VIETSUB [Sơn Hà Lệnh] EP08 | Phim võ hiệp cổ trang | Trương Triết Hạn/Cung Tuấn | YOUKU
♪Hỏi đao, hỏi kiếm có thể nào xóa tan hận thù♪ ♪Lo vì hận cũ thù mới lại thêm điều nhiễu nhương♪ ♪Hỏi kế hỏi chiêu đọ xem ai hơn ai♪ ♪Đời người thăng trầm, khó mà lường trước♪ ♪Hỏi đường hỏi lối, non nước xa xôi♪
♪Tri âm nơi đâu, lẻ loi một bóng hình♪ ♪Hỏi mưa hỏi nắng có bao nhiêu tâm sự♪ ♪Nương nhờ ánh trăng, sớm chiều ta bên nhau♪ ♪Hỏi hoa hỏi lá đang độ rực rỡ♪ ♪Đời người vui buồn được mấy đêm xuân♪ ♪Hỏi thu, hỏi đông, tuyết gió căm căm♪
♪Mây màu nhanh tan, tháng năm gian khổ♪ ♪Hoa nở sớm, trời hiểu thấu♪ ♪Trời chớ cười, trời rồi cũng già♪ ♪Giang hồ bé nhỏ, đất trời bao la♪ ♪Người đi rồi, ta cũng lãng quên♪ ♪Hoa rụng tàn, trời hiểu thấu♪ ♪Trời chớ buồn, trời rồi cũng già♪
♪Anh hùng hết thời, năm tháng phù du♪ ♪Người đi rồi, ta cũng lãng quên♪ =SƠN HÀ LỆNH= =Tập 8= Cao bá bá. Triệu bá bá, Thẩm sư thúc. Thành Lĩnh, vẫn quen chứ? Sau này con sẽ ở lại phái Nhạc Dương. Thành Lĩnh, con có bệnh gì không?
Bẩm Cao bá bá, không có ạ. Vậy sao cơ thể lại yếu ớt thế? Đại ca, giờ thằng bé còn nhỏ, bồi dưỡng ngay lúc này vẫn kịp. Không nhỏ nữa rồi. Trên giang hồ ai cũng đồn là phái Kính Hồ đã bị diệt môn
Nhưng chỉ cần vẫn còn Thành Lĩnh thì câu này không đúng. Nhưng Thành Lĩnh, nếu con không thể kế thừa dòng dõi của phụ thân thì Trương gia sẽ thật sự không ai kế thừa nữa. Giao Lưu Ly Giáp cho bá bá. Nào. Đại ca, giờ Thành Lĩnh bị sợ hãi quá mức,
Tạm thời mất trí nhớ, chuyện Lưu Ly Giáp chúng ta bàn tính lâu dài. Gì mà bàn tính lâu dài. Lưu Ly Giáp còn quan trọng hơn tính mạng Ngọc Sâm, quan trọng hơn cả tính mạng chúng ta. Ngọc Sâm khó lắm mới để Thành Lĩnh chạy thoát
Là muốn đem tin tức về Lưu Ly Giáp ra ngoài. Thành Lĩnh, con muốn thấy cha mình và cả nhà chết oan uổng sao? Các người muốn con nói bao nhiêu lần đây, con không biết Lưu Ly Giáp gì hết. Đừng cãi nữa! Mau nói, Lưu Ly Giáp ở đâu?
Thành Lĩnh đừng sợ nhé. Mau nói! Thành Lĩnh, ta biết bao năm qua cha con không qua lại với huynh đệ Ngũ Hồ Minh chúng ta, con không tin bọn ta. Nhưng giờ con không tin bọn ta thì còn tin ai được. Con không có lựa chọn khác đâu.
Đại ca, thằng bé không hiểu chuyện mình có thể từ từ dạy dỗ mà. Ta không dư hơi kiên nhẫn dỗ dành con. Con giao Lưu Ly Giáp muộn một ngày thì trong giang hồ sẽ càng có nhiều người vì thế mà bị hại. Con có biết hay không? Con… con không biết.
Ta… Đại ca, đại ca, đại ca. Thành Lĩnh! Đại ca huynh đừng giận. Hay chuyện Lưu Ly Giáp hôm khác chúng ta lại nói. Lui đi. Mau lui đi. Lui đi. Đại ca ta biết, huynh và Ngọc Sâm hiểu lầm nhiều năm,
Nhưng thằng bé không hiểu, nó có biết tốt xấu là gì đâu. Im đi! Nhị ca thật hồ đồ. Chuyện tứ ca làm đại ca tổn thương sâu sắc, sao huynh còn dám nhắc tới huynh ấy vậy. Đệ mau dàn xếp giúp ta đi. Ta cũng tội thằng bé thôi.
Sau này nó phải sống ở đây mà. Đây cũng là câu nói hồ đồ. Dù đại ca có giận thật thì sẽ trút giận lên một đứa bé sao? Huynh nghĩ đại ca nhỏ nhen quá đấy. Vị huynh đài đây, hôm nay Úy Ninh rơi vào cảnh khốn cùng,
Bèo nước gặp nhau mà huynh còn chi tiền giải vây, tại hạ thật sự áy náy. Ta ở phái Nhạc Dương cách đây không xa, huynh đài có thể chờ ở đây không, tại hạ đi rồi về ngay. Bèo nước gặp nhau chính là duyên. Tiền tài là vật ngoài thân,
Nếu vì thế mà kết giao được bằng hữu thì chẳng phải càng toại nguyện sao. Tại hạ Chu Tự, xin hỏi tên họ thiếu hiệp? Ta… ta họ Tào, tên Tào Úy Ninh, là đệ tử kiếm phái Thanh Phong.
Từ lâu đã nghe nói kiếm phái Thanh Phong chọn đệ tử rất nghiêm ngặt, đồ đệ quý phái ai cũng cốt cách thanh tao, vẻ ngoài tuấn tú, phóng khoáng hào sảng, văn võ song toàn, hôm nay được gặp quả là danh bất hư truyền. Không dám nhận, không dám nhận.
Ta là người vô dụng nhất trong phái. Đừng nói vậy. Gặp gỡ một lần là duyên phận, nếu không chê thì ngồi xuống uống một ly cùng trò chuyện nhiều hơn. – Nào, nào, nào. – Được, được. Chu huynh chất phác thẳng thắn, làm người ta thoải mái dễ chịu.
Chu huynh, chúng ta uống nào, chúng ta uống nào. Nào. Nào, mời huynh. Đuổi hắn đi cho ta. Hắn có thể giúp ta trà trộn vào phái Nhạc Dương. Cứ việc ăn uống tự nhiên nhé. A Tương, tìm Phương Bất Tri ra cho ta. Phương Bất Tri.
Võ công Phương Bất Tri không kém đâu, một cô nương như A Tương… Xem thường cô nương à. Cô nương, cô nương tốt mà, cô nương tốt mà. Hay là… Hay là ta đi cùng cô. Biển người mênh mông biết đâu mà tìm. Chu huynh, ta xin thất lễ nhé.
Không biết hai vị nghỉ chân ở đâu? Ta ắt tới thăm, mời lại bữa này. Kết giao bằng hữu, quan trọng là ở hợp nhau. Không cần đâu. Bọn ta được Triệu Kính đại hiệp mời tới, làm xong việc tự khắc sẽ ghé thăm phái Nhạc Dương.
Không tìm ra túi tiền của ta thì ngươi đừng về nữa. Có chuyện mới nhớ tới, không chuyện là bỏ xó luôn. Tào thiếu hiệp, phiền huynh về phái Nhạc Dương báo một tiếng, mong huynh sớm ngày tìm được túi tiền. Dễ mà, dễ mà. Hẹn gặp lại. Tào gì đấy, huynh theo ta làm gì? Tào… Tào Úy Ninh. Mặc kệ huynh có lý do gì. Theo ta làm gì, lại hết tiền ăn cơm sao? Muốn hỏi mượn ta phải không? Được. Một ngày lãi một phần ba, có được không? Xin lỗi. Lúc trước là ta quá thất lễ.
Cố cô nương, ta đưa cô về phái Nhạc Dương nhé, đồ của công tử nhà cô không mất đâu. Chuyện này giao cho Ngũ Hồ Minh cũng coi như yên tâm. Có phải huynh thường tới Nhạc Dương không? Vậy chắc chắn huynh biết ở đây có gì ngon, thứ gì hay ho nhỉ.
Rõ như lòng bàn tay. Nếu cô nương cho tại hạ một cơ hội theo tháp tùng, ta sẽ đưa cô đi ăn hết Nhạc Dương. Thật muốn đưa huynh về cho họ xem thử. Suốt ngày họ toàn nói ta là thùng cơm đứng nhất, chỉ biết có ăn.
Hôm nay gặp huynh ta mới phát hiện có người còn đam mê ăn uống hơn ta nữa. Đi thôi. Đi, đi. Cô nương, bên này. Chưởng môn kiếm phái Thanh Phong là một lão cáo già sắp thành tinh, sao ổ cáo lại nuôi ra được con thỏ. Sống lâu rồi chuyện lạ gì mà không gặp. Cứ như ai đấy, người phe mình thì lạnh như băng, nói cười giữ kẽ, còn với thiếu hiệp danh môn vừa quen
Thì vui vẻ hòa nhã, tươi cười hớn hở. Ta biết huynh muốn mượn thỏ nghe ngóng tin tức của đồ đệ nhặt ở thành Nhạc Dương. Ta thấy tiểu tử đó làm trò ngu ngốc với A Tương là đã thấy tức. Huynh yên tâm. Ta đã bảo A Tương tương kế tựu kế
Nghĩ cách theo hắn trà trộn vào phái Nhạc Dương, đến gần thay huynh trông chừng đồ đệ ngốc. Sao nào, có chu đáo không? Huynh lấy nhan sắc của A Tương ra dụ dỗ mà được à. Dù gì thì con gái lớn rồi cũng không giữ được,
Giữ kỹ quá là nó thù mình luôn. Vô sỉ. Thì là vì cặp thầy trò vô lương tâm hai người mà. Sao ta cảm thấy mục đích thật sự của Ôn huynh không phải cái này. Huynh không biết chứ gì, sở dĩ ta được gọi là Ôn tốt bụng
Là vì mấy ngày mà không làm việc thiện tích đức thì cả người ta sẽ bứt rứt, lâu ngày sẽ đổ bệnh luôn đấy. Thế nên ta dạo chơi tứ hải tìm việc thiện để làm. Nói vậy Ôn huynh đang làm việc thiện tích đức? Địa ngục không trống thề không thành Phật.
Nhưng giờ trong thành Nhạc Dương đâu đâu cũng là danh môn chính phái, anh hùng hào kiệt. Ôn huynh đi đâu để độ chúng sinh địa ngục đây? Nơi có ánh sáng thì cũng có bóng tối, quỷ hung tàn, oán khí nặng nhất lúc nào cũng đội lốt người,
Ẩn nấp trong biển người mênh mông. Ta đến nơi này là để lột trần lớp da của chúng, để chúng tan thành tro bụi. A Tự, huynh nghĩ đó có phải làm việc thiện tích đức không? Không ngờ, Ôn huynh còn là chính nhân quân tử diệt trừ ma bảo vệ đạo.
Cũng tạm thôi, toàn nhờ người cùng ngành làm nền tôn lên. Trương sư đệ. Trương sư đệ, từ từ thôi. Ta nhớ đường về chỗ ở của mình, tự đi là được, không phiền sư huynh tiễn đâu. Không được. Sư phụ đã nói đệ là khách quý,
Ra vào phải có người đi cùng. Vậy sao? Ta là khách hay phạm nhân? Đệ! Sao thế? Tạ Vô Dạng, hai người cãi gì vậy? (Tạ Vô Dạng – đệ tử phái Nhạc Dương) Sư tỷ, ta đang định đưa Trương sư đệ tới viện cho đệ tử đời thứ hai
Nhưng đệ ấy không muốn ai đi chung. Ta biết rồi, đệ đi trước đi. Thành Lĩnh giao cho ta. Vâng. Thành Lĩnh đệ đệ, dạo này thành Nhạc Dương hơi rối loạn, cha sợ đệ gặp chuyện, đến ta cũng không được ra ngoài kìa.
Có phải cha ta nói năng hung hãn quá dọa đệ không? Ở chung với cha ta lâu rồi là đệ sẽ biết thật ra ông ấy miệng cứng lòng mềm, chứ bình thường ông ấy thương chúng ta lắm. Thành Lĩnh, phái Nhạc Dương giản dị quen rồi,
Có thể không được đẹp như nhà đệ nên bọn ta sắp xếp cho đệ ở đây. Sau này có chuyện gì thì cứ việc nói với tỷ tỷ. Được, là tỷ tỷ không đúng, Thành Lĩnh nhà ta không phải là trẻ con, thành người lớn rồi. Sư tỷ, Tào Úy Ninh đại ca tìm tỷ. Ừ ta biết rồi. Vâng. Các huynh đệ ở đây cũng tầm tuổi đệ,
Sau này chăm chỉ luyện võ cùng họ. Mọi người đến đây lát. Đây là Thành Lĩnh đệ đệ, sau này xin giao đệ ấy cho mọi người chăm sóc. Vâng, sư tỷ. Sau này ở đây chăm chỉ tập võ nhé. Kiểu như hắn một đòn cũng không chịu nổi. Ừ đó.
Mấy phát chắc ngã luôn. Nên là truy bắt Phương Bất Tri phải tốn chút thời gian. Dạo này thành Nhạc Dương cũng không yên bình lắm, một cô gái như Cố Tương cô nương ở ngoài một mình rất bất tiện. Với lại Chu công tử và Ôn công tử
Cũng là bạn của Triệu đại hiệp, không lâu nữa họ sẽ tới phái Nhạc Dương gặp mặt. Thế nên ta nghĩ nếu Tiểu Liên tỷ có thể châm chước để Cố Tương cô nương vào ở được không? Nếu đã là bạn của Úy Ninh thì tất nhiên chẳng có gì bất tiện cả.
Vậy thì đành để Cố cô nương chịu thiệt ở trong viện của ta được không? Cảm ơn Tiểu Liên tỷ. Cảm ơn. Muội muội tốt, đừng khách sáo với ta. Bạn của Úy Ninh cũng là bạn của ta. Sư tỷ, sư phụ bảo tỷ chuẩn bị đồ bái tế. Sắp tối rồi,
Sao lúc này lại bái tế? Chuẩn bị theo quy cách nào? Sư phụ muốn đưa tiểu sư đệ Trương gia đi bái tế bia Ngũ Hồ. Được. Vậy muội đưa Cố cô nương tới viện của ta trước đi, ở gian phòng phía Tây. Vâng. Muội muội tốt, ta xin cáo từ nhé.
Có chuyện gì cứ việc nói với sư muội ta. Được. Nói với Úy Ninh cũng được. Kẹo hồ lô đây. Kẹo hồ lô đây. Khách quan đi thong thả. Mời ngài vào. Ôn huynh, bảo trọng. Sao vậy? Ta còn việc khác phải làm. Từ biệt ở đây vậy. Sau này…
Huynh đi đâu ta sẽ đi cùng. Ôn huynh còn phải diệt trừ ma bảo vệ đạo, cứu độ chúng sinh địa ngục mà. Chúng sinh địa ngục sống vui vẻ ở đó bao nhiêu năm cũng không vội gì lúc này. Vậy thì ta thấy khó hiểu đấy.
Sao Ôn huynh cứ theo ta mãi vậy? Không phải huynh luôn cho ta đi theo đó sao? Làm người quan trọng là phải sống theo ý mình, đâu ra lắm câu hỏi thế. Vậy ta hỏi huynh, vì sao huynh cứ mãi đi theo Thành Lĩnh? Phải, là ta cố chấp.
Ta biết huynh lo cho tình cảnh của Thành Lĩnh ở Ngũ Hồ Minh. Ta đã cho A Tương đi theo rồi đấy thôi. Bọn cáo già đó thành tinh rồi, không lòi đuôi ra nhanh vậy đâu. Cái ta lo không chỉ có Ngũ Hồ Minh.
Giờ trong giang hồ có bao nhiêu thế lực nhằm vào Thành Lĩnh. Vừa nãy ta bắt chuyện với tiểu nhị trong quán, hỏi xem hắn có gặp kẻ học võ nào không giữ quy tắc không, hắn nói thật sự có một nhóm. Người giống quan phủ xuất hiện ngoài thành.
Đang ban ngày mà, ai lại thả đèn trời thế. Thiên Song sắp bố trí hành động ở đây. Người giống quan phủ là Thiên Song. Ta tới phái Nhạc Dương xem thử. Chủ nhân. Chủ nhân, may mà ngài chưa đi xa. Nha đầu, sao mà về nhanh thế?
Không sao, cứ nói thẳng đi. Ta trà trộn vào phái Nhạc Dương rồi. Nha đầu giỏi đấy, tiểu tử ngốc sao rồi? Thì ta đến báo tin gấp cho ngài đây. Cao Sùng nói muốn đưa tiểu tử ngốc đi bái tế bia Ngũ Hồ gì đó. Ta không hiểu nổi, sắp tối rồi
Còn gì để bái tế đâu. Đêm hôm… Ngươi về trước đi. Trăm năm trước tổ tiên bọn ta ở rừng trúc bắt chước tam kiệt vườn đào kết bái năm huynh đệ khác họ. Họ đồng tâm hiệp lực, giúp đỡ lẫn nhau, gầy dựng môn phái, thu nhận đệ tử mới có Ngũ Hồ Minh hôm nay. Dựng bia ở đây là muốn nói với hậu nhân trước có nghĩa cử cao đẹp của Ngũ Hồ, sau có liên minh thiên hạ. Con à, nếu con kế thừa vị trí chưởng môn của phụ thân mình, (Trương Ngọc Sâm) sau này tên con cũng sẽ khắc sau bia,
Đời đời được con cháu kính ngưỡng. Có người nói với ta con không có tố chất làm chưởng môn, cũng có người nói với ta con không đảm đương nổi trọng trách này, mong là ta ở Ngũ Hồ Minh tìm một đệ tử xuất sắc làm con thừa tự của Trương gia
Thay con gánh vác trách nhiệm. Nhưng Cao mỗ không đồng ý. Dù thế nào con mới là huyết mạch Trương gia. Cao bá bá, người là minh chủ, người cứ làm chủ hết là được. Sơn Nhi. Yêu Chi. – Sư phụ. – Sư phụ. Cao minh chủ, chúng ta lại gặp nhau rồi.
Hàn thống lĩnh, không ngờ lại dùng chiêu đê hèn thế muốn ép Cao mỗ tuân theo sao? Cao minh chủ, tại hạ muốn hóa chiến tranh thành hòa bình, ông giao cô nhi Trương gia cho ta, ta thả họ ra, không thì… Không thì sao?
Cung nỏ là vũ khí trọng yếu của quốc gia, không được làm của riêng. Tấn vương muốn tạo phản sao? Cao minh chủ, ông đừng lo lắng thay các quý nhân nữa. Ông giao đứa bé cho ta thì nó còn sống được, không đưa thì
Ngày này năm sau chính là ngày giỗ của các người. Muốn đưa Thành Lĩnh đi trừ phi ta chết. Cao minh chủ, đừng tưởng ta chỉ nói chơi hăm dọa, không dám ra tay. Thiên Song gì cũng biết, dù hôm nay ta có giết hết các người
Thì vẫn có thể tìm ra chân tướng Lưu Ly Giáp. Gặp ma sống rồi. Trình Giảo Kim nhảy đâu ra thế. Huynh làm gì đấy, điên rồi sao? Huynh kệ đi. Trang bị cung nỏ cần có thời gian, ta đi đánh lạc hướng đợt bắn đầu, chờ khi họ lắp tên
Huynh đi bắt tên cầm đầu. Không được. Mũi tên nhanh và mạnh, sức người không kháng cự nổi. Dù võ công huynh có cao chăng nữa cũng không địch lại. Quân tử bỏ mình vì tri kỷ, ta mạo hiểm vì huynh có là gì. Ta đánh lạc hướng, huynh bắt người. Dừng tay!
Còn không thả người ra. Thả người. Hai huynh đệ đây là… Cao minh chủ đừng kết thân nữa, còn không đi thì đợi người ta lấy kiệu lớn tám người khiêng tiễn sao? Đại ân không cảm tạ bằng lời, sau này gặp lại. Đi.
Tiểu đại nhân, phiền ngài đi với bọn ta một chuyến. Bỏ đại nhân của bọn ta ra! Lui xuống. Lui xuống hết. Họ không làm gì ta đâu. Nói đúng, ta không dây vào các người nổi. Lát nữa ắt sẽ trả đại nhân đây về nguyên vẹn.
Mau lui xuống, bảo vệ cung nỏ. Chờ ta. Đi thôi. A Tự, hôm nay huynh nợ ân tình lớn lắm đấy. Tiểu đại nhân, tự mà liệu cặp mắt mình đi. Người bắt ngài đi là ta, sao cứ nhìn huynh ấy mãi thế? Trang chủ. Trang chủ, thật sự là ngài.
Vừa nãy khi thấy Lưu Vân Cửu Cung Bộ ta đã tưởng mình hoa mắt. Trang chủ, sao ngài lại xuất hiện ở đây? Sao ngài không dịch dung? Vết thương của ngài sao rồi? Ta giấu đầu hở đuôi bao nhiêu năm là đủ rồi. Anh Nhi, xin lỗi.
Ta biết ngươi sẽ nhận ra ta. Lúc cấp bách phải linh động, cũng dễ bề cho ngươi ăn nói với thuộc hạ. Mạng của Hàn Anh là ngài cho, chỉ cần một câu nói của trang chủ Hàn Anh xin vào dầu sôi lửa bỏng, quyết không từ nan.
A Tự à, hay là ta lánh đi lát. Trước tiên là chim sẻ cơ quan và Túy Sinh Mộng Tử của Thiên Song, sau lại có đệ tử phái Nhạc Dương dùng mật mã Thiên Song truyền tin. Ta tưởng mọi việc là nhằm vào ta,
Không ngờ Thiên Song đang tìm Lưu Ly Giáp. Phải, kể từ khi tin Kính Hồ sơn trang bị diệt môn truyền tới Tấn Châu thì ta đã được phái tới Giang Nam để điều tra sự thật về bài ca dao. Đó chỉ là lời đồn giang hồ,
Sao có thể tác động Thiên Song ra tay chứ? Thứ cho Hàn Anh không biết. Ta chỉ biết Đoàn Bằng Cử vô cùng xem trọng Lưu Ly Giáp, gần như là phải có bằng được. Nếu trang chủ cần, ta có thể nghĩ cách âm thầm điều tra. Không được.
Lúc nãy ta mạo hiểm xuất hiện khiến ngươi lâm vào cảnh hiểm nguy đã là bất đắc dĩ rồi. Người vì ta vào Thiên Song đã không còn nhiều nữa, ngươi sống tiếp thật tốt đã là hết sức trung thành với ta rồi. Tiểu đại nhân.
Đại nhân, ngài là bạn của trang chủ, gọi ta Hàn Anh là được. Tiểu đại nhân, vừa nãy ngài đòi cô nhi của Trương gia từ Cao Sùng là sao thế? Kiếm phái Kính Hồ bị hủy bởi tay Quỷ treo cổ, Lưu Ly Giáp nên ở trong tay Quỷ Cốc mới đúng,
Vì sao phải làm khó một đứa bé của Trương gia? Đại nhân có điều không biết, Thiên Song cài gián điệp ở kiếm phái Kính Hồ, mật thám tận mắt thấy người của Quỷ Cốc lần lượt hành hạ giết chết ba cha con Trương gia, ép họ giao ra Lưu Ly Giáp.
Trương Ngọc Sâm đến chết cũng không khuất phục nên Lưu Ly Giáp chắc chắn là rơi vào tay đứa con út Trương gia chạy thoát. Đám cáo già trong giang hồ rất giỏi đánh hơi, dù không biết điều này, lúc trước Quỷ Cốc ở Tam Bạch sơn trang
Ý đồ bắt cóc Trương Thành Lĩnh cũng đồng nghĩa với ám chỉ vụ của kiếm phái Kính Hồ chưa chấm dứt. Trang chủ, ngài có gì căn dặn? Thật ra Trương Thành Lĩnh với trang chủ của ngài… Lão Ôn. Trang chủ, Trương Thành Lĩnh là người quen của ngài?
Thứ tội cho Hàn Anh không biết. Ta nhất định nghĩ cách… Không cần. Sau khi ngươi về thì cứ xem như chưa gặp ta, hành xử như thường. Chỉ là đừng vội ra tay. Nếu ta đoán không sai, Ngũ Hồ Minh chắc chắn sẽ ép Trương Thành Lĩnh giao ra Lưu Ly Giáp
Mà nhất định là trước đại hội anh hùng. Mây màu tan, Lưu Ly vỡ. Đây lẽ nào là Lưu Ly Giáp trong truyền thuyết? Nhưng kẻ đó đeo nó đi ngông nghênh giữa phố chẳng lẽ là tên ngốc? Gặp ma rồi. Sao thế này? Vừa Thiên Song, vừa trang chủ,
Rốt cuộc ta đã đi theo một nhân vật thế nào vậy? Vừa nãy đa tạ nhé. Huynh trả lời câu hỏi của ta trước. Vậy nên một người có chức vụ cao trong Thiên Song sao lại chạy tới Việt Châu phơi nắng? Vui chung với dân à?
Ta đã rút khỏi Thiên Song rồi. Lão Ôn, ta nợ huynh một ân tình. Ân tình thì không nợ, huynh nợ ta lời giải thích. A Tự à A Tự, huynh muốn ta tin là huynh vì ba đồng bạc mà làm tới mức này sao?
Trương Thành Lĩnh rốt cuộc có quan hệ gì với huynh? Lời hứa của ta với ông chèo thuyền ở Việt Châu đã xong, chỉ là thấy đứa bé này quanh mình đầy rẫy nguy cơ, ta không thể nào bỏ mặc làm ngơ. Cứ xem như làm việc thiện vậy. Có lẽ…
Có lẽ sau này đi gặp Diêm Vương có thể giảm bớt cực hình rút gân lột da. Kết giao đời đời mà lừa gạt gian trá, bèo nước gặp nhau lại phó thác tính mạng. Thú vị, thú vị. Cơ mà A Tự,
Huynh hoàn toàn không có quan hệ gì với Ngũ Hồ Minh đúng không? Huynh hỏi vậy lẽ nào có thù với Ngũ Hồ Minh? Nói tới đây ta cũng có một câu muốn hỏi huynh. Hôm đó Kính Hồ sơn trang diệt môn huynh xuất hiện trên đảo chỉ là trùng hợp?
Không phải trùng hợp đâu. Thì ta đi theo huynh mà. Không phải huynh nói giang hồ có duyên sẽ gặp lại sao. Còn ta không muốn ngồi chờ duyên phận trời cho, tất nhiên là phải chủ động chút. Ta xem huynh là bạn nên mới hỏi thẳng. Huynh xem ta là bạn.
Chúng ta cùng nhau vào sinh ra tử bao nhiêu lần rồi mà huynh chỉ xem ta là bạn. Ôn Khách Hành à Ôn Khách Hành, xem ra ngươi phải cố gắng thêm rồi. Sao huynh không hỏi ta xem huynh là gì? Kệ huynh xem ta là gì. Đi thôi, mau xuống núi nào.
Là tri kỷ. Xét khắp nơi xem. Bị độc chết. Mọi người cẩn thận, đừng tùy tiện lục đồ trong nhà, cẩn thận độc còn sót lại. – Vâng. – Vâng. Cao sư huynh, mau xem đi, đồ trên bàn có phải tang vật không? Phương Bất Tri rất gian xảo,
Ai mà lợi hại vậy, tìm ra hắn trước cả chúng ta. Ngài ghé nữa nhé. Dưa hấu đây, dưa vừa to vừa ngọt. Dưa hấu đây. Dưa hấu, vừa to vừa ngọt. Khách quan thử đi, dưa vừa to vừa ngọt. Miếng nào ngọt nhất? Đây, miếng này ngọt. Lấy miếng to đi.
A Tự. Ngọt lắm. Khách quan, ngài… ngài chưa trả tiền ạ. Cái này. Được, cảm ơn. Ăn không? Đa tạ. Đi thong thả. Rốt cuộc huynh ăn đủ chưa? Sao cứ như trẻ con lần đầu được ra chợ vậy. Huynh có muốn tìm túi tiền và ngọc bội của mình nữa không?
Không tìm ra thì khỏi tìm nữa, có sao đâu. A Tự, huynh muốn ăn thử món chè không? Ta còn bảo hắn thêm hai thìa nước đường đó. Đâu phải tiêu tiền của huynh. Huynh biết tận dụng hầu bao của ta thật. Đừng nhỏ mọn vậy mà.
Dù sao ta cũng cứu đồ đệ ngốc của huynh còn gì. Đâu có xem là làm ăn lỗ. Ai muốn làm ăn với huynh? Trả tiền đây. A Tự. Cho ta tiêu tiền của huynh đi mà. Không lỗ đâu. Huynh chịu vì ba đồng của ông già kia
Mà bán mạng đi trăm dặm, giờ ta chỉ tiêu có tí tiền của huynh. Cùng lắm sau này ta mặc huynh sai bảo được không? Được thôi. Vậy xin huynh lượn xa ra chút. Được, huynh đi đâu ta đi đó. (Cẩm Diên Phường) Xem đi, xem đi, gánh xiếc từ Tây Vực tới,
Cơ hội tốt ngàn năm khó gặp. A Tự, huynh xem biểu diễn của Tây Vực chưa? Sao phải cắt đôi mỹ nữ? Biến ra người sống, một xâu tiền vào cửa. Đảm bảo ngạc nhiên rớt hàm. Đi, xem thử nào, ta chưa xem bao giờ.
Đi nào, không chừng Phương Bất Tri ở trong đó. Đi. Nào, mời hai công tử vào trong. Phong tình dị vực đúng là độc đáo. Tiếng đàn này… Cứ xem hắn muốn làm trò gì đi. Hay, hay, hay. Hay, hay, hay. (Mây màu tan, Lưu Ly vỡ) Cung chúc đại hội anh hùng Ngũ Hồ Minh (Quỷ núi Thanh Nhai buồn cùng ai?) sắp diễn ra. Xin dâng lên mười đầu người để bày tỏ tâm ý của Quỷ Cốc. Mau, bắt chúng lại. Ngụy sư đệ. Các vị hương thân phụ lão, mọi người đừng hoảng sợ. Chuyện này phái Nhạc Dương ta ắt sẽ tra rõ ràng. Có Cao minh chủ đích thân tra xét,
Bọn ta nhất định sẽ bắt kẻ ác ra trừng trị. Mọi người không phải sợ. Phái Nhạc Dương ở bản địa còn oai phong hơn quan phủ nữa. Che chở cho một phương bình an. Cao minh chủ còn chưa đắc đạo phi thăng mà, sao cứ nói như thành thần tiên rồi đấy.
Phái Nhạc Dương canh phòng nghiêm ngặt, tuần tra phố không ngừng, trong thành lại có biết bao nhân sĩ võ lâm, không ngờ Quỷ Cốc còn gây ra động tĩnh lớn thế. Giờ thì vả mặt đau điếng rồi. Thể diện của Cao minh chủ đã mất hết.
Quỷ Cốc chịu bỏ bao công sức chỉ để dập oai phong của phái Nhạc Dương, huynh có tin không, đây chỉ là bắt đầu thôi. Lùi lại, lùi lại, lùi lại. Lo cho đồ đệ nhặt kia sao? Ta lấy đâu ra đồ đệ. Lại nữa, huynh mạnh miệng với ta làm gì.
Hay mình mượn cơ hội đi ôn chuyện cũ với Triệu Kính, vừa hay tiện thể chiêm ngưỡng chút thiết phán quan Cao Sùng che chở một phương. Sư phụ. Ngụy… Ngụy sư đệ… Con trai Vân Ca của ta, cha nhất định sẽ trả thù cho con. Quỷ Cốc trời đánh,
Bọn ác ma ruột gan thối nát, lão Sa này thề không đội trời chung với các ngươi. Lý nào lại thế, lại dám ngông cuồng đến vậy. Ta thấy Quỷ Cốc không tự lượng sức rồi. Sao, ác quỷ núi Thanh Nhai có hung tàn cỡ nào
Cũng dám đối địch với cả võ lâm ư? Nhưng chúng đã làm rồi! Đại ca, huynh đừng nóng. Quỷ Cốc làm việc bất nghĩa ắt tự diệt. Đại ca, huynh đừng nóng giận hại thân. Ngu đệ xin thề, chắc chắn khiến Quỷ Cốc trả lại gấp mười. Gấp mười.
Đây là mối nhục to lớn, Cao mỗ mà không thể san bằng Quỷ Cốc thì còn mặt mũi gì sống trên đời nữa. Đúng, đúng, minh chủ nói đúng. Nợ máu trả bằng máu, san bằng Quỷ Cốc. Nợ máu trả bằng máu, san bằng Quỷ Cốc.
Nợ máu trả bằng máu, san bằng Quỷ Cốc. Xin hai vị thiếu hiệp chờ lát. Đa tạ. Ôn huynh đệ, Chu huynh đệ. Triệu đại hiệp, lâu ngày không gặp vẫn khỏe chứ? Thất lễ không đón từ xa. Thẩm đại hiệp. Bọn ta đang đi tìm hai người khắp nơi,
Hai người lại tự đến nhà. Thẩm đại hiệp đang tìm ta? Ôn mỗ được quý mến mà sợ hãi đó. Đừng giả vờ nữa. Tam Bạch sơn trang gặp chuyện bất trắc, hai người lại không từ mà biệt là sao? Thất lễ, thất lễ.
Tại hạ thấy quý minh liên tục gặp sự cố, hiển nhiên là không tiện chiêu đãi khách nên biết điều mà đi trước. Trước khi ta đi có để lại giấy nhắn đó nhé. Sao Thẩm đại hiệp lại trách móc? Nói nghe hay nhỉ. Đêm hai người đi
Sơn trang của nhị ca ta đã bị trộm, hai người có gì muốn nói? Không có gì để nói. Triệu đại hiệp, chẳng lẽ quý trang bị trộm lại muốn đổ lên đầu Ôn mỗ sao? Tất nhiên sẽ không, đều là hiểu lầm. Đây là người có ơn với Ngũ Hồ Minh,
Sao đệ tùy tiện nghi ngờ được chứ. Có ơn. Đại ca, là Ôn công tử đây cứu Thành Lĩnh ra khỏi kiếm phái Kính Hồ, không ngại vất vả đưa tới phủ ta. Ân tình này thực sự không hề nhẹ. Ôn công tử quen Cao mỗ sao?
Thiết phán quan Cao Sùng tiếng tăm lừng lẫy, biết ngài chẳng có gì lạ, nếu được ngài biết thì mới xem là vinh dự. Không biết Cao minh chủ có quen tại hạ? Xin lỗi, Cao mỗ không quen Ôn công tử. Ôn công tử,
Cậu làm sao mà quen tứ đệ ta, Trương Ngọc Sâm? Cảm tạ cậu và Chu tiên sinh hộ tống ngàn dặm. Ân tình này Ngũ Hồ Minh xin ghi nhớ. Sao lão Ôn hơi khác thường. Huynh ấy có quan hệ gì với Cao Sùng?
Tại hạ cũng không có vinh hạnh quen biết Trương đại hiệp, làm việc nghĩa, duyên phận thôi. Hôm nay bọn ta ghé thăm vốn là định thăm thằng bé Thành Lĩnh, nào biết có vẻ là đến không đúng lúc. Không biết Thành Lĩnh đều ổn cả chứ?
Thành Lĩnh không khỏe, đang nghỉ ngơi, không tiện gặp khách. Thành Lĩnh bệnh à. Có nặng không? Hay bọn ta đi thăm nhé. Ôn công tử, tên họ đầy đủ của cậu là… Tại hạ Ôn Khách Hành. Ôn công tử, vẫn chưa hỏi công tử bái sư môn phái nào.
Không dám nói là bái sư, chỉ là chút công phu nhập môn thô thiển của gia phụ, tự luyện bừa vậy thôi. Xin hỏi lệnh tôn là cao nhân phương nào mà dạy ra được thiếu niên anh hùng thế này? Gia phụ là một thường dân, không hiểu đạo đối nhân xử thế,
Không được xem là cao nhân. Thậm chí ông ấy còn chẳng được xem là người thông minh. Mà nay gia phụ đã qua đời nhiều năm, các vị đại hiệp quý nhân nhiều việc, làm gì còn nhớ một nhân vật như thế chứ. Sư phụ, không hay rồi sư phụ.
Sư phụ, giết người, lại giết người rồi. Không thấy có khách ở đây sao. Hoảng cái gì? Sư phụ, khi Cao sư huynh tuần tra phố lại phát hiện một thi thể, đã khiêng tới ngoài cửa rồi. Biết rồi. ♪Trời bao la, chuyện đã thành ta vượt qua dòng sông lạnh lẽo♪
♪Đêm mênh mang, bóng trăng soi chén ngọc nực cười chuyện hoang đường♪ ♪Ai đã hứa với ta cưỡi ngựa chu du khắp chốn giang hồ♪ ♪Ai say khắp chân trời, tỉnh mộng chẳng thấy cố hương♪ ♪Dưới Tây Lăng mưa thu lạnh lẽo hôn lên song cửa sổ♪
♪Mặc người đời căm hận, phỉ báng ta lấy buồn đau đổi lấy cuồng si♪ ♪Gió xuân thổi biếc xanh cả bờ Giang Nam♪ ♪Nhưng chẳng xua được lạnh giá trong tim người♪ ♪Chẳng kịp đề phòng, liệu đó có phải ánh sáng của chúng ta♪
♪Hận vì gặp gỡ muộn màng nhưng may là chưa muộn♪ ♪Chẳng muốn lãng phí thêm bốn mùa hoa nở♪ ♪Ngựa gầy gió Tây trên lối cũ đổi lại người bên cầu nước chảy♪ ♪Non sông vạn dặm vạn nhà lên đèn♪ ♪Chuyện cũ như khói sóng đãi cát vàng♪
♪Mang sương tuyết cả đời mong cùng người nấu rượu pha trà♪ ♪Cho dù núi sông cách trở có người là có ta♪