Nhân Viên Tài Năng Đổng Đổng Ân Tập 02 | Phim Ngôn Tình Cổ Trang Ngọt Ngào | iQIYI Vietnam
[Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] ♫Muốn chào mời anh nói xem♫ [Nhân Viên Tài Năng Đổng Đổng Ân] ♫Anh có dám đến hay không♫ [Tập 2] Đứng lại. Hóa ra là anh ta. Hỏng rồi, anh ta sẽ không nhận ra mình chứ? Đổng tiểu thư,
Còn chưa kịp cảm ơn cô nữa. Nào. Mời qua đây. Không cần đâu, không cần đâu. Mời. Nào. Mời ngồi. Nào, uống cà phê đi. Cổ cô Đổng khó chịu à? Đúng thế. Tối qua tôi ngủ bị sái cổ. Sếp Lâu nhỏ, thật ngại quá đi. Anh… anh lượng thứ cho nhé.
Không sao, tôi ngồi gần cô thêm tí. Không cần đâu. Anh ngồi đối diện là được rồi. Tai tôi thính lắm. Cô Đổng này, về mặt tình cảm cá nhân, tôi rất biết ơn cô đã giúp tôi tìm ra con sâu mọt trong công ty. Có điều tôi vẫn mong cô hiểu rõ,
Nghiệp vụ của công ty và tình cảm cá nhân là hai chuyện hoàn toàn khác biệt. Quyết định hủy bỏ hợp đồng với Tám Hai là kết quả sau khi nội bộ công ty chúng tôi đã cân nhắc kĩ lưỡng. Tôi mong các cô hợp tác
Để giảm bớt những phiền phức không đáng có. Sếp Lâu nhỏ, trước kia chúng tôi đều hợp tác rất vui vẻ với công ty Mẫu Đơn, tại sao tự nhiên nói hủy hợp đồng là hủy luôn thế? Có phải anh vẫn chưa hiểu rõ lắm về Tám Hai chúng tôi không?
Tôi đã xem tất cả các dự án mà trước kia bên cô từng làm. Kinh doanh bất động sản, phòng gym, chậu ngâm chân, và mấy thứ linh ta linh tinh không đáng kể nữa. Phạm vi kinh doanh của công ty các cô rộng thật đấy. Nhưng trước mắt
Về cơ bản, quảng cáo của các cô có hình thức vô cùng một màu, nội dung cũng cực kỳ cứng nhắc, không những không thể gia tăng lợi ích cho đối tượng được quảng cáo mà ngược lại còn đem đến rất nhiều sự tranh cãi về mặt lợi ích.
Sếp Lâu nhỏ, không phải đâu. Đó… đó là hiểu lầm thôi. Đều là hiểu lầm? Được thôi. Vậy nói về quảng cáo mà bên cô làm cho Mẫu Đơn đi. Nội dung quảng cáo chẳng có ý tưởng gì mới mẻ. Lời quảng cáo chẳng có điểm nhấn.
Lượt chạy quảng cáo và click trên mạng ít như muối bỏ bể. Thậm chí tôi còn chẳng kể ra nổi một ưu điểm nào. Tin tôi đi, tôi còn hiểu hơn các cô nữa đấy. Đó là vì Chủ tịch cho rằng chất lượng sản phẩm tốt mới quan trọng,
Thế nên khi mà cho bọn tôi ít chi phí thì quảng cáo bọn tôi làm không thể hiện hết năng lực của bọn tôi được. Vậy nghe ý của cô thì là chê bọn tôi đưa ít tiền à? Là… là vì… Là vì gì thì cứ nói thẳng ra. Không nói được
Thì để tôi nói thay cô nhé. Là vì các cô không thắng được các công ty đối thủ khác, thế nên mới chủ động dùng giá thấp để thu hút Chủ tịch ký hợp đồng với các cô. Đợi sau khi chính thức ký hợp đồng rồi
Thì mới nhắc đến chuyện tăng vốn đầu tư. Vậy các cô không có ưu thế nữa rồi. Thừa nhận đi, các cô không thể nào dùng số vốn ít mà làm được quảng cáo chất lượng cao. Cái này nói cho cùng vẫn là vấn đề của bản thân các cô thôi. Đúng thế.
Anh nói đúng. Đây đúng là vấn đề của chúng tôi. Nhưng chúng tôi cũng tin rằng dưới sự chỉ bảo của sếp Lâu nhỏ thì chúng tôi sẽ chinh phục được khó khăn này nhanh thôi. Chỉ cần anh cho chúng tôi một chút thời gian thôi. Nói một đống lời sáo rỗng.
Chi bằng dùng thời gian này để đi làm việc có ý nghĩa thực sự đi. Tôi sẽ không lãng phí thời gian nữa đâu. Tôi chính thức hủy hợp đồng với Tám Hai các cô. Mời về cho. Khách hàng trở mặt còn nhanh hơn lật bánh tráng nữa.
Khi anh không có giá trị lợi dụng thì anh chỉ giống như bã kẹo cao su dính dưới đế giày thôi, qua cầu rút ván. [Qua cầu rút ván] Nào. Đi cẩn thận nhé. Được thôi. Nào. Bánh bao giá đỗ, bánh bao giá đỗ. Ân Ân. Hết bánh bao giá đỗ rồi.
Hết rồi à? Đâu, [Cửa hàng bánh bao] tôi thấy bên dưới còn nhiều thế này cơ mà. Cô đừng tra tấn nữa, tôi còn không biết à? [Một phút phân loại rác, môi trường đẹp vạn đời] [Cửa hàng bánh bao] Mai đến đi. Khổ quá đi mà.
Đến ăn cái bánh bao cũng khó khăn thế này. Ân Ân, về rồi đấy à? Mau ngồi nghỉ tí đi. Ân Ân, về đúng lúc lắm, có đồ ăn ngon đây. Chắc cô vẫn chưa ăn tối rồi. Ăn chút cơm đi, tan làm rồi. Lão Kha đó lải nhải cả nửa ngày rồi,
Bảo là chờ cô về thì chắc chắn không mua được bánh bao nóng đâu, thế nên đạp xe đạp đi mua về cho cô đấy. Cái xe rách lọc cọc của anh ấy còn đi được cơ à? Bao giờ có tiền thì mua cái mới. Tôi không lãng phí thời gian nữa đâu.
Tôi chính thức hủy hợp đồng với Tám Hai các cô. Nói một đống lời sáo rỗng. Chi bằng dùng thời gian này thì để dành đi làm ít việc có ý nghĩa đi. Mình không thể từ bỏ thế này được. Biết đâu vẫn còn cơ hội khác để xoay chuyển.
Một ngày hôm nay vẫn chưa kết thúc mà. Lão Kha, đem các dự án thành công của chúng ta đến đây cho tôi. Thành bại của Tám Hai chúng ta chính là ở lúc này đây. Gửi luôn cho thư ký Hoàng là được. Được. Được, được, được.
Cố gắng viết chi tiết tí nhé. Vâng. Vậy tôi đi trước đây. Mai gặp lại. Chào anh, chúng ta đã từng gặp nhau. Chào cô, chào cô. À, sếp Lâu nhỏ… Cô đang chờ cậu ấy à? Đúng thế, đúng thế, đúng thế. Giờ này chắc cậu ấy chưa tan làm đâu. Không sao.
Vậy để tôi đợi anh ấy thêm tí nữa. Đứng ở đây thì sao cô gặp cậu ấy được. Bình thường cậu ấy toàn đi lối hầm để xe bên dưới cơ. Đâu, lần trước xe anh ấy đỗ ở… Tên lừa đảo này, diễn sâu quá. Cái… cái… cái gì cơ? [Mẫu Đơn]
Tôi làm ở công ty 18 năm nay rồi, chưa có ai dám đối xử với tôi thế này. [Tủ cứu hoả] Chuyện đuổi tôi đi Mẫu Đơn có biết không? Tôi không tin bà ấy đồng ý với cách làm của cậu đâu. Chú Lại này, [Mẫu Đơn]
Chú tưởng mẹ tôi thực sự không biết tất cả những hành vi của chú sao? Tráng Tráng, không phải chú Lại nói cậu đâu, nhưng làm người phải biết uống nước nhớ nguồn. Cách làm bây giờ của cậu quá cực đoan, quá láo nháo. [Mẫu Đơn]
Công ty chẳng ai làm như cậu hết. Trời ạ. Mình gặp được một màn gay cấn rồi đây. Hấp dẫn quá đi. Tráng Tráng. Tráng Tráng? Chúng ta làm người thì không thể chỉ quan tâm đến lợi ích được. Phải cân nhắc cả tình cảm nữa. Cậu nghĩ xem
Cả quá trình của tôi và mẹ cậu là mối quan hệ vào sinh ra tử đấy. Còn nữa, lúc nhỏ tôi từng bế cậu nữa đấy. Có một lần cậu bị sốt để mẹ cậu nhanh chóng về thăm cậu tôi đã coi sạp giùm đấy. Lúc đó cậu mới lớn chừng này thôi,
[Mẫu Đơn] vẫn là một cậu nhóc nghịch ngợm đấy. Được rồi, chú Lại, nếu giờ chú nói không bàn chuyện lợi ích thì chúng ta nói chuyện tình cảm đi vậy. Được thôi. Bao bì Thiên Huy, vận tải Đại Hữu, kho đông lạnh Tân Lai,
Lần nào hợp tác chú cũng phải ăn đến gần 60%. Lúc chú bỏ những món tiền bất chính này vào túi thì có nghĩ đến tình nghĩa công ty không? Tôi không báo công an đã là giữ mặt mũi nhất có thể cho chú rồi đấy. [Mẫu Đơn]
Lúc công ty không có tiền thì bắt bọn tôi làm việc, bây giờ công ty có tiền rồi thì tôi lấy phần mà đáng ra tôi phải nhận được thôi. Hai mẹ con cậu muốn đá tôi đi, tôi nói cho cậu biết, đừng có mơ. Tránh ra. Đừng đi.
Tên nhóc cậu đủ lông đủ cánh rồi, giỏi gớm nhỉ, học được cách chơi chiêu với chú Lại rồi cơ đấy. Tôi vốn còn muốn nể mặt chú, nhưng bây giờ thì không cần nữa rồi. [Mẫu Đơn] A lô, Chu Lệ, gọi điện báo công an,
Giao tài liệu ở ngăn kéo bên trái bàn làm việc của tôi cho cảnh sát. Cậu còn dám báo công an nữa. Tôi liều mạng với cậu. Đưa điện thoại cho tôi. Mỹ nữ cứu anh hùng, [Mẫu Đơn] cơ hội trả ơn của anh hùng đến rồi đây. Sếp Lâu nhỏ, đừng sợ.
Có tôi đây. Ông làm gì thế, bỏ sếp Lâu ra. Cô… [Mẫu Đơn] Sếp Lâu. Tỉnh lại đi mà. Sếp Lâu. Sếp Lâu. Đã làm xong thủ tục nhập viện rồi. Anh xem còn gì cần tôi đi lo liệu không? Không còn việc gì nữa đâu. Cô về làm việc trước đi.
Được, vậy tôi đi trước nhé. [Lâu Uyên] Nâng giường lên cho tôi. Được. Được chưa? Được rồi. Cô định tiễn tôi đi đâu thế? Có phải tiễn thẳng tôi đến nhà xác thì cô mới hài lòng không? [Lâu Uyên] Không, không, không, anh hiểu lầm rồi.
Sức khỏe của anh là nền tảng để công ty phát triển. Không có anh thì công ty này sẽ tê liệt hoàn toàn luôn. Đúng thế. Công ty không có cô thì sẽ vận hành ngon lành hơn đấy. [Lâu Uyên] Cô đi đi. Đừng mà. Anh nằm ở đây
Thì tôi cũng phải có trách nhiệm nhất định. Tôi thề, tôi muốn cứu anh thật mà. Anh nói xem, sếp Lại… Không, cái ông Lại đó, sao ông ta có thể như thế được chứ? May mà ông ta bị công an bắt đi rồi. Con người tôi đó à, [Lâu Uyên]
Thấy chuyện bất bình không thể làm ngơ được, thế nên chuyện này thực sự đáng giận, anh nói có phải không nào? Vậy cô nói xem phải làm sao bây giờ? [Lâu Uyên] Tôi sẽ chi tiền thuốc men. Được. Vậy để cô trả. Này, sếp Lâu, anh… Anh là sếp lớn,
Chắc chắn phải có bảo hiểm chứ. Bảo hiểm chắc chắn sẽ chi trả hoàn toàn, [Lâu Uyên] làm gì đến lượt công ty nho nhỏ như bọn tôi chi trả được. Hơn nữa anh nhìn xem, anh cao lớn, mạnh mẽ, đẹp trai ngời ngời,
Chắc đối với một cô gái như tôi, anh sẽ không… Dừng. Thôi đi. [Lâu Uyên] Tôi ngất là do tôi bị hạ đường huyết, không liên quan gì đến cô hết. Cô mà cứ lải nhải nữa thì Tám Hai các cô đừng có mơ hợp tác với bọn tôi nữa.
Có chừng mực thôi, có chừng mực thôi. [Lâu Uyên] Thôi đi. Vậy tôi đi đây. Tạm biệt sếp Lâu nhỏ. Tạm biệt. Chắc anh ta không nhớ ra mình đã từng ói đầy người anh ta đâu nhỉ. Xem ra vẫn còn hy vọng. Chu Lệ nói là cô Mẫu Đơn
Cũng đang dưỡng bệnh ở bệnh viện này. Cái này vứt đi đúng không? Đúng thế. Lao công đến dọn đi luôn đây. Cảm ơn nhé. Không có gì. [Chúc sớm khỏe lại, quay lại sân khấu] Vậy đừng phí hoài. Cảm ơn nhé. [Mẫu Đơn] Hai triệu? Cô muốn lấy mạng tôi luôn à?
Còn nữa không? Còn nữa, còn nữa. Công ty này quy mô thì hơi nhỏ nhưng sức sáng tạo của họ khá lắm. Nhỏ thì sao, sáng tạo là tốt rồi. Mau lên, mau lên, mau lên, mời. Sản xuất Quảng cáo Tám Hai? [Mẫu Đơn] Vâng. Chủ tịch Lâu,
Mời cô xem bản kế hoạch kinh doanh online mà bọn cháu đã làm cho quý công ty. Đầu tư quá. [Mẫu Đơn] Áo len của cháu là hàng thủ công đấy à? Hoa này chắc là tự thêu nhỉ? Đẹp ghê. Giống với cái này của cô này. Đúng vậy. Đúng không nào?
Cái này là mẹ cháu đan cho cháu đấy. Bình thường mẹ cháu thích đan mấy đồ này lắm. Bình thường lúc cháu rảnh rỗi cũng theo học một ít. Nếu cô thích thì cháu đan cho cô một cái nhé. Không cần đâu, không cần đâu, cô cũng biết mà.
Lúc cô rảnh rỗi không có gì làm thì cũng thích tìm tòi mấy thứ này. Thật ạ, trùng hợp thật đấy. Cô xem, hai chúng ta thực sự quá là có duyên đi. [Mẫu Đơn] Mỗi lần mặc cái áo len này là cháu cảm thấy như được về đến nhà,
Cảm giác có gia đình. Giống như nước xốt Mẫu Đơn của chúng ta vậy. Ăn vào có cảm giác cơm nhà. Chính xác, chính xác, chính xác. Triết lí của bọn cô chính là cảm nhận được hương vị gia đình. Ai đó, vào đi. Cô ơi, là cháu đây. Ân Ân à?
Vẫn là Ân Ân nhớ đến cô. Cháu ngại với cô quá, cô bị ốm mà giờ cháu mới đến được. Cô mau mau mau ngồi đi, nào, nào, nào. Ngồi đi, ngồi đi. Sức khỏe cô thế nào rồi? Không sao. Đến cái tuổi bọn cô thì cũng không tránh khỏi bệnh vặt.
Cháu xem, cô ở đây cũng hay mà. Tốt lắm, tốt lắm. Vậy được rồi, vậy được rồi. Áo cháu đẹp thật đấy. Mẹ cháu mới đan cho cháu đấy à? Cô xem này. Mẹ cháu khéo tay thật đấy. Cháu xem cô này. Đồ cô đan
Cô cứ tháo ra rồi lại đan, đan rồi lại tháo. Cháu xem xem. Cũng đẹp mà, cũng đẹp mà. Thế cho nên dạo này cô cứ yên tâm nghỉ ngơi trong viện đi ạ. Công ty có sếp Lâu nhỏ rồi mà. Cô cứ yên tâm đi. Nào, uống ngụm nước đi. Cháu thấy
Thực ra sếp Lâu nhỏ cũng giỏi lắm. Mới nhậm chức được mấy hôm mà đã diệt sạch mấy con sâu làm rầu nồi canh như sếp Lại rồi. Thực ra những chuyện bọn ông Lại làm thì cô cũng biết cả mà. Chỉ là cô nể tình cũ năm đó cùng nhau phấn đấu
Để gây dựng công ty nên cô cứ không xuống tay nổi mãi. Cô nghĩ là dù gì năm đó khi lập ra công ty, bọn họ cùng từng góp sức, đúng không nào? Cô ơi, cháu thấy cô quá là tốt bụng đi. Tuy sếp Lâu nhỏ không nể tình cũ,
Thủ đoạn độc ác… nhưng làm việc rất dứt khoát, nói năng cũng đúng trọng tâm. Bọn cháu rất mong được học hỏi sếp Lâu nhỏ. Như thế bọn cháu cũng có thể tiến bộ, trở thành công ty dịch vụ tốt hơn nữa, đúng không ạ? Đúng, đúng, đúng. Nó còn trẻ mà.
So với cô năm đó cũng hơi kém một tí thôi. Vậy cô là nữ cường nhân rồi. Chính vì có những tấm gương như cô anh ấy mới giỏi giang thế. Nó trưởng thành rồi, cũng không phải là thằng nhóc cần cô ở bên cạnh nữa rồi. Nhớ lại năm đó
Bố nó bị bệnh tim, đột nhiên mất đi, chỉ còn lại hai người bọn cô mẹ góa con côi. Cô nuôi dạy nó, còn phải kiếm tiền nữa. Không còn cách nào khác, cô đành phải mở một sạp hàng bán lề đường. Sau này cuộc sống đỡ hơn chút
Thì cô lại phải đi coi nhà máy. Thời gian đó, buổi tối cô không thể nào ở bên cạnh nó được. Nói thật cô thực sự không biết nó đã vượt qua những đêm nó thế nào. Có những lúc… Có những lúc cô về đến nhà cô sờ gối nó thấy ướt đẫm.
Cô biết chắc chắn là nó lại khóc rồi ngủ thiếp đi. Sau này cô nghĩ ra một cách, là cô mua cho nó một món đồ chơi bằng bông. Cô bảo nó ôm lấy. Cô nói là, “Con ôm đi. Con ôm vào thì giống như mẹ đang ôm con vậy.”
Nó nghe lời lắm. Nó ôm rồi ngủ thiếp đi. Cái tật này đến bây giờ vẫn không sửa được. Lão Kha. Buổi biểu diễn của Erin nhà chúng ta sắp bắt đầu rồi đây. Vé… Lúc khó khăn thì cậu không chịu giúp lại còn báo thêm nữa, hay lắm. Không liên quan mà.
Anh đã đồng ý với tôi là mua vé cho tôi rồi mà. Thần tượng của cậu cả đời chỉ tổ chức một buổi biểu diễn thôi hả? Vả lại cậu đu thần tượng lâu thế rồi cậu cũng có khoe với bọn tôi là cậu đu ngôi sao nào đâu?
Tôi… tôi chưa khoe với anh bao giờ sao? Đâu có đâu. Vậy cậu kể với tôi đi. Nếu cậu biểu diễn hay thì đừng nói là vé biểu diễn, mấy đồ ăn theo thần tượng tôi cũng mua cho cậu luôn. Anh nói đấy nhé. Đu thần tượng lâu thế rồi
Mà bọn tôi còn chưa thấy bao giờ. Tôi nói anh nghe này, vũ đạo của Erin nhà tôi anh không biết là đẹp đến mức nào đâu. ♫Yes, ok, yes, ok, yes, ok♫ ♫Xuất phát, ba la ba la♫ ♫Giống như một bí mật mãi mãi gần♫ ♫Được rồi♫ ♫Giấc mơ của tôi♫
♫Được rồi♫ ♫Được rồi♫ [Lễ hội bia số hóa] Lão Kha. Béo này! Tôi sắp làm xong rồi đấy. Tôi sắp xong rồi đấy Béo ơi là Béo. Cậu biết tôi đã làm bao lâu rồi không? Này, Nhiều Chuyện. Bình tĩnh nào, bình tĩnh nào. Bình tĩnh nào, bình tĩnh nào, tôi…
Hết rồi, không lưu rồi, cậu giết tôi đi. Nào. Cậu giết tôi đi. Khởi động lại xem. – Khởi động lại đi. – Xin lỗi mọi người. Hợp đồng với Mẫu Đơn bị tôi làm hỏng rồi. Tôi đi. Bây giờ tôi sẽ đi luôn đây, đừng có ai ngăn tôi lại.
Cô đứng lại cho tôi. Tôi… Tôi có trách móc cô không? Đúng, tôi từng trách móc cô. Tôi có tạo áp lực cho cô không? Đúng là cũng có áp lực không nhỏ. Nhưng Ân Ân à, vào những lúc quan trọng thế này chúng ta có thể dễ dàng bỏ cuộc vậy sao?
Không thể. Đúng, vậy nên bây giờ chúng ta phải liều một phen. Béo, khẩu hiệu của chúng ta là? Sản xuất Quảng cáo Tám Hai, kỹ thuật cao siêu. Vậy có một tin tốt, và một tin xấu, mọi người muốn nghe cái nào trước? Tốt trước. Tin tốt.
Trong quá trình tôi và sếp Lâu nhỏ tranh cãi qua lại, suốt ngày suốt đêm không kể mưa gió, thì tôi biết được anh ta có một nhược điểm. Nhược điểm gì? Anh ta thích Mao Mao. Mao Mao là ai? ♫Trên người chúng ta đều có mao mao (lông)♫ Im miệng.
Tin xấu thì sao? Chính là, ba năm trước tôi từng uống rượu với anh ta. Rồi thì tôi uống hơi nhiều. Được rồi. Thu dọn đồ đạc cùng cuốn gói luôn thôi. Được. Mua vé về nhà thôi. Béo ơi. Nếu không muốn sếp Lâu nhớ tới thì tôi có cách.
[Giới thiệu công ty] Sếp Uông Tôi, Đổng… Đổng Đổng Ân đây. [Mẫu Đơn] Cô tới đây làm gì? Tôi tới tìm sếp Lâu nhỏ. Anh… anh ta có ở đây không? Cậu ấy đang ở trên tầng. Đúng lúc tôi cũng đang muốn tìm cậu ấy, cùng đi đi. Được, được, được. [Mẫu Đơn]
Tạo hình của cô hôm nay khiến tôi không nhận ra luôn đó. Vô cùng thời trang. Hợp với cô đó, hợp với cô đó. Cảm ơn, cảm ơn. Cảm ơn sếp Uông. Sếp Uông tới rồi ạ. Thư ký Hoàng. Hoa tai này đẹp đó, rất hợp với cô.
Hôm nay sếp Uông dùng nước hoa gì vậy? Mùi hương nam tính quá. Trước giờ sếp Uông của chúng ta đều không dựa vào nước hoa. Người ta trời sinh đã nam tính rồi. Thư ký Hoàng càng lúc càng biết khen người khác rồi đó. Sếp Uông,
Trang phục của anh quá đẹp trai rồi đấy. Nói chuyện chính. Dự án trao đổi với chị Hoa tôi đã đặt trên bàn của anh rồi. Được. Chỗ chị Hoa cứ giao cho tôi. Chủ yếu là giai đoạn đầu của công việc cậu làm rất tốt rồi.
Giai đoạn sau cứ tiếp tục cố gắng nhé. Cố lên. Cố lên, cố lên, cố lên. Đi đi. Vâng. Người của công ty lớn cũng phải nịnh nọt à? Nịnh nọt cũng là một loại năng lực đó.
Cô xem, nịnh nọt xong có thể khiến tâm trạng của người ta vui vẻ hơn hẳn mà. Đúng, đúng, đúng. Vừa đi vừa vỗ ngực kìa. Vậy anh giúp tôi là vì tôi giỏi nịnh nọt sao? Giúp cô ý hả? Chủ yếu là do bình thường Tiểu Uyên Uyên cứng nhắc quá.
Tôi cảm thấy có rất nhiều người xứng đáng có được cơ hội thứ hai. Ví dụ như cô. Sếp Uông, anh đúng là vừa đẹp trai, vừa lương thiện. Thật sự rất nam tính. Đúng là cô có khác. Đi thôi. Khi nào thì tiền vốn
Của bộ phận Nghiên cứu và Phát triển chúng tôi mới có vậy? Cậu đó, vừa đến đã nói chuyện tiền bạc với tôi rồi, không hợp lý lắm đâu nhỉ? Cậu nói xem tất cả mọi người trong công ty chúng ta,
Mục đích cuối cùng của ai mà không phải là muốn tiền của cậu chứ? Ít ra tôi đòi tiền của cậu, nhưng tôi còn có thể giúp cậu kiếm tiền nữa. Đúng không? Đúng vậy. Lời này cũng chỉ có Tào Nhã cậu mới có thể nói ra được thôi. Cuối tháng
Sẽ đưa tiền cho cậu. Được. Vậy tôi chờ tin của cậu. Đi trước đây. Tiểu Uyên Uyên, xem tôi dẫn ai tới này. Chào sếp Lâu nhỏ. Cậu dẫn cô ta tới đây? Ai cho cậu dẫn cô ta tới đây? Tiểu Nhã Nhã, chúng ta đi ăn cơm đi. Được. Cái đó…
Cơ hội chỉ dành cho những người có chuẩn bị. Cố lên. Đi trước đây. Mời. Tôi mang ít quà nhỏ cho anh. Hy vọng anh sẽ thích nó. Ngồi đi. Vâng, được, được. Tôi cũng biết mục đích cô đến đây là gì. Tôi nói ngắn gọn thôi. Được.
Tôi đã xem hết tất cả những phương án mà cô làm rồi. Không thể nói là quá tệ, chỉ có thể nói là chẳng có điểm nhấn gì. Nói thật thì tôi cũng không dám đảm bảo các cô có thể đảm nhận được dự án này không. Tôi nói xong rồi.
Không phải do chúng tôi không có năng lực. Mà là do bên A trả tiền ít nhưng lại yêu cầu cao. Sửa hết bản thảo này đến bản thảo khác. Sửa hết những ý tưởng hay đi rồi. Sau đó sếp này có ý kiến, sếp kia lại cũng muốn có ý kiến.
Ý tưởng cũng không thể thống nhất được. Anh nói xem chúng tôi phải tiến hành thế nào đây? Thật sự đây là lần đầu tiên tôi thấy bên B nói với bên A rằng bên A đưa ra nhiều yêu cầu nhưng lại trả ít tiền đó. Xét cho cùng
Còn không phải là do các người không có năng lực sao? Sếp Lâu nhỏ. Tôi biết, anh khinh thường công ty nhỏ như chúng tôi, cũng không coi trọng sự cố gắng và vất vả của những người nhỏ bé chúng tôi. Nhưng một câu không có năng lực của anh
Đã phủi sạch cố gắng của toàn bộ chúng tôi rồi đó. Chuyện này không công bằng chút nào. Ngay cả một cơ hội cũng không muốn cho chúng tôi sao? Cơ hội? Cô có thể tới gặp tôi thì đã là cơ hội rồi. Nhưng cô không biết trân trọng.
Xem ra cô vẫn chưa hiểu tôi chút nào. Cô nói, tôi khinh thường các cô vì là công ty nhỏ. Không coi trọng những người nhỏ bé như các cô. Nhưng thứ tôi khinh thường nhất là dùng những điều này để nịnh nọt bên A, để giành dự án.
Cho dù là nhân viên vệ sinh của công ty tôi cũng không khinh thường họ. Bởi vì họ làm việc đến nơi đến chốn, từng bước từng bước giành được cơ hội cho chính mình. Không phải cô muốn có cơ hội sao? Công ty có nhân viên vệ sinh, cô làm không? Làm.
Tôi chỉ so sánh lấy ví dụ thôi. Sếp Lâu nhỏ. Chỉ cần có thể thay đổi cách nhìn của anh dành cho Tám Hai chúng tôi tôi nhất định sẽ cố gắng, cố gắng, lại cố gắng. Không phải, tôi… Không phải anh nói muốn cho chúng tôi một cơ hội sao?
Tôi nói sẽ cho các cô cơ hội à? Vậy tôi phải có yêu cầu nữa. Không thành vấn đề. Đừng có làm mấy cái trò không đâu, vô tác dụng này nữa. Nếu có thời gian thì làm mấy chuyện có ý nghĩa hơn đi. Được. Không thành vấn đề.
Cảm ơn sếp Lâu nhỏ. Tôi đi đây. Điều 11 quy tắc bên B. Chỉ cần trụ được trên sàn đấu thì mới có cơ hội sống sót. Rõ ràng là một con mèo mà lại biến thành một hồ ly giảo hoạt. Alo, Lão Kha.
Hôm nay tôi đã gặp được sếp Lâu nhỏ đó rồi. Tôi cảm thấy, có lẽ anh ta không nhớ ra [Bình an vui vẻ] [Tài nguyên] tôi chính là người con gái đã nôn hết lên người anh ta đâu. [Tương lai rộng mở]
Nhưng anh ta vẫn muốn hủy hợp đồng với chúng ta. Vậy nên không còn cách nào khác nữa. Tôi chỉ có thể tự đóng gói mình gửi vào công ty Mẫu Đơn thôi. Có thể vào được công ty Mẫu Đơn thì đã thành công một nửa rồi. Ân Ân à.
Cô hy sinh cho Tám Hai chúng ta nhiều quá. Cô chính là nhân viên tài năng của Tám Hai chúng ta đấy. Các cụ nói đúng lắm. Không vào hang cọp sao bắt được cọp con. Anh yên tâm. Tôi nhất định sẽ cố gắng lấy được hợp đồng này. Cứ như vậy nhé.
Tạm biệt. Thơm quá. Mì cũng chín rồi nhỉ. Mẹ. Sao vậy? Ân Ân à, ăn cơm chưa con? Con đang ăn, mẹ nhìn đi. Chú ý một chút, đừng để mệt quá. Tối thì đừng có thức khuya. Thức khuya thì cũng đừng nghịch điện thoại. Nghịch điện thoại thì đừng chơi game.
Nghe rõ chưa hả? Bố yên tâm đi. Bố mẹ cũng phải tự chăm sóc cho mình đó. Rồi rồi, con gái phải đi ngủ rồi kìa. – Ông nói bớt vài câu đi. – Tôi nhìn một chút. Nhìn chút thôi. Đúng rồi, đúng rồi. Ân Ân à. Avatar trên Wechat của con đó,
Nhìn không đẹp, cứ như bị điên ý. Lát nữa mẹ sẽ gửi cho con mấy bức ảnh đẹp con thay đi nhé. Tạm biệt. Ngày mai phải tới công ty đối tác làm nhân viên vệ sinh rồi. Tuy làm nhân viên vệ sinh cũng chưa chắc đã có thể hợp tác,
Nhưng cho dù chỉ là một tia cơ hội thì cũng phải cố gắng mà giành được. Tám Hai cần cơ hội như này. Đổng Đổng Ân. Ngày mai cố lên. Cố lên. [Mẫu Đơn] Chào sếp Lâu, chào sếp Lâu. Sếp Lâu. Chào sếp Lâu ạ. Chào. Sếp Lâu.
Vậy cứ như thế trước đã. Đổng Đổng Ân? Sếp Lâu nhỏ. Chào buổi sáng. Tôi đã bắt đầu làm việc rồi. Ai cho cô tự mình quyết định làm việc vậy? Báo cáo sếp Lâu nhỏ. Sáng nay tôi đã tới bộ phận Hậu cần đăng ký rồi. Cái này
Là công việc mà cô Triệu sắp xếp cho tôi. Anh nhìn sàn nhà chỗ này đi. Sáng bóng. Anh nhìn cả bậc thang này nữa này. Không hề có chút bụi nào. Như vậy mới phù hợp với phong cách cao cấp, sang trọng của công ty Mẫu Đơn chúng ta. Được.
Cũng được đó. Vậy sếp Lâu nhỏ còn gì muốn dặn dò không? Con người tôi ý mà, chỉ đâu làm đó. ♫Anh ngụy trang tỏ vẻ nhiệt tình♫ ♫Đó là giả vờ♫ ♫Còn làm bộ thật lòng♫ ♫Cứ ngỡ không một ai nhận ra♫ ♫Mưu mô nho nhỏ của anh♫
♫Thôi được rồi, em sẽ diễn cùng anh đến cùng♫ ♫Để xem ai không kìm nổi giơ cờ trắng trước♫ ♫Thật sự rất biết ơn anh♫ ♫Đã cho em cơ hội rèn luyện diễn xuất của mình♫ ♫Lại một lần nữa tình cờ gặp anh, giống như năm ấy♫ Tưới rồi à?
♫Không hề có sắp đặt♫ ♫Thăm dò nhắc nhở anh về ký ức xưa♫ ♫Lời nói ý nhị♫ ♫Mà em bảo, biểu cảm muốn giận mà không dám giận của anh♫ ♫Ôi chao thật là đáng yêu♫ ♫Cuộc giằng co với anh đã dần dần♫ ♫Giống như một trận đấu♫
♫Mong chờ, dù có hụt hẫng cũng không nỡ♫ ♫Quay người bỏ đi♫ ♫Cho dù anh có muốn chối đi nữa♫ ♫Thì nhìn vào mắt em này♫ ♫Ồ, sự thật sớm đã sáng tỏ♫ – Đúng không? – Trà hôm nay – ngon thật đấy. – Hôm qua tôi mới mua đó.
♫Tín hiệu rung động♫ Đúng đó. ♫Đã bị anh né tránh hoàn hảo♫ Ân Ân. Cô Triệu. Vào uống chút trà đi. ♫Em không chủ động♫ Cháu… cháu không uống trà ạ. ♫Chỉ sợ không chờ được đến khi anh tỏ tình♫ Cháu còn phải đi dọn dẹp nhà vệ sinh nam nữa.
Mọi người uống đi ạ. Được được, vậy cháu đừng làm mệt quá. Có ai không? Dọn dẹp vệ sinh đây. Sao lại là cô ta chứ? Vậy tôi vào nhé? Có người. Xin lỗi. Vậy… vậy tôi đi trước đây. Chờ chút. Có thể đưa tôi ít giấy không? Cảm ơn.
Là sếp Lâu nhỏ à? Sếp Lâu nhỏ. Sếp Lâu nhỏ? Sếp Lâu nhỏ. Ừ. Sếp Lâu nhỏ tự đi vệ sinh đấy à? Ngại quá cơ. Cũng tại tôi làm việc qua loa, không kịp thời thay giấy. Anh xem anh cần bao nhiêu thì đủ vậy? Của anh đây. Tôi cảm ơn cô.
Không cần, không cần cảm ơn. Đây đều là việc mà tôi nên làm cả. Để tôi quét dọn hộ anh. Tạm thời không cần thiết. – Không cần. – Vẫn cần mà. Không vội. Vội lắm, vội lắm. Tôi chăm chỉ lắm đó. Chút thời gian vậy không cần vội.
Tôi thật sự rất nghiêm túc. Sếp Lâu nhỏ này tàn nhẫn thật đó. Tôi nghe nói phải mất rất nhiều công sức để đuổi việc sếp Lại đó. Này gọi là gì nhỉ? – Hình như sếp Lâu nhỏ chưa rửa tay. – Qua cầu rút ván. Thật đúng là quá tàn nhẫn,
Không chừa tí mặt mũi tình cảm nào. Trọng thần của vua trước giờ vẫn vậy mà. Mấy người chúng ta cứ cụp đuôi mà làm người thôi. Sếp Lâu nhỏ đúng là tàn nhẫn, vô tình mà. Độc ác, không tình người. Trong giờ làm tôi cũng muốn làm biếng một chút.
Tôi dạy anh một cách. Mỗi ngày đi làm cứ đi vệ sinh nửa tiếng là được. Sếp Lâu nhỏ. Ở công ty có người buôn chuyện là bình thường thôi. Anh đừng để trong lòng. Tại sao chỉ cần gặp cô là không có chuyện gì tốt thế nhỉ? Cọ bồn cầu đi.
Chuẩn bị giấy cho đầy đủ. Đổng Đổng Ân? Chào sếp Lâu nhỏ. Chào sếp Lâu nhỏ. Sao cô lại ở đây? Lát nữa có cuộc họp ở đây, mau đi chỗ khác đi. Không phải vẫn chưa họp sao? Tôi sẽ dọn dẹp sạch sẽ chỗ ngồi của anh trước đã.
Như thế thì khi anh họp cũng thoải mái. [Mẫu Đơn] Chờ chút. [Mẫu Đơn] Mời ngồi. Phiền anh nhấc tay lên một chút. Làm phiền rồi. [Mẫu Đơn] Vất vả rồi, vất vả rồi. [Mẫu Đơn] Được rồi. Được rồi, được rồi. [Mẫu Đơn] Được rồi, được rồi. Được rồi. Vâng, vâng, vâng.
Đã bảo là được rồi mà. Ra ngoài trước đi. Được. [Mẫu Đơn] [Mẫu Đơn] Cuộc họp hôm nay tôi sẽ công bố một quyết định bổ nhiệm nhân sự mới. Giám đốc bộ phận Tài vụ và bộ phận Pháp vụ đã từ chức. Bắt đầu từ hôm nay [Mẫu Đơn]
Bộ phận Pháp vụ sẽ do Quý Khưu tiếp quản. Bộ phận Tài vụ do Ocean tiếp quản. – Chúc mừng. – Cảm ơn sếp Lâu. – Cảm ơn. – Chúc mừng anh Ocean. Chúc mừng, chúc mừng, chúc mừng. Anh Ocean. Những quyết định bổ nhiệm nhân sự khác
Tôi đã giao xuống bộ phận Nhân sự rồi. Sau này hóa đơn nhờ cả vào anh đó. Tử Kiếm. Bên phía bộ phận Tiếp thị có tiến triển gì mới không? [Mẫu Đơn] Bộ phận Tiếp thị của chúng tôi đã tiến hành một cuộc điều tra thị trường
Về tất cả mọi loại nước xốt trên thị trường. Khả năng tiêu dùng của người trẻ cao hơn những người ở tầm trung tuổi, cao tuổi rất nhiều. Nếu chúng ta muốn nhanh chóng tăng trưởng mức tiêu thụ này, thì chúng ta phải nhanh chóng đánh vào thị trường những người trẻ tuổi.
[Mẫu Đơn] – Hiểu chưa? – Nói có lý lắm. Được không? Được. Phía sếp Tào thì sao? Bộ phận Nghiên cứu và Phát triển chúng tôi có mức độ nhân viên bỏ việc rất nghiêm trọng. Nhưng may mắn ở chỗ những nhân viên quan trọng vẫn còn ở lại.
Cả những nhân viên mới tuyển cũng đã đi làm rồi. Đây là một vài khẩu vị mới mà chúng tôi nghiên cứu ra dựa theo kết quả điều tra của bộ phận Tiếp thị. Cậu xem thử xem. [Mẫu Đơn] Lại tới nữa. Sếp Lâu. Tiểu Uyên Uyên. [Mẫu Đơn] Được.
Vậy cứ phát triển theo quy trình của mọi người là được. Nếu như không còn vấn đề gì nữa thì hôm nay chúng ta họp đến đây thôi. Đi thôi. [Mẫu Đơn] Anh Ocean. Sau này chuyện hóa đơn nhờ hết vào anh đó. Cứ để tôi, việc chung thôi mà.
Cứ làm đúng quy định thôi, lát nữa cùng đi ăn nhé. [Mẫu Đơn] Qua cầu rút ván. Sếp Lâu nhỏ đúng là tàn nhẫn, vô tình mà. – Độc ác, không tình người. – Vào đi. Sếp Lâu. Văn kiện mà anh cần tôi đã mang tới rồi. Tôi để đây nhé.
Nếu không còn chuyện gì nữa thì tôi ra ngoài trước đây. Jolie. Ngồi đi. Tôi hỏi cô một vấn đề. Cô có cảm thấy tôi là một ông chủ không nể tình cũ, qua cầu rút ván, cực kỳ không có tình người không? Sếp Lâu, câu hỏi này của anh…
Nói thật lòng đi. Thật ra cũng không phải. Dù sao đám người sếp Lại cũng lạm dụng chức quyền kiếm lợi riêng trước. Tuy rằng… Không cần tuy rằng. Đi làm việc đi. Vâng thưa sếp Lâu. Sao mình phải để ý đến suy nghĩ của người khác chứ? Đây. Cảm ơn.
Cho tôi một phần này. Được. Làm gì đó? Xin lỗi, xin lỗi. Anh ăn đi. Ân Ân. Tới rồi à? Mau đi ăn đi. Cô ăn chưa? Tôi chưa, lát nữa mới ăn. Được, vậy tôi đi lấy cơm trước. Đổng Đổng Ân. [Đang dọn dẹp] Xin… Xin lỗi, xin lỗi, xin lỗi.
Xin lỗi sếp Lâu nhỏ. Giờ ăn cơm sao không đi ăn cơm đi? Không phải là tôi muốn tạo cho mọi người một không gian ăn uống ngon miệng sao? [Mẫu Đơn] Vậy xem ra là vẫn chưa đói. Nếu đã như vậy
Thì có lẽ cũng không cần phải đưa thẻ cơm cho cô nữa rồi. [Thẻ cơm] Cần, cần, cần. Không phải, đồ mà sếp Lâu nhỏ đưa sao tôi có thể không cần chứ, có đúng không? [Mẫu Đơn] Tuy cô tự nguyện tới làm việc,
Nhưng chúng tôi là một công ty có tình người, nên sẽ không để nhân viên của mình bị đói đâu. [Thẻ cơm] Cảm ơn, cảm ơn, cảm ơn. Còn nữa. [Mẫu Đơn] Những đồ ăn vặt và đồ uống kia có thể lấy dùng miễn phí.
Bổ sung chút năng lượng trong thời gian làm việc là chuyện vô cùng cần thiết. Dù sao chúng tôi cũng là một công ty có tình người. Đúng, đúng, đúng. Sếp Lâu nhỏ cực kỳ có tình người luôn. Biết vậy là tốt. [Đang dọn dẹp] [Đang dọn dẹp] [Mẫu Đơn]
Còn có cả rượu này. Đi làm mà cũng cho uống rượu à? Công ty này được đó. Này là vị gì đây? Trong thời gian làm việc mà vẫn muốn uống rượu à? [Mẫu Đơn] Không phải, tôi… tôi chỉ cầm lên xem thôi. Hơn nữa, [Mẫu Đơn] anh cũng nói với tôi
Là để tôi bổ sung năng lượng mà. Xem ra gần đây tửu lượng tăng lên rồi nhỉ. [Mẫu Đơn] Không nôn lên người tôi là được. [Mẫu Đơn] ♫Chờ chút, trái tim đừng đập nhanh vậy♫