Nhân Viên Tài Năng Đổng Đổng Ân Tập 08 | Phim Ngôn Tình Cổ Trang Ngọt Ngào | iQIYI Vietnam

    [Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] ♫Muốn chào mời anh nói xem♫ [Nhân Viên Tài Năng Đổng Đổng Ân] ♫Anh có dám đến không♫ [Tập 8] Miếng đầu tiên dành cho bên A tốt nhất. Bóc có tiến bộ hơn lần trước rồi.

    Đổng Đổng Ân, mày không được mê muội bởi sắc đẹp. Tỉnh táo lên nào. Tỉnh táo lên. Anh tưởng em chỉ muốn thực sự yên tĩnh nên anh mới không làm phiền em. Rõ ràng là em ngoại tình trước, em còn đề nghị chia tay mà.

    Một tháng không liên lạc thì không phải là chia tay rồi à? Tôi không thể hẹn hò người đàn ông khác sao? Anh tưởng không có ai cần tôi chắc? Anh tưởng bọn mình chỉ đang chiến tranh lạnh. Cuối cùng anh vẫn đến tìm em còn gì?

    Thế mà em lại ở bên một thằng khác… Không đúng. Vậy đây chỉ là hiểu lầm sao? Em tưởng anh đang bạo lực lạnh em nên em mới đi tìm thằng khác. Có phải hiểu lầm không còn ý nghĩa gì nữa không? Chúng ta đã chia tay rồi, chúng ta không hợp nhau.

    Lộc Khả Vi này không nhắc chuyện cũ, mọi chuyện chỉ nhìn về phía trước. Mã Thành Thư, bất cứ ai cũng có thể có cơ hội với tôi, riêng anh thì đừng có hòng. Thôi thôi, đừng cãi nhau nữa. Đi, đi thôi. Tại sao anh lại không có? Anh không có đấy.

    Thôi, thôi. Sao lại có người như anh ta nhỉ? Rõ ràng là bạo lực lạnh, anh ta lại nghĩ là chiến tranh lạnh. Phải, anh ta lạnh lùng, anh ta vô tình. Anh ta vô cớ gây sự. Chúng ta không thèm chấp anh ta. Ân Ân,

    Có phải vừa rồi mình kích động quá không? Bây giờ nghĩ lại thấy mất mặt quá. Đứng trước tình cảm kích động cũng là chuyện bình thường thôi. Dù có thế nào mình cũng đều ủng hộ cậu. Chị em vẫn tốt hơn. Tốt hơn nhiều so với bọn đàn ông thối tha.

    Đàn ông thối tha. Ôm cái nào. Được rồi, đừng giận nữa. Không thèm chấp anh ta. [Kem New Zealand] Tôi lấy cái này, vị muối biển phô mai. Đừng giận nữa. Ăn miếng bánh ngọt đi. Cảm ơn. Cuối tuần sau cô có rảnh không? Tôi muốn mời cô ăn cơm. Được thôi.

    Ba mươi tám tệ một cái đấy. Chắc chắn là ngon. Lấy thêm cái nữa là hơn 80 rồi. Tôi khao. Được, vị hoa quả. Cảm ơn. Chào cô. Giá bên chỗ chúng tôi là 899 tệ một người. Tổng cộng các cô có mười người. Tính tổng là 8990 tệ.

    Xin hỏi các cô quẹt thẻ, tiền mặt hay quét mã QR? Chúng tôi có voucher giảm giá của bên cô. Mỗi người được giảm 99 tệ. [Voucher giảm giá] Để tôi. Vậy thì ngại lắm. Đã nói là Tám Hai chúng tôi chiêu đãi mọi người rồi. Cô nói thật vẫn đáng yêu hơn.

    Vậy… vậy tính cả voucher giảm giá này nữa. Tiết kiệm cho sếp được đồng nào hay đồng ấy, đúng không? Sếp Uông đi đâu rồi? Nói thật đi, có phải định chuẩn bị căn phòng này cho tôi và Lâu Uyên không? Đừng… đừng nói vậy, Tào Nhã. Cậu như này…

    Đừng có lắp ba lắp bắp thế nữa, vô ích thôi. Tiểu Nhã, đừng động vào nữa. Làm thế nào đây? Tôi ngủ với bạn gái cũ của anh em chí cốt của mình. Tôi gửi tin nhắn cho Lâu Uyên đây. – Cậu nói cái gì? – Cầm lấy. Cầm lấy.

    Không cần đợi nữa, bọn tôi đi cùng nhau rồi. Cậu xem. Lát nữa mình đi ăn trưa nhé? Ăn cái gì mà ăn? Ăn cái gì mà ăn? – Đừng đừng. – Ăn cái gì mà ăn? Tào… Tào Nhã. Lão Kha. Ở đây ít xe buýt. Nếu mọi người không chê

    Thì ngồi xe tôi về đi. Đông người thế này có ngồi hết không? Mọi người chịu khó một tí, chắc là ngồi được hết thôi nhỉ? Cả đống người thế này ngồi hết sao được? Ân Ân, cô tự về đi. Ơ! À không sao. Vậy đi, để tôi đưa Ân Ân về.

    Vậy thì ngại lắm. Dạ sếp Lâu. Mọi người về đi. Bọn tôi về nhé. Ân Ân phải nhờ anh vậy sếp Lâu. Bye bye, bye bye. Đi thôi, đi thôi. – Đi cẩn thận nhé. – Bye bye. [Sản xuất Quảng cáo Tám Hai] ♫Chờ chút, trái tim đừng đập nhanh vậy♫

    ♫Chờ chút, em sợ rằng mình đã đắm chìm♫ ♫Bước chậm lại chút để em cảm nhận♫ ♫Ánh mắt anh, tầm mắt anh♫ ♫Anh ngay cạnh bên, ở bên em, đầy nhớ mong ♫ ♫Chờ chút, càng lúc càng hiểu nhau hơn♫ ♫Chờ chút, hồi ức sẽ chồng chất lên nhau♫

    ♫Vẫn bước lên cho đến khi nhìn thấy♫ ♫Anh và em dần gắn bó hơn♫ ♫Năm tháng trôi qua lời thề không thay đổi♫ ♫Nỗi nhớ dần ấm lên♫ A lô, xin chào. Chào cô. Tôi gọi tới từ vườn trái cây Bên Nhau Dài Lâu. Ngày 24

    Là ngày kỷ niệm tình yêu của cô và anh Trương. Xuân về hoa nở, lại đến mùa thu hoạch cây ăn quả. Không biết cô đi từ trước hoa dưới trăng đến gạo củi mắm muối, phải chăng cảm thấy lãng mạn chỉ là ký ức của quá khứ?

    Mong cô và anh Trương như Ngưu Lang Chức Nữ, hàng năm, mong được gặp nhau ở cầu Ô Thước. Sếp Lâu nhỏ. Tôi lại ngủ quên mất. Chắc chắn là vì anh lái xe quá giỏi, quá vững. Tôi bảo này, ghế trên xe anh khác với xe của người khác.

    Cái đệm này cũng rất thoải mái. Lớp lông này… Gặp phải vấn đề gì à? Không. Điện thoại quấy rối thôi. Ừ! [Long Thụy Uyển] Tôi đến nhà rồi. Sếp Lâu nhỏ, cảm ơn anh đã đưa tôi về. Vất vả rồi. Bye bye sếp Lâu nhỏ. Anh còn việc gì nữa à?

    Thôi không nói nữa. [Long Thụy Uyển] Mong cô và anh Trương như Ngưu Lang Chức Nữ hàng năm mong được… Anh Trương? Anh Trương này là ai nhỉ? Mình phải đen đủi đến mức nào mới gặp phải loại người như Mã Thành Thư. Cậu đã lải nhải suốt cả tối rồi.

    Hễ nhắc đến anh ta là cậu lại nổi giận. Chứng tỏ là gì, chứng tỏ cậu vẫn quan tâm đến anh ta. Quan tâm anh ta? Mình chỉ ước sao anh ta biến khỏi thế giới của mình. Cậu không biết hôm nay anh ta nói gì với mình đâu. Anh ta nói

    Anh ta tưởng đó chỉ là chiến tranh lạnh. Thật là nực cười. Tư duy của bọn đàn ông khác với bọn mình. Dạo này sếp Lâu nhỏ cũng kỳ quặc lắm. Kỳ quặc như nào? Cậu xem cái suối nước nóng đó cũng có phải lớn lắm đâu,

    Thế mà anh ta lại đi lạc rồi bảo mình đi đón anh ta. Sau đó còn dịu dàng mời mình ăn cua lông nữa. Có lạ không? Này là tìm mọi cách để tiếp cận cậu đó. Mình thấy anh ta đối xử tốt với mình như thế,

    Chắc chắn có là âm mưu gì đó. Có khi là muốn mình sửa lại bản thảo cho anh ta thêm vài lần nữa. Không được, lần sau gặp anh ta mình phải thật tỉnh táo mới được. [Sản xuất Quảng cáo Tám Hai] Vậy là anh xem quảng cáo tất đó

    Rồi mới tìm đến đây à? Mặc dù chưa biết họ tên anh, nhưng hình ảnh của anh phút chốc cao lớn hơn rất nhiều trong lòng tôi. Đích thị là một người có con mắt tinh tường. Chúng tôi đúng là một con ngựa nhỏ gặp được vị Bá Lạc như anh.

    Tôi họ Trương, CEO của Tiên Lăng. Cũng gọi là có duyên với quý công ty. Rất mong được hợp tác với quý công ty. Không biết quý công ty có bằng lòng cho tôi cơ hội này không? Bằng lòng, tất nhiên là bằng lòng rồi. Tiên Lăng tốt quá.

    Đứng hạng nhất hạng nhì trong ngành. Quy mô lớn, đa dịch vụ. Quy mô không hẳn là lớn cũng chỉ có hơn 500 nhân viên thôi. Nhưng về mặt quản lý bây giờ cũng bắt đầu xuất hiện vấn đề rồi. Công ty đang trong thời gian phát triển mạnh mẽ,

    Nhiều việc không thể đích thân quản lý được. Khó tránh khỏi sẽ có sai sót trong phương hướng quản lý. Các anh xem, sao tôi lại nói những điều này với các anh nhỉ? Chắc là vì tôi và sếp Kha vừa gặp như đã thân. Các anh xem như nghe vậy thôi,

    Không quan trọng. Quan trọng chứ, quan trọng chứ. Nghe danh đã lâu. Nghĩa vụ và trách nhiệm của bên B chúng tôi là phải hiểu được nhu cầu của bên A. Quên chưa giới thiệu với anh. Đây là phó Tổng giám đốc của chúng tôi, Hàn Xuân.

    Cô tìm giáo viên dạy nhảy kiểu gì vậy? Nhảy còn chẳng bằng tôi. Vung vung vẩy vẩy, gì thế không biết? Về rồi à? Sếp Trương, giới thiệu với anh. Đây là giám đốc Tạ của chúng tôi. Đây là Đổng Đổng Ân, nhân viên chăm sóc khách hàng tài năng của chúng tôi.

    Đây là CEO của Tiên Lăng, sếp Trương. Chào anh. Có lẽ Ân Ân không muốn gặp tôi cho lắm. Ân Ân, hai người quen nhau à? Sao thế, có chuyện cũ à? Bạn trai cũ. Bạn trai cũ? Bạn trai cũ? Vậy đơn hàng này…

    Tất nhiên là không được nhận đơn hàng này rồi. Không phải tiền gì mình cũng kiếm. [Dịch vụ kế hoạch truyền thông quảng cáo] Đây là hợp đồng tôi đã soạn từ trước. Các anh có thể xem trước. Nếu có bất kỳ chỗ nào không hài lòng các anh cứ việc nêu ra.

    Không còn sớm nữa. Trưa nay tôi mời mọi người cùng ăn bữa cơm bình dân nhé. Trưa nay chúng tôi cũng có cuộc hẹn rồi. Thực lòng xin lỗi anh. Xin lỗi, tôi nghe điện thoại cái. Mời anh. Anh véo tôi làm gì? Không đau chứ? Thằng đểu. Bạc tình bạc nghĩa,

    Rác rưởi. Là anh ta hả? Bảo sao trông quen thế. Ba năm trước chính anh ta đã bỏ Ân Ân đấy. Loại đàn ông cặn bã như này, tôi nói anh nghe, lòng dạ thâm độc lắm. Cho nên lát nữa chúng ta cứ hét giá hết tầm đi.

    Anh ta không đồng ý, chúng ta cũng không đồng ý. Không thể vì chuyện này mà để Ân Ân chịu ấm ức được. Không nhìn nhầm chứ? Không nhìn nhầm gì cơ? Ân Ân à. Ân Ân. Sao thế? Tôi nói các anh nghe, không được nhận đơn hàng này.

    Đâu phải các anh không biết tôi và anh ta có quan hệ gì. Xem hợp đồng trước đã. [Tiêu chuẩn thu phí] [Tổng phí dịch vụ cho hợp đồng này là một triệu tệ] [Giá trị hợp đồng 1.000.000 tệ] Một triệu tệ đó. Nếu mà đổi thành bánh bao giá đỗ

    Chắc phải chất đầy ba đại điện của Cố Cung ấy chứ. Nghĩ cái gì nó lớn lao hơn chút được không? Đừng có suốt ngày bánh bao, bánh bao. Có thể mua cái khác được không? Được. Không được. Chúng ta không thể vì tiền mà bán đứng lòng tự trọng,

    Để Ân Ân phải tủi thân, không được. Không. Tôi nói các anh nghe, tôi không được quên mục đích ban đầu khi đi làm của mình. Cũng chỉ là người yêu cũ thôi mà. Đó là chuyện của ba năm trước rồi. Tôi quên lâu rồi. Bây giờ tôi… tôi ổn rồi.

    Phải thế chứ. Ai lại đi chê tiền bao giờ. Chuẩn. Vậy là duyệt hả? Duyệt, duyệt, duyệt. Tôi cũng thấy được, nhưng cứ là lạ thế nào ấy. Nhiều tiền thế cơ mà. Vào rồi, vào rồi. Thế nào rồi? Các anh có hài lòng về ngân sách không? Cái này…

    Tuy là ngân sách có hơi ít… Nhưng chúng tôi đồng ý kết bạn với sếp Trương, nhận. Sau khi Lạc Tư Phúc đầu tư vào 200 cửa hàng tiện lợi không người bán, dựa trên dữ liệu thị trường của họ, chúng tôi nhận thấy nhóm người mua nước xốt

    Chủ yếu là học sinh và nhân viên văn phòng trong độ tuổi từ 16 đến 35. Còn lại là… Đúng rồi, tôi nghe Tào Nhã nói quảng cáo mới của chúng ta sẽ hợp tác với Tám Hai? Phương án của bên họ làm thế nào? Phương án hiện vẫn đang làm.

    Ban đầu chúng tôi định là tháng sau mới nộp. Anh thấy có cần bảo họ đến báo cáo với anh trước không? Không cần đâu. Cô đi làm việc đi. Vâng, có việc gì anh cứ gọi tôi. Một lần nữa cảm ơn anh đã đưa tôi về.

    Anh về đến nhà an toàn rồi chứ? Ngày mai Tám Hai có khách hàng quan trọng cần gặp, nên tôi xin anh nghỉ phép. Chúc anh đêm nay có giấc mơ đẹp, ngày mai làm việc suôn sẻ. Khách hàng quan trọng? Hôm đó sao không đến suối nước nóng?

    Hôm đấy nhà có việc, không đi được. Làm gì thế? Có đến mức đó không? Đi thôi. Lát nữa tôi gửi địa chỉ cho cô. Được. Cả ngày không nghiêm chỉnh được phút nào. Uống nước mà cũng rớt đầy ra thế này. Bỏng quá, bỏng quá. Tôi xem báo cáo rồi.

    Nhóm người tiêu dùng chính cần được sàng lọc kĩ hơn nữa. Chiều nay sửa xong thì đưa tôi. Được được, để tôi xem. Còn xem gì nữa, đi thôi. Đi đâu? Ăn cơm chứ sao nữa, Tào Nhã đang đợi kìa. Ai cơ? Tào Nhã? Tôi… Tôi… tôi… Tôi không đi đâu.

    Hôm nay tôi không được khỏe. – Hai cậu đi đi. – Đứng dậy. Hôm nay cậu lạ lắm nha. Tôi á? Làm chuyện gì có lỗi với tôi đúng không? Làm anh em, giữ trong lòng. Tôi thì làm chuyện gì có lỗi với cậu được? Dù gì cậu cũng là giám đốc đó.

    Đổi loại nước hoa khác đi. Mùi sung ngọt, Tào Nhã thích đấy. Mùi hạnh nhân này không được sao? Tùy cậu. CEO của Tiên Lăng? Là Tiên Lăng có hơn 500 nhân viên đó hả? Bây giờ anh ta thành đại gia kim cương rồi à?

    Anh ta có cưới con bồ lúc trước kia không? Liên quan gì đến cậu? Liên quan gì đến mình? Công ty có 500 người thì đã sao nào? Tám Hai bọn mình cũng tốt mà. Anh ta đang muốn thể hiện trước mặt cậu thôi. [Mã Nhiều Chuyện muốn gửi lời mời kết bạn]

    Nhưng mình phải nhắc nhở cậu lần này cậu phải cảnh giác cao độ, chắc chắn là anh ta không có ý định tốt đẹp. Chín mươi chín phần trăm là anh ta muốn nối lại tình xưa. Đừng đến khi đó anh ta đứng trước mặt cậu nhìn cậu trìu mến

    Là cậu lại mềm lòng, làm chuyện dại dột. Mình thấy là cậu xem phim truyền hình nhiều quá rồi đấy. Đây là vấn đề về nguyên tắc, quyết không tha thứ. Hơn nữa người yêu cũ giống như cái gì? Người yêu cũ giống như… giống như coca đã hết hạn vậy.

    Lúc đầu uống thì không cảm thấy gì bây giờ uống vào thấy hết ga rồi, phát hiện nó ngọt một cách quá đáng. Hơn nữa, vừa khó uống vừa dễ béo. Hồi đó mình đúng là mắt mù mà. Đúng, như nhau cả thôi. Chúng ta là chị em mắt mù.

    Cậu mù mình cũng mù. Nào! Chúc trai đểu trong thiên hạ… Tan xác tại chỗ. Nhắc Tào Tháo Tào Tháo tới liền. A lô. Tài liệu, bây giờ sao? Sếp Trương, tài liệu anh cần đây. Còn chuyện gì nữa không? Cảm ơn. Ân Ân, bây giờ em vẫn đang độc thân à?

    Sếp Trương, nếu là việc riêng tôi xin phép lên nhà trước. Ân Ân, ba năm qua làm chăm sóc khách hàng vất vả lắm phải không? Em có muốn sống cuộc sống nhẹ nhàng hơn không? Không muốn. Hiện tại tôi đang sống rất vui vẻ. Em vẫn tích cực

    Giống như lúc trước vậy. Sếp Trương, nếu anh không còn việc gì thì tôi lên nhà đây. Tôi còn chưa ăn cơm tối. Vậy anh mời em ăn cơm tối nhé? Trước kia anh không có nhiều tiền, không thể mời em ăn đồ ngon được. Sếp Trương,

    Tôi không quen ăn đồ người khác mua cho. Không còn việc gì thì mời anh về cho. Em đừng giả ngốc với anh nữa. Lẽ nào em không biết sao? Gặp khách hàng để gửi tư liệu đều là cái cớ thôi. Chỉ là vì anh muốn gặp em.

    Chiều cao của tôi rất vĩ đại. Chiều rộng của tôi chứa lọt một chiếc thuyền. Chất liệu của tôi mềm như bông. [Tủ gửi đồ miễn phí] – Chất lượng của tôi là an toàn nhất. – Đáng yêu quá. – Phải. – Chị gái ơi.

    Hiện chúng tôi đang có chương trình mua một tặng một băng vệ sinh miễn phí. Bên đó đang có chương trình rất thích hợp. Chị mau đi xem thử đi. Thật sao? Vậy thì chúng tôi đi xem một chút. Đi nhanh lên đi ạ. Chiều cao của tôi rất vĩ đại.

    [Đồ tốt không chỉ giảm 50%] Chiều rộng của tôi chứa lọt một chiếc thuyền. Chất liệu của tôi mềm như bông. – Cảm ơn. – Chất lượng của tôi… [Đồ tốt không chỉ giảm 50%] Cái này có chương trình gì à? Vâng, vâng, hiện tại đang có ưu đãi rất lớn.

    Mua một tặng một phải không? Đó là một cô gái. Hay là chúng ta mua một ít? Đừng mua. Ở nhà có nhiều lắm rồi. Đồ dùng một lần mà. Dùng xong là vứt luôn. Không sao đâu. Thôi khỏi đi. Mang nó theo đi mua sắm thì không tiện lắm. Đi thôi.

    [Siêu thị Vĩnh Huy hoạt động an toàn phòng cháy 100 ngày mùa hè, kiểm tra toàn diện nguy cơ an toàn sản xuất] Có chuyện gì với cô thế? Cô hay lắm. Mua một tặng một. Có mỗi cụm đó thôi mà sao cô cũng quên được?

    Sắp đến thời điểm có lượng khách nhiều nhất rồi đấy? Cô nói to hơn đi. Được rồi, được rồi, tôi sẽ không mắng cô nữa. Đừng khóc, đừng khóc mà. Cười lên đi. Đúng rồi đấy, cười lên nhé. Chiều cao của tôi rất vĩ đại.

    Chiều rộng của tôi chứa lọt một chiếc thuyền. Chất liệu của tôi mềm như bông. Chất lượng của tôi là an toàn nhất. Băng vệ sinh của chúng tôi hiện đang được mua một tặng một. Mọi người mau đến xem đi. Chiều cao của tôi rất vĩ đại.

    Chiều rộng của tôi chứa lọt một chiếc thuyền. Chất liệu của tôi mềm như bông. Cô gái mà anh ngoại tình cùng ba năm trước ở đâu rồi? Anh chia tay chưa, bây giờ đang độc thân à? Đúng là em vẫn quan tâm đến anh. Chuyện năm đó cũng là bất đắc dĩ.

    Anh chỉ coi Tư Tư như em gái thôi, nhưng cô ấy không nghĩ vậy. Tâm lý cô ấy rất yếu, không thể chịu được nếu bị kích thích. Anh vừa rời đi là cô ấy đã đòi tự sát. Cô ấy cũng nói với anh là cô ấy muốn đến gặp em.

    Anh bị gì cũng không sao cả, nhưng anh không muốn cô ấy làm tổn thương em. Đang bịa chuyện đấy à? Anh thề, những gì anh nói đều là sự thật. Sau này anh mới biết cô ấy chỉ đang giả vờ vì muốn giữ anh lại. Không có gì giữa bọn anh cả.

    Ân Ân. Em phải tin anh. Trong tim anh chỉ có mình em. Đúng vậy. Trước đây anh quá non dại. Anh không biết nên giải quyết việc đó thế nào. Nhưng bây giờ anh đã trưởng thành rồi. Anh có thể bước về phía em vững chắc hơn. Ân Ân.

    Anh xin em tha thứ cho anh. Hãy cho anh một cơ hội cuối cùng, có được không? Sếp Trương, thân phận của chúng ta bây giờ đã khác rồi. Tôi mong rằng việc trong quá khứ sẽ không làm ảnh hưởng đến sự hợp tác hiện tại của chúng ta. Chúc ngủ ngon.

    [Cửa Đông] Vào đi. Sếp Lâu nhỏ. Tôi đến báo cáo tiến độ quảng cáo. Anh xem đi. Được rồi, ngồi đi. Vâng. Chúng tôi đã thảo luận lần đầu với bộ phận Thiết kế. Kích thước cũng đang được điều chỉnh. Công ty của cô gần đây có khá nhiều việc nhỉ.

    Đâu có, đâu có. Tôi cũng không hay có nhiều tin nhắn như vậy. Chắc chắn là tin nhắn quấy rối. Trong thời đại 4.0 này, không ai có được sự riêng tư cả. Xin lỗi, sếp Lâu nhỏ. Có gì khác cần điều chỉnh không? Không có gì, làm khá tốt.

    Gần đến giờ ăn rồi. Cùng nhau đi ăn bữa cơm công việc rồi hãy về nhé. Vâng. Hỏi hay là không hỏi đây? Liệu cô ấy có cảm thấy mình đang hỏi về chuyện riêng của cô ấy không? Vừa nãy có gì mà cô bận rộn thế?

    Không có gì, chỉ là chuyện cá nhân thôi. Bây giờ không phải giờ làm việc, nếu cô muốn thì có thể nói với tôi. Người yêu cũ của tôi đến tìm tôi. Bạn trai cũ? Bạn trai cũ à? Anh ta muốn quay lại với cô à?

    Có lẽ vậy, nếu không thì anh ta trở lại làm gì? Đúng không? Tình cũ không rủ cũng tới. Còn cô thì sao? Cô vẫn còn thích anh ta chứ? Tất nhiên là không. Bao nhiêu năm trôi qua rồi mà. Tôi đã quên từ lâu rồi. Thế thì dễ xử lý.

    Dù sao đó cũng là người yêu cũ. Cứ chặn số không liên lạc nữa là được. Ừ. Nhưng anh ta tình cờ lại trở thành đối tác của tôi. Tôi không hề nghi ngờ năng lực làm việc của Tám Hai các cô.

    Nhưng tôi khá có ý kiến với thái độ và khả năng lựa chọn đối tác của các cô. Sếp Lâu nhỏ. Nếu là anh thì anh sẽ làm gì? Tôi? Tôi sẽ không cho người yêu cũ một cơ hội nào. Chúng tôi đã chia tay

    Thì nghĩa là hai chúng tôi không hợp nhau. Dù có trôi qua bao lâu đi nữa cũng sẽ không quay lại với nhau. Lâu Uyên à. Ai rồi cũng sẽ thay đổi mà. Trước đó có thể có vấn đề, nhưng con người đều sẽ tiến bộ, đều đang trưởng thành.

    Bây giờ không còn vấn đề nữa, tại sao cậu không thể cho lẫn nhau một cơ hội? Cơ hội gì? Dù có cho cơ hội, chẳng phải kết quả vẫn sẽ như vậy sao? Nó chỉ khiến ta đau đầu thêm thôi. Cậu càng ngày càng trở nên u ám.

    Sao cậu lại trở nên như vậy? Tại sao? Cho tôi biết tại sao? Tôi không muốn để ý đến cậu nữa. Đừng để ý đến cậu ta. Ăn đi. Cuộc trò chuyện này hình như không còn liên quan đến mình nữa. Sau khi sắp xếp hồ sơ dữ liệu này xong

    Thì gửi qua email cho tôi. Vâng. Chào sếp Tào. Mở cửa đi. Cậu đang làm gì thế? Không làm gì cả. Đừng kéo rèm. Sẽ bị thấy hết. Tránh ra. Nhìn kìa. Đừng kéo rèm, sẽ bị thấy cả đấy. Ngồi xuống, ngồi xuống. Tôi… tôi… tôi…

    Dù sao thì tôi cũng không bỏ chạy. Cậu… cậu… cậu… sao không chạy? Dù sao thì tôi cũng không trốn tránh cậu. Chưa đánh đã khai à? Thì tôi hơi xấu hổ mà. Dù sao thì chúng ta đã là anh em bao nhiêu năm rồi. Cậu và Lâu Uyên

    Lại tình cũ không rủ cũng tới. Khoan, khoan, khoan. Cậu càng nói càng trở nên thái quá. Sao cậu thấy được là tôi và Lâu Uyên là tình cũ không rủ cũng tới? Tay… tay… tay… Bàn tay này. Cái vòng tay này. Lâu Uyên cũng có một cái giống hệt.

    Cậu dám nói là hai người không có cái gì về mối quan hệ trước đây của hai người… Cậu thì không có à? Tôi á? Uông Tử Kiếm. Cậu đã quên lần đầu tiên ba chúng ta say rượu, ai là người thấy cô bé bán vòng tay

    Ở trước cửa quán rượu xinh đẹp quá, nên khăng khăng mua cho mỗi người một cái à? Cậu thì đi làm tình nguyện viên giải cứu sư tử gì đó, nên làm mất nó. Bây giờ cậu lại biến nó thành tôi còn tình cảm với Lâu Uyên. Cậu có bị điên không?

    Hóa ra là tôi mua cái này à? Uông Tử Kiếm, tôi nói cho cậu biết nhé. Không phải chúng ta chỉ là bạn bè bình thường thôi sao? Cậu hoảng cái gì vậy? Ai hoảng cơ? Tôi bảo cho cậu biết. Cậu mà còn mang mối quan hệ cá nhân vào công việc nữa

    Thì xem tôi xử lý cậu thế nào. Cậu đang dọa ai vậy? Đừng trốn tôi nữa đấy. Tôi sợ cậu chắc? Đồ ngốc. Tôi… Ân Ân. Anh tìm tôi có việc gì à? Không có việc gì thì không thể đến gặp em được sao? Không được.

    Bên vườn trái cây cũng đã liên hệ với anh. Ân Ân. Hãy cho anh một cơ hội cuối cùng đi. Anh biết em sẽ không tha thứ cho anh. Em cứ coi như là chúng ta đang cho lúc đó một cơ hội cuối cùng, cũng là cho em lời giải thích cuối cùng.

    Có được không? [Nhận trồng một cái cây, thấy một đời tình yêu] [Ba năm trước] Em sẽ treo nó lên. Được. [Khẩu hiệu của cặp đôi: Bên nhau trọn đời] [Tên cặp đôi: Trương Gia Mộc – Đổng Đổng Ân] Cảm ơn anh vì hôm nay đã đến đây với em.

    Em nói vớ vẩn gì vậy? Em xem chúng ta viết gì này. Bên nhau cả đời. Cả đời thì dài lắm. Với lại chúng ta còn chưa tốt nghiệp. Sau khi tốt nghiệp thì chắc chắn sẽ có thay đổi. Anh không có nói bừa đâu. Anh nghiêm túc đấy.

    Dù có bao nhiêu thay đổi, tình yêu của anh dành cho em cũng sẽ không bao giờ thay đổi. Anh nghe điện thoại đã. Xin chào? Phỏng vấn của Tiên Lăng? Bây giờ sao? Được, được, không vấn đề gì. Không vấn đề gì, không vấn đề gì.

    Tôi có thể đến đó trong vòng một giờ. Ân Ân. Bên Nhân sự của Tiên Lăng gọi cho anh. Người phỏng vấn theo lịch của họ đã bỏ phỏng vấn. Xét theo điểm phỏng vấn từ vòng trước thì anh có cơ hội này. Tốt quá. Thật sao?

    Thế thì anh đi đi, đó là một công ty lớn đấy. Được. Tiếc quá. Mãi mới đi cùng em một ngày. Không sao đâu. Tìm được việc làm sau khi tốt nghiệp là điều quan trọng nhất. Hơn nữa anh phải có kinh nghiệm làm việc. Năm sau, khi em tốt nghiệp

    Thì anh cũng có thể dạy cho em. Được. Vậy anh đi trước nhé. Phỏng vấn xong, anh sẽ gọi cho em. Lúc đó anh không liên lạc với em [Nhận trồng một cái cây, thấy một đời tình yêu] không phải là vì muốn chia tay với em,

    Mà là vì anh muốn giải quyết xong việc ở đó rồi mới đến gặp em. Anh sợ nếu em bị dính vào thì sẽ bị tổn thương. Thật ra năm nào anh cũng đi thăm cái cây đó. Cái cây đó phát triển rất tốt. Anh có chôn một món quà dưới gốc cây,

    Hy vọng rằng một ngày nào đó em sẽ lấy được. Chúng ta cùng đi xem nhé. Có được không? Anh vẫn nhớ hôm ấy em đã làm một hộp cơm để anh ăn trên đường đi. Bây giờ anh cũng đã làm một hộp cho em. Kiểm tra lại hợp đồng này đi.

    Được rồi, lát nữa sếp Uông sẽ ký. Được, không vấn đề gì. Sếp Trương, tôi đến ngay. Vâng. [Sếp Lâu nhỏ] Cuối tuần này cô có rảnh không? [Đổng Đổng Ân] Tôi xin lỗi sếp Lâu nhỏ. Tôi có kế hoạch cho cuối tuần này rồi.

    Hay là để Lão Kha đến làm việc với anh thay tôi một ngày cuối tuần nhé? [Sếp Lâu nhỏ] Không sao đâu, thôi vậy. [Đổng Đổng Ân] Tôi thực sự rất xin lỗi, sếp Lâu nhỏ. Hẹn gặp lại anh vào thứ Hai. Cuối tuần vui vẻ nhé sếp Lâu nhỏ.

    Hẹn mình vào cuối tuần. Có chuyện gì mà gấp vậy? Lại còn không nói rõ gì cả. Thôi, kệ đi vậy. Xin chào. Có phải là vườn trái cây Bên Nhau Dài Lâu không? Ân Ân à. Đi cũng được. Cứ coi như là để thư giãn.

    Nhưng đừng coi tên cặn bã đó là bên A. Hãy cứng rắn lên. Hắn hẹn cô là chuyện riêng tư. Đừng để ý nhiều. Đừng lịch sự với hắn, cô cứ… Nếu không phải vì cái cây đó thì tôi sẽ không đi đâu. Vậy nếu không sao thì cứ đi đi.

    Đừng về muộn quá đấy. Được rồi, tôi đi đây. Tạm biệt. Con nhóc này đầu óc đơn giản quá. Tôi vẫn chưa yên tâm lắm. Tôi cũng cảm thấy tên Trương Gia Mộc kia trông không giống người tốt. [Cấm – Cấm] Tôi nghĩ có lẽ không nghiêm trọng như các anh nói đâu.

    Ân Ân có thể tự mình xử lý việc này mà. Hay là chúng ta đi đến đó xem thử? Đi. Lấy đồ đi. Đi nào. Năm nào cây này cũng rất sai quả. Em chưa nếm thử đúng không? Để anh hái cho em hai trái. Không cần đâu, để tôi tự hái.

    Ngọt lắm. Chắc chắn là Lão Kha và những người khác sẽ rất thích. Nơi này lưu giữ kỷ niệm của chúng ta. Sau này năm nào chúng mình cũng đến thăm nó nhé. Chờ anh một chút. Xin chào? Đây, đây. Được rồi. Đúng rồi. Bên đó còn thiếu gì ăn không?

    Tôi sẽ mang qua cho ngài. Không sao đâu, không phiền gì đâu. Vâng. Chắc khoảng một tiếng là tôi sẽ đến. Vâng. Lại có việc gì à? Ân Ân, anh xin lỗi em. Khách hàng của anh đột nhiên muốn gặp anh.

    Em là nhân viên chăm sóc khách hàng, chắc em hiểu được, đúng không? Anh không thể nào từ chối được. Chắc là anh phải rời đi trước. Anh đi nhanh đi. Vậy anh sẽ liên lạc với em sau. Anh rất xin lỗi. [Tên cặp đôi: Trương Gia Mộc – Đổng Đổng Ân]

    [Khẩu hiệu của cặp đôi: Bên nhau trọn đời] [Tên cặp đôi: Trương Gia Mộc – Đổng Đổng Ân] [Khẩu hiệu của cặp đôi: Bên nhau trọn đời] [Tên cặp đôi: Trương Gia Mộc – Đổng Đổng Ân] [Khẩu hiệu của cặp đôi: Bên nhau trọn đời] Không nghĩ, không nghĩ nữa.

    Hái trái cây đi. Không để lại gì cho tên khốn đó. Trái này ngon này. Phải để dành cho sếp Lâu nhỏ. Tôi biết tên này không đáng tin cậy mà. Hắn lại bỏ Ân Ân ở lại một mình. Đừng để Ân Ân bị bắt nạt. Chúng ta mau đi xem thử nào.

    Đi thôi. Đi xem thử. Nào, đi nào. Anh có chôn một món quà dưới gốc cây hy vọng rằng một ngày nào đó em sẽ lấy được. [Tên cặp đôi: Trương Gia Mộc – Đổng Đổng Ân] [Khẩu hiệu của cặp đôi: Bên nhau trọn đời] Mình biết mà.

    Cả mày cũng bắt nạt tao phải không? Sao các anh lại ở đây? Đây là cây sơn trà mà Ân Ân đã trồng trong truyền thuyết sao? Ba ngàn năm mới nở hoa một lần. Ba ngàn năm mới kết quả. Phải ăn thử mới được.

    – Quý lắm đấy. – Tôi muốn ăn trái cao nhất kia. Nào, nào, nào. Đừng chừa lại trái nào cả. Tôi muốn ăn trái đó. Trái trên cao kia có vị gì nhỉ? Trái cao nhất ấy. Nào. Mũ, mũ. Nhờ có Ân Ân mà hôm nay thu hoạch được rất nhiều.

    Sau khi về nhà, hãy chọn những quả đẹp tặng cho mấy “đét đì” bên A. Quả nào không đẹp lắm thì giữ lại để chúng ta ăn. Mắc gì phải thế? Anh thể hiện cái gì vào lúc này vậy? Tất nhiên phải giữ quả đẹp cho mình ăn chứ.

    Ăn sơn trà mà cậu cũng phải lựa quả đẹp à? Đi thôi, đi thôi. Ân Ân, sao không đi? Các anh về trước đi. Tôi muốn ở một mình một lúc. Tôi biết các anh đến đây là vì sợ tôi sẽ đau buồn. Mỗi khi có chuyện gì xảy ra,

    Các anh đều ở bên tôi. [Vườn trái cây Bên Nhau Dài Lâu] Lần này tôi muốn ở một mình. Thế thì lát nữa sao cô về được? Tôi có thể bắt xe buýt về. Đừng lo, tôi không sao thật mà. Lão Kha. Chúng ta đi thôi. Ân Ân, nhớ cẩn thận nhé.

    Khi nào về đến nhà thì báo cho chúng tôi biết. – Cẩn thận một chút nhé. – Được rồi. – Yên tâm đi. – Đi nhé. Tạm biệt. Đi lại cẩn thận đấy. Vâng. [Vườn trái cây Bên Nhau Dài Lâu] Tạm biệt, tạm biệt, cứ đi đi.

    ♫Chờ chút, trái tim đừng đập nhanh vậy♫