[VIETSUB] Lạc Du Nguyên – Tập 29 | Hứa Khải & Cảnh Điềm | WeTV
♪Uống sương giá♪ ♪Siết chặt lấy rễ của người♪ ♪Mảnh đất này♪ ♪Đuổi theo từng con sóng♪ ♪Lá của ta bay qua♪ ♪Biên cương vạn dặm♪ ♪Nhìn nhau từ xa♪ ♪Nơi cuối bờ là♪ ♪Thiên trường địa cửu♪ ♪Khi gặp gỡ lại chia ly♪ ♪Khi nương tựa lại rời xa♪ ♪Ta chưa từng quên đi♪
♪Bóng đao ánh kiếm♪ ♪Rạch nứt vòm trời loang lổ♪ ♪Giấc mộng tàn rơi♪ ♪Vỡ tan trong gió♪ ♪Cưỡi gió đạp sóng♪ ♪Nhìn ngàn cánh buồm lướt qua♪ ♪Bãi bể nương dâu♪ ♪Khoác quân trang, tô son đỏ tung hoành♪ ♪Từng uống băng, máu khó nguội, mơ về lạc du nguyên♪
♪Chỉ nguyện có người kề bên♪ ♪Không phụ sắc xuân♪ ♪Cây chọc trời, rễ nối liền, cùng người đến chân trời giương kiếm♪ ♪Nhìn đom đóm rớt trên vai♪ ♪Cõi hồng trần chẳng còn hối tiếc♪ =Lạc Du Nguyên= =Tập 29= Đại tướng quân. Hôm nay lúc giao chiến
Đã bắt được một tên thủ lĩnh Phương Công Bộ của Yết Thạc, tự nói là biết tung tích của Liễu Thừa Phong, muốn giữ mạng bằng cách bán tin tức này. Sau khi thuộc hạ thẩm vấn kĩ càng, hắn khai sau khi Liễu Thừa Phong giành lấy Bạch Thủy Quan cho Yết Thạc
Thì đại thủ lĩnh Ô Lạc của Yết Thạc đã cử thêm một đội quân trở lại địa phận Trung Nguyên nhưng không rõ là đi đâu. Ô Lạc là một người ác độc, gian xảo, rất biết cách lợi dụng mọi thứ. Hắn đã có thể hy sinh tiền tài, lại cử người
Lẻn vào Trung Nguyên theo Liễu Thừa Phong thì chắc chắn là có mưu kế. Điều tra thật kĩ thủ lĩnh Phương Công Bộ kia, rồi điều tra kĩ tiếp tung tích của đám người Yết Thạc đó. Vâng. Tề Vương điện hạ. Liễu công tử đúng là bạo gan hơn người.
Sau chuyện ở Bạch Thủy Quan, ai cũng muốn lột da, xẻ thịt ngươi, vậy mà ngươi vẫn còn dám tới Tây Trường Kinh gặp ta. Mối đe dọa của Yết Thạc cũng chỉ là gãi ngứa thôi, còn mối đe dọa của điện hạ mới là tai họa cận kề. Ngươi nói đúng.
Gần đây Tần Vương dồn ép người khác suốt. Tai họa cận kề của ta cũng đang rất cấp bách. Nhờ ơn cho mượn lính của điện hạ, lần này ta cũng dẫn rất nhiều binh mã cho điện hạ sai khiến bất kỳ lúc nào. Ta là Tề Vương đương triều,
Bảo ta dùng người của Yết Thạc, không ổn đâu. Nếu điện hạ thấy có vài chuyện không tiện ra tay hoặc là muốn âm thầm ra tay thì bọn ta đều sẽ nghe lệnh của điện hạ, phục vụ cho điện hạ, đồng thời dù có thế nào cũng tuyệt đối không tiết lộ
Bất kỳ điều gì có liên quan tới điện hạ. Rốt cuộc Liễu công tử giúp ta như vậy là đang âm mưu chuyện gì? Điện hạ là người thẳng thắn, vậy ta cũng nói thẳng luôn. Điện hạ lấy Thôi Lâm thôi thì không đủ, chỉ có Lý Nghi chết
Thì mới diệt trừ được tai họa về sau. Ta chỉ muốn Lý Nghi chết. Tam đệ của ta đúng là đắc tội với không ít người. Điện hạ yên tâm. Kẻ thù của Tần Vương rất nhiều, chắc chắn sẽ chết sớm thôi. Tam đệ ta trước giờ đều thích thể hiện,
Nếu hắn mà chết sớm thì đáng tiếc quá. Một ngày trôi qua nhanh quá. Lúc nhỏ, ta luôn thấy thời gian rất dài. Nhưng sau khi lớn mới phát hiện hóa ra thời gian vui vẻ luôn trôi qua cực kỳ nhanh. Hôm nay muội vui không? Hôm nay chắc là ngày vui nhất
Trong cuộc đời ta. Ta cũng thế. Tiếc là vui cỡ nào thì ngày này cũng sắp qua đi rồi. Thời gian khó mà níu giữ. Dù ta có tiếc nuối cỡ nào thì ngày hôm nay vẫn sắp kết thúc rồi. Đúng thế. Thập Thất lang, nếu có một ngày ta làm việc
Khiến huynh cực kỳ giận thì có phải huynh sẽ không thích ta, trong lòng sẽ không có ta nữa không? Vốn dĩ ta muốn lừa muội là đúng là như thế, nhưng ta không nỡ. Ta thích muội như thế, có lẽ sau này sẽ còn thích muội rất lâu, rất lâu.
Ta cho rằng ta sẽ không thích ai khác như thích muội nữa. Vậy nên dù muội đối xử với ta thế nào thì lòng ta đều thích muội. Ta cũng biết khả năng bao dung người khác là có giới hạn. Chúng ta cược thêm lần nữa được không? Cược gì?
Huynh nhắm mắt lại, đếm tới mười, nếu huynh luôn nhắm mắt thì là huynh thắng. Vậy thì sau này nếu hai chúng ta thành kẻ địch, ta sẽ nhường huynh ba lần trước. Nhưng nếu huynh mở mắt thì nếu sau này hai ta thành kẻ địch, huynh phải nhường ta ba lần.
Có được không? Được. Bắt đầu đếm đi. Một. Hai. Ba. Bốn. Ta thua rồi. Từ nay về sau, ta sẽ nhường muội ba lần. A Huỳnh. Sau này thời gian còn dài, chăm sóc tốt cho bản thân. Bảo trọng. ♪Nếu quên đi những ánh đom đóm thoáng qua♪
♪Đợi chờ những kỷ niệm vụn vỡ và lắng chìm♪ ♪Rơi vào vết loang lổ trong tim người♪ ♪Những vướng mắc kia, lòng ta khó dứt♪ ♪Nếu nỗi nhớ chưa từng bị lãng quên♪ ♪Lưu luyến khoảnh khắc ban sơ♪ ♪Hơi ấm số phận từng trao♪ ♪Ta muốn vì người mà gìn giữ♪
♪Nếu tình yêu còn nhớ chúng ta từng thề hẹn♪ ♪Dẫu tình yêu này làm trái tim ta tan nát, ta cũng phải sống vì người♪ Một mình thì cô đơn biết bao. ♪Men theo đường nét của ký ức♪ Vốn hai người các ngươi nên ở bên nhau mà.
♪Nếu tình yêu còn nhớ lời hứa ta giữ vững vì người♪ ♪Xáo trộn nhân và quả, yêu người không hối tiếc♪ ♪Con tim vì người nguyện dứt bỏ♪ ♪Vẫn luôn đợi chờ người hồi đáp♪ Đại thắng. Quân Thôi Gia đại thắng, giết vài vạn kẻ địch,
Bắt sống được hơn vạn người Thâm Lợi Bộ và Phương Công Bộ của Yết Thạc, còn cả vô số xe ngựa, cung tên, lương thực, đồng thời giành lấy Bạch Thủy Quan, đuổi Yết Thạc ra khỏi phía Bắc núi Bạch Thủy, không cho xâm phạm nữa. Thần Thôi Ỷ
Sẽ đích thân áp giải bảy thủ lĩnh của Thâm Lợi Bộ, Phương Công Bộ Yết Thạc về kinh làm tù binh. Cung chúc Hoàng thượng vạn tuế, vạn tuế, vạn vạn tuế. Trẫm biết trẫm là trung tâm của ý trời, không có điều gì bất lợi, đánh là chắc chắn sẽ thắng mà.
Bệ hạ, Thôi Ỷ giành lại Bạch Thủy Quan, có được chiến thắng lớn đều nhờ Bệ hạ ra lệnh đúng đắn, chọn đúng người tài. Nếu không có thánh chỉ của Bệ hạ và sự trợ giúp của sáu bộ trong triều thì cũng không thể thắng lớn thế này. Bùi khanh nói đúng.
Mặc dù là trẫm ra thánh chỉ, nhưng vẫn phải nhờ các ái khanh sáu bộ trong triều tận tụy giúp quân Thôi Gia. May mà gần đây gọi Bùi khanh về triều, nếu không thì trẫm không biết phải giao cho ai làm chuyện cống nạp tù binh.
Chuyện cống nạp tù binh thì theo luật nên để bộ Lễ và bộ Binh cũng làm. Không sao. Mặc dù họ làm nhưng Bùi khanh phải chăm lo cho trẫm thêm chút. Tuân chỉ. Chuyện vui lớn thế này, nếu làm lễ cống nạp tù binh thì phải đại xá thiên hạ.
Đi truyền chỉ ngay, thả Tín Vương ra. Lúc cống nạp tù binh, cũng tiện để nó đi cùng trẫm. Vâng. Không ổn nhỉ? Đúng thế. Bệ hạ. Quân Thôi Gia thắng lớn, Tín Vương có công gì ạ? Tín Vương cố ý phóng hỏa, giết mấy chục sinh mạng,
Mới giam lỏng được bao lâu mà Bệ hạ lại muốn xá miễn cho huynh ấy? Nó là ca ca ruột của con đấy. Tại sao con cứ không buông tha thế? Lẽ nào cái chết của Tín Vương phi không vô tội ư? Nói đúng đấy. Bệ hạ, lúc nãy ngoài cấp báo
Thì Thôi Ỷ đại tướng quân còn dâng một tấu chương cùng với cấp báo. Viên thường thị, ngươi đọc tấu chương lên. Xem ra tên Thôi Ỷ này thấy nhiều công lao quá, một tờ cấp báo viết không hết, còn phải dâng thêm một tấu chương nữa để biểu dương
Người lập công lần này. Vâng. Đọc đi. Khấu bái Hoàng thượng thánh an. Thần Bình Lương đại tướng quân, Úy Dương đại tướng quân, đại tổng quản hành quân đường Sóc Châu, Tả Uy Vệ đại tướng quân Thôi Ỷ dâng tấu với Bệ hạ về chuyện lập người kế vị Đông Cung.
Mong Bệ hạ lập Tần Vương Nghi làm thái tử để củng cố giang sơn. Im miệng! Tên Thôi Ỷ này đúng là quá khốn nạn. Bệ hạ. Bệ hạ là người thẳng tính, nhưng Bệ hạ là bậc thánh nhân, lời nói tựa vàng ngọc, không thể nói lời ngạo mạn,
Tránh làm chạnh lòng đại tướng ở tiền tuyến. Hắn tưởng hắn đánh thắng trận thì có thể chỉ trỏ vào chuyện gia đình của trẫm sao? Ông già này đúng là không biết trời cao đất dày gì. Bệ hạ. Lập người kế vị không phải chuyện gia đình của Bệ hạ
Mà là chuyện lớn của cả đất nước. Thôi Ỷ là đại tướng quân ở biên giới, dâng tấu chương này là lẽ đương nhiên. Ý Cố tể tướng là thấy ông già kia nói có lý ư? Mặc dù Bệ hạ còn đang tuổi trẻ nhưng chuyện lập thái tử
Để duy trì xã tắc là điều phải lẽ thường tình. Sớm xác định vị trí Đông Cung để gắn kết mọi người. Đừng có khoe chữ, nói đạo lý lớn với trẫm. Lập thái tử thì cũng phải do trẫm quyết định. Dù thế nào, lập con đích hay con trưởng
Thì đều không tới lượt Lý Nghi. Bệ hạ, nhi thần nông cạn, không có hiểu biết, không đảm nhiệm được. Im miệng. Quỳ xuống. Bệ hạ. Hiện tại vừa mới được bình yên sau chiến tranh loạn lạc, nhưng phía Bắc có Yết Thạc nhìn chằm chằm như hổ đói,
Phía Nam có Bách Việt còn chưa dẹp yên, Tần Vương dẫn quân Trấn Tây giúp vua dẹp loạn, giúp đỡ Bệ hạ lên ngôi, đất nước thái bình, giúp ích cho tương lai lâu dài của đất nước. Thần nghĩ nên lập Tần Vương làm người kế vị.
Thần đồng ý việc lập Tần Vương làm người kế vị. Thần đồng ý việc lập Tần Vương làm người kế vị. Thần đồng ý việc lập Tần Vương làm người kế vị. Thần đồng ý. Bãi triều. Còn kịp ngăn cản tấu chương của cha không? Đại tướng quân nói rồi,
Biết tiểu thư nặng tình cảm, không nỡ ép Tần Vương quá nên ngài ấy sẽ làm người xấu. Đại tướng quân còn nói tiểu thư nhất định sẽ ngăn cản nên dâng tấu chương lên trước triều. Muốn ngăn cản e là không kịp nữa. Cha đang không tiếc đưa bản thân vào
Chỗ hoạn nạn vì ta. Chỉ sợ Thập Thất lang sẽ cực kỳ giận ta và cha vì chuyện này. Sao cơ? Thôi Ỷ dâng tấu mong lập Tần Vương làm thái tử ư? Ừ. Đây là lý do mà vừa bãi triều ta đã cử người gọi con tới thư phòng ngay.
Vậy cha thì sao? Đương nhiên là ta đồng ý. Trước kia là Tần Vương giấu tài. Từ sau khi hắn giành được hai kinh thì Tần Vương đã là lựa chọn số một cho vị trí người kế vị rồi. Là quần thần thì phải nói thẳng với Bệ hạ.
Bùi Hiến đại tướng quân thì sao ạ? Ông ấy cũng đồng ý. Cha nghĩ Bệ hạ sẽ lập Tần Vương làm thái tử không? Thôi Ỷ đã là Bình Lương Úy Dương đại tướng quân, nắm trong tay quân đội hùng hậu, lại đánh thắng trận. Nếu ông ấy đã khuyên
Lập Tần Vương làm thái tử thì quá tốt rồi. Bùi Hiến là Trấn Tây đại tướng quân, cũng nắm trong tay quân đội hùng hậu, Tần Vương coi ông ấy là người phò tá đắc lực. Bệ hạ không thể không nghe lời của hai người họ. Các quan văn trong triều
Đều nghe theo lời cha, cha tỏ thái độ nên lập Tần Vương làm thái tử thì đương nhiên các quan văn sẽ không có ai phản đối. Thôi Ỷ đi bước cờ này đúng là hay quá, đánh thẳng vào trung tâm. Chiêu thuận nước đẩy thuyền này của cha cũng cực kỳ hay.
Đại ca. Đại ca bớt giận. Đại ca bớt giận. Đại ca. Ta đứng trên triều chỉ cảm nhận được là hết hy vọng rồi. Nhị đệ. Đại ca nhất thời sơ suất nên mới bị Lý Nghi hãm hại. Xem ra hắn đã có âm mưu từ lâu. Ta phải gặp phụ hoàng.
Dù liều cả tính mạng thì ta cũng phải gặp phụ hoàng. Nhị đệ, đệ mau nghĩ giúp Đại ca xem có cách nào khiến phụ hoàng xá miễn cho ta không? Đại ca muốn ra ngoài thì chi bằng thử khổ nhục kế xem. Khổ… khổ nhục kế? Công tử. Làm sao đây?
Yết Thạc bại trận, Thôi Ỷ lại giành lại Bạch Thủy Quan. Thôi Ỷ ngang nhiên dâng tấu với Hoàng đế để lập Lý Nghi làm thái tử. Nếu đã như vậy thì Lý Tuấn và Lý Lai đang phải gấp rút lắm rồi. A Thứ, ngươi đích thân tới hỏi Lý Lai xem
Bây giờ chuyện đã cấp bách lắm rồi, xem hắn có cần nhờ gì chúng ta không. Ta bằng lòng loại bỏ nỗi buồn, khó khăn giúp Tề Vương điện hạ. Vâng. Trả ta. Gì cơ? Trả cho ta dây ngọc của mẹ ta. Mau lên. Trả đồ cho huynh rồi, huynh mau đi đi.
Mong Tần Vương điện hạ tự trọng. Từ nay không nợ gì nhau. Bảy lăm. Bảy lăm. Tám mươi. Tám mươi. Tám lăm. Nhiều thế. Chín lăm. Còn thiếu năm đồng. Cho Cần nương tử. Tháng này tiền chúng ta gửi cho Cần nương tử là 1500 đồng tiền. Một nghìn năm trăm đồng tiền.
Một nghìn năm trăm. Một nghìn năm trăm mua được bao nhiêu con vịt con nhỉ? Tốt quá rồi. Ngỗng con. Ngỗng con lớn rồi sẽ đẻ trứng, còn có thể trông nhà. Trông vẻ phèn của các ngươi kìa. Không phải. Lần trước nói là không mua ngỗng mà. Sao lại không mua ngỗng?
Ơ kìa. Thập Thất lang, về rồi à? Thập Thất lang. Thập Thất lang. Thập Thất lang. Thập Thất lang. Chuyện gì thế? Có chuyện gì thế? Từ nay không nợ gì nhau. Tiểu thư. Sao thế? Ngồi đây một mình cũng không thắp đèn. Bỗng dưng thất thần thôi.
Để ta đi lấy dao đánh lửa tới. Đào Tử. Không cần thắp đèn đâu. Ta muốn ngồi ở đây một mình một lúc. Làm sao thế? Nghe giọng cô còn hơi khàn. Có phải không khỏe ở đâu không? Không sao. Ta muốn ngồi một lúc. ♪Khi bầu trời không còn xanh thẳm♪
♪Khi màn đêm không còn tối tăm♪ ♪Khi chiều tà nhuộm đỏ quân trang♪ ♪Khi tiếng hoan hô dần tan biến♪ ♪Khi câu chuyện không còn được lan truyền♪ Nửa đêm nửa hôm, ngài không ngủ mà đi luyện kiếm làm gì? ♪Khi quá khứ biến mất trong biệt ly♪
Ta thấy người trẻ tuổi như các ngài toàn dễ nóng nảy. Cãi nhau thì đi tìm cô ấy đi. Ta không hiểu nổi, có chuyện lớn đến đâu được chứ? Đêm nào cũng không ngủ, định làm cú à? ♪Còn nhớ chăng?♪ Không vướng nỗi tương tư nào rõ tương tư khổ.
Ngài cứ từ từ chịu đựng đi. Ta đi đây. ♪Còn nhớ chăng?♪ ♪Sẽ quên những vinh dự đó chăng?♪ ♪Còn nhớ chăng?♪ ♪Sẽ nhớ nhung quê nhà nơi đây chăng?♪ ♪Có lẽ đôi lúc người sẽ nhớ lại♪ Tiểu thư. Cô thức cả đêm à? Không sao. Lấy nước rửa mặt đi.
Ta đi ngay đây. Tín Vương tới. Bệ hạ. Tín Vương tới rồi. Phụ hoàng. Tuấn Nhi, sao… sao con lại bệnh nặng thế này? Phụ hoàng. Nhi thần tưởng là không bao giờ được gặp lại người nữa. Nhi thần bị oan. Nhi thần bị oan. Nhi thần không giết Vương Thị.
Không biết tại sao Lý Nghi lại muốn dồn con vào chỗ chết hết lần này đến lần khác. Lý Nghi sắp làm thái tử rồi, sau này chắc chắn sẽ không tha cho con. Hôm nay gặp được phụ hoàng, con có chết cũng không tiếc nuối gì. Người mau… mau cho người
Đưa con về Tín Vương Phủ đi. Người đừng làm Tần Vương tức giận. Lý Nghi là ta sinh ra, ta còn sợ nó được sao? Tuấn Nhi, con yên tâm, trẫm sẽ hạ chỉ không giam lỏng con nữa. Nếu Lý Nghi dám nói lung tung, ta nhất định sẽ cho đánh nó.
Điện hạ đúng là tính toán như thần. Tín Vương vừa viết thư đã cho người đi nghe ngóng rõ ràng mọi chuyện của Tần Vương Phủ ngay. Có thể thấy e là sẽ ra tay với Tần Vương. Thế nào? Lần trước, thân tín của Tín Vương đã bị
Tần Vương bắt vào tù hết, chết đói, chết rét trong tù. Bây giờ, Tín Vương chỉ có thể tin tưởng con trai của Trương quản sự lúc trước, Trương nhị lang. Ta đã cho người đi chỉ dạy Trương nhị lang theo lời dặn của điện hạ.
Trong phủ của Tần Vương có ít người, chỉ có nhũ mẫu Mạnh Thị của Tần Vương là được Tần Vương đối xử vô cùng chu đáo. Nhưng bà ấy lại có mấy đứa con trai không nên thân, tham lam, hám lợi. Có thể lợi dụng. Không chừng
Có thể tìm được cách trong đồ ăn uống của Tần Vương. Sẽ không tra được ra chúng ta chứ? Điện hạ yên tâm, tuyệt đối không. Đại ca này của ta, nói hắn lỗ mãng thì đúng là rất lỗ mãng, nói hắn to gan thì đúng là rất to gan.
Chỉ mong lần này hắn có đủ vận may để thành công. Cô cũng biết đấy, đứa con trai Trịnh ngũ lang của ta chẳng nên thân, ngoài uống rượu ra chỉ biết cờ bạc. Trước kia ở nhà còn luôn mắng ta là đồ già cả vô dụng. Bây giờ,
Nó thấy điện hạ đã phú quý, đón ta vào trong phủ hưởng phúc, hôm nay lại đến nịnh bợ. Mỗi nhà mỗi cảnh. Nhũ mẫu không cần bận lòng. Cũng hiếm khi Trịnh ngũ lang không nên thân nhà ta lại bỗng dưng nên thân, mang ít diếp măng khô tới đây.
Thập Thất lang thích ăn bánh bao măng khô lắm. Cũng không phải món ăn cầu kỳ gì cả, chỉ là lúc còn ở Lương Vương Phủ, làm gì có ai biết nó thích ăn gì, chuẩn bị riêng cho nó cái gì đâu. Lúc đó, ta cứ mang diếp măng nhà ta tới
Làm bánh bao cho nó. Lúc đó, nó còn là tiểu lang quân. Một bữa cơm ăn được những bốn chiếc bánh bao đấy. Ta thực sự sợ nó no căng bụng. Xem này, phải cho nhiều nhân một chút. Vâng, để ta giúp nhũ mẫu. Nhũ mẫu xem gói thế này có đúng không?
Cô học nhanh thật đấy. Người vừa dịu dàng, chu đáo, vừa hiền thục, vừa khéo tay như cô, không biết ai có phúc lấy được cô làm nương tử. Đi thôi. Thập Thất lang. Thập Thất lang. Ngài đoán xem ai quay về đây? Mấy ngày này, tai ngài ấy không thính lắm.
Thập Thất lang. Sao huynh lại về rồi? Sắc mặt điện hạ sao thế? Bị bệnh à? Có lẽ là không được đánh trận nên lơi lỏng tinh thần. Suốt ngày luyện kiếm lúc nửa đêm, sắc mặt tốt được mới lạ. Luyện kiếm lúc nửa đêm? Sao bỗng dưng huynh lại về đây?
Đã đến ngày phải về kinh báo cáo công việc hàng năm rồi mà. Sau khi về kinh, ta đã đi yết kiến Bệ hạ. Không ngờ sau khi gặp ta, Bệ hạ bỗng dưng cảm thán, nói là Tất Châu quá xa, bảo ta ở lại kinh thành nghỉ ngơi thêm vài hôm,
Coi như được nghỉ. Đi. Ta đưa huynh đến Phong Nghênh Lâu uống rượu, chào mừng huynh trở về. Sức khỏe không sao chứ? Không sao. Vậy ta đi đây. (Thôi Phủ) Đào Tử. Muội sao thế? Trông sắc mặt kém lắm. Có phải muội bị bệnh gì không? Ta không sao.
Nhưng hình như tiểu thư nhà ta đã bị bệnh. Sao cô ấy lại bị bệnh? Lười ăn uống, ít ngủ. Cô ấy còn nói với ta là cô ấy không sao. Đó là không sao à? Là vì Tần Vương đấy thôi. Tiểu thư nói chắc chắn Tần Vương đã…
Thực ra mấy hôm nay, Thập Thất lang cũng kỳ lạ lắm, cứ ngẩn ngơ suốt. Có lúc ta hỏi ngài ấy mà ngài ấy cứ như không nghe thấy vậy. Đúng rồi, mấy hôm trước Tín Vương bị thả ra rồi. Thập Thất lang muốn vào cung lý luận với Bệ hạ,
Nhưng bị Bùi đại tướng quân ngăn cản. Cho nên mấy hôm nay, ngài ấy càng lúc càng buồn rầu. Chắc chắn hai người họ đã cãi nhau to, cãi to hơn cả lần trước. Đào Tử, muội thông minh như vậy, lần này muội còn có cách nào không?
Ta chẳng có cách nào hết. Tiểu thư nhà ta là một người thông minh biết bao, vẫn bó tay với Tần Vương nhà huynh đấy thôi. Thập Thất lang cũng thế. Ngài ấy là người thông minh đến vậy, lần này cũng cứ như đã biến thành người khác. Nhất định ngài ấy
Cũng bó tay với Thôi tiểu thư nhà muội. Oan gia. Hai oan gia. Sao hôm nay điện hạ vẫn chưa về? Chắc là có việc ở bên ngoài. Về lý, dù sao cũng nên mời điện hạ nếm lồng bánh bao đầu tiên trước. Nhưng đã mấy năm rồi ta chưa làm bánh bao,
Cũng không biết mùi vị mặn nhạt ra sao. Thôi vậy. Hôm nay ta không chú ý đến địa vị nữa. Bà già này mạn phép ăn thử một cái trước. Cố tiểu thư, lát nữa điện hạ quay về, cô ăn cùng ngài ấy sau nhé. Như vậy mới ngon. Nhũ mẫu! Ngon lắm.
(Tần Vương Phủ) Thập Thất lang. Ta đang định ra ngoài tìm ngài đây. Có chuyện gì thế? Nhũ mẫu bỗng dưng phát bệnh. Không được rồi. Đã không còn sờ được mạch đập của bà ấy rồi. Điện hạ, xin chia buồn. Đây là bệnh gì? Sao lại phát bệnh nhanh như vậy?
Điện hạ, vốn bà ấy đã cao tuổi, lại bỗng dưng phát bệnh. Thực ra, lúc ta tới, bà ấy đã qua đời rồi. Có lẽ là do bệnh tim. Nguyên nhân gây bệnh là gì, giờ đã không khám ra được nữa. Đại phu, mời đi lối này. Cố tiểu thư,
Lúc nhũ mẫu phát bệnh, cô vẫn luôn ở cạnh, rốt cuộc bà ấy đã gặp chuyện gì, có nói là thấy không khỏe ở đâu không? Lúc chiều vẫn còn bình thường, vừa nói vừa cười. Bỗng dưng nói đau ngực, rồi ngất đi. Ta vội đi tìm Bào đại ca,
Mời đại phu tới. Lát sau, đại phu tới, điện hạ cũng về. Vất vả rồi. Điện hạ khách sáo quá rồi. Nhũ mẫu đối xử với ta như người thân, trong lòng ta cũng coi nhũ mẫu là người thân của mình. Chỉ không ngờ được trong thoáng chốc đã âm dương đôi đường.
Chiều nay, nhũ mẫu còn làm bánh bao măng khô cho điện hạ, bảo rằng đó là món điện hạ thích ăn nhất, phải chờ điện hạ về ăn cùng. Nhũ mẫu sợ không ngon, còn đích thân nếm thử. Thập Thất lang. Ta đưa Cố tiểu thư về trước,
Chúng ta còn phải lo hậu sự cho nhũ mẫu. Cố tiểu thư, mời đi lối này. Trước kia không cảm thấy, giờ xem ra làm xấu thật. Nhưng sao lại không nỡ vứt bỏ chứ? Tiểu thư. Tiểu thư. Sao thế? Nhũ mẫu của Tần Vương bỗng dưng phát bệnh, qua đời rồi.
Vậy thì huynh ấy sẽ đau lòng lắm. Đúng thế. Tiểu thư, cô có muốn đi thăm ngài ấy không? Ta… Thập Thất lang, ta đã chọn được một chiếc quan tài tốt, đã quyết định thay ngài rồi, sơn xong sẽ đưa tới đây. Ta cũng quyết định
Áo liệm cho nhũ mẫu thay ngài. Đã có thầy đến tính toán, nói phải bày linh đường bảy ngày, nhưng không được để trong nhà. Cho nên, tối nay phải đưa tới Ngọc Phật Tự ngoài thành luôn. Ngài cũng đừng buồn bã quá. Chiều nay, nhũ mẫu
Còn làm bánh bao măng khô cho điện hạ, bảo rằng đó là món điện hạ thích ăn nhất. Nhũ mẫu sợ không ngon, còn đích thân nếm thử. Thập Thất lang, ta đã tìm ngỗ tác tới rồi. Ta cũng gọi đại phu giỏi kiểm tra độc trong quân tới rồi.
Phải mở quan tài thật sao? Mở đi. Vâng. Tiểu thư. Tiểu thư. Tiểu thư. Kỳ lạ, đi đâu rồi nhỉ? Tiểu thư, muộn thế này rồi, cô đi đâu thế? Đào Tử, cô đi nói cho Tạ Trường Nhĩ, nếu Tần Vương nổi giận đùng đùng ra khỏi phủ
Hoặc có hành động xốc nổi nào khác thì đến nói với cô ngay. Đã có chuyện gì ư? Không. Chỉ đề phòng thôi. Được, ta đi ngay đây. Diếp măng khô là đứa con trai Trịnh ngũ lang của nhũ mẫu mang tới. Kẻ bỏ độc vào diếp măng khô là Trương nhị lang,
Đã bị bắt rồi. Trương nhị lang vốn là con trai quản gia của Tín Vương Phủ. Hắn khai rằng vì Trịnh ngũ lang từng nghe mẹ hắn kể điện hạ thích ăn món này nên đã mua chuộc Trịnh ngũ lang, rồi để người bạn Vương Tứ ở sòng bạc
Xúi giục Trịnh ngũ lang mang diếp măng khô tới phủ ta để nịnh bợ điện hạ. Trương nhị lang khai Trịnh ngũ lang không biết diếp măng khô có độc, nhưng đã bị người của Tín Vương Phủ giết để diệt khẩu, Sao vừa sớm ra mắt đã nháy mãi thế? Cũng không biết là dữ hay lành. Đều tại bà nhũ mẫu kia… Đã già thế rồi, còn thèm ăn bánh bao làm gì? Bà ăn bánh bao làm gì? Nếu không đã đầu độc được Lý Nghị, chấm dứt luôn rồi.
Tần Vương điện hạ, chờ ta bẩm… Cút ra! (Tín Vương Phủ) Tránh ra, lui ra. Điện hạ. Không hay rồi, điện hạ. Ngươi hoảng sợ cái gì, nói mau. Tần… Tần Vương điện hạ dẫn người giết vào đây rồi. Sao? Giết đại tẩu còn chưa đủ,
Ngươi lại dám đầu độc vào phủ ta! Sao ngươi lại ngậm máu phun người thế? Sao ngươi lại nói lung tung thế? Tránh ra! Ngươi muốn làm gì? Ngươi đừng tưởng ngươi giết con trai nhũ mẫu để diệt khẩu là ta không điều tra ra được. Là ngươi cho người đầu độc
Trong diếp măng khô mà con trai bà ấy mang tới. Là ngươi hại chết nhũ mẫu của ta! Nói năng vớ vẩn! Sao ngươi ăn nói bừa bãi thế! Ta… ta hại nhũ mẫu ngươi làm gì? Vì ngươi muốn đầu độc ta! Điện hạ. Điện hạ, chúng ta có chứng cứ xác thực,
Chi bằng chúng ta vào triều, đòi lại công bằng trước mặt Bệ hạ và các quan lại đi, điện hạ! Công bằng? Hắn hại Tín Vương phi, giết nhiều người vô tội như vậy, mới giam lỏng mấy ngày đã tha rồi, làm gì còn công bằng nữa? Tránh ra! Điện hạ. Điện hạ.
Đừng lỗ mãng, điện hạ! Tín Vương muốn đầu độc huynh, chúng ta chắc chắn có thể bắt hắn chịu trách nhiệm trước Bệ hạ và các quan lại. Nhưng nếu huynh giết hắn, còn đâu pháp luật triều đình nữa, điện hạ? Vốn đây là chuyện có bằng chứng đanh thép,
Nếu huynh giết hắn thì sẽ thành lỗi của huynh. Điện hạ, nếu huynh giết hắn, Bệ hạ sẽ phạt huynh thế nào? Rồi sẽ hận bọn ta tại sao không ngăn cản điện hạ. Thập Thất lang, vì quân Trấn Tây, huynh phải bình tĩnh. Thập Thất lang!
♪Nếu quên đi những ánh đom đóm thoáng qua♪ ♪Đợi chờ những kỷ niệm♪ ♪Vụn vỡ và lắng chìm♪ ♪Rơi vào vết loang lổ trong tim người♪ ♪Những vướng mắc kia♪ ♪Lòng ta khó dứt♪ ♪Nếu nỗi nhớ chưa từng bị lãng quên♪ ♪Lưu luyến khoảnh khắc ban sơ♪ ♪Hơi ấm số phận từng trao♪
♪Ta muốn vì người mà gìn giữ♪ ♪Nếu tình yêu còn nhớ♪ ♪Chúng ta từng thề hẹn♪ ♪Dẫu tình yêu này làm trái tim ta tan nát♪ ♪Ta cũng phải sống vì người♪ ♪Men theo đường nét của ký ức♪ ♪Đợi chờ là sự cố chấp của ta♪ ♪Nếu tình yêu còn nhớ♪
♪Lời hứa ta giữ vững vì người♪ ♪Xáo trộn nhân và quả♪ ♪Yêu người không hối tiếc♪ ♪Con tim vì người nguyện dứt bỏ♪ ♪Vẫn luôn đợi chờ người hồi đáp♪ ♪Nếu tình yêu còn nhớ♪ ♪Lời hứa ta giữ vững vì người♪ ♪Xáo trộn nhân và quả♪ ♪Yêu người không hối tiếc♪
♪Con tim vì người nguyện dứt bỏ♪ ♪Vẫn luôn đợi chờ người hồi đáp♪