Hoa Khê Ký Tập 02 | Phim Cổ Trang Tình Yêu Xuyên Không Mới Nhất | iQIYI Vietnam

    [Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] [Hoa Khê Ký] [Tập 2] [Vân Úy Sơn Trang] Đây là đạo lí gì? Trước giờ chỉ biết nước chảy từ trên xuống, sao… sao có thể trào ngược lên được? Ở chỗ bọn tôi, cái này được xem là kiến thức khoa học khá cơ bản,

    Nguyên lí là không khí sẽ nở ra khi nóng và co lại khi lạnh. Khi nến được đốt cháy, một phần không khí sẽ nở ra do nhiệt độ tăng, thoát ra khỏi cốc, sau đó ngọn lửa cũng sẽ tắt vì thiếu oxy, không khí trong cốc sẽ nhanh chóng nguội lại,

    Giảm bớt áp lực, thế là áp suất không khí bình thường ở bên ngoài sẽ dồn nước trong đĩa chảy lên cốc. Cử một người đắc lực nói cách này cho nhị công tử. Vâng. Cũng thông minh đấy. Không ngờ cô ta thật sự biết cách làm nước chảy ngược.

    Ngươi nói xem, rốt cuộc cô ta có phải người của Châu Ngụy không? Thiếu trang chủ, thuộc hạ cũng không rõ. Ngươi có còn nhớ loại thuốc mà chúng ta có được ở Bắc Minh không? Nghe nói sau khi uống thuốc đó sẽ khiến tâm trí người ta không tỉnh táo,

    Không hề phòng bị, sẽ chỉ nói thật. Mang đến đây. Vâng. Thiếu trang chủ, có lẽ bây giờ anh tin tôi không phải thích khách gì đó rồi nhỉ? Chỗ bọn tôi còn nhiều công nghệ cao lắm, anh cần thứ gì thì cứ việc nói với tôi. Thiếu trang chủ.

    Chắc hẳn cô cũng khát rồi nhỉ? Uống chén trà đi. Trong trà không có độc đấy chứ? Thiếu trang chủ, anh đã hứa sẽ không giết tôi, anh nói lời phải giữ lấy lời. Tất nhiên ta sẽ không nuốt lời, đây chỉ là một chén trà bình thường thôi. Thiếu trang chủ,

    Anh khôi ngô, phóng khoáng như vậy, có khí chất chững chạc, điềm tĩnh của ông chú, lại có vẻ đẹp trắng trẻo của thiếu niên, tự có bộ lọc làm đẹp, vô số bộ lọc, khí chất hai mét tám, ngay cả hộ vệ của anh cũng có khí chất cao hơn hai mét.

    Anh không chỉ có vẻ ngoài xuất chúng, anh còn thông minh tuyệt đỉnh. Có lẽ anh đã nhìn ra tôi không phải thích khách gì đó từ lâu rồi nhỉ? Tôi không uống trà này nữa nhé. Thiếu trang chủ, thuốc đã có tác dụng. Nói, rốt cuộc cô là ai?

    Tôi là Lý Sơ Nguyệt, là một cô gái lười tinh tế, thiếu nữ nghèo túng. Thiếu trang chủ, cô gái này tự mắng mỏ mình như vậy, có khi nào bị ngốc không? Cô có kỹ năng gì không? Có, tất nhiên là có,

    Tôi biết một loại kỹ năng là quyến rũ người khác. Tuy Lý Sơ Nguyệt tôi không được tính là xinh đẹp, nhưng khá là có khí chất. Nhìn này, đôi chân thon dài của tôi, cổ thiên nga hoàn hảo của tôi. Cô có phải người của Châu Ngụy không?

    Rốt cuộc cô đến đây vì mục đích gì? Tôi nói lại lần nữa, tôi đến từ một thế giới khác, tôi chẳng phải thích khách gì cả, tôi cũng không quen Châu Ngụy, tôi đang ngủ ngon giấc thì đột nhiên rơi xuống đây. Nhưng đúng là tôi có mục đích của mình.

    Mục đích đầu tiên là trở thành một nhà thiết kế thời trang. Mục đích thứ hai có hơi xấu xa. Tôi còn muốn theo đuổi một người đàn ông. Thiếu trang chủ, ngài không thoải mái ạ? Sao mặt ngài lại đỏ đến vậy? Không. Ngài chưa thế này bao giờ,

    Chắc chắn là không thoải mái ở đâu đó, thuộc hạ đi gọi đại phu ngay. Đã nói rồi, không sao, không cần đi. Có lẽ cô ta không phải người của Châu Ngụy, nhưng thân phận của cô ta vẫn rất đáng ngờ, trước khi điều tra rõ ràng,

    Nhốt cô ta ở trong phòng, không được đi đâu cả. Vâng, chăm sóc tốt cho bản thân nhé, thiếu trang chủ. Người đâu. Đứng lên. Đi. Huynh trưởng, cách của huynh hiệu nghiệm thật, Lạc thần y đồng ý gặp ở Từ Thủy vào ngày mai. Có điều ông ấy đoán được

    Ta không phải thiếu trang chủ của Vân Úy sơn trang, muốn huynh đích thân đến. Có điều rốt cuộc là ai đã nghĩ ra cách này ạ? Bên cạnh huynh trưởng có cao nhân thế này sao? Chẳng qua chỉ là một nữ tử mồ côi được ta nhặt về từ bên ngoài thôi,

    Biết một ít tà môn ngoại đạo, vừa hay biết cách này. Hôm nay Lăng Nhi định đi thăm mẹ nhỏ nhỉ? Chỗ ta có một ít điểm tâm, khi đi đệ mang qua cho bà ấy luôn nhé. Đa tạ huynh trưởng đã nhớ đến.

    Có điều bây giờ tai mắt của Châu Ngụy ở khắp Lăng Tiêu Viện, làm sao tránh được chúng đây? Cái này ta sẽ tự nghĩ cách, không còn sớm nữa, chắc hẳn mẹ nhỏ đang đợi đấy, mau đi đi. Lăng Nhi cáo từ. Không được, mình phải nghĩ cách thoát ra,

    Cứ tiếp tục đợi như vậy, không biết chừng tên thiếu trang chủ nham hiểm đó lại muốn làm gì mình, có khi còn chẳng giữ được mạng. Có ai không? Thả tôi ra. Thiếu trang chủ có lệnh, không được rời khỏi đây. Vị huynh đài này, ta muốn đi vệ sinh,

    Huynh cho ta ra ngoài một chút đi. Cô cứ giải quyết trong phòng là được. Huynh… Tên thiếu trang chủ này quả nhiên mặt người dạ thú, bụng dạ nham hiểm, mất hết nhân tính. Không được bôi nhọ thiếu trang chủ của bọn ta,

    Thiếu trang chủ của bọn ta ngọc thụ lâm phong, nhân từ, độ lượng, chiếu cố hạ nhân nhất. Quả nhiên đàn ông đẹp trai đều là sắc đẹp hại nước, ngay cả hạ nhân của hắn cũng là fan nhan sắc. Đau bụng, đau quá, đau dữ lắm, đau chết mất. Cô…

    Cô đừng lừa ta. Ta nói cho huynh biết, thiếu trang chủ của các huynh bảo nhốt ta lại, nhưng không hề nói muốn mạng của ta, nếu ta gặp phải chuyện gì, chắc chắn thiếu trang chủ của các huynh sẽ trách huynh, sau đó đuổi huynh xuống núi.

    Chưa nói đến việc thăng chức, tăng lương, sau này huynh không được nhìn gương mặt tuyệt mỹ của thiếu trang chủ nữa đâu. Đợi đã. Nếu đã là người hầu ở nội viện, sao ta chưa gặp ngươi bao giờ? Tiểu nhân mới đến, cho nên công tử thấy lạ mặt,

    Tiểu nhân còn có việc, tiểu nhân đi trước ạ. Vân Úy sơn trang chỉ đổi người hầu vào mùng hai hàng tháng, sao ngươi vào được? Nói, rốt cuộc ngươi là ai? Thật ra, tiểu nhân muốn làm người hầu của thiếu trang chủ. Không hổ là nam nhân mà ta thích,

    Mặt nào cũng xuất sắc, xuất sắc. Lăng Nhi, mang cho mẹ nhỏ. Cảm ơn huynh trưởng. Huynh trưởng, nếu người khác làm vậy với huynh, có lẽ huynh đã nổi giận từ lâu rồi. Cô muốn làm người hầu của ta? Xem ra hắn không nhận ra mình.

    Vừa nhìn đã biết tên thiếu trang chủ này là trai thẳng EQ thấp, chỉ cần mình nghĩ cách khiến hắn chán ghét, chắc chắn hắn sẽ đuổi mình ra ngoài. Vâng. Thiếu trang chủ, tiểu nhân mến mộ nhan sắc của thiếu trang chủ đã lâu, thiếu trang chủ khôi ngô, tài hoa,

    Thật sự khiến tiểu nhân mê đắm. Như vậy là tốt. Xem ra kỹ năng quyến rũ của cô cũng chỉ thế mà thôi. Thì ra huynh đã nhận ra ta từ lâu, còn cố ý chơi xỏ ta. Thiếu trang chủ, huynh mau thả ta đi, ta chẳng phải thích khách gì cả.

    Không được, trước khi ta điều tra ra thân phận của cô, chắc chắn ta sẽ không để cô đi. Có điều ta có thể cho cô một cơ hội, ta muốn làm một cuộc giao dịch với cô. Chẳng phải cô nói rồi sao? Cô đến từ một thế giới khác,

    Muốn tìm cách về nhà, sau khi hoàn thành cuộc giao dịch này với ta, ta có thể cho cô mượn phòng ngủ. Đầu tiên kề đao lên cổ ta, sau đó lại cho ta uống trà không biết đã cho thứ gì vào. Ta còn dám tin huynh sao?

    Ta phải rời khỏi nơi này. Cứ bảo vệ tính mạng trước đã, những chuyện khác tính sau. Giao dịch gì? Diễn kịch với ta trong buổi dạo chơi ngoại ô ngày mai, giả vờ ân ái. Dạo chơi ngoại ô? Vậy chẳng phải mình có cơ hội bỏ trốn rồi sao? Chốt. Đông Hoa.

    Thiếu trang chủ. Gọi người đến đưa cô ta về phòng nghỉ ngơi. Vâng. Lại đây. Đưa vị cô nương này về phòng nghỉ ngơi. Thiếu trang chủ, chọn cô nương này thật sao? Lai lịch của cô ta không rõ ràng, lỡ như xảy ra sự cố gì

    Thì rất có khả năng hành động của chúng ta sẽ thất bại. Ngươi đừng thấy cô ta giỏi ăn nói, thật ra nhát gan lắm, chắc chắn cô ta sẽ phối hợp để giữ mạng. Hơn nữa, thật ra nữ tử này cũng khá thú vị, ta cũng muốn xem thử sắp tới

    Cô ta còn giở trò gì. Vâng, thuộc hạ đã rõ. Ngày mai ngươi chuẩn bị một chiếc thuyền ở cửa sau nhà nhỏ trong rừng tre, nhất định phải cẩn thận, tuyệt đối đừng để người của Châu Ngụy phát hiện. Thiếu trang chủ yên tâm. Ngoài ra, cầm lệnh bài của ta

    Đi tìm Hình đại nhân ở Đề hình án sát sứ ty, ta từng có ơn với ông ấy, ngươi hỏi dò ông ấy hồ sợ vụ án của Gia Ngư. Vâng, thuộc hạ đi làm ngay. [Hắc Ưng Đường] Nghĩa phụ, nghĩa phụ. Chỉ Nhi. Nghĩa phụ,

    Người có biết gần đây Cảnh Chiêu ca ca mê mẩn một nữ tử không rõ lai lịch, còn đưa cô ta ra ngoài chơi không? Con vốn muốn tự giải quyết, nhưng huynh ấy không cho con vào Lăng Tiêu Viện. Nghĩa phụ từng hứa với con

    Là sẽ gả con cho Cảnh Chiêu ca ca, người phải nghĩ cách loại bỏ cô gái đó. Chỉ Nhi, người làm nên chuyện lớn phải biết bình tĩnh. Chẳng qua An Cảnh Chiêu chỉ thấy cô gái đó mới lạ vài ngày mà thôi, con không cần để tâm.

    Vị trí thiếu phu nhân của Vân Úy sơn trang không thể rơi vào tay kẻ khác. Nghĩa phụ, là người đã dạy con rằng ai cản đường thì giết kẻ đó. Bây giờ Lý Sơ Nguyệt cản đường con, người lại bảo con phải giữ bình tĩnh. Con mặc kệ,

    Người phải giết cô ta. Yên tâm đi, chắc chắn nghĩa phụ sẽ cho con một đáp án, có điều bây giờ vẫn chưa phải là lúc. Được rồi, ta mệt rồi, con về đi. Tìm vài người nhanh nhẹn, ngày mai chỉ cần cô gái đó ở riêng

    Thì lập tức giải quyết cô ta. Tiểu thư, có lẽ thật sự như nhị trang chủ đã nói, thiếu trang chủ chỉ thấy cô gái đó mới mẻ vài ngày. Tác phong của cô gái đó quá bạo dạn, Cảnh Chiêu ca ca chưa từng trải qua chuyện tình cảm,

    E là không chống đỡ nổi. Chắc chắn không thể giữ cô gái này lại được. Không phải thiếu trang chủ vẫn là trai tơ đấy chứ? Vậy thì đúng là không chống đỡ nổi thật. Thuộc hạ nghĩ cách ngay. [Lăng Tiêu Viện] Còn gì tốt hơn không? Thiếu trang chủ,

    Những thứ này đều được làm từ chất liệu tốt nhất rồi ạ. Mang bộ y phục mà mẫu thân ta may đến đây. Thiếu trang chủ, bộ y phục đó là phu nhân chuẩn bị cho thiếu phu nhân tương lai. Không sao, chỉ mặc tạm một lần thôi.

    Bảo Nguyên Thụ mang bộ y phục đó đến đây. Vâng. Thiếu trang chủ, mang y phục đến rồi. Tốt. Nguyên Thụ, lát nữa dặn dò người quét dọn rằng đừng động vào sách trên bàn, trong đó có cơ mật. Vâng. Thiếu trang chủ, thuộc hạ vừa kiểm tra,

    Quả nhiên có người động vào sách trên bàn trà. Thiếu trang chủ, thuộc hạ ngu dốt, rốt cuộc chuyện này là sao ạ? Mấy ngày trước, ta ngửi thấy một mùi hương nhàn nhạt trên người Nguyên Thụ. Lúc đó mùi rất nhẹ, ta vẫn chưa chắc chắn, ban nãy ta lại ngửi thấy,

    Lần này ta chắc chắn rồi. Mùi hương trên người hắn giống hệt mùi mà Châu Ngụy đốt. Nguyên Thụ đã theo ta mười mấy năm, thế mà lại trở thành gian tế của Châu Ngụy. Cô nương, ta đến giúp cô thay quần áo. Cô nương. Người đẹp, mấy giờ rồi? Mấy giờ ư?

    Đã là lúc nào rồi? Giờ Thìn ạ. Nơi này còn chẳng có điện thoại, làm sao xem được thời gian đây? Đúng là đòi mạng mà. Cô nương, điện thoại là thứ gì? Ta có thể tìm cho cô. Đan dược duy trì sự sống, chỗ cô không có. Đẹp thật.

    Chất liệu tinh tế, màu sắc tươi tắn, hoạ tiết trên đó phải được đưa thoi qua hàng ngàn sợi vải, từ bước chải vuốt chiều ngang dọc của sợi tơ cho đến khâu dệt cuối cùng, cái này còn phức tạp hơn cả lập trình máy tính. Tuyệt thật. Đẹp không? Đẹp ạ.

    [Vân Úy Sơn Trang] Cẩn thận. Nhanh thật. Thiếu trang chủ, Sơ Nguyệt cô nương đến rồi. Bộ đồ này đẹp thì đẹp đấy, nhưng mặc vào không tiện lắm. Từ giờ phút này cô hãy diễn kịch cho cẩn thận, không được có chút sơ hở nào.

    Lấy lòng tên đàn ông lòng dạ xấu xa này trước, diễn kịch thật tốt khiến hắn lơ là rồi tìm cơ hội chạy trốn sau. Thiếu trang chủ yên tâm, ta nhất định sẽ thể hiện thật tốt. Thiếu trang chủ, sao huynh lại hại ta? Ta hại cô cái gì?

    Hại ta thích huynh. Đi đường tắt, cung kính chờ thiếu trang chủ và thiếu phu nhân. Vâng. Cô 22 tuổi thật sao? Đúng vậy, năm nay ta vừa tốt nghiệp đại học. Nếu cô 22 tuổi thật thì chắc đã có con rồi nhỉ? Không, không, không, ta vẫn còn là em bé.

    Con cô vẫn còn quấn tã lót? Không có. Ta không có con. Ở chỗ bọn ta, người tầm tuổi ta đều có thể gọi bản thân là em bé. Người ở quê nhà cô mặt dày thật đấy. Lời tình tứ mà cô hạ bút thành văn, chắc đã lập gia đình rồi nhỉ?

    Chưa. Mấy câu tán tỉnh quê mùa kiểu này ở chỗ bọn ta ai cũng biết nói cả, rất phổ biến. Người ở quê các cô thật là. Không chỉ mặt dày mà còn tuôn lời tình tứ một cách thoải mái, lưu manh giả danh tri thức. Huynh thì hiểu gì chứ.

    Chạy từ từ thôi. Đừng chạy. Mẹ. Từ từ thôi. Được rồi, được rồi. Từ từ thôi. Nào, đưa ta cái này. Cẩn thận va đầu. Thiếu trang chủ. Đi pha trà trước đi. Vâng. Cẩn thận chút. Bạn nhỏ. Nào, nếm thử xem. Ngon chứ?

    Cái này ngay cả Hoàng đế cũng không được ăn đâu. Đệ giúp ta một việc nhé. Việc gì ạ? Lại đây. Sang bên kia chơi đi. Chạy từ từ thôi. Chạy từ từ thôi. Được rồi. Nếu đệ làm tốt chuyện này, ta sẽ cho đệ hết chỗ kẹo này. Được không nào?

    Đi đi. Chạy từ từ thôi. Thiếu trang chủ, cảnh xuân tươi đẹp, hay là chúng ta chơi trốn tìm đi. Cô muốn chơi thì ta sẽ chơi cùng cô. Nhưng mà thiếu trang chủ võ công cái thế, ta trốn ở đâu huynh cũng có thể tìm được, chơi thế chẳng vui gì cả.

    Thế theo cô thì muốn chơi thế nào? Huynh bịt mắt lại đi, cho đến khi tìm thấy ta mới thôi. Được. Nhưng đã chơi thì phải xét thắng thua, cược gì đó. Nếu huynh không tìm được ta thì thưởng vàng bạc châu báu cho ta. Nếu huynh tìm được ta

    Thì dùng ngón tay búng trán ta thật mạnh. Búng như vậy phải không? Xong rồi. Thiếu trang chủ, huynh đếm đến 20 mới được cử động. Bắt đầu. Một. Hai. Ba. Bốn. Năm. Sáu. Bảy. Tám. Chín. Mười. Mười một. Mười hai. – Đi đi. – Mười ba. Mười bốn.

    Mười lăm, mười sáu, mười bảy. Mười tám, mười chín, hai mươi. Cuối cùng cũng trốn được rồi. Chẳng có hơi thở con người chút nào, xem ra là một con hồ ly gian xảo. Vậy mà lại không phải hồ ly. Ta thắng rồi. Cô đã thua

    Thì có phải nên có chơi có chịu không? Đau, đau, đau. Đau. Sợ đau à? Nếu sợ đau thì cũng có cách trừng phạt khác. Cô có chấp nhận không? Làm đi. Nhắm mắt vào. Huynh làm cái gì vậy? Phạt cô đó. Không đau đúng không?

    Không đau mà còn không tình nguyện thế. Trà sắp đun xong rồi, đi thôi. Chuyển sang kia. Cái này để ta. Thiếu trang chủ. Thiếu trang chủ. Hình như tim hắn ta ngừng đập rồi. Đã sắp không giữ nổi mạng mình, còn quan tâm hắn ta làm gì. Chạy trốn quan trọng hơn.

    Không có nhịp tim thật à? Cô đang làm gì đấy? Ban nãy tim huynh ngừng đập đó. Ta đang làm hồi sức tim phổi cho huynh. Hồi sức tim phổi? Chính là một cách cứu người ở quê nhà bọn ta. Sao huynh lại không có nhịp tim?

    Vừa rồi ta đang tu luyện nội lực, tất nhiên hơi thở và nhịp tim sẽ yếu đi. Biết vậy ban nãy đã chạy rồi. Cô nói gì cơ? Không có gì. Nghĩ cách chuốc say tên xấu xa này, là chẳng phải mình có thể nhân cơ hội bỏ trốn rồi sao?

    Thiếu trang chủ. Ngày lành cảnh đẹp thế này, chi bằng chúng ta uống vài chén đi, thế nào? Được thôi. Đã là ngày lành cảnh đẹp thế này, sao có thể uống mình được. Cô không uống vài chén cùng ta à? Ta dị ứng với cồn.

    Uống rượu xong cả người nổi mẩn đỏ. Hay là lấy trà thay rượu nhé? Được thôi. Dâng trà. Cái quái gì vậy? Sao trà này đắng thế? Thiếu trang chủ. Thiếu trang chủ. Có phải trà cô vừa uống rất đắng không? Đúng là có hơi đắng.

    Trà này bị người ta bỏ thuốc độc rồi. Nếu ta đoán không nhầm, chắc là Thất Bộ Đoạn Hồn Tán, trong vòng một nén nhang cô sẽ chết do độc phát tác. Bây giờ cô có cảm thấy ngực nóng rực nhưng tay chân lại rất lạnh không? Phải. Thiếu trang chủ,

    Ta mới 22 tuổi, ta không muốn chết. Thiếu trang chủ, huynh nhất định có cách cứu ta mà. Ta cũng từng trúng độc này rồi. Nhưng khi đó ta đã uống hơn trăm loại thảo dược quý hiếm mới có thể giữ được tính mạng. Bây giờ… Bây giờ chỉ có một cách.

    Trong cơ thể ta có thuốc dẫn giải loại độc này. Cô phải tiếp xúc tay chân với ta mới có thể giải độc. Đơn giản vậy à? Không phải huynh lừa ta đấy chứ? Ta lừa cô làm gì? Cô không tin thì cứ tự nhiên. Như vậy là được rồi chứ?

    Nếu cô chỉ nắm tay ta như thế, độc còn chưa giải cô đã… May mà giải độc rồi, giữ được cái mạng nhỏ. Cô đừng uống, đừng uống. Trong trà đó có độc, cô mau nhổ ra. Nhổ ra, nhổ ra. Ta không lừa cô đâu. Cô có cảm thấy

    Sau khi uống vào bụng nóng lên không? Cô nương, trà này không có độc, nó đắng là vì thiếu trang chủ bảo nô tỳ thêm ít hạ khô thảo vào. Hay lắm tên đàn ông xấu xa này. Lừa mình hết lần này đến lần khác. Không được, mình phải nghĩ cách rời đi,

    Còn không đi nữa thì sẽ bị tên đàn ông xấu xa này chơi chết. Nào, nào, nào. Ngựa chạy rồi, mau đuổi theo ngựa! Mau đuổi theo. – Mau chia nhau ra tìm. – Nhanh lên. Mau, mau, mau. Chuyện gì thế? Mau lên. Mau đến giúp đỡ. Mau lên. Mau đuổi theo.

    Thiếu trang chủ, ta không chạy nữa không được sao? Huynh có cần phải giết chết ta không? Ta đã muốn cô diễn kịch cùng ta thì sao lại dồn cô vào chỗ chết được? Thiếu trang chủ, võ công của huynh cao như vậy, chúng ta nhất định sẽ không sao đâu, đúng không?

    Ta thì tất nhiên sẽ không sao, nhưng cô thì ta không biết. Thiếu trang chủ, chỉ cần huynh cứu mạng ta, chuyện gì ta cũng nghe huynh hết. Ta đảm bảo sẽ không chạy lung tung nữa. Nếu ta còn nói dối, đời này ta sẽ không thể làm nhà thiết kế.

    Tên hình trăng non? Trong giang hồ chỉ có Phụng Noãn Các mới có. Bạch Chỉ, cô độc ác tàn nhẫn quá rồi đấy. Bọn họ đi rồi sao? Vẫn chưa. Chúng đang nhắm vào cô, đừng cử động lung tung. Bọn họ là ai vậy? Sao lại muốn giết ta?

    Cái đó thì phải hỏi cô rồi. Rốt cuộc cô đã đắc tội với kẻ nào? Sao ta có thể đắc tội với người chỗ các huynh chứ? Tốt nhất là cô hãy ôm chặt lấy ta, như vậy ta mới có thể bảo vệ cô an toàn.