[Member Premiere] Cuộc Sống Gia Đình Nhỏ – Tập 01 | Trần Hiểu & Đồng Dao | WeTV

    ♪Anh muốn cứ tựa vào vai em như lúc này♪ ♪Xuyên qua lớp rèm♪ ♪Lặng lẽ tận hưởng ánh hồ quang trong bộ lọc♪ ♪Giống như cuộc sống của hai ta♪ ♪Cần học cách pha màu và dàn trải ánh sáng♪ ♪Anh muốn được nắm tay kề vai sát cánh bên em♪

    ♪Nhìn thấu lời nói dối của thời gian♪ ♪Phá bỏ bức tường cản trở trong tâm trí♪ ♪Tựa như linh hồn của hai ta♪ ♪Cần học cách gìn giữ nó luôn thanh thản♪ ♪Đường phố tấp nập, thời gian vụt nhanh♪ ♪Bóng hình đong đưa, ánh đèn đường le lói♪

    ♪Câu chuyện chỉ vừa mới bắt đầu♪ ♪Cuộc sống nhỏ của chúng ta còn dài♪ =Cuộc Sống Gia Đình Nhỏ= =Tập 01= Đây là thời đại có nhịp độ nhanh chóng mặt, từ Bắc Kinh bay đến Lhasa chỉ cần bốn tiếng. Tàu cao tốc đạt tốc độ 350 km/h,

    Con người dường như đã thích nghi với tốc độ này, mọi thứ đều rất vội vã. Vội vàng vượt qua, vội vàng đến nơi, vội vàng yêu nhau, vội vàng tạm biệt. Cuộc sống ở thành phố lớn, mỗi ngày từ sáng đến tối mệt mỏi bôn ba.

    Xử lý hàng tá email dồn dập, trả lời tin nhắn hoặc nghe điện thoại bất cứ lúc nào, đối phó với những cuộc họp thường nhật liên miên. Không có thời gian nghỉ ngơi, không có lúc nào rảnh rỗi. Đời người dường như chỉ có một nút bấm, tua nhanh.

    Chúng ta mệt mỏi và bận rộn, lo âu và hạnh phúc. Chúng ta không có thời gian suy nghĩ, không có thời gian ghi nhớ. Cuộc sống chúng ta dường như được tua nhanh 1,5 lần. Cuộc sống được tua nhanh 1,5 lần rất nhanh, rất rực rỡ,

    Cũng khiến chúng ta đương đầu trong mệt mỏi, không thể bình tâm. Chúng ta có cần chậm lại không? =Cuộc Sống Gia Đình Nhỏ= (Cuộc Sống Được Tua Nhanh 1,5 Lần) Anh Đường, anh muốn đến phòng tranh sao? Lúc này đang nghỉ trưa, tôi không có ở đấy.

    Hay là anh qua trễ chút đi. Lát nữa tôi sẽ về đó. Vâng. A lô. Sếp Khương. Đang nghỉ trưa mà, tôi ở ngoài có chút việc. Anh nói đi, cứ nói. Cuộc họp bắt đầu sớm sao? Đúng vậy, tôi đang gặp khách hàng. Một vị khách quan trọng.

    Tôi sẽ qua đó sớm nhất có thể. Ai nấy đều nói là… ♪Núi Nghi Mông đẹp♪ ♪Ngọn núi Nghi Mông đó♪ ♪Đẹp tuyệt vời♪ ♪Nước cao lương trong xanh♪ Lần đầu gặp mặt, em như vậy có hơi sỗ sàng không? Em có thể sỗ sàng thêm chút nữa. ♪Gió thổi qua đồng cỏ♪

    ♪Ngọn núi xanh♪ A lô, sếp Khương. Tôi biết. Tôi về ngay. Anh Đường, cà phê tôi xay thủ công. Mời anh uống thử. – Cảm ơn. – Không có chi. Cố Mạt Lị này cũng thật là, khách lớn như anh Đường đến sao có thể để anh chờ được chứ. Anh Đường, thành thật xin lỗi.

    Tôi nhận được điện thoại của anh là đã chạy về đây ngay. Hôm nay tôi hơi vội, làm mau lên. Vâng, tôi chuẩn bị ngay. Anh Đường, có câu này tôi không biết có nên nói hay không. Bức tranh Cố Mạt Lị bán cho anh định giá hơi cao đó.

    Bức tranh năm ngoái của Trần Kỳ Vinh so với thị trường hiện tại đã rớt giá khoảng 32%. Ngoại trừ được đẩy giá lên thì làm sao tăng nhanh vậy được chứ. Anh hiểu mà. Không phải nói họp sao? Sao phòng họp không có ai hết vậy?

    Sếp Khương có chút chuyện nên đi rồi. Bảo là lát nữa sẽ nói chuyện riêng với anh. Lỗi, latte nhiều sữa nhiệt độ thường. Cảm ơn sếp Chu. – Mike, cà phê cold brew của cậu đây. – Cảm ơn sếp Chu. Tiểu Bạch, phô mai dừa muối biển, ít đá 30% đường.

    Sếp Chu, để bọn tôi làm cho. Sếp Kình Thảo, anh chu đáo quá đi mất. Gu của mỗi người chúng tôi, anh đều nhớ chính xác luôn. Quả nhiên là người đàn ông 37 độ trong truyền thuyết. Đàn ông 37 độ là sao? Lúc nào cũng ấm áp, tinh thần luôn ổn định,

    Biết cách chăm lo cho mọi người, lại không quá nhiệt tình hay lố lăng. Còn nhớ tất cả ngày kỷ niệm với nửa kia, và vị trà sữa đồng nghiệp hay uống. Hai vị hoạ sĩ Kiều Gia Phong và Khang Vân đều do tôi quản lý phụ trách,

    Tôi đã theo họ rất nhiều năm. Tôi đảm bảo với anh, tranh của họ trong vòng ba đến năm năm nhất định có khả năng lên giá khá tốt. Nhất là bức “DụcVọng” của Khang Vân, về bố cục, phong cách, màu sắc đều vô cùng độc đáo. Mina.

    Anh Đường, thành thật xin lỗi đã để anh chờ lâu. Không sao. Tác phong đừng quá khó coi. Anh Đường, đây là hợp đồng của anh, là mẫu tiêu chuẩn, anh xem nếu không có vấn đề gì thì có thể ký tên. Được. Thưa bà, bà tìm ai? Cố Mạt Lị. Mạt Lị.

    Bà nội Khả Khả, sao mẹ đến đây? Mẹ tìm con có việc. Mẹ ra ngoài chờ con chút đi. Con đang ký một hợp đồng rất quan trọng. Hợp đồng quan trọng đến đâu cũng không bằng chuyện mẹ tìm con, đi. Ơ kìa, ơ, bà nội Khả Khả, mẹ làm gì vậy?

    – Mẹ… – Cô Cố. Tôi thật sự rất bận, hay là cô xử lý xong việc nhà, hôm khác chúng ta hẵng ký. Hôm khác ký đi. Không phải đâu anh Đường. Anh chờ tôi một chút. Xin lỗi, xin lỗi. Con qua đây. Có gì thì nói ở đây đi. Con nhìn đi,

    Cả xấp hoá đơn khách sạn, con có muốn giải thích không? Đây là chuyện riêng của con, sao mẹ lục đồ con chứ? Mẹ lục đồ con sao? Mẹ không giặt đồ cho con thì sao phát hiện mấy thứ này được. Con đi khách sạn với ai? Mẹ nói chuyện gì kỳ vậy?

    Mẹ nói chuyện kỳ sao? Con là vợ của con trai mẹ, là mẹ của cháu gái mẹ, con lén lút sau lưng con trai mẹ đi khách sạn với người khác. Con giải thích đi, vậy là sao? Vậy mẹ nghe cho rõ đây, người đi khách sạn với con

    Chính là Chu Kình Thảo, đứa con trai cưng của mẹ, chồng hợp pháp của con. Mẹ hài lòng chưa? Không thể nào. Có nhà mà hai đứa còn đi khách sạn, đã vậy còn 800 tệ một lần. Con lừa ai vậy? Ai tin chứ? Không phải, con… Anh Đường.

    Còn chưa nói xong, con quay lại đây. Con nói cho rõ đi. Nhất định phải nói cho ra nhẽ. Về hỏi con trai mẹ đi. Anh Đường. Xin lỗi, xin lỗi. Anh đừng tức giận nha. Cố Mạt Lị tuyệt đối không thể đại diện cho

    Thái độ phục vụ của phòng tranh chúng tôi. Anh không thể vì cô ta mà không mua tranh của phòng tranh chúng tôi được. Hơn nữa, biệt thự mới của anh có phòng khách to như vậy, sao có thể thiếu một bức tranh đẳng cấp đi kèm chứ.

    Tôi mua bức “Dục vọng” của cô. Chuẩn bị hợp đồng đi. Bây giờ tôi nói chuyện thứ hai. Tôi xin thông báo, theo sắp xếp thì từ ngày mai Tiểu Bạch sẽ sang nhóm hai. Chị Đỗ của nhóm hai sẽ điều qua đây. Tiểu Bạch, cậu còn trẻ, đầu óc nhanh nhạy, nhiều ý tưởng, sau khi qua đó, tôi hy vọng cậu sẽ tiếp tục phát huy. Chờ tôi một lát. Được thăng chức luôn. Thất tình rồi. Giờ thì hay rồi. A lô, mẹ. Chu Kình Thảo, con về nhà ngay cho mẹ. Ơ kìa, con đang họp mà. Họp gì chứ, kiếm tiền làm gì. Con kiếm bao nhiêu

    Cũng không đủ cho cô vợ hoang phí của con xài đâu. Về đây. Nào, con trai. Nào qua đây, tự con xem đi, xem đi. Chúng ta có phải gia đình giàu có gì đâu. Mẹ và bố con chắt chiu từng đồng mua cho hai đứa cái nhà.

    Hai đứa bây thì hay quá, đi ra khách sạn, hai tiếng 800 tệ. Hai đứa coi tiền như cỏ rác thật đấy à? Là con trả tiền đi khách sạn. Tiền của ai cũng không thể lãng phí như vậy. Mẹ không lãng phí tiền sao?

    Nếu hôm nay mẹ không đến phòng tranh quậy thì con đã không mất hợp đồng. Con oán trách mẹ đúng không? Hôm nay mẹ vốn định kéo con ra ngoài nói, chẳng phải con bắt mẹ nói trước mặt đồng nghiệp con sao? – Con… – Mẹ nói con hay, nói đến cùng,

    Là do hai đứa đi khách sạn. Sau này chúng ta thống nhất vậy đi, thứ sáu hàng tuần, mẹ dắt Khả Khả ra ngoài, hai đứa cứ việc bung xoã trong nhà. Dù sao mẹ cũng còn muốn ẵm cháu trai, hai đứa sinh đứa thứ hai đi. Lại còn sinh đứa thứ hai?

    Mẹ hù ai vậy? Hai tiếng. Hai tiếng đủ chưa? Đây là vấn đề thời gian sao? Con không làm chuyện lén la lén lút, trong nhà có người ngoài, con không quen. Con nói ai là người ngoài? Mẹ là người ngoài đúng không? Sáu năm đó Cố Mạt Lị.

    Mẹ giặt đồ, nấu cơm, trông con cho hai đứa suốt sáu năm, làm bảo mẫu cho hai đứa. Bây giờ mẹ thành người ngoài đúng không? Vậy mẹ không xem con như người ngoài sao? Mẹ thấy xấp hoá đơn khách sạn thì nghi ngờ con ngoại tình. Ngày nào mẹ cũng nói

    Bố mẹ tiết kiệm dè sẻn để mua nhà. Khi đó bố mẹ con cũng nói mà, họ sẵn sàng góp tiền để mua căn nhà to hơn. Bố mẹ đâu có chịu. Tại sao chứ? Chính vì không muốn viết tên con vào sổ đỏ. Bây giờ thì sao? Cả nhà bốn người

    Sống trong cái hộp quẹt này, không thể đảm bảo sinh hoạt vợ chồng bình thường tối thiểu. Chất lượng cuộc sống kiểu gì vậy? Mẹ nói con hay, con đừng có suốt ngày lôi cái chuyện sổ đỏ không có tên con ra nói. Trên sổ đỏ có tên con hay không

    Không liên quan gì tới việc hai đứa đi khách sạn hết. Con đây là ngựa. Con vốn dĩ đã ngựa. Nếu không phải do con ngựa, sao Kình Thảo có thể rớt khỏi danh sách miễn thi cao học, sao mất hộ khẩu Thượng Hải được.

    – Con ngựa sao? Sao lại là con ngựa chứ? – Không phải tại con ngựa sao? Được rồi, được rồi, đừng cãi nhau nữa, mẹ. Chẳng phải đã nói không lôi chuyện cũ sao. Chúng ta tuỳ việc mà xét. Bất kể thế nào thì hôm nay

    Mẹ cũng không nên đến quậy ở phòng tranh của Mạt Lị. – Mẹ không có quậy, mẹ đi tìm nó… – Mẹ đi thì đi, còn đem cả xấp hóa đơn khách sạn đến đó. Mẹ muốn sao chứ? Mẹ nói xem sau này đồng nghiệp sẽ nghĩ gì về cô ấy,

    Sẽ nghĩ sao về người chồng như con. Mặt mũi con hôm nay thật là… Cô ấy còn chưa làm gì cả. Cho dù cô ấy có làm gì sai thật, mẹ cũng phải chờ sau khi cô ấy về, giải thích trực tiếp với mẹ đúng không? Ông bà ta có câu mà,

    Không bới chuyện xấu trong nhà ra ngoài. Bới xấu gì chứ? Anh ví dụ mà vợ. Anh biết hôm nay mẹ anh đến đó, cộng thêm bây giờ em vắng mặt, sếp Trần chắc chắn sẽ nổi nóng với em, nhất định sẽ bất mãn về em.

    Bây giờ em nên lập tức về đó, giải thích với sếp Trần cho rõ ràng. Cố gắng giành lấy hợp đồng đó về. Đâu phải em muốn về đâu. Con kéo áo lên đi. Con không kéo. Ơ… – Kình Thảo, con… – Mẹ ơi.

    – Con xem vợ con kìa. – Mẹ đừng nói nữa. Con hiểu, con hiểu. Bớt giận, bớt giận. Mẹ. Đi ra đi. Người ta nói đúng lắm, có vợ là quên mẹ, nói con đó. Bênh vợ con chằm chặp. Mẹ, mẹ đổi góc độ suy nghĩ thử đi,

    Nếu Mạt Lị là con gái mẹ, từ nhỏ ở nhà là cô công chúa nhỏ, sau khi kết hôn thì cuộc sống đi xuống hẳn, nhà lớn thành nhà nhỏ, còn sinh con đẻ cái cho con, cả nhà ba thế hệ chen chúc trong căn nhà một phòng ngủ này,

    Mỗi ngày còn phải ngủ giường tầng… Thỉnh thoảng tụi con đi khách sạn chẳng phải là lẽ thường tình sao? Chu Kình Thảo à, điều kiện gia đình chúng ta là vậy, ban đầu có ai cầu xin nó lấy con đâu. Mẹ nói con hay, làm gì có con dâu nào như nó,

    Chẳng có lòng biết ơn gì hết. Mỗi ngày nó đi sớm về trễ, có bắt nó làm việc nhà gì chưa? Không hề. Mẹ nói nó một câu, nó cãi mẹ mười câu. Mẹ à, Mạt Lị hay nói với con, thật ra trong lòng cô ấy rất cảm ơn mẹ đến giúp.

    Chu Kình Thảo à, con còn bênh nó nữa. Sao con nghe lời nó quá vậy? Nó bảo con làm gì thì con làm nấy. Nó bảo đi khách sạn con cũng đi. Hai tiếng 800 tệ. Mẹ nói con hay, chuyện này mà để bố con biết thì đánh gãy chân con đó.

    Đúng là bùn loãng không thể trát tường, trát tới mệt mỏi luôn. Thôi mà, thôi mà mẹ. Đừng giận nữa mà. Mẹ đâu có rảnh giận. Đã mấy giờ rồi. Còn chưa mua đồ ăn nữa. Mẹ nói con biết Chu Kình Thảo, lát con gọi cho Mạt Lị,

    Bảo nó tự đi đón con. Mẹ không làm ô sin cho các con nữa. Nếu không nhờ tôi tùy cơ ứng biến, ra sức cứu vãn, đề cử tranh của tôi cho anh Đường thì chúng ta đã mất khách hàng lớn này rồi. Cướp khách mà còn ăn nói hùng hồn thế,

    Cô đúng là nhân viên sale vàng đấy. Lại cần tôi phải cướp à? Rồi, rồi, rồi. Không phải. Cô làm phòng tranh y hệt cái chợ vậy, mang chuyện cãi nhau trong nhà đến phòng tranh, khách của chúng ta cũng chạy hết rồi. Sếp Trần,

    Tuy phòng tranh chúng ta không công khai cấm cướp khách, nhưng không làm những chuyện âm hiểm như giật khách của người khác là sự ăn ý ngầm giữa những quản lý chúng ta. Mina vi phạm quy tắc, anh xem làm sao đi. Mạt Lị, cô không xử lý tốt việc nhà,

    Làm phòng tranh rối tung như cái chợ, đây là vấn đề của cô. Mina cũng chỉ muốn giữ khách. Bây giờ làm phòng tranh rất khó, mỗi năm tiền thuê nhà hàng triệu tệ, các cô đừng phá từ bên trong nữa được không? Thế sau này còn cần quy tắc nữa không?

    Tôi nói cô nghe, tôi không cần biết gì hết, chỉ cần làm được việc là được. Tôi cần thành tích rồi tính đến quy tắc sau. Livestream Kim Ánh là điểm tăng trưởng dịch vụ mới của công ty, cần được hỗ trợ. Leader các team đang ở đây

    Có ai tình nguyện đi Kim Sơn? Kim Sơn xa như vậy, ai muốn đi chứ. Đúng vậy, làm từ không tới một là khó nhất. Làm tốt thì là đúng chức trách nhưng làm không tốt thì kiểu gì cũng hứng trách nhiệm. Khai hoang thì vất vả đấy,

    Nhưng khi đã thành công rồi thì chắc chắn sẽ được khen thưởng. Không ai chủ động à? Thế tôi chọn đấy nhé. Kình Thảo, cậu đi Kim Sơn được không? Sếp Khương, hôm nay tình huống đặc biệt, tôi phải xin nghỉ đi đón con. Đi đi, đi đi.

    Hôm nay là ngày tốt gì vậy? Sao bố lại đến đón con? Hôm nay à? Hôm nay là ngày bố con. Ngày bố con? Ngày bố con là gì? Ngày bố con là bố và Khả Khả sẽ ở cạnh nhau ngày này, bà và mẹ đã phê chuẩn rồi.

    Bố con mình ở cùng nhau, muốn làm gì thì làm, muốn ăn gì thì ăn. Tuyệt vời quá. (Sếp Khương) PPT của livestream Chiến Mã – phải gửi tôi trước 0 giờ. – Là mẹ ạ? Không phải, đi, đi ăn món ngon. Anh về rồi à? Anh xin lỗi vì chuyện hôm nay, em đừng để bụng. Không sao. Anh còn phải làm PPT nữa, em ngủ trước đi. Em pha cà phê cho anh, anh xem còn nóng không. Ngủ ngon. Anh cũng ngủ sớm đi, đừng thức muộn quá. Biết rồi. Ngủ ngon. Ngủ ngon. Cô Lý, cô có biết Tiết Phong không? Đúng, đúng, đúng, là anh ấy. Tôi mới ký với anh ấy. Nếu cô có hứng thú với tác phẩm của anh ấy, chúng ta hẹn gặp đi, tôi sẽ giới thiệu cho cô. Chị Mạt Lị, anh rể đến rồi.

    Đừng khách sáo với tôi nhé, đủ hết. Cảm ơn anh rể. Mina, của cô này. Cảm ơn anh rể. Trong túi, cứ lấy tự nhiên nhé, của mọi người hết, đừng khách sáo. Được rồi, anh rể. Đồ ngọt cho mấy cô gái này. – Được. – Sao anh lại tới đây?

    Đúng lúc anh đang làm việc gần đây, tiện qua đây thăm em. Anh rể đẹp trai thế, lại còn chiều vợ, chị Mạt Lị có phúc quá. Bình thường thôi. Anh rể có anh em gì không? Đồng nghiệp cũng được. Bạn của anh rể chắc chắn là uy tín,

    Giới thiệu cho bọn tôi đi. Đúng đấy anh rể, có con gái không? Con gái thì khỏi đi, không có. Các cô có yêu cầu gì về điều kiện, hình tượng của đàn ông, cứ nói với chị Mạt Lị, tôi tìm chuẩn luôn cho các cô.

    – Cảm ơn anh rể. – Cảm ơn anh rể. Trong điện thoại tôi có không ít ảnh, có muốn xem trước không? Đi thôi, anh làm được không đấy? Tôi có nhiều lắm. – Chào anh rể. – Tạm biệt. Anh rể thường xuyên đến nhé. Thường xuyên đến nhé. Cảm ơn chồng,

    Chuyện ở phòng tranh còn phải để anh giải quyết giúp em. Chuyện của em là sao? Mẹ anh gây chuyện, anh xử lý là đúng rồi, không thể để vợ anh chịu ấm ức. Vả lại quà chiều cũng không tốn kém, họ ăn uống rồi,

    Sau này không thể bàn tán sau lưng em nữa. Anh đứng giữa em và mẹ anh khó xử lắm đúng không? Em khó, anh cũng khó, mẹ anh cũng không dễ. Dạo này anh đang nghĩ, Khả Khả cũng lớn rồi, không cần mẹ anh kè kè suốt ngày nữa.

    Hay là ba người chúng ta tự sống thử xem. Thật à? Tốt quá rồi, em đã muốn vậy từ lâu rồi. Quyết định vậy nhé. Em nói chuyện với mẹ anh cho. Nếu anh nói với mẹ anh, chắc chắn mẹ anh sẽ buồn đấy,

    Bà sẽ nghĩ con trai và con dâu cùng phản bội bà ấy. Để anh nói cho, dù gì cũng là con ruột. Cho dù bà ấy chửi anh vô ơn thì trong lòng cũng sẽ không so đo với anh. Được, thế lúc đó em sẽ mua ít quà cho bố anh, mẹ anh,

    Dì cả anh, dì ba anh, đến lúc đó mua cho mẹ anh mang về hết. Túi lớn túi nhỏ xách theo hết thì bất tiện lắm. Anh nghĩ chẳng thà đưa mẹ anh một bao lì xì là thực dụng nhất. Anh không hiểu. Tiền phải có, nhưng quà cũng phải có.

    Hơn nữa còn phải mua nhiều. Anh nghĩ xem, mẹ anh xách túi lớn túi nhỏ về, bạn bè họ hàng mà hỏi sẽ oai bao nhiêu. Nếu vậy bà ấy sẽ nghĩ bà ấy rất được coi trọng ở chỗ con cái. Được, vợ anh ngày càng hiểu chuyện rồi.

    Em không phải người vô lương tâm đâu. Mẹ anh chăm con giúp chúng ta thật sự đỡ cho chúng ta rất nhiều việc. Hai chúng ta không vướng bận con cái, thời gian cũng khá là tự do, có thể yên tâm làm việc. Em vẫn rất biết ơn bà vì điều này.

    Nhưng cái giá phải trả là xích mích không ngừng, mẹ anh kêu ca, em cũng tủi thân. Cho nên việc khách sạn này là một thời cơ, nên dứt thì dứt kẻo hậu họa khôn lường. Đừng chơi nữa, xem đi. Cháu phải nghe lời bà, cháu phải ăn đi,

    Ăn xong rồi chơi, nghe lời. Ăn đi. Chào bố ạ. Chào buổi sáng Khả Khả. Mẹ, con muốn bàn một việc với mẹ. Chẳng là… con nghĩ bây giờ Khả Khả cũng lớn rồi, dần dần quen với cuộc sống nhà trẻ rồi, cho nên con và Mạt Lị muốn thử xem

    Có tự chăm sóc con được không? Có ý gì? Không phải, ý… ý con là… nhà chúng ta cũng nhỏ, bốn người nhà ta chen chúc với nhau cũng bất tiện. Bây giờ việc đi lại cũng tiện lợi rồi, từ quê lên đây cũng chỉ mất mấy tiếng.

    Nếu Khả Khả nhớ ông bà, con sẽ dẫn nó về thăm bố mẹ. Được rồi, mẹ hiểu rồi con trai, mẹ hiểu rồi. Những năm qua mẹ giặt quần áo, nấu cơm, làm ô sin cho các con, Khả Khả lớn rồi, mẹ vô dụng rồi đúng không?

    Muốn đuổi mẹ đi rồi đúng không? Không phải. Khả Khả, con qua bên kia ăn đi. Đi, nào. Đây, ngồi đây ăn. Mẹ, con thật sự không có ý đó. Con biết những năm qua, mẹ giặt giũ, nấu cơm, chăm con giúp bọn con thật sự rất vất vả.

    Mẹ chăm sóc bố con xong phải chăm sóc con, bây giờ lại chăm sóc cả Khả Khả. Con nghĩ giờ cũng đến lúc cho mẹ nghỉ ngơi, hưởng phúc rồi. Mạt Lị. Con ra đây đi. Mạt Lị, đây là ý của con đúng không? Là bọn con bàn bạc với nhau.

    Đúng, cái chính là ý của con. Không, con thật sự nghĩ giặt quần áo, nấu cơm, chăm trẻ dễ thế à? Không dễ, tất nhiên là không dễ, mấy chuyện này bọn con đều biết. Nhưng con và Kình Thảo là bố mẹ Khả Khả, bọn con phải học cách tự chăm con chứ.

    Nếu hai đứa con làm không xuể thì sẽ thuê giúp việc theo giờ. Giúp việc theo giờ, con có biết bây giờ thuê giúp việc bao tiền một giờ không? Tám mươi tệ. Các con kiếm được vài đồng bạc còn không đủ cho mình con tiêu nữa. Kiểu gì cũng có cách mà.

    Vậy thì bọn con cũng phải học cách sống cuộc sống của mình chứ. Được. Sống cuộc sống của các con. Con trai, mua vé cho mẹ đi. Ngày mai mẹ sẽ về quê. Đúng rồi, mấy hôm nay mẹ vẫn thấy hơi khó chịu,

    Hôm nay con đưa mẹ đến bệnh viện kiểm tra đi. Hôm nay là cuối tuần, Khả Khả không cần đi nhà trẻ, để Mạt Lị chăm nó là được. Không phải, mẹ, cuối tuần phòng tranh của cô ấy rất bận, sao chăm Khả Khả được?

    Hay là con dắt Khả Khả đi bệnh viện cùng mẹ. Bệnh viện là chỗ nào hay lắm hả? Trẻ con không được đi. Mẹ, hôm nay con có thể đến phòng tranh cùng mẹ. Con ăn no chưa? Nào, nào, nhanh. Ăn nhanh lên. Thật sự cảm ơn anh rất nhiều, anh Đường.

    Cảm ơn anh đã đồng ý cho chúng tôi tiếp tục triển lãm “Dục vọng”. Anh yên tâm, đợi xong triển lãm lưu động lần này, chắc chắn tôi sẽ gói cẩn thận cho anh rồi tự mang qua. Mẹ, con vẽ tranh ở đây. Ở đây à? Cũng được,

    Mẹ để giá vẽ ở đây cho con nhé. Con ngồi đây vẽ ngoan. Khả Khả, hôm nay mẹ rất bận, con ngồi ngoan ở đây vẽ, đừng chạy lung tung. Mẹ ở ngay kia, lúc nào con cần tìm mẹ thì cứ gọi mẹ, biết chưa? Mẹ đi làm đi, Khả Khả sẽ ngoan.

    Đây, cặp sách của con. Nhớ uống nhiều nước nhé. Mẹ đi đây. Tạm biệt mẹ. Tạm biệt. Bức tranh này đẹp quá. Đây là một bức tranh phỏng theo. Tất nhiên, tranh phỏng lại mà đẹp thì cũng có giá trị sưu tầm nhất định.

    Phu nhân của tác giả Vermeer hoàn toàn không hiểu về nghệ thuật, cho đến một ngày có một nữ hầu tên Griet bước vào cuộc đời của Vermeer. Ngày qua ngày, hai người nảy sinh tình cảm, có sự va chạm vào nhau trong linh hồn. Nhưng tất cả chuyện này

    Bị phu nhân của Vermeer phát hiện và yêu cầu đuổi Griet ra khỏi nhà. Trước khi đi, Vermeer hy vọng Griet có thể trở thành nhân vật chính trong tranh của mình nên mới có bức tranh “Thiếu nữ đeo hoa tai ngọc trai” này. Mẹ, đến giờ đi khám rồi.

    Còn chưa làm cơm trưa nữa. Giờ mới mấy giờ đã chuẩn bị cơm trưa, con lấy số khám chuyên gia cho mẹ rồi. Con giục cái gì? Cố Mạt Lị. Mày làm gì đấy? Ai cho mày đụng vào bức tranh này? Mày nói đi, ai cho mày đụng vào tranh?

    Cô làm gì đấy Mina? La hét với trẻ con làm gì? Đây, cô xem đi. Cô xem chuyện tốt con gái cô làm đi. Khả Khả, sao… sao lại thế này? Con cũng không biết tại sao nữa. Con chỉ thấy bức tranh này rất đẹp nên lại xem,

    Sau đó không biết ai đụng vào con nên thành thế này. Bịa đi, nào, mày bịa chuyện tiếp đi. Giỏi thật đấy. Tôi chưa thấy đứa trẻ con nào mưu mô như vậy. Cô ghen tị việc anh Đường mua tranh của tôi chứ gì.

    Nhưng cô cũng không thể sai khiến một đứa bé nhỏ như vậy làm hỏng tranh được. Có ai dạy con như cô không? Cô đừng ăn nói xằng bậy. Con gái tôi làm gì sai, tôi thay con bé xin lỗi cô. Con bé làm hỏng tranh thì tôi sẽ đền. Cô đền á?

    Đây là chuyện tiền bạc sao? Chuyện này ảnh hưởng đến danh dự của tôi với khách hàng và họa sĩ, còn cả thành tích của tôi nữa. Cố Mạt Lị, có ai như cô không? Cô đưa đứa bé đến phòng tranh, đưa đến đây rồi cô lại không trông chừng con bé.

    Bây giờ xảy ra chuyện thế này, cô còn châm chọc tôi phải không? Thôi được rồi, cô đừng nói nữa. Tôi đền cô. Bức tranh này 60.000 tệ đúng không? Tôi đền cô 80.000 tệ đủ chưa? Cô đưa số tài khoản cho tôi, bây giờ tôi sẽ chuyển cho cô ngay. Để ngày mai tôi chuyển cho cô. Ý cô là sao? Bức tranh này tôi mua. Không, anh gì ơi, anh không hiểu rõ tình hình ở đây. Đây là một bức tranh bị làm hỏng rồi. Tôi biết. Hôn lễ sẽ bắt đầu ngay bây giờ. Xin mời cô dâu chú rể vào lễ đường. – Anh Đào. – Anh làm gì vậy? Anh là ai vậy? – Anh làm cái gì vậy? – Tôi nói cho anh biết, cú đấm này

    – Anh làm gì vậy? – tôi đánh thay cho Mạt Lị. Giang Hải Đào, anh vừa quen Mạt Lị, vừa vớ được người con gái nhà giàu khác. Có phải tiền đi du học nước ngoài anh cũng kiếm được rồi không? Rốt cuộc anh có phải đàn ông không?

    Chuyện này liên quan gì đến anh? Tôi nói cho anh biết, bây giờ Cố Mạt Lị là bạn gái tôi. Hôm nay anh không xin lỗi cô ấy thì đừng mơ tổ chức được hôn lễ này. Mạt Lị, anh xin lỗi. Mỗi người đều có gu thẩm mỹ khác nhau về tranh.

    Huống hồ tôi nghĩ, trên đời này không có thứ gì là hoàn hảo. Có lúc sự thiếu sót cũng là một nét đẹp đặc biệt. Giống như những nét bút thêm vào này cũng trở thành một phần của bức tranh “Dục vọng” vậy. Tôi thấy rất đẹp. Xin lỗi, thưa anh.

    Tôi có quy tắc nghề nghiệp. Tranh bị hỏng chúng tôi sẽ không bán cho khách. Tôi sẽ liên lạc ngay với Khang Vân xem cô ấy có sửa được tranh hay không. Tôi cũng sẽ nói lại tình hình một cách chân thực cho anh Đường, hy vọng anh ấy thứ lỗi.

    Để xem anh ấy có chấp nhận không. Tiểu Du, Tiểu Hân, – các cô giúp tôi dọn dẹp một chút nhé. – Vâng. Đi theo mẹ. Bảo cô bỏ 80.000 tệ mua một bộ quần áo rách cô có bằng lòng không? Anh gì ơi, vừa rồi tôi nghe

    Cách hiểu của anh về tranh rất đặc biệt. Anh có tiện cho tôi xin WeChat của anh không? Không tiện. Con nói thật với mẹ, những gì con vừa nói là thật sao? Là thật ạ. Mạt Lị, đã lâu không gặp. Đã lâu không gặp.

    Em có tiện kết bạn WeChat với anh không? Không tiện. Mẹ ơi, chú này là ai vậy? Chào cháu. Đi thôi. Nào. Mẹ, sao mẹ lại nghĩ ra làm mấy món này? Hồi nhỏ có một lần sinh nhật con, con thích ăn mấy món chiên này. Hồi đó dầu ăn đắt lắm,

    Mẹ tiếc không nỡ làm cho con ăn. Mẹ chỉ nấu cho con một bát mì trường thọ, khiến con tức giận cả ngày không đếm xỉa đến mẹ. Chắc con vẫn còn nhớ chứ? Sau này, mẹ muốn tìm cơ hội nấu cho con ăn một lần.

    Thực ra lúc đó mẹ thấy rất có lỗi với con. Con thấy đấy, bỏ lỡ hết lần này đến lần khác, mãi không nấu được cho con ăn một lần. Hôm nay có cơ hội bù đắp thôi mà. Mẹ vẫn còn nhớ sao? Con cảm ơn mẹ. Mẹ mau ăn đi,

    Chúng ta còn phải đến bệnh viện nữa. Mẹ không đi bệnh viện đâu. Mẹ không bị bệnh. Mẹ chỉ không thoải mái trong lòng thôi. Mẹ cố ý để Mạt Lị trông Khả Khả sao? Đúng vậy. Mẹ cố ý để nó trông con bé một chút. Mẹ phải để nó biết

    Chăm trẻ con vất vả thế nào. Cả con nữa, con và nó cùng nhau nghĩ cách để mẹ về quê chứ gì? Căn nhà này là mẹ và bố con mua. Mẹ chăm con cho con suốt sáu năm, bây giờ mẹ là cái gì? Rau thừa, rác rưởi đúng không?

    Các con có thể vứt bỏ mẹ rồi chứ gì? Các con muốn qua cầu rút ván, ăn cháo đá bát chứ gì? Không phải đâu mẹ, bọn con nghĩ mẹ đã lớn tuổi, cũng nên nghỉ ngơi rồi. Bọn con cũng sợ mẹ mệt. Hơn nữa,

    Con với Mạt Lị sớm muộn cũng phải có cuộc sống riêng chứ. Các con có cuộc sống riêng? Con nghĩ sống dễ dàng như vậy sao? Người vợ mà con lấy không phải một người phụ nữ có thể sống chung được. Mẹ nói con nghe, nó mà không sửa

    Cái bệnh công chúa ưa nuông chiều đó đi thì người thiệt là con đấy, con trai ạ. Con nghĩ về nó mà xem. Nó từng gọi mẹ là mẹ chồng, bà nội Khả Khả, nhưng nó đã bao giờ gọi mẹ là mẹ chưa? Cái này mẹ không tính toán.

    Nó thích gọi thế nào thì gọi. Mẹ chỉ nghĩ cho con thôi. Trong lòng cô ấy có khúc mắc gì, mẹ còn chưa rõ sao? Năm xưa lúc mẹ và bố muốn mua nhà, kiên quyết không dùng tiền của nhà Mạt Lị, tại sao vậy? Chẳng phải vì mẹ muốn

    Ngôi nhà này chỉ đứng tên một mình con sao? Như vậy rõ ràng là đề phòng cô ấy. Không phải đề phòng, con sai rồi. Con là một thằng đàn ông, con biết chứ? Bố mẹ con mua nhà cho con, chỉ đứng tên con là để con đứng ngay thẳng trước mặt nó.

    Hôm nay mẹ không nói lời thừa thãi, chúng ta hãy đặt mình vào hoàn cảnh của nhau. Mẹ hy vọng hai đứa có thể yêu thương nhau cả đời đến đầu bạc răng long. Ngộ nhỡ, ngộ nhỡ có điều gì bất trắc, căn nhà này có đứng tên nó

    Thì chẳng phải chúng ta sẽ mất cả chì lẫn chài sao con? Đúng là càng nói càng vô lý. Có lúc sự thiếu sót cũng là một nét đẹp đặc biệt. Em đừng buồn nữa. Em đã cố gắng hết sức rồi. Chẳng phải họa sĩ đó đã đồng ý giúp sửa lại tranh sao? Chẳng phải khách hàng cũng đồng ý đợi sau này xem xét rồi mới quyết định sao?

    Nếu thực sự không ổn, anh giúp em đền số tiền này. Kình Thảo, em vô dụng, em đầu hàng. Chúng ta vẫn không rời xa được mẹ anh. Hay là đừng bảo mẹ anh đi nữa. Tại anh. 57,2 mét vuông, từ hai người ở thành bốn người ở. Đã bảy năm rồi,

    Chỗ ở nhỏ, mâu thuẫn sẽ càng nhiều. Hay là chúng ta đổi căn nhà khác rộng hơn đi. Đổi. Hồi nhỏ tôi không thể hiểu được tại sao người lớn hay cãi nhau vì chuyện nhà cửa. Bây giờ tôi hiểu rồi. Vì cuộc hôn nhân của tôi,

    Vì cuộc sống tươi đẹp phía trước của tôi, tôi nhất định phải có căn nhà của riêng mình. Bây giờ, tôi phải bắn phát súng chuyển nhà đầu tiên. =Cuộc Sống Gia Đình Nhỏ= (Đại chiến chuyển nhà) Chào buổi sáng ạ. Đừng cho Khả Khả mặc bộ này, màu sắc không hợp.

    Mẹ thấy hợp mà. Kình Thảo, Kình Thảo. Tối nay tan làm hai đứa về nhà sớm đấy. Sao vậy mẹ? Hôm nay mẹ đưa Khả Khả ra ngoài đi dạo, bảy rưỡi về. Đã nói trước là hai tiếng rồi, hai đứa liệu mà tranh thủ thời gian.

    Mẹ, chuyện này mẹ đừng quản lý có được không? Sao mà mẹ không quản cho được? Phàm là chuyện tiêu… Phàm là chuyện tiêu tiền mẹ đều phải quản lý. Hai tiếng của hai đứa là 800 tệ. Hai đứa mà còn dám đi đặt phòng,

    Con có tin mẹ đến khách sạn con đặt phòng làm con mất mặt không? Khả Khả, ăn xong chưa? Ăn xong rồi ạ. Vậy chúng ta đi nhà trẻ nhé. Đi thôi. Uống nhiều nước vào nhé. Vâng ạ. Tạm biệt bố, tạm biệt mẹ. – Tạm biệt. – Tạm biệt.

    Tạm biệt, tạm biệt. Đi thôi. Để bà mở cửa, đi thôi. Tranh thủ thời gian nào. Chồng ơi, anh xem cái này này. Hai bến tàu điện ngầm, chi nhánh trường tiểu học trọng điểm đang xây dựng. Hơn nữa giá hiện tại của căn hộ dự án chỉ cần 53.000 tệ.

    Được, em thấy ổn là được. Chúng ta phải nói rõ ràng. Lần này bán nhà, anh thuyết phục bố mẹ anh, em đi vay tiền bố mẹ em. Lần này chúng ta đổi nhà rộng hơn. Anh là ông chủ, em là bà chủ, bố mẹ chúng ta đều là khách, anh hiểu không?

    Không gian có thể cùng sử dụng, nhưng quyền lên tiếng thì không được nhường. Cho dù vợ không bỏ một đồng nào thì vợ cũng là bà chủ. Cứ như anh nhiều tiền lắm ấy. Sao vậy anh? Em đợi một lát. Không phải chứ, anh sợ mẹ anh theo dõi thật à?

    Chắc là không đâu. Đến đây còn phải bắt taxi, chắc bà ấy không nỡ bỏ tiền đâu. Đợi sau này chúng ta mua nhà to thì chúng ta sẽ không cần đến khách sạn đặt phòng nữa. Đúng vậy. Hôm nay anh sẽ đăng bán cái nhà nhỏ đó luôn.

    ♪Chẳng ai dễ dàng đoán được♪ ♪Lý do ta trưởng thành♪ ♪Luôn ước thời gian quay trở lại♪ ♪Mọi trắc trở lùi xa♪ ♪Có thể mãi giữ chặt♪ ♪Mọi thứ có được thuở ban sơ♪ ♪Khoảnh khắc ngọt ngào ấy♪ ♪Có thể mãi không lìa xa♪ ♪Tận cùng của hạnh phúc♪

    ♪Sẽ luôn có người đưa tay ra trước♪ ♪Luôn muốn làm người đầu tiên lên được bờ♪ ♪Rồi mới níu giữ♪ ♪Đằng sau những lời đay nghiến♪ ♪Là một hình dáng khác của dịu dàng♪ ♪Chỉ là lại khác xa♪ ♪Những gì trong tưởng tượng♪ ♪Chẳng cần mượn buông tay♪

    ♪Để chứng minh rằng mình có♪ ♪Đầy đủ sự tự do♪ ♪Thỏa mãn nhu cầu của trưởng thành♪ ♪Không cần dùng nỗi lo âu♪ ♪Để thể hiện mong muốn sâu trong cõi lòng♪ ♪Sự dịu dàng dũng cảm♪ ♪Chữa lành vết thương bị xát muối♪ ♪Không cần dùng gào thét♪

    ♪Để làm cái cớ yêu sâu đậm♪ ♪Cảm xúc chân thật nhất♪ ♪Đến từ sự dịu dàng của nhau♪ ♪Không cần rơi nước mắt♪ ♪Để chấm dứt cảm giác tội lỗi giây phút này♪ ♪Lời níu giữ phút chia ly♪ ♪Đã sớm ngập tràn nơi song cửa♪