The Baking Challenge Tập 07 | Phim Hài Thần Tượng Hiện Đại Mới Nhất | iQIYI Vietnam

    Thế nào? Giấy. Đây. Đùa gì vậy? Đúng là bay trên trời. Trèo một cái trên đất. Làm gì có khoa trương như vậy, em thử lại đi. Không cần đâu, cảm ơn. Mì của các cậu trong ngoài đều là hàng A chất lượng kém. Đây là mỳ ngon nhất tôi từng làm.

    Nói đến mùi vị đi. Những gì các ngươi làm đều không bằng sư phụ các ngươi. Hơn nữa còn không thể khôi phục lại được mặt Dương gia. Cảm giác như gió xuân. Cái gì mà như gió xuân? Không phải chỉ là trò đùa thôi sao? Đúng vậy.

    Ăn mì trong phòng làm gì có gió. Nếu có gió thì ra ngoài ăn. Bên ngoài có gió. Ôi mẹ ơi. Tôi nói các người không có kiến thức. Các cậu đúng là không có kiến thức. Giống như gió xuân, đương nhiên là miêu tả mùi mặt rồi. Chính là kiểu đó.

    Sau khi ăn xong sẽ khiến người ta cảm thấy Đúng vậy. Cảm giác như gió xuân vậy. Hóa ra là hình dung mùi vị như gió xuân. Là thanh mát và ngọt mà cậu vừa nói sao? Mọi người nhìn vào mà học đi. Kỹ thuật của em vốn tốt như vậy.

    Chị Tiểu Ngũ, dạy em đi. Chị muốn đạt đến mức của em thì khó lắm. Ít nhất em cũng phải luyện thêm hai năm nữa. Huynh đã giỏi như vậy rồi, Ngươi làm một bài như gió xuân đi. Ngươi, ngươi gió xuân một chút. Ta… Đương nhiên không được.

    Ngươi tưởng Dương sư phụ lại quý giá phương thuốc bí mật nhà họ Dương như vậy? Tiểu Ngũ tỷ, lại gặp nhau rồi. Chị, em… Anh đợi một chút, đợi một chút. Tôi, tôi nói cho cậu biết. Ở đây toàn là camera giám sát. Không không không, chị Tiểu Ngũ.

    Đừng hiểu lầm, đừng hiểu lầm. Bành tổng của chúng tôi đặc biệt phái chúng tôi đến mời anh đến quán cơm Bành Thị chúng tôi nói chuyện. Ta không thân với ngươi, ta không đi. Chị Tiểu Ngũ. Tiểu Ngũ sư phụ. Bành tổng của chúng tôi

    Thật sự rất thích tài hoa và tay nghề của anh. Mời cô Tiểu Ngũ Chào mừng quý khách Mời đi bên này, cô Tiểu Ngũ Cô Tiểu Ngũ, cô xem Đây là bản vẽ kế hoạch của mà tập đoàn Bành Thị chúng tôi thiết kế.

    Đây là quán mỳ nhà họ Dương các anh. Những chỗ khác chúng tôi đều đã dỡ rồi. Chỉ cần tiệm mỳ nhà họ Dương các người dỡ ở đây lập tức đứng lên một hàng tầng hai. Đến lúc đó, Ngoài việc giữ lại đồ ăn vặt vốn có,

    Còn dẫn đến một lô đồ ăn quốc tế. Đến lúc đó, tập đoàn Bành Thị chúng tôi sẽ thiết kế trang phục và ký hiệu thống nhất. Còn cho mỗi nhà bếp tiên tiến nhất. Anh nhìn đây này. Đây là quảng trường nghỉ ngơi phối bộ. Ở đây, phun nước ánh đèn.

    Phong cách quốc tế Nào, cô Tiểu Ngũ Mời đi bên này. Bành tổng. Cô Tiểu Ngũ đến rồi Tiểu Ngũ đến rồi Mau Nào nếm thử trà khai sáng của ta. Đừng câu nệ. Coi đây là nhà của mình. Con người tôi rất dễ tiếp xúc.

    Cánh tay của sư phụ ta có phải do ngươi làm không? Nếu ta đã đồng ý với sư phụ ngươi, dùng kỹ thuật nấu nướng để quyết định thắng thua. Trước đây đã không biết giở trò. Huống hồ tôi rất chắc chắn rất chắc chắn. Mời

    Tiểu Ngũ làm ở tiệm mỳ Dương gia bao nhiêu năm rồi Sắp sáu năm rồi đã nhận được chân truyền của sư phụ chưa? Ông ấy coi con là một người chạy đường. Ngày nào cũng gọi tới gọi lui. Chuyện tốt không tìm anh. Xảy ra bất cứ vấn đề gì,

    Sai là của ngươi. Sư phụ ta đối xử với ta rất tốt. Trước ngươi đã đi ba vị sư huynh rồi Tiểu Ngũ à Ta đã trải qua tất cả những chuyện này của muội Những người làm sư phụ như họ căn bản sẽ không coi chúng ta là người.

    Cũng chưa bao giờ nghĩ đến tâm trạng làm đồ đệ như chúng ta. Huynh toàn tâm toàn ý với huynh ấy, thật lòng thành ý. Nhưng bọn họ căn bản không coi trọng. Anh ấy có nghĩ đến năng lực của em không? Anh ấy có nhìn thấy sự cố gắng của em không?

    Nói một câu không khách sáo. Trong lòng họ, người duy nhất nhìn trúng chính là bảng hiệu của mình. Xin lỗi, tôi hơi mất thái độ Tiểu Ngũ Thời đại khác rồi Thời đại này, cơ hội là dành cho người có lòng. Ta muốn nhờ ngươi giúp ta một việc.

    Để ý đến sư phụ ta, Còn mấy đồ đệ đó nữa. nói cho tôi biết hành tung và thông tin của họ. Anh muốn làm gì? Sư phụ. Hoang mang hốt hoảng. Làm gì vậy? Tiểu Lâu, cậu giỏi quá đi. Mặt đẹp thật đấy. Cũng không nhìn xem cháu ai

    Chỉ học hai ngày thôi mà đã như vậy. Giỏi không? Anh đến rồi. Chị xem thế nào? Chị Tiểu Ngũ, cái này được không? Cũng được. So với tôi còn kém một chút. Nghe rõ chưa? Chị Tiểu Ngũ khen em đấy. Chỉ luyện hai ngày thôi.

    So với hai năm thì kém một chút. Thật sao? Chị Tiểu Ngũ yên tâm. Còn hai ngày nữa là đến hội thưởng thức. Tôi nhất định sẽ luyện tập thật tốt. Cố lên. Tiểu Lâu, vừa hay các sư phụ chưa ăn cơm. nấu bát mỳ cho họ nếm thử. Được. Lão Chu.

    Có người hầu hạ đúng là khác. Đồ đệ quan tâm con. Qua đó một chút, qua đó một chút. Thế nào rồi? Mấy đồ đệ của ngươi đã hiểu chưa? Đã khôi phục tương đối rồi. So với bí quyết trước đây của cậu, vẫn thiếu một vị nguyên liệu. Lão già.

    Không phải ông đã phá giải bí quyết của ta rồi chứ? Anh đừng có hào phóng với bọn họ. Tôi làm gì có bản lĩnh lớn như vậy. Anh vẫn nên đem bí quyết của nhà Lão Dương nát trong bụng, chôn dưới đất là được. Ai thèm chứ? Bớt bôi nhọ ta đi.

    Tôi muốn xem xem mấy thanh niên này có thể thành công không. Ăn đi. Tiểu Lâu. Tôi mát xa giúp cậu, vất vả rồi. Cảm ơn cậu. Gần đây mệt lắm rồi. Em mệt rồi. Em giúp anh ấy xoa bóp xong cũng xoa bóp giúp anh. Cậu mệt gì chứ?

    Cậu chỉ nhào bột là mệt rồi. Hai người họ làm nhiều việc như vậy cũng không nói mệt. Cậu xoa mỳ là mệt rồi. Cậu nhỏ, thực ra cháu vẫn ổn. Hay là chúng ta xoa bóp giúp họ đi. Anh giúp chị Hoa Lôi xoa bóp. Tôi giúp Thượng Quan mát xa. Tôi…

    Để tôi mát xa giúp anh ấy. Đúng, Tiểu Lâu, cậu qua giúp tôi mát xa. Qua đây. Được không? Mọi người vất vả rồi. Tiểu Bố Đinh. Hello, Tiểu Lâu. Làm gì thế? Lôi Lôi. Lôi Lôi, hai người đang mát xa à? Đúng vậy. Mấy hôm nay hơi mệt.

    Nhưng vốn đã nói cậu nhỏ giúp chị Hoa Lôi xoa bóp, Hình như cậu ấy không muốn lắm. Chuyện gì vậy, Lôi Lôi? Cậu với Hà Huyền có chuyện gì vậy? Không ấn nữa. Không ấn nữa. Anh sợ em ấn IQ của anh xuống. Để em mát xa giúp anh ấy.

    Tiểu Bố Đinh, sao lại ấn IQ xuống vậy? Người đầu tư của chúng ta. Nào, nào, nào, để tôi hầu hạ cậu. Hầu hạ ngươi. Không cần đâu. Cả nhà các người tự ấn đi. Chúng ta cũng là người một nhà mà. Hoa Lôi là một cô gái tốt.

    Nếu em không nghiêm túc thì đi tìm người khác. Được, được, được. Tôi thấy cậu hiểu lầm rồi. Tôi và cô ấy chỉ là tình bạn thuần khiết. Hà Huyền. Ngươi biết ngoài tài nghệ nấu nướng của cậu ra, ưu điểm lớn nhất của một người đàn ông, là gì không? Em biết.

    Không có ưu điểm. Miệng mèo như cậu không nhả ra ngà voi đâu. Em có biết khuyết điểm lớn nhất của em là gì không? Không có khuyết điểm. Cuối cùng bây giờ tôi cũng biết tại sao Tô Bích Vi lại rời xa anh rồi. Đổi lại tôi là cô ấy,

    Tôi cũng sẽ rời xa anh. Em hiểu gì chứ? Tôi và cô ấy lớn lên cùng nhau. Tình cảm của chúng ta rất tốt. Chỉ là không biết tại sao Khi tôi gặp cô ấy, tôi đã có ham muốn bảo vệ rất mạnh. Nhớ chứ. Lúc tôi vừa yêu cô ấy,

    Lúc đó cô ấy đang nhảy. Cảnh tượng đó rất đẹp. Từ lúc đó, ta đã âm thầm bảo vệ nàng ấy. Tôi đã sắp xếp mọi thứ thay cô ấy. Tôi cho rằng đây chính là trách nhiệm mà một người đàn ông nên làm. Nhưng sau đó,

    Em muốn chăm sóc cô bé cả đời. Có một ngày lớn lên, muội ấy không cần ta bảo vệ nữa. thì trái tim ta cũng trống rỗng. Anh ngốc rồi à? Sao anh lại sống trong ảo giác của em vậy? Mặc dù tôi chỉ gặp Subery một lần,

    Nhưng ấn tượng mà cô ấy cho tôi, cô ấy không phải là người cần người chăm sóc. Tôi cảm thấy cô ấy rất có chủ kiến. Anh không hiểu cô ấy. Cô ấy không hiểu thế sự, rất yếu đuối, cũng rất đơn thuần. Chắc chắn cô ấy bị lừa rồi.

    Chắc chắn cô ấy bị chỉ quen biết vài tháng lừa rồi. Nếu không thì với gia thế và điều kiện của ta, ta lại đối xử tốt với cô ấy như vậy. sao cô ấy lại rời xa ta? Duyên phận hết rồi. Không phải. Tôi đùa thôi. Gia thế của anh là gì?

    Nhà anh nhân lúc bao nhiêu tiền? Anh nói cho tôi biết đi. Tôi không nói cho người khác. Không ngờ tôi lại vô tâm vô phổi nói chuyện với em nhiều như vậy. IQ của tôi bị ấn xuống thật rồi. Tôi nói chuyện với cậu mà hủy cả tam quan của tôi.

    Sư phụ. Thế nào? Vấn đề không nằm ở tưới đầu. Ý gì vậy? Vấn đề không phải tưới lên đầu. Nó ở trên bát. Ngoài tưới đầu ra, Vậy chỉ còn mì thôi. Nhưng kỹ thuật ramen của tòa nhà đã qua ải rồi. Không ở trên bát.

    Chắc chắn là ở trên bột rồi. Tôi hiểu rồi. Nước ép rau có vấn đề rồi. Nhất định là nước ép rau có vấn đề. Nước ép. Hôm đó tôi và Hoa Lôi làm đổ một cái giỏ ở đây. Sao không thấy đâu nữa? Trong cái giỏ đó.

    Có một món rất hiếm gặp. Món đó Trông giống như hành vậy. Nhất định là vậy. Nhất định là nó Tiểu Ngũ Huynh giúp ta xem đây là món gì đi Màu xanh thông thể. Càng tiến về phía trước càng trắng. Đây là món gì vậy? Anh vẽ rau bồ à?

    Chính là rau rừng ở chỗ chúng tôi. Sao anh có thể nhìn ra là rau Bồ chứ? Tôi thấy vẫn giống hành. Cái này mua ở đâu được chứ? Chợ rau có mà. Xin chào, tôi muốn hỏi một chút. Ở đây làm gì có bán rau bồ? Rau Bồ.

    Mấy sạp hàng này của chúng tôi đều bán. Nhưng hôm nay anh đến muộn rồi. Một khách hàng lớn đã bao hết đồ ăn của chúng ta. Nếu em muốn mua, Mấy hôm nữa lại đến nhé. Khách hàng lớn. Bành Thiên Lộc. Quá thất đức. Alo, Bành tổng.

    Không phải lần trước tôi đã nói với anh rồi sao? Thế nào? Mọi người mua được chưa? Chưa Tiểu Ngũ, ở đây có bán rau bồ ở đâu không Chúng tôi đều mua ở chợ rau đó Rau Bồ ở chợ đó. đều bị người khác mua hết rồi. Cái gì

    Thế này đi, Tiểu Ngũ Em cho anh mượn xe một lát Để tôi xem có rau Bồ ở đâu không. Tôi đi cùng anh. Vậy tôi đi dạo với Thượng Quan. thử vận may. Em cũng đi. Được, đi thôi. Đợi đã. Sư phụ. Đừng động vào ta.

    Chuyện hôm nay rất có thể là Bành Thiên Lộc làm. Vì chỗ chúng ta có nội gián. Dương sư phụ, ngài có ý gì? Ngươi… Tiểu Ngũ, con tự nói đi Không phải, sư phụ Huynh bảo ta nói gì đây? Tôi không biết.

    Anh dám nói chuyện hôm nay không liên quan đến anh sao? Không liên quan? Vậy, vậy số tiền này… Số tiền này ở đâu ra vậy? Tiền đó là của tôi. Chứng cứ rành rành như núi rồi. ngươi còn giảo hoạt với ta. Lẽ nào không phải ngươi đã nhận

    Tiền tên Bành Thiên Lộc đó báo tin cho hắn. Mua hết rau rau chúng ta cần nấu mỳ hết rồi. Tuyệt vời! Bành Thiên Lộc từng tìm tôi, cũng từng đưa tiền cho tôi. bảo ta báo tin cho hắn. Nhưng ta không cần. Sao đến nước này rồi?

    Anh còn ngụy biện với tôi nữa. Tôi nói tôi không làm thì là không làm. Đây là tiền tôi tự tích góp. Ta lấy ra là muốn muốn mua thuốc cho sư phụ. Cô ấy, cô ấy muốn mua thuốc cho con. Cậu đừng có thuốc chết tôi là được rồi.

    Đứa trẻ này làm người ta tức chết đi được. Đây chính là tiền của tôi. Anh không tin? Không tin thì tôi đi là được. Dù sao huynh cũng chưa từng tin tưởng ta. Sao cô ấy… Chuyện này… Con nói xem con bé này sao… Sao lại như vậy chứ?

    Dương sư phụ bớt giận. Không sao, không sao. Thuốc hạ áp. Thuốc hạ áp của tôi ở trong ngăn kéo. Làm phiền. Lão Dương, thế nào rồi? Tôi đưa Từ đại phu đến rồi. Chào Từ đại phu. Chào Từ đại phu. Tôi quên uống thuốc hạ áp. Sao có thể quên được chứ?

    Vâng, vâng. Thầy Joo, anh cũng đừng lo lắng quá. Đã uống thuốc hạ áp rồi. Huyết áp sẽ giảm ngay. Bệnh nhân bị kích thích, vì bị kích thích. Thời gian này, tuyệt đối đừng làm huynh ấy tức giận nữa. Không có chuyện gì chứ Từ đại phu? Không sao, không sao.

    Vậy có cần đến bệnh viện không? Không cần đâu. Em nằm một lát là khỏi. Thật sự không sao. Chỉ tức thôi mà. Lão Dương, tay anh bị thương. Tâm trạng phải bình tĩnh một chút. Đúng rồi Tiểu Ngũ hôm trước ở chỗ chúng ta Đã đặt hai đơn thuốc trị liệu

    Hôm nay tôi mang đến cho anh. Cô ấy, cô ấy… Cô ấy kê thuốc cho tôi. Vậy chi phí thì sao? Tiền đã đưa cho tôi rồi. Tôi đi lấy cùng cô ấy. Tôi thấy cô ấy lấy không ít. Chắc là muốn mua cho em ít đồ dinh dưỡng. cải thiện đồ ăn.

    Con bé này thật có hiếu. nên tôi giảm giá cho nó. Như vậy cô ấy cũng có thể tiết kiệm nhiều tiền Vậy chẳng lẽ tiền đó là của Tiểu Ngũ sao Ngươi lấy lòng tiểu nhân đo lòng quân tử Dương sư phụ, lần này ngài trách nhầm Tiểu Ngũ rồi

    Ngài không chỉ đổ oan cho Tiểu Ngũ mà còn đổ oan cho Bành Thiên Lộc. Rau Bồ là một khách sạn mới khai trương. Người ta mua hết rồi. Cái gì? Thật đấy. Còn cánh tay của anh nữa. Tôi đã xác nhận với cảnh sát giao thông rồi.

    Còn kiểm tra cả camera nữa. Anh vì vi phạm quy tắc giao thông nên không cẩn thận bị ngã. Chỉ là trùng hợp có một chiếc xe đi qua. Vậy thì tôi mắc bệnh nghi ngờ quá nặng rồi. Đúng là lấy lòng người nào đó để đo bụng ai chứ? Tôi cũng vậy.

    Tôi thật sự không ngờ. anh còn có thể nói giúp Bành Thiên Lộc. Bởi vì bố cục lớn. Thôi đi. Cậu nói xem món ăn này của chúng ta có tìm được không? Tôi thấy có thể. Tôi không tin khách sạn đó có thể mua hết rau Bồ.

    Anh nhìn bên đó đi, cũng rất đẹp. Hưng tận về thuyền muộn. Nhầm vào sâu thẳm củ sen. Lôi Lôi. Em xem bên kia có không? Hà Huyền. Hà Huyền. Không sao chứ? Như gió xuân. Tiểu Ngũ Tiểu Ngũ, rót cho ta cốc nước Tiểu Ngũ đi đây Lão Chu, nào

    Lão Chu, Lão Chu, Lão Chu. Rót thêm chút nữa. Được. Được rồi, được rồi. Thế nào? Còn chê nước lọc nhạt nhẽo à? Không phải ta nói ngươi Tiểu Ngũ là một đứa trẻ tốt như vậy Mà đã đề phòng người ta như kẻ trộm Bây giờ thì tốt rồi.

    Còn cần tôi hầu hạ cậu. Hai chúng ta đừng nói ai nữa. Không phải huynh đã đổ oan của huynh sao? Chỉ trách con người ta quá nghi ngờ Một đứa trẻ tốt như Tiểu Ngũ Đi theo ta nhiều năm như vậy còn tiết kiệm tiền để chữa bệnh cho ta.

    Tôi, tôi, tôi Sao ta có thể coi một đứa trẻ tốt như vậy làm gián điệp được chứ? Tôi còn là người không? Tôi cũng vậy. Tôi cũng đổ oan cho Cheon Rok. Ta thấy chúng ta vẫn nên thay đổi. Tính khí tự cho mình là đúng của chúng ta.

    Phải sửa, phải sửa, phải sửa Ta, ta đề phòng Tiểu Ngũ như phòng trộm Công thức vớ vẩn đó Tôi nói cho ông biết, Lão Chu. Biết sai có thể thay đổi, tốt là chuyện lớn. Có một câu như vậy. Sửa muộn thế nào cũng không sợ muộn.

    Bây giờ tôi, đầu óc tôi phải tỉnh táo lại. tôi mới có thể tiến bộ theo thời đại. không bị thời đại loại. Tôi, tôi phải đem công thức của tôi Ta, ta đừng giấu trong lòng nữa Ta, ta sẽ đưa cho bọn Tiểu Ngũ Chu sư phụ, Dương sư phụ

    Mọi người nếm thử đi. Thế nào? Mùi vị này đúng rồi. Mỳ này đúng là giống hệt giống y hệt. Tốt quá rồi. Không, không. Còn tốt hơn của chúng ta. Thật sao? Dương sư phụ. Hà Huyền sớm đã đoán đượcbên trong có nước hoa bồ rồi.

    Chúng tôi bất ngờ tìm thấy rau bồ ở hồ sen. Hơn nữa Thượng quan đã lấy rau bồ tinh khiết, khiến hương vị nồng đậm hơn. Đúng là hậu sinh khả úy. Tưới đầu cũng khá tươi. Măng và măng trong này Đều là chúng ta vào núi hái ngay

    Hơn nữa Tiểu Ngũ cũng đã giúp đỡ rất nhiều Ta vốn định giao bí quyết này ra Không ngờ xem ra bây giờ các ngươi không cần nữa rồi. Cảm ơn thầy Dương. Nhưng cũng phải cảm ơn thầy Chu. May mà anh nhắc nhở chúng tôi hết lần này đến lần khác.

    Nếu không chúng tôi cũng không làm được. Mì nhà họ Dương ngon như vậy. Ta không nhắc nhở ngươi. Anh đã nói rõ ràng như vậy rồi, Chúng tôi còn nghe không hiểu sao? Làm gì có. Sư phụ, chúng ta đã ăn ý như vậy rồi.

    Người hãy nhận chúng con làm đồ đệ đi. Đợi các ngươi thắng Bành Thiên Lộc rồi nói. Tốt quá rồi. Tốt quá rồi. Mì của ngài đến rồi, mời dùng Xin lỗi Tiểu Ngũ Là sư phụ đổ oan cho con. Nếu con vẫn đồng ý tha thứ cho sư phụ, thì về đi.

    Thêm đá. Hai miếng. Cố ý giả dối. Ăn mì miễn phí. Chào mừng vào cửa hàng nếm thử. Thật đấy, vào cửa hàng. Nếm thử đi, đi đi. Quốc uy của ngươi, nước ta mạnh mẽ. Hai lần không hợp. chọc động binh đao. Không ngờ trận đấu hôm nay

    Em không căng thẳng chút nào. Anh tin tưởng họ như vậy sao? Giang sơn đời nào cũng có tài. Từng đời mạnh hơn từng đời đúng không? Em có gì mà không yên tâm chứ? Thua thì cùng lắm là chấp nhận thôi. Bây giờ em đã tiến bộ theo thời gian rồi.

    Tiến bộ theo thời gian rồi. Mỳ canh. Sớm biết vậy đã không tốn sức như vậy rồi. Ông chủ, thêm một bát nữa. Ông chủ, cho tôi thêm chút ớt được không? Ông chủ, thêm một bát cay nữa. Ông chủ, cho tôi một bát trộn khô. Ông chủ, cho tôi thêm bát này.

    Tiểu Lâu, Hoa Lôi. Khách hàng đều muốn mì của chúng ta. Thật sao? Vậy chúng ta thắng chắc rồi. Nếu chúng ta thắng Chu sư phụ sẽ nhận chúng ta làm đồ đệ. Mì này ngon thật. Đúng vậy, mì này gân quá. Vâng, em thật sự muốn ăn thêm một bát nữa.

    Tôi nói cậu nghe, tưới đầu cũng không tính. Mỳ này đánh răng. Thêm một bát nữa đi. Lấy cho chúng tôi một bát nữa được không? Ông chủ, phiền anh thêm giấm cho tôi. Ông chủ, mỗi phần một. Ông chủ, thêm một bát nữa. Thêm một bát tưới mì đầu. 22 cái. 24.

    Có phải cậu đếm nhầm rồi không? Đếm lại lần nữa. Họ sẽ không gian lận chứ? Đến quy tắc cũng do các người đặt ra. Tôi gian lận thế nào? Mấy vị khách này đều do các anh tự thuê đúng không? Anh nói gì vậy? Không thua được đâu. Nào.

    Để em thử xem. Trận đấu này chúng ta thua rồi.