mình không rõ nữa. Cậu xem cậu, cậu ấy đơn phương gọi cậu là bà xã.
Cậu không đồng ý. Vậy cậu xem cậu ấy là em trai cũng là đơn phương vậy. Cậu ấy đã đồng ý chưa? Cậu ngậm miệng lại đi. Tôi thấy có lý. Chứ gì nữa. Dạng à. Đừng giả vờ nữa. Cũng đâu có người lạ đâu.
Cậu có biết vì sao cậu là con cá khô không trở mình được không? Cậu tự ôm gánh nặng quá lớn đó. Mặc kệ có thể bên nhau suốt đời suốt kiếp hay không đi. Có thể vui sống một ngày thì được một ngày.
Không phải cậu luôn muốn có một người đàn ông sao? Trước mặt đang có một người đẹp trai, khỏe mạnh cường tráng thế mà. Linh, chặn mồm cậu ấy lại. Được rồi, được rồi, đã ngần tuổi này rồi. Sao mà nói lắm thế, uống nước đi.
Mình vừa mới cạn rồi, cậu cạn đi. Cạn nữa đi. Nào. Chúng ta hãy nghe… nghe bản nhạc đi. Hát một chút cho giải rượu nào. – Hôm nay mình phải chọn cái bài mà… – Nào. ♪Đỉnh núi kia, hãy cùng em leo lên đó♪
♪Không có gì có thể ngăn được tương lai♪ ♪Đêm khuya vắng, chỉ có tình yêu của anh và em♪ ♪Không có gì cản được tương lai♪ ♪Không có anh, không có em♪ ♪Anh vẫn sẽ ở đó♪ Đến rồi. Về nhà đây. Đi nhé. Tạm biệt, từ từ thôi. Tạm biệt. Bà xã!
Xem em là người lái xe thuê thật sao? Thế là đi luôn à? Hai cô ấy đều uống rượu… Cậu… Hoa Tiên Tử. Xong rồi. Đổ thêm xăng. Trẻ con! Nếu mà chị có thể nói thêm mấy câu trẻ con nữa, ví dụ như cậu là giỏi nhất,
Cậu nhất định sẽ làm được, vậy thì xăng của em sẽ được đổ đầy. Đứng yên. Thằng nhóc ranh. Đã cao hơn rồi. Tôi cũng khó khăn lắm mới với tới. Cố lên. Cậu là giỏi nhất. Cậu nhất định sẽ làm được. Xong rồi à? Không phải cậu bảo tôi nói thế sao?
Chị có tâm một chút được không? Chị như vậy em không lái xe được đâu. Rồi. Làm lại. Cậu vất vả rồi. Vừa đến Thanh Ninh, lạ nước lạ cái, chuyện của mình còn lo chưa xong còn phải lo chuyện của tôi. Mệt lắm phải không? Là tôi không tốt.
Không nên nổi nóng với cậu. Không nên khiến cậu lo lắng. Cho nên tuyệt đối đừng như tôi, nhất định phải chăm sóc tốt cho mình. Tuy tôi không hiểu về âm nhạc cũng không biết nên cho cậu ý kiến như thế nào nhưng tôi biết cậu là giỏi nhất.
Cho dù sau này không thành công nhưng chắc chắn là ngầu nhất. Cố lên. Sao vậy? Cậu khóc đấy à? Làm gì có. Đổ đầy xăng rồi, chia cho chị một ít. Được rồi. Ngủ ngon. Đúng vậy. Không ai dễ dàng cả. Nhưng vẫn luôn cố gắng.
Suy cho cùng con người sống trên đời sẽ luôn có một vài thứ mà mình muốn bảo vệ. Tôi không có hôn nhân. Không có con. Cũng không có ước mơ gì. Nhưng tôi có sự tôn nghiêm và kiêu hãnh của một phụ nữ lớn tuổi. Vì vậy hãy tiếp tục sống thôi.
Tôi của 31 tuổi… có thể thua, nhưng tuyệt đối không thể chịu thua. Vào một buổi sáng sớm tươi đẹp như thế này thức dậy đi nào, Lâm yêu dấu. Tục ngữ nói rất hay. Tây Thi dậy sớm có người yêu. Ngọc Hoàn ngủ muộn không ai thương.
Đừng giả vờ rất cố gắng. Bởi vì kết quả sẽ không diễn kịch cùng bạn. Một ngày dậy sớm, một lần tình cờ sẽ thay đổi cả cuộc đời bạn. Vào một buổi sáng sớm tươi đẹp như thế này thức dậy đi nào, Lâm yêu dấu. Chào buổi sáng chị Dạng.
Chào buổi sáng. Chào buổi sáng chị Dạng. Chào buổi sáng. Chào chị Dạng. Chào buổi sáng. Chào chị Dạng. Chào buổi sáng. Sau này ở công ty cố gắng đừng mặc những trang phục màu sắc như thế. Dù sao chúng ta cũng sẽ thường đi ra ngoài cùng sếp Hoa.
Chững chạc một chút thì tốt hơn. Vâng, hiểu rồi. Còn chuyện gì sao? Chào mừng chị quay lại. Hy vọng sau này chúng ta có thể chung sống hòa bình. Hợp tác vui vẻ. Hợp tác vui vẻ. A lô, sếp Hoa. Vâng. Tôi ăn không ngon ngủ không yên. Tay chân tôi mệt mỏi, ra sức một chút là người đầy mồ hôi. Hoàn toàn không đứng dậy nổi. Cô xem hôm nay cậu ấy sốt cao, mà còn chạy ra ngoài gặp cô ta. Tại sao tôi lại giận chứ?
Tôi sẽ không làm khó cô ấy đâu. Yên tâm đi. Cậu ấy có thật là đứa nhóc không lớn nổi không? Nếu để người khác nhìn thấy thì không hay biết chừng nào. Vậy thì đỡ nhé. ♪Sự ngụy trang trong mắt em không thoát khỏi ánh mắt của anh♪
♪Thời gian phung phí để lại vỏ bọc mạnh mẽ vô nghĩa♪ ♪Vài dòng dĩ vãng♪ ♪Quá khứ rồi sẽ dần quên lãng♪ ♪Nhưng sẽ luôn có người giữ gìn lấy nó♪ ♪Đau đớn bấy lâu nay luôn có anh bầu bạn bên cạnh♪ ♪Ánh sao soi sáng cả đoạn đường♪
♪Trải bao phiêu bạt chỉ vì một chùm pháo hoa♪ ♪Vượt bao trắc trở mới mở được xiềng xích♪ ♪Yêu thật nhiều đau thật nhiều, nhưng chẳng muốn cô đơn♪ ♪Chúng ta hãy gạt đi mọi sai lầm♪ ♪Mong anh luôn gặt hái được những thu hoạch mới mỗi ngày♪
♪Giải thoát khỏi sự mơ hồ, chẳng còn xem thường tình yêu♪ ♪Yêu sâu đậm không nói nhiều, tương lai sẽ tốt thôi♪ ♪Lần này đừng bỏ lỡ nữa, hãy yêu đi♪