[VIETSUB] Hàng Xóm Của Tôi Không Chịu Lớn | Tập 01 | Phim Tình Cảm | Lý Khê Nhuế/Hà Dữ | YOUKU
Thị trấn nhỏ địa linh nhân kiệt này chính là nơi tôi đã sinh ra đời. Trấn Thu Âm. Nghệ sĩ piano thiên tài Tịch Tụng cũng sinh ra và lớn lên từ nơi này. Tôi với anh ấy giống nhau. Yêu âm nhạc giống nhau. Yêu hàng xóm của mình giống nhau.
Chúng tôi đã lớn lên cùng nhau. Tôi đã trở thành người hiểu cô ấy nhất. ♪Trước nhà có một cây nho♪ Nhưng cũng trở thành người không có khả năng nhất. Hàng Xóm Của Tôi Không Chịu Lớn Tập 1 A lô Đào. Không phải đã nói rồi sao? Đừng là Mercedes-Benz.
Phải là Bentley, Bentley. Bentley. Lục Chính An là món hàng hot. Rất nhiều công ty muốn tranh giành cậu ấy. Kết quả cậu ta vừa về Trung Quốc liền chạy đến chỗ chúng ta. Thân là chủ tịch có phải tôi nên cho cậu ấy thể diện không? Không phải đã nói
Bốn nghìn một ngày rồi ư. Sao lại biến thành năm nghìn? Cậu giảm… Lục Chính An, cậu ngừng xe lại cho tôi. A lô, tôi nói với cậu đó. Tôi đang trốn cậu. Không nhìn ra sao? Cậu… Đại tiểu thư à. Cậu mua vé cùng một chuyến bay,
Chọn chỗ ngồi bên cạnh tôi, nói léo nhéo suốt gần 10 tiếng đồng hồ không thấy mệt sao? Tôi không mệt. Tôi mệt. Lý Điềm. Tôi với cậu chỉ là bạn học, không phải quan hệ yêu đương. Nên làm phiền cậu đừng vượt quá giới hạn, đừng đi theo tôi nữa,
Có được không? Cậu đi đâu là chuyện của cậu. Tôi có đi theo hay không là chuyện của tôi. Tôi không cần cậu lo. A lô! A lô! Bác tài. Theo sát cho tôi. Ý cậu ấy là gì? Đã nói đón ở sân bay mà. Cậu ấy bị người ta theo dõi.
Để không tiết lộ địa chỉ công ty, mới tìm một nơi khỉ ho cò gáy như thế này để gặp nhau. An toàn. Chủ tịch Mã. Đừng hỏi. Đợi đi. Xin chào hai vị. Tôi là Lục Chính An. Cậu thấy tôi đợi cậu đó. Tôi là chủ tịch của âm nhạc Vân Lãng,
Cũng là tương lai của cậu… Mã Lạc. Cậu có thể gọi tôi là chủ tịch Mã, anh Mã đều được. Vị này là… Xin chào, tôi là trợ lý của chủ tịch Mã. Cậu có thể gọi tôi là Tiểu Đào. Xin lỗi. Tôi không tiện xuống xe.
Phiền hai người mang vali về công ty hộ tôi. Để ở quầy lễ tân là được rồi. Đến lúc đó tôi tự mình đến lấy. Có chuyện gì vậy? Cậu muốn bỏ lại chúng tôi hành động một mình à? Phải. Tôi có chút chuyện riêng cần giải quyết. Cậu đừng vậy mà.
Tôi đã sắp xếp một bữa tiệc đón tiếp cậu vào tối nay rồi. Hai mươi, ba mươi người đều đang đợi cậu đây. Ba mươi, bốn mươi người. Cậu nói nếu cậu không đi vậy thì tôi… Lục Chính An. Chuyện ký kết nói sau đi nhé. Cảm ơn. Lục Chính An.
Cậu như thế là sao… Cậu ấy đâu? Cô ấy là ai? Fan cuồng, còn có thể là ai nữa? Cô bé, nhìn cô cũng là người có học thức cao. Thế giới rộng lớn như thế, nhiều chuyện tốt đẹp như thế. Sao cô cứ bám theo Lục Chính An mãi không buông vậy?
Đúng. Có nhiều người làm âm nhạc lắm, giỏi hơn cậu ấy có cả đống. Sao anh cứ phải ký với Lục Chính An mới tốt nghiệp vẫn chưa có tiếng tăm thế? Cô bé rất thông minh. Người già cũng không kém. Sau này không gặp lại. Không tiễn.
Trẻ con vẫn là trẻ con. Đi thôi. Em tốt nghiệp rồi. Nhưng em định đến Luxembourg chơi mấy ngày. Chị có ở công ty không? Gần đây chị bận lắm sao? Sao không thấy chị trả lời tin nhắn? Bà xã. Chẳng lẽ chị lại thất tình nữa ư?
Vẫn là người trẻ tuổi biết cách chơi. Mới tốt nghiệp xong đã kết hôn rồi. Vậy cậu thuộc loại yêu sớm nhỉ? Nhưng chuyện yêu đương không phân biệt sớm hay muộn. Gặp phải người mình thích thì phải ra tay. Nếu không, hở ra là sẽ bị người khác giành mất.
Cho nên bác tài à. Phiền anh chạy nhanh lên có được không? Chậm nữa vợ tôi sẽ biến thành của người khác thật đấy. Ngồi cho vững, đi đây. Lần nữa, lần nữa. Nào, nào, nào. Đừng ngừng, đừng ngừng. Chai nữa nào, chai nữa nào. Đỉnh.
Tửu lượng của chị Dạng không phải dạng vừa đâu. Chai nữa, chai nữa nào. Cạn ly, cạn ly, cạn ly! Phòng nghiệp vụ mấy người, ngoại trừ Tiểu Bạch có 15 người. Chị đây đã mời tới mời lui hai vòng rồi. Một vòng đại diện cho sếp Hoa.
Một vòng đại diện cho bản thân tôi. Bây giờ tôi đã hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ. Mọi người ăn uống no say đi. Tôi đi đây, tạm biệt. Đừng. Chị Dạng. Chị đã mời rượu xong. Nhưng chúng tôi vẫn phải mời chị một ly. Đúng rồi.
Nếu trong khoảng thời gian này không có sự giúp đỡ đắc lực của chị, chúng tôi đã về quê ăn cám từ lâu rồi. Còn có cơ hội ở đây uống rượu chúc mừng ư? Nào, nào, nào. Nào, rót đầy cho chị Dạng, nào, nào, nào. Cạn!
Tập đoàn Thần Mỹ, giám đốc Cố. Xin lỗi mọi người. Không thể đắc tội với khách hàng được. Ở yên tại chỗ đợi tôi quay lại. Đừng đi đâu, tiếp tục uống. Chị Dạng. Sao giờ mới đến? Mình mới thoát ra được thôi. Điện thoại của mình. Hai người sao vậy? Điện thoại của cậu đâu? Gọi mười mấy cuộc cũng không nghe máy. Không biết để ở đâu rồi. May mắn đã gọi cho mình. Cứu mạng mình. Được rồi, nhanh lên, nhanh lên, nhanh. Uống nhanh đi. Ống thuốc đâu? Đợi một lát. Hai người, một người là giám đốc tài chính, một người là thư ký của chủ tịch. Mỗi khi đến thời điểm này, mình mới cảm thấy làm một người vô hình không có công lao gì ở công ty thật tốt. Cạn ly. Một hơi nào.
(Giải rượu) Cạn ly. Sao công ty chị không có ai hết? Phá sản rồi à? Ầy, không được, không được. Đang ở đâu? Sao không trả lời tin nhắn? Hôm nay mọi người có thấy sếp Hoa không? Ngay như hôm nay mà anh ta cầm ly trà táo đỏ kỷ tử trốn vào một góc cho yên thân. Để mình thay anh ta mời rượu từ phòng này sang phòng khác. Ai bảo cậu là thư ký của anh ta?
Ai nói thư ký là phải biết uống rượu? Vậy tại sao anh ta lại chọn cậu? Chắc chắn không phải chỉ vì tửu lượng của cậu cao rồi. Ý của cậu ấy là… Mình nghĩ kỹ rồi. Làm đến cuối năm, nhận được tiền thưởng cuối năm thì mình sẽ từ chức.
Năm ngoái cậu cũng nói như thế. Diêu Đan. Làm phiền trước khi cậu đưa ra quyết định hãy nhìn con số trong thẻ ngân hàng của mình, và… hạn mức thẻ tín dụng, còn thời hạn tiền vay mua nhà ở quê cậu nữa, có được không? Coi như mình chưa nói. Được rồi.
Một đám người bên ngoài vẫn đang đợi đấy. Hôm nay đối phó cho xong đi đã. Đứng lên. Ôi. Tê chân rồi. Đúng vậy. Không ưa đi nữa cũng không thể bỏ qua tiền bạc. Lâm Dạng mình không có bản lĩnh gì khác, chỉ giỏi chịu đựng. Không phải uống rượu thôi sao?
Chị đây muốn cho bọn họ biết rõ tửu lượng của mình không phải do tập luyện, mà là trời sinh. Đi nào. Giày. Chị Dạng đến rồi. Nào. Thằng nhóc xấu xa. Sao vào được thế? Mật khẩu không phải là sinh nhật của dì sao? Không sáng tạo. Không uổng công thương em mà. Ra nước ngoài mà cũng còn nhớ. Để anh xem, có khác đi không? Anh. Anh đường đường là một luật sư,
Sao trong nhà không có gì để ăn hết vậy? Ngoài công việc ra có thể có tí cuộc sống không? Thằng nhóc cậu biết thương người khác rồi à. Anh đừng cứ chạm vào mặt em. Để anh ôm nào. Anh, anh, anh. Anh có thấy em trở nên đẹp trai không?
Nhìn cho kỹ. Không nhịn nổi mà, để anh hôn cái nào. Anh, anh, anh. Phụ nữ nhìn thấy em có phải cũng sẽ nghĩ như thế không? Nhóc con. Có phải vì người phụ nữ nào đó mới quay về không? Đùa à. Cả thành phố Thanh Ninh này,
Ngoài anh và Lâm Dạng ra, em đâu quen biết người thứ ba. Cô ấy biết em về rồi à. Đương nhiên không biết rồi. Em vừa xuống máy bay là chạy đến gặp anh đầu tiên đấy. Có lòng chưa. Em không biết cô ấy sống ở đâu. Cô ấy sống ở đâu?
Em có số điện thoại của cô ấy mà. Tự hỏi đi. Bất ngờ. Phụ nữ thích sự bất ngờ, hiểu không? Anh không hiểu. Hai năm nay, không phải hai người vẫn luôn liên lạc sao? Gần đây cô ấy mới chuyển chỗ ở. Gần đây. Gần đây hai người vẫn liên lạc à?
Việc công hay việc tư? Em có đói không? Anh dẫn em đi ăn tối. Đừng thay đổi chủ đề. Tây Ngữ Uyển, đường Hướng Dương. Cụ thể ở đâu thì anh không biết. Em đi đâu đó? Muộn rồi. Em làm gì? Thỏa mãn anh, nào. Cảm ơn anh họ. Thằng nhóc chết tiệt.
Xin lỗi. Số điện thoại bạn vừa gọi tạm thời không liên lạc được. Vui lòng gọi lại sau. Nghe máy đi. Bây giờ mới hơn 11 giờ, không phải ngủ rồi chứ? Lẽ nào vẫn đang tăng ca. Bà xã. Đừng liều mạng quá. Ngày ba bữa, ngủ sớm dậy sớm.
Còn có uống ít thôi. Ôi mẹ ơi! Gấp cái gì? Tôi vẫn chưa trả tiền xe mà. Người đẹp. Cùng nhau uống một ly đi. Uống xong mấy anh đưa em về nhà. Đang nói chuyện với tôi sao? Không phải. – Không phải sao? – Không phải nói cô.
Ở đây ngoài tôi ra còn có người khác sao? Xin lỗi. Làm sai rồi. Làm sai rồi? Nào nào nào, làm sai cái gì? Nào, nói tôi nghe. Làm sai cái gì? Đêm hôm khuya khoắt, vừa nhìn quả thực rất non. Không ngờ… Đây là gì? Không ngờ cái gì? Không có gì.
Chị hai, chị làm chuyện của chị đi. Chúng tôi đi. Chị hai. Chị hai? Lẽ nào là “bà cô”? Đồ khốn! Hôm nay tôi để cho các người biết sự lợi hại của bà cô đây. Đừng chạy. Được rồi. Em coi như chị ngủ rồi. Chúc ngủ ngon. Đợi đã.
Người uống rượu kém giống như cô… Mặt thì sao chứ? Không phải cũng non lắm sao? Nhìn làn da này xem. Mịn màng, căng bóng biết bao. Còn có tính đàn hồi nữa chứ. Nói 18 tuổi không ai tin. 25 tuổi cũng có nhỉ? Dù sao cũng không giống 31 tuổi. Lại quên. Sau lưng có vài vết thương nhỏ.
May không bị thương đến xương cốt. Còn có não bị chấn động nhẹ. Tiếp theo, chúng ta đợi cho đến khi có kết quả sẽ kiểm tra lại. Có lẽ không có vấn đề gì quá lớn. Không cần lo lắng. Bác sĩ. Tôi cần phải nằm viện sao? Tốt nhất là như vậy.
Phòng ngừa có chuyện. Cô Lâm. Tình hình của cô bây giờ sinh hoạt có lẽ không tiện lắm. Cô có nói với người nhà không? Họ đều đang ở chỗ khác. Vậy bạn bè, đồng nghiệp? Họ đều phải đi làm. Không sao. Một mình tôi là được. Được thôi.
Vậy cô nghỉ ngơi cho tốt, có chuyện thì gọi tôi lúc nào cũng được. Sao lại xảy ra chuyện này? Tôi đã nói với ông ấy lâu rồi. Bảo ông ấy chuyển đến ở chung với con trai. Ông ấy không nghe. Giờ thì hay rồi. Hiện nay
Người già không ai lo giống thế này nhiều lắm. Cuộc sống đó không dành cho con người. Cũng phải. Đi vệ sinh nửa chừng phát hiện không có giấy. Xuống lầu vứt rác quên mang theo chìa khóa. Còn lần này tắm xong phát hiện không mang theo khăn tắm.
Chỉ cần trong nhà có một người thôi cũng không tới mức ngã như vậy. Sống một mình chính là chịu tội. Nói câu khó nghe. Ngày nào đó chết ở trong nhà cũng không ai biết. Sao vậy? Làm phiền đổi tôi sang phòng đơn. Chị Linh. Chị Dạng đâu?
(Quảng cáo Duệ Nghiệp) Sao cả ngày không thấy đâu hết? Ngã cầu thang, nằm viện rồi. Nghiêm trọng thế ư? Còn nhập viện nữa? Ai biết. Bệnh viện nào cũng không nói. Chắc là sợ mất mặt. Yên tâm. Tuyệt đối giữ bí mật. Chị Đan. Chị nghe nói chưa?
Tối qua thư ký Lâm bị ngã. Lăn từ trên cầu thang hơn 30 bậc xuống đất. Được đưa đến bệnh viện ngay trong đêm. Hơn nửa đêm leo cầu thang làm gì? Còn làm phẫu thuật nữa. Sẽ không bị liệt đó chứ. Cũng không nói chắc được. Anh nghĩ xem.
Cô ấy ngã từ trên cầu thang hơn 30 bậc xuống đất. Người không phải tiêu luôn à. Thật hay đùa? Vậy ngày mai còn có thể đi làm không? Mạng còn không giữ nổi, ai còn lo công việc chứ? Cũng phải. Chị Dạng cũng tội nghiệp quá đi à. Còn rất trẻ đó.
Cũng tạm thôi. Đã 31 tuổi rồi. 31 tuổi, tôi nhìn không ra đó. 31 tuổi thì sao chứ? Tôi cũng 34 tuổi rồi nè. Sao vậy? Mộc Mộc. Dậy đi. Làm gì? Hai giờ chiều nay đến công ty báo cáo. Em không đi. Tại sao chị cứ phải ép em thế?
Em không muốn đến công ty của anh rể. Chị lặp lại lần nữa. Bây giờ em chỉ có ba lựa chọn . Thứ nhất. Thành thật đến công ty báo cáo cho chị. Thứ hai. Chị sẽ nói với bố chuyện em lén trở về nước, giao cho bố xử lý. Thứ ba.
Chị sẽ mua vé máy bay ngay bây giờ, đích thân tiễn em ra nước ngoài. Không có lựa chọn thứ tư. Được rồi. Vậy bây giờ chị gọi điện thoại cho bố đây. Em đi. Sao vậy? Sinh viên đại học bây giờ đều rảnh rỗi như vậy sao? Chán quá. Đang bận sao? Anh có hẹn ăn cơm với khách gần công ty em. Khoảng hai giờ sẽ xong. Nếu em có thời gian thì cùng nhau đi uống gì đó đi. Sao thế? Không thoải mái ở đâu ư? Chỗ cô có mỹ phẩm không? Hả. Chị đến rồi à. Uống gì ạ?
Cho tôi ly nước chanh trước đã. Còn lại đợi người đến rồi gọi thêm. Vâng. Tiểu Cổ. Cô nhìn từ góc đó cô có thể nhìn thấy chân tôi không? Không nhìn thấy. Vậy thì tốt, không sao rồi. Dạng. Công ty vừa có một thư ký đến thay. Chuyện này cô biết không? Buổi sáng mới nằm viện, buổi chiều liền tìm người đến thay. Cũng nóng vội quá đi à. Nhìn sơ có lẽ mới hơn 20 tuổi, vừa tốt nghiệp đại học. 100% là có quan hệ. Đừng nói mò. Truyền ra ngoài không tốt với người ta đâu. Xong rồi à. Vừa mới xong. Nhưng anh nhận được thông báo, có cuộc họp khẩn cấp. Cho nên anh phải nhanh chóng quay lại công ty. Vậy lần sau đi. Được, được, được. Thành thật xin lỗi. Lần sau anh nhất định… Lần sau hẵng nói. Được. Đúng rồi. An An về rồi.
Ở nhà anh. Anh tìm em là để nói chuyện này? Hai ngày này, có thể cậu ấy sẽ đến tìm em. Vậy anh hoàn toàn không cần hẹn em ra ngoài. Gọi điện thoại nói cho em biết là được. Vậy nhé. Tiểu Cổ. Gọi món. Cuối cùng cũng gọi cho tôi rồi. Sao cậu lại đến công ty đó? Vì đó là công ty của anh rể tôi. Tôi nói cậu biết bây giờ tôi là thư ký của chủ tịch. Mọi người đều… Thư ký của chủ tịch. Thư ký trước đó đâu? Nhập viện rồi.
Không biết khi nào xuất viện. Cô ấy sao rồi? Tôi không biết. Bệnh viện nào? Không biết. Không biết, không biết. Lục Chính An, cậu căng thẳng như vậy làm gì? Cô ấy là ai? Không phải vì cô ấy cậu mới gọi điện thoại cho tôi đó chứ? A lô. A lô.
A lô. Tan làm rồi. Một ngày nữa lại kết thúc. Con người bận rộn vội vàng, liều mạng tỏa sáng, chỉ vì cảm giác tồn tại không thể thay thế. Nhưng tôi cố gắng làm việc năm năm, chưa tới một ngày đã bị người khác thay thế.
Người đã chờ đợi nhiều năm như thế, vẫn không đợi được, vẫn không bằng một cuộc họp. Tôi… Lâm Dạng, 31 tuổi. Ngoại trừ căn nhà hai phòng ngủ một phòng khách thuê được thì không có gì cả. Diêu Đan nói chính vì bạn không có gì cả,
Nên mới có nhiều khả năng hơn. Nhưng cô ấy không nói những khả năng kia lớn thế nào? Khi nào sẽ đến? Lâm Dạng không nghe điện thoại của em, anh mau gọi cho cô ấy đi. Bây giờ anh đang họp. Cô ấy nhập viện rồi.
Em muốn biết cô ấy ở bệnh viện nào? Chiều nay bọn anh còn liên lạc mà. Cả ngày nay cô ấy đều ở công ty. Được rồi. Bây giờ anh thực sự rất bận. Đừng quậy nữa, được không? Đợi anh làm xong rồi nói. A lô. Dì ơi. Muốn khóc quá.
Nhưng không thể khóc. Lăn lộn đến tuổi này rồi, ngay cả nước mắt cũng không còn nữa. Đều nói trẻ con khóc sẽ có sữa để uống. Khó trách tôi đói như vậy. A lô mẹ. Đang ở đâu thế? Ăn chưa? Hay đang tăng ca? Ăn rồi ạ. Về nhà lâu rồi. Hôm nay sao sớm thế? Lại gạt mẹ à. Về nhà sớm mà mẹ không tin. Về muộn để lại bị mắng à. Mẹ và bố đang làm gì thế?
Bố mẹ có thể làm gì nữa chứ? Xem ti vi rồi đi ngủ. Gần đây con vẫn ổn chứ? Ổn ạ. Công việc thuận lợi. Thân thể khỏe mạnh. Lúc nào cũng là hai câu này. Còn tình cảm thì sao? Gặp được người thích hợp rồi à? Vâng.
Vừa nãy còn cùng nhau đi ăn đó ạ. Không phải mẹ hối thúc con. Chỉ là sợ con một mình vất vả quá thôi. Vừa rồi, An An gọi cho mẹ. Hỏi mẹ địa chỉ nhà của con. Vậy mà mẹ lại không trả lời được. Mẹ thật là.
Con không nói với bố mẹ. Bố mẹ tất nhiên không biết rồi. Mẹ biết con bận rộn. Không có thời gian thường xuyên gọi điện thoại. Vậy bình thường đăng status nhiều hơn đi. Như Đình Đình, Tiểu Tịnh đó. Một ngày đăng mấy lần. Con thì ngược lại.
Nửa tháng cũng không thấy được một lần. Con đăng ăn uống, đi chơi, công việc, cuộc sống gì đó đi. Bố mẹ cũng có thể xem được. Vâng. Con biết rồi mẹ. Con không nói nữa. Dọn dẹp chút rồi chuẩn bị đi ngủ đây ạ. Bố mẹ cũng ngủ sớm đi. Cúp đây.
Bà xã. Đây là lần đầu tiên chúng tôi gặp nhau sau bốn năm xa cách. Vẫn không vui vẻ như cũ. Tôi… người phụ nữ 31 tuổi đã đi làm, phô trương thanh thế đã nhiều năm, lại bị một thằng nhóc xấu xa… Nhưng lần này cũng chưa tính là quá muộn.
Nguy hiểm thật. Mất mặt quá. (Giới thiệu tập sau) Sao đột nhiên lại trở về thế? Vì… chị đó. Tôi biết rồi. Biết rồi à. Cậu yêu rồi à. Cô là… Lý Điềm. Bạn gái của Lục Chính An. Trợ lý của anh rể. Nghe nói hơn 30 rồi mà chưa kết hôn.
Nếu em biết gì đó thì cứ nói thẳng với chị đi. Sao chị ấy được thăng chức làm thư ký chủ tịch thế? Chuyện này phải hỏi sếp Hoa. Sếp thích mà, ai dám nói không? Thích? Lục Chính An. Cậu ấy kết hôn rồi à? Kết hôn gì mà kết hôn.
Mới tốt nghiệp đại học mà. Đừng quay nữa, đoạn này không cần. Tắt đi, tắt đi. ♪Thời gian phung phí để lại sự khoe khoang vô nghĩa♪ ♪Một vài quãng thời gian đã trôi qua♪ ♪Quá khứ rồi sẽ dần quên lãng♪ ♪Nhưng sẽ luôn có người giữ gìn lấy nó♪
♪Đau đớn bấy lâu nay luôn có anh bầu bạn bên cạnh♪ ♪Ánh sao soi sáng cả đoạn đường♪ ♪Trải bao phiêu bạt đều vì pháo hoa♪ ♪Vượt bao trắc trở mới mở được xiềng xích♪ ♪Yêu thật nhiều đau thật nhiều, nhưng chẳng muốn cô đơn♪ ♪Chúng ta hãy gạt đi mọi sai lầm♪
♪Mong anh luôn gặt hái được những thu hoạch mới mỗi ngày♪ ♪Giải thoát khỏi sự mơ hồ, chẳng còn xem thường tình yêu♪ ♪Yêu sâu đậm không nói nhiều, tương lai sẽ tốt thôi♪ ♪Lần này đừng bỏ lỡ nữa, hãy yêu đi♪