Hoa Khê Ký Tập 04 | Phim Cổ Trang Tình Yêu Xuyên Không Mới Nhất | iQIYI Vietnam
[Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] [Hoa Khê Ký] [Tập 4] Nghĩa nữ Bạch Chỉ và thiếu trang chủ là thanh mai trúc mã từ nhỏ, Bạch Chỉ cũng mến mộ thiếu trang chủ đã lâu, ta là nghĩa phụ, tất nhiên hiểu lòng con,
Thế nên hôm nay đặc biệt đến xin kết thông gia với trang chủ và lão phu… ngự tỷ. Tên cáo già này còn muốn giám sát Chiêu Nhi. Nhị trang chủ, hiện giờ Vân Úy sơn trang trước sau đều có địch, giang hồ nổi sóng gió, không phải lúc bàn chuyện nam nữ.
Chiêu Nhi, con đã đến tuổi thành thân. Ta thấy Bạch Chỉ cô nương thông minh xinh đẹp, lại là người kế nhiệm chức các chủ Phụng Noãn Các. Nếu như Vân Úy sơn trang ta có thể liên hôn cùng Phụng Noãn Các thì nhất định sẽ thành giai thoại trong giang hồ.
Phụ thân. Được rồi, đừng nói nữa. Hôn nhân đại sự cha mẹ đặt đâu con ngồi đấy, đừng tưởng rằng con tiêu diệt được Ma giáo là có thể cãi lời phụ thân. Vân Úy sơn trang vẫn do ta làm chủ. Phụ thân, huynh trưởng nói rất đúng.
Hiện giờ giang hồ bất ổn, huynh trưởng vừa có đức vừa có tài, nhiệm vụ cấp bách hiện giờ là bảo vệ an nguy của sơn trang. Lăng Nhi, đừng nói nữa. Từ khi nào con được phép tham gia vào việc của sơn trang? Phụ thân, người quên rồi sao?
Con vẫn có một hôn ước. Ta nhớ là thiếu trang chủ và nhị tiểu thư của phái Hàn Thủy từng có hôn ước, nhưng người trên giang hồ đều biết vị nhị tiểu thư này mất tích nhiều năm, đến nay vẫn không rõ tung tích.
Hôn ước này chắc là không tính nữa nhỉ? Hôm nay không chỉ được xem kịch hay mà còn là một vở kịch lớn nữa, trực tiếp tại hiện trường, nóng bỏng tay luôn. Cô ấy chính là Hàn Quán Khanh, nhị tiểu thư phái Hàn Thủy.
Cô ấy chính là thiếu phu nhân chưa cưới của ta. Chiêu Nhi, con… Không, không, không. Ta không… Cô không cần giấu giếm nữa. Sau này cô cũng không cần phải lưu lạc khắp nơi nữa. Nơi này chính là nhà của cô. Là phu quân
Ta nhất định sẽ đối xử tốt với cô. Chiêu Nhi, con nói thật chứ? Cô ta chính là Hàn Quán Khanh? Dựa vào đâu để chứng minh cô ta chính là Hàn Quán Khanh? Vân Úy sơn trang là môn phái lớn đứng đầu giang hồ,
Tuyệt đối không thể để một kẻ giả mạo làm thiếu phu nhân được. Tổ mẫu, người có nhớ người từng nói rằng trên tay của Hàn Quán Khanh có một vết bớt, người có nhớ vết bớt đó trông thế nào không? Vết bớt toàn thân có màu vàng, hơi mập,
Là linh thú riêng của phái Hàn Thủy. Quán Khanh nhà ta, năm xưa hồi sáu tuổi ra ngoài chơi, đi lạc mất, từ đó không rõ tung tích. Ta vẫn luôn sai người đi khắp giang hồ tìm kiếm tung tích của con bé. Hơn mười năm rồi, không thấy bóng dáng con bé,
Không ngờ Chiêu Nhi lại tình cờ gặp được con bé và đưa về nhà, thật đúng là ý trời. Hai người này đúng là người thân có khác, tài nói hươu nói vượn này, ta khâm phục luôn. Không, không… Đừng nói nữa. Bao nhiêu năm qua con phải chịu khổ rồi.
Đi theo ta vào phòng trong, để ta đeo cho con chiếc vòng tổ mẫu của con để lại. Nào. Nào. Trang chủ, chỉ là một vết bớt, chỉ… chỉ dựa vào một vết bớt, Hàn Quán Khanh đó… Tiểu tỷ tỷ, không ngờ tỷ thực sự là người quen cũ của ta.
Vừa mới biết đúng không? Lão phu nhân, chỉ dựa vào một vết bớt thì sao có thể tin được? Nhị trang chủ, ngươi không tin bà già này sao? Ta có thể hại Chiêu Nhi sao? Chiêu Nhi là cháu trai ruột của ta, Sơ Nguyệt cô nương chính là cháu dâu của ta.
Trang chủ, chỉ dựa vào một vết bớt không thể nào chứng minh cô ta là Hàn Quán Khanh. Nhị đương gia nói rất đúng. Chỉ dựa vào một vết bớt không thể chứng minh cô chính là Hàn Quán Khanh. An Thành Hổ! Năm xưa ta sinh con ra
Suýt chút nữa vì khó sinh mà chết, con biết không? Cha con mất sớm, ta vất vả cực khổ nuôi con khôn lớn. Bây giờ con là trang chủ cao quý, đủ lông đủ cánh rồi. Mẫu thân. Con lại không nghe lời mẹ nói, lại còn theo phe người khác cãi lời ta.
Ta còn mặt mũi nào sống trên đời này nữa. Ta chết cho con xem. Tổ mẫu. Mẹ, mẹ, mẹ! Lão phu nhân, người đừng làm vậy. Mẹ. Tất cả đều nghe theo ý mẹ. Mẹ đừng làm vậy. Con nghe lời mẹ hết. Con nghe mẹ hết. Mẫu thân. Coi như con hiểu chuyện.
Trang chủ. Trang chủ không khỏe, dìu xuống nghỉ ngơi. Nào, nào, nào, ta cũng đi cùng con. Trang chủ. Trang… Trang… Đau lưng quá. Làm ta đau lưng quá. Thật là. Nhị trang chủ tha tội. Chút chuyện cỏn con này mà ngươi cũng không làm tốt, giữ lại ngươi còn có ích gì?
Nhị trang chủ thân phận cao quý, cần gì phải tức giận với một người hầu? Thiếu trang chủ, ta dạy dỗ người hầu của ta, hình như đâu cần cậu đồng ý? Đã đắc tội với nhị trang chủ rồi. Ta thấy thanh bội kiếm này là đồ của phụ thân ta,
Xem ra nhị trang chủ cũng không biết dùng. Ta thấy vẫn nên trả về cho chủ thì hơn. Dù gì có một vài thứ không phải của ông thì cuối cùng ông vẫn sẽ không có được. Thiếu trang chủ nói không đúng rồi. Cậu phải biết, chỉ cần là thứ lão phu muốn
Thì nhất định sẽ có được. Cáo từ. Lần trước ngủ rất yên ổn, tự nhiên rơi xuống đây. Nói không chừng ngủ một giấc dậy mình lại quay về. Huynh… huynh làm gì vậy? Lên giường nghỉ ngơi. An Cảnh Chiêu, huynh không được nói không giữ lời. Ta đã giúp huynh,
Hôm nay ta sẽ ngủ trên giường. Cô đang ở trên giường rồi còn gì? Huynh muốn làm gì? Đúng là ta đồng ý cho cô mượn giường nhưng không nói là cả cái giường. Nếu cô không muốn dùng một nửa thì bây giờ có thể ra ngoài. Cô yên tâm đi,
Ta không thích cô, ta không có ý đồ gì với cô hết, Sẽ không động vào cô dù chỉ một đầu ngón tay. Tất nhiên, tất nhiên. Cái chính là ta sợ ta động tay động chân với huynh ấy chứ. Rốt cuộc tổ mẫu của ta nói gì với cô
Mà cô lại đồng ý giả làm Hàn Quán Khanh? Cũng chẳng có gì đặc biệt. Ta với tiểu tỷ tỷ vừa gặp đã thân, vô cùng thích bà ấy, lại nghe bà ấy kể là tên Châu Ngụy kia vô cùng đáng ghét nên ta nghĩ cần phải giúp bà ấy một chút.
Chỉ vậy thôi à? Chứ không thì vì sao? Đúng rồi, tiểu tỷ tỷ còn đồng ý xong việc sẽ đưa ta đi ăn toàn bộ món ngon ở Vân Úy sơn trang. Thành thân nào phải trò đùa, sao có thể thành thân với người mình không thích?
Thành thân tất nhiên là phải tìm người mình thích rồi. Nhưng mà ta không phải người ở chỗ các huynh, ta sẽ về ngay thôi. Lần này coi như giúp đỡ tiểu tỷ tỷ, coi như là trải nghiệm hôn lễ ở chỗ các huynh một chút. Phải rồi,
Lễ phục chỗ các huynh màu gì thế? Không chừng ta có thể học hỏi, về sau áp dụng vào váy cưới của ta. – Không chừng hôn lễ của ta và nam thần… – Đừng nói nữa. Ồn lắm. Làm ơn, làm ơn. Sau khi tỉnh lại
Nhất định, nhất định phải về giường của mình. Tiêu rồi, ngủ mà cũng không quay về được. Còn năm ngày nữa là tới ngày đăng ký, mình phải làm sao đây? Cô đừng nghĩ nhiều, ta chỉ đề phòng cô động tay động chân thôi. Cô mau thu dọn đi,
Lập tức về phòng mình. Nếu không, chậm trễ khắc nào ta sẽ bắt cô dùng thứ khác để bồi thường đấy. Bồi thường mà ta nói là làm việc, cả tiền bạc nữa. Ta đã nói rồi, ta không có hứng thú gì với cô hết. Thiếu phu nhân. Thiếu trang chủ.
Ta đến để đo kích cỡ ngón tay huynh. Trong phim thường diễn gì mà lúc trăng tròn lối đi sẽ mở ra. Ngày kia là 15 rồi, mình phải kiếm thêm một cơ hội nữa. Thiếu trang chủ, nếu ta may xong đồ rồi tặng huynh, để đáp lễ, tối ngày 15
Huynh có thể cho ta mượn dùng giường của huynh một đêm không? Cô nghĩ sao? Ta đâu có thiếu y phục. Nhưng huynh từng nói, ta có thể lao động để đổi lấy cơ hội sử dụng giường. Nói lời phải giữ lời. Tất nhiên giữ lời. Thiếu trang chủ,
Để ta giúp huynh mài mực. Ta giỏi mài mực nhất đấy. Dạo này toàn vẽ rừng núi mông lung, lá chuối chờ mưa, hơi chán rồi. Ta muốn vẽ người. Hay là vẽ người quen của cô đi. Tuy tên hơi thô tục
Nhưng cứ vẽ cái tên Cố Thanh Phong cô hay nói đi. Cất đi. Cô miêu tả vẻ ngoài của hắn cho ta là được. Anh ấy có lông mày rậm, đôi mắt sâu thẳm, sống mũi cao cao và đôi môi mỉm cười. Tóm lại là cực kỳ đẹp trai.
Nam thần của ta không như thế. [Cố Thanh Phong] Chính là thế. Ta vẽ theo như cô kể đó. Thiếu trang chủ. Thiếu trang chủ. Thiếu trang chủ. Nói trước nhé, hôm nay ta tập với huynh, huynh phải cho ta mượn giường của huynh dùng một tối. Tất nhiên rồi.
Ta nói lời giữ lời. Để có thể về nhà, ta nhịn. Tới đi. Đừng, đừng. Bên trái. Đừng, đừng. Dừng, dừng. Dừng, dừng, dừng. Ta không ổn rồi. Không ổn rồi, không ổn rồi. Cảnh Chiêu ca ca, ta có thể thử võ công không? Bạch Chỉ, cô đến đây làm gì?
Đâu phải ta đang luyện võ, cô không thấy Quán Khanh chơi rất vui sao? Ta đang chơi với cô ấy. Đừng quấy rầy bọn ta. Ta đi đổi cây thương. Hàn Quán Khanh. Sợ gì chứ? Chẳng qua là so tài võ nghệ thôi. Đã là thi đấu thì phải phu thê đồng lòng.
Tiểu thư. Tiểu thư. Mệt rồi phải không? Về nghỉ đi. Tiểu thư. Thiếu trang chủ. Ta theo huynh chịu khổ nhiều như vậy, phải cho ta mượn phòng của huynh một tối đó. Cô nghĩ như thế là được rồi à? Huynh… Từ nay trở đi, cô hãy ở bên hầu hạ ta
Cho đến khi ta hài lòng, ta mới cho phép cô. Ngày nào cũng múa đao múa thương, ta còn dám hầu hạ huynh chắc? Huynh nói dùng tiền cũng có thể đổi. Vậy huynh cần bao nhiêu lượng bạc? Không nhiều. Hai mươi lượng. Đầu tiên cắt nhỏ củ cải đường
Sau đó bỏ vào nồi nấu. Đợi nấu xong thì bỏ thêm lượng sáp ong thích hợp. Bỏ thêm một lượng dầu thực vật thích hợp rồi lại bỏ vào nồi nấu. Khuấy đều. Đến khi sôi thì chúng ta múc nó ra. Không biết múc ra làm gì nữa?
Rồi đặt chúng vào trong khuôn. Ngửi thôi cũng thấy thơm lắm rồi. Cô ấy giỏi quá. Này là làm gì thế? Như này… Sau đó đặt khuôn vào tủ đá cho nguội. Này. Có phải lát nữa sẽ xong không? Đúng thế. Cứ đợi thôi. Hồi hộp quá. Ra rồi, ra rồi, ra rồi.
Xem nó thế nào? Thời khắc chứng kiến điều kỳ diệu đến rồi đây. Màu đẹp quá. Có ai muốn là người đầu tiên thử màu không? Để ta, để ta. Được. Nào. Màu này ở bên nhà bọn ta gọi là màu hạ gục đàn ông. Sơ Nguyệt cô nương,
Tuy ta chỉ là nô tỳ nhưng dù gì cũng là người trong sạch, sao có thể làm hại nam tử được? Ta không có ý đó. Là vì màu của son này có tên là màu hạ gục đàn ông. Bôi nó lên rồi thì sẽ chiếm được trái tim đàn ông,
Khiến người đó phải điên đảo vì cô. Vậy ta muốn, ta muốn. Ta cũng muốn. Được, được, được. Từng người từng người một. Nào nào, bỏ tiền vào trong này. Này, cho cô. Ta cũng lấy một thỏi. Thuốc giải Lạc thần y điều chế ra quả nhiên là danh bất hư truyền.
Tiếp theo chỉ cần uống thuốc đúng giờ. Sau một liệu trình chắc chắn cha sẽ có chuyển biến tốt. Ta muốn thử trước. Đẹp quá. Chỉ là xung quanh cha toàn là người của Châu Ngụy. Hiện giờ người đang bị Châu Ngụy khống chế, chúng ta khó lòng đưa thuốc vào
Mà không bị chúng phát hiện. Nào, nào, nào. Người tiếp theo, người tiếp theo. Sơ Nguyệt cô nương lại có trò gì mới vậy? Nào, nào, nào. Xem này. Đây gọi là kiểu trang điểm hẹn hò hoa đào, còn được gọi là trang điểm thiếu nữ.
Dễ giành được thiện cảm của đàn ông nhất đấy. Ta cũng muốn trang điểm kiểu này. Chuyện nhỏ. Hai đồng. Ta… ta cũng muốn. Ta cũng muốn trang điểm. Nào, nào, nào. Thiếu trang chủ. Nhị công tử. Có chuyện gì mà ồn ào thế?
Ta đang dạy mọi người kiến thức về trang điểm và làm đẹp, lại kiếm tiền dựa vào đôi tay của mình. Ta không vi phạm quy tắc gì chứ? Thế nào? Thấy ta trang điểm có đẹp không? Không phải ta nói phét đâu. Khoản này là ta hơi bị chuyên nghiệp đấy.
Trang phục khác nhau phối với kiểu trang điểm khác nhau. Cất công học đấy. Xấu. Anh chàng đẹp trai, cậu thấy thế nào? Ta thì lại cảm thấy vô cùng linh động, có một sự thú vị độc đáo, lại có cảm giác như hoa đào xuôi theo dòng nước. Này, này, này…
– Tổ mẫu. – Tổ mẫu. Chơi đập tay chứ gì? Hai đứa cũng đập một cái đi. Đập đi mà. Nào. Đập cái nào. Tốt, tốt. Ngoài miệng Chiêu Nhi không nói, thực tế nó cũng thấy cô trang điểm rất đẹp. Không có đâu. Tiểu tỷ tỷ, thấy ta trang điểm thế nào?
Tự nhiên, tươi tắn xinh đẹp. Ta thích. Sơ Nguyệt này, có kiểu trang điểm phong cách ngự tỷ không? Có chứ. Có điều tiểu tỷ tỷ, mặc dù chúng ta là bạn tốt nhưng huynh đệ tốt cũng phải tính toán rõ ràng đúng không? Ta phải thu tiền đó. Thu tiền?
Tất nhiên, tất nhiên, tất nhiên. Thưởng bạc. Cô trang điểm đẹp quá. Nào. Nhắm mắt. Đẹp đó. Huynh trưởng, có lẽ tổ mẫu là người thích hợp nhất để đi đưa thuốc. Một là tổ mẫu bản tính hoạt bát, ghét nhất là phải lo những chuyện vặt vãnh trong sơn trang,
Sẽ không bị Châu Ngụy đặc biệt đề phòng. Hai là, dù sao tổ mẫu cũng là trưởng bối của Vân Úy sơn trang, thuộc hạ của Châu Ngụy sẽ không dám lỗ mãng. Xong chưa? Tổ mẫu, mời người về Trùng Nguyệt Các. Con và Lăng Nhi có chuyện cần bàn với người.
Chờ chút, chờ chút. Đã xong đâu. Trang điểm xong rồi. Ta xem nào. Đẹp quá. Sao? Đến Trùng Nguyệt Các chứ gì? Đi, đi, đi. Đi nào. Đẹp quá. Thiếu trang chủ. Rất tốt. Đây là 20 lượng. Phong cách ngự tỷ. Đêm nay phòng của huynh thuộc về ta.
Thưởng cho các ngươi đấy. Cảm ơn thiếu trang chủ. Tốt quá. Lão phu nhân. Tránh ra! Lão phu nhân, trang chủ đang dưỡng bệnh. Im đi! Đừng tưởng các ngươi là người của Châu Ngụy thì được phép huênh hoang như vậy. Ta xử lý mấy tên người làm
Thì chỉ cần hé miệng thôi. Ai chán sống, đứng ra đây thử xem. Mau đi bẩm báo nhị trang chủ. Không được. Nếu chúng ta thực sự chọc giận lão phu nhân, cho dù có nhị trang chủ bảo vệ thì cái mạng quèn của chúng ta cũng khó mà giữ nổi. Vì thế
Chỉ cần chúng ta không báo với nhị trang chủ, tất nhiên là ngài ấy cũng sẽ không trách chúng ta. Việc này… Thêm nữa, màu môi của lão phu nhân bất thường, có dấu hiệu giống như là trúng độc, đoán chừng là bệnh tình nguy kịch.
Vậy thì chúng ta càng không phải lo lắng. Con mụ già. Bố mẹ, đêm nay nhất định phải cầu nguyện cho con quay về được. Con nhất định phải về kịp cuộc thi thiết kế. Thế giới này thật sự còn tồn tại một thế giới khác ư?
Cô ấy sẽ ra đi thật sao? Một, hai, ba. Bố, mẹ. Dương Dương. Mình không về được thật rồi, làm thế nào đây? Còn ba ngày nữa là đến cuộc thi thiết kế rồi. Làm thế nào đây? Làm thế nào đây? À đúng rồi, thành thân. Đến khi đó
Mình vẫn còn một cơ hội nữa để dùng chiếc giường này. Đằng nào cũng có phải thành thân thật đâu. Tổ mẫu, người nói xem sao người lại quậy cùng cô ấy vậy? Quậy là sao hả? Ta và Sơ Nguyệt chỉ chơi vui thôi. Nhưng mà trái tim của ai đó
Đã bị đánh… đánh cắp mất rồi. Tổ mẫu, người và con đều biết hôn sự này chẳng qua chỉ là một vở kịch. Xem ra có người cho rằng đây là một màn kịch thật. Nhưng có người lại muốn kịch giả tình thật. Có những người là ai ạ?
Sao con không hiểu gì hết? Con không biết. Vậy nhất định là con muốn nói: “Con không phải, con không biết, người nói linh tinh.” Phủ nhận ba lần liền. Tổ mẫu, sau này người đừng học cô ấy nói những từ ngữ kỳ lạ như thế được không?
Cha đã bí mật uống thuốc chưa ạ? Thuốc á? Yên tâm đi. Tên Châu Ngụy đó vẫn luôn tưởng ta điên điên rồ rồ nên không quá đề phòng ta. Sau này việc đi đưa thuốc cho cha con cứ giao hết cho ta. Thuốc này cứ bảy ngày phải uống một lần
Và phải uống trong thời gian quy định. Nếu không mọi công sức sẽ đổ sông đổ bể. Lạc thần y nói bảy ngày sau khi uống hết thuốc sẽ thấy được hiệu quả. Khi đó vẫn cần phải cử người ở bên cạnh cha mới được. Được.
Chúng ta phải lên kế hoạch một cách cẩn thận. Vậy phải phiền tổ mẫu rồi. Chuyện này không cần ta phải lo lắng nhiều. Nhưng có một số chuyện thì đúng là ta phải lo lắng thật đấy. Cơ mà con yên tâm,
Ta nhất định sẽ giúp con chiếm được trái tim của Sơ Nguyệt. Con… Đêm kết hôn cũng chính là ngày cuối cùng để đăng ký. Mình nhất định sẽ nắm được cơ hội này. Cũng chỉ là kết hôn một lần thôi mà, có gì to tát đâu. Cũng chỉ là giả thôi.
Vừa hay rèn luyện luôn khả năng diễn xuất. Nhất định mình sẽ về được. Sơ Nguyệt cô nương, cô… cô gầy đi rồi. Đào Vân cô nương, cô xinh hơn rồi. Đừng làm phiền ta. Bây giờ ta đang là một cái máy may vô cảm. Sơ Nguyệt cô nương,
Lão phu nhân mời cô đến Trùng Nguyệt Các nói chuyện. Bảo hôm nay là hội Hoa Khê lại sắp sửa tới ngày vui thành thân, lão phu nhân đã đặc biệt chuẩn bị bữa tiệc mời Sơ Nguyệt cô nương cùng đến uống rượu hoa đào, ngắm xuân hái hoa lan,
Ăn bánh ngũ sắc. Được, được, được. Được thôi, được thôi. Cô đợi ta một lát. Ta xong ngay đây. Xong rồi. Đi. Tổ mẫu. Chiêu Nhi, đang vẽ à? Đây là bộ đồ Sơ Nguyệt tặng cho con. Mặc thử đi. Thôi. Cứ đặt đó ở đó là được rồi. Thử đi. Nào, nào.
Cởi cái gì mà cởi? Nhìn thấy rồi. Sơ Nguyệt. Cô xem Chiêu Nhi thích bộ đồ cô tặng thế cơ mà. Từ này cô dạy ta rồi. Beauty. Từ này… có nghĩa là người đẹp. Không phải là để miêu tả phụ nữ à? Chuyện… chuyện này… Tiêu rồi, tiêu rồi.
Mình không được đắc tội với anh ta. Sống dưới mái nhà của người ta, không thể không cúi đầu. Mình vẫn muốn thử về nhà một lần nữa. Ai nói đây chỉ là từ dùng cho phụ nữ? Thiếu trang chủ khôi ngô thế này cũng là một mỹ nhân chính hiệu còn gì.
Kiểu như là vừa nhìn một cái đã muốn chiếm làm của riêng. Nghe thấy chưa? Tiểu tỷ tỷ, không phải là có yến tiệc sao? Yến tiệc đương nhiên là phải có rồi. Có điều cô phải vẽ xong cái bùa chữa bệnh này đã.
Đây là phong tục của bọn ta trong hội Hoa Khê. Ngoài phong tục này, còn một tập tục nữa. Đó là nàng dâu chuẩn bị vào cửa phải tự mình vẽ bùa chữa bệnh này. Nếu không là không được ăn cơm đâu. Việc này chẳng phải dễ lắm à? Vẽ đi,
Cô vẽ đi. Cái này không dễ vẽ đâu. Không vẽ được là không được ăn cơm đâu đấy. Nếu quả thực không vẽ được thì cô bảo Chiêu Nhi cầm tay dạy cô. Cũng xem như là tự tay cô làm rồi còn gì. Đi. Vậy… phải nhờ huynh rồi.
Muốn ta giúp cô cũng được thôi, nhưng ta có một yêu cầu. Là gì? Sửa lại chữ trên bộ đồ này thành “nam thần”. Vậy là cô đồng ý rồi hả? Viết cái gì thế này? Viết đi. Cảnh Chiêu ca ca sắp thành hôn với cô gái kia rồi.
Mình vào ở Vân Úy sơn trang cũng có để làm gì đâu? Hỏi thăm được tin tức chưa? Tiểu thư, An Cảnh Chiêu dẫn Lý Sơ Nguyệt đến chỗ lão phu nhân đón hội Hoa Khê rồi. Bên trong báo tin là Thiếu trang chủ tay cầm tay
Dạy Hàn Quán Khanh viết thiệp cầu phúc. Tuyệt đối không được để hai người họ thành thân. Cảnh Chiêu ca ca là của ta. Tiểu thư không cần quá lo lắng. Người xem đây là gì? Cái này là nhị trang chủ đưa cho người có tên là thuốc lấy mạng.
Không màu không vị. Một khi có người uống vào sẽ biến mất một cách thần không biết quỷ không hay. Nhị trang chủ nói rồi, trong giang hồ không ai biết đến loại thuốc này. Đương nhiên là không thể tra ra tiểu thư được rồi. Ngoài ra, còn cái này nữa.
Đây lại là cái gì nữa? Xuân dược. Nhị trang chủ nói tiểu thư vẫn luôn có tình cảm sâu đậm với thiếu trang chủ. Nếu có tiếp xúc da thịt, gạo đã nấu thành cơm, Vân Úy sơn trang của ngài ấy coi trọng danh tiếng như vậy
Lại dám không liên hôn với Phụng Noãn Các ta sao? Có điều ta phải làm gì mới có thể lần lượt bỏ thuốc Cảnh Chiêu ca ca và Lý Sơ Nguyệt? Hôm nay chính là thời cơ tốt nhất. Thiếu trang chủ và Lý Sơ Nguyệt đang ở trong Trùng Nguyệt Các,
Chỉ cần chúng ta lén bỏ thuốc vào bình rượu sau đó tiểu thư đàng hoàng đi đến Trùng Nguyệt Các giả vờ xin lỗi Lý Sơ Nguyệt để cô ta uống rượu độc vào. Không được. Ta đường đường là người thừa kế của Phụng Noãn Các
Sao có thể đi xin lỗi một con ranh như thế? Tiểu thư, thân phận của người cao quý tất nhiên là Lý Sơ Nguyệt không thể sánh bằng rồi. Chỉ là giờ thiếu trang chủ đã bị cô ta mê hoặc, nếu người không tranh thủ
Cô ta sẽ trở thành thiếu phu nhân mất. Tiểu thư, đây là cách tốt nhất rồi. Người đành chịu ấm ức chút vậy. Sau khi xong việc thiếu phu nhân của Vân Úy sơn trang không ai khác chính là người.