VIETSUB [Sơn Hà Lệnh] EP35 | Phim võ hiệp cổ trang | Trương Triết Hạn/Cung Tuấn | YOUKU
♪Hỏi đao, hỏi kiếm có thể nào xóa tan hận thù♪ ♪Lo vì hận cũ thù mới lại thêm điều nhiễu nhương♪ ♪Hỏi kế hỏi chiêu đọ xem ai hơn ai♪ ♪Đời người thăng trầm, khó mà lường trước♪ ♪Hỏi đường hỏi lối, non nước xa xôi♪
♪Tri âm nơi đâu, lẻ loi một bóng hình♪ ♪Hỏi mưa hỏi nắng có bao nhiêu tâm sự♪ ♪Nương nhờ ánh trăng, sớm chiều ta bên nhau♪ ♪Hỏi hoa hỏi lá đang độ rực rỡ♪ ♪Đời người vui buồn được mấy đêm xuân♪ ♪Hỏi thu, hỏi đông, tuyết gió căm căm♪
♪Mây màu nhanh tan, tháng năm gian khổ♪ ♪Hoa nở sớm, trời hiểu thấu♪ ♪Trời chớ cười, trời rồi cũng già♪ ♪Giang hồ bé nhỏ, đất trời bao la♪ ♪Người đi rồi, ta cũng lãng quên♪ ♪Hoa rụng tàn, trời hiểu thấu♪ ♪Trời chớ buồn, trời rồi cũng già♪
♪Anh hùng hết thời, năm tháng phù du♪ ♪Người đi rồi, ta cũng lãng quên♪ =SƠN HÀ LỆNH= =Tập 35= Sư phụ, người đến rồi ạ. Sư… Cô ta là yêu nữ đưa con bỏ trốn đấy sao. Ta… Nhẫn nhịn, nhẫn nhịn, nể mặt sư thúc và Tào đại ca.
Ta còn tưởng là nhan sắc khuynh nước khuynh thành gì, cũng chỉ được có thế. Sư phụ, A Tương không phải yêu nữ, muội ấy tuy xuất thân Quỷ Cốc nhưng mà… nhưng mà bản tính muội ấy lương thiện.
Muội ấy cùng trải qua khó khăn với bọn con ở núi Thanh Phong. Sư phụ, người chưa tiếp xúc với muội ấy nên không biết, sư thúc biết mà. Im miệng. Yêu nữ bản lĩnh ghê gớm nhỉ, mê hoặc luôn cả sư đệ ta. Hoài Không biết ta đến
Thì cực lực đứng về phía các người. Tào Úy Ninh, con nghĩ cho kỹ, con không màng sa vào ma đạo vì yêu nữ này sao? Sư phụ, con nghĩ kỹ rồi. Con đã từng thề cả đời này từ lúc đó đến khi chết đi mỗi giờ mỗi khắc đều tính hết,
Quyết không giây phút nào làm chuyện phụ bạc A Tương. Sư phụ, từ nhỏ người đã dạy con nói là phải làm, làm phải cho được, con không thể nuốt lời với một cô gái được. Đủ rồi! Con… Con không chịu phụ bạc yêu nữ, lại có thể khiến kiếm phái Thanh Phong
Trở thành trò cười của võ lâm. Được, được lắm. Sư phụ nuôi con khôn lớn nên người, gửi gắm kỳ vọng, con lại báo đáp sư phụ thế sao. Đồ nhi biết tội. Đồ nhi bất hiếu bất kính. Sư phụ, sư phụ,
Sau này con ắt sẽ cùng thê tử trừ ác hành thiện, cải tà quy chính. Sư phụ, đồ nhi xin người thương xót đồng ý cho hôn sự này. Sư phụ. Sư phụ. Được. Ra tay. ♪Tâm sự ngổn ngang, chẳng thiết gì yêu hận♪
♪Chỉ mong người đừng bao giờ nói tiếng chia ly♪ ♪Một lòng mong mỏi cõi hồng trần được nắm chặt tay người♪ ♪Sống hết kiếp này♪ ♪Duyên kết tại hồng trần chẳng do mình♪ ♪Tiếc rằng tình si lại lạc lối♪ ♪Đôi ta đều là người có duyên♪
♪Lại không may cuốn vào chốn giang hồ♪ ♪Nguyện bên nhau đến cùng trời cuối đất…♪ Tào đại ca. Huynh xem, thế là thành cưới, tang mất rồi. Giết. Xông lên. Sao lại có tiếng trống? Ta muốn mời cô dùng bữa. Không biết có thể hỏi tên cô nương không?
Chờ ta bẩm rõ với sư phụ ắt sẽ dùng tam thư lục lễ, lụa đỏ trải mười dặm cưới muội ấy về nhà. Cuộc đời này nếu không thể sống cùng muội thì dù thế nào ta cũng không vui được. Muội đừng lo, ta sẽ không rời xa muội.
Chúng ta rút khỏi giang hồ, mở tiệm bánh ngọt, mở tiệm son phấn, chăn trâu, làm ruộng, làm gì cũng được, muội thấy được không? A Tương! Đi tìm Thất gia. Vu Khâu Phong, ngươi điên rồi à. Nàng thật sự quên ta rồi sao? Thiên Xảo!
Tất cả mọi người đang liều mạng tranh đoạt Lưu Ly Giáp, tàn sát lẫn nhau, nhưng họ lại không biết mọi mảnh Lưu Ly Giáp đã về tay con, đến chìa khóa cũng ở trong tay con. Nghĩa phụ, người nhìn con thế làm gì? Là không phục sao?
Ôn Khách Hành đã giả chết thì thi thể rơi xuống vực núi Bạch Lộc tất nhiên cũng là giả. Chìa khóa tìm được trên thi thể tất nhiên cũng là giả. Chìa khóa thật Ôn Khách Hành đã lấy ra trao đổi để hợp tác với con rồi. Đủ cả rồi. Mảnh này
Là Lưu Ly Giáp người tặng con. Mảnh này luôn do Thiên Song nắm giữ. Giờ Mạc Hoài Dương tự chui đầu vào rọ, sắp sửa dâng tặng con ba mảnh Lưu Ly Giáp còn lại ngay thôi. Nghĩa phụ, mấy thứ người hằng mong ước suốt hai mươi mấy năm nay trong nháy mắt
Đều nằm trong tay con hết. Có những thứ nảy sinh trong lòng con gọi là dã tâm, nảy sinh trên người kẻ khác gọi là hoang tưởng. Nảy sinh từ trái tim của người gọi là… À con quên mất, người không có trái tim. Dừng tay!
Ôn Khách Hành, ngươi còn dám nhúc nhích là ta lấy mạng cô ta ngay. Muốn cô ta sống cũng được, giao Lưu Ly Giáp và chìa khóa kho võ ra đây ngay. Ta có thể cho ông hết, chỉ cần ông thả nó ra. Nó chỉ là một tiểu nha đầu thôi. Nha đầu.
Yêu nữ này yêu pháp hơn người, làm đồ nhi, sư đệ ta mê muội, ép buộc ta phải làm sạch môn hộ. Ông giết họ rồi? Im đi! Đây mới thật sự là trận hạ màn. Bọ ngựa bắt ve, chim sẻ chực sẵn. Nhưng họ không biết con
Mới là thợ săn thật sự. Mau chạy. Đồ đâu? Đưa đây. Được, ta đưa ông. Tiếng gì vậy? Giở trò gì thế? Đội quân người thuốc. Là đội quân người thuốc. Mau rút. Mau rút. Đội quân người thuốc. A Tương! Mau rút. A Tương, A Tương. Ta phải giết hắn.
Ta phải giết hắn! A Tương. A Tương. Chủ nhân, ta phải giết hắn. Ta phải giết hắn! Ta không phải chủ nhân của muội, ta là ca ca muội. Ca, huynh thay muội giết hắn. Muội chưa từng cầu xin huynh điều gì, huynh thay muội giết hắn. Ca giết hắn cho muội.
Ca giết hắn cho muội. Cảm… Cảm ơn, cảm ơn ca. Huynh phải bảo trọng vào, sau này A Tương không thể chăm sóc huynh nữa. Muội đi tìm tên ngốc Tào đại ca đây. A Tương. A Tương. A Tương! Chủ nhân. Chủ nhân. Chủ nhân ngài sao rồi?
Có chóng mặt không? Có đói không? Có cần nấu cơm cho ngài không? Chủ nhân tốt bụng của ta. A Tương không sao, chỉ cần nghỉ ngơi là được. Chủ nhân, ngài vô lại quá. Thấy không, nô tỳ xấc xược này còn bắt nạt chủ. Chủ nhân, ngài không cần ta nữa sao?
♪Tâm sự ngổn ngang♪ ♪Chẳng thiết gì yêu hận♪ ♪Chỉ mong người♪ ♪Đừng bao giờ nói tiếng chia ly♪ ♪Một lòng mong mỏi♪ ♪Cõi hồng trần được nắm chặt tay người♪ ♪Sống hết kiếp này♪ ♪Duyên kết tại hồng trần chẳng do mình♪ ♪Tiếc rằng tình si lại lạc lối♪
♪Đôi ta đều là người có duyên♪ ♪Lại không may cuốn vào chốn giang hồ♪ ♪Nguyện bên nhau đến cùng trời cuối đất♪ ♪Kiếp này không bước chân vào giang hồ nữa♪ ♪Nếu có kiếp sau ắt không phụ người nữa♪ ♪Sau cơn gió tanh mưa máu chỉ mong được ngắm hoàng hôn♪ Hạt vương,
Không ngờ để cho Hạt vương gài bẫy. Mạc chưởng môn, tại hạ được người ta nhờ cậy tới tiễn ông một đoạn. Nhãi ranh. Xin lỗi A Tương, ca để tên này chết dễ dàng quá. Muội chờ đi, ca theo muội ngay đây. Quỷ chủ vẫn khỏe chứ? Đồng minh,
Lần trước gặp mặt còn vẻ vang lắm mà, giờ đây sao lại rơi vào bước đường này? Ba mảnh Lưu Ly Giáp của Mạc Hoài Dương tại hạ lấy nhé, quỷ chủ không để bụng chứ? Lấy rồi thì biến đi, đừng làm phiền ta tắm nắng. Đại vương,
Ta ngưỡng mộ Ôn cốc chủ này lâu lắm rồi, hay để ta đưa tiễn hắn. Nhân vật như quỷ chủ phải để ta tự ra tay, bất cứ ai làm thay đều là bất kính. Người của Tứ Quý sơn trang ta mà ngươi cũng dám động vào. Chu thủ lĩnh,
Võ công của ngươi sao tự dưng lại tiến bộ nhiều thế. Tên ngốc, huynh tới đây làm gì? Tới để chết chung chỗ với tên điên đệ. Chu thủ lĩnh, Ôn cốc chủ, cần gì phải thế. Hôm nay ai cũng đừng hòng sống sót ra khỏi Quỷ Cốc.
Trong cốc toàn là bọn con của ta. Hôm nay dù ta có chết ở đây cũng sẽ lôi ngươi theo chôn cùng. Hai người đồng sinh cộng tử kéo ta chết chung làm gì chứ. Đường xuống suối vàng chán lắm. Chúng ta đều là người thông minh,
Không có lựa chọn thứ hai sao? Được. Lưu Ly Giáp có thể đưa ngươi nhưng ta muốn đưa người này đi. Vậy thì đi đi. Vô vị. Cực kỳ vô vị. ♪Dưới Tây Lăng mưa thu lạnh lẽo hôn lên song cửa sổ♪
♪Mặc người đời căm hận, phỉ báng ta lấy buồn đau đổi lấy cuồng si♪ ♪Gió xuân thổi biếc xanh cả bờ Giang Nam♪ ♪Nhưng chẳng xua được nỗi giá lạnh trong tim người♪ ♪Chẳng kịp đề phòng♪ ♪Liệu đó có phải ánh sáng của chúng ta♪
♪Hận vì gặp gỡ muộn màng nhưng may là chưa muộn♪ ♪Chẳng muốn lãng phí thêm bốn mùa hoa nở♪ ♪Ngựa gầy gió Tây trên lối cũ♪ ♪Đổi lại người bên cầu nước chảy♪ ♪Non sông vạn dặm vạn nhà lên đèn♪ ♪Chuyện cũ như khói sóng đãi cát vàng♪ ♪Mang sương tuyết cả đời…♪
Lão Ôn. Trên người huynh có ánh sáng. Để ta bắt lấy xem thử. ♪Bát ngát rừng cây lá rụng xào xạc♪ ♪Trường Giang sóng cuộn không dứt♪ ♪Cho dù núi sông cách trở♪ ♪Có người là có ta♪ Bẩm báo thủ lĩnh, đã tìm đủ xác của thập đại ác quỷ,
Không ai lọt lưới. Ba con quỷ phản bội bị nhốt trong thủy lao đầm lạnh thuộc hạ đã giải quyết chúng, hỉ tang, ăn xác, Diễm quỷ đều tử trận. Diễm quỷ Liễu Thiên Xảo? Vâng. Hạt vương có thắc mắc gì sao? Không. Không có gì. Thủ lĩnh,
Xác của kẻ cầm đầu các môn phái vẫn đang kiểm kê, chưa phát hiện ra xác ba người Mạc Hoài Dương, Phạm Hoài Không, Mạc Úy Hư của kiếm phái Thanh Phong. Mạc Hoài Dương bị ta xử rồi, xác nằm ngay ngoài cốc. Phạm Hoài Không bị Mạc Hoài Dương giết rồi,
Mạc Úy Hư không rõ tung tích không cần để ý. Nghe Hạt vương đại nhân nói gì chưa. Đi làm việc đi. Vâng. Không ngờ lần này cho đội quân người thuốc đánh thử trận nhỏ lại có uy lực đến vậy. Có được binh mạnh thế này
Thì lo gì việc lớn của vương gia khó thành chứ. Mở kho võ tuy là công lao hàng đầu nhưng lần này vây quét núi Thanh Nhai để võ lâm Trung Nguyên tổn thất nặng nề, chết biết bao nhiêu người, lại phải nghỉ lấy sức 20, 30 năm cũng là công đầu.
Hạt vương, bát tự của ngài với lão Đoàn hợp nhau lắm đấy. Kể từ khi Độc phu nhân giới thiệu cho hai ta quen biết thì đường làm quan của ta cực suôn sẻ. Lạ thật, Trung Nguyên chết biết bao nhiêu người, liên quan gì đến chàng? Lão Đoàn,
Ta thấy chàng hại người cũng chả lợi gì cho mình, mừng hụt rồi đấy. Phu nhân, vậy là nàng tóc thì dài mà kiến thức thì ngắn hẹp rồi. Xưa nay kẻ học võ dùng vũ lực làm điều cấm, đám nhân sĩ võ lâm này luôn thích mua danh trục lợi,
Vương gia sắp sửa khởi binh, sớm muộn gì cũng xử lý đám thổ phỉ này, lần này một mũi tên trúng hai đích, chẳng lẽ không phải được cả đôi việc sao. Vậy mà lúc trước chàng còn hợp tác với Triệu Kính. Đánh nhau không ngại gian dối mà.
Ta tin chàng mới lạ. Bọn đàn ông các người xấu xa lắm, ngày nào cũng lừa gạt nhau, bày kế này bày kế nọ không mệt sao? Chủ nhân. Là ta, A Tương. Ta gặp cha mẹ rồi. Họ muốn cảm ơn ngài, muốn nói với ngài một câu.
Giờ cả người ta khó chịu lắm, hôm khác đi. Vậy ngài uống ly trà đi. Ta rất mệt, ra ngoài đi. Được. Vậy ta đi trước nhé. Ca, huynh phải bảo trọng vào. A Tương. A Tương! A Tương! Thất gia, Đại Vu. Tử Thư. May nhờ hai người giúp đỡ đưa họ ra.
Có lòng quá, nơi này rất đẹp. Sư phụ, vừa rồi Thất gia hỏi con nên viết bia mộ cho Tào đại ca và Tương tỷ tỷ thế nào. Phải. Ta nghĩ hai người họ chưa chính thức thành thân, Tương cô nương vẫn còn tấm thân trong sạch,
Không biết là nên gọi khuê danh cô ấy hay nên gọi là Tào phu nhân. Cứ viết Tào phu nhân đi, A Tương sẽ thích thôi. Sư phụ, sư thúc chưa tỉnh sao ạ? Ta đã cho đệ ấy dùng Túy Sinh Mộng Tử.
Ta không biết nên đối mặt với đệ ấy thế nào. Thành Lĩnh, sư phụ mong con thay ta chăm sóc tốt cho sư thúc con, được không? Sư phụ, người muốn đi đâu? Vốn tưởng rằng ta có thể yên ổn từ đây. Có lẽ phiêu bạt chân trời
Mới là số mệnh của ta. Chu trang chủ, huynh rút hết đinh trên người ra rồi sao? Tử Thư, sao huynh có thể đối xử với bản thân thế chứ. Huynh… Chuyện khi nào? Trước đại hội anh hùng. Ta phải hồi phục mười phần công lực mới trả thù cho đệ ấy được.
Còn một chuyện ta phải đi làm là ngăn cản Tấn vương mở kho võ. Chẳng còn lại mấy ngày nữa. Gì mà chẳng còn lại mấy ngày. Sư phụ, người sẽ không chết đâu. Ô Khê, còn cách nào khác không? Huynh xem Tử Thư đi, tinh thần huynh ấy rất tươi tỉnh,
Lập tức trị thương còn kịp không? Ôn công tử… Ôn công tử bị thương chúng ta có thể đi tìm Diệp tiên sinh, ông ấy là cao thủ tuyệt thế, có ông ấy ra tay hộ pháp, Ô Khê trị thương… Không kịp nữa rồi. Ta đã uống thánh dược Nam Cương.
Vậy bọn ta luyện thêm một viên. Ta dốc hết khả năng tìm hết bảo vật trên đời. Tử Thư, thể nào chúng ta cũng có cách thôi. Bắc Uyên, thật sự không kịp nữa rồi. Dù cốc chủ Thần Y Cốc tái thế, làm hết sức mình rồi vẫn phải nghe ý trời.
Nếu số mệnh đã hết thì những việc khác không cần phải miễn cưỡng. Thần Y Cốc. Vẫn còn Âm Dương Sách. Sư phụ, có cách mà. Lấy mạng đổi mạng thôi mà, con đổi mạng mình cho người. Sư phụ, giờ mình đi tìm Âm Dương Sách. Thằng bé ngốc. Con có lòng thế
Sư phụ đã thỏa mãn rồi. Nghe lời. ♪Trời bao la, chuyện đã thành ta vượt qua dòng sông lạnh lẽo♪ ♪Đêm mênh mang, bóng trăng soi chén ngọc nực cười chuyện hoang đường♪ ♪Ai đã hứa với ta cưỡi ngựa chu du khắp chốn giang hồ♪
♪Ai say khắp chân trời, tỉnh mộng chẳng thấy cố hương♪ ♪Dưới Tây Lăng mưa thu lạnh lẽo hôn lên song cửa sổ♪ ♪Mặc người đời căm hận, phỉ báng ta lấy buồn đau đổi lấy cuồng si♪ ♪Gió xuân thổi biếc xanh cả bờ Giang Nam♪
♪Nhưng chẳng xua được lạnh giá trong tim người♪ ♪Chẳng kịp đề phòng, liệu đó có phải ánh sáng của chúng ta♪ ♪Hận vì gặp gỡ muộn màng nhưng may là chưa muộn♪ ♪Chẳng muốn lãng phí thêm bốn mùa hoa nở♪
♪Ngựa gầy gió Tây trên lối cũ đổi lại người bên cầu nước chảy♪ ♪Non sông vạn dặm vạn nhà lên đèn♪ ♪Chuyện cũ như khói sóng đãi cát vàng♪ ♪Mang sương tuyết cả đời mong cùng người nấu rượu pha trà♪ ♪Cho dù núi sông cách trở có người là có ta♪