Nhân Viên Tài Năng Đổng Đổng Ân Tập 03 | Phim Ngôn Tình Cổ Trang Ngọt Ngào | iQIYI Vietnam
[Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] ♫Muốn chào mời anh nói xem♫ [Nhân Viên Tài Năng Đổng Đổng Ân] ♫Anh có dám đến không♫ [Tập 3] Sếp Lâu nhỏ vẫn chưa đi ạ? Muộn thế này sao vẫn chưa về? Tôi muốn nhân lúc mọi người về hết rồi
Lau lại tường một lần nữa. Nhưng cũng không cần làm muộn thế này đâu. Đã làm nhân viên vệ sinh thì phải làm tới nơi tới chốn. Tuy Tám Hai chúng ta khá xoàng, cũng không có chỗ nào đáng để được mọi người tôn trọng trong xã hội,
Nhưng chúng ta phải tôn trọng chính mình, đúng không nào? Những lời này nói khá hay đấy. Cô cần cơ hội đúng không? Ngày mai không cần làm nhân viên vệ sinh nữa. Mười giờ sáng đến công ty họp. Nắm bắt lấy cơ hội này. Thật… thật ạ? Cảm ơn sếp Lâu nhỏ.
Cảm ơn sếp Lâu nhỏ. Nắm bắt lấy cơ hội nhé. Không để uổng mất. Sếp Lâu nhỏ! Chuyện ba năm trước… Chuyện ba năm trước cô nhớ bao nhiêu thì tôi nhớ bấy nhiêu. Xin đấy. Nhất định mình phải giành được hợp đồng này. [Chiêu tài tiến bảo] Ăn nhiều vào.
♫Anh ngụy trang tỏ vẻ nhiệt tình♫ ♫Đó là giả vờ♫ ♫Còn làm bộ thật lòng♫ ♫Cứ ngỡ không một ai nhận ra♫ ♫Mưu mô nho nhỏ của anh♫ ♫Thôi được rồi, em sẽ diễn cùng anh đến cùng♫ ♫Để xem ai không kìm nổi giơ cờ trắng trước♫ ♫Thật sự rất biết ơn anh♫
♫Đã cho em cơ hội rèn luyện diễn xuất của mình♫ Chào sếp Lâu. Chào buổi sáng sếp Lâu nhỏ. Lại còn phiền sếp chờ tôi ngoài cửa nữa. Thật là có lỗi quá. Mời anh vào. Cô còn biết thấy có lỗi cơ đấy. Ngày đầu tiên đã đến muộn.
Cô tưởng đây là công ty quảng cáo của các cô à? Tôi luôn để mắt tới cô đấy. Nếu còn có lần sau thì Tám Hai không cần tới nữa. Hôm qua anh bảo là mười giờ mà. Mười giờ hai phút theo giờ Bắc Kinh. Không đúng. [Làm công làm giàu]
Anh xem điện thoại của tôi đi. [Làm công làm giàu] Chắc chắn vấn đề nằm ở điện thoại của tôi. Thật sự rất xin lỗi. Lần sau tôi nhất định sẽ đến sớm. Xin lỗi sếp Lâu nhỏ. Thực sự xin lỗi. Kiếm cớ hả? Sếp Lâu, anh tới rồi à?
Xin lỗi anh, đáng lẽ tôi định nhắc anh, đồng hồ của anh lúc nào cũng chỉnh nhanh mười phút. Không cần xuống sớm thế này đâu. Tôi chuẩn bị đã. Xin mời anh. Vào đi. Tìm chỗ mà ngồi. [Mẫu Đơn] Mới sáng đã gọi các vị đến công ty chúng tôi,
Chủ yếu là vì lần này [Mẫu Đơn] muốn mời thầu công ty hợp tác trọn bộ quảng cáo một số loại nước xốt đặc trưng của Mẫu Đơn. [Mẫu Đơn] Những người ngồi ở đây đều là các công ty quảng cáo tiềm năng nhất trong ngành.
Vì vậy dựa trên nguyên tắc công bằng, thẳng thắn, chúng tôi quyết định sẽ thêm một vòng so sánh bản thảo. So… Nhằm thể hiện sự chú trọng của công ty chúng tôi, [Mẫu Đơn] tất cả các bản thảo đều sẽ do chính tôi xét duyệt.
Phải so sánh bản thảo rồi sếp ơi. [Sếp] Tôi biết ngay là không đơn giản mà. Sự trả thù của Lâu Uyên trỗi dậy, không có điểm dừng. Nhà tư bản quả nhiên đều lật mặt bạc bẽo. Chúng tôi sẽ trả chi phí so sánh bản thảo cho mọi người.
Có vấn đề gì không? Không có. Tốt nhất là không có. Lại so sánh bản thảo. [Sản xuất Quảng cáo Tám Hai] Có thôi đi không vậy? Quả nhiên bên A khắp thiên hạ đều như nhau, chỉ muốn mỗi công ty đưa ra một phương án thiết kế
Rồi chọn ý tưởng hay nhất trong số đó, chắp vá lại sao chép sáng kiến của mọi người. Bên A. Lại so sánh bản thảo, tôi không còn cảm hứng gì hết cả. Lần so sánh bản thảo này có tiền. Bên A này tốt thật.
Nói đến tiền cái sao mà tôi lại có cảm hứng rồi. Cú chốt cuối cùng. Xin nhờ cậy mọi người. Béo, cậu muốn có vé cuối năm concert của Erin phải không? Tôi tài trợ. Nhiều chuyện, cậu muốn có phần mềm mới phải không? Chốt đơn. Công ty chi trả.
Với cả cậu chê công ty chúng ta bẩn, bừa, kém phải không? Tôi bảo đảm tôi.. tôi… tôi… mời nhân viên vệ sinh quét dọn toàn diện mỗi tháng một lần. Chỉ cần ký được hợp đồng này, tiền về tay thì tôi sẽ mời mọi người đi du lịch ở Maldives. Maldives? Maldives?
Nói được làm được. Maldives, Maldives. [Sản xuất Quảng cáo Tám Hai] Maldives? Mal với chả dives. Anh hứa hẹn với họ nhiều như vậy, anh đi vay nặng lãi đấy à? Chi phiếu khống cũng là chi phiếu. Cô nhìn xem họ vui chưa kìa. [Sản xuất Quảng cáo Tám Hai]
[Hướng về phía mặt trời] Bầu không khí làm việc này muốn không phát tài cũng khó. Maldives. Tốt biết mấy. [Kỹ thuật cao siêu] Bừng bừng sức sống. Maldives? [Sản xuất Quảng cáo Tám Hai] Ân Ân, cô cũng cần hăng hái lên. Tôi đổi nhạc chuông cho cô luôn. [Linh đan diệu dược]
Còn non và xanh lắm. [Linh đan diệu dược] Đồ lừa đảo. ♫Anh ngụy trang tỏ vẻ nhiệt tình♫ [Nhận được hợp đồng] ♫Đó là giả vờ♫ ♫Còn làm bộ thật lòng♫ ♫Cứ ngỡ không một ai nhận ra♫ ♫Mưu mô nho nhỏ của anh♫ ♫Thôi được rồi, em sẽ diễn cùng anh đến cùng♫
♫Để xem ai không kìm nổi giơ cờ trắng trước♫ [Này, đã ăn xốt Mẫu Đơn chưa? Lẹ lẹ lên] [Nói thầm bạn nghe, xốt Mẫu Đơn ngon lắm] ♫Thật sự rất biết ơn anh♫ ♫Đã cho em cơ hội rèn luyện diễn xuất của mình♫
♫Lại một lần nữa tình cờ gặp anh, giống như năm ấy♫ ♫Không hề có sắp đặt♫ ♫Thăm dò nhắc nhở anh về ký ức xưa♫ [Sản xuất Quảng cáo Tám Hai] ♫Lời nói ý nhị♫ ♫Mà em bảo, biểu cảm muốn giận mà không dám giận của anh♫ ♫Ôi chao thật là đáng yêu♫
♫Cuộc giằng co với anh đã dần dần♫ ♫Giống như một trận đấu♫ ♫Mong chờ, dù có hụt hẫng cũng không nỡ♫ ♫Quay người bỏ đi♫ ♫Cho dù anh có muốn chối đi nữa♫ [Đóng đinh nhóm người mục tiêu của chúng ta] [Xốt Mẫu Đơn là vũ khí thiết yếu
Của mỗi người sành ăn] [Đối tượng khách hàng chính: sinh viên đang đi học] ♫Thì nhìn vào mắt em này♫ ♫Ồ, sự thật sớm đã sáng tỏ♫ Lần này chủ yếu nhắm tới sinh viên à? Đúng vậy. Thói quen tiêu dùng của sinh viên không ổn định
Và họ đều sẵn sàng đón nhận những điều mới mẻ. Họ thích theo đuổi thời thượng, có ham muốn tiêu dùng mãnh liệt. [Hài hước, tấu hề, cá tính rõ nét, theo đuổi thời thượng] Vậy nên ai có thể tạo dựng được thương hiệu của mình trong lòng sinh viên trước tiên
Thì sẽ chiếm lĩnh thị trường tương lai. Tuy nhiên, cốt yếu quảng bá này… [Điểm quảng bá cốt lõi: phèn đến cùng cực chính là trào lưu] Phèn đến cùng cực chính là trào lưu. Sinh viên thích sự mới lạ và bóc phốt. Thay vì sang xịn mịn
Thì chi bằng chúng ta làm ngược lại. Chúng ta sẽ gần gũi và khiêm tốn. Ý tưởng khá hay đấy, nhưng không được nói như rồng leo, làm như mèo mửa. Tôi muốn nhìn thấy thiết kế của các cô, chứ không phải khả năng khua môi múa mép của cô.
Trọng điểm không đủ nổi bật, [Xốt Mẫu Đơn, người sành ăn cần phải có] phối màu kỳ quặc, mức độ tinh tế còn xa mới đạt đến tiêu chuẩn tôi có thể công nhận. Được, chúng tôi sẽ sửa ngay. Tạm biệt sếp Lâu nhỏ. Điều bảy trong quy tắc bên B.
Bên A luôn muốn làm việc lớn nhất với số tiền ít nhất. Việc bạn có thể làm đó là luôn nói “ok”. Trọng điểm thế này mà còn không đủ nổi bật. [Xốt Mẫu Đơn, người sành ăn cần phải có] [Cấm] [Cấm] Viết lù lù ra đây này, anh ta mù à?
Anh ta mù đấy. Anh ta… Tôi bảo đảm đây sẽ là bản thảo cuối cùng. Xin đấy, xin đấy. Hay là bôi vàng in đậm thêm? Được, được. Không được. Tôi không cho phép thứ xấu xí làm ra từ bàn tay tôi. Xấu? Không xấu chút nào.
Cho dù phóng to chữ đến mấy, phối màu phèn đến mấy nhưng khí chất độc nhất vô nhị của anh thì phải gọi là miễn chê. Tôi tin tưởng anh, càng tin vào tác phẩm của anh hơn. Tại sao mọi bên A đều hệt như nhau vậy? Chỉ yêu cầu to, to, to,
Chẳng có sáng tạo gì hết. Bởi vì họ không có đầu óc, lại còn thiếu thẩm mỹ. Đúng. Họ chỉ nghĩ to là nổi bật. Họ có hiểu tâm điểm của hình ảnh này không? Biết đâu bên A người ta có quan điểm riêng của họ. Anh ta nghĩ là
Đối tượng của chúng ta là người cao tuổi, chữ nhỏ không nhìn rõ, thanh niên… Xàm xí! Được, to chứ gì? Tôi cho anh ta to. Nào, to. [Xốt Mẫu Đơn, người sành ăn cần phải có] To, to, to. [Nói thầm bạn nghe, xốt Mẫu Đơn ngon lắm] Đủ to chưa?
To, to, to. [Xốt thịt bò Mẫu Đơn] [Văn phòng Tổng giám đốc] Sếp Lâu nhỏ, chúng tôi đã tối ưu bản thảo lần một dựa theo ý kiến anh đưa ra lần trước. Mời anh xem qua. Thế này chưa đủ tột bậc. Màu này đủ chưa? Sửa thêm đi. Sửa thêm đi.
Nghĩ thêm cảm hứng đi. Không đủ cảm hứng thì tôi có thể mạnh hơn. Thích màu vàng, màu vàng này. Đừng… đừng động vào đầu tôi. Nào, cô nói tôi nghe thử coi, khả năng cạnh tranh cốt lõi của các cô là gì? Đừng lấy đồ ăn ra để dụ dỗ tôi.
Kiên quyết không sửa. Nói là khả năng cạnh tranh cốt lõi. Thế có phải lần sau sẽ hỏi tôi khác biệt hóa là gì không? [Văn phòng Tổng giám đốc] Sửa xong rồi à? [Chiến lược truyền bá xốt Mẫu Đơn]
[Một điểm hòa nhập cần được bảo vệ đặc biệt, chuyên gia về xốt trộn cơm] Vậy cô nói cho tôi biết, bản thiết kế này của các cô có khác biệt hóa nào so với thể loại tương tự khác trong ngành? Chúng tôi sẽ cho anh thấy
Sự khác biệt hóa của chúng tôi ngay. Mọi người biết quảng cáo mới giao cho ai chưa? Quảng cáo mới chắc là sẽ giao cho Giai Tấn. Tôi nghe nói công ty họ nhiều trai đẹp cực. Tôi quen người bên đấy. Tuần này hẹn đi ăn nhé. Giai Tấn á?
Tôi không biết đấy. Tôi nghe Chu Lệ nói sếp Lâu nhỏ vô cùng hài lòng với phương án trọn bộ của họ. Thế thì chọn trong nội bộ rồi còn gì nữa. Cái gì cơ? Đã chọn trong nội bộ rồi mà còn hành bọn mình. Nhà tư bản độc ác.
Có phải tôi bỏ lỡ gì rồi không? Sao đấy? Đi ăn. Tại sao lại đi ăn? Anh đoán xem. Hẹn trai đẹp đi ăn, liên quan gì đến anh? Có gái xinh không? Vào đi. Sếp Lâu, đây là báo cáo do bộ phận Tài chính tổng hợp cho nửa đầu năm.
Anh xem đi ạ. Không có việc gì thì tôi xin phép ra ngoài. Ừ. Tiểu Uyên Uyên! Dạo này gầy đi đấy nhỉ. Tôi bảo này, giờ chỗ cậu so sánh bản thảo nổi tiếng rồi đấy. Dăm ba hôm người đẹp lại chạy tới chỗ cậu. Cậu đừng có mà động lòng đấy.
Sao bây giờ khẩu vị của cậu đậm đà thế? Uống Americano bắt đầu cho đường rồi. Nếu cậu không có việc gì thì quay lại chỗ làm việc của mình đi. Mọi người ai cũng bận, chỉ tôi không bận. Chúng ta về đây còn chẳng có thời gian đi ăn.
Cậu không nhớ Tào Nhã chút nào sao? Thông tin khách hàng tôi nhờ cậu tổng hợp đã xong chưa? Làm anh em, giữ trong lòng. Đưa cậu sau. Tạm biệt. Lại không qua à? Rốt cuộc thì họ muốn gì đây? Vấn đề hiện tại là
Bản thân họ cũng không biết mình muốn gì. Đúng thế. Ai mà biết được họ muốn gì. Chúng ta có phải con giun trong bụng anh ta đâu. Với lại, kể cả có trả phí so sánh bản thảo thì cũng không thể hành chúng ta vậy được. Đúng đấy.
Hay là chúng ta cứ làm những gì mình muốn. Đằng nào làm thế này cũng không phải, làm thế kia cũng không xong. Cứ thế này chúng ta lại không trả nổi tiền điện nước tháng sau mất. Chúng ta đã theo dự án này của công ty Mẫu Đơn nửa tháng rồi,
Đầu tư biết bao nhiêu sức người, sức của. Chỉ tham dự cho có thì tôi không cam tâm. Thấy có lỗi với quê hương. Thế chúng ta nghĩ lại định hướng xem, kết hợp truyền thông cũng cần tối ưu hóa thêm. Cô là ma quỷ đấy à?
Cô còn nghĩ nhiều hơn họ một bước. Tôi chỉ cảm thấy, liệu có phải chúng ta nghĩ khác sếp Lâu ngay từ điểm xuất phát, cho nên dù chúng ta có sửa kiểu gì cũng không qua. Bản cuối rồi đấy. Nói gì cũng không sửa nữa. Tôi cũng không sửa nữa. [Cô Lâu]
Ân Ân à, cô Lâu nhớ cháu. Khi nào cháu được nghỉ thì qua chơi nhé. Có rồi. Cái này 100% đường đúng là ngon thật đấy. Đúng là chỉ có cháu hiểu lòng cô. Cái mềm mềm này là cái gì vậy? Cô ơi, đây là trân châu. Cái này hay đấy.
Cô lại cứ tưởng là cháo bát bảo chứ. Đây là vị mà giới trẻ ngày nay thích uống nhất đấy. Nó gọi là gia đình sum vầy, có đủ hết trong này. Nếu cô không thích thì để lần sau cháu đổi cho cô vị khác. Không, không, không. Cô thấy ngon lắm.
Giới trẻ các cháu thích gì cô cũng thích. Mới mẻ. Đúng rồi. Các cháu đã giành được phương án quảng cáo kia chưa? Sao lại thở dài thế? Có chuyện gì mà cháu không thể nói với cô Lâu của cháu được? Thế làm sao? Thì phương án quảng cáo này đó ạ,
Đến giờ chúng cháu vẫn chưa làm ra phương án khiến sếp Lâu nhỏ hài lòng. Nhưng cô cứ yên tâm. Chúng cháu nhất định sẽ làm ra được. Tất nhiên là cô yên tâm chứ. Nhưng mà tại sao nó không vội gì hết vậy? Đã nửa tháng trôi qua rồi.
Thế nó nghĩ cái gì đây? Cô à, thật sự… Đừng… đừng làm phiền anh ấy. Không sao đâu cô. Cô hỏi thử Quế Phân. Quế Phân, quảng cáo kia cuối cùng chốt chọn nhà nào rồi? Tôi nghe nói Lâu Uyên đã chọn nội bộ Gia Tấn. Cô có biết không? Giai Tấn?
Có phải nhà báo giá cao nhất không? Đắt như thế. Cái thằng oắt này đúng là phá gia chi tử. À… Mẹ. À gì mà à? Mẹ gì mà mẹ? Trong mắt con có còn bà mẹ này không? Mẹ thấy giờ cánh của con cứng cáp rồi.
– Cô không sao chứ ạ? – Mẹ đừng giận. Đừng giận. Con là con trai mẹ, không gọi mẹ là mẹ thì gọi là gì? Con lại gần đây làm gì? Đứng yên đấy! Con đứng đó nghĩ kĩ cho mẹ nhờ. Mẹ. Mẹ xem, hiện tại công ty đang vận hành khá ổn,
Cũng chẳng có chuyện gì to tát. Có phải mẹ đã nghe tin đồn bịa đặt gì không? Mẹ ở đây, vận hành ổn lắm đúng không? Chắc mẹ không cần ra khỏi đây đâu nhỉ? Tất nhiên là không. Con nói rõ ra cho mẹ. Tại sao con phải dùng cái gì Tấn đó?
Giai Tấn. Giai Tấn, nhà đắt nhất. Con tưởng tiền nhà mình là lá mít đấy à? Mẹ, con là con trai của mẹ, Lâu Mẫu Đơn. Có cho con 100 lá gan con cũng không dám. Mẹ đừng giận vội, nghe con từ từ giải thích với mẹ. Phương án của Giai Tấn
Quả thực rất trẻ trung, cũng rất thời thượng, có thể giúp chúng ta nhanh chóng thu hút những tệp khách hàng trẻ. Ở giai đoạn hiện tại, đúng là phương án của họ đang nổi trội hơn. Nhưng mẹ yên tâm. Con vẫn chưa quyết định chắc chắn sẽ dùng họ. Vậy thì tốt.
Làm quảng cáo màu mè chẳng ích gì, chi bằng làm tốt chất lượng sản phẩm một cách thiết thực. Mẹ à, mẹ nói cực kỳ đúng. Chất lượng sản phẩm là quan trọng nhất, vì vậy chúng ta phải cho nhiều người biết đến chất lượng sản phẩm tốt của chúng ta.
Tục ngữ nói rồi đó thôi. Rượu thơm chẳng sợ ngõ nhỏ sâu. Vì thế hiện giờ quảng bá quảng cáo vô cùng quan trọng. Ví dụ như Tam Giác, họ nhờ vào tư duy quảng bá độc đáo để phát triển trên nền tảng Internet, doanh số bán hàng tăng ầm ầm,
Gây sức ép lớn cho chúng ta. Mẹ, đây là giang sơn mẹ giành lấy nhờ từng lọ xốt. Chúng ta kệ mà được à? Loại xốt ăn bớt ăn xén như của hắn mà đòi so bì với loại mẹ làm ư? Tất nhiên là không. Vì vậy chúng ta phải giành lại
Thị trường đã mất. Cừ khôi. Mình bái phục trước diễn xuất này. Giành kiểu gì? Chúng ta cũng quảng cáo, tuyên truyền cho hoành tráng vào. Đúng vậy. Vậy cho nên, trong giai đoạn này con đã tìm vài công ty so sánh bản thảo,
Ý tưởng của ai hay thì chúng ta dùng của người đó. Mọi người chứng tỏ bằng thực lực. Công bằng, công khai, thẳng thắn. Biết đâu chúng ta còn tiết kiệm được phần nào chi phí trong hoàn cảnh áp lực cạnh tranh này.
Thay vì để cho sâu mọt gặm nhấm công ty hoành hành, thì thà rằng chúng ta hãy thay đổi quan niệm kinh doanh. Cũng có lý. Thằng nhóc này được đấy, có chính kiến. Nhưng mà việc cải cách này phải thực hiện từng bước. Chúng ta không thể làm mạnh tay quá. Phải.
Nhất định không được tổn thương những người bạn cũ, – Đúng, đúng, đúng. – những đối tác hợp tác cũ. Mẹ nói đúng ạ. Mẹ cứ an tâm ở trong bệnh viện dưỡng bệnh cho tốt. Những chuyện khác cứ giao cho con trai mẹ. Nào, ăn chuối đi ạ.
Những người hợp tác uy tín chúng ta chắc chắn sẽ giữ lại. Sau này nếu công ty có việc gì con không hiểu thì sẽ đến xin mẹ chỉ bảo ngay. Không sao, mẹ cũng chỉ nhắc nhở con thôi. Nên thế ạ. Con làm cho tốt vào, cố lên. Mẹ tin vào con.
[Phòng bệnh số 4] Nói là đến thăm mẹ tôi là để mách lẻo hả? Tôi không đến để mách lẻo. Cô gọi tôi đến mà. Tôi đến trò chuyện với cô. Tôi khuyên cô, tốt nhất nên để tâm vào việc chính đáng, đừng suốt ngày nghĩ tới giở trò khôn vặt.
Tôi đã xem phương án trọn bộ của các cô rồi. Cả bài toàn những lời sáo rỗng đâu đâu. Nội dung cốt lõi không quá một trang giấy. Đó là để tăng thêm lượng đọc thôi mà. Cô Đổng, tôi muốn đọc tiểu thuyết hay sao? Cái tôi muốn là thành quả.
Hướng nghiên cứu trước đây của các cô hay đấy chứ. Sao về sau càng sửa càng chẳng ra sao. Tôi có nói sửa chữ to lên không? Tôi có nói phối màu phèn đỏ đi với xanh lá không? Thế hay là sửa về bản đầu tiên nhé? Cô nghĩ sao?
Ý của tôi là đào sâu theo hướng sinh viên. Sinh viên thích cái gì? Ứng dụng mà họ thường sử dụng là gì? Hướng tuyên truyền của cô là gì, đặt trọng tâm vào đâu? Hiểu không? Hiểu, hiểu, hiểu hết rồi. Sếp Lâu nhỏ,
Chẳng phải anh đã quyết định nội bộ Giai Tấn sao? Quyết định nội bộ? Những lời đồn vô căn cứ thì đừng tin. Nếu phương án trọn bộ của các cô có điểm nổi bật, thì hợp đồng sẽ là của các cô. Thật à? Nhưng vẫn là câu đó,
Đừng cứ giở mấy trò khôn vặt với tôi. Có thời gian, chi bằng giải quyết tốt công việc của mình đi. Được. [Sát Thủ Quả Ớt] [Yêu cô] Cách mạng chưa thành công. Ân Ân vẫn phải cố gắng. Vất vả rồi. [Xốt thịt bò Mẫu Đơn]
Đó là để tăng thêm lượng đọc thôi mà. Mời vào. Sếp Lâu, hôm nay công ty kiểm tra đường điện, chín giờ phải ngắt điện. Nhưng vừa rồi Đổng Đổng Ân nói, cô ấy muốn qua đây để đưa phương án mới, anh có gặp không? Được, mọi người tan ca trước đi.
Cô bảo cô ấy chờ tôi dưới lầu. Được, tôi sẽ thông báo với cô ấy. Được. [Hoàn cảnh] [Trung tâm Quốc tế Thông Uy] [Cửa Đông] A lô, Chu Lệ, tôi đã đến dưới lầu công ty rồi. À, Ân Ân này, chín giờ công ty chúng tôi sẽ ngắt điện,
Chút nữa sếp Lâu sẽ ra, [Cửa Đông] cô chờ thêm một tí nhé. Được, cảm ơn cô. [Trung tâm Quốc tế Thông Uy] Chuyện gì vậy? Không phải là chín giờ sao? Không phải nói chín giờ mới cúp điện sao? Có… có ai không? Có ai không? Phải làm sao đây? Tiêu rồi.
Có ai không? Có ai không? Tiêu rồi. Mình làm được. Không sao đâu. Chuyện nhỏ thôi. Mày dũng cảm nhất mà. Sếp Lâu nhỏ ơi. Cố lên. Có thể chiến thắng nó mà. Hít thở sâu. Sếp Lâu nhỏ. Tan ca rồi à? Không đúng nha. Mình làm được. Sếp Lâu nhỏ.
Sếp Lâu nhỏ. Sếp Lâu nhỏ. Hít thở sâu. Hát một bài là có thể giảm bớt lo sợ. Đúng rồi. Hát là có thể giảm bớt lo sợ. ♫Dòng sông chảy về phía Đông♫ ♫Những ngôi sao trên trời phỏng theo chòm Bắc Đẩu♫ ♫Hey hey phỏng theo chòm Bắc Đẩu♫
♫Hey hey phỏng theo chòm Bắc Đẩu♫ ♫Nói đi là đi ngay♫ ♫Tôi có, anh có, tất cả chúng ta đều có♫ ♫Hey hey phỏng theo chòm Bắc Đẩu♫ ♫Hey ya♫ ♫Hey ya hey ya♫ ♫Hey hey♫ ♫Hey ya♫ Đừng qua đây nha. Sếp Lâu nhỏ? Anh… Sợ tối à?
– Đổng Đổng Ân. – Anh sợ tối hả? Hay sợ ma? Tôi… tôi không sợ. Không sợ, được. Đi nào. Khoan đã. Sao vậy? Tôi… tôi không sợ. Anh xem, có người sợ gà, có người sợ cá. Anh nói xem cá có gì đáng sợ đúng không?
Nên anh không cần phải sợ đâu. Không cần thấy ngượng đâu. Tôi nói anh nghe, tôi sẽ không nói người khác biết đâu. Vừa sợ tối vừa sợ ma… – Được chưa vậy? – Anh… Nói đủ rồi thì phiền cô đỡ tôi dậy. Được, được. Đứng lên nào.
Không cần phải sợ đâu, có tôi ở đây mà. Đi thôi. Cảm ơn. Dòng sông… Đủ rồi đấy. Mở đèn đi. Tôi chính là đôi mắt của anh. Cẩn thận nhé. Cảm ơn. Nào. Hey ya. Còn chưa thôi đi hả? Hey ya hey ya. [Mẫu Đơn] Cảm ơn. Không có gì.
Chuyện nên làm mà. À, sếp Lâu. Phương án đây. [Phòng thang máy Mẫu Đơn] Nhanh thế à? Thật ra cái này là sửa theo cách nghĩ của chúng tôi. Không phù hợp với ý kiến anh đề ra lúc trước lắm. [Mẫu Đơn] Nhưng đây mới là quảng cáo tôi muốn làm.
Tôi tin chắc chắn anh sẽ hài lòng với phiên bản này. Tự tin thế à? Không phải tôi tự tin, mà tôi tin đồng đội của tôi, tin phán đoán của họ. Được. Về nhà tôi sẽ xem. Anh có câu hỏi gì thì có thể liên lạc với tôi bất cứ lúc nào.
Tôi chính là lính gác ở cửa Mẫu Đơn, là đèn tín hiệu ở ngã tư đường, là bác sĩ ở phòng cấp cứu bệnh viện, là máy ATM tự động ở trên đường, luôn chờ phục vụ cho anh suốt 24 tiếng. [Mẫu Đơn] Được. Mới đó mà đã đổi nhạc chuông rồi à?
Sếp Lâu, anh nghe tôi giải thích đi. [Mẫu Đơn] Chuyện này chỉ là trùng hợp thôi. Tôi sẽ xem thật kĩ phương án này. Xem thật nghiêm túc. [Mẫu Đơn] Tạm biệt sếp Lâu. Sếp Lâu vất vả rồi. [Mẫu Đơn] Tại sao lại là “Hảo Hán Ca” hả? Tại sao, tại sao?
Tại sao lại là “Hảo Hán Ca” hả? Sao vậy, sao vậy? Cô buông ra trước đi. Chuyện gì vậy? Anh có biết anh đã hại tôi thê thảm rồi không? Mà chuyện gì vậy? Tôi… Điện thoại của Chu Lệ. Nóng tính thật. A lô, Chu Lệ. Gì cơ? Thật sao? Được, được.
Chắc chắn rồi, chắc chắn rồi. Vậy ngày mai tôi đến nói chuyện với cô. Bye bye. Chuyện gì vậy? Sếp Lâu nhỏ muốn ký hợp đồng với chúng ta đó. Ai hả? Sếp Lâu nhỏ muốn ký hợp đồng với chúng ta. Không cần sửa lại nữa. ♫Dòng sông chảy về phía Đông♫
♫Những ngôi sao trên trời phỏng theo chòm Bắc Đẩu♫ ♫Hey hey phỏng theo chòm Bắc Đẩu♫ ♫Trong nước, trong lửa, không quay đầu♫ ♫Đi đường gặp bất bình thì thét lên♫ ♫Đáng ra tay thì sẽ ra tay♫ ♫Hừng hực xông vào Cửu Châu♫ Thôi! Cậu quyết định công ty quảng cáo chưa?
Siêu thị sếp Lục đang chờ tuyên truyền cửa hàng đấy. Cậu mà cứ kéo dài nữa, thì bên tôi khó ăn nói lắm. Quyết định rồi. Quyết định rồi à? Tám Hai hả? Tám Hai. Có vấn đề gì sao? Đương nhiên tôi không có vấn đề rồi.
Trước đây Ân Ân cũng biểu hiện rất tốt. Quảng cáo này được sự nhìn nhận của cậu, chứng minh cô ấy rất có năng lực. Nhưng mà tôi thật sự không hiểu tại sao trước đây cậu lại đối xử với cô ấy như vậy?
Gì mà trước đây tôi đối xử với cô ấy như vậy? Trước đây tôi đối xử với cô ấy thế nào? Uông Tử Kiếm, cậu nói rõ tôi nghe. Cậu thấy tôi không phân rõ công tư giống cậu hả? Gì mà tôi không phân rõ công tư hả?
Cậu đừng có bêu xấu tinh thần chuyên nghiệp của tôi được không? Trước đây cậu, cậu… Cậu thật là. Nhảm ghê. Cậu làm thế tôi sẽ… Hai miếng ngó sen này có gì không thông suốt chứ. Sao còn trẻ như vậy mà đã nhảy vào nấm mồ tình yêu rồi chứ.
Lấy xuống cho tôi. A lô, Chu Lệ. Thông báo với bộ phận Nhân sự, sếp Uông không phân rõ công tư, mạo phạm cấp trên, trừ nửa thành tích. Trừ nửa hả? Đúng thế. Trừ… Cậu… cậu trừ tôi một nửa, thì tháng sau tôi ăn gì hả?
Đó là chuyện của cậu, không liên quan gì đến tôi. [Văn phòng Tổng giám đốc] Chọn phương án trọn bộ của các cô là kết quả sau khi cấp cao công ty suy nghĩ cặn kẽ. Nhưng xét thấy trình độ nghiệp vụ của các cô lúc cao lúc thấp, không được ổn định,
Nên công ty cũng quyết định toàn bộ nội dung bên cô làm phải giao cho tôi xem qua. Có vấn đề gì nữa không? Không vấn đề. Anh chịu chỉ dẫn chúng tôi là vinh hạnh của chúng tôi. Thái độ được đấy. Nhưng cô cũng yên tâm đi.
Ý kiến phản hồi sau này sẽ không chỉ là chữ hơi nhỏ, hay cảm giác sai sai, qua loa vậy đâu. Anh nói gì vậy. Sửa đến khi anh hài lòng là công việc của chúng tôi mà. Để chúng ta trao đổi hiệu quả kịp thời,
Tôi sẽ giữ cho cô một chỗ ở công ty. Để hỗ trợ mọi lúc, không vấn đề chứ? Không vấn đề, không vấn đề. Chút nữa Chu Lệ sẽ dẫn cô qua đó. Được. Thấy cái này không? Mỗi hành động của cô… Tôi đều có thể nhìn thấy. Tôi cũng khuyên cô
Đừng có suy nghĩ đầu cơ trục lợi, chăm chỉ làm việc. Nếu không còn vấn đề gì nữa thì đi ký hợp đồng đi. Sếp Lâu yên tâm, tôi nhất định sẽ làm tốt công việc. Chuông điện thoại? Đổi rồi ạ. Đổi lâu rồi, anh yên tâm. Đi thôi.
Tạm biệt sếp Lâu nhỏ. Được hợp tác với anh là vinh hạnh của chúng tôi. Bên này. Sếp Tào. Sếp Tào, để tôi giới thiệu. Người này là bên chăm sóc khách hàng thường trú của công ty hợp tác quảng cáo của chúng ta, Đổng Đổng Ân. Đổng Đổng Ân,
Đây là giám đốc bộ phận Nghiên cứu và Phát triển của chúng tôi, Tào Nhã. Tôi gặp rồi, gặp rồi. Sếp Tào, cô thật sự rất xinh đẹp, năng lực nghiệp vụ cũng rất tốt. Tôi nhất định sẽ học tập cô nhiều hơn. Gọi tôi Tào Nhã là được rồi.
Chào mừng cô đến với Mẫu Đơn. Nếu sau này có vấn đề gì, chúng ta có thể trao đổi bất cứ lúc nào. – Được chứ? – Được. Vậy… vậy tôi không làm lỡ thời gian làm việc của cô nữa.
Mong là lúc rảnh sẽ có thể đi uống ly cà phê với cô. Được, vậy hai người làm việc đi nhé. Vâng, sếp Tào làm việc tiếp đi ạ. Ân Ân. – Bên này. – Nào, nào. Sau này chỗ này chính là chỗ của cô.
Tôi đã nói với bộ phận Hành chính rồi. Thẻ nhân viên của cô, thẻ ăn, và cả những vật dụng văn phòng cần thiết khác, mai sẽ đưa đến cho cô. Được. Mấy bạn đồng nghiệp, để tôi giới thiệu. Chúng ta mới có thể một đồng nghiệp mới.
Cô ấy là Đổng Đổng Ân của công ty Sản xuất Quảng cáo Tám Hai. Mọi người hoan nghênh cái nào. Hello. Chào mọi người, tôi là Đổng Đổng Ân. Sau này xin chiếu cố hơn. Hoan nghênh, hoan nghênh. Đổi số liệu này đi. Được. Chỗ này. Đi đi. Được.
Nếu mà cậu còn lề mề, thì về nhà ngủ đi. Không phải tôi sợ Tào Nhã sẽ cô đơn sao? Chu Lệ, cô xem thử. Có phải bản thiết kế này đỡ hơn lần trước không? Có phải có vẻ thân thiết, cảm giác ấm áp, bầu bạn không?
Nếu cậu muốn xem thì vào mà xem, lén lút ở đây làm gì, đi thôi. Muốn tăng ca hả? Làm anh em, giữ trong lòng. Tôi lên xe chờ cậu. Cô xem thử ý tưởng bao bì mới này đi. Rất phù hợp với xu hướng của giới bao bì đấy.
Thực hiện mục tiêu tăng 12% mỗi năm. Giúp sản phẩm của Mẫu Đơn nhanh chóng đánh ra thị trường. Thế nên cái tôi thích nhất lần này ví dụ như là phong cách mới mẻ, tươi mát, kỳ diệu này. Sau đó chúng ta có thể nhanh chóng
Thu hút sự chú ý của người tiêu dùng. Tan ca nào. Tan ca nào. – Đi thôi. – Đi ăn gì đó thôi. Chúng tôi đi nhé. Được, vậy chút nữa tôi đi tìm các cô. – Bye bye – Bye bye. A lô, sao vậy bé Hai? Rốt cuộc chừng nào
Mùa xuân của cuộc đời mình mới đến đây? Được rồi, được rồi mà. Có phải cậu nghĩ nhiều quá rồi không? Không. Đinh Phạm đã xuất hiện ba dấu hiệu lớn của đàn ông sắp ngoại tình. Vừa về nhà là chỉnh chế động im lặng.
Không bao giờ nghe điện thoại trước mặt mình. Tự dưng chi tiêu nhiều hơn. Bắt đầu chú ý hình tượng. Chắc chắn anh ấy có gì đó rồi. Cậu nói… Nếu cậu thấy ở bên anh ấy không vui, vậy thì… chia tay đi. Thế gian nơi nào chẳng có hoa thơm chứ.
Huống chi cậu xuất sắc thế này mà, muốn mặt có mặt, muốn vóc dáng có vóc dáng, còn sợ không tìm được đàn ông sao? Có phải không? Thế nên… Lo làm ăn đi. Ân Ân, cậu nói đúng đấy. Mình cũng thông suốt rồi. Mình thấy yêu đương chi bằng lo làm ăn.
Làm ăn là quan trọng nhất. Nhưng làm ăn cũng khó lắm. Nói đến chuyện này là mình lại hơi muốn khóc. Tại sao cậu cũng muốn khóc vậy? Vì mình đã gặp một bên A thù dai. Cậu nói xem cậu với Tào Nhã thật sự không thể tái hợp sao?
Đã qua lâu vậy rồi mà, sao còn chấp niệm thế? Cậu nói xem nếu cậu với Tào Nhã không có khả năng tái hợp, mà ngày nào cậu cũng làm việc với cô ấy như hình với bóng như thế… Gì mà như hình với bóng chứ?
Chú ý cách dùng từ của cậu nhé. Tào Nhã tính tình thế nào đâu phải cậu không biết. Cô ấy phân biệt rõ tình yêu và sự nghiệp mà. Hơn nữa, hồi đó bọn tôi quen nhau có ba ngày thôi, chỉ là thử thôi. Sau này đừng nhắc nữa. Thử thôi sao?
Người đó… chẳng phải là Đổng Đổng Ân sao? Gặp rồi thì qua chào hỏi cái đi. Lúc đó mình mới tốt nghiệp đại học mà. Sau đó mình lại thực tập ở Tam Giác. Sếp nói với mình là hôm nay phải tiếp đón một khách hàng rất quan trọng. Mình nghiêm túc lắm.
Sau đó mình lại uống quá chén. Nôn đầy người người ta. Cậu nói xem cô gái này kỳ lạ thật đấy. Cô ấy làm ở công ty sản xuất quảng cáo Tám Hai. Không có danh tiếng gì trong ngành chúng ta. Họ cũng không có kinh nghiệm phục vụ khách hàng gì.
Thường là cậu loại lâu rồi. Sao lần này lại cho cơ hội vậy? Muốn nghe kể chuyện không? Nói đi. Trước đây cô ấy từng giúp tôi một lần. Nào, nào. Cạn ly. Ba năm trước, lúc tôi về nước, có tham gia một buổi tiệc của tổ chức Tô Khởi.
Ông chủ, tôi mời anh. Lúc đó Đổng Đổng Ân là thực tập sinh của Tam Giác. Cô ấy bị gọi đến phục vụ tôi. Tửu lượng cao. Nhanh lên, Tiểu Đổng. Rót đầy cho sếp Lâu đi. Lúc đầu thì mọi người vui vẻ nói cười. Được. Nhưng uống một hồi,
Thì tôi cảm thấy rượu của Tô Khởi có vấn đề. Nào, nào. Để tôi rót đầy cho sếp Tô. Anh uống với sếp Lâu. Tôi uống đến nỗi chóng mặt. Nhưng anh ta lại không sao. Cảm ơn. Tôi bảo sao giờ Tô Khởi lại hẹp hòi thế này chứ.
Chẳng phải tôi đã uống giúp Tiểu Đổng của các anh một ly rồi sao. Ly này tôi uống thay anh. Ông chủ, để tôi. Anh uống nhiều rồi. Đổng Đổng Ân thấy tôi cứ bị rót rượu, thấy lo lắng. Cô đúng là cái đồ không biết điều.
Lúc cô ấy chắn rượu giúp tôi đã vô tình uống rượu của Tô Khởi. Phát hiện rượu này có vấn đề. Có lẽ cô ấy không đành lòng, nên đã lén đổi thành nước giúp tôi. Nhưng lúc này đúng lúc Tô Khởi trở lại. Uống tiếp nào. Hai anh đi đâu thế?
Lâu Uyên, tôi mời anh ly nữa. Tiểu Đổng này. Uống chung đi. Nào, nào. Cô ấy chỉ có thể uống hết ly rượu của tôi. Kết quả là làm mình say mèm. Nào. Cô đỡ đi. Lâu Uyên, đi nào. Chúng ta về phòng nào. Vẫn uống nữa à? Cuối cùng
Tô Khởi muốn chụp ảnh giường chiếu để hãm hại tôi. Làm sao vậy? Nhưng đã bị cô ấy nhìn thấu. Đi thôi, đi thôi. Tuy cô ấy đã say đến không đứng vững. Nhưng vẫn gắng gượng cứu tôi. Ông chủ, mở cửa đi ông chủ. Mở cửa. Ông chủ, mau đi thôi.
Mau lên, mau lên. Ông chủ. Tôi cho anh biết, đây là bẫy của họ đấy. Họ muốn… muốn hại… Là cô ấy giải vây cho tôi. Nhưng cũng vì chuyện này mà cô ấy mất việc. Thế nên, uống say rất nguy hiểm. Nâng ly phải cẩn thận. Đúng thế.
Vậy mình nâng ly nào. – Nâng ly. – Đừng uống nữa, mình giúp cậu. Đưa cho mình. Không… Để mình uống, để mình uống. Đừng, đừng mà. Cậu tránh ra. ♫Chờ chút, trái tim đừng đập nhanh vậy♫