[VIETSUB] Chuyện Tốt Thành Đôi – Tập 1 | Trương Tiểu Phỉ & Huỳnh Hiểu Minh | WeTV

    =Chuyện Tốt Thành Đôi= (Chuyển thể từ tiểu thuyết “Song Hỷ”) =Tập 1= Vừa nhìn thấy cô bước tới, tôi đã hơi hoảng hốt. Dường như nhìn thấy chính mình bị choáng váng lúc trước. Cà phê của cô ạ. Americano đá. Cảm ơn. Vâng, xin đợi một lát. Sở thích đúng là giống hệt nhau. Hôm nay cô hẹn tôi ra ngoài

    Chắc không phải chỉ là nói với tôi về sở thích giống nhau của hai chúng ta, đúng không? Cho dù là mối tình lúc trẻ hay là người muốn cưới làm vợ, thời gian trôi qua đều biến thành cơm dính và vết máu muỗi để lại. Bản chất không có gì khác biệt. Sao không làm ầm lên ở công ty? Người không có bản lĩnh mới làm ầm lên. Ngoài việc trút giận, chẳng có được chút lợi ích nào, mất công mất sức. Cho nên hôm nay cô gọi tôi ra chỉ muốn thuyết phục tôi xa rời Vệ Minh?

    Đạo đức, pháp luật cô đều hiểu. Lễ nghĩa, liêm sỉ thì cô không quan tâm. Không rời xa anh ấy, chắc chắn là cô có cái lý của cô. Cô thực sự biết cách đoán câu trả lời đấy. Nói đi. Hôm nay cô hẹn tôi ra ngoài, rốt cuộc là vì cái gì?

    Chuyện ngoại tình này, không thể bỏ qua sự liên quan của kẻ thứ ba. Nhưng kẻ ghê tởm nhất vẫn là đàn ông. Hôm nay tôi tìm cô là có một đề nghị. Hai chúng ta hợp tác với nhau. Xin chào. Tôi họ Lâm. Chuyện là thế này. Chồng tôi muốn tổ chức một bữa tiệc gia đình, (Giấy chứng nhận danh dự Vệ Minh) nên tôi muốn hẹn trước dịch vụ nấu ăn riêng của nhà hàng cô. Tốt nhất là biết nấu món Quảng Đông và món ăn Hoài Dương.

    Thời gian là mùng ba tháng sau. Còn nữa, tôi muốn hẹn với cô, như vậy có thể trao đổi trực tiếp với đầu bếp về khẩu vị của người trong gia đình. Được. Vậy thì ba giờ chiều chủ nhật. Ngải Lệ, tôi Lâm Song đây. Bộ trang phục mà tôi đặt đó,

    Cô gửi giúp tôi đến quầy lễ tân Phương Châu là được rồi. Vậy thì phiền cô buổi chiều xuất phát sớm một chút, tôi sợ giờ cao điểm tắc đường. Buổi tối ông xã tôi phải tiếp khách. Mẹ Hoan Hoan, tôi đã xem phân tích điều kiện học tập

    Của trường tiểu học Trường Giang mà lần trước cô gửi tôi rồi. Tôi đã tổng hợp phân tích, nếu như có một môn thể thao có thể chơi tốt trong thời gian học mẫu giáo, vậy thì việc chuyển cấp của trẻ từ mẫu giáo lên tiểu học, tiểu học lên trung học

    Đều là mục cộng điểm rất nhiều. Chúng tôi đã loại bỏ những môn thể thao có tính cạnh tranh cao và phổ biến. Sau đó, chú ý đến sở thích và điều kiện sức khỏe của trẻ. Lựa chọn là môn khúc côn cầu. Được, được, được.

    Vậy thì bây giờ tôi gửi cho cô nhé. Mẹ Hoan Hoan, lát nữa tôi gọi cho cô nhé. Alo, Tuyền Tử. Tình hình cậu sao rồi? Đã sinh rồi à? Lâm Song, Lâm Song. Đợi sốt hết cả ruột. Cháu xin lỗi, cháu xin lỗi. Nhanh lên nào. Mau, mau, mau lên, ở đây. Bé con ơi, dì Lâm Song đến rồi. Cuối cùng đến rồi. Phải đến chứ, chúc mừng nhé. Cảm ơn. Cả ngày hôm nay mình bận quá, nên chẳng kịp

    Chuẩn bị quà cho em bé. Cậu ấy, cậu đến được chính là món quà rồi. Cho mình bế cái nào. Cậu mau lên, chờ cậu bế đó. Cái mũi hơi giống cậu này. Thật sao? Cậu xem cậu kìa, cậu có thể tìm một người giúp việc ở nhà.

    Đừng để bản thân mình mệt thế. Có một cô giúp việc theo giờ. Nhưng là nhà mà, cũng phải tự mình chăm lo thì trong lòng mới yên tâm. Nghe đi, nghe đi. Con nghe đi. Con còn không biết chúng ta ngưỡng mộ dì Lâm Song biết bao.

    Dì Lâm Song là người đầu tiên bế con đấy. Thế à, thật vậy không? Bé con. Nhìn kĩ dì Lâm Song nhé, lớn lên giống như dì ấy, vừa xinh đẹp vừa thông minh. Điều quan trọng nhất là cả đời có phúc. Chắc chắn chúng ta có phúc đúng không nào?

    So với thuật toán truyền thống, thuật toán mới của Phương Châu chúng tôi do đã sử dụng công nghệ đề xuất ngôn ngữ thông minh, nên độ chính xác dự đoán của nó được cải thiện rõ rệt. Từ đó để tất cả khách hàng của chúng tôi

    Có được nhu cầu cá nhân hóa. Nói một cách đơn giản, đó là chúng tôi tuyệt đối không khiến các bà mẹ trẻ nhìn thấy quảng cáo cần câu, cũng không để cho người câu cá nhận được đề xuất về bỉm tã. Đề xuất ngôn ngữ thông minh là gì?

    Nó từ đâu mà đến? (Vệ Minh) Sếp Hứa, có lúc bản thân anh cũng hoài nghi tại sao robot lại biết được tất cả bí mật của anh. Sếp Vệ thật biết nói đùa. Nếu mọi người không tin, bây giờ tôi sẽ để mọi người trải nghiệm một chút

    Về robot Phương Châu chúng tôi. dịch vụ của Tiểu Châu. Được. Thao tác thế nào? Tiểu Châu, Tiểu Châu. Có tôi. Tôi muốn một ly đồ uống nâng cao tinh thần tập trung khi họp, nhưng không phải là đồ uống chức năng hoặc là cà phê. Giới thiệu với anh

    Bạch trà quả la hán. Cửa hàng gần đây cách anh 523 mét. Thời gian giao đồ 20 phút. Quả la hán dịu nhẹ, bạch trà làm sạch phổi, thích hợp uống trong các cuộc họp. Sếp Vệ, Tiểu Châu này của anh thực sự được lắm. Được lắm. Được.

    Cậu là người có phúc nhất mà mình quen biết đấy. Đúng vậy mà. Lâm Song người ta làm việc gì cũng thuận lợi. Hồi còn đi học đã là người dẫn đầu rồi. Môn thi nào cũng đứng thứ nhất, còn giành được giải nhất

    Cuộc thi lập trình dành cho sinh viên đại học toàn cầu. Là nữ sinh duy nhất trong nước đạt giải đấy nhé. Rõ ràng là người học giỏi mà bây giờ chẳng dùng đến nhỉ. Là bởi vì Lâm Song lấy được chồng tốt. Chồng người ta, Vệ Minh

    Bây giờ là nhân tài của công ty Internet lớn. Là nhân vật có tiếng tăm trong giới công nghệ thông tin đó. Cần gì cô ấy phải vất vả như vậy và còn phải chịu sự bực tức của sếp ở bên ngoài, đúng không? Nói đến ông chủ, mình đến giờ rồi.

    Mình phải về đi làm rồi. Mọi người nói chuyện đi nhé. Phải đi rồi sao? Đi đây, đi đây. Tạm biệt. Mình nhắc nhở cậu, trông chừng chồng cậu. Trẻ trung, ưu tú, đẹp trai, nhiều tiền. Kiểu người đàn ông này bên ngoài

    Có bao nhiêu cô gái trẻ đang để mắt đến chứ. Nào, hãy lo đến việc bỉm sữa của cậu đi. Thật đấy. Cưng ơi, cho mình cốc nước. Alo, mẹ à. Chính là cô bảo chúng tôi mua. Tiền mà chúng tôi vất vả tích cóp đều bị các người lừa

    Đầu tư tài chính rồi. Bố, mẹ. Sao thế ạ? Lâm Song. Lâm Song, Lâm Song. Lâm Song. Mẹ nói cho con biết, tiền mà mẹ và bố con tích cóp được đều bị bọn họ lừa đầu tư tài chính rồi. Nói cái gì mà loại hình rủi ro thấp,

    Từ trước đến nay chưa lỗ. Bây giờ xong rồi, ngày nào cũng lỗ, trượt dốc không phanh. – Lâm Song. – Cô đừng lo, đừng lo. Tôi xem nào. Lâm Song. Con xem xem. Bây giờ bố mẹ chỉ muốn lấy tiền về, nhưng họ nhất quyết yêu cầu

    Đợi hết một năm mới cho rút. Đến lúc đó lỗ sạch rồi. Con nói xem ai mà đợi được đến ngày đó, đúng không? Đúng vậy, đúng vậy. Thưa cô, chú. Cô chú nghe cháu giải thích đã. Hợp đồng này do đích thân cô chú kí tên mà.

    Còn không phải là cô nói viết gì thì chúng tôi viết đó sao? Không phải. Cô đúng là đồ lừa đảo. Tối nào mẹ cũng mất ngủ, phải uống một đống thuốc an thần. Bọn họ là đồ lừa dảo. Nguôi giận, nguôi giận đã. Chúng ta về nhà nói. Đợi nửa cuối năm

    Thị trường ổn hơn một chút, tiền sẽ quay về. Chưa biết chừng còn đạt vượt mức đầu tư mong đợi. Chẳng phải Lâm Song nói rồi sao? Nếu có lỗ thật thì sẽ cho bà tiền lỗ mà. Bà nói xem, mua một đống đồ, túi to, túi nhỏ. Đường xá xa xôi,

    Chúng ta lại còn phải xách về. Rẻ mà. Bố, mẹ. Vốn dĩ con có thể tiễn bố mẹ, nhưng không còn thời gian nữa. Con phải đi đón Quả Quả. Thế này, con đặt xe cho bố mẹ nhé! Không cần, không cần, không cần. Đi bộ tiện hơn. Mẹ nói con nghe,

    Ở đây cách nhà cũ có mấy chục cây số thôi. Mẹ và bố con lại chẳng có việc gì, đi tàu điện ngầm, chuyển xe bus thuận tiện lắm. Coi như là rèn luyện sức khỏe. Con không bắt nạt Táo Nhỏ. Con chỉ nói là nhà của bạn ấy

    Không to như nhà mình, xe không đắt như xe của nhà mình, cũng không có người giúp việc. Mùa hè, bạn ấy cũng không đi Nga xem cực quang. Đến ngày sinh nhật cũng sau con. Thế là Táo Nhỏ khóc. Cô giáo Từ, tôi thấy đứa bé Táo Nhỏ này

    Có sức chịu đựng tâm lý kém. Dù sao thì Dương Dương nhà chúng tôi chỉ nói ra sự thật khách quan, không thể nói dối chỉ vì để cho người khác cân bằng tâm lý. Quả Quả nhà chúng tôi đúng là có sức chịu đựng tâm lý kém. Mẹ ơi. Mẹ Quả Quả.

    Cô đến đúng lúc quá. Quả Quả không chỉ có sức chịu đựng tâm lý kém mà còn thiếu khả năng phán đoán cơ bản. Ví dụ như cực quang chỉ xuất hiện ở nơi tối nhất, còn mùa hè nước Nga phía Bắc bán cầu là ngày mặt trời không lặn,

    Ánh nắng rực rỡ, đủ để che lấp tất cả quỹ đạo của hạt tích điện. Thế nên đến đây một chuyến và thực sự hiểu về thế giới có sự khác biệt. Ý cô là gì? Cô đang châm biếm Dương Dương nhà chúng tôi sao? Còn nữa,

    Quả Quả còn cần phải hiểu được quan trọng hơn xe và nhà là tài sản vô hình. Ví dụ như phép lịch sự và phẩm chất tối thiểu của con người. Đợi khi Quả Quả học được những thứ này thì sẽ phán đoán được thế nào gọi là chỉ được cái vẻ ngoài.

    Hợp tác vui vẻ. Có thể hợp tác với công ty Internet hàng đầu như Phương Châu thật là niềm vinh hạnh của chúng tôi. Cũng là niềm vinh hạnh của chúng tôi. Xin lỗi. Vợ à, tối hôm nay anh không về nhà ăn cơm nữa. Em và Quả Quả cũng đừng xuề xòa,

    Không được thì thay đổi khẩu vị. Ngày nào em cũng ở nhà nấu cơm, vất vả quá rồi. Yêu em. Thật ngại quá, là bà xã của tôi. Sếp Vệ, thực ra anh có biết không, lý do tôi lựa chọn Phương Châu không đơn giản chỉ vì

    Công nghệ và các sản phẩm nổi trội của các anh. Còn có một lý do rất quan trọng. Là lý do gì? Chính là vì anh. Tôi? Không giấu gì anh, tôi thường xem trang cá nhân của anh. Vì vậy tôi thấy anh không chỉ là một

    Người chồng tốt chăm lo cho gia đình mà còn là một người cha rất tốt. Con người tôi khá truyền thống. Nên tôi nghĩ rằng, người tốt với gia đình, trong kinh doanh cũng chắc chắn là một đối tác tốt. Đối xử tốt với gia đình là điều nên làm.

    Nhưng mấy người làm được chứ? Xin chào, là nhà anh Vệ phải không? Phải. Đây là đồ anh Vệ bảo tôi đưa cho cô. Vâng. Cảm ơn anh. Quả Quả, con xem, chắc chắn bố biết Quả Quả đói rồi nên đặt trước đồ ăn này. Có hoa nữa. Mẹ ơi.

    Chắc chắn là bố tặng mẹ đó. Đi, đặt lên trên bàn. Đẹp trai quá. Vị trí trung tâm tối nay chắc chắn là của chồng em rồi. Vị trí trung tâm trong gia đình mình mãi mãi là em. Đồ ăn và hoa đã nhận được chưa? Đồng nghiệp của bọn anh đều nói nhà hàng này rất ngon. Nhưng không rõ đồ ăn đặt về và đồ ăn trong nhà hàng khác biệt có nhiều không. Hôm nay em thư giãn chút đi, đừng làm nữa. Cảm ơn anh. Thay mặt Quả Quả trao cho anh

    Một giải “Người bố tuyệt nhất”. Yêu anh. Tạm biệt. Sao mẹ lại ngửi thấy mùi của một đứa bé thối nhỉ? Đã rửa tay chưa? Chưa ạ. Chưa rửa? Bạn nhỏ không rửa tay sẽ bị cắn một miếng. Chồng cũng vất vả rồi. Về nhà sớm nhé. Hôm qua anh về nhà lúc mấy giờ thế? Em còn không nghe thấy. Hơn hai giờ. Muộn thế à? Cuối tuần phải đi công tác. Người ta tuần làm 6 ngày từ 9h sáng đến 9h tối. Anh làm từ sáng đến đêm suốt cả tuần. Bảo sao Quả Quả

    Nói với các bạn nhỏ ở trường mầm non bố của nó là một chương trình điện thoại di động, chỉ có thể nhìn thấy bố ở trong điện thoại. Gần đây Bàn Thạch có một vòng huy dộng vốn mới. Nghiệp vụ của quy hoạch mới, có thể sẽ ảnh hưởng lớn đến

    Công việc của bọn anh. Vậy nên gần đây mọi người có lẽ luôn phải tranh giành thị trường. Anh đang nghĩ, mọi người ngoài mối quan hệ cạnh tranh, còn có thể hợp tác với nhau không? Vợ à, dạo này Quả Quả thế nào? Em cũng đang định nói với anh đây.

    Chồng ơi, em định dẫn Quả Quả đi học khúc côn cầu. Sau đó, cố gắng giành lấy một giải thưởng nhỏ nào đó của cuộc thi trong tỉnh. Như thế sẽ giúp ích trong việc con lên tiểu học, rồi tương lai là tiểu học lên cấp hai. Học khúc côn cầu?

    Con gái học khúc côn cầu không phù hợp lắm. Có gì mà không phù hợp? Hai ngày trước em dẫn con bé đi thử ở trung tâm đào tạo, huấn luyện viên nói Quả Quả rất có năng khiếu và quan trọng hơn là bản thân con bé rất thích.

    Trung tâm đào tạo kia muốn kiếm tiền của bọn em, đứa trẻ nào cũng đều nói có năng khiếu, nên không phù hợp cũng nói phù hợp. Dù sao anh chỉ có quyền đề xuất thôi. Em là chủ trong gia đình mà. Trong nhà mình, em quyết định. Chuyện về khúc côn cầu,

    Em và Quả Quả đã trao đổi xong rồi. Nếu thực sự muốn học, em phải tìm cho con bé huấn luận viên chuyên hướng dẫn các đội tham gia thi đấu. Việc chi tiêu cho gia đình anh không cần lo lắng, em nghĩ cách trích ra, sẽ không vượt quá dự trù đâu.

    Không phải là vấn đề về tiền. Em nói môn thể thao khúc côn cầu này va chạm, đối kháng kịch liệt như thế. Bọn trẻ con lại không biết nặng, nhẹ gì. Lỡ Quả Quả bị thương thì phải làm sao? Hơn nữa, không phải lần trước em nói

    Bé gái học múa ba lê cũng rất tốt sao? Em quyết định. Hôm qua em đi ngân hàng cùng bố mẹ. Chuyên viên tài chính nói rằng anh đã mua một loại sản phẩm tài chính của ngân hàng họ. Anh không giấu em cất quỹ đen đấy chứ?

    Vợ à, sao anh dám chứ? Món tiền đó anh nghĩ ra rồi. Một người anh em nhờ anh giúp chút việc nhân tiện gửi cho anh tiền thưởng, nên anh đã gửi ngân hàng rồi. Chút ít tiền tiêu vặt này em cũng không duyệt anh cầm được sao?

    Một năm gia đình mình tiết kiệm bao nhiêu tiền, anh có bao nhiêu tiền tiêu vặt em còn chưa từng hỏi. Lấy đâu ra mà phê duyệt. Chuyện này là lỗi của anh. Anh đã không báo cáo kịp thời, không được đầy đủ. Sau này mỗi một món tiền nhận được,

    Anh sẽ đều báo cáo với em ngay lập tức, có được không? Chờ giải quyết xong vài dự án này, anh muốn dẫn em và Quả Quả, ông ngoại, bà ngoại, ông nội, bà nội cùng đi Hải Nam chơi vài ngày. Giục anh rồi. Alo. Đúng, đúng, tôi ra cổng ngay đây. Phải.

    Vậy lát nữa chúng ta gặp nhau ở cổng. Thế nào? Đẹp trai. Vợ vất vả rồi. Trên đường chú ý an toàn nhé. Mình nhắc nhở cậu) trông chừng chồng cậu. Trẻ trung, ưu tú, đẹp trai, nhiều tiền. Mình nói cậu nghe, một người đàn ông như vậy,

    Cậu có biết bây giờ bên ngoài có bao nhiêu cô gái trẻ để mắt đến không? Chào. Chào. Lê Lê, photo giúp tôi cái này. Được. Cảm ơn. Hôm nay cô đẹp lắm. Cảm ơn nhé! Giang Hỉ. Tôi cần một bản tài liệu của Tinh Huy. Cái đó

    Cô bảo Ngải Lâm in giúp đi. Bảo cô in tài liệu mà khó vậy sao? Cô bận thế à? Xin lỗi nhé! Sếp Vệ lát nữa cũng cần tài liệu. Hay là cô nói với anh ấy đi. Cậy có tí quyền là vênh mặt lên. Sếp Vệ. Phía Tinh Huy rất hài lòng

    Với báo giá của chúng ta. Nhưng sếp Phương, Giám đốc điều hành của họ vẫn mãi chưa chịu đồng ý. Có lẽ vẫn muốn khảo sát thêm về giá cả. Nhưng theo em được biết, đối thủ cạnh tranh của chúng ta cơ bản bị nội bộ của họ loại bỏ rồi. Thế nên

    Có thể giữ báo giá của chúng ta. Không liên quan gì đến báo giá. Những vấn đề họ đưa ra rõ ràng chỉ là kiếm cớ. Sếp Phương này là vẫn chê ăn chưa đủ no thôi. Vậy phải làm sao? Không chiều theo cái tật này của anh ta được.

    Phải để anh ta biết bất cứ chuyện gì cũng có giới hạn. Đơn hàng của Tinh Huy, em hãy cố gắng thêm. Phía họ chủ yếu là phô trương thanh thế. Em xem đi. Chọn riêng cho em đấy. Đừng nghĩ em nông cạn như thế. Chuyện thăng chức, anh đang nghĩ cách rồi.

    Thực ra ngoài thăng chức, bao lâu nay em vẫn muốn một thứ nữa. Từ đầu tới cuối, thứ em muốn chỉ có anh. Tham vọng của em cũng không nhỏ nhỉ? Giới hạn của anh thì sao? Ở chỗ em anh không có giới hạn. Cái này à? Cái này là mẫu chính trong cửa hàng chúng tôi. Chị đợi chút nhé! Chị xem. Là cái này phải không? Tạo hình đóa hoa là hoa Sơn Trà. Em thấy chị lần đầu đến đây, nếu chị muốn làm cái này, em sẽ giảm giá cho chị. 350 tệ là được.

    Mẫu này có nhiều người làm không? Nhiều lắm. Một ngày em làm bảy, tám cái. Mấy cô gái trẻ ở công ty gần đây đều thích làm cái này. Chị xem, chị trẻ trung, xinh đẹp, khí chất lại tốt, da lại trắng như thế, làm cái này cũng hợp lắm.

    Chúng ta so thử xem nhé! Xin lỗi nhé! Hay là chị xem thêm đi. Cái này thật sự rất hợp với chị. Vợ à, sao em lại đến đây? Chị Vi, giới thiệu với chị một chút, đây là vợ của tôi, Lâm Song. Đây là Giám đốc tài chính

    Công ty bọn anh, chị Vi. Chào cô. Chào chị. Vệ Minh và Quả Quả nhà em đều rất thích ăn bánh kem phô mai của nhà hàng này. Em vừa hay đi qua, nên mua mấy cái về. Em gửi tin nhắn cho anh, tan làm anh mua về là xong mà.

    Vậy không làm phiền nữa, hai người nói chuyện đi. Bánh kem phô mai, cảm ơn. Chị dâu. Chị cũng đến nhà hàng này ăn à? Chị mua mấy chiếc bánh kem. Em giới thiệu chị dùng thử cà phê của nhà hàng này cực kỳ ngon. Chị mời bọn em uống cà phê,

    Lại còn phải phiền chị đích thân mang đến cho bọn em nữa. Đừng khách sáo, chuyện nhỏ thôi mà. Vợ sếp Vệ mời mọi người uống cà phê. Chào chị. Đây. Cảm ơn chị. Lại còn phiền chị tự mang đến nữa. Cảm ơn chị. Bên này. Mọi người ơi! Vợ sếp Vệ

    Mời mọi người uống cà phê. Cảm ơn, cảm ơn chị. Cảm ơn chị. Đến đây. Rất có khí chất. Cảm ơn. Cảm ơn. Sếp Vệ. Vợ của anh mời đấy. Em vất vả rồi. Vẫn là em suy nghĩ chu đáo. “Ồ” cái gì, cho mọi người mười phút để uống cà phê đấy. Cảm ơn sếp Vệ, cảm ơn sếp Vệ. Chào chị. Chào cô. Tôi muốn làm thủ tục ở lại thêm. Phòng của chị số bao nhiêu ạ? Ngại quá, tôi không nhớ nữa. Hôm qua, chồng tôi làm thủ tục check in. Anh ấy tên là Vệ Minh. Số chứng minh thư là 301152. Hôm nay chị vẫn ở hai người ạ?

    Phiền chị cho xem thẻ phòng ạ. Được chưa? Được rồi, được rồi đấy, rất tốt. Tốt lắm. Được, được rồi đấy. Này cậu. Làm gì vậy? Vì cuộc thi này mà chúng ta đã trì hoãn chụp chung với nhau bao lâu rồi. Cậu ơi, phiền cậu rồi,

    Chụp giúp hai chúng tôi một kiểu nhé! Sao lại lợi dụng việc công tư lợi thế. Không sao đâu. Ba, hai, một. Cười nào! Có liên quan trực tiếp đến công việc sau này. Em nhất định sẽ xếp đầu bảng. Đừng tạo áp lực lớn cho bản thân như thế. Em cứ mạnh dạn mà tiến về phía trước. Có anh luôn ở phía sau em, làm hậu phương vững chắc của em. Lâm Song. Gì vậy?

    Em hãy tin anh. Anh nhất định sẽ cho em một bến đỗ ấm áp. Vậy sao? Một mái nhà yên ấm. Đúng vậy. Tôi vừa về nhà. Anh nói đi. Sao cơ? Việc này cậu đừng có lúc nào cũng đổ lỗi cho bộ phận sản phẩm của chúng tôi chứ. Xảy ra vấn đề thì các anh đổ lỗi à? Vậy tôi nói với các anh một lần nữa,

    Ngày mai chúng tôi sẽ họp rồi quyết định sau. Được chứ? Trưa ngày mai chúng ta họp cùng với nhau đi. Anh hãy gọi tất cả mọi người đến. Alo! Ai vậy? Giám đốc Hứa à? Vâng, vâng, tôi nhớ mà. Cuộc họp lần trước chúng ta đã gặp nhau rồi. Vậy để tôi xem sao, trưa ngày mai tôi có cuộc họp. Chúng ta hẹn sau cuộc họp, được không? Được, vậy mai gặp nhé! Vợ à,

    Anh thấy hôm nay em lạ lạ sao ấy. Mùi nước hoa trên áo sơ mi của anh, nồng quá. Vậy sao? Chiều nay bọn anh ăn lẩu, sau đó đi gặp khách hàng Mễ Tuyết nói trên người anh có mùi, nên xịt nước hoa của cô ấy cho anh.

    Mùi khó chịu lắm phải không? Cuộc điện thoại vừa rồi là Giám đốc Hứa ở bên Công ty công nghệ Chí Tân Em đừng có nhìn anh như thế, nếu như em không tin, thì em cứ gọi cho anh ấy đi. Không cần. Có phải dạo này ở nhà

    Nhàm chán quá phải không? Rất nhàm chán. Vậy nếu như nhàm chán, không có việc thì có thể tập thể dục. Nếu vẫn không ổn, thì hẹn mấy cô bạn thân của em đi uống trà chiều, thả lỏng bản thân mình. Ở trong nhà lâu quá không tốt đâu,

    Sẽ thấy rất chán đấy. Làm em nhàm chán, anh sẽ đau lòng đấy. Vợ à, lúc chiều nay, anh đi đánh golf. Chắc là lâu rồi không đánh, vừa dùng lực chút thì đau hông. Hôm nay còn bị vẹo luôn rồi. Xem ra sau này phải tập luyện nhiều hơn.

    Môn đánh golf này, cũng lạ thật đấy. Tự cạnh tranh với chính mình, Càng đánh mạnh, thì bóng càng không bay xa. Cảm thấy đốt sống ngực của mình đang xoay. Thế nhưng cảm giác và trải nghiệm thì không giống nhau. Nói chung là nên luyện đánh nhiều hơn,

    Không thể ngồi quá lâu trong văn phòng. Anh cảm thấy thể lực của anh thật sự là không được như trước nữa rồi, cần phục hồi lại. Nào, để em giúp anh! Ở chỗ bả vai này này. Hôm nay sau khi em đi, đồng nghiệp của anh thi nhau khen em.

    Ai cũng bảo, vợ sếp không chỉ xinh đẹp, mà quan trọng là rất có khí chất. Cũng nhìn ra được em chăm sóc anh vô cùng chu đáo, tỉ mỉ. Họ còn hỏi, chúng ta kết hôn bao lâu rồi. Anh bảo là con cái cũng lớn rồi.

    Nhất là mấy cô bé trong công ty cứ đi theo anh hỏi rằng sếp với chị dâu, hai anh chị có bí kíp gì để giữ lửa tình yêu. Vợ à! Em nói xem hai chúng ta giữ lửa tình yêu bằng cách nào vậy? Em là người phụ nữ

    Đẹp nhất trên thế gian này. Không sao, không sao. Đưa cho anh nào. Không sao thật mà. Thả lỏng vai. Hạ chân xuống. Đầu ngẩng lên. Tốt! Tiếp theo, đưa bàn chân trái lên. Bàn chân trái chạm vào đùi. Tiếp theo, chắp hai bàn tay vào. Thả lỏng vai, thả lỏng, thả lỏng, trở về bình thường. Chân phải lùi về phía sau. Tách hai bàn tay ra. Hạ vai xuống. Giữ hai tay ngang bằng nhau.

    Chú ý hít thở. ♪Cô gái thầm lặng ấy♪ ♪Không vấy bẩn bụi trần♪ ♪Khuôn mặt luôn chực chờ những giọt nước mắt♪ ♪Tự mình tận hưởng cái đẹp của sớm mai và hoàng hôn♪ ♪Đi qua vô số người qua đường hiếu kỳ♪ ♪Ai cũng không nỡ hỏi nhiều chuyện♪

    ♪Đôi mắt trong veo lộ chút vẻ lạnh lùng♪ ♪Cô gái mà tôi gặp ấy♪ ♪Sao mà khó quên đến vậy♪ ♪Cô ấy lau khô giọt nước mắt♪ ♪Rồi đột nhiên lại dần biến mất♪ ♪Những người ngỡ như là gần gũi trong cuộc sống♪ ♪Xin đừng nhìn tôi với ánh mắt thương hại♪

    ♪Đôi mắt buồn thương toát ra sự kiên cường♪ ♪Giọt nước mắt tỏa ra những vệt sáng lấp lánh♪ ♪Tận hưởng hơi ấm mà mặt trời đem lại♪ ♪Nó rơi chầm chậm theo nỗi tiếc nuối♪ ♪Đi ôm lấy nụ cười nhẹ nhõm trên khuôn mặt♪

    ♪Cô ấy xuất hiện, cô ấy tiến về phía trước♪ ♪Cô ấy trống rỗng, cô ấy lấp đầy♪ ♪Cô ấy nhìn thấy, cô ấy thay đổi♪ ♪Cô ấy không ngừng nghỉ, cô ấy cùng phấn đấu♪ ♪Giọt nước mắt tỏa ra những vệt sáng lấp lánh♪ ♪Tận hưởng hơi ấm mà mặt trời đem lại♪

    ♪Nó rơi chầm chậm theo nỗi tiếc nuối♪ ♪Đi ôm lấy nụ cười nhẹ nhõm trên khuôn mặt♪ ♪Cô ấy xuất hiện, cô ấy tiến về phía trước♪ ♪Cô ấy trống rỗng, cô ấy lấp đầy♪ ♪Cô ấy nhìn thấy, cô ấy thay đổi♪ ♪Cô ấy không ngừng nghỉ, cô ấy cùng phấn đấu♪