Anh Ấy Bước Ra Từ Ánh Lửa Tập 02 | Phim Tình Yêu Cứu Hỏa Siêu Hot | iQIYI Vietnam

    [Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] Tới đây. Chào chị, đây là nhà của Dư Kỳ Lỗi phải không? Ông xã. Ai thế? Anh Lỗi. Lục Kiêu? Nhà tôi cũng không dễ tìm nhỉ? – Cũng hơi hơi. – Hai người nói chuyện nhé. Em đi tập đây. Sao đột nhiên cậu lại

    Tới đây tìm tôi? Vừa hay thời gian này tôi tới đây giao lưu học tập. Không phải lúc trước cũng từng nhờ anh giúp đỡ sao? Tới thăm anh một chút. Khách sáo với tôi làm gì? Có thể giúp được các cậu tôi thấy rất có ý nghĩa. Anh Lỗi,

    Tôi nói thẳng nhé. Lần này tới một là để thăm anh, hai là muốn hỏi anh có muốn gia nhập đội cứu hỏa của chúng tôi không? Sao tự nhiên lại hỏi tôi vấn đề này? Vào thời điểm xảy ra động đất, anh đã ngay lập tức chạy ra ngoài cứu người.

    Tôi biết anh chính là kiểu người sẵn sàng đương đầu với nguy hiểm, đúng không? Anh thích cảm giác đấy. Cảm giác này không thể che giấu được. Với chuyên môn của anh, nếu vào đội cứu hỏa nhất định sẽ phát huy cao độ.

    Tôi hy vọng anh có thể trở thành đồng đội của tôi. Anh cân nhắc nhé. ♫Ngày hôm qua hãy còn lang thang♫ ♫Sương gió khắc thành gương mặt người nghiêng nghiêng♫ ♫Đi ngược ánh sáng, thoắt ẩn thoắt hiện♫ ♫Nhắc nhở về ngày mai mới đến♫ ♫Để lời thề mãi vang vọng bên tai♫

    ♫Quyết tâm tiến xa hơn nữa♫ ♫Dũng cảm đi ngược ánh sáng♫ ♫Khói mù giăng lối phủ kín bầu trời♫ ♫Bay ngược chiều gió lên cao hơn nữa♫ ♫Lao ra khỏi đường chân trời♫ ♫Sau hoàng hôn và trước bình minh♫ ♫Tiếp tục trải qua muôn vàn thử thách♫

    ♫Phá tan bức tường ngăn cách rồi chạm vào nó♫ ♫Nơi ranh giới ánh dương ló dạng trên mặt biển♫ [Anh Ấy Bước Ra Từ Ánh Lửa] [Tập 2] [Có người đến, có người đến] [Đội chi viện cứu hỏa khu Tân Tây, thành phố Bắc Tầm] [Trạm đặc nhiệm đường Hòa Bình]

    Lâm Lục Kiêu ơi Lâm Lục Kiêu, cậu nói xem cậu lớn từng này rồi sao lại cứ không để người khác bớt lo thế? Tôi cũng không biết phải nói gì với cậu mới tốt. Bên trên vẫn luôn nhấn mạnh rằng phải thiết lập hình tượng đội cứu hỏa văn minh.

    Chúng ta cần thể hiện vai trò, hình tượng và sự cam kết của mình. Mỗi hành động đều đại diện cho tất cả những người lính cứu hỏa. Cậu thì hay rồi. Cậu không để tâm đến bất cứ điều gì, cậu cứu một người thôi mà cũng giở lắm trò như vậy.

    Cứ an ổn chờ xét duyệt trạm trưởng xuất sắc không tốt sao? Xuất sắc hay không cũng đâu phải anh ta nói là được. Lâm Lục Kiêu, đây là lời cậu nên nói à? Cậu tưởng chuyện này có thể dễ dàng lấp liếm à?

    Danh dự cá nhân cũng là danh dự tập thể, đúng không nào? Cậu làm như vậy có xứng đáng với trạm, có xứng đáng với tập thể này không? Cậu không sốt ruột nhưng chúng tôi sốt ruột, đúng không nào? Báo cáo. Đại Cang, cậu dạy dỗ cậu ta chút. Rõ.

    Thiết lập hình tượng đội cứu hỏa văn minh. Trạm trưởng Lâm. tôi thấy ấy mà vì danh dự phải không? Lỡ như còn có tiền thưởng và trợ cấp nữa. Ai bảo với cậu là có tiền thưởng? Lỡ có thì sao? Chúng ta không thể bỏ lỡ cơ hội này được. Lỡ như?

    Đại Lưu, có thể có tiền thưởng không? Đây không phải là vấn đề có tiền thưởng hay không? Chỉ đạo viên, tôi nói anh biết, chuyện này thật sự không thể trách trạm trưởng Lâm được. Đều tại cái tên Lâu Minh Dã kia muốn ra vẻ trước mặt chúng tôi.

    Anh không thấy cái bản mặt của cậu ta đâu. Tôi cứ nghĩ tới là tôi lại… Thật là… Chết tiệt. Tôi đi dọn dẹp vệ sinh. Cậu xem xem, cậu xem xem. Sự giác ngộ của mọi người đều cao hơn cậu, phải không? Hơn nữa cậu cũng biết

    Hôm nay Lâu Minh Dã sẽ tới, cậu không thể kiềm chế chút sao? Tên Lâu Minh Dã này nổi tiếng là khó đối phó, trong trạm có ai là không biết? Cậu cứ phải hơn thua với cậu ta sao? Một cây làm chẳng nên non, chắc cậu cũng hiểu đạo lý này.

    Nói đi nói lại, chuyện hôm nay là cậu không đúng. Lại nói sâu hơn, làm sai không đáng sợ, phải nhận thức, phải sửa đổi, như vậy thì vẫn là một đồng chí tốt, đúng không nào? Rồi lại nói sâu hơn nữa… Anh mau quay về đi. Tôi về đâu chứ?

    Cậu đứng lại cho tôi. Lại nói, cậu xem đi. Cậu xem cho kĩ đoạn video này. [Gặp lính cứu hỏa ăn cơm hộp ở lối vào nhà hàng nhỏ tầng dưới] [Cũng xem như cùng ăn tối với họ rồi] Mấy ngày trước các cậu đi làm nhiệm vụ,

    Ngồi ăn đồ ăn ngoài bên đường bị người ta chụp hết lại đăng lên mạng rồi. Chuyện này đang gây xôn xao dư luận. Chi đội trưởng Mạnh tới tìm tôi nói chuyện, nói tư tưởng của chúng ta đang có vấn đề, bảo tôi viết báo cáo gửi anh ấy.

    Cậu nói xem tôi nên viết thế nào đây? Mọi người ra ngoài làm nhiệm vụ cả ngày, về chưa ăn cơm nên gọi đồ ăn ngoài. Nói đi nói lại, chỉ đạo viên, anh đã phát hiện ra sơ suất nghiêm trọng trong khâu giám sát công việc ở trạm chúng ta,

    Việc lơ là nghĩa vụ phải được xử lý nghiêm. Thông báo cho tất cả những người không ra ngoài làm nhiệm vụ, ba phút nữa mở cuộc họp ở phòng sinh hoạt. Họp? Mấy hôm nay có một đoạn video về trạm của chúng ta được lan truyền rộng rãi trên mạng,

    Gây ra khá nhiều tranh cãi, cũng để lại ấn tượng tiêu cực trong dư luận về đội cứu hỏa chúng ta. Tôi hy vọng mọi người sẽ suy ngẫm sâu sắc về vấn đề này, sau này tuyệt đối không để xảy ra nữa. Thế nên tôi đề xuất

    Xây dựng một trạm tiếp tế trong trạm chúng ta. Khi mọi người đi làm nhiệm vụ về nếu thấy đói có thể tới ăn. Đương nhiên tôi cũng không giới hạn những thứ có thể ăn. Các cậu có thể ăn bánh mì, bánh quy, khoai tây chiên, xúc xích,

    Cũng có thể nấu mì ăn liền, nếu có điều kiện cũng có thể làm gà nướng hoặc bít tết. Tôi sẽ chuẩn bị cho các cậu một cái tủ lạnh. Đương nhiên chuyện này cũng là ý của chỉ đạo viên. Chỉ đạo viên rất quan tâm đến sức khỏe của mọi người.

    Chúng ta hãy cùng cảm ơn chỉ đạo viên. Hay. Cảm ơn chỉ đạo viên Dương. Mọi người tự do thảo luận một chút. Ai có ý kiến gì không? Lưu Như Ý. Có. Cậu nói tôi nghe xem cậu nghĩ thế nào. Báo cáo.

    Đề xuất của trạm trưởng thật sự gãi đúng chỗ ngứa, ý tưởng của chỉ đạo viên đi thẳng vào cốt lõi của vấn đề. Cảm ơn trạm trưởng, cảm ơn chỉ đạo viên đã quan tâm đến mỗi thành viên trong trạm. Vỗ tay. Hay. Trạm trưởng nói đúng.

    Chỉ đạo viên nghĩ càng đúng. [Tề Hoạt Trạm đặc nhiệm đường Hòa Bình] Chúng ta cùng cảm ơn chỉ đạo viên một lần nữa nào. Hay. Không đúng. Không đúng. Sao tôi thấy chỉ có ba người các cậu là tham ăn nhất vậy? Chỉ có ba cậu là muốn ăn nhất đúng không?

    Ba chúng tôi là sao chứ? Ai không muốn ăn thì đứng lên. Anh xem, mọi người đều muốn ăn đúng không? Chỉ đạo viên, anh xem, đây là tiếng lòng của mọi người mà. Mỗi lần mọi người đi làm nhiệm vụ về thì đều không kịp ăn tối,

    Cứ như vậy thì dần dần cơ thể sẽ không chịu được. Bà tôi luôn nói người là sắt, cơm là thép. Chỉ đạo viên, chính anh cũng từng nói, muốn cứu người thì phải bảo vệ được mình trước. Thế nên tôi cho là ăn no là để bảo vệ bản thân tốt hơn.

    Ăn no là để có thể bảo vệ tính mạng và tài sản của người dân tốt hơn, đúng không? Đúng. Không, không, không… Anh. Cậu không ăn à? Không thể không nói đây là một ý hay. Đúng vậy. À, chỉ đạo viên Dương, trạm trưởng Lâm, tôi hỏi chút,

    Tôi thay mặt các anh em hỏi chút. Trạm tiếp tế này của chúng ta có cần phải bỏ tiền túi không? Cậu hỏi gì vậy chứ? Thật là. Bắt được ý chính rồi đấy. Chuyện này tôi cũng xin nói rõ với mọi người. Trạm tiếp tế này của chúng ta

    Không yêu cầu bất kỳ đội viên nào phải trả tiền, cũng không chiếm dụng kinh phí của trạm. Chúng ta dựa hoàn toàn vào ý thức, ai ăn thì mua về tự bổ sung vào. Đừng để tôi bắt được ai chỉ ăn mà không mua bù vào

    Thì từ sau không cho vào nữa. Vậy thì tôi cũng tán thành. Có thể ăn lẩu không? Có thể ăn bún ốc không? Mọi người vui đúng không? Cậu đấy, suốt ngày kiếm chuyện. Được rồi, được rồi. Đừng ai nói nữa. Tôi cũng nhìn ra rồi. Nếu mọi người đều đồng ý

    Thì tôi cũng đồng ý. Tôi cũng không muốn làm kẻ xấu. Nhưng có một chuyện tôi phải nói rõ. Nếu đã ăn thì phải ăn cho ngon. Nếu cần thiết, chúng ta có thể tự nấu ở đây, đúng chứ? Đừng làm mấy chuyện linh tinh lộn xộn nữa.

    Đặc biệt là một số người nào đó, nói ai thì người đó tự biết nhé, đúng không nào? Sau này cũng phải hạn chế đồ ăn vặt và đồ ngọt. Được thôi. Phải không nào? Cuối cùng tôi xin bổ sung một chút. – Bớt nói vài câu đi. – À thì… Vâng.

    Vậy chuyện trạm tiếp tế cứ quyết định vậy đi. Vâng. Ngoài ra, việc này chúng ta cần viết báo cáo trình bày với chi đội trưởng Mạnh chút. Lão Lưu, cậu viết báo cáo đi. Hả? Hả cái gì mà hả?

    Không phải ngày nào cậu cũng sửa di thư ở chỗ trạm phó à? Tài viết lách ổn đấy, cậu viết đi. – Hay. – Hay. Vâng. – Hay. – Hay. Nhiều thật. Tôi mua đấy. Lôi Đại Cang, cái gì đây? Dưa muối, ăn vào cơm lắm. Cậu keo kiệt thật đấy.

    Vậy sao lại là loại sợi dành cho trẻ em? Tôi mua cho con trai tôi. Vợ tôi nói trẻ con không được ăn mặn quá nên tôi mang qua đây. Dưa muối cho trẻ em tốt, ít chất bảo quản, tốt cho sức khỏe. Hai gói này thôi đúng không? Sao có thể chứ?

    Ông chủ còn tặng tôi cây xúc xích. Được đó. Cậu là loại keo kiệt thứ thiệt. Ông chủ đó cũng keo kiệt y như cậu. Vừa hay lúc tôi mua đồ, ông chủ cho tôi cả một thùng, cho cậu đấy. Cậu mà nói sớm thì tôi đã chẳng lấy ra. Xem xem,

    Biển hiệu này thế nào? Trạm tiếp tế Blue Friends. – Được, – Hay. – Được đó. – Được đó. Vậy lễ treo biển của chúng ta chính thức bắt đầu. Hay. Treo biển. – Treo biển. – Treo biển. [Trạm tiếp tế Blue Friends] Trạm tiếp tế chính thức thành lập rồi. Vâng.

    [Công viên văn hóa và sáng tạo Ôn Hoa] ♫Dải Ngân Hà♫ ♫Mênh mông dài đằng đẵng♫ ♫Đêm hè♫ ♫Có tiếng ve cùng gió thoảng♫ ♫Bầu trời♫ ♫Nhuộm vàng ánh hoàng hôn♫ ♫Bên em♫ ♫Có tia sáng le lói♫ ♫Bóng hình phản chiếu càng rõ nét♫ ♫Không nhìn thấy đêm đen tĩnh mịch♫ ♫Trầm lắng♫

    ♫Hãy để tinh tú♫ ♫Thay ánh sáng lập lòe♫ ♫Ôm thật chặt♫ ♫Là ước hẹn mà gió đợi chờ♫ ♫Nối liền giấc chiêm bao, mở cửa trái tim này♫ [Thẩm Quang Tông, Giải trí Bắc Nghiêu] A lô. Nam Sơ à? Tôi là Thẩm Quang Tông.

    Cô không cân nhắc chút về Bắc Nghiêu chúng tôi thật sao? Cô xem, tài nguyên về phim ảnh, chương trình tạp kỹ, người đại diện thương hiệu đều sẵn có, chúng ta có thể thương lượng mà. Tài năng mới nổi,

    Người có tầm ảnh hưởng, biểu tượng vũ đạo… đều có thể cho cô. Xin lỗi nhé sếp Thẩm. Tạm thời tôi chưa có ý định trở thành nghệ sĩ. Phiền anh chuyển lời tới ông chủ Hàn. Không, Nam Sơ, chúng ta không thể cứ nói vào ngõ cụt như thế.

    Tôi phải đi tập luyện rồi, không nói nữa nhé, tôi cúp đây. Lúc trước cũng không sao. Tay cậu làm sao thế? Bị thương một chút. Chỉ đạo viên Dương, chỉ đạo viên Dương. Lần thứ mấy rồi. Cậu tự nói xem là lần thứ mấy rồi?

    Cậu nhìn tôi, đừng có cười đùa cợt nhả với tôi. Cậu mà cũng đòi làm chuyên gia giải cứu động vật à? Chuyên gia khỉ gì? Cậu là trạm trưởng, cậu phải làm gương cho mọi người. Ngày nào cậu cũng động tí là khiến người đầy thương tích,

    Cậu như vậy thì tôi biết làm… Được rồi, đừng cằn nhằn nữa. Suốt ngày lảm nhảm. Tìm tôi có chuyện gì? Đúng là có chuyện tốt. Chuyện tốt gì? Trạm mình có người mới, hơn nữa còn một lúc đến hai người. Có hai người mới thôi, có cần vui vậy không?

    Hai người này không phải người bình thường. Trạm trưởng Lâm, anh còn nhớ chúng tôi không? Nhất Cửu, Thập Toàn đúng không? [Thiệu Nhất Cửu – Trạm đặc nhiệm đường Hòa Bình] [Tần Thập Toàn – Trạm đặc nhiệm đường Hòa Bình] Đúng, thần tượng, trí nhớ của anh thật tốt. Thần tượng?

    Tôi nói các cậu biết, trạm đặc nhiệm chúng tôi không phải nơi để thể hiện sự sùng bái cá nhân, càng không phải chỗ để theo đuổi thần tượng đâu. Đừng nghĩ hai người các cậu đặc biệt. Năm nào cũng có đầy người như các cậu đến đây,

    Đều là những người từng được lính cứu hỏa giải cứu, sau đó bắt đầu mơ mộng trở thành siêu anh hùng. Cuối cùng tới rồi mới biết hoàn toàn không như mình nghĩ. Cho nên tôi khuyên hai người nghĩ cho kĩ, công việc này có ý nghĩa gì với các cậu,

    Vì sao muốn đến đây, vì sao muốn làm lính cứu hỏa. Được rồi, nghiêm túc vậy. Báo cáo. Chỉ đạo viên, tôi nghĩ kĩ rồi. Tôi muốn trở thành một lính cứu hỏa xuất sắc như trạm trưởng Lâm. Chúng tôi trở thành trẻ mồ côi trong trận động đất đó,

    Ăn cơm của mọi người mà lớn. Chúng tôi có được ngày hôm nay ngoài việc được các ông bà cô chú trong thôn cứu trợ thì quan trọng hơn là nhờ vào những người lính cứu hỏa đã cứu chúng tôi khỏi trận động đất như anh. Báo cáo. Từ giờ phút đó,

    Tôi và Thiệu Nhất Cửu đã quyết định phải trở thành một người lính cứu hỏa đạt chuẩn. Không chỉ vậy, tôi còn muốn trở thành một trạm trưởng xuất sắc như trạm trưởng Lâm, như vậy mới có thể cứu được nhiều người hơn. Được. Hai người các cậu chí khí ngút trời nhỉ.

    Nhưng cũng đừng tự tin quá, tránh sau này lại tự vả. Xem biểu hiện của các cậu đi. Khó khăn lắm mới có hai người mới đến, anh đả kích họ làm gì? Nếu hai người đã chọn con đường này thì phải làm tốt cho tôi. Vâng. Tôi bổ sung thêm vài câu.

    Thì là… vẫn… Còn chờ gì nữa? Các lính cứu hỏa, đi. Hỏa hoạn, hỏa hoạn. Số 117, đường Hoài Hải, Công viên Văn hóa và Sáng tạo Ôn Hoa [Học giới luật, hun đúc lòng trung thành, giữ vững niềm tin ban đầu] xảy ra hỏa hoạn. Điều động xe số 1, 2, 4.

    Hỏa hoạn, hỏa hoạn. Số 117, đường Hoài Hải, Công viên Văn hóa và Sáng tạo Ôn Hoa xảy ra hỏa hoạn. Điều động xe số 1, 2, 4. Đi. – Trạm trưởng Lâm. – Trạm trưởng Lâm. Hai cậu theo xe tôi, đi. Tới đó chỉ được hỗ trợ,

    Tất cả hành động đều phải nghe theo chỉ huy. – Rõ. – Rõ. Nghỉ ngơi xong chưa? Nghỉ xong rồi thì tập thêm lần nữa. Mau. Ai là người phụ trách? Chúng tôi là lính cứu hỏa của Trạm đặc nhiệm đường Hòa Bình. Ai báo cháy thế? Cháy rồi sao?

    Không ai báo cháy sao? Sao thế? Sao thế? Chào đồng chí, có chuyện gì thế? Là anh báo cháy sao? Đâu có. Sao vậy đồng chí? An Vi Nhân, An Vi Dân, đi kiểm tra xem. Rõ. Chuyện gì thế? Liên lạc với trung tâm chỉ huy. Rõ. Trung tâm chỉ huy.

    Sao thế này? Sao lính cứu hỏa lại tới? Cô. Chắc chắn là đám mấy người, xem xem biến nhà tôi thành cái gì rồi? Tôi đi ngang qua vào ngó một cái, giờ thì hay rồi, lúc đó không nên cho các người thuê nhà mà. Chắc chắn là có hiểu nhầm gì đó,

    Chúng tôi ở đây vẫn luôn rất ổn. Rất ổn? Ổn thì sao lính cứu hỏa lại tới? Nợ tiền thuê phòng của tôi nửa năm rồi, các người chuyển đi trong hôm nay cho tôi. Đừng mà cô chủ nhà.

    Gần đây việc kinh doanh của câu lạc bộ vũ đạo chúng cháu có chút khó khăn, nhưng chúng cháu thuê nhà cô cũng mấy năm rồi, cô thư thư cho bọn cháu một tháng nữa, chỉ một tháng thôi. Bây giờ vấn đề không phải là tiền thuê nhà,

    Là tôi không muốn cho các người thuê nữa. Hợp đồng giấy trắng mực đen, nếu ai gây ra hư hại cho ngôi nhà thì lập tức chấm dứt hợp đồng. Chúng cháu thật sự không làm gì. Không cái gì mà không? Mặc kệ, chuyển đi. Trạm trưởng Lâm, không phát hiện cháy.

    Thư thư thêm một tháng nữa đi cô. Trạm trưởng Lâm, trên tầng cũng kiểm tra rồi, không phát hiện cháy. Rốt cuộc là ai báo cháy? Trạm trưởng Lâm. Chắc chắn là… Trạm trưởng Lâm. bọn họ làm cháy nhà tôi. Anh xem cái này. Hàng xóm thấy khói nên báo cháy.

    Còn đợi chúng tôi ở cửa. Đồng chí lính cứu hỏa. Cô chắc chắn không phải cô báo cháy à? Nào. Bây giờ tôi có thể nghi ngờ cô báo cháy giả, lãng phí tài nguyên công cộng. Với tình huống này, chúng tôi nhất định sẽ truy cứu trách nhiệm.

    Chính cô đã báo cháy, mục đích là để đuổi chúng tôi đi. Lúc nãy tôi thật sự thấy có khói ở ngoài. Tôi nói cậu nghe, nhất định là khói bếp nhà hàng xóm. Được, cô không cần giải thích nữa. Tình hình cụ thể thế nào

    Lát nữa cô có thể đến đồn công an giải thích rõ ràng được chứ? Báo cảnh sát. Vâng. Cậu cũng quá đáng quá rồi đó. Tôi không báo cháy giả, tôi thấy có khói thật. Đi, cô lên xe trước đi, có lời gì thì về đồn nói.

    Trạm trưởng Lâm, chúng tôi quay về trước. Được, vất vả rồi. Vâng. Chỗ mọi người hôm nay tuy không xảy ra cháy nhưng tôi xem thì thấy có rất nhiều vật liệu dễ cháy chất đống ở cửa, dọn dẹp một chút, bảo đảm an toàn.

    Vài hôm nữa chúng tôi lại tới kiểm tra. Vâng, vâng, vất vả rồi, phiền các anh rồi. Về thôi. Chúng ta đi thôi. Vào thôi. Chào anh. Sao thế? Cảm ơn nhé. Cảm ơn cái gì? Cảm ơn đã giúp chúng tôi một việc lớn. Quy trình làm việc bình thường thôi,

    Không có gì đâu. Trạm trưởng Lâm, trạm trưởng Lâm, các cậu xong chưa? Vừa rút, vừa rút. Chuyện gì vậy? Chúng tôi vừa nhận được một nhiệm vụ khẩn cấp. Có người đang bị mắc kẹt ở tầng hầm của một tòa nhà cạnh nhà máy Dược phẩm Hằng Thông trên đường Tân Dân.

    Trước mắt không thể liên lạc qua điện thoại được. Đã nhận được tin, sẽ lập tức qua đó. Lái về phía đường Tân Dân. Vâng. [Thuốc cảm cúm] Thấy anh gần đây không nghỉ ngơi tốt, chú ý sức khỏe nhé. Cảm ơn. Còn thiếu bao nhiêu? Thật ra em cũng có thể giúp.

    Anh còn chẳng còn con đường nào, em thì có cách gì được? Dù sao cách cũng nhiều hơn khó khăn, rồi sẽ nghĩ ra thôi. Bỏ đi. Giải tán đi. Không làm nữa. Câu lạc bộ vũ đạo Dream này đã hoạt động nhiều năm như vậy,

    Sao có thể nói giải tán là giải tán? Kiên trì thêm một chút. Kiên trì hết nổi rồi. Hai năm nay câu lạc bộ không có chút thu nhập nào, mới mấy tháng mà mọi người sắp đi gần hết rồi. Thì vẫn còn người chưa đi mà. Nhưng anh cũng không thể

    Dùng tình yêu để tạo ra điện mãi chứ, đúng không? Thế này đi, chuyện tiền nong để em nghĩ cách. Đợi nghĩ ra rồi nói. Kiểm tra kĩ trang thiết bị. Xử lý ổn thỏa chỗ này nhé. Phía các cậu thế nào? Kiểm tra rõ rồi. Có điện rồi. Lão Dương.

    Tình hình thế nào? Có một người thu gom phế liệu nói muốn nhặt một số vật liệu xây dựng ở đây, cuối cùng không cẩn thận ngã xuống, sau đó gọi điện thoại báo cảnh sát, nói được một nửa thì mất liên lạc, chúng tôi gọi lại cũng không ai nghe.

    Cậu xem anh ta có giống… Tới đây, nhận thiết bị cứu hộ. Anh ta hình như… là người lúc trước cứu chúng ta. Chúng ta chia ra tìm anh ta. Lão Lâm, hai người này mới tới à? Nhặt trên đường đấy. Hai cậu đừng nói chuyện trong giờ làm. Rõ.

    Kiểm tra lại trang bị cho tôi. – Vâng. – Có ai không? – Nhìn cho kĩ. – Có ai không? – Có ai không? – Có ai không? Có ai không? Có ai không? Có ai không? Có ai không? Có ai không? Có ai không? Cứu tôi với. Cứu tôi với.

    Có tiếng nói. Tôi ở đây. Cứu tôi với. Tôi ở đây. Có nghe được không? Tôi ở đây. Cứu tôi với. Ở đây, ở đây. Lão Dương, Lão Dương. Phía tôi nghe được tiếng nói dưới tầng hầm, tầng hầm. Đây. Ở đâu? Ở đâu? Ở đây có tiếng nói. Đây, đây.

    Ở bên dưới. Lão Lâm, tình hình thế nào? Có nghe thấy không? Cứu tôi với. Nghe thấy rồi chứ? – Ở bên dưới. – Đúng. Chuẩn bị dây thừng. Lão Dương, tôi xuống thăm dò đường trước. Cậu được không? Được. Cẩn thận chút. Này, dây thừng đây Xuống thật kìa.

    Chỗ này cao bao nhiêu chứ? Cứ thế xuống sao? Nắm chắc. Thả dây xuống, thả từ từ thôi. Từ từ thôi, từ từ thôi. Từ từ thôi, từ từ thôi. – Thả dây. – Thả dây. – Không sao, không sao. – Không sao đâu. Từ từ. Tìm thấy không? Không sao chứ?

    Có người bị thương. Tôi phải cởi dây an toàn. Cậu đừng cởi dây. Tôi thả một sợi dây khác xuống cho cậu. Không sao. Mực nước bây giờ không cao, tôi xử lý được. Nào. Cậu chú ý chút nhé. Được rồi. Kéo. Được, thu dây, thu dây.

    – Kéo chậm chút. – Kéo chậm chút. Vâng. Kéo chậm chút. Cẩn thận đầu. Cẩn thận chút. Từ từ thôi, từ từ thôi. Kéo lên. Kéo. Kéo dây. Kéo dây. – Kéo dây. – Kéo dây, kéo dây. Kéo. – Đại Lưu. – Đại Lưu.

    – Đừng căng thẳng, kéo lên. – Kéo anh ta lên trước. Tránh ra chút. Tôi xuống dưới đưa Đại Lưu lên. Đại Lưu. Ba, hai, một. Để ý tay, để ý tay. Không sao, không sao. Cảm ơn. Đây là điều chúng tôi nên làm.

    – Cảm ơn. – Không sao, không sao, nhanh lên. Đưa tới bệnh viện, đưa tới bệnh viện. Đi mau, đi mau. Cảm ơn. Băng tạm vào cho cậu nhé, tý về phòng y tế xử lý. Chuyện hôm nay đừng nói với bọn họ, mất mặt quá.

    Tôi đã bảo cậu đừng cởi dây mà cậu không nghe. Thế nào? Rơi xuống rồi đúng không? Không phải tôi lo người ta đang bị thương sao? Với lại, ai ngờ được còn có một tầng nữa. Lão Lâm, cậu là anh em tốt nhất của tôi, về tôi sẽ sửa di chúc,

    Để lại hết tài khoản game cho cậu. Tôi cần tài khoản game của cậu chắc. Tập hợp về thôi. Chuẩn bị về thôi. Đi. Nào, nào. Nào. Cẩn thận. [Số dư tài khoản của tôi 9700,24] [Đội chi viện cứu hỏa khu Tân Tây, thành phố Bắc Tầm] [Trạm đặc nhiệm đường Hòa Bình]

    Các cậu đoán hôm nay tôi cưa được mấy cái chân? Sáu cái. Sáu cái đấy. Mệt chết tôi rồi. Được rồi Đại Cang, đừng dọa đám trẻ nữa. Là sáu đứa trẻ bị kẹt chân trong ô tô đồ chơi. Bọn tôi cưa được sáu chân của xe đồ chơi. Lão Dư,

    Anh nói xem đồ chơi của trẻ em bây giờ cũng thật là. Con trai tôi hình như cũng có một chiếc ô tô đồ chơi giống vậy. Tôi phải gọi cho vợ bảo cô ấy cất đi. Quá nguy hiểm. Sếp, ăn cơm chưa? Gì nhỉ…

    Có phải bé Lôi nhà mình có một cái ô tô đồ chơi không? Lão Dư, lại nói hôm nay bên chúng tôi cũng suýt thì gặp vấn đề. Chuyện gì thế? Chuyện gì? Anh hỏi Đại Lưu đi. Đại Lưu. Lão Dư, trả di thư cho tôi. Làm gì? Lại sửa à?

    Hôm nay tôi suýt thì tèo rồi. Làm sao thế? Không nói nữa, mất mặt. Tôi tới trạm tiếp tế bổ sung năng lượng. Di thư ở trong ngăn kéo của anh đúng không? Đúng, đúng. Tôi tự đi lấy. Thiệu Nhất Cửu, Tần Thập Toàn. Có. Có. Trưởng thành rồi. Anh không phải là

    Người cứu chúng tôi trong trận động đất lần đó sao? Dư Kỳ Lỗi. Sau này chúng ta ở cùng một ký túc xá rồi. Trạm phó Dư là trụ cột kỹ thuật của chúng tôi. Sau trận động đất năm đó chúng tôi cũng đã tốn rất nhiều công sức

    Mới mời được Lão Dư qua đây. Sau này hai cậu chịu khó học hỏi trạm phó Dư nhiều vào. Chào trạm phó Dư. Chào trạm phó Dư. Được rồi, đừng khách sáo nữa, đi làm việc đi. Hôm nay là lần đầu tiên hai cậu ra ngoài làm nhiệm vụ, cảm thấy thế nào?

    Không sao. Chưa quen cũng là bình thường thôi. Làm việc đi. – Vâng. – Vâng. Hai cậu vào đi. Từ nay đây sẽ là phòng ký túc của hai cậu. Theo lý mà nói, các cậu nên ở cùng với tiểu đội chiến đấu, nhưng năm nay trạm phải dẫn dắt nhiều người mới,

    Các cậu hãy ở cùng trạm phó Dư và trợ lý Lưu. Trợ lý Lưu cũng là tiểu đội trưởng của tiểu đội chiến đấu số 1, các cậu có cơ hội thì cố gắng học hỏi họ. – Vâng. – Vâng. Tôi đi đây, các cậu nghỉ ngơi đi.

    Chỉ đạo viên đi thong thả. Chỉ đạo viên đi thong thả. Tôi ngủ giường này. Được thật đấy. Nghĩ gì thế? Tôi cũng không biết, chỉ thấy đầu óc trống rỗng. Ngày đầu tiên đã gặp phải chuyện như vậy, đúng là kích thích. Đúng đó.

    Ngày đầu tiên đi làm đã gặp chuyện như vậy, lượng thông tin quá lớn rồi. [Ký túc xá (2)] Đúng đó. Ngồi dậy, ngồi dậy. Mới có mấy giờ mà đã nằm ra giường? Không biết quy tắc nội bộ à? Trợ lý Lưu. Xin lỗi trợ lý Lưu.

    Chúng tôi mới đến ngày đầu tiên. Tôi là Tần Thập Toàn. Cậu ấy là Thiệu Nhất Cửu. [Di thư của Lưu Như Ý] Tôi biết, trung học Kính Đức đúng không? Tôi còn từng bế cậu đấy. Trợ lý Lưu, anh đang viết gì thế ạ? Di thư. Hai cậu cũng phải viết đấy,

    Sớm muộn cũng phải viết. Trợ lý Lưu, hôm nay nguy hiểm như vậy, nhưng sao tôi thấy mọi người dường như không để tâm lắm? Chuyện thường. Sao? Mới vậy đã sợ rồi à? Không ạ. Trợ lý Lưu, chúng tôi đã chuẩn bị sẵn sàng rồi. Sẵn sàng cái gì?

    Sẵn sàng hi sinh bất kỳ lúc nào. Đừng có cao giọng với tôi. Chỗ chúng ta là trạm cứu hỏa chứ đâu phải đội cảm tử, đừng có hở tí là đòi sống đòi chết. Đến mạng mình mà cậu cũng không trân trọng thì cứu người khác thế nào?

    Nhiệm vụ của hai cậu chính là phục tùng mệnh lệnh, nghe theo chỉ huy. Làm tròn chức trách đã không dễ dàng gì rồi, tuyệt đối đừng ra vẻ anh hùng với tôi. Người chỉ biết lao về phía trước một cách ngu ngốc không phải lính cứu hỏa giỏi. Báo cáo.

    Trợ lý Lưu, thế nào mới là một lính cứu hỏa giỏi? Lúc nào cậu hiểu được lời tôi nói thì cậu chính là một lính cứu hỏa giỏi. Miểu Miểu hạ sốt chưa? Còn hơi sốt. Sao vẫn sốt chứ? Đã bao lâu rồi. Thế này không ổn.. Theo anh

    Hay là đi bệnh viện khám đi? Anh về mà đưa nó đi. Con bị ốm cũng đâu phải lần đầu, lần nào chẳng ốm mất hai, ba ngày. Đừng lo lắng nữa. Hôm nay bên anh thế nào? Hôm nay bọn anh ra ngoài làm nhiệm vụ thấy nhiều trẻ em

    Bị kẹt chân vào ô tô đồ chơi, rất không an toàn. Lúc Miểu Miểu [Mễ Lan, Vợ của Dư Kỳ Lỗi] chơi ô tô đồ chơi nhất định phải chú ý nhé. Tốt nhất là cất đi. Em biết rồi. Miểu Miểu nói với em

    Nó muốn anh đưa nó đến công viên giải trí. Em nói chỉ cần nó chịu uống thuốc, ngoan ngoãn nghe lời anh sẽ về đưa nó đi. Tuần này anh có về không? Tháng này sợ là không được rồi. Đáng lẽ đến lượt anh nghỉ,

    Nhưng sau đó mẹ vợ Đại Cang lại phải nằm viện, cậu ấy muốn đi thăm, trạm lại ít người nên anh thay cậu ấy. Nhưng em yên tâm, đợi thời gian biểu của bọn anh thoáng hơn anh sẽ lập tức về đưa Miểu Miểu đi công viên giải trí. Chuyện bố em nói

    Anh suy nghĩ thế nào rồi? Chuyện đó à? Nói sau đi. Nói sau là thế nào? Lúc bố đi ăn với họ đã bàn bạc xong hết rồi. Người ta rất hài lòng với hồ sơ của anh, muốn anh qua đó làm kỹ sư kết cấu công trình. Nếu anh qua đó

    Thì dù là vấn đề an toàn của bản thân anh, thời gian để ở bên Miểu Miểu, mức lương cũng như phúc lợi đều sẽ tốt hơn so với khi anh làm lính cứu hỏa. Anh nói gì đi. Anh nghĩ thế nào? Anh biết rồi. Anh sẽ cân nhắc kĩ càng.

    Anh quyết định sớm đi, bên đó sẽ không đợi anh mãi đâu. Lần này em hi vọng anh có thể nghiêm túc cân nhắc. Sáng nay em đưa Miểu Miểu tới bệnh viện. Miểu Miểu nói nó không muốn em đưa đi mà muốn anh đưa đi.

    Nó nói cô giáo giao cho nó một bài tập làm văn, đề bài là “Chuyện mà tôi đã làm cùng bố”. Nó nói nó không nghĩ ra đã từng làm gì cùng anh. Em biết anh rất yêu công việc của mình, nhưng chuyện này không phải vì em

    Mà là vì con gái anh, Dư Miểu Miểu. Lúc nào Miểu Miểu hạ sốt thì báo với anh. Em cũng vất vả rồi. Nghỉ ngơi sớm đi. Anh cũng nghỉ sớm đi. Hôm nay em xin công ty nghỉ một ngày, còn cả đống việc nữa. Đúng rồi.

    Anh đừng cứ bận là quên ăn. Yên tâm đi. Còn nữa, anh đã nhận được thuốc mỡ lần trước em gửi chưa? Nhớ dùng đấy. Họ nói rất có hiệu quả. Biết rồi, biết rồi. Cuối cùng, nhìn con gái anh ngủ một cái đi. Cúp máy nhé. Lão Dư, chưa ngủ à?

    Chưa ngủ. Tôi muốn nhờ anh một chuyện, muốn thương lượng với anh một chút. Chuyện gì? Cậu nói đi. Tuần này không phải tới lượt tôi nghỉ sao? Nhưng thật sự tôi không có chuyện gì để làm, tôi muốn nhường anh hai ngày nghỉ này,

    Đợi khi nào anh tích đủ phép thì trả lại tôi. Thế nào? Cảm ơn. Cảm ơn cái gì? Tôi nhờ anh mà. – Chơi chút nhé. – Chơi. [Đội cứu hoả cứu hộ Trung Quốc] Báo động. Nhanh, nhanh. Tác phong nhanh nhẹn lên. Chuyện gì vậy? Chuyện gì vậy?

    – Đi, đi. – Báo động à? Mau, mau. Người đâu? Chuyện gì vậy? Sao tôi biết. Tấu nhạc. Bắn pháo. Xong lễ. Thiệu Nhất Cửu, Tần Thập Toàn. Có. Trước hết xin chúc mừng hai cậu đã chứng tỏ được bản thân với thành tích xuất sắc tại cơ sở huấn luyện,

    Để đến với Trạm đặc nhiệm đường Hòa Bình chúng tôi. Tôi muốn nói với các cậu đây là một khởi đầu mới. Đến với trạm đặc nhiệm nghĩa là hai cậu ♫Ngày hôm qua hãy còn lang thang♫ đã là lính cứu hỏa thực thụ. Các cậu phải gánh vác trách nhiệm

    Bảo vệ tính mạng, tài sản của người dân. ♫Sương gió khắc thành gương mặt người nghiêng nghiêng♫ Hiểu chưa? Hiểu. ♫Đi ngược ánh sáng, thoắt ẩn thoắt hiện♫ ♫Nhắc nhở về ngày mai mới đến♫ ♫Để lời thề mãi vang vọng bên tai♫ Tôi thay mặt cho

    Tất cả đội viên của Trạm đặc nhiệm đường Hòa Bình nhiệt liệt chào đón các cậu. ♫Quyết tâm tiến xa hơn nữa♫ Vâng. ♫Dũng cảm đi ngược ánh sáng♫ ♫Khói mù giăng lối phủ kín bầu trời♫ Qua cổng nước. ♫Bay ngược chiều gió lên cao hơn nữa♫ ♫Lao ra khỏi đường chân trời♫

    ♫Sau hoàng hôn và trước bình minh♫ ♫Tiếp tục trải qua muôn vàn thử thách♫ ♫Phá tan bức tường ngăn cách rồi chạm vào nó♫ ♫Nơi ranh giới ánh dương ló dạng trên mặt biển♫ Mau ăn bánh đi, mau. Mau. Đã bao lâu không được ăn bánh kem rồi.

    Được thơm lây các cậu đấy. Nào, nào. Cắt cho tôi miếng to vào. Sao thế? Không sao. Ngon không? Ngon. Ngon. Trạm trưởng Lâm, hai bọn tôi cứ tưởng phải ra ngoài làm nhiệm vụ. Không ngờ là mọi người làm nghi thức chào đón chúng tôi. Tôi thật sự rất cảm động.

    Báo cáo. Từ nay trở đi, Trạm đặc nhiệm đường Hòa Bình chính là nhà của tôi và Nhất Cửu. Mọi người đều là người nhà của chúng tôi. Cảm ơn mọi người. Cảm ơn mọi người. Cảm ơn mọi người. Mọi người

    Khiến tôi và Nhất Cửu lần nữa cảm nhận được ý nghĩa của gia đình. Cảm ơn. Làm gì vậy hả? Trông cậu kìa. Đàn ông đàn ang. Nói cho hai cậu biết, nếu sau này có ai dám bắt nạt cậu thì cứ nói với anh Đại Lưu.

    Tôi giải quyết cho cậu, được không hả? Sau này ở cùng chúng tôi chỉ được cười, không được khóc. Được rồi, Tôi nói này, từ hôm nay, hai người họ chính là anh em của chúng ta, biết chưa hả? Các anh em thực sự đã bỏ rất nhiều công sức

    Cho buổi lễ chào mừng hai người. Các cậu cảm động cũng được, nhưng cũng phải biết ơn. Bánh kem ngon, ăn nhiều chút, ăn cho hết. Ăn xong thì dọn dẹp sạch sẽ gara. Giải tán. – Vất vả, vất vả rồi. – Vất vả rồi.

    – Vất vả, vất vả rồi. – Vất vả rồi. Vất vả rồi. [Lớp học nhỏ về phòng cháy chữa cháy] Đội cứu hỏa không thu bất cứ chi phí nào để nhận báo động và đi cứu hộ. Nhưng nếu bạn tùy ý gọi điện thoại báo cháy

    Hoặc nói dối về tình hình cháy nổ thì sẽ bị xử phạt. Vì vậy tôi kêu gọi mọi người đừng tùy tiện gọi đến đường dây nóng báo cháy 119. Báo cháy giả không chỉ gây ra sự lãng phí lớn về tài nguyên chữa cháy mà còn là hành vi phạm pháp.

    Theo quy định của “Luật xử phạt hành chính an ninh trật tự”, lan truyền tin đồn, báo cáo sai sự thật về nguy hiểm, dịch bệnh, báo động giả hoặc gây rối trật tự công cộng dưới hình thức khác sẽ bị phạt tiền hoặc giam giữ

    Tùy theo mức độ nghiêm trọng của vụ việc. ♫Chợt bùi ngùi trước dòng người tấp nập♫ ♫Những hạt bụi trôi nổi rồi tản mạn♫ ♫Tình yêu, mang theo nỗi thiết tha♫ ♫Những nỗi đau chỉ biết chôn vùi thật sâu♫ ♫Lời hứa trở thành chỗ dựa cho ngày mai♫

    ♫Người ngược dòng mang theo ánh sáng♫ ♫Chiếu sáng cho sinh mệnh♫ ♫Những cuộc đời rực cháy♫ ♫Vận mệnh từng bị lý tưởng thiêu đốt♫ ♫Sợ chi khắp mình đầy thương tích♫ ♫Anh ấy bước ra từ ánh lửa♫ ♫Nắm chặt lấy ánh hào quang trong màn đêm♫ ♫Chiếu soi sự tồn tại nhỏ bé♫

    ♫Xé tan màn đêm, chiếu sáng tới chân trời♫ ♫Vùng vẫy khỏi bóng tối, hướng về phía trước♫ ♫Dũng cảm ngưng tụ thành điểm sáng trên bầu trời♫ ♫Vượt qua thời gian♫ ♫Ở khoảnh khắc nào đó♫ ♫Phản chiếu những ánh sáng chói lòa♫ ♫Người ngược dòng mang theo ánh sáng♫

    ♫Chiếu sáng cho sinh mệnh♫ ♫Những cuộc đời rực cháy♫ ♫Vận mệnh từng bị lý tưởng thiêu đốt♫ ♫Sợ chi khắp mình đầy thương tích♫ ♫Anh ấy bước ra từ ánh lửa♫ ♫Nắm chặt lấy ánh hào quang trong màn đêm♫ ♫Chiếu soi sự tồn tại nhỏ bé♫ ♫Biển mây nơi chân trời♫

    ♫Rồi sẽ tiêu tan♫ ♫Chờ ánh bình minh♫